07/25/2007
Album Kẻ Lạ

 


” . . . một người bạn nhạc sĩ tuổi không còn trẻ nữa gởi đến tôi tập nhạc, do anh tự tay làm lấy mọi việc từ kẻ nhạc, trình bày đến in ấn , ngoại trừ hai bức vẽ bìa trước và bìa sau là của một người bạn cảm tác từ những bài nhạc anh viết. Dù đã biết trước công việc của bạn mình, nhưng khi cầm tập nhạc trên tay, tôi vẫn cứ bùi ngùi. Hơn 20 năm thai nghén, ấp ủ, để cuối cùng anh tự mình đỡ đẻ lấy , cho ra đời được đứa con tinh thần, cũng chỉ để – như trong bài hát kết thúc tập nhạc – nhìn thấy chính mình , ngồi ôm đàn hát lẻ loi – ta cất tiếng ca, giọng ca già như cổ thụ ( Cô Đơn – Trần Lê Việt )– giữa lặng lẽ của chiều thu ơn ớn lạnh và cơn rùng mình của quạnh hiu.

Bóng ta, dài theo bóng nắng

Và chỉ,

Một bóng ta thôi

( Cô Đơn – Trần Lê Việt )

Đất trời bao la, mà người nhạc sĩ già, với cây đàn – ôi những người khóc( hát) lẻ loi một mình ( Thanh Tâm Tuyền ) – chỉ nhìn thấy bóng mình , và hồi ức về những vết xước cuộc đời .

Tưởng tượng một bóng người cô đơn , giữa chiều vàng ngập lá khô, mắt đăm đắm nhìn về phía chân trời xa, như cố tìm trong đó bóng những ngày tháng cũ đã qua đi, trong đó, có tuổi trẻ ( của một thời ảo vọng ), có người tình ( của một thời say đắm ), có bạn bè ( của một thời hào sảng ), có những ly rượu rộn rã . . . thủy tinh reo . . . . , để thấy mình, cầm đàn tay hờ hững rơi, để thấy ly, ly cũng thấy buồn, thèm nghe tiếng thủy tinh reo, để thấy ngoài sân, con chó già chợt thức, buông tiếng ngáp dài trả lời ta .. .” (T.Vấn)

 

1. Thành phố lá me xanh

1-Thanh pho la me xanh

THÀNH  PHỐ  LÁ ME XANH

Không bao giờ quên được thành phố thân yêu

Từng hàng me xanh phủ mái bao con đường

Trời gió rắc lá me rơi , trên tóc bối rối tơi bời

Lộng lẫy như ngàn hoa bướm

Trên con đường quen thuộc từng bước chân qua

Đường về Vương Cung tượng Chúa trang nghiêm buồn

Chiều xuống cánh én vút cao , hè phố lấp lánh muôn màu

Tà áo tung bay vẫy chào

 

Rồi một ngày ta phải ra đi

Trời không mưa mà sao ướt mặt

Lìa xa bao người thân yêu

Đành xa lìa anh em , đành xa lìa phố phường

Đành xa , đành xa ,đành xa lìa quê hương

Rồi từng ngày trôi nổi đau thương

Thành phố ấy chìm trong u buồn

Còn đâu hồn công viên, còn đâu hồn me xanh

Còn đâu hồn giáo đường

Còn đâu, còn đâu, còn đâu hồn người Sàigòn

 

Ta sẽ về ngất ngưỡng trong tiếng ca vang

Dù thời gian làm héo khô thân gầy

Dù có sóng táp mưa bay

Dù có nước mắt đong đầy

Thành phố ơi miền đất hứa

Ta sẽ về ôm trọn thành phố trong tay

Nhìn hàng me xưa già cỗi trong mong chờ

Được bước giữa phố thênh thang

Thánh thót tiếng hát giáo đường

Dù phải thở hơi cuối cùng

2. Kẻ Lạ  

2-Ke La

KẺ  LẠ

Ta bước trên hè phố

Đạp lên dấu chân xưa

Nghe nhói đau lồng ngực

Sàigòn ơi , Sàigòn ơi

Đi mãi trong chiều vắng lặng

Thành phố bỗng dưng xa lạ

Nghe nhói đau lồng ngực

Sàigòn ơi , bơ vơ

 

Người lữ khách tha phương về

Cô đơn giữa cố hương

Chiều ba mươi lang thang

Tìm mùa xuân năm ấy

 

Ta vẫn mong nhìn thấy lại

Hình bóng dấu yêu năm nào

Tuy biết là vô vọng

Sàigòn ơi, xa xôi

 

Về ngang đường cũ, hàng me xanh đã già

Nhìn ra người quen năm trước

Cây run run cành lá

Ta rưng rưng giọt lệ

Đôi bạn già câm lặng

Đứng nhìn nhau não nề

 

3. Biển Tóc – Thơ Lê Trần

3-Bien toc – tho Le Tran

BIỂN  TÓC

Thơ  LÊ TRẦN

Xưa chia tay trên biền cát

Biển gió làm bay bay biển tóc

Tóc hay tay vẫy tạ từ trên biển không mây

Cũng may mà đêm xưa không mưa bay

Em ra đi biển lặng trăng gầy

Sóng đã dồn vào cả anh đây

Sóng đã dồn vào cả anh đây, sóng đã dồn vào cả anh đây

Cuộc chia ly vội không kịp khóc

Để hôm nay giữa đời khó nhọc

Em vẫn còn hạt lệ chua cay

Cuộc chia ly buồn phai cả tóc

Để đêm nao canh tàn trăng mọc

Biển và anh sóng gió vơi dầy

 

Xưa chia tay trên biển cát

Biển gió làm bay bay biển tóc

Tóc hay mây , mây bay hút , tình đổi thay

 

4. Cô Đơn

4-Co don

CÔ  ĐƠN

Chiều buồn ngồi bên ly rượu

Bên hiên nắng chiếu lung linh

Bóng ta dài theo bóng nắng

Và chỉ một bóng ta thôi

Cầm đàn tay hờ hững rơi

Âm thanh nghe quá khô khan

Còn đâu giọng hát thân quen

Và đâu năm tháng nhạc hoa

 

Ta cất tiếng ca , giọng ca già như cổ thụ

Mơ tiếng vỗ tay , không còn một tiếng vỗ tay

Ly cũng thấy buồn , thèm nghe tiếng thủy tinh reo

Ly bỗng cô đơn , ly đầy rồi ly lại vơi

 

Rượu đã cạn rồi , buồn sao chưa dứt

Bạn bè ơi sao sớm bỏ ta đi

Ngòai sân con chó già chợt thức

Buông tiếng ngáp dài trả lời ta

 

5. Ký Ức – thơ Ngọc Phi

5-Ky uc

KÝ  ỨC

Thơ  PHẠM NGỌC PHI

Có khi nằm nghe trong tim ta, tiếng gọi thầm yêu dấu

Thuở tóc em còn thơ ngây , bồng bềnh trong nắng mai

Vẫn thơm nồng hương gió miên man

Có khi hồn ta đêm xa xưa , nghe khúc nhạc chiều hoang vắng

Gió ru buồn thu qua , bạc màu theo tháng năm

Lá vàng rơi trên áo muộn màng

 

Còn gì không em khi thời gian vội bay

Như đôi cánh hải âu ngòai trùng dương xa thẳm

Còn gì trong ta khi mùa thu lảng quên

Giọt nước mắt phôi pha, lạc lòai trong giấc mơ

 

Có khi nằm nghe cơn mưa quen, những đêm dài nhung nhớ

Bóng ai ngồi bên hiên, ngậm ngùi con nước trôi

Tuổi xuân thì như nắng tàn phai

 

6. Âm Vang

6-am Vang

ÂM  VANG

Đêm đêm có mắt long lanh theo ta vào trong mộng

Đêm đêm tóc xõa thơm tho lâng lâng hồn ta

Đêm đêm tiếng hát xa xưa âm vang hồn ly khách

Nhớ thiết tha những tháng năm nhạc hoa

Người yêu dấu đời ta , khối tình ngọc ngà

 

Bềnh bồng theo tiếng nhạc

Ôm hạnh phúc trong tay ân cần

Rồi đột nhiên trăng vỡ

Rồi mây xám giăng mờ khắp trời

Khúc hát dứt thay lời óan than

Nước mắt xé tim lòng nát tan

Cung lạc dây chùng , người buông phím đàn

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2011