Thêm một cơn băo dữ
Tháng Tư là tháng độc ác nhất (
April is the cruellest month )
( T.S. Eliot, The Wasteland)

Giữa
cơn lốc tháng Tư- Tranh : Trần thanh Châu ( Seattle)
1.
Mới năm ngóai đây, giật ḿnh thức
giấc trong đêm v́ những hột mưa to như những
hột bắp khô rơi rào rào trên mái nhà, tôi nhận ra ḿnh vừa
thóat khỏi cơn thịnh nộ của đất trời
(*). Một ngôi làng không xa lắm nơi tôi ở đêm hôm ấy
đă thành b́nh địa. Nhiều người chết. Tất
cả cư dân nơi ấy lâm cảnh màn trời chiếu
đất. Đường đi của gió xóay ngang qua bầu
trời phía trên căn nhà tôi ở, nhưng may mắn thay,
nó không ngừng lại mà tiếp tục đi rồi đậu
chân xuống ngôi làng tội nghiệp có tên Greensburg. Lúc ấy,
cảm tưởng “ hú hồn “ c̣n ám ảnh, tôi viết
được đôi điều. Một năm sau đọc
lại, vẫn cái cảm gíac khó chịu ấy.
“ .
. . Tháng Năm. Tháng của những con băo hung dữ miền
trung tây nước Mỹ. Tháng của những cuộc chia
tay đột ngột giữa sống và chết, giữa dựng
xây và hủy họai. Với tôi, cũng là tháng vừa
vượt qua cơn băo dữ tháng Tư. Tháng Tư là tháng
độc ác nhất ( April is the cruellest month . . . T.S. Eliot,
The Wasteland) . Tháng của kẻ thù hành hạ kẻ thù và bạn
bè hành hạ bạn bè. Tháng của những người chết
đội mồ sống dậy và những nỗi đau
vùi lấp từ lâu được đào lên để
chúng đua nhau gào khóc. Tháng của những ngộ nhận
và những lời chửi rủa của những anh em
đă từng một thời đứng chung với nhau một
chiến tuyến. Tôi đọc đâu đó có người
viết rằng tháng Tư , cho dù khắc nghiệt, đă
đi qua. Nhưng chiến tranh th́ chưa.
H́nh
như chúng ta chưa sẵn sàng quên lăng những cuộc chiến
của quá khứ mà những cuộc chiến của
tương lai đă bắt đầu. Hay, như tôi trong
đêm thứ sáu mùng 4 tháng 5 năm 2007 , đă sống sót
cơn băo dữ này chỉ để đối diện với
những cơn băo dữ khác. Những bất trắc của
đời sống ẩn hiện trên từng trang sách đời mở ra
trước mặt. Cái bất trắc vừa kỳ thú vừa
đe dọa. Cuộc sống muôn đời là thế :
chúng ta ( tôi) chỉ có việc đi tới ( v́ không có con
đường đi lui). Đi cho đến khi nào không
c̣n lối đi trước mặt. “ ( Cơn băo dữ
tháng 5 và tôi . Tháng 5-2007 ).
Thời gian đă trôi đi, đời sống
thêm bao lần bất trắc ? Những bất trắc
đến từ trời, đến từ người,
đến từ kẻ thù, đến từ bạn bè. Hôm
qua, các giới chức thành phố đă cho thử lại (Test) hệ thống báo động
trong trường hợp có những biến cố bất
thường về thời tiết. Nh́n tờ lịch
đă thấy ngày đầu tiên của tháng 4. Phải rồi
! Tháng Tư cũng là mùa Tornado của khu vực Trung Tây
nước Mỹ. Dù được trang bị những
máy móc tối tân nhất về dự báo thời tiết,
có đôi khi một trận gío xóay với sức mạnh
xóa sổ cả một ngôi làng cũng chỉ được
biết trước vài tiếng đồng hồ. V́ thế,
hệ thống báo động là vô cùng cần thiết,
để ít nhất người ta có th́ giờ chạy xuống
hầm trú ẩn ( shelter) , chờ cơn thịnh nộ của
đất trời đi qua.
Hầm trú ẩn ? cái tên gợi đến
cuộc chiến tranh đă chấm dứt cách đây 33
năm, cũng vào tháng 4 . Cái tháng độc ác. Và tôi sực
nhớ rằng ḿnh cũng đă từng “ hút chết ‘ với
cuộc chiến tranh ấy. Tháng 4 của 33 năm về
trước tôi ở đâu ? Hồi ức tôi thật bén
nhạy. Bén nhạy đến tàn nhẫn.
. .
. Đó là một ngày ảm đạm , ngày cuối cùng của
tháng 4 năm 1975. Giữa ḍng người hốt hỏang
trên Quốc Lộ 4 nối liền thành phố Sài G̣n và các
tỉnh miền Tây Việt Nam, tôi đă cởi bộ quân
phục mặc trên người, đủ b́nh tĩnh để
xếp chúng lại thật ngay ngắn phẳng phiu, cẩn
thận cột giây đôi giầy trận theo đúng quy
cách quân trường, rồi đặt chúng nằm cạnh
bộ quân phục . Tôi c̣n nhớ cái bóng của ḿnh đă
đứng thật nghiêm, bàn tay trái nắm chặt để
ngón cái chạy xuôi theo đùi chân trái, tay phải đưa
lên ngang tầm mắt, thật dơng dạc chào một lần
cuối những thứ tôi vừa cởi bỏ trên người
ở chân cầu Bến Lức khi giọt nắng cuối
cùng vừa biến mất phía sau nhà lồng chợ quận.
Ḍng
người , như ḍng đời, cuốn tôi mất hút
trong đó. Tôi đi về một phía, và người tôi yêu
đi về một phía. Bóng
tôi xiêu đổ theo cả một nửa đất nước
đổ xiêu cái ngày tháng 4 định mệnh ấy. Ngày ấy,
với đôi chân trần rướm máu lê những bước
mệt mỏi về lại thành phố Sài G̣n, tôi không biết
rằng, rồi đây , cũng đôi chân trần ấy
tôi sẽ bước những bước lưu đầy
trên khắp miền đất nước : Trảng Lớn,
Long Giao, Kà Tum, Suối Máu, Yên Bái, Lào Cai, Vĩnh Phú, Xuân Lộc
. . .
Đâu đó có người viết rằng
tha thứ và tỉnh ngộ là bài học làm người. Nếu
thế, bài học làm người quả là khó. Tha thứ
ư ? ai tha thứ ? tha thứ cho ai ? Tỉnh ngộ ư
? ai lầm lạc mà nay tỉnh ngộ ?
Tôi chỉ biết rằng đă 33 năm
, tôi vẫn chưa thể tha thứ cho chính ḿnh về cái
ngày tháng 4 định mệnh ấy. Và v́ thế, tôi hẳn
là vẫn chưa tỉnh ngộ. Và thiên chức làm người
hẳn c̣n vẫn rất xa tầm tay tôi với.
2.
Trong lúc tôi ngồi loay hoay với bài học
về làm người ở một góc của khu vực
Trung Tây Mỹ quốc, th́ băo xóay đă lại tái ḥanh hành ở một tiểu bang chia chung với
thành phố của tôi một con sông Arkansas River. Vẫn những
cảnh đổ nát quen thuộc : cây đổ, nhà sập,
xe nằm chỏng gọng, người chết, kẻ bị
thương. Có cả một chiếc máy bay lọai nhỏ
lật nghiêng , đè lên mái một căn nhà kho.
Hôm sau, xem truyền h́nh, tôi lại thấy
những khuôn mặt phờ phạc, mếu máo, đứng
bên cạnh căn nhà đổ nát, cố moi trong đống
gạch vụn đôi ba kỷ vật : khung h́nh, chiếc
khăn mặt, bức tượng Chúa sứt mẻ v..v… Tất
nhiên, sau đó rồi sẽ lại có những nỗ lực
dọn dẹp, xây dựng, tái tạo. Như thành phố
Greensburg gần nơi tôi ở, từ trận băo năm
ngóai bị biến thành b́nh địa, nay đă dần dần
khôi phục. Hệ thống nuớc điện đă cung cấp
được cho tất cả các cư dân, khu vực
thương mại chính đă mọc lên những ṭa nhà cao
tầng sẵn sàng cho kư hợp đồng. Các khu vườn
, các thảm cỏ xanh đă từ từ phủ lên những
đổ nát hoang tàn . Ṭa tháp chuông Big Well hùng vĩ năm
ngoái bị đốn gục, nay được thay thế
bằng một tháp nước
thậm chí c̣n cao hơn, dáng vẻ c̣n hùng vĩ
hơn, biểu tượng cho một sức sống c̣n
phong phú hơn. Chỉ mới chưa đầy một
năm sau trận băo tàn phá khủng khiếp tưởng chừng
như sẽ không bao giờ có cái tên Greensburg hiện hữu
nữa, vậy mà cũng những con người trước
đây đứng mếu máo, phờ phạc bên sự
đổ nát nay đă cùng nhau làm cho Greensburg sống lại.
Chương tŕnh truyền h́nh ṭan nước Mỹ
Discovery đang thực hiện một cuốn phim tài liệu
về công tŕnh tái xây dựng thành phố, dự trù sẽ
ḥan tất năm nay và sẽ được dùng để
giới thiệu một chương tŕnh mới của họ
có tên Planet Green, Hành tinh xanh.
Tôi sực nhớ đến cô gái trẻ
đứng bên cạnh tôi cũng độ này năm ngóai
trên một ngọn đồi gần Greensburg , nh́n xuống
thành phố hoang tàn. Cô đă nhiều lần cố ḱm những
nỗi xúc động của ḿnh khi kể cho tôi nghe về
căn nhà nhỏ của cô ch́m lẫn giữa sự hoang
tàn đó. Tôi vẫn c̣n có thể h́nh dung ra được
h́nh ảnh cô đưa tay lên quệt nước mắt và
nói ( bâng quơ ). Dù sao th́ cuộc
sống vẫn cứ phải chảy về phía trước.
Ḿnh không thể cứ đứng ở đây măi được.
Rồi cô cương quyết bỏ đi đúng theo với
nghĩa đen của câu nói.
Nay hẳn trong số những đóng góp cho việc tái sinh
thành phố ấy, phải có bàn tay của cô gái trẻ.
Tôi thèm thuồng và ganh tị cái sức bật
của tuổi trẻ. Tuổi trẻ của cô gái người
Mỹ biết cương quyết lau nước mắt ,
bắt tay làm lại tất cả từ đầu. Tuổi
trẻ của nước Mỹ vài trăm năm lập
quốc, không bị sức nặng của lịch sử
hơn 4 ngàn năm gọi là văn hiến tŕ kéo, không bị
những bóng ma của chiến tranh ám ảnh, không bị những
ân óan lưu cửu làm thui chột tâm hồn, không bị những
ông chính ủy và những nhà độc quyền chống cộng
phun nọc độc vào không khí, vào chữ nghĩa, không có
nỗi ám ảnh tháng 4 theo cái nghĩa “Tháng của kẻ thù hành hạ kẻ thù và bạn bè
hành hạ bạn bè. Tháng của những người chết
đội mồ sống dậy và những nỗi đau
vùi lấp từ lâu được đào lên để
chúng đua nhau gào khóc. Tháng của những ngộ nhận
và những lời chửi rủa của những anh em
đă từng một thời đứng chung với nhau một
chiến tuyến . . . “ .
Tất nhiên, cũng có những bất trắc
đến từ trời. Như những trận băo lốc
và gió xóay. Nhưng thiên nhiên tuy độc ác, nhưng không cố
ư. Ư tưởng ấy khiến tôi dễ dàng chấp nhận
chịu đựng cái khó chịu khi phải thức dậy
lúc nửa đêm chui xuống hầm trú ẩn khi nghe c̣i báo
động nổi lên inh ỏi.
Có lẽ v́ vậy mà bài học làm người
là tha thứ và tỉnh ngộ tôi vẫn chưa thuộc.
Hay là v́ cái đầu già nua không c̣n chỗ cho bất cứ
thứ ǵ khác ng̣ai quá khứ ?
3.
Tháng Tư. Bao lâu chúng ta c̣n nhắc đến
tháng Tư, có nghĩa là chúng ta chưa sẵn sàng quên những
cuộc chiến của quá khứ và những cuộc chiến
tương lai vẫn sẽ c̣n chờ đợi trước
mặt. Vết thương mấy chục năm chưa
kéo da non. Hơn cả một vết thương , đó là
khối u ác tính của ung thư, càng để lâu càng lở
lóet, đau đớn cho đến khi chết đi. Thuốc
chữa thời gian đă vô hiệu. Không biết đă
đến lúc tôi nên dẹp ước vọng làm người
qua một bên ( quá muộn ? ) mà rộng lượng tha thứ
cho chính ḿnh ( chưa chắc đă dễ dàng hơn là tha thứ
cho kẻ thù cũ ! ) chưa ? May ra, nhờ vậy tôi tỉnh
ngộ, biết rằng mấy chục năm nay ḿnh
chơi một tṛ chơi điên rồ ( nói theo cách nói của một nhà văn nữ trẻ tuổi
), nay đă đến lúc nên chấm dứt nó đi , để
thảnh thơi dọn ḿnh sám hối (?), thảnh thơi
đón nhận những bất trắc khác đến từ
trời ( tuy độc ác nhưng không cố ư ), đến
từ người ( bao giờ cũng đầy ác ư )
chăng ?
Ai chẳng biết tháng Tư là tháng độc
ác nhất ! Ai chẳng biết rằng , ở miền Trung
Tây nước Mỹ, tháng Tư là tháng bắt đầu
cho những trận gió xóay sát nhân !
Ai chẳng biết
rằng tháng Tư là tháng mà người Việt ( nước
trong cũng như nước ng̣ai ) bắt đầu kể
lể, than khóc, cười hể hả về tháng Tư !
Thêm một lần tôi “ hút chết “
chăng ?
T.Vấn
Tháng 4- 2008
*Ghi chú : Nói “ màn trời chiếu đất
“ chỉ là để cho dễ h́nh dung mà thôi, chứ trong thực
tế, những người dân gặp nạn ấy vẫn
có nơi tạm trú với đầy đủ các
phương tiện vệ sinh cần thiết. Đó là
chưa kể các công ty bảo hiểm về nhà cửa phải
chi trả cho thân chủ bị nạn của ḿnh mọi
chi phí về thuê muớn chỗ ở trong lúc chờ thẩm
định sự hư hại của căn nhà. Chỉ tội
nghiệp cho người dân ở những nước
nghèo, như Việt nam chẳng hạn, trong trường hợp
đó th́ “ màn trời chiếu đất” là những từ
chính xác nhất.
© T.Vấn 2008