Nhặt lại những mảnh vỡ

 

 

 

Viết thêm của tác gỉa :    Bài viết này được viết vào tháng 8 năm 2005, nhân vụ băo Katrina và Rita ḥanh hành New Orleans, Biloxy, Houston, Galveston, những nơi có đông đảo người Việt cư ngụ. Mùa băo năm nay, 2006, hai cơn băo lớn Chan Chu và Xangsane tàn phá mấy tỉnh miền trung nước Việt, làm thiệt hại nặng nề cả về người vẫn của. Nhận thấy rằng những điều người viết kư gởi trong bài viết này từ hơn một năm về trước, nay vẫn giữ nguyên gía trị ấy khi ngồi nh́n những h́nh ảnh tan nát ở quê nhà sau một trận phong ba. Người viết xin lại được gởi đến người đọc, như một cố gắng nhặt lại những mảnh vỡ trong hồn,vốn đă không c̣n nguyên vẹn v́ tai trời và ách nước. Tháng 10/2006. T.Vấn

 

                                ▪ . . . Có biết đâu niềm vui,

                                        Đă nằm trong thiên tai . . .

                              (T́nh khúc thứ nhất - Nguyễn đ́nh Toàn, Vũ thành An)

1.

Từ cánh đồng nước New Orleans, anh bạn già gởi cho tôi lá thư viết tay trên giấy học tṛ(Mỹ), v́, theo anh, Bà mẹ Thiên nhiên ( Mother Nature ) đă nhận ch́m hết những biểu hiện văn minh đầy nét kiêu bạc như máy vi tính, mạng nối, thư điện tử v..v.. mà anh vốn quen dùng. Thật lạ lùng, tờ thư khô ráo, không bị nước sông Mississippi hay nước hồ Pontchartrain  làm ướt chút nào hết. Kể cả nước mưa của cái đuôi cơn băo Katrina cũng không làm phong thư  nhạt nḥa đi nét chữ vốn đă rất quen thuộc với tôi từ những ngày chúng tôi c̣n ở chung một đơn vị quân đội thuộc miền Tây Nam Việt. Cầm phong thư có địa chỉ từ thành phố vốn đă nổi tiếng, nay lại càng nổi tiếng hơn ấy, tôi h́nh dung ra tất cả những sự cố gắng vượt bực của những người bạn đồng nghiệp ( bưu điện ) của tôi bên ấy. Đó là một trong những dấu hiệu đầu tiên của sự hồi sinh, sau khi cuộc sống đều đặn hàng ngày của anh bạn tôi ( và các cư dân vùng băo lụt ), bỗng nhiên, chỉ qua vài ngày, đă biến thành những mảnh vụn.

Cơn băo  chưa kịp qua đi, mọi người đă lại xắn tay áo đi nhặt những mảnh vụn của đời ḿnh, cố hết sức chắp chắp vá vá. Dẫu không c̣n được như xưa, nhưng ít nhất cũng phải cho ra h́nh dạng một đời sống. Ăn uống, ngủ nghỉ, đi học, làm việc và lúc rảnh th́ ngồi ngoảnh nh́n quá khứ. Để chợt giật ḿnh nhận ra rằng, trên cơi đời này chẳng có ǵ là trường tồn, vĩnh cửu. Không có ǵ là không có thể mất mát, hư hao. Bất kể những thành tựu khoa học vượt bậc trong mọi lănh vực của nền văn minh nhân lọai.

 

Sẽ có thể có một ngày, cả hành tinh này sẽ biến thành những mảnh vụn. Sá ǵ những mảnh đời c̣m cơi ( như anh bạn tôi). Và khi đó con  số  hàng triệu con người ở những tiểu bang miền Trung Nam nước Mỹ vừa giàu có, vừa nghèo khổ, vừa hào phóng, vừa keo kiệt kia hiện đang lang thang vất vưởng trong những trại tạm cư  cũng chỉ là con số rất khiêm tốn.

 

2.

Huyền thoại về  chàng công tử Mỹ Quốc hào hoa phong nhă, giàu có đẹp trai , chỉ trong vài đêm mưa gió băo bùng sấm chớp đầy trời đă bị hai con Hồ Ly Tinh đội lốt  nàng tiên tóc trắng trời đày Katrina và Rita phá vỡ không một chút thương tiếc. Thế ra, bên cạnh những biểu hiện giàu có nhất trần gian này vẫn có những thực tại nghèo khổ mà ít người tưởng tượng ra được. Bên cạnh ḷng độ lượng hào phóng ( của nước Mỹ huyền thoại, của American dream ) thường thấy mỗi khi thế giới phải lâm vào những thảm cảnh dù là do người hay trời gây ra, những tuần lễ vừa qua, người ta lại chứng kiến  hậu quả của sự bủn xỉn (?), sự kỳ thị màu da (?) trong các lănh vực chăm lo đời sống của người dân trong nước của một nước Mỹ hùng cường. Hay ít ra, đó cũng là lời buộc tội của những tay hoạt đầu chính trị, những con người cơ hội chủ nghĩa, mà thời đại nào, chủng tộc nào, quốc gia nào cũng đều có.

Nhưng dù cho những tay hoạt đầu chính trị nước Mỹ có hùng hổ to tiếng đến cỡ nào nhân vụ băo Katrina về tác phong quan liêu của chính quyền nước Mỹ, th́ anh bạn già của tôi – người đă từng hơn một lần đi nhặt những mảnh vụn của đời ḿnh mà chắp vá lại – vẫn không thể không buông tiếng thở dài mà nhớ về đất nước riêng của ḿnh với một chính quyền ngàn lần tệ hại hơn, vô trách nhiệm hơn, quan liêu hơn là những ǵ người dân nước Mỹ đang lên tiếng phê phán chính quyền của họ.

 

3.

Như mấy chục ngàn người Việt Nam chọn thành phố New Orleans làm nơi vá lại những mảnh vỡ vụn của đời ḿnh lần lượt từ sau cuộc di cư từ Bắc vào Nam 1954 ( những bà cụ già Việt Nam ngồi họp chợ chồm hổm Versaille vẫn không quên chiếc khăn mỏ quạ mang theo từ quê nghèo miền Bắc những ngày ấy hơn 50 năm xưa ) hay cuộc triệt thoái cao nguyên bi thảm tháng 3 năm 1975 trên đường số 7 lịch sử ( mà cuộc di tản tránh băo Rita vừa qua của gần 1 triệu người dân Houston  trên  Xa Lộ 45 nối liền Houston-Dallas cũng chỉ mới sánh được một phần trên phương diện nỗi đau khổ của con người ) hay h́nh ảnh những con người bám vào càng trực thăng mong t́m được một chỗ lánh nạn trên một chiến hạm Mỹ đậu ngoài khơi Thái B́nh Dương những ngày tháng 4 -1975 ( mà những cuộn băng video  Thúy Nga hay Asia không lúc nào bỏ lỡ dịp cho đọan phim lịch sử ấy xuất hiện trong những pḥng khách sang trọng của người Việt khắp nơi trên thế giới ) – th́ với anh bạn già của tôi – một trong những cư dân gốc Việt của New Orleans – khái niệm nhặt những mảnh vỡ vụn của đời ḿnh sau một cuộc phong ba không hề có ư nghĩa trừu tượng như trong những trang viết văn chương phù phiếm ( của tôi ). Với anh, với những cư dân gốc Việt  của thành phố New Orleans tiểu bang Louisiana, với cả những cư dân gốc Việt của thành phố Biloxi tiểu bang Mississippi, của Port Arthur, của Galveston  tiểu bang Texas, th́ khái niệm ấy cụ thể và có thật như nước mắt của chính họ bao lần đổ ra khóc cho những người thân yêu nằm xuống do trận đói năm Ất Dậu, do trận băo năm Th́n , do những trận chiến ác liệt như trận chiến năm Mậu Thân; như cảm giác quặn thắt ruột gan khi nh́n sản nghiệp nhỏ bé của ḿnh chiu chắt từ bao năm phút chốc ch́m trong lửa đạn chiến tranh hay những cuộc trường chinh bỏ phiếu cho tự do bằng chính mạng sống của ḿnh , để lại sau lưng cơ nghiệp một đời gầy dựng. Nói cách khác, đây không phải là lần đầu tiên họ làm công việc nhặt lại những mảnh vỡ vụn của đời ḿnh. Chỉ khác một điều là nay họ không c̣n trẻ nữa, tuy ư chí c̣n đó nhưng sức khỏe đă giảm đi khi tuổi đời ngày một chồng chất.

 

Nhưng tôi không hề thấy trên nét mặt họ dấu hiệu của sự đầu hàng số phận. Cam chịu th́ có cam chịu, nhưng không than van. Và chắc chắn không đầu hàng.

 

Phải chăng đó là số phận nghiệt ngă của đồng bào tôi ?

 

4.

Cộng đồng Người Mỹ gốc Việt mới chỉ có 30 năm lịch sử trên mảnh đất của những cơ hội ( Land of Opportunities ). Bài học dựa vào sức ḿnh là chính mỗi khi phải kinh qua những biến cố đau thương đă ăn vào trong máu họ. Cho nên, những ngày vừa qua trước sự hoành hành khủng khiếp của hai cơn băo Katrina và Rita, chúng ta nh́n thấy những cộng đồng Việt Nam dang tay cứu đỡ nhau coi như đó là chuyện phải làm. Họ không trông vào chính quyền để khi không thỏa măn, oán trách chính quyền.

Chúng ta đă quá nhuần nhuyễn cái triết lư thật đơn giản : Hăy tự cứu ḿnh trước khi trông mong người khác đến cứu.

 

Nhưng những cộng đồng khác trong khu vực bị thiên tai không hẳn đă học được bài học mà người Việt Nam đă học được trong lịch sử một ngàn năm Tàu thuộc ( ngoại trừ vua Lê Chiêu Thống ) , một trăm năm Tây thuộc ( ngoại trừ chúa Nguyễn Ánh ), 50+ năm Cộng sản thuộc ( ngoại trừ cả hai bên tham chiến trong cuộc chiến tranh Quốc – Cộng) của ḿnh.

 

Thí dụ như cộng đồng Người Mỹ gốc Châu Phi ( African- American). Định cư ở New Orleans từ thế kỷ 17 theo làn sóng người nô lệ từ Châu Phi hoặc những người nô lệ đă được giải phóng từ nước Cộng ḥa Dominican , họ chiếm tỷ lệ đáng kể ( 62% - 67%) của dân số  New Orleans. Gần 300 năm sống trên một trong những mảnh đất dân chủ nhất thế giới, họ đă bị sự dễ dăi của cuộc sống bào ṃn ư chí tự lập. Trận băo Katrina vừa qua , đồng thời bộc lộ khuyết điểm của chính phủ Mỹ, xă hội Mỹ và cả khuyết điểm tệ hại nhất này của cộng đồng người Mỹ gốc Châu Phi. Với tỷ lệ sống nhờ vào trợ cấp xă hội ( welfare ) cao nhất – so với các cộng đồng khác – họ phát triển một kiểu mẫu gia đ́nh đông người ( làm mẹ sớm, đông con, một số không nhỏ vắng bóng người đàn ông – cha, chồng -). Do đó, chưa kể đến những biến cố do thiên tai gây ra, cuộc sống b́nh thường hàng ngày của họ vốn đă dựa vào chính quyền và các cơ  quan từ thiện. Một khi những nhu cầu của họ không được thỏa măn, tất nhiên sẽ nẩy sinh những bất măn , oán trách, trả thù. Đó là nguồn gốc của những bạo động, cướp bóc, hôi của song song với sự tàn phá của băo Katrina những ngày vừa qua ở New Orleans.

Đồng loạt với những chính trị gia hoạt đầu, cơ hội của chính trường Mỹ, các cơ quan truyền thông lớn nhất Hoa Kỳ ( và thế giới )  đă không bỏ lỡ cơ hội đưa những h́nh ảnh giận dữ, trách móc của những người dân Mỹ vốn đă bị chính quyền nước ḿnh và các cơ quan từ thiện làm hư hỏng lên trên mặt truyền h́nh, trên trang nhất những tờ báo lớn phát hành toàn thế giớị

 

Nh́n những cái cổ đầy gân v́ la hét đ̣i hỏi, tôi chợt nhớ đến những nét cam chịu của đồng bào ḿnh.

 

Và hơn lúc nào hết, tôi thấy tội nghiệp cho dân tộc ḿnh quá đỗi. Hết áp bức này đến áp bức kia, nên dù chỉ được ban phát một chút tự do nhỏ giọt , đă tưởng đó là đại dương mênh mông của nhân lọai. Cái bụng đói lép kẹp đă nhiều thế hệ, nên một bữa cơm no đă thấy ḿnh hài ḷng với chính quyền ( dù biết nó bóc lột ḿnh đến xương tủy). Cái áo vá mặc từ đời cha đến đời con, nên khi mua cho cháu ḿnh được chiếc áo mới, đă tự an ủi ḿnh rằng chính quyền này, thể chế này kể ra cũng không đến nỗi nào.

Chẳng bù với những người Mỹ hư hỏng ( the spoiled Americans) kia.  Một nền dân chủ tiên tiến nhất thế giới đă khiến họ biến giọt nước mắt của cá nhân ḿnh thành đại dương biển cả. Những bữa ăn từ bao lâu vốn thừa mứa no đủ  nên dù chỉ một lần không đáp ứng kịp thời cũng đủ khơi lên trong họ cảm giác bị bỏ rơi ( dù biết rằng phần đóng góp của ḿnh cho xă hội - nếu có – hết sức nhỏ nhoi). Quần áo vốn đă quen với thời trang, màu sắc rực rỡ, là ủi thẳng thớm, nên những ngày mưa gió không điện không nước đă thúc đẩy họ đi vào những cửa hàng không có chủ mà thỏa măn cho nhu cầu riêng tư của ḿnh bằng sự chi phí của người khác.

 

Liệu những con người bị bứng ra khỏi cuộc sống dễ dăi hàng ngày ấy có đủ sức để cúi xuống nhặt nhạnh những mảnh vỡ vụn của đời ḿnh mà chắp vá lại hay không ?

 

5.

Tôi đă hơn một lần tự hỏi rằng liệu sau trận băo Katrina ( và mới đây trận băo Rita đă nhận ch́m thành phố New Orleans một lần nữa dưới làn nước bạc ) , thành phố lừng danh thế giới với điệu kèn Jazz bất diệt của Louis Armstrong ( người nhạc sĩ da đen huyền thoại ) và lễ hội Mardi Gras cuồng nhiệt, sẽ được hồi sinh, như những mảnh đời gắn bó với New Orleans sẽ cố gắng hết sức ḿnh để hồi sinh ?

 

Càng ngày tôi càng thấy niềm hy vọng của ḿnh trở nên mong manh. Chẳng phải v́ con số 250 tỷ Mỹ kim  mà quốc hội tiểu bang Louisiana vừa đưa ra yêu cầu ngân sách liên bang - vốn đă thâm thủng trầm trọng - trợ giúp tái thiết những đổ nát v́ băo Katrina và Rita ( khiến nhiều con mắt am tường phải nhướng lên ngạc nhiên v́ sự hào phóng quá mức ). Cũng chẳng phải v́ sự tiếp tay rất tai hại của trận băo Rita khiến t́nh h́nh thành phố vốn đă bi đát lại càng thêm bi đát .

Mà trước hết là bởi những con người làm nên cái hồn của New Orleans. Qua ánh mắt, qua sự mệt mỏi chán chường, tôi biết là họ sẽ một đi không trở lại. Thành phố ấy có hồi sinh hay không hồi sinh, hẳn không phải là mối quan tâm của họ hiện naỵ Họ đă có quá đủ những rối bời của riêng ḿnh để lo lắng đến.

 

6.

Nhưng , bằng một cảm giác tự tin quen thuộc, tôi vẫn đặt rất nhiều kỳ vọng vào 30 ngàn người Mỹ gốc Việt ở New Orleans, trong đó có anh bạn không c̣n trẻ nữa của tôi.  Những ngôi làng đánh cá Việt Nam dọc bờ biển New Orleans rồi sẽ lại nhộn nhịp âm thanh ríu rít như chim của tiếng Việt trên đất Mỹ. Ngôi chợ chồm hổm của làng chài Versaille sẽ lại nhóm họp trong bóng b́nh minh của ngày mai hứa hẹn. Và những cụ già đầu chít khăn mỏ quạ, miệng bỏm bẻm nhai trầu sẽ lại ngồi bày ra những đặc sản quê hương mà những năm xưa bước chân  ra đi các cụ đă không quên đem theo bên ḿnh.

 

Nếu không thế làm sao người Việt ḿnh có thể sống sót cho đến bây giờ, sau bao nhiêu thiên tai, hạn hán, lụt lội, chiến tranh và bao thứ tai ương khác ?

 

7.

Ở Việt Nam vừa có tin về trận băo áp thấp nhiệt đới ( typhoon ) Damrey , sau khi làm thiệt mạng hơn 30 người ở Trung Quốc và Phi luật Tân, đă đổ bộ vào bờ biển phía bắc Việt Nam hôm 27 tháng 9 , 2005 với sức gió 60 dặm một giờ . Khoảng 300 ngàn người dân ở vùng duyên hải bắc bộ đă phải di tản. Đă có gần  1 ngàn căn nhà bị phá hủy, 9 ngàn khác bị hư hại từ nhẹ đến nặng. Chưa có tin tức đích xác ǵ về những thiệt hại nhân mạng. Các giới chức khí tượng nhận định rằng đây là cơn băo mạnh nhất kể từ 10 năm nay trong vùng Vịnh Bắc Bộ.

 

Đọc mảnh tin trên, tôi có thể h́nh dung ra bao nỗi thống khổ, từ vật chất đến tinh thần, của người dân sống trong vùng băo lụt. Mặc chính quyền muốn khoe khoang như thế nào về mức độ cứu giúp của họ ( 25 ngàn quân nhân đă được điều động đến để giúp đỡ người di tản và tiếp tay che chắn đê điều ), tôi tin rằng những ǵ người dân bị nạn ở Việt Nam tiếp nhận từ phía chính quyền cũng không thể so sánh được với những ǵ người dân Mỹ nạn nhân của Katrina và Rita nhận được từ chính quyền nước họ. Điều đơn giản, trước hết, là v́ Việt Nam nghèo quá, lạc hậu quá, và không có những phương tiện truyền thông hữu hiệu như ở Mỹ  để thúc đít chính quyền, nhất là thứ chính quyền cha truyền con nối như ở Việt Nam hiện nay.

Nhưng, mặt khác, tôi cũng vẫn tin tưởng người dân vùng duyên  hải bắc bộ Việt Nam có cùng một ư chí gang thép như những người Việt Nam ở New Orleans, Biloxi, Port Arthur, Galveston. V́ người dân miền Bắc, cũng như miền Nam, đă kinh qua nhiều những tai trời, ách nước, những thảm cảnh khốn cùng của địa ngục trần gian.

 

Và chắc chắn, không bao giờ người ta thấy được sự tức tối của người dân đối với chính quyền, v́ lẽ, có bao giờ họ đặt niềm tin vào chính quyền đâu mà thất vọng.

 

8.

Xóa bài làm lại nữa ư ?

 

anh bạn già của tôi tự trả lời câu hỏi.

Chả lẽ ngồi khóc than cho đến hết đời. C̣n người c̣n của.  Vả lại, biết bao người chứ chẳng riêng ǵ ḿnh.

 

Trời chẳng bao giờ phụ ḷng người măi.

C̣n mảnh vụn nào cứ nhặt hết lên. Rồi th́ cũng sẽ vá được tất!

 

© T.Vấn 2006