Di dân và bản sắc nước
Mỹ

1.
Một nhà báo Mỹ, trong khi quan sát
những cuộc xuống đường gần đây
của các tổ chức ủng hộ cho quyền di
dân ở những thành phố
lớn như Los Angeles ( CA), Phoenix ( Arizona ), Atlanta ( GA)
đă đặt câu hỏi :
Đất nước này là đất
nước của ai vậy ? tại sao
những người từ những nước khác,
nhập cư vào Mỹ một cách bất hợp pháp,
rồi tiếp tục sinh sống bất hợp pháp ,
lại có quyền đ̣i hỏi rằng nước
Mỹ, không những phải cho phép họ sinh sống
hợp pháp nơi đây, mà c̣n phải yểm trợ
họ bằng tiền đóng thuế của những công
dân Mỹ sống theo luật pháp ? Có phải chúng ta đă
trở nên điên khùng rồi không ?
Hăy
đọc một hàng tiêu đề lớn trên một tờ báo về
cuộc biểu t́nh ở
Quyền
ǵ mà họ nói đến ở đây vậy? nếu
họ có mặt ở đây bất hợp pháp, họ
chỉ có một quyền duy nhất là rời khỏi đất
nước này, v́ theo Hiến Pháp của nước
Mỹ, họ không có quyền ǵ hết. Tương tự
như, một người Mỹ không có lư do ǵ để
đ̣i hỏi được hưởng những
quyền lợi của một công dân
2.
Cũng một nhà báo Mỹ khác,
lại có những ư kiến trái ngược.
Bằng
cách nh́n thật kỹ ư nghĩa ở đằng sau
những cuộc biểu t́nh đ̣i quyền di dân ở
những thành phố lớn khắp nước Mỹ
những ngày gần đây, người ta nhận ra
một điều là chính cộng đồng những
người Hispanic ( gồm người Mexico và những di
dân đến từ các quốc gia Nam Mỹ ) đă gởi
một thông điệp rất kịp thời nhắc
nhở mọi người về một thành phần
đáng kể trong cộng đồng di dân người
Mỹ mà bấy lâu nay họ thường bị quên lăng.
Từ trước tới nay, họ (
những người di dân bất hợp pháp )
vốn không có đại
diện chính thức trong các cuộc tranh căi ở Quốc
Hội liên quan đến vận mệnh của chính
họ và gia đ́nh. Nhiều cuộc khảo sát đă cho thấy
rằng, luận điểm chính nhất mà những
người chủ trương trục xuất
người di dân bất hợp pháp về nước
đă không có cơ sở vững chắc. Luận
điểm ấy cho rằng, những người di dân
hợp pháp ( cùng với người Mỹ chính gốc
) tỏ ra không bằng ḷng
với sự hiện diện của những người
nhập cư bất hợp pháp , v́ những người
này đă làm cho công ăn việc làm
khan hiếm hơn,
cũng như làm cho việc
định cư hợp pháp ở nước Mỹ
trở nên khó khăn hơn . Một công ty trưng cầu ư
kiến chuyên nghiệp, vừa ḥan tất cuộc khảo
sát 800 người di dân hợp pháp
sống ở 47 tiểu bang, đến từ 43
quốc gia khác nhau trên toàn thế giới. Con số 800
người nói trên được lựa chọn như
vậy nhằm phản ánh trung thực tổng số 26
triệu người di dân hợp pháp hiện đang
sống trên nước
Mỹ. Kết quả cuộc trưng cầu ư
kiến cho thấy, 81% trong số 800 người di dân
hợp pháp nói trên cho rằng 11 triệu người di dân
bất hợp pháp đang làm những công việc, mà họ
( cùng với các công dân Mỹ
khác ) không muốn làm , và chỉ có 11% cho rằng những
người này ( di dân bất hợp pháp ) đă chiếm
mất những công việc lẽ ra họ (di dân hợp
pháp và công dân Mỹ ) có
thể có được.
Liên
quan đến t́nh h́nh kinh tế nước Mỹ, 73% cho
rằng những người di dân bất hợp pháp đă
giúp đưa kinh tế lên cao nhờ vào việc họ
đă chấp nhận những
công việc lao động lương thấp, và 17%
phần trăm nói rằng việc những người này
( di dân bất hợp pháp ) chấp nhận làm việc
với mức lương rất thấp đă khiến
cho kinh tế ( nước Mỹ ) trở nên tồi tệ
v́ mức lương tối thiểu không tăng lên
được.( David Broder- Washington Post Writer group)
3.
Thực ra, vấn đề di dân , -
không chỉ vấn đề nên hay không nên trục
xuất những người di dân bất hợp pháp
đang sinh sống ở nước Mỹ - hiện là một đề tài nóng
bỏng trong công luận Mỹ. Phần lớn dân chúng
Mỹ không bằng ḷng với sự có mặt bất
hợp pháp của những người đến từ
các nước khác, với lư do đơn giản là v́
nước Mỹ là một quốc gia đặt căn
bản trên luật pháp, bất cứ điều ǵ trái
luật đều không chấp nhận được.
Nhưng khi đối diện với những khó khăn
trong việc trục xuất những khách không mời mà
đến, tức 11 triệu người bao gồm cả gia
đ́nh của họ, trước hết là về mặt
ngân sách, có thể lên tới hàng mấy trăm tỉ
Mỹ Kim, và kéo dài cả hàng chục năm trước khi
công việc có thể hoàn tất , con số đó khiến
nhiều người chóng mặt, và, đồng thời
khiến họ thêm phẫn nộ. Mặt
khác, ngay cả vấn đề phong tỏa biên giới
với
Nhưng
có lẽ, ở phía dưới đáy những cuộc tranh
luận ấy, người ta có thể nhận ra một
vấn đề sâu xa hơn , liên quan đến tất
cả những làn sóng di dân đến nước Mỹ
từ đầu thế kỷ 20, trong đó bao gồm
cả những người di dân
hợp pháp lẫn không hợp pháp, mà vấn
đề kinh tế và luật pháp chỉ là bề mặt. Đó là vấn
đề bản sắc nước Mỹ (
American Identity ).
4.
Có thể đặt vấn
đề bản sắc nước Mỹ trong khuôn khổ nỗi lo
sợ thầm kín của người Mỹ trước
làn sóng người nhập cư đă không chịu
đồng hóa vào ḍng sống ( invasion without assimilation ) -dù chỉ mới hơn 300 năm
tuổi - , của nước
Mỹ, mà cụ thể nhất là vấn đề ngôn ngữ.
Nhiều người Mỹ rất khó chịu trước
việc những người di dân nói tiếng Tây ban Nha ( Spanish) đă không nỗ lực học
tiếng Anh, ngôn ngữ chính thức của nước
Mỹ. Theo họ, để trở thành một công dân
Mỹ, điều kiện tiên quyết là người
ấy phải nói, nghe , đọc và viết tiếng Anh,
nếu không hoàn toàn thông thạo, th́ ít nhất, cũng
phải ở mức căn bản. Mặt
khác, vấn đề ǵn giữ phong tục tập quán
truyền thống của những người di dân
đến từ nhiều nước khác nhau, không phải
là không có vấn đề tranh căi. Một mặt,
những người ủng hộ th́ cho rằng việc
những người di dân duy tŕ phong tục tập quán
riêng của họ, từ cách ăn, cách mặc, cách tổ chức
và kỷ niệm những ngày lễ dân tộc ( của
người di dân ) làm phong phú thêm nền văn hóa vốn
đă rất đa dạng của nước Mỹ.
Nhưng cũng không ít người Mỹ cho rằng
việc duy tŕ những nét rất riêng ấy từ quê
hương gốc của những người di dân đă
đe dọa tính tổng thể của nền văn hóa
mang nét đặc trưng của người Mỹ, dù nét
đặc trưng ấy vốn nguyên thủy cũng
chỉ là sự pha trộn văn hóa từ nhiều dân
tộc khác nhau.
Sự việc lá cờ của
nước Mexico và một số các quốc gia Châu Mỹ
La Tinh khác được những người biểu t́nh
" đ̣i quyền di dân " phất lên trong khi xuống
đường tuần hành ở những thành phố
lớn ( nhất là ở Los Angeles )
thời gian vừa qua ( điển h́nh là ngày " không có
những di dân " Thứ hai 1 tháng 5 -2006 ) lại càng làm
cho vấn đề bản sắc Mỹ trở nên nổi
cộm hơn. Dường như t́nh h́nh ,
thêm một lần nữa,
trở nên phức tạp , khi, mới đây nhất,
việc bản Quốc ca Mỹ (
The Star-Spangled Banner ) được một số ca
sĩ nổi tiếng gốc Latin hát bằng tiếng Tây Ban Nha và thâu
thanh, rồi sau đó được phát trên các đài phát
thanh nói tiếng Tây Ban Nha đă gây nên nhiều sự
phản đối trên toàn nước Mỹ, kể cả
Tổng Thống Mỹ G. Bush.
Ông cho rằng bản quốc ca của nước Mỹ
phải được hát bằng tiếng Anh
, chứ không phải một thứ ngôn ngữ nào khác
( Cần biết thêm rằng, ngoài bản quốc ca The
Star-Spangled Banner , nước Mỹ c̣n có những bản
nhạc khác, thông dụng không kém và thường
được hát trong những dịp lễ lậy, chính
thức hay không chính thức, đó là các bài America the
Beautiful hay Amazing Grace, God Bless
America. Nhạc sĩ Phạm Duy đă viết lời
Việt cho những bài hát này và tŕnh diễn vào những năm
cuối thập kỷ 70 khi ông và gia đ́nh c̣n đi đây
đó lưu diễn khắp nước Mỹ.).
5.
Công luận Mỹ, tuy không hài ḷng
với những diễn biến của t́nh h́nh di dân
hiện nay, nhưng phần lớn, đều nhận ra
một điều : họ ( và cả
chúng ta, những di dân đến từ Việt Nam ) đang
sống trong một nước Mỹ với rất
nhiều những thay đổi, không chỉ ở trên
bề mặt như thành phần kinh tế, sắc tộc
mà c̣n diễn ra sâu xa ở những lănh vực văn hóa, xă
hội, truyền thống. Ngày nay, ngay ở trên
nước Mỹ, họ có thể ăn một tô phở
chính gốc
của người Việt Nam ( không cần
phải cầu kỳ như cựu Tổng thống Clinton
mấy năm về trước ghé tận Sài G̣n mới
được thưởng thức món ăn phổ thông
nhất ấy ), nghe nhạc truyền thống của
người Mexico, mướn một cuốn phim Ấn
Độ , hay vào thăm viếng một đền thờ của người
Hồi Giáo, thực tập tiếng Tây Ban Nha ở bất
cứ thành phố nào họ dừng chân. Vấn
đề là liệu họ có khả năng tự
điều chỉnh với những thay đổi ấy
không. Và không phải là không có cảm giác sợ hăi
trước những biến đổi, rồi sự
sợ hăi ấy biến thành phản ứng tự nhiên
như khó chịu, thậm chí, t́m cách ngăn chận ,
khiến ác cảm nảy sinh giữa những công dân
Mỹ " truyền thống " và công dân Mỹ "
mới ".
Nếu lịch sử nhân loại là
một bài học thường xuyên cần được
cập nhật, th́ đă đến lúc người ta
cần nh́n những quần thể con người
dưới khía cạnh " động " ( move),
chứ không phải khía cạnh " tĩnh " ( static) . Ngôn ngữ con
người là một chất lỏng, nó "chảy"
và có thể được "chứa" dưới
bất cứ "vỏ đựng" nào .
Văn hóa cũng thế, nó không ngừng
chuyển thể. Và con người, - do chiến tranh, do nguồn
thực phẩm, do sự nẩy sinh những cơ
hội, những hy vọng - di chuyển, tái định
cư. Đó là khuôn mặt mới của thế giới
ngày nay,nhất là ở nước
Mỹ, một quốc gia có mức sống ( vật
chất ) ở trong số những quốc gia dẫn
đầu thế giới . Và hơn nữa,
Mỹ c̣n là mảnh đất, bất cứ ai, bằng
tài năng và sự kiên tŕ, đều có thể thành công.
Do đó, không ngạc nhiên nếu khuôn mặt bản
sắc nước Mỹ thay đổi nhanh chóng, với
làn sóng người từ khắp nơi trên thế
giới - hợp pháp hay không hợp pháp - đổ về .
6.
Từ đó, vấn đề thách
đố lớn nhất với xă hội Mỹ ( trong đó bao gồm những người
di dân từ mọi quốc gia nguyên gốc ) là khả
năng tự điều chỉnh
và hội nhập ở các nhóm thành viên cấu thành xă
hội đa chủng và liên hiệp ( united). Những
đạo luật ( hợp thức hóa
người di dân bất hợp pháp hay trục xuất
họ về nước ) vẫn chỉ là giải
quyết vấn đề về mặt luật pháp. C̣n
về mặt cấu trúc xă hội, để giải
quyết vấn đề ấy đ̣i hỏi một
nỗ lực cao
hơn những phát biểu mị dân kiếm phiếu
của các vị dân cử.
Toàn
xă hội (Mỹ) phải nh́n ra được cốt lơi
của vấn đề là : làn sóng
người ồ ạt đến định cư
ở nước Mỹ không hề đe dọa bản
sắc dân tộc của nước Mỹ, mà chính sự
thẩm thấu và hội nhập ấy là bản sắc
dân tộc của người Mỹ, như đă
được minh chứng từ ngày đầu tiên
nước Mỹ được thành lập cho
đến nay.▪
©T.Van 2006