Cái ngày ấy rồi cũng
sẽ phải tới

1.
Năm 1954, tôi chỉ là
một đứa bé 5 tuổi tay xách nách mang lẽo đẽo
theo bố mẹ xuống tàu há mồm vào Nam để tránh
nạn Cộng sản. Khi ấy, cuộc Cải cách Ruộng
Đất long trời lở đất làm chết oan hàng
mấy trăm ngàn nông dân miền Bắc đang đi vào
giai đọan quyết liệt nhất . Sau đó, qua sách
báo, phim ảnh ( phim Chúng tôi muốn
sống của đạo diễn Vĩnh Nơan ), những
tài liệu biên khảo, tôi được biết ít nhiều
về cái “ sự biến kinh người “, “ nỗi oan khuất
ám ảnh cả một thế hệ “ , những cái tên nhằm
ám chỉ một giai đọan đen tối nhất của
lịch sử Việt Nam cận đại . Phần lớn
những tài liệu về Cải Cách Ruộng Đất
(CCRĐ) mà tôi được đọc, đều do những
người ở phía bên đối địch với
chính quyền Cộng Sản, hay những tác giả ngọai
quốc biên sọan. Đọc th́ có đọc, tin th́
cũng có tin, nhưng tận thâm tâm, tôi vẫn không nghĩ
rằng con người ( dù là con người cộng sản
) lại có thể đối xử tàn ác với nhau đến
như thế. Về phía những người có trách nhiệm,
hay trong cuộc, hay liên quan đến CCRĐ , từ bao nhiêu năm nay vẫn
giữ một sự im lặng đáng sợ về những sự thật ( mà
rất nhiều người khao khát muốn biết ) của
lịch sử, những sự thật mà sớm muộn
ǵ, cũng sẽ phải được phơi bày.
Mới đây nhất,
tôi đă được đọc tác phẩm Ba Người Khác , nói về
CCRĐ, dưới dạng tiểu thuyết của Tô
Ḥai, một nhà văn nổi tiếng từ thời tiền
chiến với “ Dế mèn phiêu lưu kư (1941)“, “ O Chuột
(1942) “ “ Giăng thề ( 1943)” “ Nhà Nghèo (1944) “ mà không một
học tṛ nào của miền Nam trước 1975 không biết
tới. Sau cách mạng tháng 8, 1945, ông theo Việt Minh, rồi
gia nhập Đảng Cộng sản, giữ nhiều chức
vụ trong hội Nhà Văn Việt Nam ( Cộng sản).
Ông cũng đă tham gia cuộc Cải Cách Ruộng Đất
với tư cách đội viên một đội cải
cách. Tác phẩm Ba Người Khác, theo lời tác giả,
ông viết từ 13 năm trước, nhưng không
được phép in. Cuối năm 2006, một nhà xuất bản ở
Đà Nẵng bằng ḷng cho ra đời quyển này. Ngay
sau khi được phát hành, quyển sách đă gây nên một
tiếng vang đáng kể.Trong nước, sự ra đời
của quyển sách này được b́nh chọn là 1 trong
10 sự kiện văn hóa của năm 2006. Hội nhà
văn Việt nam đă phải cho tổ chức ngay một
cuộc tọa đàm trong hội để thảo luận
về nội dung quyển sách.
Với tôi, quyển Ba Người Khác của
nhà văn Tô Ḥai, mang giá trị một bản cáo trạng
đanh thép nhất về cuộc CCRĐ đẫm máu 50
năm trước ở nông thôn miền Bắc. V́ nó
được viết bởi chính người trong cuộc,
đă từng được hưởng bao ân sủng của
chế độ , nay đến tuổi gần đất
xa trời, bao ấm ức trong ḷng cần được
trút ra hết một lần, để khi ra đi
được . . . nhẹ xác nhẹ ḷng. Và v́ nó là phút sự
thật của một người đang ở vào những
ngày tháng cuối đời, không có ǵ đáng sợ hơn
cái chết trước mặt, nên những ǵ được
viết ra hẳn phải là sự thật không bị che
đậy.
2.
Ba Người Khác của Tô Ḥai kể lại câu chuyện
một đội cải cách ruộng đất về một
ngôi làng quê nghèo xơ xác để làm cải cách ruộng
đất, có nghĩa là tịch thu ruộng của địa
chủ, rồi đem chia đều cho những kẻ
không có ruộng ( bần cố nông ). Nhiệm vụ chính yếu
thứ hai là t́m ra và tiêu diệt những kẻ thù của
cách mạng do địch c̣n gài lại để phá họai.
Do chỉ tiêu của chiến dịch đề ra là mỗi
làng phải có một tỉ lệ địa chủ, phú
nông, cường hào nào đó nên bắt buộc các đội
cải cách phải “ đẻ “ ra những địa chủ,
phú nông, cường hào , ác bá . Kết quả là vô số
người bị đưa ra đấu tố, kết tội,
giết oan v́ những tội tưởng tượng mà chỉ
tiêu kế họach của đảng đ̣i hỏi. Bên cạnh
những câu chuyện đại lọai như trên, có những
họat cảnh đấu tố, thủ tiêu , những tṛ
dâm ô hủ hóa của các anh đội với những cô
dân quân được đảng cử làm bảo vệ
cho cách mạng, với những cô gái quê con nhà bần cố
nông mà các anh đội chọn để làm cơ sở
tai mắt cho đội. Có cả những câu chuyện về
những thủ đọan mà các anh đội dùng để
triệt hạ lẫn nhau, lợi dụng nhau , dẫm lên
nhau để tiến thân.
Bằng một giọng
văn tỉnh táo, săm soi, chi tiết đến rợn
người, Tô Ḥai dắt người đọc ( tôi) theo
bước chân ông vào chuyện. Những con người
nông thôn chất phác, cục cằn, như cục đất
khô bên lũy tre làng mà hồi ức của tôi c̣n ghi lại
được đôi chút, đă hiện ra thật sắc
nét. Cứ thế, người và vật, người và
người và những mối quan hệ của họ, đan
quyện vào nhau khi ẩn khi hiện làm cho tôi ngộp thở
, như người nằm ngủ mơ thấy ḿnh bị
đè. Đến lúc thóat ra được, tức là khi tôi
đọc xong quyển sách, cảm tưởng sợ hăi vẫn như c̣n đọng lại
đâu đó. Nếu tác giả không phải là người
bao nhiêu năm hưởng ơn mưa móc của chế
độ, không phải là người được tiếng
là hiểu nông thôn miền Bắc hơn bất cứ nhà
văn nào của thế kỷ, chắc tôi vẫn khó tin câu
chuyện đó là sự thật. Nhân vật xưng tôi trong
Ba Người Khác, anh đội phó cải cách kiêm phụ
trách ṭa án( nhờ có biết chút ít chữ nghĩa ) , hủ
hóa hết dân quân cho tới gái làng, thèm ăn như thèm gái (
và cũng thèm gái như thèm ăn ), theo lời nhiều
người phê b́nh ở trong nước, chính là Tô Ḥai, ông
nhà văn 87 tuổi , cán bộ văn hóa đă về
hưu, để lại một sự nghiệp viết
lách đồ sộ khó có ai b́ được. Trong buổi
tọa đàm về tác phẩm Ba Người Khác, do hội
nhà văn Việt Nam ( Cộng sản ) tổ chức tại
Hà Nội ngày 22 tháng 12 năm 2006, chính tác gỉa đă thú nhận
rằng “ Tôi làm toà án nhưng
không giết ai, nên sau tôi vẫn về lại Nông Cống,
Hải Dương b́nh thường. Câu chuyện tôi làm toà
án cũng lạ lắm, nó như thế này: Khi ta cải
cách, đài Sài G̣n rêu rao nói ta vi phạm nhân quyền, CCRĐ
giết người không có toà án xét xử ǵ cả. Lúc
đó tôi ở Thanh Hoá, không biết tại sao ông Hồ Viết
Thắng ( Bí thư Trung Ương Đảng,
đặc trách CCRĐ – ghi chú của T.Vấn) (đi Volga,
mặc quần áo nâu) biết trong đội cải cách ở
Thanh Hoá có anh nhà báo nhà văn, thế là tôi được gọi
làm chánh án. Tôi sáng tác hàng ngh́n khẩu cung (cứ nửa trang
một) đem vào nhà tù cho phạm nhân điểm chỉ,
kư tên. Tôi sợ họ kiểm tra nhưng rồi cũng
không ai kiểm tra việc ấy. Cũng là việc "sáng
tác" đó. “ , và ông cũng
rất “ can đảm, không xấu hổ “ khi trả lời
một câu hỏi về sự hủ hóa của ông với
các rễ, chuỗi (Những
bần nông, cố nông Đội Cải cách lấy lên làm
cán bộ đội được gọi là rễ, chuỗi.)” Có
khi có có khi không. Có khi ôm ấp rễ chuỗi nhưng nó bảo
nó "có tháng". Các cậu ở Hải Dương sau
này vẫn giao thiệp với tôi, chính họ kể chuyện
cho tôi nghe rằng đặc công giết Huỳnh Cự (tức
nguyên Trung tá Việt cộng, cùng với Thượng tá Tám
Hà về đầu thú chính phủ VNCH –ghi chú của T.Vấn)
là người
làng ấy. Tóm lại là tôi viết chuyện rất thật,
nhưng cũng có đôi chút mơ màng.”
Với tôi, Tô Ḥai của
Ba Người Khác, tác phẩm
mới nhất được xuất bản, đă phục
hồi được vị trí của ông trong tâm tưởng
tôi , như năm xưa, tôi đọc “ Dế Mèn Phiêu
Lưu Kư”, “ O Chuột” .
3.
Cải Cách Ruộng
Đất là một biến cố rất lớn , v́ nó
liên quan đến nông dân, tức là đại đa số
nhân dân Việt Nam. Hậu quả của nó khôn lường.
Ng̣ai con số hàng trăm ngàn người chết oan uổng
do sự xét xử của những ṭa án nhân dân không một
kiến thức về luật pháp, mà chỉ có ḷng căm
thù giai cấp gieo rắc bởi chủ thuyết cộng sản,
nó c̣n phá vỡ cả nến tảng văn hóa làng xă Việt
Nam, đảo lộn mọi gía trị truyền thống
kính trên nhường dưới, tôn sư trọng đạo
, ác quả ác báo mà người nông dân Việt Nam tuy ít học
nhưng vẫn thấm nhuần những tư tưởng
ấy bằng cách hiểu thô sơ nhưng chân chất của
ḿnh. Về mặt xă hội, nó đă tiêu diệt những
t́nh cảm nhân bản giữa con người. Về mặt
gia đ́nh, nó phá hủy sợi dây gắn bó thiêng liêng bằng
những thủ đọan thúc ép con tố cha, vợ tố
chồng.
V́ thế, câu chuyện
CCRĐ 50 năm trước không thể được xem
như là câu chuyện cũ cần
được khép lại để nó ngủ yên trong quá khứ.
Bao nhiêu năm nay, nó vẫn là những mối ám ảnh cho
những gia đ́nh có người là nạn nhân trong
CCRĐ. Ở trong nước, nhất là miền Bắc,
tuy chưa một ai, trong số những người hiểu
biết về CCRĐ, lên tiếng về vấn đề
gai góc này, nhưng không có nghĩa là mọi người
đă muốn quên nó đi. Dấu ấn của nó nặng
nề quá, như một vết thương quá khứ vẫn
c̣n mưng mủ, vẫn c̣n đau nhức v́ bấy lâu nó
chưa được chẩn bệnh , cho thuốc. Cho
nên, không có ǵ ngạc nhiên trước sự đón nhận
nồng nhiệt của công chúng với tác phẩm Ba
Người Khác của nhà văn Tô Ḥai. Tất nhiên, những
cán bộ văn hóa trung kiên cũng cố gắng lên tiếng.
Họ cho rằng tác phẩm xóay quá sâu vào những khía cạnh
tiêu cực ( dâm ô, hủ hóa, giết người vô tội
vạ, xét xử oan uổng v.. v..) , điều đó phản
ánh “ một tâm thức chối bỏ trách nhiệm tâm thế đánh
đồng, đổ đồng, cào bằng, thiếu
công bằng với hiện thực lịch sử cải
cách ruộng đất. Trong một ư nghĩa nào đó,
dường như tác giả chủ ư gián cách lui vào góc xa
để nh́n lại toàn cảnh cải cách ruộng đất
song lại lùi quá xa, đến mức khuất lấp trong
bóng tối, ch́m trong bóng tối và tâm thế biếm họa,
phản ánh hiện thực nghiêng hẳn về gam màu tối
thẫm. Tác phẩm thiếu đi nguồn sáng nhân văn,
thiếu đi niềm tin vào con người, thiếu
đi tính bi kịch và niềm ân hận cao cả th́ thật
không dễ cảnh tỉnh, thức tỉnh được
con người trước bài học quá khứ. ( Nguyễn
Xuân Sơn - (Bài
tham dự Tọa đàm về tiểu thuyết Ba người
khác của nhà văn Tô Hoài do Hội Nhà văn Hà Nội tổ
chức ngày 22-12-2006) “ . Có
lẽ, giữa không khí nồng nhiệt, sôi sục trước
sự ra đời của một tác phẩm lớn
như Ba Người Khác về một vấn đề
nghiêm trọng như CCRĐ, giới cầm quyền
cũng không thể làm ǵ khác hơn ng̣ai những lời lẽ
kết tội mơ hồ , nhất là với một nhà
văn tầm cỡ như Tô Ḥai, từng được
giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ
thuật.
4.
Nhắc đến Cải
cách Ruộng Đất ở miền Bắc, lại không
thể quên cuộc Cải tạo Tư Sản ở miền
Nam sau ngày 3o tháng 4 năm 1975.
Chiến dịch đánh tư sản , cải tạo công
thương nghiệp miền Nam và hai lần đổi tiền
cùng với chính sách đưa dân thành thị đi kinh tế
mới tuy không trực tiếp gây nên những cái chết thảm
cho dân chúng miền Nam như trong CCRĐ ở miền Bắc
, nhưng thực chất là một vụ cướp bóc
tài sản dân miền Nam có kế họach, khiến nhiều
người uất ức mà chết , hàng triệu người
phút chốc trở thành tay trắng, sống vất vưởng
ở những nơi rừng thiêng nước độc,
gia đ́nh tan nát và hàng triệu người khác liều ḿnh
bỏ nước ra đi ( như 50 năm trước tôi
cùng hơn một triệu đồng bào miền Bắc di
cư để không phải là nạn nhân của các chính
sách hà khắc trong đó có CCRĐ). Con số những thuyền
nhân, bộ nhân bỏ mạng trên đường t́m tự
do không phải là nhỏ. Tuy không bao giờ thống kê
được một con số chính xác, nhưng chắc chắn
là lớn hơn con số người chết v́ CCRĐ 50
năm trước ở miền Bắc rất nhiều lần.
Và tất nhiên, như những nạn nhân của CCRĐ,
thân nhân c̣n sống sót của những thuyền nhân , bộ
nhân bỏ ḿnh năm xưa , hay những nạn nhân trực
tiếp c̣n sống sót sau nhiều lần bị hải tặc
cướp bóc, hăm hiếp, hẳn vẫn không thể nguôi
ngoai được nỗi đau c̣n cứ âm ỉ, một
vết thương vẫn c̣n mưng mủ, thậm chí c̣n
đau đớn hơn cả vết thương CCRĐ
trên thân thể đất nước .
Vậy th́ phải làm sao để “ thức
tỉnh con người trước bài học quá khứ “
? Nên khép lại tất cả những vết thương
c̣n mở miệng, quên đi mọi nỗi buồn đau,
hướng về một ngày mai tươi sáng , không có những
bóng đen ghê khiếp một thời ám ảnh chăng ?
Nhưng lấy ǵ để bảo đảm
rằng những thảm cảnh quá khứ sẽ không bao
giờ có cơ hội lập lại , nếu người
ta không dám nh́n thẳng vào những lỗi lầm, không dám
đối diện thực sự với hậu quả của
những lỗi lầm đó bằng cách soi rọi chúng
dưới nhiều góc cạnh khác nhau, để t́m ra nguồn
gốc chính, thủ phạm chính của những bi kịch
ấy ?
5.
Những sôi động ở
trong nước về quyển sách Ba Người Khác liên
quan đến cuộc Cải cách Ruộng Đất, tuy rất
đáng khích lệ trong một bầu không khí vẫn c̣n ngột
ngạt , khó thở quen thuộc ở một nước Cộng
Sản, nhưng cho đến nay, những tiếng nói phê
b́nh cứng cỏi nhất cũng mới chỉ dừng lại
ở chỗ tán dương sự can đảm đáng nể
phục của một ông ǵa hơn 80 tuổi, về tính
chân thật và sự đởm lược cần thiết
của người cầm bút, của những chứng
nhân lịch sử đối với thời đại
ḿnh và các thế hệ tương lai.
Họ không (chưa ) dám
đi xa hơn là chỉ đích danh tên thủ phạm , kẻ
sát nhân tàn ác, tội phạm chính chịu trách nhiệm về
những ǵ xảy ra hơn 50 năm trước. Tội
danh này, nếu xử cho thật công bằng, c̣n nặng
hơn gấp ngàn lần những ǵ Sadam đă gây ra cho nhân
dân Iraq. Nhưng, như một người có máu mặt ở
trong nước đă tiên đóan, sự kiện này là một
dấu chỉ cho thấy tảng băng đang từ từ
vỡ ra, ít nhất là ở
lănh vực văn chương, nghệ thuật. Điều
kiện để cho một cuộc đàn áp của giới
cầm quyền với những người cầm bút
như vụ việc Nhân Văn Giai Phẩm năm xưa chắc
chắn không c̣n nữa, v́ ngày nay, kẻ bị áp bức c̣n
có nhiều vũ khí khác ng̣ai cây viết. Cho nên, sớm muộn,
với những bài học quá khứ như CCRĐ, như
Cải tạo công thương nghiệp miền Nam, sẽ
đến lúc kẻ có tội bị chỉ đích danh.
Tôi hy vọng, đến
lúc ấy viên cựu đội phó phụ trách Ṭa Án Tô Ḥai vẫn
c̣n sống và đủ minh mẫn để “ sáng tác một
bản khẩu cung cho phạm nhân kư vào “, chỉ khác với
lần này, ông thực sự hài ḷng . V́ ông chỉ phải
ghi lại những ǵ đă xảy ra, không thêm không bớt.
Và, tôi cũng mong ông viết lại đọan kết tiểu
thuyết Ba Người Khác, để kẻ đền tội
không chỉ có anh đội trưởng đội cải
cách Hùynh Cự vốn chỉ là tay sai thừa hành lệnh cấp
trên.
Cuối
cùng, sau khi đọc xong Ba Người Khác của Tô Hoài,
tôi tin ḥan ṭan những ǵ trước đó tôi được
biết về CCRĐ qua sách báo, phim ảnh miền Nam . Chỉ
cần nói thêm một chút, h́nh ảnh CCRĐ trong tác phẩm
của Tô Ḥai ghê khiếp hơn nhiều.
© T. Vấn 2007