Xin c̣n dăm phút vui trần thế !
. . .V́ em biết được sống
đă là hạnh phúc rồi anh nhỉ. Và v́ em chẳng c̣n
cơ hội để trải qua những ngày
hôm nay nữa, v́ một ngày nào đó em sẽ rời
xa cuộc sống này... ( Bích Hà )

1.
Vậy là lại tháng 12. Con số cuối
cùng của một năm 12 tháng gợi lên cảm gíac tất
bật, vội vă. Con số buộc
người ta phải ngóai nh́n lại đằng sau , và hầu
như mọi người đều t́m thấy những
điều không như ư trong chuỗi ngày tháng đă qua ấy,
để rồi không ai không tránh khỏi tiếng thở
dài với ước mong thầm kín. Ước ǵ ḿnh có thể làm lại từ đầu.
Mấy ai c̣n nhớ được rằng, cũng dạo
này tháng 12 năm ngóai, ḿnh đă thầm ước như thế.
Hạnh phúc, hay niềm vui trong cuộc sống hàng ngày, ít
khi được người
ta cảm nhận và nắm bắt chính xác như lẽ ra
chúng phải được cảm nhận vào giây phút hiện
tại lúc chúng hiện hữu . Chỉ đến khi chúng
đi qua rồi, mới giật ḿnh ngó theo, th́ đă quá muộn
màng. Hệt như khi người ta c̣n trẻ, những ham
muốn nung nấu trong đầu là một tương lai
đẹp như tranh vẽ, ham muốn đến độ
quên sống cái khỏanh khắc
đẹp nhất của đời một con
người. Và khi tuổi trẻ đi qua, khát vọng th́
dang dở, nh́n lại trên đầu những sợi tóc bạc
đă từ từ xuất hiện, người ta mới
nhận chân được rằng bấy lâu nay ḿnh chỉ
sống bằng những điều không thật và không mảy
may thấy được những cái tầm thường
nhỏ bé hàng ngày, lại chính là những thứ đem lại
cho người ta ư nghĩa đích thực của cuộc
sống.
Tháng 12 cũng c̣n có nghĩa là mùa đông trở
về, mang theo một bầu trời ảm đạm và
những cơn gió lạnh cắt da. Với tôi, cũng có
nghĩa là những cơn đau nhức triền miên khắp
cơ thể v́ chứng bệnh tê thấp kinh niên và cảm
gíac bực bội v́ đôi bàn tay có lúc cứ co rúm lại,
khiến không thể làm được việc ǵ. Lại
thèm những ngày mùa hè rực rỡ, tuy nắng nóng đến
muốn bỏng người nhưng không phải cứ ngồi
măi một chỗ nh́n ra bên ng̣ai tuyết đổ trắng
xóa, phủ kín cả mặt đường trơn trợt.
2.
Trong cảm gíac bất như ư của mỗi
buổi sáng phải bước ra một bầu trời âm
u , đầy gió, rít bên tai những cơn gió cắt da khiến
phải giấu đôi bàn tay dưới cặp găng len
dầy cộm, tôi được đọc câu chuyện rất
khó tin mà có thật về một thanh niên người Úc ,
tên Nick Vujicic được sinh ra vào ngày 4 tháng 12 năm 1982
tại Melbourne (Úc) . Khi lọt ra khỏi bụng mẹ, anh
không có chân ( ngọai trừ một bàn chân nhỏ có 2 ngón mọc
ra từ đùi trái ), không có tay ( cụt ngủn đến
tận vai ). Không vị bác sĩ nào có lời giải thích
thỏa đáng về trường hợp dị tật bẩm
sinh của Nick. Cha mẹ anh tuyệt vọng, dù họ là những
người có đức tin mănh liệt. Sự ra đời
của đứa con đầu ḷng của họ đă là
một bi kịch khiến cả một xứ đạo
, nơi cha Nick làm mục sư , phải đau ḷng
thương xót. Mặt khác, dù không chân không tay, nhưng phần
c̣n lại của cơ thể Nick vẫn khỏe mạnh
và phát triển b́nh thường. Chúng ta có thể tưởng
tượng ra bao nhiêu những khó khăn trong cuộc sống
hàng ngày của Nick và cha mẹ của anh. Nhưng họ
đă can đảm chịu đựng và vượt qua tất
cả, dù khi lên 8 tuổi, Nick từng có ư định tự
tử ( bằng cách yêu cầu mẹ anh để anh ngồi
trên một cái ghế cao ở trong bếp và anh sẽ t́m
cách “ ngă xuống “ và sẽ chết v́ gẫy cổ ) do
không chịu nổi sự chọc ghẹo của bạn
bè học cùng lớp. Những giây phút chán nản cùng cực
ấy rồi cũng qua. Sau nhiều ngày tháng cầu nguyện
xin Chúa cho anh được mọc chân mọc tay, Nick hiểu
rằng , sự sống sót của ḿnh đến ngày hôm nay
đă là một phép lạ, và anh không cần đến việc
mọc chân mọc tay ( điều hết sức b́nh
thường nơi những đứa trẻ b́nh thường
khác ) mới có thể chứng minh với mọi người
rằng , cuộc sống của anh có một ư nghĩa nào
đó. Và Nick đă nỗ lực học hỏi. Anh phải
học viết bằng 2 ngón chân từ bàn chân trái nhỏ bé
với sự trợ giúp của một công cụ đặc
biệt được kẹp vào ngón cái để giữ
cho cây viết không di động khi viết. Anh cũng học
sử dụng computer và đánh máy bằng một
phương pháp đặc biệt. Nick c̣n tập đi, tập
nhẩy bằng bàn chân duy nhất, tập bơi, tập
ném banh Tennis, tập tự mặc lấy áo quần,tập
tự lo lấy cho ḿnh các việc vệ sinh cá nhân như
đánh răng, cạo râu , chải đầu , tập mở cửa bằng miệng, và
trả lời điện thọai. Hiện nay, Nick đă tốt
nghiệp đại học ngành tài chánh kế tóan, có thể
đánh máy với tốc độ 23 chữ một phút,
đang chuẩn bị ḥan thành một quyển sách vào cuối
năm 2007, với nhan đề
“ No Arms, No Legs, No Worries ! “ ( Không Chân , không Tay, Không Lo Lắng
! ). Anh c̣n là một diễn gỉa
nổi tiếng, được mời đi diễn thuyết
khắp nơi trên thế giới . Điều Nick mong mỏi
đạt được trong tương lai gần là có
thể tự lái xe với chiếc xe đă được
cải tiến riêng cho điều kiện cơ thể của
anh, muốn được tự lập về tài chánh bằng
các đầu tư về địa ốc, được
chia sẻ câu chuyện đời ḿnh trên các Show truyền
h́nh của nước Mỹ ( thí dụ như Show của
Ophra Winfrey, một phụ nữ da đen rất nổi tiếng
).
Câu chuyện của một người
không chân không tay, nhưng không chịu đầu hàng số
phận, đă làm được nhiều điều tốt
đẹp cho cuộc đời, khiến cho những người có đủ
chân đủ tay, đủ tất cả mọi thứ phải
ngồi lại mà nh́n vào chính ḿnh. Thông điệp của
anh thanh niên can đảm người Úc là : Này, các bạn hăy nh́n xem. Tôi không có chân không có tay. Vậy
th́ các bạn than phiền về điều ǵ ? Tôi không có
tay để cầm lấy tay bạn mà an ủi khi bạn
đang có chuyện buồn phiền. Nhưng mà có thật sự
cần thiết phải có tay mới cầm được
trái tim phiền muộn của bạn để chia sẻ
hay không ? Tôi không có chân để có thể bước qua
nhiều cánh cửa mở rộng, nhưng trong cuộc sống,
có những cánh cửa hạnh phúc mà không cần phải có
chân mới bước qua được. Tôi vẫn mơ
ước rồi đây sẽ có người con gái hiểu
tôi, thương tôi và kết hôn với tôi. Chúng tôi sẽ có
con cái. Tôi đă tự hỏi ḿnh, khi con khóc, làm sao tôi có thể
ôm chúng vào ḷng mà dỗ dành. Khi vợ tôi mệt mỏi với
bao trách nhiệm hàng ngày của gia đ́nh, làm sao tôi chia sẻ
với nàng. Nhưng tôi tin rằng ḿnh có thể làm
được điều đó với trái tim luôn yêu đời,
hàm ơn những ǵ cuộc sống đă cho, đă lấy
đi và đă để lại. Miễn là ḿnh biết sống
với tất cả những ǵ ḿnh có, cả sự bất
hạnh lẫn may mắn, cả niềm vui lẫn nỗi
buồn.

H́nh ảnh một thanh niên không chân không
tay, chỉ bằng giọng nói đầy sức sống
và tấm gương can đảm không đầu hàng số
phận đă làm lay động trái tim của hàng chục
triệu người trên thế giới. Trong khi nói chuyện,
anh không có tay để vung lên nhấn mạnh thêm cường
độ lời nói, cũng không có chân để bước
sang bên trái, lùi về bên phải làm điệu bộ minh họa
cho nội dung bài nói chuyện mà các nhà hùng biện thường
hay sử dụng. Chỉ bằng chính cuộc đời
thực của ḿnh, bằng một ư chí mănh liệt, bằng
trái tim yêu vô cùng cuộc sống , dù đó là một cuộc
sống đầy cam go, thử thách , Nick đă chinh phục
mọi người, đă thay đổi thế giới. Một
thế giới vốn chỉ quen mặc nhiên coi mọi ân
sủng làm người như một điều b́nh
thường. Một thế giới mù ḷa, không thấy rằng,
chính những con người dị tật như Nick
Vujicic, đă làm cho trần gian này đẹp hơn, đáng
sống hơn.
3.
“ Em sẽ trân trọng ngày hôm nay.
Cho dù ngày hôm nay mưa hay nắng, buồn hay vui...
Em
sẽ cảm ơn ngày hôm nay. V́ ngày hôm nay là thêm 24 giờ
em được sống trong cuộc sống. Thêm 24 giờ
em hít thở không khí, thêm 24 giờ
em yêu thương, hờn giận, buồn, vui, cười
hay khóc...
Em
sẽ vui v́ ngày hôm nay là ngày hôm nay. Ngày hôm
nay là ngày em đang sống. Ngày hôm nay qua đi là ngày
mai lại tới.
Em
sẽ yêu ngày hôm nay. Anh biết không, ngày hôm nay em không vui lắm
đâu, thậm chí có những chuyện buồn bực.
Nhưng em vẫn cố gắng yêu quư nó. V́ dù thế nào
đi chăng nữa, được sống để mà
tận hưởng thêm 24 giờ cũng là tốt rồi
phải không anh?
Em
sẽ nâng niu ngày hôm nay. Ngày hôm nay em không gặp anh. Ngày hôm
nay trả bài kiểm tra Lí không được như ư muốn...
Ngày hôm nay em hơi mệt. Ngày hôm nay cũng như bao ngày
khác...
Em
sẽ cố gắng không quên ngày hôm nay. Cố gắng không
quên, v́ em biết, ngày hôm nay sẽ
chẳng bao giờ trở lại nữa...
Ngày
hôm nay, một ngày b́nh thường. Một ngày như bao
ngày khác em đă sống.
Hôm
nay, em không gặp anh. Chẳng biết anh thi có làm được
bài không?
Bỗng
nhiên một ngày không nh́n thấy anh cười, em thấy
thiếu thiếu sao ấy... Mà, em đă thích anh từ bao
giờ nhỉ? Nhưng mà anh này, đây chỉ là cảm
giác hay t́nh cảm thực? Có lẽ em cần thời gian
để trả lời. Nhưng dù sao, em cũng có cảm
giác b́nh an khi nói chuyện, nh́n anh và thấy anh cười.
Em
chỉ cần thế thôi. Em chỉ mong mỗi ngày qua
đi là mỗi ngày em được là chính em, được
thích ai mà em thích, được làm những ǵ em muốn....Có
khó quá không anh nhỉ...
Cuộc
sống mà em đang sống, em biết là em sẽ phải
trải qua nhiều khó khăn và thử thách. Nhưng em
đă, đang và sẽ cố gắng luôn yêu cuộc sống
này. V́ em biết được sống đă là hạnh phúc
rồi anh nhỉ. Và v́ em chẳng c̣n cơ hội để
trải qua những ngày hôm nay nữa, v́ một ngày nào
đó em sẽ rời xa cuộc sống này...
T́nh
yêu. Em yêu cuộc sống. Yêu gia đ́nh. Yêu bạn bè xung
quanh em. Yêu Việt Nam thân yêu của em. Yêu Trái Đất nhỏ
bé. Yêu những loài động vật...Yêu chính em nữa. Đôi lúc em nghĩ rằng, em
khó có thể yêu một người con trai nhiều hơn
chính em và cuộc sống của em được. Nhưng
đó chỉ v́ em chưa yêu,
anh nhỉ!
Một ngày nào đó em yêu
anh.
Ngày hôm
nay của em sẽ luôn hạnh phúc. Ngày hôm nay
của em sẽ có anh. ...
Em sẽ yêu chân thành và măi là chính ḿnh. “
(Bích
Hà - trích lại từ Blog Bích Hà
)
Đọan văn thật đẹp của
một cô gái trẻ 16 tuổi đă làm tôi, một lần nữa,
nh́n lại ḿnh , như câu chuyện của anh chàng thanh niên
người Úc 25 tuổi đă làm tôi ghen tị.
Anh thanh niên người Úc tên Nick Vujicic,
đă mở mắt tôi về những điều mà tôi mặc
nhiên an hưởng khi được sinh ra với một
cơ thể b́nh thường. Sự b́nh thường ấy
vốn là ân sủng của Thượng Đế. Người
ta cần biết điều đó để biết sống
làm sao cho xứng đáng hơn.
Cô gái trẻ người Việt tên Bích Hà
16 tuổi đă dậy tôi bài học làm sao để sống
trọn vẹn cuộc sống vốn ngắn ngủi của
ḿnh. V́ em biết được
sống đă là hạnh phúc rồi anh nhỉ. Và v́ em chẳng
c̣n cơ hội để trải qua những ngày
hôm nay nữa, v́ một ngày nào đó em sẽ rời
xa cuộc sống này...
Những ngày cuối năm đă gần kề.
Rồi chúng ta, mỗi người sẽ lại được
thêm một tuổi. Thêm một tuổi, cũng có nghĩa
là cuộc sống sẽ ngắn lại một năm.
Cơ hội để làm lại những sai sót trong đời
sống cũng sẽ ít đi. Và khi cái ngày ấy đến,
liệu chúng ta sẽ thảnh thơi vĩnh biệt trần
gian này để ra đi hay lại cứ ngỏanh lại
nh́n hối tiếc ?
Có
lẽ câu trả lời được xác định từ
cái cách chúng ta sống cuộc đời ḿnh ở ngày hôm
nay .
© T.Vấn 2007
|
|
|
|
|
|