Lưu đầy , quê
nhà

( ảnh
: Lê công Hảo)
• Quê hương xa vợi, mờ
đôi mắt
Dõi cuối chân trời, vẫn
biển xanh
( Trần
Trung Hậu )
Người bạn từ
Đất khách
quê người thân tạm trú
Tráng chí hùng tâm
nhuốm mải mê
Bạn bè dăm
đứa lâu không gặp
Rượu uống
mình ta uống não nề
( Trần
trung Hậu )
1.
Cũng trong những ngày anh bạn già của
tôi cô đơn với những đóa quỳnh hiếm hoi,
tôi nhận được một bức thư khác. Lần
này, không phải là điện thư. Cũng của một
người bạn – không còn trẻ nữa – mà đã lâu lắm
rồi chúng tôi không có dịp liên lạc. Bức thư viết
tay, trên giấy trắng xé ra từ quyển vở học
trò và được gởi đến tôi qua đường
bưu điện . . .
Lâu lắm rồi – phải nói là lâu lắm rồi
– tôi mới được hưởng cái thú ngồi bên
hiên nhà, giữa buổi trưa hè tĩnh lặng. Thỉnh
thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua làm xào xạc
những lá quỳnh tôi đem về từ Florida tháng
trước. Những lá quỳnh mà cả hai vợ chồng
tôi lẫn hai đứa con gái nhỏ hết sức nâng niu
chăm sóc trên suốt đoạn đường dài một
ngàn năm trăm dặm với
hy vọng là chúng sẽ sống sót và ra hoa nẩy mầm
nơi một vùng đất nổi tiếng là khí hậu
khắc nghiệt.
Bên hiên nhà, giữa buổi trưa hè, ngồi
đọc một lá thư viết tay, trên giấy học
trò, của một người bạn cũ . . .
Bức thư
nói về cảm giác hụt hẫng thường xuyên của
một người không được diễm phúc sống
ở nơi mình sinh ra, trưởng thành, và lẽ ra, nên ở
đó cho đến ngày nhắm mắt nằm xuống.
Nhưng chẳng may, vận nước đưa đẩy,
phải lưu lạc nơi xứ người mà không biết
những ngày cuối cuộc đời có cơ hội về
lại nơi mình sinh ra để gởi nắm
xương tàn hay không ! Anh tìm đủ mọi cách lý giải
cho nỗi bất an cứ mãi ray rút trong lòng ấy nhưng
vẫn không tìm được một lý do thỏa đáng,
khả dĩ an ủi cái đầu óc già nua của mình. Anh
nhắc đến nỗi lo lắng về con cái trưởng
thành trong một xã hội mà những giá trị đạo
đức và văn hóa hoàn toàn khác hẳn với những
gì anh được nuôi dậy ngày xưa, nhưng rồi
anh cũng gạt phắt đi , tự nhủ rằng, mỗi
thế hệ có một tầm vóc và sứ mạng riêng, hãy
cứ để chúng tự do lựa chọn, tự mình lo
liệu ấy, có thể có những sai lầm nhưng cũng
cứ để chúng gượng đứng dậy bằng
chính sức lực của mình. Vả chăng, có lo cũng
chẳng lo được, vì chúng có bao giờ cần đến
sự lo lắng của người lớn đâu ! Anh lại
viện dẫn đến cuộc sống vật chất
và những lo toan cho tuổi già đang đứng chờ
anh ngoài cửa. Nhưng chưa bao giờ – như anh thú nhận
– anh cảm thấy yên tâm như bây giờ về miếng cơm manh áo, cho cả hiện tại
đến một ngày anh không còn sức khỏe để
làm việc. Cái may mắn – hay không may mắn – được
là công dân một quốc gia giàu có
nhất thế giới với cơ chế an sinh xã hội
tuy chưa toàn hảo nhưng cũng là niềm mơ ước
của bao nhiêu người khiến
anh càng băn khoăn ray rứt với chính mình.
Vậy thì nỗi bất
an, cảm giác không hoàn toàn thảnh thơi dù chỉ khoảnh
khắc ngắn ngủi trong một ngày sống ấy, từ
đâu mà đến ?
Tôi ngồi đây, trước hiên nhà. Chung
quanh tôi là vườn hoa xinh xắn với những giống
hoa do chính tay vợ chồng tôi lựa chọn. Chung quanh mỗi
bụi hoa là những viên gạch và sỏi trắng do chính
tay vợ chồng tôi chọn mua, sắp xếp theo ý muốn.
Trưa hè tháng sáu cũng không đến nỗi oi bức lắm.
Và không gian thì im ắng đến độ tôi có thể
nghe được tiếng thì thầm của gió, tiếng
xào xạc của lá cây, tiếng vỡ òa của một nụ
hoa vừa trở mình thổn thức. Trong thoáng giây, trên tay
tôi còn lá thư của người bạn đọc dở
dang, tôi chợt nhận ra cái thiếu vắng trong một
buổi trưa hè như thế này.
Tiếng võng
đưa kẽo kẹt. Tiếng gà gáy trưa xao xác. Tiếng
trẻ con nô giỡn xôn xao đâu đó từ cuối xóm.
Tiếng hát ru con của người mẹ trẻ à ơi
ơi à nghe mà bắt thèm . . . ngủ. Tiếng rao lanh lảnh
của người đàn bà hàng ngày lam lũ với gánh chè
trong những con hẻm quanh co của xóm nghèo. Tiếng xe
xích lô máy và mùi xăng khét nghẹt lẫn với tiếng
càu nhàu vì giấc ngủ trưa quý báu bị phá vỡ. Tiếng
bà hàng xóm cứ mỗi buổi trưa ngồi nỉ non kể
lể tật say sưa cờ bạc của chồng . . .
2.
Chúng tôi,
những người bạn cùng một lứa bên trời
lận đận. Từ vùng đất quê nhà nghèo khó, ngột
ngạt, chúng tôi cất bước ra đi , chấp nhận
cuộc sống lưu vong. Khi ấy, chúng tôi chưa biết
rằng mình sẽ trở thành những con người bị
phân thân, giữa một bên là những hồi ức về
quê nhà và một bên là tương lai bấp bênh mù mịt của
cuộc sống mới nơi xứ người, giữa
một bên là tình cảm của một con người vốn
gắn bó với quê cha đất tổ và một bên là lý
trí của sự tồn sinh, giữa một bên là những
ước vọng sẽ không bao giờ trở thành thực
tại và một bên là ảo tưởng về những gì
sẽ xảy đến trong tương lai. Qúa đủ
cho một thế hệ, của một thời nhiễu
nhương. Như những thân cây bị bật rễ , trốc gốc vì
cơn bão thời cuộc, cái đau đớn còn là vì chúng
tôi đã sống quá lâu trên mảnh
đất quê nhà, mảnh đất của những tiếng
võng ru, tiếng gà trưa, tiếng trẻ nô đùa, tiếng
rao hàng lanh lảnh.
Tôi
mơ hồ nhìn ra nguồn gốc nỗi bất an mà bức
thư người bạn vừa nói đến. Cái cây bị
trốc gốc, được cắm vào mảnh đất
mới, tuy có mầu mỡ hơn, được tưới
bón thường xuyên hơn, nhưng cây đã không còn
tươi trẻ nữa để đủ sức mà bám
vào miền đất mới. Cảm giác bấp bênh của
người đi ven sườn núi mà không tìm thấy vật
gì khả dĩ bám vào được. Cảm gíac hỏang sợ
khi trời đã sụp tối rồi mà đường về
nhà còn quá xa xăm diệu vợi. Cảm gíac buồn bã của
một tâm trạng khi thấy lựa chọn nào của
mình cũng chỉ là một bản án chung thân cho những
ngày ngắn ngủi còn lại.
Lưu đầy và quê nhà
? Lưu đầy hay quê nhà ? cái ám ảnh thật siêu hình. Siêu hình như
những ẩn dụ trong những trang sách của Albert
Camus.
Cũng
may, chung quanh tôi – và người bạn nhiễu sự - còn có bạn bè, những người
cùng cảnh ngộ. Nếu không, khẩu súng trường
năm xưa của Hemmingway hẳn sẽ thêm một lần
hữu ích.
3.
Trưa hè thật yên tĩnh nơi một
thành phố nước Mỹ thật yên tĩnh. Đọc
lá thư người bạn kể lể về cõi lòng cứ
mãi xốn xang của những
thân phận xa xứ. Mở tờ báo còn thơm mùi mực
ra đọc lại bài thơ ngắn mà buốt lòng của
Song Nhị .
chống chỏi
bão giông
Loay hoay suốt
cuộc giáp vòng tử sinh
Dập dềnh
mệnh nước linh đinh
Tiếng Chim Di
Hót -
Rụng thinh
không buồn
( Song Nhị - Về
Nguồn)
Lại nghĩ đến người bạn
bên Florida hiu quạnh một mình bên gốc quỳnh nhìn hoa nở
mà chỉ nhớ đến cố nhân. Tôi nhìn xuống những
cánh lá quỳnh cả gia đình cặm cụi đem về
trồng trong cái chậu đẹp nhất, để ở
nơi có nhiều bóng mát nhất của hiên nhà, và hàng tuần
được bón bằng loại phân đắt tiền
nhất mà tôi tìm thấy được. Không hiểu rồi
chúng có sống được không, và, dù sống được,
không biết những đóa hoa nở ra sẽ như thế
nào ? Bỗng trong trí nhớ hiện ra mồn một những
ghi chép từ một cuộc hành hương của tình bằng
hữu . . .
Con đường
xuyên bang mênh mông và thăm thẳm những cánh đồng
khô vàng cháy, những hàng cây ngút ngàn , những thung lũng hun
hút, những đồi núi chập chùng. Những bảng
đường xanh trắng, những tấm pa nô hân hoan
chào mừng. Oklahoma – Tulsa, Tennessy – Nashville, Mississippi - ,
Alabama- Burmingham, Georgia- Atlanta, Valdosta, Florida – Jacksonville . . .
Ngày rồi đêm trôi qua, chặng nghỉ ngơi với những
quán trọ bên đường. Cuối cùng, nơi chúng tôi
muốn đến đã đến.
. . .Trước
mắt tôi là những đóa hoa quỳnh trắng ngần,
to như đóa cẩm chướng Đà lạt 30 năm
về trước, xòe ra kiêu hãnh và rực rỡ, dù trước
đó một tiếng đồng hồ đã khép nép e dè
bên mép lá của cây quỳnh dài như một cánh tay thiếu
nữ và xanh như màu áo len
xanh khóac ngoài áo dài trắng nữ
sinh. Những người bạn tôi – kẻ đến từ
Dallas, người từ Pennsylvania ,và chủ nhà Florida - ngồi bên chậu quỳnh, chờ
hoa quỳnh nở và chờ gia đình tôi còn đang hối
hả trên con đường xuyên bang thăm thẳm ngoài
kia.
Và chúng tôi đã
đến, vừa kịp lúc 3 đóa quỳnh hương
nở ra viên mãn, thơm ngát như tình bằng hữu chúng
tôi sau 30 năm trải những thăng trầm, như những
người bạn đời chúng tôi trải bao sóng gió dập
vùi , vẫn còn đó bên nhau hôm nay, nhìn những đóa hoa quỳnh
nổi bật trên nền xanh thẫm của lá và nhìn nhau ,
hạnh phúc. . .
Đã rồi –
Gió tạnh
mưa mau
Sông trăm nhánh
tụ
Gọi nhau tìm về
(Song Nhị - Về
Nguồn)
Tôi cầm lá thư người bạn
lên, định đọc nốt, nhưng những chữ
đã biến đi đâu mất biệt. Chỉ còn lại
mặt giấy ố vàng rẻ tiền và cái im lặng thật
xốn xang . Tôi xoay ngang xoay dọc tờ thư, như muốn
gom lại vô vàn mảnh vỡ
vô hình của nghĩa từ những con chữ trêu
ngươi. Chỉ thấy đôi con mắt đăm
đăm nhìn vào khỏang không buổi trưa hè tĩnh lặng.
Giật mình khi thấy đó chính là đôi mắt trễ gọng
kính lão của mình. Vậy ư ?
Ngày hôm ấy, phía bên Phương Đông,
nơi mặt trời đi ngủ rất muộn, những
đóa quỳnh nở rực rỡ, kiêu sa giữa những
bàn ghế chỏng chơ và một người già ngồi
nhắm mắt nhìn về hôm qua ,miệng khò khè hát chờ
nhau hoài cố nhân ơi. Phía bên Phương Tây, một
người già khác ngồi vỗ những dòng chữ nhạt
nhòa trên trang giấy ố vàng cho rơi xuống chậu quỳnh
mới cắm, miệng cũng khò khè ư ử nhìn về
đường cố lý cố lý xa xôi.
Cả hai bên, hai
người già, đều tội nghiệp như nhau. . .
T.Vấn