Tháng mười hai lễ hội

●Em
tháng chạp chớ vội vàng đi nhé
Hồn
thơ ngây dù tóc sẽ phai mầu
Thôi đừng để lệ
rơi buồn nhân thế
Để
linh hồn tháng chạp của tôi đau
(
Ngọc Phi )
Tháng mười hai. Con số gợi lên sự tất
bật của một năm 12 tháng không lúc nào có cảm giác
thư thái an nhàn, không lúc nào không nh́n thấy thời gian
cứ như bay như thổi. Công việc ở sở làm
cũng lo kết toán để c̣n kịp nghỉ Đông.
Một đôi công việc riêng tư cũng cần
được thanh thỏa gọi là năm hết tết
đến. Đă bao lần rồi chúng ta có cảm
tưởng xốn xang như thế, hối hả như
thế để kết thúc một giai đoạn nữa
trong cuộc đời ḿnh ? C̣n nhớ năm ngoái khi cha con
tôi lui cui dọn dẹp những chùm đèn xanh đỏ
trang trí chung quanh nhà vào mỗi dịp tháng mười hai
lễ hội, tôi đă chép miệng cảm hoài về
sự vùn vụt của chuyển động thời gian.
Ngay từ lúc ấy, tôi đă h́nh dung trong trí công việc tôi
sẽ phải làm cho năm tới khi lôi những thùng
đèn này ra khỏi nhà kho, xem lại cái nào c̣n xử
dụng được, hoặc mạnh tay vất hẳn
chúng vào thùng rác để khỏi phải ngồi hàng
giờ gỡ từng bóng đèn vướng vào nhau. Và bây
giờ đây, một buổi sáng tháng mười hai
ướt át, tôi lại làm thật chính xác những
điều mà từ năm ngoái tôi đă h́nh dung. Thực
ra, mọi chuyện đă đổi khác rất nhiều.
Thí dụ như, năm ngoái , tóc của tôi vẫn c̣n màu
đen nhiều hơn màu trắng. Năm nay, ngay cả
đến hàng ria mép cắt tỉa rất kỹ của
tôi cũng đă xen vào những sợi màu trắng trông
rất khó chịu. Năm ngoái, tôi c̣n cảm thấy sinh
lực đầy đủ và hứng thú để
chăm chút từng vị trí của ngọn đèn trên giá
treo, năm nay, tôi treo chúng lên mà bâng khuâng tự hỏi ḿnh
có thích thú hay không khi nh́n ngắm cũng những chùm đèn
xanh đỏ mọi năm ? Vạn vật tuy cũng là
vạn vật, thời gian tuy cũng là thời gian , mà về
chất, đă có một sự biến đổi liên
tục và không ngừng. Nhưng mấy ai trong chúng ta có
đủ can đảm , để mỗi năm vào tháng
mười hai, ngồi lại làm sổ tính toán đời
ḿnh xem coi cái ǵ c̣n cái ǵ mất , cái ǵ đă thay đổi
và thay đổi đến đâu. Và có mấy ai, nếu
cho phép làm lại bài toán đời ḿnh từ đầu ,
sẽ không phạm phải cùng những lỗi lầm mà
ḿnh đă phạm ? Người ta nói không ai tắm hai
lần cùng một ḍng sông , nhưng lịch sử th́
vẫn có cơ lập lại. Cũng như thế khi
một ngày trong tháng mười hai chúng ta hối hả làm
nốt những việc phải làm , mà lẽ ra, chúng ta có
thể đă hoàn tất từ nhiều năm về
trước. Và dẫu cho có được tŕ hoăn cho
đến ngày này sang năm, mấy ai sẽ lại không
hối hả ? Có lúc, tôi cảm tưởng rằng,
phải có những thiếu sót như thế, mới thực
sự là con người. Nếu không, chiếc máy
điện toán nằm chễm chệ giữa pḥng kia,
vật bất ly thân của nhiều người – trong đó
có tôi – sẽ có giá trị hơn rất nhiều so với
một linh hồn, dù đó là linh hồn của kẻ
tử v́ đạo.
Tháng mười hai c̣n có những lễ hội. Mà
lễ hội lớn nhất , phổ thông nhất là
Lễ Giáng sinh với ư nghĩa ḥa b́nh trên trần thế
cho con người. Cả người thiện tâm lẫn
kẻ không có ḷng ngay. Cuối thế kỷ 20, nhân loại
đổ mồ hôi và máu trong cuộc chiến tranh lạnh
giữa một bên là thế giới
tự do , và bên kia, là chủ nghĩa cộng sản. Đó
là bi kịch lớn nhất của trí thức nhân loại,
khi người ta t́m cách áp đặt niềm tin triết
học của ḿnh lên một nhân quần ngu dốt. Kết
quả là hàng triệu người chết và hơn 70
năm tŕ trệ cho những quốc gia không may nằm trên
đường đi của thứ trí thức tội ác
này. Đầu thế kỷ 21 lại là trạng thái
bất an thường trực của một cuộc
chiến tranh khủng bố. Cái chủ nghĩa không
tưởng nhằm xiển dương cho một “ thiên
đàng nơi hạ giới “ đang lùi dần vào
đống rác lịch sử th́ phía bên kia bóng tối,
lại xuất hiện một thứ Niềm Tin không
tưởng khác, xiển dương cho một “ đời
sau vĩnh cửu “ bằng cách dùng bạo lực tiêu
diệt tất cả sự sống mà họ gọi là
tạm bợ ở đời này. Với chủ nghĩa
khủng bố, chiến tranh đă mất hết ư
nghĩa quy ước của nó. Lằn ranh chiến
tuyến đă trở nên vô h́nh. Bất cứ nơi
đâu, lúc nào trên hành tinh này đều có thể trở
thành băi chiến trường đẫm máu. Trạng thái
bất an thường trực là vũ khí chiến
đấu của những người đi t́m sự b́nh
an của ḿnh bằng cách gieo rắc sự bất b́nh an
đến cho người khác. Chúng ta đang sống trong
một thời đại mà mọi điều nghịch
lư đều có một chỗ đứng giữa những
sự thuận lư. Cuộc chiến tranh ở Iraq hiện
đang xảy ra và cuộc chiến Trung Đông kéo dài
từ nhiều năm nay cũng chỉ là hệ quả
tất yếu của sự mất trí của lịch
sử và sự khao khát làm anh hùng của những kẻ
mắc bệnh hoang tưởng trầm trọng, cộng
thêm sự ngây thơ của một quần chúng chỉ
thích suy nghĩ bằng cái miệng của ḿnh thay v́ cái
đầu. Chính v́ thế, chiến tranh là một thứ
định mệnh đáng nguyền rủa của con
người, là lỗ hổng của lịch sử
chỉ có thể lấp đầy được bằng
những xác người.
Thế nên, tháng mười hai ngoài công việc gấp lại
những tờ lịch cũ, chúng ta c̣n có dịp chắp
tay cầu nguyện cho một thế giới ḥa b́nh nhân
dịp kỷ niệm ngày sinh của một người
đă từng khuyên nhân loại kẻ nào đánh
ngươi má trái, hăy đưa má phải cho kẻ ấy
đánh tiếp. Chúng ta đă làm như thế từ
nhiều năm rồi, và thật là hạnh phúc, chúng ta
vẫn c̣n có cơ hội chắp tay cầu nguyện trong
tháng mười hai năm nay, v́, tuy sống trong sự
bất an thường trực, có nghĩa là cái chết có thể xuất hiện bất
cứ lúc nào, ngày giờ này, chúng ta vẫn b́nh an để
nói về sự bất an. Thiết tưởng, đó
cũng là ân sủng để chúng ta trân trọng. Bởi
v́, sang năm, cũng vào dịp tháng mười hai, ai trong
chúng ta sẽ vẫn c̣n có mặt trên thế gian này
để nh́n lại xem liệu chúng ta có phải chắp
tay cầu nguyện cho một nhân loại ḥa b́nh nữa hay
không, hay lúc ấy, câu chuyện sẽ chỉ là sự
bận tâm về làm sao cho tất cả mọi
người có cái ăn ngon khi cần ăn, có thuốc
uống lành bệnh khi bị bệnh, có chỗ ngủ
tươm tất khi cần nghỉ ngơi, có sách hay
để đọc khi cần thực phẩm cho tâm
hồn, có âm nhạc dịu dàng để nghe khi cần
thư giăn. Khi ấy, những cuốn tự điển
mới nhất của thế giới sẽ không c̣n
những chữ chiến tranh, thù hận, giết chóc và
những chữ mang nghĩa tương tự.
Khi ấy, tháng mười hai sẽ chỉ
c̣n mỗi công việc đơn điệu là gấp
những tờ lịch cũ bỏ vào ngăn kéo thời
gian mà thôi.□
_______________________________________________________________________________
© T.Vấn 2006