Tháng 6 và
những ghi chép ở
Dẫu rằng sông cạn đá
ṃn
Con tằm đến thác cũng
c̣n vương tơ
(Đọan Trường
Tân Thanh - Nguyễn Du)

1.
Tháng 6,
V́
thế, cũng như các cô cậu học sinh nhỏ
tuổi, tôi cần những dịp nghỉ hè thực
sự, bước chân ra khỏi nhà để có thể
dứt khoát
với những công việc - vừa tự
nguyện vừa bắt buộc - ấy.
2.
Vài ngày
ngắn ngủi ở Dallas, ngoài cuộc gặp gỡ
những người bạn cũ và chén rượu thâu
đêm, tôi c̣n được dịp đi theo anh bạn báo
bổ ở thành phố này dự một buổi tiếp
xúc với những người thực hiện và các
nghệ sĩ của chương tŕnh nhạc do trung tâm
Asia tổ chức lần đầu tiên ở Dallas. Buổi gặp gỡ thật thú vị và bổ
ích với tôi. Lần đầu tiên (
ở hải ngoại ) tôi được tận
mắt nh́n cái cực nhọc của những người
làm văn nghệ tŕnh diễn, những công việc
chuẩn bị vừa về kỹ thuật, vừa
về nghệ thuật mà người xem không có dịp
biết tới , nếu chỉ ngồi ở hàng ghế
khán gỉa ngó lên sân khấu hay ngồi ở nhà, xem
chương tŕnh tŕnh diễn qua đĩa DVD. Để có
một màn tŕnh diễn của một hay nhiều
người diễn ( gồm cả
vũ công, ban nhạc ) , đă có công sức của rất
nhiều người làm việc trong các lănh vực nghệ
thuật ( âm nhạc như phối âm phối khí,
hướng dẫn phong cách tŕnh diễn như đạo
diễn , trang phục hóa trang v. . . ) , kỹ thuật ( âm
thanh, h́nh ảnh, chạy cảnh, tính toán giờ giấc
sao cho không có thời gian chết trên sân khấu v…v). Đó
là chưa kể, trước đó, rất nhiều th́
giờ và tim óc
dành cho việc soạn thảo chương tŕnh,
chọn bài, chọn nghệ sĩ, phối hợp với
người giới thiệu chương tŕnh, cử
người đi khắp nơi ( trên thế giới)
để thu thập tài liệu sống ( về một tác
gỉa nào đó được giới thiệu trong
chương tŕnh v..v..) , rồi thu gom
nghệ sĩ về một nơi cho việc tập
dợt v..v..
Ngần
ấy công việc đ̣i hỏi th́ giờ, tài năng, công
sức và nhất là tiền bạc.Theo lời cô Diệu Quyên , một phụ nữ duyên dáng, lịch
thiệp và lưu loát , và cũng là
một trong những người điều hành chính
của trung tâm Asia, th́ chi phí
cho chương tŕnh tŕnh diễn như chương tŕnh
vừa rồi ở Dallas, tổng số cũng phải
lên đến một triệu
Mỹ Kim ( con số này bao gồm cả chi phí thực
hiện DVD sẽ phát hành trong tương lai gần ). Con
số đó không phải nhỏ đối với một
trung tâm luôn đặt nặng nghệ thuật tính cho
những chương tŕnh phục vụ công chúng
của ḿnh như trung tâm
Và,
cũng sau hơn 30 năm, tôi được nh́n lại
h́nh ảnh hậu trường của người
nghệ sĩ, cái h́nh ảnh được diễn tả
rất đúng trong câu " đời
nghệ sĩ lăn lóc gió sương " . Chen chúc
trong dăy hành lang hẹp của một rạp hát khá cũ
kỹ của thành phố Dallas, các nghệ sĩ từng
được cả cộng đồng người
Việt Hải Ngoại lẫn trong nước ái mộ , kẻ
đứng người ngồi (xổm), hối hả
ăn vội bữa cơm chiều đựng trong những hộp
To Go, để c̣n kịp chuẩn bị cho vai diễn
của ḿnh trong buổi tổng dợt. Người
điều hành
3.
Tháng 6,
Dallas. Trời nắng như thiêu như đốt bên ngoài,
bên trong rạp hát cũ kỹ nhưng lại rất
bề thế ( và đẹp, nếu
được chăm sóc kỹ lưỡng ), những
nghệ sĩ vẫn như những con thiêu thân lăn
xả vào ánh đèn (sân khấu) , dù chỉ là một buổi
tổng dượt ( không có khán gỉa). Những
giọng hát vẫn ngọt ngào, những động tác
biểu diễn vẫn trọn vẹn, và những
người làm việc âm thầm đằng sau tấm màn
nhung của sân khấu vẫn miệt mài chăm chú với
công việc của ḿnh. Tôi hiểu,
đă là kiếp tằm th́ phải nhả tơ. Cho đến lúc
không c̣n nhả tơ được nữa. Tôi nh́n quanh và
nhận ra những khuôn mặt quen thuộc từ mấy
chục năm nay, từ những ngày chúng tôi (
tôi và những khuôn mặt nghệ sĩ qúa quen
thuộc ấy ) tóc c̣n xanh,
đuôi con mắt c̣n xa lạ với những vết
rạn chân chim, nay, dấu vết thời gian đă in
hằn nét mệt mỏi , nhưng họ vẫn rất
trịnh trọng có mặt, chờ đến phiên của
ḿnh bước lên sân khấu. Tôi đến trước
mặt từng người, bắt tay, và chào hỏi
bằng chính cái tên quen thuộc của họ, như
một cử chỉ trân trọng rằng, việc biết
đến tên tuổi của
họ ở một người ḥan toàn xa lạ (như
tôi), là lời cám ơn chân thành đến những kiếp
tằm đă gần hết một đời nhả
tơ, rằng, công sức đem niềm vui đến cho
đời của họ sẽ không đi vào lăng quên, dù ngày
hôm nay, khuôn mặt kia không c̣n trẻ trung nữa, giọng
hát kia không c̣n ngọt ngào như thuở nào nữa. Nhưng,
một cách hết sức thành thực , tôi vẫn nghĩ
rằng, nếu có ai có thể mặc cả với
thời gian để làm chậm lại quá tŕnh lăo hóa (
của thể xác ), th́ người đó hẳn phải là
những nghệ sĩ tên tuổi đang ngồi giữa
ánh đèn ma quái của sân khấu kia. Trông họ không khác
nhiều lắm với h́nh ảnh của chính họ
hơn 30 năm xưa, dù bây giờ, có người đă
làm bà nội, bà ngoại, dù sau năm 75, nhiều
người trong số họ đă trải qua nhiều
quăng đời cay đắng, cơ cực.
Phải
chăng đó là phần thưởng của ánh đèn sân khấu cho
những con tằm vẫn một đời tận
tuỵ ?
4.
Anh đèn sân khấu có ma lực của riêng nó. Một khi đă
đứng trên sân khấu cuí đầu chào khán gỉa
giữa tiếng vỗ tay rộn ră, khó
ai có thể rứt ra được mà không bị
thương tích, đau đớn, dằn vặt. Hệt như thứ hào quang lấp lánh của
chữ nghĩa, thứ hào quang khiến cho người
nghiện chữ có cảm gíac như lên đồng mỗi
khi ngồi vào bàn viết. Như một ngẫu
nhiên kỳ lạ, đầu
óc tôi chưa dứt ra được cái chập chờn
nửa hư nửa thực của ánh đèn sân khấu và
những con thiêu thân tội
nghiệp ( hay rất đáng trân trọng ?) th́ lại có
dịp gặp một người trẻ định
cư ở Dallas, cũng thường xuyên bị cơn mê
chữ nó hành hạ. Dưới con mắt tôi, trăn
trở với chữ nghĩa là một cử chỉ đẹp , nhất là với những
người trẻ ở Hải Ngoại. Ở
một nghĩa nào đó, là tấm ḷng của họ
vẫn c̣n hướng về quê cha đất tổ.
Như những người nghệ sĩ tŕnh diễn ( mà tôi đă có cơ hội gặp trong
đêm gặp gỡ của trung tâm
5.
Quá đủ cho một chuyến đi . . . nhân
dịp hè.
Từ Dallas , tôi và gia đ́nh quay về
lại
Tôi hiểu rằng, ở tuổi tôi, người ta
không c̣n nữa những giờ ra chơi, nói ǵ đến
những ngày hè thanh thản. V́ thế, niềm vui đích thực,
cho mỗi chuyến đi xa, hẳn phải đến
từ những gặp gỡ với cả người
quen lẫn không quen, và những ghi chép ( trong hồn ) về
những giây phút ngắn ngủi ấy.
Bởi, rất đơn
giản, đó chính là đời sống.
T.
Vấn
( Tháng
6-2006)