Một chuyến đi

 

 

                                      Gởi Nguyễn văn Dần   San Jose

                                      ▪ Manh chiếu trần gian nát tả tơi

                                      ( Ngọc Phi )

 

1.

 

Từ trên khoang máy bay nh́n xuống, tôi thấy thành phố nhỏ dần, nhỏ dần, rồi chỉ c̣n một mầu xanh nhạt ngút ngàn. Đây chẳng phải là lần thứ nhất tôi đến San Jose. Gần hai năm trước, cùng với gia đ́nh, chúng tôi đă có hai tuần lễ  đáng nhớ tại thành phố nhỏ về diện tích, nhưng lại rất lớn về số người Việt cư ngụ trong vùng. Lần đó, v́ bận rộn với các cuộc họp mặt lớn nhỏ cùng  những người bạn  cách biệt nhau hằng nhiều năm v́ chiến tranh, rồi tù đày, rồi vượt biên  hay xuất cảnh bằng diện HO, nên tôi ít có th́ giờ đi đây đó ngắm cảnh thành phố. Ngày đó, khi rời San Jose bằng chiếc xe thuê từ Quận Cam đi lên , tôi đă tưởng như sẽ không c̣n có dịp trở lại nơi đây một lần nữa . Cuộc sống với trăm thứ bề bộn hàng ngày, để có được chuyến đi hai tuần lễ đó, vợ chồng chúng tôi đă phải cố gắng lắm mới thu xếp xong các công việc nhà việc sở mà lên đường. Lập gia đ́nh muộn màng, trong lúc các bạn cùng trang lứa đă có cháu ngoại cháu nội ẵm bồng, hoặc trễ lắm th́ con cái cũng đang bước vào ngưỡng cửa đại học, c̣n vợ chồng chúng tôi th́ hai đứa con c̣n quá nhỏ, muốn đi đâu cũng phải đem chúng đi theo. Nói như thế th́ thực ra không được công bằng cho lắm. Nhờ các cháu c̣n nhỏ, nên đi đâu cũng được chúng bằng ḷng đi theo. Tuy có hơi bận rộn, nhưng niềm vui lúc nào cũng đầy ắp. Và nhờ vậy, vợ chồng tôi được bạn bè khen trẻ hơn tuổi của ḿnh.

 

Tôi không thể quả quyết , cảm giác tâm hồn ḿnh trẻ hơn số tuổi mang trên vai là điều may mắn hay chỉ là cái cảm giác ảo khiến cho một người già khó sống hơn với thực tại, nhưng chuyến tái ngộ San Jose lần này của tôi – một thân một ḿnh, không vướng bận thê nhi – quả là một kinh nghiệm mới mẻ.

 

2.

 

Người bạn thân từ những ngày chúng tôi c̣n mài đũng quần trên ghế nhà trường suốt 7 năm trung học , đă đưa tôi đi hầu khắp các đường phố trong một buổi chiều nắng nhẹ, và sau cùng chúng tôi ngồi lại với nhau tại một quán cà phê lộ thiên -  như ngày xưa chúng tôi thường ngồi với nhau những buổi chiều trốn học đi hoang, tay ph́ phèo điếu thuốc Basto xanh thời thượng và ly cà phê đậm chát uống với đường thẻ ( một thứ thời thượng khác ) - . Chúng tôi , cũng vẫn như bao nhiêu năm về trước, chọn một chỗ ngồi, từ đó, có thể nh́n khắp những ông đi qua, bà đi lại , và thỉnh thoảng nháy mắt nhau về một bóng hồng nào đó.

 

Tôi không thể nghĩ đến một ngày, tóc bạc da mồi, - riêng anh bạn tôi th́ không c̣n một sợi tóc trên đầu ( dù là tóc bạc ), miệng móm mém v́ có bao nhiêu răng đă nhổ sạch để chuẩn bị làm hàm răng giả ( theo lời anh, để có cái mà nhai ) – và ở một vùng đất cách xa quê nhà cũ hằng nửa ṿng quay địa cầu, chúng tôi lại được ngồi lại với nhau, nhắc lại với nhau những kỷ niệm cũ, những người quen biết cũ, sau biết bao nhiêu những biển dâu thăng trầm của cuộc đời. Ngày xưa, chúng tôi ngồi bên nhau, những câu chuyện là về bao mộng ước cho tương lai, bây giờ, những câu chuyện chỉ quẩn quanh những điều không như ư trong cuộc đời. Cuộc sống, với hai người bạn của gần 50 năm , dường như đứng lại trong buổi chiều dài bất tận. Cũng có những người con gái đi qua, vẫn có ánh mắt nh́n theo, nhưng cái nh́n hằn vẻ mệt mỏi. Trong trí tôi vẫn văng vẳng câu thơ của Hoàng Anh Tuấn  thuộc nằm ḷng trong những buổi chiều Sài G̣n nhàn nhă . Có đi qua xin em đừng ngoảnh lại. Tóc buông rèm lứa tuổi thích ô mai. Và anh bạn tôi th́ hóm hỉnh chọc quê tên học tṛ si t́nh bằng hai câu thơ của Nguyễn Du c̣n nhớ được là nhờ những giờ Việt Văn buồn tẻ trong lớp. Người đâu gặp gỡ làm chi. Trăm năm biết có duyên ǵ hay không.

 

 Thời gian quả đáng sợ. Chúng tôi đă đi qua không biết bao nhiêu con đường. Có đoạn đường bằng phẳng, có đoạn đường đầy những ḿn bom, hầm hố, ở gà .Chúng tôi đă đi qua những dấu mốc không thể quên của đất nước, của tuổi trẻ thế hệ chúng tôi: cuộc chiến tranh 30 năm khốc liệt, cuộc lưu đầy nhiều năm trên hầu khắp các vùng đất quê hương,  cuối cùng là cuộc lưu vong tự nguyện. Chúng tôi cũng đă từng ngă xuống, đă đứng dậy vịn quá khứ mà bước tới. Hơn 40 năm sau, ngồi lại bên nhau, nh́n thấy dấu ấn khủng khiếp của thời gian mà thở dài.

 

… Nhiều lúc, tôi tự hỏi ḿnh. Có ích ǵ không khi cứ khơi lại những kỷ niệm cũ ? tuổi trẻ đă qua đi, mấy ai níu nó lại được.Dẫu cho chỉ là cái cảm giác  ảo là ḿnh vẫn c̣n trẻ như ngày nào. Chẳng phải chúng ta đă từng đếm từng tháng từng ngày cho đến khi cầm được thẻ căn cước trên tay mà háo hức bước vào đời làm người lớn tự do thoát ra ngoài ṿng kềm tỏa của cha của mẹ, của kỷ luật gia đ́nh ? Chẳng phải chúng ta cứ hăm hở lao ḿnh về phía trước, vững chăi tự tin với mớ tuổi đời mỗi ngày một thêm nặng ? Vậy mà, bây giờ . . . sợ hăi nh́n ngày tháng trôi qua vùn vụt , soi gương nhổ từng sợi tóc mệt mỏi trên đầu, như t́m mọi cách bịt mắt ḿnh không cho thấy dấu vết hủy hoại của thời gian. Thân xác già nua c̣n có các loại thuốc men và mỹ phẩm để làm chậm lại quá tŕnh lăo hóa .

 C̣n tâm hồn già nua th́ lấy ǵ cứu chữa ?

 

3.

 

Vài ngày ngắn ngủi ở thành phố thung lũng hoa vàng xinh đẹp c̣n cho tôi cơ hội gặp gỡ vài người bạn văn chương tóc bạc. Buổi nhạc nhẹ bỏ túi, một cây đàn thùng, căn pḥng nhỏ nhắn, màu rượu lóng lánh hổ phách, và những tâm t́nh ẩn hiện lung linh dưới ánh sáng nến nhè nhẹ với âm thanh đầy ắp những hoài niệm. Lại những hoài niệm và những thở than cho một kiếp người và t́nh đời bạc bẽo.

 

. . . Cũng những người bạn ấy nhiều năm về trước, mỗi tối thứ bảy, chúng tôi tụ họp nhau lại đàn hát. Căn pḥng không chỉ nhỏ mà c̣n là pḥng giam ngột ngạt hàng trăm người. Không có rượu lóng lánh hổ phách, chỉ những lon guigoz nước đun sôi. Không có nến lung linh nhè nhẹ, chỉ một ngọn  đèn dầu con leo lét ở góc pḥng. Vậy mà, khi ấy, ngoài những hoài niệm, chúng tôi vẫn có cái háo hức của tương lai, dù một ngày về c̣n mù mù mịt mịt giữa chập chùng của núi, của đồi, của rừng hoang, của âm u nước độc . . .

 Một người bạn thi sĩ nhét vội vào túi tôi bài thơ mới viết trên trang giấy học tṛ với màu mực tím thuở hoa niên. Gặp nhau sông núi ngời trong mắt. Chập chùng như thấy bóng quê xưa. Nh́n nhau thương khó đời phiêu bạt. Lệ chảy mà quên chuyện gió mưa. ( thơ Ngọc Phi ). Tôi nghe tiếng hát ḿnh như ống dỉ và mệt mỏi. Nếu các con tôi ngồi đây chúng sẽ lại đồng ca bài ca quen thuộc Thôi bố ơi đừng hát nữa làm chi như chúng đă từng làm như vậy mỗi khi vợ tôi ấn cây đàn vào tay tôi và yêu cầu một bài hát của ngày  chúng tôi mới quen nhau. Tự nhiên , tôi nhớ vợ con quay quắt. Chỉ muốn bay về ngay lại thành phố nhỏ bé tĩnh lặng của ḿnh. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa một ḿnh. Cảm giác cô đơn dưng không ập về.

 

. . .  Giữa tiếng nhạc hoài niệm chập chùng và lời thơ than thở, tôi nghĩ về sự cần thiết của những người thân yêu nhất của tôi trong khoảng đời mà rất nhiều lúc tôi chỉ ngoảnh cổ ngó lại phía đằng sau. Tôi nghĩ về người vợ không c̣n trẻ nữa của ḿnh và sự cần thiết chúng tôi phải đi bên nhau cho đến cuối con đường. Tôi nghĩ về những đứa con c̣n rất trẻ của chúng tôi và sự cần thiết của những nương tựa, khi vui lúc buồn, khi yêu thương khi hờn giận. Tôi nghĩ về tổ ấm đơn sơ của ḿnh và sự cần thiết của một nơi chốn lúc nào cũng mong được trở về như trở về cơi địa đàng an nhiên thoải mái.

 

4.

 

V́ thế, tôi rời thành phố San Jose với tâm trạng phấn khởi không ngờ. Cũng như tôi đă mạnh dạn gạt bỏ gợi ư của người bạn thời đi học về cú điện thoại cho một người quen cũ hiện bây giờ đang ngụ cư trong thành phố. Chúng tôi ai cũng có một đời sống cùng với những đau khổ hạnh phúc riêng, tốt nhất là không nên khơi lại những kỷ niệm cũ. Chỉ làm cho kỷ niệm trở nên đáng ghét thêm mà thôi.

 

Buổi sáng hôm tôi rời San Jose, người bạn cũ dẫn tôi ra quán cà phê lộ thiên ở khu Century một lần nữa. Tôi nh́n ông đi qua, bà đi lại, những thiếu nữ xinh xắn  trẻ trung mà ḷng thanh thản. Cuộc sống cứ trôi chảy về phía trước. Nếu ḿnh đứng lại giữa đường, ḍng sống sẽ như ḍng sông đẩy ḿnh ngă xấp.

 

Già rồi mà c̣n ngă xuống, liệu có đứng dậy nổi nữa hay không ?

 

© T.Vấn 2006