Thịt da ai cũng là người

Người lính trẻ, mới 25 tuổi,
là cha của hai đứa con gái xinh đẹp, 1 tuổi
và 5 tuổi. Anh bước vào
trận địa Iraq với
niềm tin mănh liệt rằng ḿnh sẽ sống c̣n để
trở về sau khi làm tṛn nhiệm vụ. Cuối cùng, khi
nhiệm kỳ phục vụ đă măn, tay cầm tờ giấy
quyết định cho trở về quê nhà , anh lại phải
đối đầu với một t́nh huống khó
khăn khác. Một người bạn đồng ngũ
cùng đơn vị, cũng sắp hết nhiệm kỳ
phục vụ, ước mong ḿnh được rời
chiến trường Iraq sớm hơn để có thể
cùng với người vợ trẻ ở nhà kỷ niệm
đúng 1 năm ngày hai người thành hôn. Nghe câu chuyện
của bạn, anh lính trẻ quyết định nhanh
chóng. Anh để cho người bạn đồng
ngũ thế chỗ của ḿnh,về nhà trước. C̣n
anh sẽ ở lại thay cho người bạn và sẽ
về theo lịch tŕnh đáo hạn của người này.
Một hôm, anh lính trẻ cùng với các bạn,
sau chuyến tuần tra như thường lệ, lên chiếc Humvee trở về
căn cứ đóng trong thành phố Bagdad. Chiếc Humvee
cán trúng ḿn gài sẵn trên đường. Chiếc xe bật
tung lên, rồi rơi xuống trên vệ đường.
Những người lính, kẻ chết, người bị
thương. Riêng anh lính trẻ, sau một lúc ngất
đi đă tỉnh dậy, thấy ḿnh nằm lọt thỏm
dưới 1 hố đất khá sâu gây nên bởi tiếng
nổ. Anh cố sức ngoi người lên khỏi miệng
hố, khi ấy, cảm gíac đau nhói từ cánh tay trái và
hai chân khiến anh chợt nh́n xuống và chỉ thấy những
đống thịt bầy nhầy ở chỗ trước
đây là tay và chân của ḿnh . Trong khỏanh khắc, anh cho
rằng ḿnh sắp chết. Nhưng h́nh ảnh người
vợ trẻ và hai đứa con nhỏ hiện ra trong
đầu khiến anh bừng tỉnh, và quả quyết
ḿnh phải sống bằng bất cứ gía nào. Cố nén
cơn đau, mặc cho máu trào ra ở những vết
thương, anh trườn ḿnh như đứa bé mới
biết ḅ lên trên miệng hố, v́ chỉ ở đó, may
ra tóan cứu thương mới nh́n thấy anh dễ dàng.
Ḥan ṭan kiệt sức khi ḅ lên tới miệng hố, với
cảm gíac trong cơ thể ḿnh không c̣n chút máu nào, anh lính trẻ
mơ hồ ngửi thấy mùi quen thuộc của Bagdad :
mùi vỏ xe bị đốt cháy, mùi cống rănh tù đọng và các thứ rác rưởi nồng
nặc hôi hám dưới anh nắng mặt trời. Trước
khi ngất đi một lần nữa, người lính trẻ
c̣n kịp nh́n thấy bóng dáng người vợ trẻ tay
dắt , tay bồng 2 đứa con nhỏ đi về phía
chân trời. Anh cố sức
gọi to tên của họ, nhưng chỉ thấy
bóng những người lính cứu thương chạy lại.
Lúc ấy, anh tin rằng ḿnh sẽ không chết.
Một chuyến bay khẩn cấp
đưa người lính trẻ từ Bagdad về bệnh
viện cấp cứu ở Đức, rồi vài ngày sau ,
anh được đưa trở về Mỹ, mảnh
đất quê nhà lẽ ra anh
đă có mặt từ trước đó với thân thể
lành lặn.
Khi ḥan ṭan tỉnh táo để có thể
nhận biết được sự sống chung quanh, anh
không hề có cảm gíac tuyệt
vọng là ḿnh đă trở thành người tàn phế. Cánh
tay trái bị cưa lên tới khủyu tay. Hai chân cũng bị
cưa lên tới đầu gối. Cánh tay phải lành lặn
phải tập làm công việc của cánh tay trái bị mất
và cả hai chân nữa. Phương tiện giúp anh di chuyển
đây đó trong khuôn viên khu bệnh viện phục hồi
là chiếc xe lăn, với cần điều khiển nằm
bên tay phải. Anh vui v́ biết ḿnh c̣n sống. Với anh,
đó là một ân sủng, v́ nhiều đồng đội
của anh đă không c̣n sống để trở về.
Khi người ta đến chúc tụng anh là một anh
hùng, anh tỏ vẻ khó chịu. Anh tin ḿnh chỉ là một
người lính b́nh thường làm nhiệm vụ đất
nước giao phó . Nay anh đă xong nhiệm vụ, dù phải
để lại chiến trường khốc liệt ấy
1 cánh tay và hai chân. Với anh, chính những đồng đội
của anh c̣n đang chiến đấu nơi đó mới
là những anh hùng. Nhờ họ, anh đă được sống
c̣n. Và ngày nay, nơi trung tâm phục hồi với những
thương phế binh chiến hữu của anh, họ
cũng là những anh hùng đă giúp anh đủ nghị lực
để bắt đầu cuộc sống mới với
chỉ một cánh tay lành lặn, nhưng bù lại, anh
được bao nhiêu những cánh tay đồng đội
khác vươn ra giúp anh đứng vững trên đôi chân .
. . gỉa của ḿnh.
Đối với những người
đă từng là lính, đă từng tham gia trận địa,
th́ câu chuyện ở trên sẽ gợi cho họ nhiều
h́nh ảnh, nhiều t́nh huống quen thuộc. Việc anh
lính trẻ sẵn sàng ở lại chiến đấu thay
cho người bạn ḿnh cần về với vợ trong
ngày lễ kỷ niệm ngày cưới đầu tiên là
câu chuyện thật b́nh thường với những
người đă từng sát cánh bên nhau trong những giây
phút vào sinh ra tử. B́nh thường là v́ họ đă từng
chia sẻ với nhau những thứ “ ghê gớm” hơn,
quư gía hơn , đó là mạng sống. Anh lính trẻ khi tỉnh
lại, biết chắc một điều là nếu không
có những chiến hữu của ḿnh, bất chấp những
lằn đạn phục kích, những quả ḿn gài quanh
quẩn đâu đó, đă quên ḿnh lao vào chỗ chết
ḥng cứu sống những đồng đội c̣n nằm
thoi thóp với vết thương khủng khiếp trên
người, th́ hẳn anh không c̣n ngồi đây để
nhận những lời chúc tụng. Thế nên anh đă không
thể nhận danh hiệu anh hùng mà người ta gọi
anh. Xét cho cùng, những danh hiệu dù cao quư cũng chỉ
là những danh hiệu. Chúng không thể so sánh được
với thứ t́nh cảm có thật, thứ t́nh cảm
thiêng liêng của những người mặc chung mầu
áo xả thân v́ lư tưởng, v́ nhiệm vụ đất
nước giao phó . Những giọt nước mắt
đổ trên thi thể đồng đội , một
điếu thuốc truyền tay trong đêm nằm dưới
lô cốt chờ giờ giao chiến và lời dặn ḍ
nhau nếu sau trận chiến có đứa không trở về
, không phải là hiếm hoi trong những câu chuyện về
những người lính . Chiến tranh nào cũng tàn ác và
vô nhân. Nhưng trong cái tàn ác , vô nhân của chiến tranh
người ta vẫn thấy nở ra những bông hoa nhân
hậu tuyệt đẹp , bông hoa của t́nh bằng hữu,
mà v́ cùng chiến đấu chung một mầu cờ, một
lư tưởng, người ta c̣n gọi đó là t́nh chiến
hữu.
Người lính trẻ, trong cuộc chiến
riêng của ḿnh sau khi những vết thương đă
lành lặn, dù biết rằng c̣n sống đă là môt ân sủng , cũng vẫn phải trải qua nhiều ngày
tháng u uất, chán nản. Nh́n hai chân cụt lên đến
đầu gối, một cánh tay trơ trụi, anh nghĩ
đến tương lai của ḿnh, của gia đ́nh và
những cực nhọc mà người vợ trẻ phải
chịu đựng, phải chia sẻ với anh. Anh sợ
ḿnh sẽ là một gánh nặng cho những người
thân yêu nhất. Một cánh tay c̣n lại không đủ dài
để ôm trọn cả ba con người trong một
gia đ́nh nhỏ. Chưa kể đến những nhu cầu
khác rất người của người vợ trẻ
mà đă là người thường khó ai có thể không
nghĩ đến. Cũng những ngày tháng của cuộc
chiến c̣n khốc liệt hơn cuộc chiến trên băi
chiến trường, cuộc chiến chống lại những
chán chường tuyệt vọng nhất đến tự
chính ḿnh, anh lính trẻ lại t́m thấy được sự
trợ lực từ những chiến hữu năm
xưa, nay cũng cùng trên một trận địa với
anh, cũng với những

thân thể không lành lặn, cũng với
những băn khoăn, những trăn trở nhức buốt
: Liệu vợ tôi có c̣n yêu
thương tôi như ngày xưa ? Người ta có nh́n tôi với
ánh mắt thương hại hay không ? Tôi có sẽ
được sống hạnh phúc như một người
lành lặn hay không ? những đứa con của tôi có buồn
tủi trước sự bất hạnh của người
cha hay không ? v..v..
Ở đây, một lần nữa nổi
bật lên ư nghĩa thiêng liêng của t́nh chiến hữu. Ở
một nghĩa rộng lớn hơn, đó là t́nh cảm gắn
bó giữa những người có chung một nếp
nghĩ, chung một ư hướng cho tương lai, chung một
mục tiêu cao quư trong thân phận làm người. Cuộc sống
vốn là một trường tranh đấu, chống lại
điều ác, chống lại những thế lực
đen tối, những quyền lực phi nhân, chống cả
những ganh ghét, đố kỵ , ti tiện của ḷng
người. Không ai có thể đơn độc một
ḿnh trong những cuộc chiến ấy. Dù đó là người
có đầy đủ một thân thể lành lặn, một
trí óc minh mẫn hay người thương tật phải
bước đi với sự nâng đỡ của
người khác.
Nh́n số phận người lính trẻ
bị cắt đứt hai chân , một cánh tay , tôi nghĩ
đến bao nhiêu người thương binh tội nghiệp
của cả hai miền Nam Bắc trong cuộc chiến
tranh Việt Nam hơn 32 năm xưa. Thời gian , nếu
nó có thể bào ṃn đi những nỗi đau, th́ cùng lúc,
nó cũng đủ sức làm người ta quên hết
đi bao nhiêu điều cần nhớ, cần giữ, cần
trân trọng. Những kẻ may mắn như tôi, sống
sót sau bao gian lao khổ cực, vượt thóat được
nhiều những thăng trầm của cuộc đời,
hẳn phải nhớ và nghĩ đến những chiến
hữu năm xưa, những con người không may phải
sống nốt chuỗi ngày c̣n lại với thân thể
đầy thương tật, có người c̣n chịu
đựng thêm những thương tật trong tâm hồn.
Họ, cũng như người lính trẻ 25 tuổi
thương binh tàn phế của cuộc chiến tranh Iraq
hôm nay, cần đến cánh tay ch́a ra đỡ họ
đứng dậy của những chiến hữu năm
xưa.
Bởi v́, thịt
da ai cũng là người (Nguyễn Du ).
_______________________________________________
© T.Vấn 2007