Sài G̣n và những âm vang tháng 7

 

via he saigonVỉa hè Sài G̣n- Tranh Trần Thanh Châu

1.

Tháng 7. Ở quê nhà đang chuẩn bị vào mùa mưa. Và cái nóng vào thời điểm này th́ thật khó chịu. Không có mặt tại Sài G̣n mà tôi vẫn cảm nhận được điều đó. Gần hết đời người sống trên mảnh đất ấy, làm sao tôi có thể không biết.

Tháng 7 năm ngoái, cả Sài G̣n sôi động v́ những cuộc xuống đường của một tầng lớp dân chúng bị áp bức, bị cướp đất cướp nhà.Tháng 7 năm ngoái, mùa mưa đến sớm hơn thường lệ, giữa lúc không ai mong đợi. Mặc dù trời vẫn nóng như thiêu như đốt. Mặc dù mưa vẫn là điều tốt đẹp nhất trong những điều tốt đẹp trên mảnh đất càng ngày càng hiếm hoi những điều tốt đẹp. Chỉ bởi v́ mưa xuống sẽ làm tội nghiệp thêm những người dân quê vốn đă tội nghiệp đang gào khản cổ trên đường phố Sài G̣n : “ hăy trả lại cho chúng tôi công lư “. Tháng 7 năm ngoái, người Sài G̣n cũng chỉ biết đứng bên hiên những ṭa nhà cao tầng lộng lẫy mọc lên như nấm ( sau mưa ), vừa để tránh mưa vừa ngậm ngùi nh́n những người dân quê co ro dưới những tấm biểu ngữ xanh đỏ viết nguệch ngoạc đôi lời cầu khẩn gởi chính quyền đương nhiệm. Tháng 7 năm ngoái, giữa sự im lặng khó hiểu của 600 tờ báo phát hành ở Việt Nam, người ta đă đặt câu hỏi với những người đă từng làm mưa làm gió làng báo Sài G̣n thời kỳ Việt Nam Cộng Ḥa trước 75, nay vẫn c̣n sống và vẫn c̣n tiếp tục cầm bút ở Sài G̣n, những người đă từng làm chủ đường phố Sài G̣n bằng những cuộc lên đường xuống đường nay hiện đang giữ những chức vụ cao cấp trong guồng máy nhà nước thành phố, hay chí ít cũng là những chức vụ quan trọng trong lănh vực truyền thông báo chí. Tháng 7 năm ngoái, ngoài tiếng gào khản cổ của những người dân quê ít học, không chữ nghĩa, người ta không nghe được ǵ khác. Có chăng là tiếng rào rào quen thuộc của những cơn mưa nhiệt đới đổ về thành phố . Tháng 7 năm ngoái, qua đôi mắt và đôi tai của một người bạn về thăm quê nhà, từ quê người tôi đă hướng trang viết nhỏ này đến những thân phận buồn thảm hơn cả chiều dài lịch sử một đất nước vốn chỉ quen thuộc với chiến tranh, với nghèo đói, với áp bức, với đọa đầy. Những ngày ấy, tôi đă rất nhiều lần  “ . . . ngồi câm lặng hàng giờ liền trước màn h́nh trắng lóa của chiếc máy điện tóan. Tôi nghi ngờ khả năng của chữ nghĩa. Cuộc sống ng̣ai kia thiên h́nh vạn trạng, giữa những điều tốt đẹp vẫn không thiếu bao sự xấu xa, giữa muôn tiếng cuời vang hạnh phúc vẫn không thể không nghe những tiếng tức tửi xé ḷng. Vậy chữ nghĩa của tôi có chuyên chở được những thứ ấy không ? nếu không, chắc chúng chẳng có lư do để tồn tại. Và , nếu chúng không có lư do để tồn tại, th́ hẳn là tôi cũng không có lư do để tồn tại. Người nông dân đổ mồ hôi trên mảnh ruộng, mong đến ngày hái đem về nhà những bông lúa trĩu hạt. Thực phẩm cho đời là lư do tồn tại của người nông dân. C̣n những người trăn trở với chữ nghĩa hằng đêm, không đổ mồ hôi nhưng trái tim rỉ từng giọt máu, liệu có t́m được lư do để biện minh cho sự tồn tại của chính ḿnh ? . . . “ (Đứng trước sự đau khổ , người ta có thể làm ǵ ? T.Vấn , tháng 7-2007 ).

Và cuối cùng, năm ngoái, chưa hết tháng 7 th́ bóng dáng những đoàn nông dân biểu t́nh trên đường phố Sài G̣n đă lẳng lặng biến mất, một cách hết sức êm thấm. Một buổi sáng, người Sài G̣n thức dậy, không c̣n thấy ǵ ngoài vài đôi dép cũ ṃn vẹt c̣n nằm vất vưởng đây đó trên hè phố. Những người một thời ồn ào với đường phố Sài G̣n trước 1975 vẫn im lặng. Và những ngày c̣n lại của tháng 7 năm ngoái qua đi êm ái.

2.

Tháng 7 năm nay , những người dân quê oan ức, dù vẫn chưa đ̣i lại được công lư ( liệu có công lư hay không để đ̣i ?) , không c̣n cơ hội dậy cho người Sài G̣n bài học về tranh đấu năm xưa nữa. Mà ngược lại, ở Sài G̣n, chính những người một thời làm mưa làm gió các đường phố thời trước 75, đang lên tiếng ồn ào về những ngày tháng ấy. Có người vẫn cứ huyênh hoang về những cuộc xuống đường “ hoành tráng “, về vai tṛ là “ trái tim những phong trào hoạt động cách mạng của thanh niên sinh viên học sinh đô thị miền Nam “, về những cuộc tập họp “ hát cho đồng bào tôi nghe “ v.v..  và vẫn tiếp tục hănh diện, coi đó như là những đóng góp to lớn cho một nước Việt nam “ không c̣n chiến tranh, không c̣n áp bức, không c̣n bất công . . . “, một nước Việt Nam “ đă sạch bóng quân xâm lược, đă an hưởng tự do, dân chủ, độc lập , phú cường “ (*) .Có người ,hiểu biết hơn và trung thực hơn, đă nh́n thấy bản chất xấu xa của một chế độ mà trước đây họ đă hết ḷng ủng hộ, nhưng vẫn không chịu nh́n nhận ḿnh  “lầm đường “, khi nói về những hoạt động nhằm phá hoại chế độ VNCH, hay nói cách khác, tiếp tay cho cộng sản miền Bắc. Họ lư luận rằng “ lầm đường là chọn sai ngay từ đầu “. Họ, người trí thức thân Cộng miền Nam, tin rằng ḿnh không lầm đường khi đi theo Việt cộng “ đánh Mỹ, chấm dứt chiến tranh, thống nhất đất nước “. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh chấm dứt, đất nước thống nhất, người Mỹ cuối cùng đă ra đi. Mục tiêu của họ đă đạt được. Sau đó, những người cộng sản đă không giữ đúng lời hứa hẹn về việc xây dựng một “ xă hội không c̣n người bóc lột người, xóa bỏ giai cấp, xóa bỏ áp bức bất công “. Điều ấy chứng tỏ rằng chính “ lịch sử “ mới là người chịu trách nhiệm(**) . C̣n họ, người thanh niên ḷng tràn đầy nhiệt huyết v́ dân, v́ nước ngày ấy, xét cho cùng, có lỗi lầm chăng là chỉ v́ cả tin mà thôi.

Nhưng “ lịch sử “ là ai ? Là những bóng ma chưa hề thực sự hiện hữu ? Là những bung xung để khi cần thiết , được đem ra làm vật tế thần ? Là cái thùng rác vĩ đại phục vụ cho sự tiện nghi của kẻ chiến thắng sau một cuộc binh đao ? Là cái máy chém bén ngọt băm nát sự nghiệp của kẻ chiến bại ?

3.

Công bằng mà nói, ḍng cuốn của chuỗi biến cố những ngày tháng oan nghiệt ấy đă không chừa một ai trên con đường nó càn quét. Càng thao thức với vận mệnh đất nước, càng trăn trở với trách nhiệm của cá nhân “ quốc gia hưng vong thất phu hữu trách “, càng dễ bị ch́m nghỉm giữa ḍng cuốn ấy. Tự bản chất, chiến tranh là hủy diệt, bất kể đó là chiến tranh vệ quốc, chiến tranh chống cộng, chiến tranh cách mạng hay chiến tranh giải phóng. Chứng kiến  sự chết chóc xảy ra hàng ngày, hàng giờ , của bao người dân vô tội, của bao lớp người trai trẻ chưa kịp sống cuộc sống của ḿnh đă phải bước chân vào trận địa, với một đi không biết có ngày trở lại, cho nên ước vọng ḥa b́nh, chấm dứt chiến tranh là ước vọng của tất cả mọi người. Nhưng chấm dứt chiến tranh như thế nào , đó là điều người ta không dễ dàng đồng thuận. Giữa những hỏa mù pha trộn chân lư và tuyên truyền, thật không dễ dàng ǵ cho những lựa chọn. Trong lớp khói súng dầy đặc, nhiều khi người ta không có sự lựa chọn. Mà là cứ nhắm mắt đưa chân, mặc cho số phận đẩy đưa, trong nhờ đục chịu. Tất nhiên , không phải ai cũng nhắm mắt đưa chân. Có rất nhiều người tự cho là ḿnh đủ bản lănh để cương quyết lựa chọn một con đường. Lựa chọn ấy đ̣i hỏi hiểu biết, kinh nghiệm ( tai nghe mắt thấy hay do người đi trước truyền lại ), và tất nhiên, ḷng can đảm. Chẳng may, không ít người đă lầm đường.

Ngày nay, nh́n lại, mấy ai đủ can đảm phủ nhận quá khứ, nếu quá khứ, xét một cách công bằng và trung thực, chỉ là tiếp tay cho một chế độ hại dân hại nước, dù người tiếp tay đă làm điều đó với trái tim trong sáng của một công dân yêu nước, thương ṇi.

Mặt khác, cũng không dễ dàng khi lên tiếng phê phán, nếu không tự đặt ḿnh vào vị trí lịch sử của những ngày tháng đau thương ấy.

Nhân câu chuyện quá khứ , không thể không nhắc đến câu nói của vị thủ tướng chính quyền đương nhiệm trong nước. Cuối tháng 6 năm 2008, trong chuyến công du Mỹ quốc, ông đă kêu gọi người Việt hải ngoại hăy “ xóa bỏ mặc cảm quá khứ “ để hướng về quê nhà đang cần sự tiếp tay trong công cuộc xây dựng đất nước. Thế nào là “ mặc cảm quá khứ “ ? Quá khứ ấy xấu xa nên hăy xóa bỏ mặc cảm tội lỗi ? Quá khứ ấy đúng đắn, nay tuy sự thành bại đă ở hai vị trí đảo ngược, nhưng cũng nên xóa bỏ mặc cảm tự tôn của người đă chọn đúng đường đi của lịch sử ? ( Tôi không nghĩ ông thủ tướng hàm cái ư này khi phát biểu hết sức mơ hồ như thế) , hay chỉ là điều mà ai cũng biết đại khái rằng chiến tranh đă chấm dứt rồi, hăy xóa bỏ hết những hận thù lưu cửu từ trước đến nay, tất cả người Việt Nam cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước. Theo tôi, vấn đề không phải là chỉ xóa bỏ quá khứ, hay quên hết hận thù. Những điều ấy, tuy khó, nhưng vẫn có thể làm được. 30 năm đă đủ dài để cho người ta làm việc đó. Cốt lơi của sự khác biệt hiện nay giữa cộng đồng người Việt hải ngoại và chính quyền trong nước là đường lối xây dựng đất nước, là các quyền tự do cơ bản của công dân cần được người cầm quyền triệt để tôn trọng, và một cơ chế dân chủ để bảo đảm cho những quyền tự do cơ bản ấy. Giải quyết được những khác biệt ấy, th́ tất nhiên chính quyền trong nước sẽ nhận được sự hợp tác của người Việt hải ngoại, v́ ước vọng của họ là được sống trong một đất nước dân chủ, tự do và những cơ hội b́nh đẳng cho tất cả mọi người cùng phát triển.

Do đó, cách nói “ xóa bỏ mặc cảm qúa khứ “ là một thủ đoạn giả mù sa mưa, cố t́nh gán cho sự phản kháng  của cộng đồng người Việt hải ngoại một động cơ không hoàn toàn đúng với sự thật , nhằm mục đích gây chia rẽ hai khối người Việt, trong nước và ngoài nước.

4.

Tôi vẫn cho rằng, sẽ không công bằng khi đ̣i hỏi những người trí thức ( xưa và nay )  ở trong nước có một thái độ dứt khoát và mạnh mẽ trước hiện trạng xấu xa của guồng máy chính quyền đương nhiệm. Người ở ngoài đất nước, có đầy đủ tự do để nói lên những ǵ ḿnh nghĩ mà không sợ bất cứ một sự bắt bớ, trả thù nào. Do đó, cũng sẽ là không công bằng khi người ta đ̣i hỏi những người trước đây sinh sống ở miền Nam, sử dụng một số quyền tự do mà lúc ấy nền dân chủ non trẻ của các chế độ cộng ḥa miền Nam cho phép để gián tiếp hay trực tiếp góp phần làm sụp đổ nền dân chủ ấy, nay phải chính thức, công khai nhận trách nhiệm về sự “ lầm đường “ của ḿnh. Ngoài những xung đột nội tâm của một con người phải “ nhẫn tâm “ chối bỏ quá khứ của ḿnh, c̣n có bao đe dọa ở bên ngoài, sẵn sàng nghiền nát kẻ trung thực. Nhưng thái độ vẫn c̣n nh́n quá khứ “ lầm đường “ của ḿnh như là một thành tựu cá nhân góp phần “ đem lại độc lập tự do “ cho đất nước th́ khó có thể biện minh được .

Như một t́nh cờ của lịch sử, đúng một năm sau ngày những người dân quê miền Tây làm sôi động đường phố Sài G̣n sau hơn 30 năm im lặng v́ bàn tay sắt cai trị của giới cầm quyền Cộng sản, th́ những người nhờ đường phố Sài G̣n năm xưa mà “ thành danh “ nay lại tái xuất hiện . Giả sử như họ quả thực là những người yêu nước thương dân, th́, tháng 7 năm ngoái , họ ở đâu khi những người dân quê ít học, không chữ nghĩa thay họ làm sống lại đường phố Sài G̣n ?

T.Vấn

(Tháng7–2008)

 

*Cuối tháng 6 năm 2008, nhà xuất bản Lao Động ở trong nước cho xuất bản quyển “ Huỳnh Tấn Mẫm – Một đời sôi nổi “ của Diệu Ân , ghi lại một đoạn đời trước 75 ở Sài G̣n của ông “ cựu lănh tụ sinh viên tranh đấu “ Huỳnh Tấm Mẫm , một cái tên không xa lạ với người Sài G̣n cũ.

** Nhà văn Đào Hiếu, một cựu sinh viên tranh đấu trước 1975, hồi tháng 2-2008 , đă cho phổ biến tác phẩm tự truyện  “ Lạc đường “ dưới dạng điện tử ở hải ngoại (diễn đàn Talawas, v́ ông không thể cho xuất bản được ở trong nước ). Về việc công bố tác phẩm tự truyện gây tiếng vang đáng kể ở hải ngoại, ông Đào Hiếu cho biết “ Tôi viết Lạc Đường v́ tôi cảm thấy có bổn phận phải làm điều đó, tôi thấy có trách nhiệm phải lưu lại một mảng lịch sử mà tôi đă tham dự. Tôi thấy không có ǵ phải hối tiếc v́ tôi đă tham gia vào cuộc chiến tranh đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất đất nước. Tôi chỉ thất vọng về những ǵ đă diễn ra sau hoà b́nh thôi, v́ chính nhà cầm quyền đă đưa Việt Nam ch́m đắm trong tham nhũng, bất công và không có tự do tư tưởng. Ví dụ như cuốn sách này, viết tâm huyết, có t́nh yêu nước, yêu nhân dân lao động… nhưng không được in tại VN th́ rơ ràng không có tự do tư tưởng, nên tôi mong muốn có được sự thoải mái hơn trong vấn đề công bố tác phẩm ở VN . . . “ ( Minh Thùy – Tṛ chuyện với nhà văn Đào Hiếu – Tạp chí điện tử Damau.org 25-06-2008).

© T.Vấn 2008