Đời
Sông, Đời Người

■ Gởi những thằng bạn già
■ Sông vẫn chảy đời sông,
Suối vẫn trôi
đời suối . . .
( K.Ly)
Đời người. Như đời sông.
Chảy qua bao nhiêu ghềnh thác. Ghé qua bao nhiêu bến bờ. Khi
trong khi đục. Khi cuồn cuộn
khi lặng lờ. Và mặt sông như
mặt người. Buồn hiu ảm
đạm.
Đời người. Như đời
sông.Đã ra đi là không bao giờ quay trở lại.
Không bao giờ được phép quay trở
lại. Dù chỉ để sửa chữa những
lầm lỡ, may vá những vết
thương. Có ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông ? Có ai sống hai lần trên cùng một
mảnh đời ?
Cũng không bao giờ được dừng
lại. Dù chỉ một khoảnh khắc. Dù chỉ để vuốt lại mái tóc xoà, tô
lại đôi môi nhạt.
Đời người. Như đời sông.
Hiền lành mà độc ác. Thật thà mà ngoa ngôn. Độ
lượng mà hẹp hòi. Bao la mà nhỏ bé.
Đời người. Như đời sông.
Khổ đau và hạnh phúc thể hiện
trên cùng giọt nước mắt. Nước
mắt rơi xuống dòng sông. Tan ra và chảy đi. Không để lại chút gì vương vấn.
Như đôi môi cô gái ăn đêm.
Như trái tim kẻ bạc tình.
Đời người. Như đời sông.
Không một lằn ranh giữa trong và
đục. Giữa Thiện và Ác.
Giữa kẻ cướp và anh hùng. Giữa
lưu đày và quê nhà. Nên gỉa biến
thành thật. Thật thoái thân thành
gỉa.
Đời người. Như đời sông.
Miên man bất tận đó mà cũng gập
ghềnh khúc khuỷu đó. Trùng trùng
điệp điệp đó mà cũng nhỏ nhoi cây
cỏ đó. Nên lòng người cứ
hun hút những hố sâu.
Đời người.Như đời sông. Luôn đi tìm những
cửa biển thênh thang để như con ếch nhỏ
phình bụng cho to bằng con bò. Như những dòng sông
đều tìm đường ra biển cả để
cho con sóng bạc đầu đuổi xô xô đuổi. Như những cái đầu nhỏ xíu muốn
lật ngược cả thế gian. Như những
trái tim chật hẹp muốn thu gọn
cả loài người vào trong lồng ngực lép.
Đời người. Như đời sông.
Âm thầm lặng lẽ. Có
đó mà như không có đó. Chỉ đến khi dòng
sông biến thành mảnh đất khô cằn, người
ta mới sực nhớ ra rằng, nơi đây,
trước kia đã có một dòng sông. Chỉ đến khi một đời
người biến mất khỏi thế gian này, mới
được nhắc đến như một sinh
vật trước đây đã từng hiện hữu.
Đời người. Như đời sông.
Cô đơn như những mạch nước ngầm
rỉ rả một mình. Như những
giọt lệ chảy dài trên má giữa đêm khuya một
mình. Như nỗi đau không biết
tỏ cùng ai, nên sông sói mòn hai bên bờ đất lở,
nên lòng người gặm nhấm chính thịt da của
mình.
Đời người. Như đời sông.
Đi trăm nẻo lại trở về
chốn cũ. Xuôi trăm nhánh lại quay về
cố hương. Như con ngựa già mơ
đường xa vẫn tìm về được căn
nhà xưa, gục đầu khóc nức nở.
Đời người. Như đời sông.
Sông chảy đời
sông. Người sống đời người.
©T.Vấn
2006