Cuộc
Nhân sinh . . .
● Gởi theo hương hồn
một người bạn.
● . . . kiếp này đành gởi nắm
xương quê người
Hốt nhiên tỉnh ngộ nực cười
Ở đâu cũng đất cũng trời thế
gian
( Trần Trung
hậu )

1.
Sáng nay,
trong lúc còn mắt nhắm mở nằm trên giường,
tôi nhận được cú điện thoại của
người bạn ở xa báo tin rằng, một
người bạn tù của chúng tôi vừa mới qua
đời vì căn bệnh ung thư ngặt nghèo đeo
đuổi anh từ nhiều năm nay. Vậy
là thêm một người nữa ra đi. Anh đã
sống sót sau nhiều ngày tháng đày ải trong những trại
tù từ Nam ra Bắc, sau nhiều ngày tháng vất
vưởng trên những hè phố Sài Gòn, không nhà cửa,
không công ăn việc làm, không một hy vọng gì vào ngày
mai cho đến khi có chương trình HO tái định
cư ở nước Mỹ, dành cho những quân nhân công
chức chế độ cũ đã từng bị
nếm mùi tù ngục của chế độ mới. Như nhiều người bạn khác, trong đó
có tôi, anh lên đường đi làm lại cuộc
đời nơi xứ người. Những
tưởng mọi chuyện sẽ có cái kết thúc có
hậu ( vui vẻ ) như trong những
câu chuyện cổ tích, nhưng chỉ một thời gian
ngắn sau khi ổn định cuộc sống, anh
bạn tôi khám phá ra mình đã mắc một chứng
bệnh hiểm nghèo, khó lòng chữa chạy, dù anh đang
sinh sống ở Mỹ, nơi có những thành tựu y
khoa vào bậc nhất thế giới. Khi biết
được mình không còn sống bao lâu, anh bạn tôi vui
vẻ chấp nhận số phận không may của mình.
Anh chỉ băn khoăn cho lẽ hữu hạn của
kiếp người.
Gần
10 năm lăn mình giữa lửa
đạn của chiến tranh, đã bao lần anh
đối diện với cái chết chỉ cách mình trong
gang tấc. Và anh cũng đã từng
chứng kiến nhiều cái chết trẻ của những
đồng đội của mình. Với anh – một
người lính – những ngày chiến tranh
ấy, cái chết là phần không thể thiếu , không
thể tách rời và cụ thể như những cái xác
đẫm máu của đồng đội anh từng
ẵm trên tay , cụ thể như những chiếc quan
tài đơn sơ có phủ lá quốc kỳ và
người vợ trẻ oằn mình với tiếng khóc
không thành tiếng. Rồi cũng gần 10
năm lê mình qua những trại tù trên khắp các miền
đất nước, anh cũng đã từng thấy
những cái chết tức tưởi của bạn
đồng tù. Có người nằm chết vắt
xác trên hàng rào kẽm gai vì bị vệ binh cộng sản
phát hiện và xả súng bắn trong lúc đang tìm cách
đào thoát ra khỏi trại. Có người chết vì
bệnh tật, không thuốc men chữa trị, hoặc
đơn giản , chết vì bị
ngược đãi, bỏ đói. Rất nhiều lắm
những cái chết vô lý sau khi đã sống sót một
cuộc chiến tàn khốc .
Sau khi
cầm tờ giấy phóng thích cho về cuộc sống
ngoài đời, đã nhiều lần anh nghĩ
đến cái chết vì phải đối diện với
một thực tại thật khắc nghiệt, không nhà
cửa ( người vợ cũ đã bỏ anh mà đi
sau nhiều năm tháng chờ đợi trong vô vọng ),
không một người thân ( anh em ruột thịt của
anh đã thất lạc sau nhiều cuộc cưỡng
bức kinh tế mới của nhà cầm quyền
cộng sản ), không công ăn việc làm ( người
dân bình thường còn vất va vất vưởng, nói gì
đến thành phần ngụy cải tạo như anh ).
Đã có lúc, anh tuyệt vọng còn hơn những ngày anh
bị sốt rét nằm run rẩy trên chiếc sạp tre
ở một căn lán trại trống huếch trống hoác giữa
rừng núi Hoàng Liên Sơn thiếu chăn, thiếu
thuốc, mà trong những cơn mê sảng anh chỉ
thấy ảo ảnh của tô cháo hành rắc tiêu từ
một thời thơ ấu.
Nhưng
sức sống mãnh liệt trong anh đã giúp anh tồn
tại sau bao gian nan sóng gió mà cuộc sống (
con người ) đã đổ ập xuống
đời anh.
Cuộc hồi sinh từ đổ nát, hủy
hoại, tuyệt vọng đã xảy ra như một phép
lạ. Và
vì có rất nhiều những cuộc hồi sinh như thế,
nên người ta gọi đó là khả năng chịu
đựng vô hạn của con người.
Có thật là khả
năng chịu đựng của con người là vô
hạn hay không ?
Anh bạn tôi đã từng thắc mắc và cũng
đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Những ngày lăn
lộn trên giường bệnh với cơn đau
nhức triền miên, những cuộc xạ trị khiến
thân thể
anh gầy đét, tóc râu rụng sạch, anh đã nhận
ra được rằng có những giới hạn mà con
người không thể vượt qua được,
bất kể bộ óc con người thông minh đến
đâu, nghị lực con người bền bỉ
đến đâu. Cái giới hạn ấy nằm ở
chính cái thân xác bọt bèo của con người
.
Dù con
người tự cho mình là một sinh thể cao
đẳng nhất trong thế giới triệu triệu
chủng loại sinh thể khác nhau, thì cũng như các
chủng loại sinh thể dưới mình, con
người vẫn phải nằm trong định
luật phổ quát : hễ có sinh, tất có diệt.
2.
Những
ngày này, ngoài cuộc đối mặt cũ kỹ hàng ngàn
thế kỷ của con người với lẽ sinh
tử của vạn vật, người ta còn phải
đối mặt với những thế lực thiên nhiên
đầy quyền uy và sức mạnh mà – hơn một
trăm năm khoa học kỹ thuật đi những đôi
hia bảy dặm – chúng ta đã tưởng rằng
, những thế lực ấy chỉ có thể
đe dọa được
con người ở thời kỳ ăn lông ở lỗ.
Cơn
sóng thần Tsunami
xảy ra ở vùng Nam Á hồi cuối năm
ngoái lấy đi mạng sống của gần 200 ngàn
người đã mở đầu cho một loạt những tai họa thiên nhiên minh
chứng cho sự bất lực của con người .
Rồi sau đó là những cuộc động đất,
những trận cuồng phong mang theo chết chóc hủy
diệt ở vùng bắc Mỹ, mà chính nước Mỹ
hùng cường được trang bị đầy
đủ các thành tựu kỹ thuật đối phó
với thiên nhiên
là nạn nhân . Gần đây
nhất là cuộc động đất ở
Ngoài ra,
còn sự đe dọa toàn cầu của Dịch Cúm Gia Cầm ( Bird Flu
), mà một khi trận dịch này bùng nổ, nhân loại
sẽ phải đối phó với sự chết chóc hàng
loạt chưa từng xảy ra trong lịch sử thành
văn của con người. Các viên chức cao cấp
của Tổ Chức Y tế Thế Giới ( WHO) đã xác quyết rằng cơn
dịch này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành
đại dịch do nguy cơ lây nhiễm từ gia
cầm sang người, từ người sang
người chỉ là vấn
đề thời gian mà thôi. Tin từ Việt
3.
Anh bạn tội nghiệp của chúng tôi đã
nằm xuống yên nghỉ vĩnh viễn. Cuộc
chiến đấu kéo dài mấy chục năm với
nhiều đối thủ khác nhau của anh thực
sự chấm dứt. Anh đã thắng
tất cả, nhưng thua ở trận sau cùng này. Cái
chết của anh
chứng tỏ sự hữu hạn của
khả năng con người. Kể ra, anh
bạn tôi cũng đã vinh dự được chiến
đấu đến hơi thở cuối cùng rồi
mới chịu thua. Còn những nạn nhân của
động đất, của cuồng phong, hay
điển hình nhất là hơn hai mươi nạn nhân
của trận gió xoáy ở Tiểu bang Indiana, họ
chết mà không được dịp nhìn thẳng mặt
thần chết ( dù nhìn với sự
sợ hãi hay bất chấp coi thường ), không
được dịp giằng co, chiến đấu
trước khi xuôi tay, nhắm mắt , tan biến vào cõi
hư không.
Những người còn sống, như tôi, đang
phải đương đầu với sự bất
trắc không biết sẽ xảy ra vào lúc nào, ở
đâu.
Chỉ nghĩ đến
như thế thôi, tôi lại thấy mừng cho bạn
của mình.
4.
Hơn
bao giờ hết, nhân loại đứng trước nguy
cơ phải đối diện với một sự
thực là, không có một chỗ nào được gọi
là an toàn tuyệt đối trên mặt
đất cho con người nữa. Sự hủy
diệt tập thể có thể là định mệnh
cuối cùng cho con người ở thời kỳ
điện tử này.
Thôi thì chẳng qua cũng
chỉ là một cách thể hiện cái hữu hạn
của kiếp nhân sinh.
Xin chúc cho hương
hồn bạn tôi nghỉ ngơi vĩnh viễn.
Chưa biết giữa
tôi và anh, ai may mắn hơn ai !
T.vấn