Tôi
sợ bóng ḿnh

Ngựa về gục khóc trường
giang lạnh
Gươm
súng đưa chàng theo núi sông
( Khúc
Minh )
1.
Đă
lâu lắm rồi, tôi không được hưởng cái
thú vui thời trẻ là đi dạo trên những khu
phố đông người, được ngồi bên
một mái hiên, uống ly cà phê
đậm đặc buổi chiều trời vừa đổ cơn
mưa vội vă. Dễ cũng hơn 15 năm, từ ngày
tôi rời quê đi định cư xứ người.
Nơi tôi ở là một thành phố nhỏ miền Trung
Tây. Người Việt không nhiều lắm , mà lại
ở rải rác. Hơn 15 năm nay, tôi như một
kẻ sống lạc loài, cố t́m cách thích nghi với
cuộc sống bản xứ, nhưng biết rằng , dù
cố gắng cách mấy, tôi vẫn là kẻ xa lạ.
Chiều
nay, như một t́nh cờ định mệnh, tôi
thấy ḿnh có mặt trên một khu phố có nhiều
người (Việt) qua lại . Lần đầu tiên -
sau nhiều năm xa xứ - tôi đi trên một khu phố
mà từ lâu tôi chỉ nghe kể lại, hoặc
đọc đâu đó. Cũng chẳng khác lắm so
với những ǵ tôi được nghe kể bao nhiêu.
Nhưng , một cách kỳ lạ, những thứ chung
quanh chẳng thu hút tâm trí của tôi nhiều lắm. Khi
đập bước chân trên những hè phố này, tôi
chỉ nghĩ về qúa khứ. Về những ngày tháng
chập chững bước vào đời. Về một
thời tuổi trẻ đẹp và buồn. Đẹp v́
đó là tuổi trẻ. Buồn v́ tuổi trẻ của
tôi bị bóng ma một cuộc chiến tranh khốc
liệt ám ảnh. Về những mối t́nh đă qua
đi. Về những cuộc hẹn ḥ giữa phố
đông người, nhưng vẫn dễ dàng t́m thấy nhau. Về những
người bạn - bạn học , bạn lính. Những
người bạn mà chúng tôi đă từng chia sẻ
với nhau bao nhiêu ước vọng đội đá vá
trời. Nay, những người t́nh không biết ở
đâu, sống hay chết, hạnh phúc hay đau khổ.
Những người bạn , có kẻ đă lặng
lẽ ra khỏi đời này , có người c̣n vất
vả quê nhà, có người măi long đong quê người.
Bước
chân trên một hè phố đông đúc, nhộn nhịp mà
ḷng tôi chỉ nghĩ về qúa khứ. Tôi hiểu là ḿnh
đă già thật sự rồi. H́nh như có tiếng
một cô gái gọi tên tôi. Tôi giật ḿnh quay lại. Không
phải! Một người nào đó gọi một
người nào đó. Ảo ảnh ? tôi dụi mắt quay
bước. Nhưng cũng gặp một người
quen. Một người bạn tù dạo c̣n ở ngoài
Bắc. Chúng tôi bắt tay chào hỏi nhau như vừa
mới chia tay hôm qua.
Khi
rời khu phố, một cảm giác hụt hẫng làm ḷng
tôi nôn nao, lo sợ. Cả một khu phố người
Việt đông đảo, sầm uất, giàu có trên
miền đất lưu vong này không làm tôi sợ, mà sao khi
rời nó về lại nơi tôi quen thuộc, th́ cảm
giác sợ hăi kia lại xâm chiếm lấy tôi. Hay , sau bao
nhiêu năm tôi đánh mất ḿnh giữa biển
đời xa lạ, nay t́nh cờ bắt gặp lại
được cái tôi lưu lạc giữa khu phố Bolsa,
tôi đă sợ chính tôi. Hay tôi sợ bóng ḿnh ? Nói theo lời
một nhà thơ nào đó lâu ngày tôi đă quên.
Chiều nay tôi
sợ bóng ḿnh.
Cái
bóng của tôi. Tưởng chừng như nó đă mất
tăm giữa bao điêu linh của 30 năm chinh chiến
ngục tù lưu vong . Tưởng chừng như nó đă
thuộc về một phần đời cổ tích nào
đó thật xa xăm. Tưởng chừng như nó
đă ngủ yên. Một phận đời. Bao phủ
bởi thật nhiều lớp sương mù qúa khứ. Hồi
tưởng lại, cái ngày tôi đánh mất bóng của
ḿnh. Đó là một ngày ảm đạm , ngày cuối cùng
của tháng 4 năm 1975. Giữa ḍng người hốt
hỏang trên Quốc Lộ 4 nối liền thành phố Sài
G̣n và các tỉnh miền Tây Việt Nam, tôi đă cởi
bộ quân phục mặc trên người, đủ b́nh
tĩnh để xếp chúng lại thật ngay ngắn
phẳng phiu, cẩn thận cột giây đôi giầy
trận theo đúng quy cách quân trường, rồi
đặt chúng nằm cạnh bộ quân phục . Tôi c̣n
nhớ cái bóng của ḿnh đă đứng thật nghiêm,
bàn tay trái nắm chặt để ngón cái chạy xuôi theo
đùi chân trái, tay phải đưa lên ngang tầm mắt,
thật dơng dạc chào một lần cuối những
thứ tôi vừa cởi bỏ trên người ở chân
cầu Bến Lức khi giọt nắng cuối cùng
vừa biến mất phía sau nhà lồng chợ quận.
Ḍng
người , như ḍng đời, cuốn tôi mất hút
trong đó. Tôi đi về một phía, và em đi về
một phía. Bóng tôi xiêu đổ theo cả một nửa
đất nước đổ xiêu cái ngày tháng 4 định
mệnh ấy. Ngày ấy, với đôi chân trần
rướm máu lê những bước mệt mỏi về
lại thành phố Sài G̣n, tôi không biết rằng, rồi
đây , cũng đôi chân trần ấy tôi sẽ
bước những bước lưu đầy trên
khắp miền đất nước : Trảng Lớn,
Long Giao, Kà Tum, Suối Máu, Yên Bái, Lào Cai, Vĩnh Phú . . .
2.
Lại
nhớ đến bóng em chiều cuối cùng ḿnh chia tay
trước cửa rạp Rex. Cái bóng tất tả như
đời em. Cái bóng c̣m cơi như đời tôi. Cái bóng
đă bị đám đông nuốt chửng giữa
buổi chiều , sau cơn mưa bất chợt rất
Sài G̣n. Trước đó, chúng ta đă đi khắp các khu
phố quen thuộc một lần cuối. Để
được cùng nhau nh́n Sài G̣n một lần cuối.
Để cùng ưu tư khi nghe qua làn sóng điện
đài Phát thanh Sài G̣n truyền đi trực tiếp
buổi lễ bàn giao Nội Các giữa Cụ Hương
và ông Minh. Những ưu tư đă bị nhận ch́m trong
những chai bia 33 cuối cùng ḿnh uống với nhau trên
vỉa hè Lê Lợi. Và chúng ta chia tay nhau lần cuối...
Từ
bấy đến nay, đă bao lâu rồi em nhỉ ? H́nh
như chúng ta đă đi gần hết cuộc đời
mà cứ tưởng như chưa bao giờ bắt
đầu. Vận nước nổi trôi kéo theo biết
bao nhiêu những anh hùng và thục nữ. Có phải chúng ta đă
sống dật dờ như những thanh củi mục
trên ḍng sông nước cạn, loay hoay măi cũng không qua
được một bến bờ. Cuối cùng , khi
biết ḿnh sắp chết đuối trên những ḥai
niệm th́ lại quá muộn cho những lời trăn
trối.
Hôm
rồi, tôi có gặp lại những người bạn
cũ. Những người bạn chưa một lần
gặp kể từ ngày
cuối cùng năm ấy. Họ hỏi tôi về em. Về
con đường B́nh Thới quen thuộc của chúng ta.
Bây giờ em ở đâu ? Cơi u minh mù mù mịt mịt hay
miền trần gian như điên như dại ? Có phải tiếng gọi tên tôi
ban chiều giữa biển
người đông đúc là tiếng của em gọi tôi
về từ trong qúa khứ ? Có phải bà cụ già
ngồi ngắm nắng chiều buồn bă trước hàng
hiên một cửa tiệm trông ra khu phố Bolsa chiều nay tôi thoáng thấy chính
là em ? Có phải cô gái nhỏ mặc cái váy ngắn trên
đầu gối vừa bước ra khỏi chiếc xe
xinh xắn trước
mắt tôi kia chính là em ?
Chính là em đó
ư em ?
Mà sao lạ
cả người quen thế này ?
( Hoàng trúc Ly )
Thực ra,
từ ngày rời nước ra đi, tôi đă có lần quay
về lại thành phố xưa, và đi trên những con
đường cũ. Nhưng không c̣n ai quen thuộc ở
những nơi tôi quen thuộc ấy. Những con
đường, những quán xá đă đổi tên. Dù
vậy, kư ức c̣m cơi của tôi vẫn có thể nhận
ra được từng gốc cây, từng mặt
đường , từng bầu trời cũ. Tôi cũng
có về ngồi lại chỗ tôi và em chia nhau chai bia 33
cuối cùng lần cuối cùng của buổi chiều
cuối cùng ấy trên vỉa hè Lê Lợi. Phía cuối
đường, cũng vẫn một đám đông, cái
đám đông đă nuốt chửng em buổi chiều hôm
ấy. Và trời Sài G̣n vẫn những cơn mưa
vội vă , vẫn những chiếc dù xanh đỏ,
vẫn những đôi trai gái đứng trú mưa
dưới hàng hiên , vẫn những bàn tay nắm chặt
lấy nhau hạnh phúc.
Qua làn
nước mưa nḥe nhọet trên mặt, tôi thóang thấy
cái bóng tôi và em trong số những đôi trai gái ấy.
3.
Chiều
nay, tôi t́m lại được bóng tôi. Chiều nay, tôi
bắt gặp lại bóng em. Cái bóng của những hoài
vọng không bao giờ trở thành thực tại.
Chiều
nay, tôi nh́n lại tuổi trẻ đă qua đi. Tôi
ước ǵ ḿnh có thể bắt đầu lại
đời ḿnh . Chiều nay, tôi ư thức hơn lúc nào
hết , buổi chiều là hoàng hôn.
Hoàng
hôn một ngày.
Hoàng hôn một đời.
©
T.Vấn 2007