1.Biểu tình
ngắn ngủi chống TQ lần ba
|
Trần Tiến Dũng |
|
|
|
|
|
|
Lực lượng công an xuất
hiện dày đặc trên các
đường phố |
Chủ Nhật 23/12, không
khí chung quanh lănh sự quán Trung Quốc và khu vực biểu
t́nh nóng lên v́ sự vây bủa của các lực
lượng công quyền.
Không thể ước
lượng được quân số chống biểu t́nh
là bao nhiêu, chỉ có thể đoán là đông hơn lần
biểu t́nh thứ 2, nhất là nhân viên thường
phục.
Lúc 9 giờ, một
số thanh niên mặc áo thun đỏ có bản đồ
Hoàng Sa - Trường Sa vừa băng qua đường
tiến về góc Alexandre De Rhodes, tiến hành cuộc
biểu t́nh lần thứ 3 th́ bị cảnh sát 113 áp sát
đưa đi khỏi khu vực, nhưng những thanh niên
đi theo họ vẫn trụ lại.
9h10, nhóm Nhà báo tự do
(NBTD) và Thanh niên tập hợp dân chủ (TNTHDC) gồm
Nguyễn Tiến Trung, phóng viên Hoàng Hải ( blog
Điếu Cầy) Tạ Phong Trần… khoảng 10 người
nhập vào đoàn người đang biểu t́nh ở góc
đường trên.
Cả hai nhóm biểu t́nh
họp lại được khoảng năm chục
người. Lập tức số đông công an
thường phục và sắc phục được huy
động đến giải tán họ.
Một ghi nhận khác là
ở góc đường trước Lănh sự Quán Trung
Quốc, một nhóm khoảng hai mươi sinh viên vừa
bung băng-rôn biểu t́nh cũng bị giải tán.
Nét mới lần này là
nhiều người tham gia biểu t́nh đội nón
bảo hiểm có in khẩu hiệu màu đỏ chữ
vàng đ̣i trả chủ quyền hai quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa.
Các nhóm biểu t́nh bị
lực lượng công quyền chia cắt và do đó,
dự định của họ tập họp lại
để đi tuần hành trên đường phố
đă không thực hiện được.
Bị cấm không cho
biểu t́nh, nhóm NBTD và TNTHDC rời góc đường
Alexandre De Rhodes đi qua khu vực vỉa hè Diamond Plaza.
Họ dừng lại ở các bàn cà phê Highland để tṛ
chuyện với những người dân ủng hộ
cuộc biểu t́nh trong sự ngăn trở của công
an.
Bắt phóng viên
Hoàng Hải
|
|
|
|
Công an bắt phóng viên tự do
Hoàng Hải |
Một sự cố
xảy ra khi hai công an sắc phục bắt buộc ông
Hoàng Hải (blog Điếu Cầy) về phường làm
việc theo thư mời.
Ông Hoàng Hải phản
ứng, nói rằng: “Hôm nay Chủ Nhật tôi
phải nghỉ ngơi như mọi người. Thư
mời, không phải là lệnh triệu tập, tôi có quyền
đến thứ Hai mới lên phường làm việc
với các ông.”
Sau một lúc không khuất
phục được ông Hoàng Hải, lực
lượng chống biểu t́nh đưa xe cảnh sát
đến và rất đông công an sắc phục và
thường phục xổ đẩy ông Hoàng Hải lên xe
giữa tiếng la ó bất b́nh của người dân
trong đám đông.
Lần đầu tiên
người dân có mặt ở ngay khu trung tâm của tp
Hồ Chí Minh chứng kiến tận mắt chuyện
bắt người không có lệnh của ṭa án.
Anh Phan Thanh Hải, một
người trong nhóm NBTD, bị tước mất máy
chụp h́nh khi cố ghi lại cảnh bắt ông Hoàng
Hải.
Máy ảnh anh Thanh Hải
bị lấy mất sau lúc xô đẩy, giằng co ngay
trên bàn cà phê. Cuối cùng chiếc máy ảnh bị giật
khỏi tay anh Hải và chủ nhân của số tài sản
không nhỏ đó chỉ biết lắc đầu bất
lực.
Cuộc biểu t́nh
chống Trung Quốc xâm đoạt lănh thổ lần
thứ 3 ở Sài G̣n chỉ diễn ra ngắn ngủi.
Số phận của
những cá nhân như ông Hoàng Hải rồi sẽ ra sao?
Và tin mới nhất chúng
tôi được biết là nhà nghiên cứu, trong ban biên
tập Talawas, Việt kiều Canada Hà Vũ Trọng,
người tích cực tham gia biểu t́nh lần
trước đă nhận lệnh trục xuất phải
rời khỏi Việt Nam trong 10 ngày .
2. Hoàng Sa
- Trường Sa: của tôi, của anh?
Bùi Văn Phú
V́ không kẹt đường và t́m được chỗ
đậu xe dễ dàng nên tôi đến điạ
điểm biểu t́nh khá sớm, khoảng 30 phút
trước giờ khai mạc như ban tổ chức thông
báo trên báo chí.
Vỉa hè ngay trước cửa Lănh sự quán Trung
Quốc đă có cả trăm người tụ tập,
trên tay cầm cờ vàng và cờ Mỹ lớn nhỏ
nhiều cỡ. Giăng ngang giữa hai thân cây xanh trên
vỉa hè trước cửa ra vào của Lănh sự quán là
một biểu ngữ trắng, chữ đỏ: “Today Red
China invades Vietnam, which country will China invade tomorrow?”.
Có đến hơn chục năm rồi tôi không tham gia các
cuộc biểu t́nh ở thành phố này. Trong những
năm đầu tiên định cư ở đây
người Việt thường biểu t́nh trước
Toà thị chính để tưởng nhớ ngày 30 tháng
Tư, trước công viên Liên Hiệp Quốc vào tháng
Mười Hai để tuyên dương bản Tuyên ngôn
Quốc tế Nhân quyền, trước Lănh sự quán Anh để
phản đối chính sách cưỡng bách hồi
hương, trước Lănh sự quán Liên Xô vào tháng
Bảy để ghi nhớ ngày của “Những quốc
gia bị cộng sản chiếm đóng” cùng với
những người Luthiana, Estonia đồng cảnh
ngộ lúc bấy giờ. Giờ đây trước t́nh
h́nh sôi sục trong nước của thanh niên sinh viên Hà
Nội và Sài G̣n, ḷng tôi lại bừng lên ngọn lửa
đấu tranh của thời tuổi trẻ và hôm nay cùng
với nhiều người Việt đến đây
để yểm trợ các bạn trẻ nơi quê nhà,
đồng ḷng phản đối chính sách xâm lược
của Trung Quốc.
Trong số những người đă có mặt, tôi
nhận ra ông Vũ Huynh Trưởng từ San Jose,
người có những tiếng hô to trong nhiều cuộc
biểu t́nh của cộng đồng từ hai
mươi năm qua. Tôi cũng nhận ra ông H.O. Nguyễn
Phú là dân điạ phương San Francisco, người
đă hăng hái tranh đấu cho cờ vàng, đă tổ
chức nhiều cuộc biểu t́nh trước lănh
sự quán Việt Nam ở thành phố này. Hôm qua ông là
người tổ chức một cuộc biểu t́nh khác,
cùng mục đích, hôm nay ông tham gia đoàn biểu t́nh.
Đoàn người đứng trên hè sát lề
đường và chừa lối đi ở phía sau.
Họ hiểu biết về kỷ luật xuống
đường ở đây, nghe lời ban tổ chức
không làm nghẽn lối qua lại và không tràn xuống ḷng
đường. Một vài người như ông Vũ
Huynh Trưởng, ông Đặng Thiên Sơn và một thanh
niên thay phiên nhau cầm loa hô những khẩu hiệu vang
cả một góc trời: “Down with China”,“Tẩy chay hàng Trung
Quốc”, “Đả đảo Trung Quốc xâm
lược”, “Hoàng Sa Trường Sa belongs to Vietnam”. Có
những lúc ban tổ chức hô bằng tiếng Tầu mà
tôi không hiểu ǵ, hỏi vài người th́ họ dịch
là: “Trung Quốc cút về”.
Mươi phút sau th́ có một xe buưt loại chở khách du
lịch với 50 chỗ đáp vào lề. Đó là đoàn
người từ San Jose lên, có ông Nguyễn Tái Đàm,
cựu chủ tịch và ông Nguyễn Ngọc Tiên,
đương kim chủ tịch của Cộng
đồng người Việt Bắc California và là
trưởng ban tổ chức cuộc biểu t́nh sáng hôm
nay. Chuyến xe đem theo nhiều áp phích khổ cầm tay
đă được dán vào những bảng cạc-tông
cứng để đoàn biểu t́nh giơ cao và một
pa-nô rất to h́nh con khủng long Trung Quốc đang toan
nuốt chửng Việt Nam. Một số biểu ngữ
nữa được giăng ra, có một biểu ngữ
bằng tiếng Hoa.
Đúng 12 giờ khai mạc. Nhưng không thấy có ai
từ ban tổ chức chính thức đứng ra. Cái loa
điện cầm tay được chuyền qua lại
cho mấy người nhưng không ai nhận lời
điều khiển. Cuối cùng ông Vũ Huynh
Trưởng nhận loa, bắt nhịp bài quốc ca
Việt Nam Cộng hoà cho hơn 200 người cùng hát vang:
Này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi
Đồng ḷng cùng đi hi sinh tiếc ǵ thân sống…
Bài quốc ca chấm dứt, không có phút mặc niệm cho
những người đă hi sinh để bảo vệ
lí tưởng tự do như nghi thức thường làm.
Bài hát “Tiếng gọi thanh niên” của Lưu Hữu
Phước đă trở thành quốc ca Việt Nam
Cộng hoà trong ṿng 20 năm và giờ vẫn c̣n
được nhiều người Việt hải
ngoại cất vang trong những sinh hoạt đấu
tranh và những buổi họp hành, liên hoan.
Người nhạc sĩ của miền Bắc Việt
Nam không chỉ để lại bài quốc ca cho miền
Nam mà c̣n nổi tiếng với nhiều hùng ca, mà sôi
sục trong ḷng người Việt lúc này không thể nào
quên được “Hội nghị Diên Hồng” với
lời Việt Tiến, nhạc Lưu Hữu
Phước:
Toàn dân! Nghe chăng?
Sơn hà nguy biến!
Hận thù đằng đằng!
Biên thùy rung chuyển
Tuông giày non sông rền vang tiếng vó câu
Gây oán ngh́n thu.
Toàn dân Tiên Long!
Sơn hà nguy biến!
Hận thù đằng đằng!
Nên ḥa hay chiến?
Diên Hồng tâu lên cùng Minh đế báo ân
Hỡi đâu tứ dân!
…
*
Từ hai tuần qua, trước thông tin về Trung
Quốc chính thức đặt tên và nâng cấp quản lí
hành chánh cho vùng Hoàng Sa - Trường Sa và trong nước
đă có những cuộc biểu t́nh phản đối
ở Hà Nội và Sài G̣n th́ ở Mỹ cũng đă
nức ḷng yểm trợ quê nhà với cuộc biểu t́nh
đầu tiên của người Việt tại Mỹ
diễn ra vào lúc 6 giờ chiều ngày thứ Bảy
8.12.2007 trước Lănh sự quán Trung Quốc tại San
Francisco, bang California, là thời điểm cùng lúc với
những cuộc biểu t́nh diễn ra tại Hà Nội và
Sài G̣n vào sáng Chủ nhật 9.12.
Tiếp theo là những cuộc biểu t́nh với hàng
trăm người tham dự từ Thủ đô Washington
vào ngày thứ Hai 10.12; San Francisco, San Jose và Little Saigon
Quận Cam ngày 15.12; đến Los Angeles ngày 19.12; Houston và
San Francisco ngày 21.12. Hôm nay, thứ Bảy 22.12 biểu t́nh
ở Los Angeles và San Francisco.
Riêng tại San Francisco th́ đây là lần thứ tư trong
ṿng hai tuần lễ qua đă có người Việt
tập trung biểu t́nh trước Lănh sự quán Trung
Quốc.
Rời cơ sở ngoại giao Trung Quốc lúc 1 giờ
trưa, đoàn biểu t́nh tuần hành qua đường
phố, kéo đến Lănh sự quán Việt Nam để
phản đối chính quyền Việt Nam cắt
đất, nhượng biển cho Trung Quốc và chà
đạp nhân quyền không cho dân biểu t́nh phản
đối, không cho báo chí loan tin về những cuộc
biểu t́nh.
*
Trong những ngày qua báo chí Việt ngữ ở hải
ngoại, đặc biệt tại California là nơi có
hơn nửa triệu người Việt sinh sống,
đều đưa thông tin về Hoàng Sa và Trường
Sa lên hàng tít lớn. Các nhật báo như Người
Việt, Việt Báo ở miền nam và tuần báo Việt
Tribune, VTimes ở miền bắc trong nhiều ngày đă
đưa những tin tức liên quan đến việc
tranh chấp lănh thổ lên trang nhất với h́nh ảnh
biểu t́nh trong ngoài nước, cùng đăng nhiều
tài liệu, b́nh luận về Hoàng Sa - Trường Sa
như một nguồn thông tin giúp độc giả
hiểu rơ vấn đề, khác với sự im lặng của
hệ thống truyền thông trong nước.
Sự việc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền
Việt Nam đă làm ḷng dân Việt sôi sục trước
chính sách bá quyền của Bắc Kinh, trong khi giới lănh
đạo Hà Nội lại chỉ phản đối
lấy lệ và c̣n ngăn cản thanh niên sinh viên trong
nước biểu t́nh tuần hành trước cơ
sở đại diện ngoại giao của Trung Quốc
sau khi người phát ngôn của Bộ Ngoại giao
nước này lên tiếng chỉ trích các cuộc biểu
t́nh ở Việt Nam.
Phản đối Bắc Kinh không có nghĩa là Việt Nam
muốn chiến tranh. Nhưng nếu lănh đạo
Việt Nam muốn giải quyết những tranh chấp
trong tinh thần hoà b́nh, b́nh đẳng, theo công ước
biển của Liên Hiệp Quốc dù là song phương,
đa phương, trước Liên Hiệp Quốc hay
trước Toà án Quốc tế th́ lănh đạo cũng
cần phải có thế và sức mạnh của ḷng dân
để dựa vào.
Phản ứng của người Việt ở Hoa Kỳ
và các nơi trên thế giới cho thấy dù đang
sống ở bất cứ nơi đâu người
Việt đều không chấp nhận việc Trung
Quốc xâm phạm lănh thổ của Tổ quốc thân
yêu.
Ôi Tổ quốc!
Ta đă nghe lời réo gọi
Trong tiếng hờn
Trong khói lửa ngập trời…
Dậy mà đi
Dậy mà đi
Ai chiến thắng không hề chiến bại
Ai nên khôn không khốn một lần
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi…
*
Đứng trước cơ sở ngoại giao Trung
Quốc, ngó lên quốc huy của đất nước này
treo cao trên cửa, h́nh dung ra quốc ḱ Trung Quốc, tôi liên
tưởng đến quốc huy và quốc ḱ của
Việt Nam đương thời, cùng mầu nền
đỏ, cùng có sao vàng và quốc huy của hai nước
th́ hao hao giống nhau, không biết tự thuở nào?
Tôi nhớ đến một bức biếm hoạ
được xem đă lâu vẽ đàn anh khổng lồ
Trung Quốc chỉ tay vào các quần đảo của
Việt Nam và nói: “Cái ǵ của tôi là của tôi, cái ǵ của
anh th́ chúng ta đem ra thương thảo.”
© 2007 talawas
3. Tôi chịu ơn
họ!
Hà Sĩ Phu
Chỉ cần qua lời của phát ngôn viên
Bộ Ngoại giao Lê Dũng, th́ biết chính nhà
nước Việt Nam, chứ không ai khác, đă khẳng
định t́nh trạng lănh thổ Việt Nam đang
bị Trung Quốc xâm phạm và thái độ của
Việt Nam là phản đối. Như vậy việc
biểu t́nh phản đối Trung Quốc là xuất phát từ
thực tế và là phản ứng cùng chiều với chính
phủ Việt Nam, thậm chí là hưởng ứng, là
hỗ trợ cho chính phủ (chứ không chống lại),
sao nhà nước Việt Nam lại ngăn cản
quyết liệt việc biểu t́nh?
Đă xuất hiện hai lư do giải thích cho hành
động chống biểu t́nh của nhà nước
Việt Nam.
1. Thứ nhất, bảo biểu t́nh là do các lực
lượng thù nghịch kích động (nhưng không
đưa ra được bằng chứng thuyết
phục nào). Khi xảy ra một vụ việc chấn
động như vậy th́ đương nhiên khắp
nơi phải đưa tin, người đưa tin có quyền
ủng hộ kẻ yếu, ủng hộ những
người yêu nước chống lại phía xâm
lược vi phạm luật pháp quốc tế.
Người nước ngoài cũng c̣n ủng hộ huống
chi chính người Việt Nam? Ủng hộ bằng
lời trên báo chí đă quư mà nếu ủng hộ bằng
việc làm c̣n đáng quư hơn. Không người
lương thiện nào lại coi những sự ủng
hộ cho chính nghĩa như thế là kích động.
Lo sợ các cuộc biểu t́nh sẽ bị lợi
dụng để chống nhà nước ư? Xin thưa,
chẳng đợi nhà nước phải khuyên can mà
tự những bạn trẻ biểu t́nh đă rất có ư
thức đề pḥng sự lợi dụng ấy nếu
có. Họ mang quốc kỳ, họ hát vang các bài ca yêu
nước và kháng chiến. Họ bảo nhau đề
pḥng: nếu có kẻ lạ mặt len vào hàng ngũ
để làm những điều chia rẽ hoặc quá
khích, hoặc đi chệch mục tiêu bảo vệ
bờ cơi th́ phải gạt ra, phải tẩy chay, phải
chống lại. Họ đúng mực và giữ ǵn như
thế, sao có thể vu khống cho họ được?
C̣n thói lợi dụng của người
đời th́ nó nằm trong bản thể con người
rồi, bao giờ cũng có, sợ cũng chẳng
được. Những danh nghĩa càng đẹp
đẽ như chủ nghĩa yêu nước càng rất
dễ bị lợi dụng để vơ vét lợi
quyền riêng, nhưng chẳng lẽ v́ sợ sự
lợi dụng ấy mà những người tử tế
lại kiêng không dám yêu nước nữa ư? Cấm nhân
dân biểu t́nh th́ dẫu v́ lư do này hay lư do khác đều có
tác dụng tiếp tay cho phía xâm lược, giúp cho vụ
xâm lược này được êm xuôi, trót lọt.
Để êm xuôi trót lọt mọi chuyện, người
ta luôn dùng một lư sự thoạt nghe rất thuận tai:
“phải giữ ổn định, không nên gây xáo
trộn, v́ có ổn định mới phát triển
được”. Nhưng lư sự này chỉ là một
nguỵ biện (xin mổ xẻ nguỵ biện này trong
một dịp khác).
Tóm lại, biểu t́nh tốt th́ cứ phải biểu
t́nh, nếu phát hiện kẻ lợi dụng để
chống lại đất nước (có bằng
chứng) th́ ta trị tội. Nếu có kẻ xấu
xen vào để kích động th́ ta vạch mặt, không
cho kẻ đó tác động xấu vào cuộc biểu
t́nh, chứ không v́ thế mà quy chụp hết thảy. (Tuy
nhiên, để tránh bớt sự căng thẳng, ta có
thể nhân nhượng, tạm thời không cần
biểu t́nh trước Sứ quán hay Lănh sự quán mà
chỉ tuần hành qua các phố như đă diễn ra).
2. Thứ hai, bảo sự biểu t́nh làm “ảnh
hưởng đến quan hệ hai nước”.
Báo chí cho thấy thế giới ngạc nhiên về hành
động xâm lấn của Trung Quốc th́ ít mà ngạc
nhiên về sự ứng xử bạc nhược của
Việt Nam th́ nhiều: Khi cướp trắng lănh thổ
của ḿnh để xây thành phố, người ta không
hề lo “ảnh hưởng đến quan hệ”,
mà người mất đất đai lại phải nín
thinh theo yêu cầu của họ để giữ quan
hệ th́ lạ thật? Cách ứng xử đó không “đậm
đà bản sắc dân tộc” chút nào, nếu dân
tộc đó vẫn c̣n là dân tộc của Bà Trưng Bà
Triệu, của những Lư Thường Kiệt,
Nguyễn Trăi, Quang Trung… Ông cha ḿnh có giảng hoà là chỉ
giảng hoà sau khi đă đánh cho quân xâm lược tơi
bời, đă giành được thắng lợi trong tay!
Có ḍng máu yêu nước ấy trong huyết quản,
những thanh niên - sinh viên kia liệu có phải chờ ai
kích động, hay chờ ai cho phép mới biết phải
làm ǵ khi đất nước bị xâm lấn chăng?
Là một người Việt Nam, hiểu quan hệ
lịch sử của nước ḿnh với nước
láng giềng khổng lồ, không một ai có thể tin
rằng dùng lời nói suông về “bằng chứng có
chủ quyền” và kiên quyết “không làm ảnh
hưởng đến quan hệ hai nước” mà có
thể thắng một kẻ cường bạo đă
bất chấp công lư, ḥng giành lại được lănh
thổ đă mất.
Xin trịnh trọng hỏi rằng: Ai là người tin
rằng với cung cách đó mà giành lại được
lănh thổ th́ xin phát biểu lên cho cả nước cùng
nghe để mọi người cảm nhận
được trí tuệ và nhân cách siêu việt ấy!
Nếu không có vị lănh đạo nào dám đứng ra
trước nhân dân, giơ tay thề sẽ dùng
phương pháp nhu ḿ trong pḥng kín ấy để giành
lại hai quần đảo cho tổ quốc th́ xin hăy
đừng ngăn chặn, đừng đánh đập
những người yêu nước đang bồi thêm
sức mạnh và nhuệ khí cho ḿnh để ḿnh
đương đầu với kẻ cướp
đất!
Trường hợp này, nếu ở một nước
như Pháp, Nhật, hay Hàn Quốc chẳng hạn… (là
những nước mà ta đang rất khen ngợi) th́
dứt khoát đă có rất nhiều cuộc biểu t́nh
lớn của dân, chưa phải nhằm vào nước
xâm lược, mà trước hết chĩa vào chính sách
mềm yếu của chính phủ đă để mất
lănh thổ. Nhưng những thanh niên Việt Nam chưa làm
điều ấy, họ chỉ đứng sau nhà
nước, hỗ trợ cho nhà nước
được cứng rắn thêm, chĩa mũi nhọn
phản đối kẻ xâm lấn, để cùng nhau giành
lại miền đất ông cha để lại. Hỏi
ở đâu có một nhân dân nhu ḿ, nhân hậu đến
thế đối với chính quyền?
Những thanh niên - sinh viên biểu t́nh, chỉ với tay
không và lá cờ đỏ, chẳng có ǵ để chống
đỡ trước bạo lực, chứ đừng
nói đến chuyện gây ra bạo lực. Nếu sử
dụng tất cả bạo lực của nhà
nước, có thể tạm thời đẩy lui
những người yêu nước trẻ tuổi ấy,
nhưng lịch sử bất khuất của cha ông sẽ
ghi lại điều ǵ, một vết son hay một
vết chàm nhục nhă? Tôi mong và tôi xin những người
đang có trọng trách với đất nước này hăy
nên cân nhắc!
Rất có thể nhà nước sẽ nhận ra hành
động tiên phong của những người yêu
nước dũng cảm này [1] là
quá hợp đạo lư, chinh phục được ḷng
người, nên muốn dẹp đi để thay
bằng một kịch bản muộn màng nào đó.
Nhưng những chủ nhân của đất nước
rất trẻ trung, thông minh và dũng cảm này đă chính
thức xuất hiện th́ không phải là đàn gà
để muốn nhốt vào chuồng lúc nào cũng
được. Dân tộc đă nhận diện được
chân dung của một thế hệ dấn thân (chữ
của luật sư trẻ Lê Công Định), một
thế hệ anh hùng mới, mà những thế lực
đang cơn tàn lụi, dù dùng mọi thủ đoạn
tinh khôn hay gian ác cũng không dập tắt được.
Phẩm chất rất trẻ mà kế tục
được truyền thống dân tộc ấy
chẳng những không thể bị dập tắt, mà trái
lại sức thuyết phục của nó lại trở
thành một lằn ranh, một chất thuốc thử
để phân định kẻ nào chống nó là phi
nghĩa, là chống dân tộc. Trước sự phân
định rạch ṛi khó nguỵ trang ấy, nhiều trí
thức, nghệ sĩ đă vượt lằn ranh, sang bên
chính nghĩa.
Ḷng yêu nước tự phát rất hồn nhiên của
tuổi trẻ không chút hận thù, họ gần nhau
rất dễ dàng, tha thứ cho nhau rất dễ dàng,
hợp sức với nhau rất dễ dàng, chẳng
những mở lối ra cho một chủ nghĩa yêu
nước rất tự nhiên, phi đấu tranh giai
cấp, mà có thể c̣n mở ra khả năng hoà giải
dân tộc đang là nan đề rất bế tắc
đối với các thế hệ cha anh đă quá nặng
nợ quá khứ. Đấy mới là tiềm năng, có
thành hiện thực hay không c̣n do thế hệ trẻ này
có điều kiện và khả năng tự vượt
qua được những nọc độc, những gông
cùm và cạm bẫy đang bao vây họ hay không?
Chỉ biết trước mắt rất nhiều
người chúng ta phải chịu ơn những bạn
trẻ dũng cảm ấy.
Nhà nước phải cảm ơn, rằng họ đă
tự nguyện tiếp tay cho ḿnh, tạo áp lực
để ḿnh có thêm sức mạnh mà làm tṛn sứ mệnh
với đất nước!
Đảng Cộng sản và Ban Văn hoá Tư
tưởng phải cám ơn họ, bởi không có họ
th́ chẳng lẽ thế hệ trẻ của đất
nước này chỉ toàn những thanh niên thoái hoá trong
sex-clip, trong ma tuư, trong đâm chém nhau, trong thú vui nhảy nhót
thâu đêm, trong quan hệ thày tṛ “đổi t́nh lấy
điểm”… mà chính báo chí nhà nước cũng đă
phơi bày suốt những năm qua?
Những trí thức, nhà báo, nhà văn có tên tuổi phải
cám ơn họ, v́ họ đă xung phong gánh cái trọng trách
mà đáng lẽ ra ḿnh phải đi đầu!
Những đảng viên và cán bộ hưu trí, trong đó có
tôi và nhiều anh em khác, phải cám ơn họ v́ chúng tôi
tuy có chút ḷng ưu tư về đất nước
nhưng tuổi già sức yếu, trăm mối bộn
bề… không thể xuống đường như
những anh em trẻ.
Rồi đây, dù với một kết thúc nào đấy
th́ những ngày này cũng sẽ qua đi, nhưng những
khuôn mặt trẻ yêu nước hôm nay sẽ lưu
lại măi.
Trước hồn dân tộc thiêng liêng, tôi xin nói lời
của cá nhân tôi, một công dân b́nh thường, tài hèn
sức yếu: Tôi chịu ơn họ!
Đà Lạt 20-12-2007
© 2007 talawas
[1]Nữ blogger Tạ Phong Tần tự
nhủ: Kiến nghĩa bất vi, vô dũng giă!
(Thấy việc tốt mà không làm là hèn nhát đấy!)