Sài G̣n và Hoàng Ngọc Tuấn
● Gởi người bạn trẻ N. ở Sài G̣n
● Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu
( Đưa em t́m Động Hoa Vàng – Phạm
Thiên Thư )
● Lời
người viết : Đă đến ngày giỗ
đầu của nhà văn Ḥang Ngọc Tuấn. Ông chết ngày 9 tháng 7 năm 2005 tại Sài G̣n.
Nhân đọc được một tin trên báo ở Sài G̣n
như sau :
|
SÁCH “BEST SELLER” CỦA... NGƯỜI ĐĂ
KHUẤT! |
|
Gần đúng 1 năm sau ngày nhà văn Hoàng
Ngọc Tuấn qua đời (ngày giỗ 4/6 âm lịch),
NXB Trẻ vừa tái bản tập truyện ngắn H́nh
như là t́nh yêu của anh (trước đó NXB Trẻ
đă từng tái bản tác phẩm của Hoàng Ngọc
Tuấn vào những năm 1989, 1996, 2000...). H́nh
như là t́nh yêu là tuyển truyện tập hợp
những truyện ngắn hay nhất của Hoàng Ngọc
Tuấn viết trước 1975: H́nh như là t́nh yêu, Sinh
nhật, Cô bé treo mùng, Tiếng hát hoang đường, Mai
Khôi, Thiên đường nhỏ dại, Khi thương
màu lá, buổi chiều Hạ Lan, Tiểu muội... Dù
được viết từ hơn 30 năm
trước nhưng những truyện ngắn của
Hoàng Ngọc Tuấn vẫn đầy sức cuốn hút
với thế hệ trẻ hôm nay bởi một
giọng văn trong sáng và giàu t́nh cảm lồng trong
những chuyện t́nh hết sức lăng mạn,
đầy chất thơ. Sinh thời, Hoàng Ngọc
Tuấn sống lặng lẽ, đơn độc...;
hiện tượng sách của anh trở thành "best
seller" âu cũng đền đáp lại một chút ǵ
đó cho người đă khuất! |
Mảnh tin nhỏ trên báo
lại làm tôi bâng khuâng, bèn lục lại bài viết về
ông năm ngóai, trong lúc c̣n ở Việt Nam, như một
nén hương thắp nhớ đến ông nhân ngày giỗ
đầu của một nhà văn thần tượng
của tuổi trẻ Việt nam trong suốt nửa cuối
thập kỷ 1960 cho đến nửa đầu thập
kỷ 1970.
Một lần nữa, tôi
xin hẹn gặp ông “ ở một
nơi ai cũng quen nhau “.
T.Vấn
______________________________________
Như vậy là nhà văn
Hoàng Ngọc Tuấn đă qua đời ở tuổi
xấp xỉ 60 trong những ngày tôi có mặt ở Sài G̣n. Nói cách khác,
nếu tôi biết được tin đó, chắc
chắn là tôi sẽ ḍ hỏi để t́m đến nhà
ông, đốt cho ông một nén hương. Nén
hương của một người ông không hề quen
biết, một độc giả mỗi lần nhớ
đến những kỷ niệm thời trai trẻ của
ḿnh là lại nhớ đến những truyện ngắn
tuyệt vời của ông, những nhân vật của ông
và cái tên : Hoàng Ngọc Tuấn.
Một buổi sáng nhàn nhă trong mấy
tuần lễ đưa các con tôi về Việt Nam thăm
gia đ́nh, tôi mượn thằng em chiếc xe “A C̣ng“ len
lỏi giữa rừng xe hối hả hỗn loạn
như người Sài G̣n chính
tông để đến một trong những quán cà phê quen
thuộc với tôi từ những ngày tôi c̣n lang thang vất vưởng ở thành phố này mười
mấy năm về trước.Vẫn thói quen cũ
tưởng chừng như không hề có quăng thời gian
gián đoạn bao nhiêu năm, tôi dừng lại bên lề
đường, mua mấy tờ báo phát hành trong ngày,
rồi đủng đỉnh gởi xe, vào quán , kéo
ghế ngồi xuống, gọi một ly cà phê đá ( em làm ơn pha nhạt nhạt cho tôi nhé ! – khác
hẳn với ngày xưa là lời yêu cầu cà phê phải pha thật đậm .), vất cái ch́a khóa xe lên
bàn ( không có gói thuốc lá và chiếc hộp quẹt Gas kèm
theo ), rồi mở báo ra đọc.
Hàng chữ in đậm “ H́nh Như Là T́nh Yêu “ đập vào mắt tôi.

Tập truyện ngắn H́nh Như Là T́nh Yêu
của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn vừa
được nhà xuất bản Trẻ in lại, như
một nén tâm hương gửi đến tác giả
vừa mất tṛn mươi ngày.
Tôi biết tin ông chết
trong hoàn cảnh như vậy. Hệt như gần 40 năm về
trước, tôi biết đến và say mê những
truyện ngắn của ông cũng ở những quán cà phê cả
vỉa hè lẫn ghế mây, vừa đọc vừa
trầm tư những h́nh bóng cô gái trong mơ qua làn khói
thuốc đen, vừa ngó bâng quơ ra “ đường phố nhảy múa với màu áo và h́nh
người qua lại. Khi ngọn đèn ở ngă tư
đường bật sang màu xanh, đoàn xe
cộ hối hả hướng về phía trước chen chúc nhau trong
tiếng c̣i ồn ào. Con đường của thành
phố bao giờ cũng quay cuồng trong tiếng
động náo nhiệt . . . “ ( H́nh
như là t́nh yêu – Hoàng Ngọc Tuấn).
Hơn 40 năm qua đi, sau khi đă
trải nhiều những cuộc gặp gỡ vừa “ h́nh như là t́nh yêu * “ vừa “ thực sự là t́nh yêu “ , sau khi đă nhiều
phen chết lên chết xuống v́ cái gọi là t́nh yêu , sau
khi đă được ma đưa lối, bị quỷ
đưa đường , lần ṃ đến căn “ nhà có hoa Mimosa vàng * “ ,
cầm được tay “ cô
bé treo mùng * “ , để
rồi “ cuối cùng như em
muốn * “ , tôi ngu si
ngỏ “ lời cầu hôn * “ , và rồi điều phải
đến đă đến, một “ hôn lễ * “ đă
được cử hành trong đó có tôi là nhân vật
chính, và cũng sau bao nhiêu những thăng và trầm
của đời sống, tôi đă đi xa và đă
trở về, tóc đổi màu, mắt nặng nề
cặp kính lăo, ngồi cô đơn bên lề thành phố
cũ , đọc được tin về cái chết
của một người mà cả tuổi trẻ Sài G̣n
những năm 70s không ai là không biết tới.
Tôi ngước nh́n
đường phố quen thuộc. Vẫn cái
ồn ào hỗn độn của 40 năm về
trước. Vẫn “ quay cuồng trong
tiếng động náo nhiệt “ như trong một
đoạn văn của Hoàng Ngọc Tuấn . Và những con người
trẻ tuổi đang hăm hở góp phần của ḿnh
trong ḍng sống bất tận ngoài kia, phải chăng
họ là kết quả của những mối t́nh có
mầm mống từ những trang viết về t́nh yêu
nóng bỏng, ướt đẫm một thời,
những tập truyện ngắn , mà, có một thời (
để yêu), những người trẻ Sài G̣n nhịn
ăn lấy tiền mua sách tặng nhau, như cố t́m
trong ấy cái ẩn dụ về hai kẻ h́nh
như . . . đă yêu nhau, cái ẩn dụ về
một thành phố ( Sài G̣n) , nơi ấy , ai cũng . . . quen nhau, cái ẩn dụ về
một cuộc chiến dai dẳng khiến cho có những
người chưa kịp có một thời để yêu
đă vội bước chân vào nơi ( gió cát ) , ở đó, họ- những người
trẻ Sài G̣n 40 năm về trước - chỉ
có một thời để chết và một thời
để nhớ măi khôn nguôi
.

Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn
Tờ báo đưa cái tin ông mất
đề ngày 22 tháng 7 năm 2005, với câu văn ngắn
ngủi đến phát bực “ vừa
mất tṛn mươi ngày “** . Tôi trả tiền cà phê,
hỏi cô chủ quán trông chưa già lắm , vừa hỏi
vừa đưa tờ báo có
in h́nh tập truyện ngắn “ H́nh như là t́nh yêu “
dầy 500 trang vừa được nhà xuất bản
Trẻ ở Sài G̣n tái bản lại , em có biết cái ông già
viết quyển sách này chết hồi nào không ? Cô
chủ quán nheo nheo mắt nh́n , rồi
ngượng nghịu lắc đầu : dạ, cháu không biết ! mà cháu
cũng chả biết ông này là ai!
Tôi cám ơn cô gái, bước vội qua bên
kia đường, len lỏi giữa những ḍng xe
dầy ḱn kịt, bước vào một nhà sách khá lớn ,
đầy ắp những
cậu thanh niên, những cô thiếu nữ ra dáng
dấp sinh viên. Tôi thấy ai cũng chăm
chú đọc một quyển sách nào đó. Th́ ra họ đang đọc cọp, v́ sinh viên
làm sao có tiền mua đủ những quyển sách mà ḿnh
thích. Tôi t́m đến kệ sách truyện, với tay
cầm quyển H́nh Như Là
T́nh Yêu c̣n thơm mùi mực mới, tiện thể
hỏi bâng quơ một cậu trai xớ rớ gần
đó, Này em, em có bao giờ
đọc tác giả này không ? ông ấy
viết về tuổi trẻ hay lắm ! Cậu bé
mặt đầy những mụn dậy th́, ngơ ngác
nh́n tôi rồi nh́n quyển sách, dạ
không! Cháu chỉ thích Nguyễn
Nhật Ánh thôi! Tôi vẫn chưa chịu
thua. Mà h́nh như ông
ấy vừa mới chết th́ phải ? em có đọc báo Tuổi Trẻ
thường không ? Mặt cậu bé cởi mở
hơn. Ngày nào cháu cũng đọc đủ
loại báo hết chú. Tôi vớt vát
lần cuối. Vậy em
có để ư đến cái tin báo đăng ông ấy chết không ? Cậu bé cười
hồn nhiên. Ai mà để ư
đến chuyện sống hay
chết của mấy ông viết truyện hả chú? Mà
mấy ông nhà báo cũng không huởn mà đăng đâu chú ơi! Tôi trả cậu bé
lại với những quyển sách đọc cọp
dở dang, bỏ tập truyện ngắn của Ḥang
Ngọc Tuấn vào kệ , mắt
bắt gặp một loạt những quyển truyện
của Nguyễn Nhật Ánh được in thật
đẹp, thật “ sang trọng “ , nằm kiêu sa bên
quyển sách cô độc của Hoàng Ngọc Tuấn (
nhưng ít nhất, sách của Hoàng Ngọc Tuấn đă
được tái bản ).
Vậy là thời của những kẻ như tôi
đă hết. Tuổi
trẻ Sài G̣n bây giờ đă có những thần
tượng mới. Những
người trẻ yêu nhau bây giờ đă có những cách
tỏ t́nh mới. Buồn bă v́ những
ư tưởng đó, tôi bỏ dự định nhờ
một người bạn học cũ sống ở Sài
G̣n hỏi lại toà soạn tờ báo về ngày qua
đời của Hoàng Ngọc Tuấn.
Thực ra, không phải đợi
đến những ngày giáp mặt lại với cái thành
phố đầy ắp những kỷ niệm một
thuở ấu thời tôi mới nhận ra rằng Hoàng Ngọc Tuấn của tôi
đă chết từ tháng 4 năm 1975 rồi. Trước
đó, một cách t́nh cờ , tôi
đọc được bài viết của một
người bạn của ông hiện c̣n sống ở
Việt
Thôi th́, dù sao tôi cũng
đang có mặt tại thành phố của ông và của
tôi, thành phố mà chúng ta đă có những năm tháng không
thể quên.
Từ thành phố này, ông đă viết nên những tác
phẩm để đời ,
để đời cho tên tuổi ông và cho cả tuổi
trẻ của chúng tôi. Chúng tôi
mang ơn ông, và tôi tin
rằng, ở một nghĩa nào đó ông
cũng mang ơn chúng tôi,
bằng cớ, sau khi chúng tôi không c̣n ở thành phố này
nữa( đi tù, vượt biên, xuất ngoại v..v.. ), ông đă thôi không viết ( ít nhất là
những truyện về t́nh yêu ) . Bây giờ, thân xác
bọt bèo của ông đă thực sự tan biến vào
hư không. Nhưng tên của ông và những
điều ông viết, vẫn c̣n đó, vừa trên giá sách
vừa trong tâm tưởng người đọc.
Với chúng tôi, những kẻ cùng thời với ông, ông và
tác phẩm của ông vẫn chiếm một chỗ trang trọng . Với tuổi trẻ Sài G̣n hôm
nay, họ không biết ông nhiều mà chỉ biết có Nguyễn Nhật Ánh, nhưng một người
bạn của ông bám trụ Sài G̣n từ dạo ấy ,
chẳng nói rằng, Nguyễn Nhật Ánh phần nào có
hơi hướng của Hoàng Ngọc Tuấn đó sao.
Vậy xin ông hăy thanh
thản ra đi. Hay đúng hơn, xin ông hăy thanh thản trở
về nơi mà từ đó, gần 6o năm xưa ông
bước chân ra đi đem theo hạnh phúc đến
cho đời này, nơi đó, như tên một tác phẩm
của ông , là
“ một nơi ai cũng
quen nhau .”
Thưa nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn,
sớm muộn ǵ tôi cũng sẽ đi gặp ông và chúng
ta sẽ làm quen với nhau nơi đó, phải không ?
T. Vấn
Sài G̣n, Việt
* Những chữ trong ngoặc kép và in nghiêng là tên
những truyện ngắn nổi tiếng của Hoàng
Ngọc Tuấn.
** Măi cho đến khi bài này
được hoàn tất, người viết – trong lúc
lang thang vào trang Diễn Đàn Đặc Trưng ở trên
mạng, t́nh cờ đọc được mẩu tin của chị Bích Huyền nói
về cái chết của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn –
mới biết đích xác là ông qua đời v́ ung thư
thực quản vào lúc 15 giờ ngày 9 tháng 7 năm 2005
tại Sài G̣n. Linh
cửu nhà văn đă được đưa
về quàn ở chùa Long Hoa ,
Quận 10 và dự tính sẽ hỏa táng tại B́nh
Hưng Ḥa. Bức h́nh chân dung nhà văn cũng
được lấy từ bài viết của chị Bích
Huyền trên trang mạng Đặc Trưng. Xin lỗi
chị Bích Huyền đă không xin phép trước. ( T. Vấn).