Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc khi bạn cứ mải mê truy tìm hạnh phúc gồm có những gì. Bạn sẽ không bao giờ có được một đời sống đích thực nếu bạn cứ tiếp tục tra vấn ý nghĩa của chính đời sống ấy.
( Albert Camus )
1.
Sống ở đời, hạnh phúc là thứ ai cũng thèm khát. Vì thế , người ta mải mê đi tìm. Tìm hòai, có kẻ thấy, có người không. Kẻ không tìm được hạnh phúc, thất vọng, buồn bã, chán chường.
1.
Ngày đầu tiên của năm mới. Đã bao lần câu nói quen thuộc này vang lên trong trí tôi , hay được viết xuống trên trang giấy trắng tinh, hoặc , hiện đại hơn, được gõ trên mặt phím chiếc máy tính xách tay lúc nào cũng kè kè bên tôi như hình với bóng.
60 năm trang sách đời tôi đã đi qua, 60 lần “ ngày đầu tiên của năm mới “ hiện hữu. Cũng chính vào thời khắc đầu tiên của năm mới, người ta hay nhìn lại quá khứ, để rút tỉa những điều cần rút tỉa cho tương lai, cho những ngày mai đang chờ đợi trước mặt.
Bước một mình qua ngưỡng cửa năm
Nhân gian tịch mịch tiếng mưa thầm
Chợt đâu vẳng tiếng gà lai kiếp
Báo vẫn đêm dầy ở cõi âm
( Trừ tịch- Mai Thảo)
1.
Ba Mươi Giao Thừa. Bếp lửa ấm áp quê nhà ngày cuối năm. Cái rộn rã của không gian. Cái tất bật của thời gian .Năm cùng tháng tận. Những hồi ức khiến muốn chảy nước mắt. Đêm Wichita lạnh buốt xương, nhức óc. Thèm sao một ngọn lửa quê nhà đêm Giao Thừa ngồi canh nồi bánh chưng , ngọn lửa rộn rã những niềm vui xum họp, gia đình, bạn bè và . . . những người con gái thuở ấu thời, ngọn lửa chiếu sáng cả một thuở thanh xuân, tóc xanh môi đỏ, ngọn lửa làm sôi sùng sục bao ước mơ cho đời, cho mình.
Đã bao năm[...]
Ba vạn sáu ngàn ngày lạt lẽo
Già nua theo nắng gió phong trần
( Ngọc Phi)
1.
Mùa Lễ Hội đã qua. Những chùm đèn xanh đỏ đã lại được cất kỹ trong nhà kho, chờ đến sang năm. Những bận rộn, xôn xao, đã tạm lắng xuống. Tờ lịch cũ đã được cất vào ngăn kéo ( một thói quen lưu giữ quá khứ ), và tờ lịch mới còn thơm mùi mực thản nhiên thay chỗ. Chỉ đến khi nhìn thấy tờ lịch mới, với những ô ngày còn trắng tinh chưa bị những hàng chữ viết tay nhỏ li ti chồng lên nhau ( với nội dung rất đỗi đời thường : Con đi khám răng lúc . . .giờ, Mẹ khám phụ khoa định kỳ lúc . . . giờ, Bố họp phụ huynh học sinh lúc . . . giờ, gởi check[...]
Thiếu nữ và mùa xuân – Tranh sơn dầu : Tôn nữ Tâm Hảo
• Mỗi bóng xuân về trên mái tóc
Là một hoàng hôn cũng lặng câm
( Ngọc Phi)
Mùa xuân. Đó là thời điểm khởi đầu cho chu kỳ thời gian của một năm. Trong vòng quay bất tận của cuộc nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày – tức một trăm năm chúng ta đi đứng ăn nói khóc cười theo mệnh nước nổi trôi – cứ mỗi lần mùa xuân đến, là mỗi lần lòng cứ ngậm ngùi cho những mùa xuân đã qua đi. Cõi người ta vừa đáng yêu vừa đáng ghét !
cái cõi mà khi ở trong đó, có lúc chúng ta cứ muốn rũ áo ra đi cho thanh thản , nhưng khi biết mình sắp sửa bị bứt ra khỏi nó, thì lại tìm hết cách[...]
Công an đang trấn tại các ngã tư chung quanh khu vực thành đoàn và công viên quảng trường công xã Paris. Nguồn: DCVOnline
Lời giới thiệu : Tin tức từ Sài Gòn cho thấy không khí những cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên Việt Nam phản đối Trung quốc đã có dấu hiệu “ chững “ lại. Ở Hà Nội, người ta cũng không ghi nhận được gì khá hơn. Xin giới thiệu đọan tin ngắn dưới đây về ngày Chủ Nhật 30-12-2007 tại Sài Gòn. Đặc biệt, tôi nhận được qua e-mail hai bài thơ sử dụng phong cách giống như “ thơ Sấm “ trong các tài liệu giảng đạo của Đức Thầy Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ. Cũng lối dùng thể thơ Song Thất Lục bát ( 2 câu 7 rồi kế đến là 2 câu sáu tám ) để nói về[...]
1.
Thế là đã hết một năm nữa. Những con số điện tử trên tờ lịch đổi chỗ cho nhau nhanh đến chóng mặt. Thời gian cứ như bay như thổi. Bao nhiêu việc phải làm vẫn còn nguyên đó. Vậy mà cứ hẹn lần hẹn lữa. Thôi để ngày mai. Thôi để tháng tới. Thôi để năm tới. Thôi để . . . Cho đến khi không còn lần lữa được nữa. Nhìn những tờ lịch vơi dần như sinh lực của mình cũng đang vơi dần mà tôi bất gíac rùng mình. Năm cùng tháng tận cũng có nghĩa là sức mỏn hơi tàn. Vậy mà có người bạn gìa vẫn còn chơi trống bỏi được. Tài thật. Nhưng mà có ích gì không khi cứ cố bám lấy cái mà mình không còn khả năng nắm giữ được nữa ? Ngày vui đã qua[...]
●Ta lần mò leo mãi,
Chưa qua được vách sầu
(Vũ Thành An )
Những niềm vui đến, rồi đi nhanh. Những nỗi buồn, thường ở lại rất lâu, có khi là mãi mãi. Những điều phù phiếm, thường đến rồi đi như gió thoảng. Vậy niềm vui trần gian có phải là những điều phù phiếm ? Và nỗi buồn có phải là định mệnh mà con người phải mang trong suốt cuộc nhân sinh ?
Khổ đau và Hạnh phúc. Như một thứ Nhị Nguyên nhức nhối. Nước mắt và Nụ Cười. Chúng sát cánh bên nhau như hai đứa trẻ song sinh, cứ mãi mãi trẻ thơ, cứ mãi mãi đùa cợt, cứ mãi mãi ẩn hiện trong ngày rạng bình minh, trong đêm mù tăm tối ; trong tận cùng nỗi đau của một định mệnh làm người mà sự khắc[...]
●Ai hát bài ca buồn chiến mã
Tiếng hờn còn vọng đến ngàn sau
( Tiếng Hờn Chiến Mã – Song Nhị )
▪ Chinh chiến cũng qua rồi em hỡi
Thiên thu còn giọt lệ cho đời
( Ngọc Phi)
1.
Chiến tranh đến rồi đi, mở đầu rồi tàn lụi. Chỉ có những người lính là mãi mãi bất tử với thời gian. Xưa, danh tướng MacArthur của quân đội Mỹ đã nói. Người lính gìa không bao giờ chết. Họ chỉ phai nhòa dần theo năm tháng. Nay, ngày 22 tháng 1 năm 2007, có một người lính gìa nằm xuống ở một vùng đất xa quê hương hàng nửa vòng quay trái đất . Người lính gìa ấy đã có hơn 20 năm tuổi trẻ đẹp nhất cuộc đời mình ( 1954-1975) chiến đấu cho tổ quốc. 20 năm ông đã đi những bước[...]
1.
Năm 1954, tôi chỉ là một đứa bé 5 tuổi tay xách nách mang lẽo đẽo theo bố mẹ xuống tàu há mồm vào Nam để tránh nạn Cộng sản. Khi ấy, cuộc Cải cách Ruộng Đất long trời lở đất làm chết oan hàng mấy trăm ngàn nông dân miền Bắc đang đi vào giai đọan quyết liệt nhất . Sau đó, qua sách báo, phim ảnh ( phim Chúng tôi muốn sống của đạo diễn Vĩnh Nõan ), những tài liệu biên khảo, tôi được biết ít nhiều về cái “ sự biến kinh người “, “ nỗi oan khuất ám ảnh cả một thế hệ “ , những cái tên nhằm ám chỉ một giai đọan đen tối nhất của lịch sử Việt Nam cận đại .
Phần lớn những tài liệu về Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) mà tôi được đọc, đều do[...]
■Kẻo mai này …
Tôi biết ông từ những năm 70s. Lúc ấy chúng tôi đang ở trại cải tạo Vĩnh Quang thuộc tỉnh Vĩnh Phú, vùng trung du nổi tiếng với những đồi trà bát ngát và dãy núi Tam đảo. Ông ở đội 14 Nông nghiệp gồm phần lớn các sĩ quan cấp tá. Tôi ở đội 8 Nông nghiệp kiêm Văn nghệ gồm phần lớn sĩ quan cấp uý. Năm ấy, ông ở vào khoảng tuổi “ tri thiên mệnh “. Nay ông đã “ thất thập cổ lai hy “. Năm ấy, tôi vẫn còn “ nhi lập “, mà nay đã là “ tri thiên mệnh “. Thời gian như bóng câu. Thấm thoát đã hơn 20 năm.
Dài hơn cả quãng đời 15 năm lưu lạc của nàng Kiều. Thế mà đã 20 năm rồi ư ? Tôi ngậm ngùi tự hỏi[...]
1.
Như vậy là tay đao phủ thành Bagdad đã về với cát bụi, hay là về với nước thiên đường trong niêm tin tôn giáo của riêng ông ta. Chân lý cũ kỹ hàng ngàn thế kỷ, đã là người ai cũng phải chết. Kể cả con người ác như ác quỷ, giết người không gớm tay, không một chút đắn đo sợ hãi những hậu quả xảy đến cho mình vì tội sát hại đồng bào như ông Sadam Hussein, nhà độc tài lừng danh của thế kỷ, niềm bất hạnh của dân tộc Iraq. Hơn thế nữa, kẻ nào gieo gió thì phải gặt bão. Cái chết của ông ta là hậu quả tất nhiên cho những việc đã làm. Ông ta sống một cuộc đời đầy bạo động, và cái chết, là một hình thức bạo động khác , với biểu trưng là sợi[...]
●Lội qua dòng suối tâm linh cạn
Hát lại bài ca tuyệt mệnh trời
Ôi thôi sương tuyết pha màu tóc
Một nửa hồn tan- một nửa trôi.
( Ngọc Phi )
Đêm Wichita rùng mình ớn lạnh. Trận tuyết đầu mùa phủ kín những thảm cỏ mới tháng trước còn xanh mướt, bây giờ đã vàng úa. Thời gian đến rồi đi, rồi lại quay về. Những con đường khuya lại một lần nữa nhảy múa dưới ánh sáng rực rỡ của mùa Lễ hội lớn nhất trong năm. Giáng Sinh và Năm Mới. Bài hát quen thuộc lại vang lên . Dẫu cho đã có những người biến mất khỏi mặt đất này không ai hay, không ai bận tâm tới. Thời gian và con người đuổi theo nhau. Mỗi năm qua đi, thời gian tự làm già chính mình bằng những con số.[...]
1.
Tiếng người bạn tôi bên kia đầu dây, với giọng cảm hòai, đọc cho tôi nghe vài câu thơ anh còn lõm bõm nhớ được từ một bài thơ cũ đã mấy chục năm. Anh hỏi tôi có biết bài thơ ấy không, và có cách nào để tìm lại hộ anh trọn vẹn bài thơ đã từng là một kỷ niệm khó quên của anh từ thuở biết yêu lần đầu. Chỉ chưa tới một phút sau, tôi đọc như thuộc lòng nguyên văn bài thơ mà anh chỉ nhớ lõm bõm vài câu, bài thơ mà tôi chưa từng được biết tới bao giờ. Anh bạn tôi kinh ngạc, và tỏ vẻ thán phục trí nhớ “ siêu việt” của tôi, ngần ấy năm vẫn nhớ được bài thơ dài gần 30 câu ở thể thơ 7 chữ. Anh muốn tôi chép lại hộ[...]
■ Quê hương ở ngay trong trái tim mình. Và ở đâu con người và đời sống
tử tế thì đó là quê hương . . .
( Khánh Ly)
1.
Tiếng người bạn bên kia đầu dây với niềm vui vỡ òa trong một chiều cuối năm. Vậy là, anh đã có mặt ở quê nhà để ăn cái tết đầu tiên sau nhiều năm anh chỉ biết mơ ước. Qua âm thanh không được rõ lắm của chiếc điện thoại di động, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng ồn ào của xe cộ , tiếng người xôn xao cười nói, và trên hết, cái thổn thức qua giọng nói của bạn tôi, cho thấy nỗi xúc động không thể che giấu được. Về quê ăn tết. Bốn chữ thật đơn sơ, giản dị, nhưng sao đầy ắp những nỗi niềm. Nỗi[...]
Vỉa hè Sài Gòn – Tranh : Thanh Châu (2005)
■Mùi tục lụy lưỡi tê tân khổ
Đường thế đồ gót rỗ kỳ khu
( Cung Oán Ngâm Khúc – Nguyễn Gia Thiều )
Mỗi khi nghĩ và nhớ về buổi chiều Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, tôi lại bùi ngùi tội nghiệp cho những người trẻ Việt Nam ở Hải Ngoại.Họ không có một thành phố của riêng mình, với những quán xá hò hẹn, những con đường bụi bậm đứng chờ nhau mong cho trời đừng đổ mưa để không ướt áo, hay buổi trưa hè chở nhau trên những chiếc xe đạp cũ kỹ, dừng lại bên đường cùng nhau uống chung ly nước mía. Những hình ảnh rất đơn sơ nhưng dấu ấn của chúng thì mãi 30 năm sau, khi tôi ngồi trong căn Patio của một[...]