03/07/2013
Ngọc Phi : Những bài thơ Xuân

Tranh : Trần Thanh Châu

 

Xuân Nữ

Bước nhẹ bàn chân dáng tiểu thơ

Cho xuân thao thức những mong chờ

Áo hoa lộng gió trời xuân ngát

Cánh mộng vờn bay vạt áo mơ

 

Mái tóc nào thơm hương cúc lan

Cành xuân còn đọng nắng mai vàng

Ta vớt đôi dòng thơ yểu mị

Gởi người xuân nữ khúc mê hoan

 

 

Xuân Kiều

(gởi Bạch)

Xuân xanh từ thuở vào đời

Yêu Xuân tình tự yêu lời ca dao

Yêu trời Xuân mộng trăng sao

Yêu con bướm lượn Xuân ngào ngạt hoa

Yêu trời mưa đổ Xuân xa

Yêu đêm giấc ngủ la đà bóng Xuân

Xuân yêu người giữa thanh Xuân

Người yêu Xuân đã bao lần tiếc Xuân

Xuân đi tưởng bóng Xuân gần

Xuân em kiều diểm trong lòng Xuân tôi

 

 

Khúc Tây Hiên mùa Xuân

Thắp lên ngọn nến thơ

Lung linh trong mắt nhớ

Ta thấy em ngồi đó

Thầm đếm những ngày mơ

 

Bàn tay thoi thóp thở

Ôi mảnh hồn đảo điên

Man thiên nào lạnh lẽo

Ngày Xuân gió ngả nghiêng

 

Hiên tây bông cúc nở

Vàng rực nỗi ưu phiền

Lá Xuân gầy guộc nhỏ

Xanh xao bờ cô miên

 

Hiên tây, hiên tây, trời

Mang mang Xuân mù khơi

Ta từ nơi đất khách

Hồn bay lạc nẻo ngòai

 

 

Hỉ Khúc

Hoa mai vàng Nguyên Đán

Nở trên đường em đi

Tình Xuân vừa xán lạn

Trong trái tim diệu kỳ

 

Ôi tình yêu là nắng

Trải trong hồn lưu ly

Ôi tình yêu là gió

Mang đi những sầu bi

 

Em mãi là cánh én

Gọi ta về mùa Xuân

Vẫy tay chào năm tháng

Dìu nhau trên đường trần

 

Ôi mùa Xuân năm cũ

Nhớ thêm buồn chi em

Tám năm dài biệt xứ

Hai mươi năm muộn phiền

 

Hãy ôm nàng Xuân mới

Hãy cùng ta vui lên

Trái tim còn thao thức

Chờ mùa Xuân bên thềm

 

Mình cho nhau dĩ vãng

Để yêu hòai tương lai

Tóc đậm mầu phiêu lãng

Chân vui trên đường dài

 

Cho mùa Xuân hỉ khúc

Tặng em vần thơ say

Ta say vì rượu chúc

Hay cõi lòng ta say

 

Hai mươi lăm năm trôi

Ta yêu lại từ đầu

Yêu luôn cơn phiền muộn

Yêu cả từng hư hao

 

 

Xuân trong rừng Việt Bắc

(gởi Trần Lê Việt)

 

Yên Bái nhìn lên không thấy mây

Mùa xuân mù khuất giữa rừng cây

Ta, linh hồn đứng không chờ đợi

Trong nỗi tàn phai của tháng ngày

 

Đôi mắt nào mơ chuyện đã xa

Vàng phai lệ đá cũng nua già

Tóc phơi sương bạc lòng hoang phế

Thương bóng em tàn như xác hoa

 

Năm năm qua mấy rừng Việt Bắc

Uống nước Lào Kai ngậm tủi hờn

Mùa xuân tu hú kêu từng chập

Đợi chuyển tù đi Hòang Liên Sơn

 

Những trại tù bên những nhánh sông

Lòng như chiếc lá thả trên dòng

Nhớ bến giang đầu tim héo cạn

Em làm cô phụ mỏi mòn trông

 

Cơn gió mùa xuân sao bất chợt

Thổi qua khe núi buốt da người

Trại tù Vĩnh Phú mưa ray rứt

Thấy bóng xuân về đêm tả tơi

 

Con chim kêu mãi lời khô khốc

Rừng vẫn u minhđội nắng mưa

Ta thả hồn bay qua đỉnh núi

Tìm xuân đã chết tự bao giờ

 

Ngọc Phi

 

 

 

 

©T.Vấn 2013