Từ những cuộc chia tay
● Gởi những người
cha sắp tiễn con lên đường đi học xa

Xin nói
lời từ biệt ( Saying Good-bye )– Tranh : Meredith M. French.
1.
Từ
những cuộc chia tay, người ta học được
điều ǵ ? Chắc không chỉ là giọt nước mắt
lau vội, ṿng tay ôm vội vă
hay ánh mắt dơi theo cho đến khi người thân
yêu đă khuất bóng.
Một lần đưa người bạn
ra phi trường cho chuyến về thăm quê
hương, tôi đă chứng kiến một cảnh hai
cha con trong những giây phút cuối cùng bên nhau. Trên lối
vào khu kiểm tra dành riêng cho hành khách sắp lên máy bay, giữa
tiếng loa phóng thanh dồn dập thúc mọi người
tŕnh vé bước lên tầu, một ông ǵa tóc bạc và một
cô gái trẻ ôm lấy nhau quấn quưt. Đă đến lúc phải chia tay . Tôi nh́n họ,
nói thầm trong bụng. Không thấy người mẹ của
cô gái đâu, chỉ có hai cha con. Trước đó, quan sát
cô gái với mớ hành lư kư gởi khá lỉnh kỉnh, tôi
đóan cô đang làm một chuyến đi xa và lâu. Người
bạn của tôi đă khuất sau lối đi vào bên trong
phi trường , nên tôi rảnh rỗi để tiếp tục
cái méo mó nghề nghiệp của ḿnh. Cuối cùng, cô gái
cũng đă buông lỏng ṿng tay trên vai ông già và nói. I love you, Daddy ! Tôi nh́n thấy
miệng ông già lẩm bẩm điều ǵ không rơ. Có lẽ
cũng đại khái những lời dặn ḍ con lần
cuối cùng, cố gắng giữ ǵn sức khỏe, gọi
điện thọai cho bố khi nào rảnh để bố
an tâm v..v.. Cô gái quày quả bước đi. Cô chỉ ngóai
lại nh́n cha một lần, đưa tay lên vẫy vẫy,
rồi biến mất trong đám đông hành khách phía bên
trong. Ông ǵa chậm chạp bước ra khỏi phi trường.
Tôi thóang thấy đôi mắt ông đỏ hoe. Có lẽ ông
khóc. Tôi cảm thấy thật xúc động. Một
người cha, một người đàn ông, ǵa nua tóc bạc,
khóc khi nói lời tạm biệt với con gái của ḿnh.
Biết đâu, đây là lần cuối cùng họ nói chia
tay với nhau. Chiếc máy bay đă đem con ông đi một
phương trời nào đó, thật xa với tổ ấm
mà cô đă sinh sống bao năm với cha, với mẹ.
Bây giờ, ông già đang lê từng bước mệt nhọc
để về lại tổ ấm ấy, nay hẳn là
quạnh quẽ, v́ thiếu vắng một thành viên đă từng
được sinh ra, trưởng thành từ đó. Biết
đâu, lần tới con gái ông về , cũng chỉ kịp
đưa tiễn ông đến nơi an nghỉ cuối
cùng. Và căn nhà cũ kỹ, cái tổ ấm của họ,
cùng với biết bao kỷ niệm, hẳn cũng sẽ
được dựng bảng For
sale .
Nh́n ông già lụ khụ, tôi hiểu hơn
lúc nào hết ư nghĩa của câu tuổi ǵa nước mắt như sương.
Nó mong manh như những ngày tháng cuối cùng của một
đời người. Và thứ nước mắt mong
manh ấy, chỉ có thể là giọt nước mắt
tiễn con lên đường của người cha, giọt
nước mắt níu kéo chân con để chúng , dù bao mải
mê với cuộc sống mới mẻ trước mặt,
cũng đừng quên rằng, nơi căn nhà kỷ niệm
xưa, vẫn c̣n những người thân yêu nhất đời
, đang dơi theo mỗi bước chân con với biết
bao nhiêu thương yêu, lo lắng.
Trong đời sống, có nhiều lắm
những cuộc chia tay. Và tất nhiên, không có cuộc chia
tay nào là không mang đến những nỗi buồn. Dù là cuộc
chia tay ngắn ngày v́ một công việc nào đó, hay cuộc
chia tay dài ngày cho những bước ngoặt quan trọng
trong cuộc đời.
Và,
bất cứ cuộc chia tay nào cũng có thể là cuộc
chia tay cuối cùng.
Ai
biết được những bất trắc của
đời sống .
2.
Tháng 6, có ngày lễ Nghiêm Phụ ( Father’s
Day). Rất nhiều người cha nhận được
những món quà quư giá nhất của con cái. Đó là những
thành tích học vấn nơi trường trung học,
đại học. Có lẽ, đối với người
làm cha mẹ, không có món quà nào quư hơn sự thành đạt
của con cái của ḿnh. Nhưng đồng thời với
niềm vui ấy, sẽ là nỗi buồn của những
cuộc chia tay sẽ xảy ra khi mùa hè qua đi. Ngay từ
bây giờ, chưa kịp hưởng trọn vẹn niềm
vui do sự cố gắng học hành của con cái mang
đến, nhiều người cha đă bắt đầu
lo lắng đến việc chuẩn bị cho con đi học
xa nhà. Nhưng trên hết, là nỗi buồn.
Tôi đă có dịp ngồi chuyện tṛ tâm
t́nh với một cô gái, con người bạn học cùng
trường hồi trẻ. Cô vừa tốt nghiệp xong
4 năm đại học, ngành Sinh học. Bước kế
tiếp, cô không có lựa chọn nào khác ng̣ai việc phải
đi học xa nhà. V́ nơi thành phố gia đ́nh cô sinh sống,
không có trường cho ngành học cô theo đuổi. Để
ḥan thành chương tŕnh huấn luyện của một
bác sĩ y khoa, cô gái sẽ phải học tiếp từ 3
đến 4 năm nữa, sau đó, cô phải đi thực
tập( Residence – Nội trú ) ở
một nơi nhà trường sẽ chỉ định. Và
sau khi ḥan tất xong việc học, có lẽ cô sẽ phải
chọn nhiệm sở ở một nơi không gần nhà.
Nói cách khác, sau mùa hè này, cô gái sẽ bước ra khỏi
nhà cho cuộc hành tŕnh mới mẻ . Và hầu như, cô
không có dịp quay trở lại nhà để sinh sống
như hơn 20 năm nay cô đă sinh sống dưới sự
đùm bọc của cha mẹ. Nếu có trở về
chăng, cũng chỉ như một người tạm
trú, dẫu cho căn pḥng quen thuộc vẫn c̣n để
đó dành riêng cho cô gái. Hơn ai hết, cô gái nhỏ hiểu
điều đó. Dẫu cho bao háo hức của một
con chim sắp được sổ lồng, sắp
được nh́n thấy những vùng trời bao la mới
lạ, cũng vẫn không làm cô gái nguôi được nỗi
buồn của cuộc chia tay sẽ xẩy ra.
Với người cha ( và người mẹ
), hẳn nỗi buồn c̣n lớn hơn thế. Họ
nh́n thấy những bất trắc mà con chim bé nhỏ
chưa bao giờ h́nh dung ra được. V́ thế, ng̣ai
nỗi buồn, c̣n là sự lo lắng.
Không có cuộc chia tay nào là dễ dàng cả.
Có lẽ, cách duy nhất để xoa dịu nỗi buồn
chia tay là tạo ra những kỷ niệm ngọt ngào khi
c̣n có cơ hội gần gủi bên nhau. Những chuyến
nghỉ hè vui vẻ của gia đ́nh. Những buổi xum
họp đầm ấm bên bữa cơm hiếm hoi của
một ngày bận rộn. Những buổi sáng chủ nhật cả nhà mặc những bộ
quần áo đẹp nhất đi dự lễ hàng tuần
ở nhà thờ hay đi văn chùa , thắp nén nhang cầu cho
người thân khuất mặt.
3.
Tôi đă được dịp đọc
lại một tác phẩm gối đầu giường gần
40 năm về trước. Đó là quyển “ Câu chuyện ḍng sông “ ( Siddhartha ) của
nhà văn đọat giải Nobel Văn Chương
người Đức thế kỷ 20 Hermann Hesse, qua bản
chuyển ngữ tiếng Việt tuyệt vời của
Phùng Khánh, Phùng Thăng.
Ở đọan cuối, khi nhân vật
chính là Tất Đạt đă nếm trải đủ mọi
vui sướng, khổ ải, đau đớn của cuộc
đời , ông về lại ḍng sông mà khi xưa, lúc c̣n trẻ,
ông đă một lần được người chèo
đ̣ đưa qua sông. Mấy chục năm sau, vẫn
người chèo đ̣ ấy. Vẫn ḍng sông êm đềm,
vị tha, biết lắng nghe nỗi đau khổ của
con người. Tất Đạt quyết định xin
cùng người chèo đ̣ được ở lại ,
cùng ngày ngày đưa khách qua sông và lắng nghe ḍng sông th́ thầm
tiếng cuộc đời, tiếng của thực tại,
tiếng của sinh thành vĩnh viễn. Một hôm, có
người đàn bà quư phái , tuy ăn mặc đơn
sơ nhưng vẫn không giấu được vẻ kiều
diễm một thời, đă ghé bến đ̣ cùng với
đứa con trai của ḿnh. Bà và con trai đang trên
đường đi thăm Đức Phật v́ nghe tin
ngài sắp viên tịch. Đến bến đ̣, đứa
con trai, v́ quá mệt mỏi, nài van mẹ xin được
nghỉ lại. Trong lúc ngồi nghỉ, chẳng may bà mẹ
bị rắn độc cắn, không cứu chữa
được. Đứa con la lên xin mọi người
cầu cứu. Ông lái đ̣ chạy lại ẵm người
đàn bà về thuyền. Lúc ấy, Tất Đạt
đang nhóm lửa nấu bếp, nh́n lên, ông nhận ra ngay
ngừơi đàn bà ấy trước đây là người
t́nh của ḿnh và đứa con trai đang hốt hỏang ấy,
chính là con ḿnh. Bà mẹ qua đời, đứa con phải
ở lại với người đàn ông mà mẹ nó,
trước khi chết, đă cho biết ông chính là cha nó.
Nhưng đứa bé , vốn quen với nhung lụa thành
phố, nên không thể chịu đựng được
sự kham khổ, thiếu thốn nơi bến đ̣. Nó
đă t́m cách bỏ đi, dù biết rằng người
đàn ông , là cha nó, đă hết sức yêu thương, chiều
chuộng. Dĩ nhiên, Tất Đạt đau khổ, lang
thang khắp nẻo để t́m con. Và khi đă tuyệt vọng,
ông về lại ḍng sông, ngồi soi bóng dáng gầy g̣ thất
thểu của ḿnh, và lắng nghe tiếng ŕ rào quen thuộc
của nó. Bỗng nhiên, Tất Đạt nghĩ về
người cha , mà từ ngày bỏ đi đă mấy chục
năm trời, ông chưa một lần về lại
để thăm viếng. Dạo ấy, ông cũng đă
khiến cha của ḿnh phải chịu đựng một
nỗi đau đớn giống hệt như nỗi
đau ông đang phải chịu đựng như bây giờ.
Có thể, giờ này cha của ông không c̣n sống ở trên
cơi đời này nữa, đă lặng lẽ ra đi trong
cô quạnh và không được nh́n thấy mặt đứa
con trai rất mực yêu thương một lần cuối.
Tất Đạt nh́n xuống ḍng sông, và bừng tỉnh
ngộ. Ṿng định mệnh của con người phải
được khép kín. Và đứa con trai yêu quư đă bỏ
ông mà đi, chỉ làm công việc ḥan tất cái ṿng định
mệnh ấy.
Câu chuyện truyền đạt quan niệm
đời là bể khổ của Phật giáo, nhưng qua
h́nh ảnh nhân vật chính Tất Đạt và cuộc
đời của ông, tác giả cũng cho thấy, để
tạo ra được những chân trời mới của
cuộc đời mỗi con người, người ta
phải chấp nhận những cuộc lên đường,
nghĩa là những cuộc chia tay với những ǵ quen thuộc
nhất, thân thương nhất. Mỗi người, sẽ
phải có ngày tạo dựng riêng cho ḿnh một mái nhà, tách
biệt hẳn với mái nhà cha mẹ.
Gần 40 năm trước, là một
thanh niên vừa lớn, tôi đọc Câu chuyện ḍng sông với niềm khao khát
được sớm lên đường, ĺa bỏ mái nhà
cha mẹ, đi t́m những chân trời mới cho cuộc
đời ḿnh. Tôi chưa kịp lên đường, nói lời
chia tay với gia đ́nh, th́ bố tôi đă nằm xuống
sau một cơn bạo bệnh. Thế là lời chia tay cuối
cùng đă được thốt lên. Và cái háo hức trong
tôi cũng tan biến như bong bóng xà pḥng.
40 năm sau , đọc lại Câu chuyện ḍng sông, với
bao băn khoăn , e ngại về những bất trắc
đầy đe dọa ở cuối chân trời đang
chờ đợi những người trẻ tuổi
đang háo hức lên đường ( như khi xưa tôi
háo hức ), trong đó có các con cháu của tôi.
Tôi đă nh́n thấy những ǵ tôi không
nh́n thấy 40 năm trước, và những người
trẻ bây giờ th́ chưa nh́n thấy.
Nhưng, như trong Câu chuyện Ḍng Sông, đứa trẻ phải lên
đường, làm cuộc chia tay với cha của nó,
để ḥan tất định mệnh làm người.
Chúng ta, những người làm cha mẹ,
không có lựa chọn nào khác, ngoài chúc phúc cho những cuộc
chia tay. Và xin cố đừng làm rơi những giọt
nước mắt.
Nhất
là giọt nước mắt của người cha ǵa, vốn
hiếm hoi và mong manh như sương khói.
________________________________________
© T.Vấn
2008