
Họa phẩm
Marynka Smoking ( 1980) của họa sĩ
người Mỹ Kitaj
Ron B
Sau gần 30 năm hút thuốc lá
( kể cả gần 10 năm hút thuốc lào trong trại
cải tạo ), với trung bình một ngày một gói , tôi
đã bỏ hút. Lý do bỏ khá bất ngờ và đơn
giản. Đứa con gái nhỏ 5 tuổi thấy tôi
vừa ra ngoài vườn hút thuốc xong, bước chân
vào đến cửa là ho sặc sụa. Nó nói sao bố
không bỏ hút thuốc đi. Bố sẽ chết sớm
nếu bố cứ tiếp tục hút thuốc. Câu nói này
nguyên văn là từ cửa miệng bà cụ thân sinh ra các
con tôi. Và cũng chẳng phải là lần đầu tiên con
tôi lập lại lời nói của mẹ. Nhưng lần
này thì khác. Nhìn con qua những dòng nước mắt (
chảy vì ho ) và nỗi khó chịu ở trong cổ, tôi
chợt nẩy ý định: hay là mình thử bỏ
thuốc ? Và ý nghĩ cai thuốc lởn vởn mãi trong
đầu tôi suốt cả một buổi sáng. Tôi vẫn
còn mấy gói thuốc nguyên chưa hút hết. Bỏ cả
thì uổng quá. Vả lại, nếu để đó thì khi
cơn ghiền lên lại chịu thua vì thuốc vẫn còn
sẵn trong tầm tay. Nhưng tôi lại nghĩ, nếu
đã không kềm chế được cơn ghiền thì
dù thuốc không có sẵn ở trong nhà , tôi chỉ cần
vài phút lái xe là có thể mua thuốc tại bất cứ
tiệm xăng nào trong thành phố.
Còn nhớ một lần, đang
trên đường đi làm, giữa xa lộ nườm
nượp xe cộ, sắp tới chỗ exit để
đến sở làm, tôi bỗng sực nhớ là đã
bỏ quên gói thuốc ở trên bàn ăn. Cái sực nhớ
ấy đã làm tâm thần tôi bấn loạn. Chưa bao giờ
tôi ra khỏi nhà mà không có gói thuốc trong người. Chỉ còn khoảng 15 phút nữa
là tới giờ làm việc. Tôi không có đủ thì giờ
để ghé lại một trạm xăng mua thuốc.
Nếu không mua, làm sao tôi có thể chịu đựng
hơn 8 tiếng đồng hồ liên tục không có
thuốc lá. Mãi hoảng hốt với ý nghĩ liệu có
thể ghé đâu để mua thuốc mà vẫn kịp
giờ vào làm suýt chút nữa tôi đã gây tai nạn. Tôi
thản nhiên sang lane để xuống exit mà không ngoái
đầu nhìn lại để thấy có một chiếc
Sport đang trờ tới với tốc độ khá
nhanh. May mà tiếng kèn xe đã làm tôi tỉnh thức và
kịp thời bẻ tay lái về bên trái. Tôi nhận
được một ngón giữa đỏ chót với nét
mặt hầm hầm của cô gái Mỹ trẻ
đẹp lái chiếc Sport. Và tôi vẫn có thì giờ
liếc thấy bàn tay phải của cô cầm điếu
thuốc lá đang đỏ.
Cuối
cùng tôi cũng đủ nhanh nhẹn để xoay sở
mua được gói thuốc lá từ một tiệm
Grocery gần đó và vào
sở làm chỉ trễ có vài phút. Xem thế thì biết, khi
đặt vấn đề cai thuốc, đầu tiên
phải đặt câu hỏi : Mình có thắng mình
được không ? Lúc ấy, tôi không có câu trả lời
quả quyết. Tôi chỉ nghĩ đến lúc mình thua
cuộc trước mặt con mình. Nỗi xấu hổ
với vợ tôi thì không nhiều lắm. Vì vợ tôi đã
chứng kiến tôi thua cuộc nhiều lần. Kể
cả những thua cuộc thầm kín. Còn nỗi xấu
hổ với chính mình. Dường như, với tôi
cũng không thành vấn đề cho lắm. Vì tôi đã quá quen thuộc với “ cái
tôi chẳng nên trò trống gì” rồi. Nhưng với
đứa con gái 5 tuổi thì khác. Nó coi tôi như thần
tượng. Trong cái trí óc non nớt của con tôi , không có
chỗ cho cái “ không thể “ của bố nó. Tôi
mường tượng câu hỏi ngây thơ của con
một khi tôi thử cai thuốc nhưng thất bại :
Tại sao bố KHÔNG THỂ bỏ thuốc
được hả bố ? Tôi sẽ trả lời sao
với con ? Và tất nhiên, tôi không muốn phá đổ thần tượng
của con tôi.
Nhưng
trước hết, tại sao lại phải bỏ hút
thuốc ? Tôi tự đặt cho mình câu hỏi này và
cũng không có được câu trả lời đầy
đủ.
Thuốc lá là người tình khói sương thân
thiết của tôi đã 30 năm. Chúng tôi chưa hề
rời xa nhau, phụ rẫy nhau dù 1 ngày. Kể cả
những lúc tôi đói nghèo, quần áo 1 bộ, cơm ăn
1 bữa. Thuở ban đầu lưu luyến ấy, nàng
mặc áo màu xanh – màu xanh Bastos – nằm chễm chệ bên ly
cà phê phin đậm đặc, trong quán cà phê nhỏ Chung
cư Nguyễn Thiện Thuật Sài Gòn với cô gái thâu ngân
có nét đẹp liêu trai của Bồ Tùng Linh. Đôi
mắt cô to, mái tóc bới cao. Trông cô giống hệt đào
cải lương Mỹ Châu nổi tiếng lúc bấy
giờ của Sài Gòn cuối thập niên 60s. Hình như,
đối với tôi ( và những người bạn cùng
trang lứa thuở ấy ) gói thuốc lá Bastos xanh và ly cà
phê phin đậm đặc
làm cho tôi có nam tính hơn dưới mắt cô.
Ngày tháng và những mùa thi nối
đuôi nhau đến rồi nối đuôi nhau đi.
Hằng đêm, chúng tôi – tôi, gói thuốc Bastos xanh, ly cà phê
đậm đặc và cô thâu ngân của quán cà phê chung
cư – vẫn ngồi đó, nhìn nhau. Cho đến một
hôm, cô gái không còn ngồi ở chỗ hằng đêm cô
vẫn ngồi nữa, mà thay vào đó một cô gái khác , khá
lớn tuổi hơn. Tôi cũng bỏ chỗ hằng
đêm tôi vẫn ngồi để đến một
chỗ khác. Vì những mùa thi đã chấm dứt với
tôi, tôi không cần những ly cà phê phin đậm
đặc nữa, thay vào đó là ly sữa ngọt nóng
bỏ vào đó một chút cà phê đắng lạnh. Còn người tình khói sương
mặc áo Bastos xanh ? vẫn là nàng an ủi tôi cho hết
chuỗi ngày ... phiền muộn vì thất tình cô gái thâu ngân
quán cà phê không tên ở chung cư Nguyễn thiện
Thuật.
Rồi chiến cuộc ngày một trở nên ác
liệt. Cùng với những chàng trai cùng trang lứa, chúng
tôi – tôi và người tình khói sương ( làm sao mà
thiếu vắng nàng cho được )- giã từ bút nghiên
lên đường nhập ngũ. Lúc này, nàng hiện thân là
những Pall Mall, Lucky Strikes, Winston, Salem ...v..v. Có những
câu thơ rất ngộ nghĩnh
dựa trên tên của nàng được truyền
tụng rộng rãi trong giới lính tráng chúng tôi. Chẳng
hạn như : Phải Anh Là Lính Mời Anh Lên Lầu ( Pall
Mall ), Sao Anh Làm Em Mệt, Mà Em Làm Anh Sướng ( SaLem),
hoặc Chiếc Áo Phong Sương Tình Anh Nặng, Nặng
Áo Thư Sinh Phụ Áo Chàng ( Capstan ). Dù nàng mang bất
cứ tên gì , bao giờ nàng cũng ở bên cạnh tôi
chứng kiến những nhọc nhằn hiểm nguy
của đời lính. Cùng với người tình khói
sương, tôi băng rừng vượt núi, vào sinh ra tử,
hãnh diện làm nhiệm vụ của người trai
thời ly loạn.
Rồi cuộc chiến chấm
dứt một cách tức tưởi. Và những năm
tháng tù đầy. Từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam.
Bên cạnh tôi vẫn là người tình khói sương yêu
dấu ấy, dẫu cho nàng
có hiện thân dưới hình dạng xấu xí
của thuốc rê, thuốc lào hay lá tàu bay phơi khô thái
mỏng tẩm nước thuốc lào hay nửa phần khoai mì lát
đổi lấy 6 con ruồi sơ sinh ( từ này không có
trong Tự Điển Việt Nam trước năm 75, có
nghĩa : thuốc lào được vê thành từng
phần hút , nhỏ bằng hạt đậu đen trông
giống như con ruồi mới từ dòi lột xác )
đều vẫn không làm phai nhạt nỗi đam mê
sặc sụa của tôi với khói sương. Nhưng
mãi đến những năm tháng này, tôi mới thực
sự nhận chân và đánh
giá đúng sức hấp dẫn và ảnh hưởng
của khói sương đối với những kẻ
say mê nàng. Có người đã bán rẻ phẩm cách cũng
chỉ vì không cầm cự nổi nỗi nhớ nhung khói sương.
Có người thân tàn ma dại vì đã đem cả
phần ăn chết đói của mình hàng ngày đi
đổi lấy chút khói nhớ nhung. Trong bất cứ lá
đơn xin quà gởi về nhà từ trại cải
tạo, trong phần liệt kê hàng hóa, tên của nàng bao
giờ cũng được nhắc đến
đầu tiên và gạch đít nhiều lần : 1 ký
thuốc rê Gò Vấp, 4 bánh thuốc lào 888 loại 250g 1 bánh
hoặc sang hơn nữa là thuốc lá thơm Samit ..v..v.
Rồi
đến những ngày lang thang vất vưởng ở
Sài Gòn. Những ngày người tình khói sương bị
đày đọa thành
những Mai, những Đà Lạt, những gói
thuốc quấn tay đủ loại bởi những
thằng chết đói cũng như tôi. Tôi vẫn ngày ngày
cùng nàng gắn bó bên những quán cóc vỉa hè bụi
bậm, bên những ly cà phê
bắp rang chát ngắt, bên những xị ruợu Cây Lý
uống vào đái ra máu, bên những thân phận bạn bè
cũng chẳng khá gì hơn, bên những câu chuyện
về một nước Mỹ hào phóng, bên những câu
chuyện về những chuyến vượt biên nhưng
không bao giờ có đủ 1 chỉ vàng chung trước
cho chủ tàu ..v..v và ..v..v. Và rồi, hết cơn bỉ
cực tới hồi thới lai. Một buổi trưa
nóng chảy mỡ và nồng nặc hơi người
của phi trường Tân Sơn Nhất, chúng tôi áo lớn
quần dài cà vạt chỉnh tề bước chân lên máy
bay để hân hoan làm một kiếp lưu vong nơi
đất khách quê người. Đồng thời cũng
hân hoan vĩnh biệt những Mai, những Đà Lạt,
những gói thuốc quấn tay vụng về,- những
dấu tích của một chuỗi ngày khốn khổ –
để hân hoan chào mừng những ngày sắp tới no
đủ những 555, những Pall Mall, những Lucky
Strikes, những Malboros, những ... Lúc này đây, thuốc lá
được mua từng cây chứ không phải từng
gói.
Những
tưởng rằng thời
oanh liệt của người tình khói sương là
đây.
Nhưng nỗi hân hoan kéo dài không
bao lâu. Nước Mỹ có thể là đất của
những cơ hội cho tất cả mọi thứ
ngoại trừ thuốc lá.Mỉa mai thay, nước
Mỹ lại là nơi tọa lạc của hãng thuốc
lá lớn nhất thế giới, Phillips Morris. Người
hút thuốc lá ở Mỹ bị làm khó đủ
điều. Họ bị cấm không được hút
thuốc ở những nơi công cộng, sở làm, trong
quán ăn, quán cà phê, trên máy bay,
trong xe Bus. Về nhà, họ bị vợ ( hoặc chồng
) cấm ( hoặc tự họ cấm ) không cho hút
thuốc ở trong nhà. Mỗi khi mối sầu
tương tư sương khói trở giấc là họ
phải ra ngoài vườn, trước cửa nhà hoặc
nhà để xe, bất kể thời tiết nóng hay
lạnh, tuyết hay mưa, hay bão táp. Nếu không thì
chỉ có nước nhịn.
Ôi đau xót thay cho những
mối tình khói sương nơi Mỹ quốc. Thế
mới biết, cuộc đời chẳng cho ai
được niềm vui trọn vẹn. Luôn luôn có một
điều gì đó trắc trở. Và tôi cũng không là
một ngoại lệ. Ngay chính vợ tôi cũng phải
thú nhận rằng , khi xưa, lúc còn ở Việt Nam,
nụ hôn tuyệt vời là nụ hôn có mùi thuốc lá,
nhất là thuốc lá thơm mua lẻ từng điếu
và hình ảnh nam tính nhất phải là hình ảnh điếu
thuốc kẹp tay tì lên chiếc cằm cương
nghị với khuôn mặt lẩn khuất sau màn khói
thuốc trắng nhạt. Và sau mỗi lần chúng tôi yêu
nhau, nàng lại gắn lên môi tôi điếu thuốc lá
thơm – mà nàng đã mua sẵn và dấu ở đâu đó
từ bao giờ – Để rồi, cả hai chúng tôi,
kẻ hút người ngửi, lim dim tận hưởng
những dư vị của loài dã thú khi yêu nhau. Vậy mà
giờ đây, hết vợ
đến con chê miệng bố hôi mùi thuốc quá.
Đến sở làm 8
tiếng, có được 15 phút nghỉ giữa
giờ thì mất hết 10
phút chạy từ chỗ làm ra ngoài chỗ quy định cho
hút thuốc và chạy về lại. Chỉ còn 5 phút
vừa hút thuốc vừa ăn vội miếng snack cho
đỡ đói lòng. Ngày xưa, gói thuốc hộp vuông bao
giờ cũng có một vị trí trang trọng ngay trên
ngực áo. Gói thuốc càng đắt tiền càng làm
“tăng giá trị” của người hút nó. Ngày nay, gói
thuốc phải được cất ở chỗ kín
đáo. Ít người thấy, ít người biết.
Hút
thuốc, giờ đây trên
đất Mỹ, như một tội tình.
“
Cái hút ngày nay đã hỏng rồi.
Mười người xưa
hút, chín người thôi .”
Chưa bao giờ, trong 30 năm
sương khói, mối tình chung thủy của tôi với
người đẹp khói sương, phải trải qua
giai đoạn thử thách oan nghiệt như bây giờ.
Bỏ nàng ư ? Cuộc đời còn có niềm vui nào khác
đâu mà từ với bỏ . Tiếp tục cuộc tình
duyên 30 năm ư ? Ái ân gì mà lúc nào cũng vụng vụng trộm
trộm như kẻ gian phu. Còn đâu cái dáng vẻ
sảng khoái của một chiều xưa tóc bời
lộng gió, điếu thuốc trên môi mắt đăm
đăm nhìn về phương trời vô định,
mơ ngày mai pháo rộn đường vui ?
Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm trăn trở,
vật vã, tôi đã hoàn tất xong bức tuyệt mệnh
thư gửi đến người tình 30 năm có
lẻ:
Em yêu dấu,
Ngàn
đời vĩnh biệt em, người tình khói
sương của 30 năm ân ái mặn nồng. Xin em
nhận những lời tạ lỗi chân thành nhất
từ trái tim đã bao phen đau đớn, khó thở vì
nỗi đam mê em ngự trị. Nhưng dẫu đau
đớn tôi nào dám hờn giận gì em, hay đoái hoài gì
đến cuộc đời bỏ đi của chúng ta.
Tôi mang tiếng phụ tình cũng chỉ vì tình
thương con quá bao la. Em đã sống với tôi hơn
30 năm. Quá đủ cho một đời người
ngắn ngủi. Xin hãy nhường phần đời còn
lại của tôi cho con tôi, đứa con gái bé bỏng
cần cha như cần hơi thở. Mai sau, nếu có
gặp nhau, xin hãy xem nhau như hai người xa lạ.
Nếu tôi có yếu lòng, muốn được hôn đôi
môi trong trắng thơm mùi thuốc lá của em, dù chỉ
một lần, xin hãy vì con tôi mà thẳng tay từ chối.
Hệ lụy cuộc đời nhiều lắm em ơi.
Tôi không muốn mãi mãi lún sâu vào hệ lụy em một
lần nữa. Ơi người tình khói sương
một thời yêu dấu !
Vĩnh biệt !
Mỹ
Quốc, một ngày ảm đạm.
© T.Vấn 2007