Nghe và
đọc Nhạc của Diệu Hương
hay “ con chim ẩn ḿnh trốn băo “

• Gởi Ư-Vy và Ư-Vân, để
các con đọc 20 năm sau.
• Xin hăy lặng yên,
V́ quanh đây,
C̣n bao nhiêu nỗi muộn
phiền
( Diệu Hương
)
1.
Diệu
Hương, cái tên chưa
được quen thuộc lắm, ít nhất là với
tôi. Nhưng khi cầm 2 CD nhạc của cô trên tay, tôi
như bị một cái ǵ đó cuốn hút. H́nh như là
đôi mắt . Cả đôi mắt trên h́nh b́a Album KHẮC
KHOẢI (*) lẫn Album Ở
LẠI TA ĐI (** ) . Đôi mắt của một
người không quen, quả thật là thế. Nhưng
lại dường như rất quen thuộc. Tôi cố
lục kư ức của ḿnh.
Tôi chợt nhớ lại đôi mắt của một con
chim trong một buổi tối mùa đông không xa lắm. Hôm
đó, tôi và hai đứa con gái nhỏ ngồi trong nhà, bên
cạnh ḷ sưởi ấm áp nh́n ra khoảnh sân
trước nhà đă bị tuyết phủ trắng xóa.
Ngoài trời đang có một cơn băo tuyết. Nh́n
những lọn tuyết lả tả dưới ánh
đèn Giáng Sinh mà cha con tôi đă bỏ khá nhiều th́
giờ chăm chút, chúng tôi h́nh như nghe cả
được tiếng gió rít rất mạnh. Bỗng
nhiên, từ một khoảng bóng tối nào đó, một
bóng chim nhỏ lảo đảo ngay trước mái hiên nhà
tôi. Cái bóng nhỏ nhắn co ro sợ hăi trước cơn
thịnh nộ của đất trời. Nó rúc vào một
bụi cây mà chung quanh tôi đă treo dầy đặc
những chụm đèn xanh đỏ, Các con tôi nh́n thấy
con chim và reo lên “ Bố ơi ! có con chim đang ẩn ḿnh
trốn băo “. Con chim dường như nghe
được tiếng reo thích thú của trẻ thơ,nó
tḥ đầu ra , đôi mắt như nói lên nhiều
điều lắm. Có thể là những lời than van
về những sóng gió của cuộc đời, về
những mất mát không tránh khỏi . . . tôi đoán vậy
v́ thấy chim lẻ loi có một ḿnh giữa không gian
lạnh lẽo, với những lọn tuyết tuy đẹp
nhưng vô cùng độc ác. Và gió, những cơn gió
sẵn sàng cuốn đi mọi thứ. . .
Đứa
con gái nhỏ 5 tuổi của tôi bỗng tỏ ra rất
trịnh trọng bảo tôi : “ Bố ơi! Đêm nay
bố cứ để đèn Giáng Sinh sáng suốt đêm
nghe Bố! Con chim nó ngủ một ḿnh nên nó cần
đèn sáng. Được không bố ? “ . Tất
nhiên, tôi đă chiều ư con tôi, dù tôi biết sẽ phải
trả thêm một khỏan
tiền điện cho tháng này.Thậm chí, tôi c̣n
lấy máy quay phim ra ghi lại h́nh ảnh đáng nhớ
này.
Con chim
nhỏ đêm hôm đó đă có được một
chỗ ấm áp để ẩn ḿnh trốn băo.
Qua đôi
mắt của người không quen ấy trên hai b́a CD
nhạc của Diệu Hương, và hồi ức về
đôi mắt chim cô đơn một đêm mùa đông
năm xưa, chưa cần nghe những ḍng nhạc –
với tôi là mới mẻ – tôi cũng có thể nhận ra
được những cảm xúc của ḿnh.
2.
20 bài hát, bao
gồm trong 2 CD Nhạc, được tác giả viết ra, để :
… hát cho
người,
hát cho
đời,
hát cho
tôi.
………………..
hát cho
thinh không . . .
(Hát cho
đời, hát cho người . Nhạc và Lời : Diệu
Hương )
Từ bài
đầu tiên “ Tôi muốn hỏi tại sao “
được viết từ 1978
như khao khát được bày tỏ “ một
trong những niềm khắc khoải của tôi khi vừa
mới lớn “ cho đến những bài viết
mới đây ở đầu thế kỷ 21. 20 bài hát,
trải dài một khoảng thời gian hơn 20 năm ,
với một khoảng không gian cũng rộng không kém,
từ mảnh đất đau khổ bất trắc quê
nhà đến khoảng trời tuy rộng nhưng cũng
không thiếu những gian nan hệ lụy nơi quê
người. 20 năm của một đời
người – mà lại là đời một người
con gái vừa mới hăm hở bước vào
đời với bao mộng ước của thời
mới lớn – lẽ ra phải mượt mà
đẹp đẽ như màu áo lụa nàng mặc khi
bước xuống cuộc đời. Nhưng mệnh
nước nổi trôi, cuốn theo biết bao nhiêu
những anh hùng và thục nữ. Thế nên, 20 năm
thăng trầm ấy, đời người ( con gái )
cũng lênh đênh theo vận nước . Thế nên, 20
năm ấy cũng là 20 năm của bao mất mát, chia
ĺa, lo âu, sợ hăi, của những nỗi niềm khắc
khoải về t́nh yêu, về thân phận, được
gói ghém , cô đọng, tinh lọc, trong 20 bài hát.
… Giữa đêm khuya thinh lặng , những âm thanh rơi xuống, khi nhẹ nhàng, khi dồn dập, khi bâng khuâng, khi khắc khoải, khi than van, khi kể lể . . . Trong bóng đêm – giây phút của những mặt nạ đời thường bị cởi bỏ – tôi nh́n thấy ḍng lệ chảy trên đôi má một thời tuổi trẻ. Và đôi mắt kia, sững sờ nh́n thế giới, như không tin trần gian này sẽ dung chứa cuộc đời ḿnh . . .
Tôi ngồi đây sợ bóng
tối,
Ngó tôi
qua đêm dài,
Đêm
quạnh hiu ôi xơ xác,
(
Khắc Khoải – Nhạc và Lời : Diệu Hương )
Tôi hôm
nay là ai ?
Thà
như một phiến đá nằm
Trăm
năm như ngàn năm
Người
cùng đá bâng khuâng
(PHIẾN
ĐÁ SẦU – Nhạc và Lời : Diệu Hương )
. . . Theo tiếng hát, tôi trở ḿnh . Tôi đưa tay sờ lấy bóng tối chung quanh. Bằng bước chân của người mộng du, tôi đi về phía tủ rượu, tự rót cho ḿnh một ly rượu vang quen thuộc, như hằng đêm tôi vẫn tự cho phép ḿnh có một chút hư hỏng. Ly rượu trên tay, tôi mở cửa bước ra vườn. Hương đêm tinh khiết. Gió đêm ngọt ngào. Tiếng hát của người phụ nữ có đôi mắt tội nghiệp của con chim non một đêm mùa đông đuổi theo tôi như muốn linh hồn tôi ngộp thở – v́ đớn đau ? v́ hạnh phúc ?
Ḷng tôi
ơi, đừng ưu tư !
Đừng
âu lo ! – Ngày hôm nay
Hạnh
phúc có rồi đi qua
Ṿng tay
xin ǵn giữ kỷ niệm
Ngày
mới đến – Một mai xa
Ngồi
tiếc nhớ
Cuộc
đời qua
( NƠI
ĐÂU HẠNH PHÚC – Nhạc và Lời : Diệu Hương
)
Tôi chợt
thèm một hơi thuốc nửa đêm, dù đă dứt
khoát với người t́nh khói sương từ nhiều
năm nay. Trong cái dày đặc của Đêm, cái lặng
lẽ của Hư Không, cái u uất của âm nhạc và
cái ngây ngất của Rượu, thêm một chút lăng
đăng của khói thuốc lá và cái mênh mông của mái tóc
mượt mà chảy dài trên vùng chăn nệm trắng
tinh.Đó có phải là ảo ảnh một thời đă
qua? Tôi đang tự đánh lừa ḿnh? Hay là hạnh phúc
được đắm ch́m trong những kư ức khi
ẩn khi hiện của thời hoa niên . .
.
Bao nhiêu
năm
Tưởng
đă lăng quên rồi
Ôm trong tim
Niềm
mơ ước xa xôi
Câu
đam mê
Ấp
ủ
Như
mộng thôi
(T̀NH
XƯA - Nhạc và Lời :
Diệu Hương )
Tôi rời khu vườn ngát mùi đêm. Đêm đă khuya thêm một chút. Sương cũng dầy thêm một chút. Hồn tôi muốn thêm một chút nấn ná với thú đau thương. Cổ họng tôi muốn thêm một chút vị rượu vang vừa chát vừa ngọt. Tôi liếc nh́n mặt kim đồng hồ phía cuối pḥng. Chẳng c̣n bao lâu nữa, trời sẽ sáng.Ảo ảnh rồi sẽ tan đi. Mà tôi c̣n ngồi đây, ly rượu trên tay, tiếng nhạc c̣n khẽ khàng lan tỏa.
Đêm
tan rồi người hỡi
. . . . .
. . . . . . . . . . . . . .
sắt
se nỗi ngậm ngùi
một
góc đời
lặng
nh́n ta thôi
(
LẶNG NH̀N TA THÔI – Nhạc và Lời : Diệu Hương
)
Vậy ư
? tội nghiệp con chim bé nhỏ, nàng chỉ c̣n có “ một
góc đời “ để “ lặng nh́n ta thôi “. C̣n
tôi ? “ đêm tan rồi người hỡi “, mà ly
rượu c̣n trên tay, với bóng tôi trên vách cúi đầu.

3.
Tan vỡ ,
mất mát, chia ĺa, lo âu , sợ hăi, cái chết . . .
Đó là những đặc tính không thể thiếu
của t́nh yêu và thân phận con người. Cũng v́
thế, chẳng có ǵ mới khi nói về những
điều đó. Nhưng cũng không bao giờ cũ, khi
nói lại những điều đó. Mỗi thời
đại, mỗi xă hội đều có cách thế bày
tỏ riêng của nó. Tất nhiên, ở mỗi
người nghệ sĩ, đều có một sự
cố gắng đặt dấu ấn riêng của ḿnh trên
cách thể hiện những đề tài quen thuộc. Ở Diệu Hương, đó
là nét chừng mực , ở cả câu chữ lẫn
tiết tấu của nhạc. Cũng vẫn là câu chữ
ấy, nhưng không ra dáng thời thượng, không sáo ṃn,
cường điệu. Cũng vẫn nét nhạc ấy,
nét nhạc được sự ưa thích của
những người trên dưới 50 tuổi, nhưng
không có sự dễ dăi như thường thấy ở
một số tác giả của giai đoạn này. Mặt
khác, tiết tấu nhạc Diệu Hương
tương đối vào khuôn vào phép, không có sự
đột phá nào có thể làm những người trẻ
phải dừng chân lại nghe ngóng. Âu cũng là
điều dễ hiểu.
Khía cạnh
nữ tính là một điều khác cần nói đến
ở sự thể hiện của Diệu Hương.
Điều này dễ nhận ra v́ chúng ta không có nhiều
người nữ viết nhạc như trong lănh vực
văn và thơ. Không biết, môi trường hiếm hoi
những người nữ viết nhạc có là yếu
tố thúc đẩy Diệu Hương đi xa hơn
nữa trong sự nghiệp sáng tác của ḿnh hay cảm giác cô đơn ,
lẻ loi khiến cô chỉ muốn t́m một “ phiến
đá sầu “ bên đường, ngồi xuống
đó để cùng đá băn khoăn phiến đá có
t́nh yêu không ? phiến đá có linh hồn không ?
4.
Âm nhạc,
ở một nghĩa nào đó, là linh hồn của
thời đại. Nhạc buồn bă ,
ủy mị là biểu hiện của một thời
đại có quá nhiều những nhiễu nhương.
Nhạc vui tươi trẻ trung là biểu hiện của
một đất nước đang chuyển ḿnh về
phía mặt trời. Tất nhiên, nhận định này
chỉ tương đối, không nhất thiết
phản ảnh thực tại của mọi thế
hệ, mọi khía cạnh của đời sống. Thí
dụ như T́nh Yêu. Nói đến t́nh yêu, người ta
liên tưởng ngay đến cách thức thể hiện
qua thơ và nhạc. Và thời đại nào mà không có
những chuyện t́nh buồn. Dù là trong thời b́nh hay
thời chiến. Dù trong một đất nước
đă thịnh vượng hay vẫn c̣n nghèo đói . . .
Mặt khác,
phải kể đến khoảng cách thế hệ (
generation gap ) trong các lănh vực của đời sống,
nhất là lănh vực sáng tác và thưởng ngoạn
nghệ thuật, trong đó có âm nhạc. Ngay đến
ở một thế hệ, cũng có sự thay đổi
trong sáng tác và thưởng ngoạn nghệ thuật, do
bởi tâm thức con người biến đổi
từ giai đoạn mới lớn, trưởng thành cho
đến khi già cội, cuộc sống ngưng
đọng lại.
Cũng tương tự như vậy, khi xếp loại ( nếu quả thật cần thiết phải làm một công việc như thế ) nhạc Diệu Hương, một người trưởng thành trước 1975 ở Sài G̣n (?), nhưng chỉ tham gia sinh hoạt nghệ thuật ở Hải Ngoại và cũng chỉ vừa mới đây thôi, dù cô bắt đầu viết nhạc từ rất lâu. Chính v́ thế, cô đă kinh qua những nổi trôi của vận nước, những vui buồn của cuộc đời, trong đó, có cả những vơi đầy của ḷng người. Nhạc của cô – theo tôi – mang dấu vết của thế hệ chúng tôi . . . thất vọng, buồn bă, hoài cổ. Nhưng , như đă nhận xét ở trên, Diệu Hương khá chừng mực trong sự thể hiện thiên hướng này.
Và đó là –
theo tôi – điểm đáng yêu nơi ḍng nhạc Diệu
Hương. Đáng yêu đến độ, khiến tôi
phải ngạc nhiên:
Em
từ đâu đến
Mang
tiếng hát xa xăm
Bên cây
đàn
Tôi,
Một
người đi qua
Phải
dừng chân
Nghe khúc
t́nh ca
(BÀI T̀NH
CA CỦA EM – Nhạc và Lời : Diệu Hương )
5.
Mỗi
người nhạc sĩ đều có một bài hát
đặc biệt nào đó đóng vai tṛ mở rộng
cửa đưa người nhạc sĩ ấy vào ḷng
người thưởng
ngoạn. Thí dụ như
Trịnh công Sơn có Diễm Xưa,
Đức Huy có Bay đi cánh chim biển, Vũ Thành An
có Bài không tên số 2, Từ Công Phụng có Bây
giờ tháng mấy. Với Diệu Hương, đó là
nhạc phẩm Ḿnh Ơi. Nhạc phẩm này, tuy hoàn
toàn khác hẳn những bài nhạc khác của cô về âm
điệu, biến tấu, nhưng – theo tôi – chính là bài hát
giới thiệu cô với người thưởng ngoạn. Bài nhạc mang hơi
hướm dân ca, vừa đẹp, vừa t́nh tứ,
vừa tha thiết. Trong Album Ở lại ta đi mà
tôi có trong tay, Diệu Hương thể hiện nhạc
phẩm Ḿnh Ơi của ḿnh một cách thật . . .
t́nh tứ. Hai chữ này làm tôi nhớ đến một bài
viết trong loạt bài Thư Gửi Bạn Ta
của Tác Giả Bùi Bảo Trúc. Trong đó, ông nói
đến ranh giới giữa t́nh tứ và lẳng lơ
trong phong cách thể hiện bài hát của ca sĩ. Theo ông,
ranh giới này rất mong manh. Người ca sĩ dễ
bị ngả về phía bên lẳng lơ nếu quá sa
đà vào t́nh tứ. Tôi muốn mượn ư của nhà
văn Bùi Bảo Trúc để nói về giọng hát
của Diệu Hương trong nhạc phẩm Ḿnh Ơi.
Theo tôi, Diệu Hương rất chừng mực và
chững chạc trong việc thể hiện hồn
nhạc phẩm. T́nh tứ đấy, tha thiết
đấy, nhưng người nghe vẫn có cảm
tưởng chớ nên liên tưởng quá xa, nếu không
muốn làm tan vỡ đi cái đẹp đang lơ
lửng giữa thinh không. Có lẽ là v́ Diệu Hương
viết và hát bài này thay cho người mẹ của ḿnh bày
tỏ ḷng thương nhớ đến người
chồng – tức thân phụ Diệu Hương – đă
chẳng may khuất mặt quá sớm, nên lẽ tự
nhiên, phải biết chừng mực. Theo tôi, cho
đến nay, mới chỉ có Diệu Hương
đạt được “ tiêu chuẩn “ t́nh
tứ khá “ rắc rối
“ của ông Bùi Bảo Trúc trong phong cách diễn đạt
một bài nhạc t́nh như bài Ḿnh Ơi.
6.
Tôi –
người thưởng ngoạn âm nhạc – nh́n những
nốt nhạc nằm trên gạch kẻ, thấy chúng
trơ trẽn, vô hồn. Những Do, Re, Mi, Fa, Sol . . .
chẳng là ǵ hết. Cho đến khi, có bàn tay ai đó
chạm vào, sắp xếp chúng lại, cho chúng một
đời sống, truyền cho chúng những niềm vui,
những nỗi buồn . . .
Tôi–
người thưởng ngoạn âm nhạc – cảm
được sự sống trong những âm thanh kỳ
diệu ấy. Và tôi cũng vui buồn như những nốt nhạc
đă vui buồn, dưới bàn tay sáng tạo của
người nghệ sĩ.
Xin cám ơn
cuộc sống này c̣n cho chúng ta những nhà phù thủy
của âm thanh.
7.
Một
ngạc nhiên thích thú khác mà 2 Album nhạc của Diệu
Hương mang lại là người ca sĩ trẻ Quang
Dũng. Một cái tên dường như
c̣n khá mới (?) trong danh sách các ca sĩ thế hệ
thứ hai sau biến cố 1975. Giọng hát Quang Dũng êm ái,
mượt mà. Trong đêm thanh vắng, tiếng hát Quang
Dũng nghe như những làn gió ấm thổi trên da
thịt. Ở những nốt cao, giọng Quang Dũng tṛn
đầy và nhất là rất ít những hạt cát lợn cợn. Âm hưởng
ở những chỗ ngân và
láy khá đài các. Ngạc nhiên ở chỗ, người ca
sĩ này trông c̣n trẻ lắm, nhưng lối diễn
đạt hồn bài hát lại như là của một
người đă từng trải. Nghe Quang Dũng hát,
những dây đàn vô h́nh trong tôi như rung lên theo âm
hưởng tiếng hát của anh, làm xôn xao một
phần đời tưởng chừng như tôi mới
vừa đánh mất hôm qua. . .
Có lẽ :
Khi
người nghệ sĩ,
Cất
tiếng hát
Hát lên
từ trái tim
Mang
cả ḍng sông
Bỗng
phút chốc sẽ quay về nguồn . . .
(BÀI T̀NH
CA CHO EM - Nhạc và Lời :
Diệu Hương )
Hiển nhiên,
Quang Dũng c̣n cả một con đường dài
để đi và hoàn thiện chính ḿnh, nhưng
bước khởi đầu này xem ra gây khá nhiều thích
thú cho những người khó tính, tiêu biểu là kẻ
viết bài này. ( Hôm trước, nhận được
một món quà là 2 CD nhạc mới nhất của QD do
một người bạn cũ ở
8.
Chúng ta vốn ưa chuộng cái đẹp. Không chỉ v́ cái đẹp là cái đẹp mà cái đẹp c̣n là thực phẩm cho tâm hồn. Như chúng ta nh́n ngắm một bức tranh, chiêm ngưỡng một pho tượng. Hoặc, trần thế hơn, say sưa nh́n ngắm một khuôn mặt đẹp, một thân h́nh đẹp. Nh́n ngắm và nghĩ về sự chiếm hữu. V́ thế mà, người đàn ông cần người đàn bà đi bên cạnh ḿnh.
Tôi có cùng
cảm nghĩ ấy khi cầm trên tay 2 CD Album nhạc
của Diệu Hương. Không biết từ
trước tới nay có nhà sản xuất nào cho ra
đời những CD nhạc dưới h́nh thức
tương tự, nhưng với 2 CD nhạc của
Diệu Hương , lần đầu tiên tôi nh́n thấy
một CD nhạc được tŕnh bày lạ, đẹp
và ư nghĩa như 2 CD này. Dưới h́nh thức Album,
nội dung từng bài nhạc trong CD được in
thật đẹp (đó là lư do tôi đặt tên bài
viết này là : Nghe và Đọc nhạc Diệu
Hương ), bên cạnh đó là h́nh ca sĩ tŕnh bày.
Nền cho mỗi lời bài hát là một tác phẩm
nghệ thuật nhiếp ảnh tuyệt vời.
Tôi nghĩ, cái đẹp luôn hiện hữu, chỉ có điều là ḷng ḿnh có luôn rộng mở để đón cái đẹp hay không mà thôi.
9.
Một hôm,
vợ chồng tôi và các con giở chồng phim quay những
h́nh ảnh gia đ́nh ra xem lại, đến đoạn
thu cảnh con chim co ro trốn tuyết dưới mái hiên
nhà tôi mùa Đông năm nào, đứa con gái nhỏ – bây
giờ đă 7 tuổi – buột miệng hỏi tôi : “ bố
ơi ! bố có nghĩ là bây giờ con chim này c̣n
sống không ?”.
Tôi quay
lại nh́n con, nó chớp chớp mắt nh́n tôi tinh quái. Tôi
im lặng không trả lời. Nó cũng không buồn
hỏi thêm, v́ thực ra, con chim c̣n sống hay chết
cũng chẳng là điều làm nó quan tâm, dù cách đây 2
năm, chính nó đă yêu cầu tôi để đèn sáng
suốt đêm cho con chim trốn băo sưởi ấm.
Khi con tôi lớn lên, nó sẽ hiểu rằng, đời sống nào rồi cũng có lúc chấm hết. Mọi con đường đều có chỗ gọi là cuối của con đường. Như những đời người, đời chim rồi cũng sẽ đến lúc lặng lẽ ra khỏi chỗ con mắt trần gian có thể nh́n thấy được.
10.
Con gái yêu của Bố ! Con chim nó đâu có ẩn ḿnh chờ chết ! Nó chỉ t́m nơi ẩn náu cho qua cơn băo tuyết mà thôi ! Như những lời than van trong ḍng nhạc Diệu Hương. Nàng chỉ t́m nơi ẩn trú trước những phong ba băo táp của một cuộc nhân sinh vui ít buồn nhiều. Và, nghệ thuật, nơi nàng t́m đến , đă cho nàng sức mạnh và niềm tin để đi hết con đường (đời).
10(bis).
Gần
nửa năm ,sau khi tôi viết xong đọan văn
số 10, một hôm mở thùng thư, tôi nhận ra nét
chữ viết tay quen quen trên một gói bưu kiện
nhỏ. Bên trong, là một Album CD nhạc mới nhất
của nhạc sĩ Diệu Hương: Gịng Lệ Khô (
T́nh Ca Diệu Hương 3 ). Vẫn h́nh thức tŕnh bày
trang trọng và tuyệt đẹp. Vẫn là đôi
mắt chim mùa đông năm nào cha con vợ chồng tôi
ngồi ôm nhau ấm áp mà thương cho phận chim
đơn độc. Đôi mắt thật sâu khiến
những giọt lệ đă chảy hết vào trong.
Chỉ c̣n lại cái khô khốc của một niềm
tuyệt vọng đến cháy bỏng, tưởng có
thể đốt cháy được những mảnh vụn
vỡ của trái tim vốn hằng thèm khát “ những yêu
dấu trong tâm hồn con người “.
Tôi
lắng nghe tiếng chim than thở:
“ . . . có đôi khi tôi vẫn buồn như thế và vẫn để cho gịng lệ khô tàn phá trong ḿnh. Nhưng nơi chốn tận cùng của đớn đau, nơi ẩn náu của dằn vặt, tôi lại thấy một cảm xúc khác giúp tôi phá vỡ được gịng lệ khô đang âm ỉ chảy, một âm thanh xa xăm từ đâu vang vọng lại, một giai điệu trầm bổng nơi đâu vụt trở về . . . Thế giới ưu tư của tôi đă mở cánh cửa ra để đón nhận những cung bậc đó và trong những xúc cảm sau cùng tôi đă ḥan tất tập t́nh ca Gịng Lệ Khô . . . như một bầy tỏ duy nhất cho cuộc đời . . . “ ( Diệu Hương – Lời mở cho tập t́nh ca Gịng Lệ Khô ) .
Giờ
th́ tôi tin rằng con chim nhỏ ẩn ḿnh trốn băo năm
nào trước hiên nhà tôi vẫn c̣n sống. Nó phải c̣n
sống v́ bất chấp những sóng gió phong ba độc
ác của cuộc đời, ngay đến một trái tim
mong manh dễ vỡ như trái tim một người
nghệ sĩ vẫn c̣n có thể t́m ra được
một “ sinh lộ “, huống ǵ một hay nhiều cơn băo tuyết
của đất trời.
CD
Gịng Lệ Khô , cũng có 10 bài nhạc. 10 bản t́nh ca. Và
v́ là những gịng lệ khô, nên tiết tấu những
bản nhạc mới nhất của Diệu Hương
không phảng phất nhiều lắm những ủ rũ
của Khắc Khỏai và
Ở Lại Ta Đi. Trái lại, dường như đă
hiểu ra định mệnh một đời
người vốn :“ Chỉ có một thời
để cho ḷng ngẩn ngơ “ nên người nhạc sĩ đă
đẩy âm điệu ḍng nhạc của ḿnh đi vào
một thế giới tương đối đỡ
ủ dột hơn, dù lời nhạc vẫn cứ than van
:
Đời
vẫn cứ vô t́nh với em mà thôi
Chờ đón
những con tim mang hy vọng người ơi
Ngồi măi
nơi kia trong góc đời lẻ loi
V́ đôi chân
đă không bao giờ nhẹ bước cùng người
(
Những Tâm Hồn Khát
vọng – Nhạc và lời : Diệu Hương )
Hay
nuối tiếc :
Rồi em
bước chân đi
C̣n tôi
đứng nơi này
Trông theo
buồn vời vợi
Xác lá khô
rụng đầy
Gió cuốn
đi ngàn lời
Mà gịng lệ
không rơi
( Gịng Lệ Khô –
Nhạc và lời : Diệu Hương )
Hoặc
nhẹ nhàng . . . triết lư:
Người
ơi cuộc đời là những ngày ngắn trôi
Người
hỡi cuộc t́nh rồi bỗng chốc phai phôi
Xin hăy
đến xin dâng hiến cho đời một tấm ḷng
Một tấm
ḷng v́ chẳng có bao năm
(
Chợt thấy – Nhạc và
lời: Diệu Hương )
11.
Con gái yêu của Bố ! Khi con đọc được và hiểu được những điều Bố viết ra ở đây, tức là con cũng đă từng có lần phải t́m nơi để trốn những cơn băo của cuộc đời. Cầu mong con tôi gặp được những tấm ḷng từ tâm, sẵn ḷng chia cho con chút hơi ấm trong cơn gió rét, như chính con đă xin bố để đèn suốt đêm cho con chim trốn tuyết sưởi ấm ngày nào.
T.Vấn
* Diệu
Hương Music – Nhạc CD .
Không đề giá bán
**
Diệu Hương Music – 2002 . Nhạc CD . Không đề
giá bán
© T.Vấn
2007