Cuối của một năm . . .

• Gởi bạn hữu
thay cho lời chúc xuân
•Đôi vầng
nhật nguyệt trên vai mỏi
Nặng một ṿng
quay giữa thế gian
(
Ngọc Phi )
Năm cùng tháng tận. Những tờ lịch cuối
đang nối đuôi nhau vào
một ngăn nào đó của kư ức. Và đất
trời cũng đang quay những ṿng c̣n lại trong chu kỳ thời gian bất
tận. Thoáng trong trí một câu nói rất quen thuộc .
Nhanh quá ! mới đây mà đă
. . . Giữa lúc chuyển mùa của thiên nhiên, ḷng
người cũng dường như dao động. Ai mà
dửng dưng được với những đổi
thay của thời tiết. Nhất là thời tiết
xứ người. Ngủ một đêm thức dậy,
sáng ra nh́n thấy tuyết phủ trắng xóa. Và
gió.Những ngọn gió như luồn lỏi vào tận da
thịt, vào tận tâm hồn vốn đă nặng trĩu
như những cành cây khô ngoài kia oằn ḿnh dưới
sức nặng của từng mảng tuyết đă
đông lại thành băng. Và bầu trời. Nặng
những đám mây xám xịt. Có đứng giữa một
trời đất lạ lẫm như thế – dù đă
hết sức để làm quen – vào những ngày cuối
cùng của một năm, mới thật cảm hoài mà nh́n
rơ được thân phận
của một đời đầy ắp những
điều bất như ư. Co
ro trong lớp áo len dầy cộm giữa một phố xá
đông người qua lại – những người không
cùng một màu tóc, không cùng một màu da, không cùng một ngôn
ngữ -, tôi chợt nhớ và thèm những mảng nắng
quê nhà. Một quê nhà xa tít tắp, cả không gian lẫn
thời gian.
Tôi đă từng ghi lại, cái ray rứt của
những nỗi ḷng vẫn c̣n chưa quên, phía bên kia của
bờ đại dương có một nơi chốn
gọi là quê nhà.
Quê Nhà , quê người. Hai nẻo của một lối đi
về. Một bên là hệ lụy. Bên kia là nấm
mồ.Đời lưu vong nào mà không chập chùng những
hệ lụy. Đó là nẻo về quê hương của
người. Cũng thế, cuối cùng của một
ngày, ai mà không muốn trở về nhà. Cuối cùng của
một năm, ai mà không muốn trở về quê. Cuối
cùng của một đời , ai mà không muốn
được nằm yên nghỉ giữa những phần
mộ của tổ tiên. Đây mới là nẻo trở
về quê nhà.
Cuối của một ngày. Cuối của một
năm. Cuối của một đời. Những khái
niệm chỉ khác nhau về độ dài thời gian.
Nhưng âm vang và ư nghĩa dường như chúng không khác nhau
mấy. Đó là cái cảm giác
rất quen thuộc
về một nơi chốn của riêng ḿnh. Nơi
đó, dù đạm bạc , dù đơn sơ, vẫn là
nơi ḿnh muốn trở về để yên nghỉ.
Và v́ thế, trong những
ngày cuối năm này, tôi cứ măi bâng khuâng với hồi
ức về những ngày tết quê nhà. Về h́nh ảnh
bàn thờ tổ tiên nghi ngút khói hương và những
lư đồng bóng loáng giữa đêm cúng giao thừa.
Về mâm cơm cuối năm cả gia đ́nh quây
quần – dù ngon dù dở, dù nghèo dù sang – vẫn là mâm cơm
gia đ́nh mà tôi đă quen thuộc từ ngày chập
chững biết cầm đũa, biết giữ chén
cơm cho khỏi vương văi trên nền nhà đất
nện. Chao ôi ! làm sao không trăn trở cho được
trong những lúc năm cùng tháng tận ?
H́nh ảnh đoàn tụ thiêng liêng ấy, ở mỗi
người, mỗi hoàn cảnh có khác nhau, nhưng vẫn
chung một cái hồn, cái tinh túy làm nên chất keo khắng
khít, làm nên h́nh ảnh cụ thể về một chốn quê nhà. Để rồi,
mỗi khi cơn gió cuối năm thổi về – dù
mạnh dù nhẹ – đều làm rung lên được
sợi dây đàn nhạy cảm nhất trong số
những sợi dây hồi ức đan kết vào nhau thành
cái hồn tinh túy mà không ai trong chúng ta không có.
I’ll be home for Christmas . . . if only in my dreams . Bài nhạc
Giáng Sinh thật quen thuộc. Một đài phát thanh trong
thành phố nhỏ bé của tôi, có truyền thống dùng bài hát này để mở
đầu cho chương tŕnh nhạc mỗi tối của ḿnh trong
suốt tháng 12, tháng của những lễ hội xứ
người. Hàng đêm, lái xe từ sở làm về nhà trên những
con đường vắng vẻ lạnh lẽo, hai bên
đường lấp lánh ánh đèn trang trí của
những ngôi nhà đă sẵn sàng để chào đón Giáng Sinh và Năm Mới, âm thanh
bài nhạc quen thuộc và giọng hát tha thiết luôn làm tôi bồi hồi, dù đă
được nghe không biết bao nhiêu lần. Ta sẽ
về nhà trong dịp Lễ Giáng Sinh . . . cho dẫu, chỉ
trong những giấc mơ.
Mỗi năm qua đi, tuổi của chúng ta lại
được cộng thêm một số. Và thời gian c̣n
lại – của một đời người – cũng
bị giảm đi một số. Nói cách khác, cứ
mỗi một năm qua đi, những ước mơ
của chúng ta về cuộc trở về quê nhà trong
những ngày cuối cùng của một năm – như tôi ,
như chúng ta, đang trở về căn nhà của ḿnh
trong những giây phút cuối của một ngày –
dường như lại giảm đi thêm một chút
khả năng biến thành hiện thực. . .
Biết nói sao hơn được ! năm cùng tháng
tận, cũng có nghĩa là sức mỏi hơi tàn.
Một người
bạn thi sĩ vừa gởi tặng tôi bài thơ. Anh
gọi là những lời tạ lỗi cùng xuân.
Tội nghiệp thơ ta
giờ đă cỗi
Cành khô không trổ nhánh xuân
tươi
Vun xới ân cần thêm chút
nữa
Chỉ đủ nhăn nheo
một gốc đời
( Ngọc Phi )
Chả lẽ, lại đành như một
người bạn quá cố của chúng tôi. Vượt
biên qua Mỹ từ năm 1981. 20 năm xa quê hương, chưa
một lần về thăm nhà, v́ những lư do rất
riêng của anh. Rồi anh mắc một căn bệnh
hiểm nghèo. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng
trên cánh tay những người bạn từ thời c̣n
cắp sách đến trường, anh chỉ xin một
điều : được về yên nghỉ trên mảnh
đất quê nhà . Anh đă toại nguyện.
Tôi không biết, lúc sinh thời, có bao giờ anh bạn
của chúng tôi đứng giữa trời đất
lạnh lẽo xứ người một ngày cuối
năm mà mơ về mâm
cơm đoàn tụ chiều 30 Tết với cha yếu mẹ già,
với anh với chị với em, với những
người thân yêu nhất đời của anh không,
nhưng bây giờ, vào lúc cuối của cuộc
đời – hay nói đúng hơn, khi anh nằm xuống –
anh đă được trở về. Không phải trong
những giấc mơ. Mà bằng xương bằng
thịt, dẫu chỉ là xương thịt vô tri.
Ṿng quay thế gian tuy nặng nề thật, đôi vai
già nua tuy mỏi mệt thật, nhưng có muộn quá không
khi phải chờ đến giây phút cuối của
một đời này, mới được về nằm
giữa mảnh đất quê nhà ?
Trong những ngày cuối của một năm ,
giữa mênh mông của đất trời, lại một
lần nữa, tôi tự cật vấn ḿnh.
Như vậy có muộn quá không ?
© T.Vấn 2006