Cuộc đời này quá đỗi mong manh

 

 

 

 

 

        Gởi gia đ́nh RogersMissouri.

        ● Trước nỗi thống khổ của con người, mọi lư giải trần gian đều trở nên bất lực và hèn mọn.

 

Hàng năm cứ vào dịp  Lễ Lao Động ( Labor Day ), là vợ chồng tôi cùng hai cháu nhỏ, chất nhau lên xe xuôi Nam hướng về Texas, để tham dự buổi họp mặt hàng năm  của nhóm anh em học cùng Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt năm xưa.

 

Năm nay*, thời tiết khác thường hơn mọi năm. Sau hơn hai tuần có những ngày nóng  từ 100 độ Farenheit trở lên, là những ngày mưa tầm tă. Mưa suốt buổi sáng thứ bảy lúc gia đ́nh tôi rời nhà ở Wichita , Kansas vào xa lộ xuyên bang I-35. Qua thành phố Oklahoma, trời có hơi tạnh ráo. Rồi lại là những cơn mưa nối đuôi nhau từ biên giới hai Tiểu Bang OklahomaTexas, mưa chỉ ngớt khi chiếc Mini Van  của gia đ́nh chúng tôi chạm ven thành phố Dallas. Tối hôm đó, chúng tôi vui với gia đ́nh những người bạn ở Kansas, OklahomaHouston tụ hội về Dallas. Có cả gia đ́nh một anh bạn ở măi tận Florida cũng bay đến để chúng tôi có cơ hội gặp nhau sau gần 30 năm xa cách. Ngày hôm sau, chủ nhật, chúng tôi dành cả buổi trưa để chuyện văn hàn huyên tại một Câu Lạc Bộ ngoài trời, rồi mới chia tay. Gia đ́nh tôi, trên đường về, ghé qua thành phố Oklahoma thăm vợ chồng anh chị bạn. Tại đây, anh bạn bảo tôi nên gọi điện thoại hỏi Sở Giao thông thành phố xem con đường xuyên bang về lại Wichita có trục trặc ǵ không, v́ h́nh như có một đoạn đường nào đó bị đóng v́ mưa lụt. Tôi  làm  như anh nói, và được biết , không có ǵ trở ngại cả.

 

Đêm hôm đó, tuy một phần của thành phố Oklahoma vẫn c̣n mưa, nhưng sau gần 3 tiếng lái xe, gia đ́nh tôi b́nh an về đến nhà lúc 2 giờ sáng. Các con tôi ngủ vùi trên xe v́ đă quá khuya và cũng v́ mệt mỏi sau hai ngày vui chơi thoả thích với các bạn của chúng. Tôi lần lượt bế từng đứa vào giường , đắp chăn mền cẩn thận cho con, trong lúc vợ tôi thu dọn các thứ cần phải làm ngay trong xe, rồi cũng vội vàng tắm rửa và đi ngủ. Tôi vốn có thói quen vào giường trễ, nên sau khi làm các công việc vệ sinh cần thiết xong, tôi mở tủ lạnh lấy lon bia và ngồi vào pḥng khách mở TV  xem một đài truyền h́nh địa phương phát lại chương tŕnh buổi tối. Một mẩu tin làm tôi chú ư ngay. Hôm thứ bảy - cùng ngày  gia đ́nh tôi xuôi Nam đi Dallas - trên xa lộ xuyên bang I-35 về hướng  Bắc , cách thành phố Wichita của chúng tôi khoảng 120 dặm, vào lúc xế chiều, do mưa quá lớn, một quăng đường I- 35 đă bị nước dâng lên cao hơn 2 mét  so với mặt đường, cuốn đi những tảng xi măng  ngăn chia hai bên Nam Bắc, cùng với 6 chiếc xe bị kẹt trên quăng đường đó lúc ấy. Trong số những xe bị kẹt , có chiếc Mini Van của một gia đ́nh 6 người từ Missouri, gồm hai vợ chồng , 4 đứa con  nhỏ , tuổi từ 8 xuống đến 1. Nước đă cuốn đi người vợ, 4 đứa con nhỏ, c̣n người chồng sống sót. Trong số bị nước cuốn, có một người đến từ Fortworth, Texas. Số c̣n lại thoát thân an toàn. Tôi bàng hoàng ngồi chết lặng. Th́ ra đó là đoạn đường bị đóng mà anh bạn tôi ở Oklahoma đă nghe nói đến.Trên màn ảnh truyền h́nh, là khu vực  đường bị lụt cùng với những chiếc xe nằm chỏng gọng sau khi nước rút đi. Trước mặt tôi,  người chồng người cha chẳng may sống sót sau cơn tiểu hồng thuỷ đứng bên cạnh chiếc xe Mini Van gia đ́nh nghiêng ngả méo mó, đang cố kềm lại nỗi đau mà tôi biết vô cùng khủng khiếp. Đôi mắt anh khô khốc, thất thần và đầy vẻ kinh ngạc.V́ những sự việc vừa xảy ra với anh, có lẽ chỉ như một cơn ác mộng. Anh nói với giọng nói không phải của một con người. Anh hỏi. Tại sao ? tại sao lại là tôi, là gia đ́nh tôi vào thời khắc định mệnh này, vào quăng đường định mệnh này, mà trước đó, chưa hề xảy ra một sự việc tương tự ? Tôi không có câu trả lời. Nhưng tôi có niềm tin vào Đấng Tối cao. Người sẽ có câu trả lời cho tôi và gia đ́nh tôi.  Giây phút này đây, không một lư lẽ nào, không một lời giải thích nào làm nguôi được nỗi đau trong ḷng người đàn ông khốn khổ ấy. Chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, trong lúc anh đang cùng gia đ́nh hưởng niềm vui quây quần bên nhau  trên đường đi thăm bạn bè, thân quyến  nhân ngày  nghỉ lễ - cũng như gia đ́nh tôi - th́ bỗng dưng, tai hoạ giáng xuống , anh mất tất cả. Những người thân yêu nhất của anh biến mất trước mặt anh  , ch́m nhanh dưới màn nước mà anh th́ bất lực đau đớn. Anh kể lại giây phút kinh hoàng ấy, chỉ có anh và vợ anh cởi được dây Belt an toàn . 4 đứa con nhỏ của anh, tất cả vẫn c̣n dây belt giữ chặt vào ghế xe. Chúng kêu khóc hoảng sợ. Vợ chồng anh nh́n nhau, nh́n con, bất lực. Và rồi mọi chuyện biến mất cho đến khi anh không c̣n biết ǵ nữa. Giọng anh lạnh lẽo  đến làm tôi phát run người. Trước nỗi thống khổ của con người, tất cả những lư giải trần gian đều bất lực và hèn mọn.

 

Tôi thoáng nhớ đến một câu chuyện trong Cựu Uớc về một người tên Job. Ông là một người giàu sang, phú quư, con cháu đầy đàn. Bỗng một hôm , ông mất tất cả, của cải, gia đ́nh. Đă có lúc , ông v́ qúa  đau khổ, đem bụng nghi ngờ ḷng thương yêu của Thiên Chúa. Ông nguyền rủa, oán hận, trách móc. Nhưng rồi sau đó, ông vẫn giữ vững được ḷng tin. Tôi không biết người đàn ông khốn khổ kia, trong 24 tiếng đồng hồ nửa tỉnh nửa mê nửa tin nửa ngờ ấy, có lúc nào mất đi chỗ nương tựa vững chăi nhất của anh trong lúc này  Niềm Tin của anh hay không, nhưng nh́n nét mặt anh, mọi ham muốn trần gian của tôi bỗng hoá thành rác rưởi.Anh nghẹn ngào nói với những người đang vây quanh. Bất cứ lúc nào bạn  ở bên cạnh những người thân yêu nhất của ḿnh, hăy nói với họ rằng bạn  yêu họ, hăy ôm lấy họ , hăy hôn họ, hăy làm tất cả những ǵ bạn có thể làm được, cho những người thân yêu ấy được vui, được hạnh phúc . . . Bởi v́ , chúng ta không biết điều ǵ sẽ xảy ra sau đó. Cuộc sống này quá đỗi mong manh. Người đàn ông gục mặt vào vai một người phụ nữ đứng bên cạnh, có lẽ là mẹ anh. Tôi thấy vai anh run lên và nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt những  người đứng chung quanh, cả người phụ nữ ở Fortworth , sau khi nhận được cú điện thoại di động kêu cứu của chồng, đă lái xe suốt đêm thứ bảy, vượt đoạn đường hơn 400 dặm  đến mong cứu được chồng, chỉ để chờ nhà chức trách t́m kiếm thi hài chồng c̣n kẹt ở một hốc đá nào đó.

 

Trong đêm khuya, tôi không thể nào chịu đựng được những tiếng khóc tức tưởi. Tôi tắt TV, đứng dậy. Lon bia trên tay tôi vẫn c̣n nguyên, chưa mất một giọt. Tôi mở cửa pḥng các con tôi. Chúng đang ngủ thật say. Giấc ngủ trẻ con bao giờ cũng là những giấc ngủ thiên thần. Tôi bước tới hôn nhẹ lên trán từng đứa, như tôi vẫn làm hàng đêm. Nghĩ đến những lời nhắn nhủ nghẹn ngào của người cha khốn khổ vừa mất một lúc 4 đứa con, tôi ôm chặt lấy hai con, nước mắt tôi trào ra. Giữa đêm khuya , tôi như nghe được tiếng rơi của những giọt nước mắt của ḿnh. Những giọt nước mắt thật hạnh phúc, cũng là những giọt  nước mắt có hơi hướm của một nỗi lo sợ viễn vông. Điều ǵ sẽ xẩy ra, nếu trước đây chừng một tiếng đồng hồ trên con đường xuyên bang I- 35 quen thuộc ấy, tay lái xe của tôi chỉ lạc đi một chút v́ mệt mỏi ? Tôi không dám nghĩ tiếp. Nhưng tôi hiểu rằng, trên cơi trần gian tạm bợ này điều ǵ cũng có thể xẩy ra được. Ngay lúc  đó, một ư nghĩ  khác làm nhói ḷng tôi. Đấng Tối Cao đă cho chúng ta sự sống, cho chúng ta niềm vui được làm người, rồi Ngài lại lấy những thứ ấy đi theo ư Ngài. Vậy trần gian này sẽ lấy chuẩn mực ǵ để lư giải những điều đó ?  Giả sử chúng ta cho một đứa bé viên kẹo. Trong lúc nó đang nhấm nháp, thưởng thức vị ngọt của kẹo, chúng ta lại giằng đi niềm vui ấy từ tay nó. Đứa bé sẽ làm ǵ ? Gào lên đ̣i lại viên kẹo đă bị giằng ? Đứng khóc tức tưởi một ḿnh mong đợi ḷng thương của người vừa lấy đi viên kẹo ? Lặng lẽ cam chịu v́ dù đầu óc non nớt cũng hiểu được rằng, kẻ nào cho th́ kẻ ấy có quyền lấy lại ?  Nhưng cử  chỉ cho và đ̣i lại ấy - ở con người - có được xem như  là một cử chỉ thân ái - theo chuẩn mực tạm bợ của trần gian - hay không ?

 

Tôi trở về pḥng của ḿnh. Trong một khoảng thời gian rất lâu, tôi đứng lặng lẽ ngắm người vợ đầu ấp tay gối của tôi đang ngon giấc. Nàng quá mệt mỏi sau một chuyến đi xa. Trong ḷng tôi dâng lên một cảm xúc không biết gọi tên là ǵ. Tôi vào giường, nhẹ nhàng kéo chăn, ôm lấy tấm thân mềm mại ấm áp ấy  hít thật sâu mùi da thịt  quen thuộc của người mẹ của các con yêu quư của tôi. Để biết ḿnh vẫn c̣n trong tay những tặng phẩm quư giá nhất mà Thượng Đế đă ban  tặng. Một cách không ngờ, giấc ngủ đến với tôi thật mau chóng và nhẹ  nhàng, cùng với ư nghĩ, cuối tuần này, tôi sẽ bảo  hai cháu dùng số tiền chúng được các bác các chú thưởng trong đêm văn nghệ tâm giao tại Dallas , gởi đến cho gia đ́nh bất hạnh kia,  như một sự chia sẻ, như một tấm ḷng của những con người c̣n nghĩ đến con người.

 

Trong giấc ngủ, tôi nghe được những tiếng cười trẻ thơ. Thứ Ân sủng quư giá nhất mà loài người có được.

 

*2003.

© T.Vấn 2006