Nỗi thống khổ của Con Người
Ghi
chú thêm của tác gỉa
: Mùa Phục Sinh năm 2004, nhân sự ra đời của
cuốn phim gây một tiếng vang khá lớn trong dư luận
: Cuộc
Khổ Nạn của Chúa (
The Passion of the Christ ) của Đạo diễn kiêm diễn
viên điện ảnh nổi tiếng người Mỹ
Mel Gibson , bài viết này đă được viết trong
những suy niệm về chính nỗi thống khổ của
con người. Năm nay, cũng nhân mùa Phục Sinh, tác giả
muốn được gởi gấm lại những suy
niệm của ḿnh, như một cách nh́n lại những
gian truân, nhọc nhằn mà đời một con người,
không ai có thể tránh khỏi.
T.
Vấn ( Mùa Phục sinh 2008)

" . . . Babylone, bên ḍng sông xưa cũ,
Ngồi nức nở, mà tưởng
nhớ,
Si-on ơi
! . . .
Thưa
Cha! Con đă làm xong nhiệm vụ.
Câu nói của Đấng Cứu Thế,
được thốt ra trên cây Thập Tự , trước
lúc trút hơi thở cuối cùng. Sau đó là sấm chớp
, dông băo,mưa lũ, động đất. Những lâu
đài miếu đền nghiêng đổ. Những khuôn mặt
kiêu ngạo hả hê chợt
méo xệch kinh hoàng.
Thế là sự Cứu Chuộc đă hoàn
tất, cùng với h́nh ảnh Phục Sinh rực sáng trong
Hang Mộ. Thứ ánh sáng tinh khiết , rực rỡ. Và sự
khởi đầu của Thế Giới. Một thế
giới đầy rẫy những tội lỗi cần
phải được cứu chuộc.
Đó là những h́nh ảnh cuối cùng
trong cuốn phim hiện đang được dư luận
Mỹ chú ư tới nhiều nhất trong số những phim
về tôn giáo - The Passion of the Christ ( Cuộc Khổ Nạn
của Chúa ) của Đạo diễn kiêm diễn viên
điện ảnh nổi tiếng người Mỹ Mel
Gibson - Thực ra, nội dung phim không có ǵ mới. Đó là
câu chuyện về những khổ h́nh nhục mạ mà
Chúa đă phải chịu đựng trong 12 tiếng cuối
cùng trước khi bị đóng đinh trên cây Thập Giá.
Từ hơn 2000 năm nay, câu chuyện đă được
kể đi kể lại dưới nhiều h́nh thức
khác nhau, bằng các phương tiện nghệ thuật
khác nhau, và với cả những khả năng kỹ thuật
khác nhau. Nhưng tựu trung, thông điệp chính của
câu chuyện vẫn là Sự Phục Sinh, cứu cánh của
mọi khổ nạn, nhất là sự Khổ Nạn của
Đấng Cứu Thế, người đă vâng mệnh
cha ḿnh xuống trần thế làm người . Bằng sự
khổ nạn trần thế ấy, Chúa cứu rỗi
nhân loại .
Tất nhiên, khả năng nghệ thuật
kể chuyện càng cao, kỹ thuật minh họa cho truyện kể càng cao, th́ tác động của
truyện kể càng lớn ở đối tượng (
trong trường hợp này là người xem phim , cả
Thiên Chúa Giáo lẫn không Thiên Chúa Giáo ). Tôi cũng không loại
trừ phần ảnh hưởng bởi cách nh́n câu chuyện
của người thực hiện truyện kể.
Trong suốt hai tiếng đồng hồ
ngồi xem cuốn phim, với tiếng khóc bị nén lại
của những người ngồi chung quanh vang bên tai tôi,
và khi đèn trong rạp bật sáng, nh́n những khuôn mặt
khán giả thật sự vẫn c̣n những nét xúc động,
cộng với những cảm xúc của cuốn phim tác
động lên tôi, tôi ra về mà cơi ḷng nặng nề những
ưu tư .
Tôi hiểu rằng, sự hy sinh của
Thiên Chúa là vô cùng cao cả. V́ t́nh yêu con người, và sự
reo rắc t́nh yêu giữa con người, kể cả những
thù hận cũng cần phải được tha thứ.
Lạy Cha trên trời, xin cha hăy thứ tha cho những kẻ
đang hành hạ con, v́ họ không biết họ đang
làm ǵ !. Tôi hiểu rằng, để xứng đáng với
sự hy sinh cao cả ấy, con người chúng ta phải
biết rút ra những bài học về yêu thương
đă được dạy từ 2000 năm trước.
Nhưng trước một thế giới hỗn loạn
về ḷng thù hận, một thế giới mà con người
đă t́m được những h́nh thức gây khổ nạn
cho nhau đau đớn gấp ngàn lần, th́ chính nỗi
thống khỗ của con người có đi đến
cứu cánh cuối cùng của cuộc đời ḿnh là sự
phục sinh những giá trị nhân bản cao quư nhất
đă có từ nhiều ngàn năm trước?.
Sáng nay(02-03-04), các đài truyền h́nh lớn
nhất nước Mỹ đưa tin về một loạt
những vụ nổ bom tự sát ( suicide bombers) tại
Thánh Địa Karbala ở
Iraq trong lúc hàng trăm ngàn người Hồi Giáo hệ
Shia đang tụ họp để cầu nguyện trong một
nghi thức tôn giáo long trọng. Hàng trăm người chết.
Nhiều trăm người khác bị thương. Trên màn
ảnh truyền h́nh, tôi nh́n thấy một người
đàn ông ngồi kêu khóc như điên như dại bên những
vỡ nát của gạch ngói, của xác người, và có
thể cả những niềm tin nào đó trong ḷng ông. Tôi
chợt nhớ đến một câu trong Kinh Thánh. Bên bờ
Si-on ta ngồi ta khóc. Tôi chợt nhớ đến đôi mắt
của người diễn viên đóng vai Bà Mary trong cuốn
phim của Gibson khi nh́n con ḿnh bị tra tấn hành hạ.
Tôi chợt nhớ đến một cảnh trong phim lúc
Chúa bị kẻ dữ dùng roi quất vào thân ḿnh, từng
miếng thịt bị rứt ra trên thân thể đầm
đ́a những máu và đất. Nỗi đau ấy, nỗi
đau của sự mất mát những người thân yêu
nhất, nỗi đau của chính da thịt ḿnh bị rứt
ra từng mảnh, đang được lập lại ,
trên nhiều phần đất của thế gian.
Bài học từ 2000 năm trước
cũng chưa được nhân loại thực sự nhận
chân giá trị.
Sự khổ nạn của Chúa là để
chứng minh cho một Cuộc
Phục Sinh. Nhưng sự Thống Khổ của con người
là để chứng minh cho điều ǵ ?
Hôm Thứ Tư tuần trước là Thứ
Tư Lễ Tro. Tôi làm việc buổi chiều , về
đến nhà rất khuya, do đó, buổi sáng thường
th́ tôi dậy trễ. Ngày thứ Tư là một ngày thường trong tuần,
tôi vẫn phải đi làm. Và với người Công Giáo
như tôi, việc đi lễ vào ngày này là bắt buộc.
Do đó, buổi sáng thứ Tư này, tôi phải từ bỏ
giấc ngủ muộn buổi sáng để đến
nhà thờ. Thân xác bèo bọt của tôi - dù cho những dấu
tro mà vị Linh Mục hành lễ đă đánh dấu trên
trán tôi để nhắc nhở rằng tất cả những
ǵ thuộc về trần thế này chỉ là cát bụi mà
thôi - vẫn ườn ra v́ thiếu đi giấc ngủ
thường ngày. Nó không cho tâm hồn tôi sự thanh thản
và sáng suốt cần thiết để chiêm nghiệm sự
tạm bợ của cơi trần cùng với sự nhất
thời của ham muốn xác thân, dẫu cho ham muốn ấy
chỉ là nằm xuống ngủ một giấc cho đă
đời. Cũng trong buổi sáng Thứ Tư Lễ Tro
này, cuốn phim Cuộc Khổ Nạn của Chúa được
chính thức tŕnh chiếu trên khắp các rạp hát ở nước
Mỹ . Tại thành phố Wichita của tôi, buổi sáng
này, ngay ở xuất chiếu đầu tiên, đă có một
người phụ nữ chết ngay trong rạp lúc ở
gần cuối cuốn phim.
Nguyên nhân cái chết của bà, sau đó
được xác nhận là do bà bị bệnh tim lớn
( enlarged heart ), nhưng thời điểm về cái chết
của bà quả là điều làm tôi phải suy nghĩ. Mọi
thứ đều tạm bợ ở cơi trần gian này, kể
cả niềm vui lẫn nỗi buồn, kể cả hạnh
phúc lẫn đau khổ. Vậy th́ việc tận hưởng
những niềm vui, những hạnh phúc của cuộc
đời trần thế là điều tôi có thể hiểu
được, nhưng c̣n chịu đựng những thống
khổ mất mát v́ một cơi trần tạm bợ lại
là điều làm tôi cứ măi tra vấn ḿnh.
Chúa chịu khổ nạn để cứu
chuộc nhân loại.Do đó, Sự Khổ Nạn của
Chúa là để mở đường cho một cuộc Phục Sinh. C̣n
sự Thống Khổ của con người ? có phải
đó là con đường đưa đến sự hủy
diệt của chính nhân loại hay không ?

T́nh Yêu mạnh hơn Sự Chết.
Sự
Khổ Nạn của Chúa là để mở đường
cho Cuộc Phục Sinh. Cùng một lúc, tôi đặt ra câu hỏi
cho chính ḿnh : Nhưng sự Thống Khổ của con Người
là để chứng minh cho điều ǵ ?
Câu hỏi tưởng chừng như rất
khó để t́m câu trả lời - may ra có thể thỏa
măn cho chính tôi - th́ rất t́nh cờ - liệu cuộc đời
này có cái ǵ có thể gọi là t́nh cờ không ? - tôi đọc
được một bài viết trên tờ báo địa
phương về những hoạt động của một
người mà tháng 9 năm ngoái ( 2003 ) , đă mất một
lúc người vợ và 4 đứa con nhỏ trong một trận mưa lụt
ở Tiểu Bang Kansas ( Tôi có một bài viết nhân thảm
kịch này trên Ca Dao số 66
tháng 9 - 2003 với nhan đề
" Cuộc sống này quá đỗi mong manh " ).
Người đàn ông ấy, người
chồng của một phụ nữ vừa đẹp vừa
đức hạnh và là cha của 4 đứa con tuổi từ
1 cho đến 11 xinh xắn, ngoan ngoăn, người đàn
ông khốn khổ trong khoảnh khắc đă mất
đi hết những người thân yêu nhất đời
ḿnh v́ cơn thịnh nộ của trời đất. Bây
giờ, ông sống ra sao sau nỗi thống khổ tưởng
chừng như trên cơi đời này không c̣n có nỗi thống
khổ nào lớn hơn nỗi thống khổ của ông
- ngoại trừ nỗi thống khổ của Chúa lúc bị
đóng đanh trên cây thập giá, đă thốt lên : Thưa
Cha trên trời, nếu quả đúng như ư cha muốn vậy,
th́ con xin bằng ḷng! - Nỗi thống khổ mà, tưởng
chừng như không sức con người nào chịu đựng
nổi, dù người ấy có can trường mạnh mẽ
đến chừng nào . . .
Thế nhưng, ông đă khiến tôi ngạc
nhiên. Từ ngạc nhiên đến ngưỡng mộ. Và
biết ơn, v́ h́nh như cuộc sống của ông hiện
nay, đă một cách gián tiếp , trả lời cho sự
dằn vặt của chính tôi, mỗi khi chứng kiến sự
đau khổ của con người : Sự thống khổ
của con người là để chứng minh cho điều
ǵ ?
Với ông - người đàn ông khốn
khổ của thảm kịch trên Xa Lộ xuyên bang I-35
đă gây chấn động và làm đổ biết bao nước mắt của cư
dân vùng Kansas, Missourri, Texas - , ch́a khóa mở ra mọi cánh cửa
dẫn ông đi t́m nguyên nhân của nỗi thống khổ
của ḿnh là Đức Tin. Là Niềm Tin vào sự Cứu
rỗi. Nguyên nhân cùng đích của
mọi nguyên nhân. Sự Cứu rỗi trên hết mọi
sự cứu rỗi
Và T́nh yêu thương, cho gia đ́nh, cho
đồng loại.
Chính Niềm Tin đă vực ông dậy,
sau cái đêm kinh hoàng, bất lực nh́n vợ và con của
ḿnh bị nước lũ cuốn trôi đi. Chính Niềm
Tin đă giữ ông đứng vững trên hai chân của
ḿnh, trong những ngày sau đó trở về căn nhà ở
Liberty, Missourri - Tổ ấm ngày nào của gia đ́nh ông rất
mực hạnh phúc thương yêu nhau. Nay hoàn toàn trống
vắng tiếng cười trẻ thơ, tiếng hát dỗ
con dịu dàng của người vợ. Càng trống vắng
hơn nữa, khi tất cả mọi thứ trong nhà đều
nguyên vẹn như lần cuối cùng mọi người
rời khỏi nhà cho một chuyến du hành xa, sẵn sàng
chờ đón mọi người trở về như những
lần đi xa trước. Ong nói rằng hằng đêm -
từ bao nhiêu tháng nay, và sẽ c̣n bao nhiêu tháng nữa, bao
nhiêu năm nữa, hay sẽ là suốt phần đời
c̣n lại của ông ? - ông vẫn ôm mặt khóc lặng lẽ
một ḿnh giữa căn nhà quen thuộc ấy, quen thuộc
từ tiếng bước chân của từng người,
từ hơi thở của từng người. Nỗi
đau ấy lớn quá, nặng nề quá, kinh khủng quá,
không thể không khóc, cho dẫu cảm giác được
giải thoát chỉ là khoảnh khắc. Như người
bị ngộp nước dưới ḍng sông đau khổ,
thỉnh thoảng ông cần ngoi lên, để hớp lấy
chút không khí, rồi lại tiếp tục bị nỗi thống
khổ hành hạ.
Nhưng ông không cho phép ḿnh bị hủy hoại
bởi nỗi bất hạnh ấy. Có ích ǵ không khi lại
tự tay ḿnh đánh mất đi một cuộc đời
nữa ? Trong nỗi tận cùng của khổ đau, ông hiểu
rằng , cuộc sống là niềm tin và sự vượt
qua mọi thử thách.
Robert Rogers của Missourri, người
đàn ông có niềm tin mănh liệt, người đứng
dậy từ một-cơi-chết-kinh-khủng-hơn-sự-chết,
bây giờ đă trở thành người đi rao giảng
niềm tin ( Motivational Speaker ). Ong c̣n soạn nhạc, chủ
trương một Website cổ súy cho nỗ lực của
con người tự ḿnh tạo dựng lấy niềm
tin trong cuộc sống và quay lại đại học
để hoàn tất chương tŕnh Cao học về Quản
trị ông bỏ dở lúc lập gia đ́nh.
…Tôi
hồi tưởng lại những tháng năm vô vọng
trong địa ngục trần gian. Những năm tháng tưởng
chừng như không c̣n ǵ nữa để khắc khoải
trông mong. Tương lai th́ không biết có một ngày về
hay không, c̣n thực tại th́ chỉ biết có một
điều vĩ đại trên hết mọi điều
vĩ đại : ĐÓI. Một hôm ,không chịu nổi
cái nóng đốt cháy hết các lỗ chân lông của miền
Trung Du Bắc Việt, tôi lăn ra bất tỉnh giữa
mảnh ruộng trơ những gốc rạ. Những người
bạn tù khiêng tôi vào để nằm dưới gốc
cây. Cho rằng tôi không thể qua khỏi và biết tôi có
đạo, họ t́m cách để một tù nhân linh mục
ở lại bên tôi. Vị linh mục kiên nhẫn xoa nắn
khắp người tôi cho đến khi tôi tỉnh lại.
Thấy tôi mở mắt, ông nhoẻn miệng cười
nói : " Này anh bạn trẻ, tôi biết anh chỉ v́
đói mà ngất đi thôi. Tôi có cái kẹo nhỏ, anh hăy cầm
lấy mà ngậm. " Rồi ông đưa tôi viên kẹo
bột. Sau này, tôi biết nó xuất xứ từ một
nhà Chung ở ngoài Bắc. Quả nhiên, viên kẹo bột
thô sơ như thần dược. Tôi cảm thấy tỉnh
như sáo. Vị linh mục lại hỏi tôi : " Này anh
bạn, trông anh c̣n trẻ lắm, anh bao nhiêu tuổi rồi
? " Tôi đáp : " Thưa cha, tôi có cùng một số tuổi
với Chúa của cha khi Ngài bị đóng đinh trên cây thập
giá ! ". Vị linh mục lặng lẽ đáp : " Nhưng
sau đó, Ngài đă sống lại. C̣n anh, anh không định
đứng dậy đi cho hết đoạn đường
thánh giá của ḿnh hay sao ? ". Tôi chợt tỉnh ngộ.
Vài tháng sau, chúng tôi được chuyển trại từ
Bắc vào Nam. Tôi được biên chế về Toán Lâm sản,
tức làm công việc đốn gỗ ngoài trại. Lợi
dụng công việc lao động hàng ngày không có cán bộ
công an đi theo kiểm soát, tôi được vị linh mục
giao cho một nhiệm vụ khá nguy hiểm : t́m cách liên lạc
với bên ngoài để mang bánh thánh vào trại cho ông cử
hành lễ mỗi sáng chủ nhật. . .
C̣n lại một ḿnh giữa mênh mông của
Trời, của bao la nước lũ dâng lên chung quanh ḿnh
trong đêm định mệnh ấy, Robert Rogers đă gào
khóc : " Tại sao lại là tôi ? tại sao lại là tôi ?
hỡi Chúa ! ( Why me ? why me ? oh God ! ) ".
Giờ đây, trên
bục thuyết tŕnh, trước mặt ông là hàng
ngàn con người với hàng ngàn nỗi thống khổ
khác nhau, ông mạnh dạn kêu lên : " Tại sao lại
không là tôi ? ( Why not me ? ). Nỗi đau mất mát vẫn sẽ
măi âm ỉ cho đến ngày tôi nhắm mắt nằm xuống,
và dẫu cho tôi không bao giờ hiểu được những
ǵ đă xảy ra với tôi, với gia đ́nh tôi, nhưng
Đấng Tối Cao đă chọn
tôi, th́ tôi xin nhận. "
Tôi nhớ lại đoạn cuối trong
cuốn phim của Gibson, lúc Chúa sắp trút hơi thở cuối
cùng. Lạy Cha! Nếu quả thật đó là ư Cha, th́ con
xin bằng ḷng.
Tôi nhớ lại câu nói của vị linh
mục một buổi trưa hè miền rừng núi Trung Du
Bắc Việt nhiều năm về trước. Anh không
định đứng dậy đi cho hết đoạn
đường thánh giá của ḿnh hay sao ?
Tôi
đă đứng dậy, tiếp tục cuộc hành tŕnh.
Cho đến hôm nay.
©T.Vấn 2004-2008