Cuộc Hồi sinh của những đường phố Sài G̣n Hà Nội

                                       Thanh niên sinh viên học sinh sài G̣n biểu t́nh ( trước 1975)

1.

Những ngày cuối năm, t́nh cờ tôi gặp lại người bạn cũ của một thời chúng tôi làm xáo trộn những đường phố Sài G̣n bằng những cuộc lên đường xuống đường. Giờ gặp lại nhau, hai ông ǵa tóc đă đổi màu , chỉ c̣n biết hỏi thăm nhau về sức khỏe và gia đ́nh, cùng đôi câu chuyện không lấy ǵ làm hào hứng lắm về những ngày tháng cũ. Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là dịp tết năm 1973 tại một thành phố cao nguyên, nơi tôi sắp ḥan tất một chương tŕnh học quân sự. Anh bạn tôi từ Sài G̣n lên, ra mắt gia đ́nh vợ tương lai trước khi đi nhận nhiệm sở tại một ty thông tin Tỉnh. Bố vợ của anh là người thầy của tôi. Dường như lần gặp gỡ đó là lần cuối cùng chúng tôi cùng nhau nh́n lại những ảo tưởng một thời xốc nổi, những ảo tưởng của bao tâm hồn non trẻ muốn làm một chút ǵ đó trước t́nh h́nh đất nước ngày càng lún sâu vào những ngơ cụt không có lối thóat. Chỉ đến khi chúng tôi không c̣n lựa chọn nào khác ng̣ai lựa chọn phải nh́n thẳng vào lớp vỏ an ṭan gỉa tạo của chính bản thân ḿnh, chúng tôi mới vỡ ra rằng bấy lâu này ḿnh chỉ là con tốt trong những ván bài chính trị. Sau lần ấy, chúng tôi chia tay nhau mỗi người một con đường, thả mặc cho số phận đẩy đưa, nhưng tất nhiên vẫn c̣n ôm ấp trong đầu bao nhiêu những ước vọng cho đời, cho ḿnh. Hồi tưởng lại những ngày ấy, những ngày chúng tôi đến với nhau tự nhiên như mây trời. Chúng tôi không hề băn khoăn suy nghĩ về một thực tại thiếu cơm thiếu áo của chính bản thân ḿnh. Chúng tôi quá dư thừa những hoài băo để bù đắp vào sự thiếu thốn ấy. Chúng tôi lăng mạn như những nhân vật tiểu thuyết bị ném vào cuộc đời qua khung cửa hẹp. V́ thế, những ngày ấy, chúng tôi không biết rằng, ḿnh chỉ là bong bóng xà pḥng, tuy lộng lẫy sắc màu, nhưng mong manh dễ vỡ. Và kết quả là chúng tôi bị cuộc đời kéo xuống , bắt chạm chân trên mặt đất cùng với những ảo vọng ngông cuồng sớm hơn là chúng tôi tưởng.  Người bạn ấy t́m nơi an thân trong một cuộc sống nhiều phần dễ chịu. C̣n tôi, bước chân vào nơi gió cát mà vẫn chưa có một mảnh t́nh vắt vai. Có chăng là những tưởng tượng về một thân xác người nữ vẫn đêm đêm làm tôi thao thức . . .

Hơn ba mươi năm kể từ ngày chúng tôi bị lôi cổ từ trên mây xuống bắt đặt chân trên mặt đất, ngoại trừ lần gặp nhau lại ngỡ ngàng tại nhà người thầy học cũ, chúng tôi không c̣n cơ hội gặp lại nhau nữa. Nay t́nh cđối diện nhau trong những ngày cuối năm xa nhà, xa xứ. Tha hương ngộ cố tri. Nhất là cố tri ấy lại là người đă cùng với ḿnh sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, tuy đầy những lỗi lầm nhưng trái tim trong sáng và vầng trán ngẩng cao bất chấp những hệ lụy của cuộc đời. Trong đôi mắt không c̣n tinh anh của người bạn , tôi nh́n thấy nhũng ḍng sông năm xưa nay đă chảy ra biển và mất tăm giữa lớp sóng bềnh bồng của đại dương. Tôi nh́n thấy cả những đời người  đă tan biến giữa những chập chùng của hưng phế , những  ảo vọng một thời đă bị thực tế và thời gian làm tan vỡ. Mảnh quê hương năm xưa mà chúng tôi tưởng rằng có thể đem lại ḥa b́nh, cơm no, áo ấm chỉ sau một đêm khản cổ những bài ca cách mạng lăng mạn, nay, tuy đă có ḥa b́nh nhưng cơm vẫn chưa no và áo vẫn chưa ấm. Trên mảnh đất xa vời vợi ấy, rất nhiều những đời người đă biến đi với chiếc áo rách và bụng lép kẹp.  Rất nhiều những con đường khét lẹt  vỏ xe hơi ngày xưa  bây giờ bụi mù những bước chân người buôn thúng bán bưng. Rất nhiều những quán xá trước đây là nơi tụ họp cho những người trẻ say sưa thảo luận phương cách xây dựng một ngày mai tươi sáng nay là nơi những cô gái trẻ phơi bày thân thể cho người mua vui. Và trên hết, ước vọng tự do như mây trời cho ḿnh, cho dân tộc vẫn c̣n nguyên là ước vọng, dù khỏang cách đă là hơn 30 năm. Lịch sử bất nhân đến như thế sao ? chúng tôi nh́n nhau như tự hỏi chính ḿnh.

2.

Nhưng những ngày cuối năm vừa rồi không để cho chúng tôi , hai người bạn cũ, chỉ ngồi nh́n nhau mà nói chuyện quá khứ. Tin tức dồn dập từ quê nhà đưa sang đă khiến chúng tôi vừa vui, vừa buồn, vừa ngậm ngùi cho số tuổi không c̣n trẻ của chính ḿnh. Ngày 2 tháng 12 năm 2007, sau một lọat những hành động nhằm từ từ lấn chiếm hai quần đảo Trường Sa và Ḥang Sa của Việt Nam, nhà cầm quyền Trung quốc đă tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, trong đó bao gồm hai quần đảo này. Phía nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam chỉ phản đối lấy lệ cũng như t́m mọi cách bưng bít các tin tức liên quan đến hành động xâm lăng của Trung quốc. Nhưng may mắn thay, thời đại mạng lưới ṭan cầu với các phương tiện thông tin nhanh chóng đă đóng một vai tṛ quan trọng trong việc khơi dậy ḷng yêu nước của những người trẻ ở trong nước. Sau gần một tuần lễ tuyên truyền , rỉ tai nhau trên các blog cá nhân, trên các trang mạng và bằng tin nhắn trên  các điện thọai di động, khỏang vài trăm sinh viên học sinh, các văn nghệ sĩ ở hai thành phố lớn Sài G̣n và Hà Nội đă tổ chức biểu t́nh phản đối hành động xâm lược của Trung quốc vào ngày chủ nhật 9 tháng 12 năm 2007. Hai cuộc biểu t́nh ấy đă nhanh chóng bị nhà cầm quyền trong nước t́m cách giải tán, tuy không bằng các phương tiện bạo lực lộ liễu, nhưng cũng cho thấy họ không hài ḷng với những hành động tự phát của người dân, nhất là của giới trẻ thanh niên sinh viên học sinh và dù mục đích của cuộc biểu t́nh ấy là để phản đối nhà cầm quyền Trung quốc. Thế là những đường phố Sài G̣n sau hơn 30 năm thiếu vắng bước chân tuổi trẻ sục sôi v́ những lư tưởng cao đẹp, nay đă được hồi sinh bằng chính những con người sinh ra, lớn lên trong chế độ cộng sản. Một người trẻ ở Sài G̣n đă thú nhận rằng đầy là lần đầu tiên tuổi trẻ Việt Nam sinh ra sau 1975 biết thế nào là biểu t́nh, là xuống đường, là mở  miệng nói lên những điều suy nghĩ thật trong ḷng ḿnh mà không cần đến bất cứ ai cho phép. Cô hănh diện v́ là lần đầu tiên cô “ thực hiện một trong những quyền cơ bản của con người “ ( Lynh Bacardi – Hăy tự cho chúng ta thêm nhiều lần lên tiếng –Talawas 12-12-2007 ) . Cô sung sướng là v́ lần đầu tiên cô cảm nhận được nhiệt huyết sôi sục trên gương mặt những người trẻ cùng trang lứa, một thứ t́nh cảm tập thể được thúc đẩy bằng ḷng yêu nước tự nhiên mà bất cứ người Việt Nam nào, cộng sản hay không cộng sản, đều cảm nhận được như nhau trong những giờ phút mà mọi người tin rằng tổ quốc đang lâm nguy, cần đến sự hy sinh như cha ông đă hy sinh trong nhiều ngàn năm lịch sử. Một nhà thơ miền Bắc  ( Ḥang Hưng – Khi ḷng yêu nước không bị áp đặt – talawas 11-12-2007 ), có mặt ở Sài G̣n hôm ấy, đă quẳng bỏ bao đè nén trong ḷng từ hơn 50 năm

                              Thanh niên sinh viên học sinh Sài G̣n xuống đường ( 12-2007)

trong gông cùm chế độ, cũng thỏa thuê được một lần trong đời tham gia cuộc biểu t́nh tự phát của người dân, chứ không phải dưới sự cho phép hay chỉ đạo của nhà cầm quyền. Lần đầu tiên tuổi trẻ Việt Nam ở cả hai miền Nam Bắc cảm được “ hơi nóng như lửa “ tóat ra từ hành động yêu nước tập thể ( thứ mà tuổi trẻ chúng tôi hơn 30 năm trước đă mặc nhiên thụ hưởng đến độ lạm dụng ) , chứ không phải cái vô vị nhạt nhẽo từ những cuộc biểu t́nh có chỉ đạo của nhà nước, của lănh đạo đảng đ̣an trong qúa khứ. Tôi tin rằng, trong không khí hừng hực lửa nhiệt t́nh và trong sáng đó, những người trẻ có mặt hẳn phải thấy tự tin họ đang và sẽ đóng một vai tṛ quan trọng trong việc định đọat các vấn đề tương lai của đất nước. Từ ngày sinh ra đời, họ chưa bao giờ được là người tự do đúng nghĩa, có quyền quyết định cuộc đời ḿnh, có quyền góp phần quyết định vận mệnh đất nước và hănh diện v́ đă sống hết ḿnh với những ḥai băo cao quư ấy. Nay, nhờ vào một cử chí coi thường dân tộc của ngọai bang, họ đă có cơ hội và có sự thúc đẩy mạnh mẽ để đứng lên khẳng định vị thế của ḿnh,  khẳng định quyền làm người tự do ngay trong ḷng đất nước. Là tương lai của đất nước, những người trẻ ở Việt Nam đă mở miệng, đă xuống đường , đă biết làm ǵ để là người yêu nước.

Hẳn nhiên, họ cũng không ngây thơ đến độ tin rằng chỉ với những cuộc xuống đường là Trung quốc sẽ trả lại hai quần đảo Trường Sa và Ḥang Sa cho Việt Nam. Sự biểu lộ của thanh niên tuổi trẻ Việt Nam ở hai thành phố Sài G̣n và Hà Nội ngày 9 tháng 12 năm 2007 ( và hẳn c̣n nhiều ngày sau đó nữa ) chỉ là một cách bày tỏ thái độ để kẻ xâm lăng hiểu rằng , đừng đánh đồng giới cầm quyền với nhân dân một nước. Giới cầm quyền v́ những lư do riêng đă tỏ ra nhu nhược , nhượng bộ nhiều lần để Trung quốc đă nhiều phen được đằng chân lân đằng đầu. Nhưng nhân dân, sẽ đến lúc họ không để cho giới cầm quyền muốn làm ǵ th́ làm. Nhóm cầm quyền đến rồi đi, dù cố bám víu địa vị cách mấy cũng sẽ bị đào thải. Nhưng nhân dân là khối người tuy vô danh nhưng trường cửu. Họ vẫn c̣n đó từ ngày đấu tiên của lịch sử lập quốc một đất nước, đă anh dũng chiến đấu nhiều cuộc chiến tranh giữ nước, và sẽ sẵn sàng để chết cho tổ quốc như cha ông của họ đă hy sinh. Nếu không thế, ngày nay đă không tồn tại một đất nước tên gọi Việt Nam nằm ngay bên cạnh anh Trung quốc khổng lồ cả hàng mấy ngàn năm.

3.

Cuộc xuống đường của tuổi trẻ Sài G̣n Hà Nội những ngày cuối năm 2007 c̣n mang một ư nghĩa khác , ư nghĩa dấu mốc lịch sử mở đầu cho sự tan ră một chế độ ṭan trị đă khống chế đất nước quá lâu, nay đến lúc nó cần phải bước ra khỏi tiền trường sân khấu. Ở bất cứ thời đại nào, tuổi trẻ luôn là lực lượng xung kích, đi đầu trong việc phá vỡ những bức tường áp bức, đè nén người dân. Điều kiện thiết yếu đễ tuổi trẻ làm tṛn vai tṛ xung kích ấy là họ biết tụ họp lại đứng chung với nhau thành một tập thể và biết lợi dụng sức mạnh tập thể ấy để dơng dạc nói lên nguyện vọng của đất nước. Điều kiện rất thiết yếu ấy, tuổi trẻ ở Việt Nam hiện nay đă có được, qua cơ hội bằng vàng mà nhà cầm quyền Trung quốc vừa “ ban tặng “. Từ  nay, họ đă có lư do rất chính đáng để tự ư tụ họp , chính đáng đến độ giới cầm quyền tuy hiểu rơ hiểm họa tiềm ẩn của sự tụ họp ấy có khả năng tiêu diệt được quyền lực của  chính ḿnh mà vẫn không dám thẳng tay đàn áp, lư do ấy là biểu dương ḷng yêu nước trước sự xâm lăng của ngọai bang. Từ đ̣i hỏi rất chính đáng là được quyền yêu nước, rất dễ dàng đi đến những đ̣i hỏi trực tiếp thách đố tính ṭan trị của nhà cầm quyền cộng sản : tự do hội họp, biểu t́nh mà không cần sự cho phép của nhà nước. Đó sẽ là những bước đi tất yếu để tiến đến dân chủ, tự do ṭan diện cho người dân.

Năm xưa, tuổi trẻ Sài G̣n chúng tôi cũng đă từng sử dụng những lợi thế ấy với tham vọng  thúc đẩy miền Nam tiến tới một chế độ dân chủ tự do thực sự hơn, nhưng chẳng may, cuộc chiến tranh oan nghiệt vốn đa diện và phức tạp đă biến những lư tưởng cao đẹp của tuổi trẻ thành công cụ nhằm tiêu diệt chính niềm tin tự do dân chủ mà những người trẻ ngày ấy đă hết ḷng xả thân. Lịch sử của từng giai đọan trong đời sống đất nước có những ngă rẽ mà tuổi trẻ vốn cả tin, nhiệt t́nh và trong sáng đă không nh́n thấy hết được. Phải đợi đến khi lớp sương mù thời cuộc lắng lại, khi ấy người ta mới nh́n thấy rơ. Rất may  mắn, tuổi trẻ ngày nay không phải lao ḿnh vào những mê cung thăm thẳm như thời đại chúng tôi. Con đường đi tới của họ sáng như ban ngày và thẳng tắp. Họ chỉ cần sự đảm lược là có thể ḥan thành nhiệm vụ mà không sợ lầm lẫn. Tôi không cho rằng nhiệm vụ của tuổi trẻ ngày nay ở Việt Nam dễ dàng hơn thời chúng tôi, thậm chí c̣n khó khăn và nguy hiểm hơn v́ người cộng sản vốn sẵn sàng làm bất cứ điều ǵ để duy tŕ quyền lực , bất chấp công luận và đạo lư, nhưng ít nhất, tuổi trẻ ngày nay không sợ sẽ mắc phải những lỗi lầm làm vẩn đục lư tưởng vốn luôn cao đẹp của ḿnh .

4.

Năm cũ sắp qua đi . Trong niềm háo hức mong chờ năm mới đến cùng với những đổi thay mới hứa hẹn một ngày mai tươi sáng cho đất nước, sẽ là một điều thật an ủi khi chứng kiến bao sự kiện hiện đang diễn ra ở quê nhà vào những ngày cuối năm . Đường phố Sài G̣n đă hồi sinh sau hơn 30 năm cúi đầu ủ rũ.  Đường phố Hà Nội đă hồi sinh sau hơn 50 năm nghẹt thở trong đè nén, áp bức. Và vui mừng hơn hết, tuổi trẻ Việt Nam đă nhận diện được chính ḿnh, ư thức được sức mạnh tập thể của ḿnh. Người Việt nam khắp nơi, từ trong nước đến hải ngọai đang nh́n vào họ với bao kỳ vọng. Tôi tin chắc họ không cô đơn trên đường thực hiện sứ mạng lịch sử.

Tuổi trẻ Việt Nam, hăy lên đường. Cầu xin Ơn Trên cho các bạn trẻ của chúng tôi được chân cứng đá mềm.

© T.Vấn 2007