<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>T.Van &#187; Tháng 1 &#8211; 2010</title>
	<atom:link href="http://t-van.net/wordpress/category/thang1/2010-1/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://t-van.net/wordpress</link>
	<description>Trang Nha T.Van</description>
	<lastBuildDate>Fri, 03 Sep 2010 04:56:07 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Đi t&#236;m hạnh ph&#250;c</title>
		<link>http://t-van.net/wordpress/2010/01/di-tm-h%e1%ba%a1nh-phc/</link>
		<comments>http://t-van.net/wordpress/2010/01/di-tm-h%e1%ba%a1nh-phc/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 28 Jan 2010 04:35:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[1]]></category>
		<category><![CDATA[Tháng 1 - 2010]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/wordpress/2010/01/di-tm-h%e1%ba%a1nh-phc/1833/</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://t-van.net/wordpress/2010/01/di-tm-h%e1%ba%a1nh-phc/"><img align="left" hspace="5" width="100" height="100" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002_thumb3-100x100.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="clip_image002" title="clip_image002" /></a><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image0023.jpg"></a>
Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc khi bạn cứ mải mê truy tìm hạnh phúc gồm có những gì. Bạn sẽ không bao giờ có được một đời sống đích thực nếu bạn cứ tiếp tục tra vấn ý nghĩa của chính đời sống ấy.
( Albert Camus )
1.
Sống ở đời, hạnh phúc là thứ ai cũng thèm khát. Vì thế , người ta mải mê đi tìm. Tìm hòai, có kẻ thấy, có người không. Kẻ không tìm được hạnh phúc, thất vọng, buồn bã, chán chường.

Kẻ tìm thấy được rồi, có khi không hòan tòan thỏa mãn, hoặc có khi lại vuột tay đánh mất, cũng lại thất vọng, buồn bã, chán chường. Có lẽ, vì vậy mà người ta hay nói : đời là bể khổ. Khổ vì không tìm thấy hạnh phúc, không có hạnh phúc, không giữ được hạnh[...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image0023.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; margin: 0px 25px 0px 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002_thumb3.jpg" border="0" alt="clip_image002" width="147" height="146" align="left" /></a></p>
<p><em>Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc khi bạn cứ mải mê truy tìm hạnh phúc gồm có những gì. Bạn sẽ không bao giờ có được một đời sống đích thực nếu bạn cứ tiếp tục tra vấn ý nghĩa của chính đời sống ấy.</em></p>
<p><em>( Albert Camus )</em></p>
<p><strong>1.</strong></p>
<p>Sống ở đời, hạnh phúc là thứ ai cũng thèm khát. Vì thế , người ta mải mê đi tìm. Tìm hòai, có kẻ thấy, có người không. Kẻ không tìm được hạnh phúc, thất vọng, buồn bã, chán chường.</p>
<p><span id="more-1833"></span></p>
<p>Kẻ tìm thấy được rồi, có khi không hòan tòan thỏa mãn, hoặc có khi lại vuột tay đánh mất, cũng lại thất vọng, buồn bã, chán chường. Có lẽ, vì vậy mà người ta hay nói : đời là bể khổ. Khổ vì không tìm thấy hạnh phúc, không có hạnh phúc, không giữ được hạnh phúc.</p>
<p><em>Đau khổ và Hạnh phúc là hai mặt đối nghịch của một kiếp người. Chúng đi song song và chỉ đồng quy khi kiếp người ấy chấm dứt.</em></p>
<p>Năm cũ đã qua, năm mới đang đến. Mọi người, ai cũng được thêm một tuổi. Chính xác hơn, già thêm một tuổi. Cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc chốn trần gian bước thêm một bước về phía trước. Có hy vọng thêm gì không ở một cuộc đuổi bắt cái bóng chập chờn ấy sau những năm tháng mỏi mệt nặng nề trên vai “ <em>đôi vầng nhật nguyệt</em> “ ? Đường đã ngắn lại. Bạn đồng hành lần lượt bỏ cuộc. Mỗi ngày thức dậy, nghe tin một người bạn nào đó ở xa vừa “ <em>lên đường về nơi miên viễn ( chiêm bao )</em> “. Những buồn phiền ấy chắc chẳng hứa hẹn gì hơn sự xuất hiện của bóng dáng hạnh phúc khi người ta vừa bước thêm một bước mệt mỏi trên con đường đi truy tìm.</p>
<p>Nhưng, có người bảo rằng , không nên tuyệt vọng như thế. Một nhà xã hội học gốc Trung hoa của trường Đại học Chicago vừa công bố một công trình nghiên cứu về hạnh phúc và tuổi gìa , đáng được chúng ta chú ý tới , nhất là vào lúc mọi người đang chóang váng cộng thêm 1 vào số tuổi chỉ lớn dần ra mà không bao giờ nhỏ lại của mình.</p>
<p><em>Dựa vào những nghiên cứu xã hội học và dữ liệu thống kê bắt đầu từ năm 1972 cho đến năm 2004, công trình ấy kết luận rằng “ tuổi già có người bạn đồng hành tay trong tay là hạnh phúc “. Nhà nghiên cứu gốc Trung hoa này cũng dựa vào những dữ liệu thu thập được trong xã hội Mỹ để bác bỏ cái quan niệm lâu đời về người già rằng kèm theo với tuổi gìa là sự cô đơn, là cảm thức tự khép mình trong bốn bức tường của quá khứ, suy niệm, không hòa nhập với dòng sống xã hội đang từng ngày thay đổi. Bà cho rằng, với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, mức sống ngày một nâng cao (1),người già ( Mỹ ) ngày nay đã trở nên “ tích cực về mặt xã hội “ hơn trước rất nhiều. Và hệ quả đương nhiên rất khích lệ . Tích cực hòa nhập vào xã hội giúp đấy lùi những cảm thức tâm lý tiêu cực như chán chường, cô đơn, buồn bã. Mặt khác, với năm tháng người ta kinh qua, nhận thức về đời sống – qua kinh nghiệm – có phần thực tế hơn, và do đó, hình ảnh về đời sống trở nên dễ chịu hơn.(2)</em></p>
<p><em>Thế còn những thuộc tính không thể tránh khỏi của tuổi gìa , như đau ốm, bệnh tật, đau đớn vì sự mất mát của những người thân ( chồng, vợ, bạn bè qua đời ) thì sao ? Theo các nhà nghiên cứu, các thuộc tính ấy vẫn tồn tại, nhưng ở mức độ dễ chấp nhận hơn, vì người già ngày nay đã biết chuẩn bị tâm tư đón nhận những bất hạnh không thể tránh khỏi ấy, và sự tích cực về mặt xã hội đã giúp họ từ bỏ thái độ chỉ ngồi một chỗ gậm nhấm những nỗi buồn, tự hờn trách mình về những thất bại. Thêm nữa, ngược hẳn lại với những ngày còn trẻ họ mong đợi quá nhiều từ đời sống, nên sự thất vọng chán chường thường tỷ lệ thuận với sự mong đợi ấy, bây giờ &#8211; bằng con mắt thực tế &#8211; họ không mong đợi nhiều lắm ở những gì cuộc sống mang lại. Kết quả, đời sống dường như có vẻ dễ chịu hơn. </em></p>
<p><strong>2.</strong></p>
<p>Thế nhưng, hạnh phúc là gì ? Làm sao để sống có hạnh phúc, cả khi người ta còn trẻ, chứ không phải đợi về già rồi mới được sống hạnh phúc ?</p>
<p>Trên con đường đi truy tìm hạnh phúc cho chính bản thân mình, tôi đã “ đau khổ “ bị lọt vào mê cung của của vô vàn định nghĩa khác hẳn nhau, của vô vàn phương cách sống hạnh phúc theo những quan niệm khác hẳn nhau, từ tôn giáo cho đến triết học , khoa học, từ phương Tây cho đến phương Đông, từ phức tạp cho đến giản dị, từ bậc cao nhân trí thức cho đến người giản dị đơn sơ.</p>
<p>Đi tìm hạnh phúc, có nghĩa là “ tưởng “ rằng hạnh phúc phải ở một chỗ nào đó, thí dụ như : chùa chiền, nhà thờ, chợ búa, chỗ đông người, chỗ vắng người hay thậm chí trong sách vở, kinh kệ, xưa cũng như nay. Thế là tôi bị lạc đường. Lại thêm một nỗi đau khổ vì lạc đường. Có người bảo tôi hạnh phúc nằm ngay trong lòng mình. Hãy mở lòng ra thì sẽ thấy. <em>Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt</em>. Tôi nghe lời, mở thử lòng mình. Hạnh phúc vẫn biệt vô âm tín giữa mớ bòng bong trăm sự rối bời. Hay là lại tôi “ suốt đời đau khổ “ nên lòng tôi không có chỗ chứa cho hạnh phúc. Hay là tôi đã không nhận ra nó, khi nó thực sự hiện hữu trong lòng mình.</p>
<p>Nói đi thì phải nói lại. Trong suốt cuộc đời 60 năm của tôi, cũng có nhiều lúc, nhiều khỏanh khắc, tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, nhất là những khi gia đình quây quần xum họp, khi những tiếng cười con trẻ cứ vang vang khắp nhà. Nhưng hạnh phúc ấy ( nếu quả thật đó là hạnh phúc ) không kéo dài. Xum họp rồi lại chia ly. Tôi không giữ được hạnh phúc ( nếu quả thật tôi đã tìm thấy nó cho đời mình ).</p>
<p>Hạnh phúc không có một hình dáng. Điều ấy tôi có thể khẳng định. Nên , có lẽ, tìm sẽ không thấy. Vậy, hạnh phúc có thể là một cảm giác tâm linh, người ta chỉ cảm được cho riêng mình mà thôi. Và , có lẽ, chính vì thế mà cảm giác “ <em>cảm thấy hạnh phúc</em> “ chỉ tồn tại trong một khỏang thời gian, đến rồi lại đi. Tuy nhiên, để “ cảm thấy hạnh phúc”, và giữ được nó trong lòng mình dài lâu, tôi đọc được đâu đó có nhà tu hành bảo rằng phải giữ cho lòng thanh tịnh, phải diệt khổ, phải khoan dung, từ bi, phải có trí tuệ để không lầm đường lạc lối. Nhưng tôi là một người sống giữa đời sống, không thể tránh khỏi vương mang hệ lụy của đời, sở học không đủ cao để khỏi rơi vào tăm tối u mê, làm sao tôi đạt được tới mức “ thân tâm thường an lạc “ ấy để hưởng hạnh phúc. Chẳng lẽ số phận con người ( như tôi) phải chịu đau khổ suốt đời vì không bao giờ thỏa mãn được những đòi hỏi quá cao xa ấy chăng ?</p>
<p>Thế là, cuộc truy tìm hạnh phúc của tôi trở về khởi điểm với hai bàn tay trắng. Vừa đúng lúc để nghe những nhà khoa học danh giá bảo rằng từ nay trở đi ( tức lúc bước vào năm mới với số tuổi nặng thêm một tuổi ) , tôi sẽ được “ tay trong tay với nàng tiên hạnh phúc “ sánh vai nhau bước trên con đường dẫn đến hòang hôn đời mình, với những lý lẽ, nghe ra “ khá thuyết phục “.</p>
<p><strong>3.</strong></p>
<p><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image003.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px" title="clip_image003" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image003_thumb.jpg" border="0" alt="clip_image003" width="348" height="507" /></a><strong> </strong></p>
<p>Thế rồi, như một sự ngẫu nhiên huyền hoặc, tôi xem được trong thế giới ảo ( mạng Inrnet ) , bức thư họa khá độc đáo. Trên cái nền thiên nhiên của cây cối, sông núi, trăng nước là hàng thư pháp viết thật đẹp hàng chữ : <strong>Hạnh Phúc là có việc gì đó để Làm, người nào đó để Yêu, và có điều gì đó để Hy Vọng.</strong> (3)</p>
<p>Nội dung hàng chữ không có gì sâu sắc lắm. Có thể nói là giản dị, dễ hiểu.</p>
<p>Tôi soi bóng mình đằng sau hàng thư pháp. Hình như tôi cũng có một việc ( thú vị ) để làm . Công việc ấy đôi khi hành hạ tôi như hành hạ kẻ thù nhưng tôi không cảm thấy đau đớn (thú đau thương chăng ?).Tôi cũng có hơn một người để yêu, cho đến hết đời. Điều này tôi có thể quả quyết mà không sợ mang tiếng “ đại ngôn “. Tôi cũng có một điều để hy vọng. Cái hy vọng ấy là thế hệ tương lai sẽ sáng sủa hơn thế hệ của tôi.</p>
<p>Nhìn kỹ lại, cái bóng ở đằng sau bức thư pháp , không phải chỉ là tôi, mà là của nhiều người lố nhố, khuôn mặt cùng mang những nét như nhau, cái nét của con người, cái nét của một kiếp nhân sinh trăm năm ngắn ngủi.</p>
<p>Phải chăng đó là định nghĩa dễ hiểu, dễ đạt được nhất của hạnh phúc, mà ai cũng có thể thấy được, thực hiện được, kể cả những người trẻ tuổi, những người già, những người nghèo khó, những kẻ đau khổ ?</p>
<p>______________________________________________________</p>
<p>(1)Gỉa thuyết này có thể được củng cố với sự ra đời của Internet ( thế giới nối mạng ) và các lọai máy computer mà gía cả phải chăng nên được nhiều người ( gìa ) ưa chuộng. Ngày nay, không cần phải bước chân ra khỏi cửa nhà, người ta vẫn có những “ họat động giao lưu xã hội “ một cách tích cực. Hình thức nhóm thư điện tử ( Mailgroups) là một hình thức phổ biến nhất trong nhóm người ( già ) gốc Việt sống ở Mỹ ( và các nước khác ). Một người có thể cùng một lúc sinh họat trong nhóm những người bạn học cũ ( trường cũ thầy xưa ), nhóm cựu quân nhân xuất thân cùng trường đào tạo, hoặc cùng đơn vị phục vụ, hoặc cùng một trại cải tạo những người thuộc chế độ cũ, nhóm những người đồng hương, nhóm những người cùng hội ( cao niên ) v..v…. Ngần ấy mối quan hệ xã hội đủ khiến một người ( già ), tuy không phải đi làm kiếm tiền, không bận rộn chăm sóc gia đình, vẫn không còn thì giờ ngồi không nghĩ ngợi vẩn vơ nữa. Thậm chí, có người còn cho rằng đây là những năm tháng tuyệt vời của đời mình. Không lo lắng hiểm nguy của lằn tên mũi đạn, không lo lắng bữa ăn cho gia đình, không sợ con cái lêu lổng hư hỏng v..v..</p>
<p>(2)Công trình khảo cứu của giáo sư Yang Yang thuộc viện đại học Chicago dựa vào những cuộc khảo sát từ năm 1972 đến năm 2004 ở khắp nơi trên nước Mỹ. Khỏang 1,500 cho đến gần 3,000 người đã được phỏng vấn trực tiếp, gồm những nhóm người khác nhau dựa trên phái tính, chủng tộc và tuổi tác. Qua lăng kính của quan niệm xem “ <em>sự hiểu biết về hạnh phúc của con người là cốt lõi để đo lường phẩm chất của đời sống. Qua đó, người ta có thể lượng giá được sự thành tựu của một xã hội trong việc thỏa mãn những nhu cầu của thành viên trong xã hội đó.</em> “, công trình đã đi đến kết luận khả quan, rằng “ người Mỹ càng già càng trở nên hạnh phúc hơn “. Về chi tiết, cuộc nghiên cứu cho thấy người Mỹ gốc Phi châu ít hạnh phúc hơn người Mỹ trắng, đàn ông ít hạnh phúc hơn đàn bà, nhóm người thuộc thế hệ Babyboomers ( sinh từ năm 1946 cho đến 1964 ) ít hạnh phúc hơn những thế hệ khác. ( Nguồn : University of Chicago ).</p>
<p>Một nghiên cứu khác từ trung tâm nghiên cứu của Mayo Clinic cũng cho thấy kết quả tương tự. Theo đó, số người ở độ tuổi 60 và 70 cảm thấy thỏa mãn với đời sống giống như những người ở độ tuổi trẻ hơn. Nguyên nhân là do người lớn tuổi trở nên độ lượng hơn, dễ chấp nhận hơn những bất như ý, biết tỏ lòng biết ơn những gì do đời sống mang lại. Mặt khác, cũng theo nghiên cứu này, người có hạnh phúc thường sống lâu hơn , nên đã ảnh hưởng đến số liệu thu thập được trong khi tiến hành nghiên cứu. ( Nguồn : Mayo Clinic ).</p>
<p>(3) Đây là bản dịch tiếng Việt một câu danh ngôn định nghĩa về hạnh phúc của nhà văn người Tô Cách lan Allan K. Chalmers ( 1759-1834) : <em>The three grand essentials of happiness are: something to do, someone to love , and something to hope for. </em>Tôi đã cố gắng tìm danh tính vị tác giả bức thư pháp, nhưng vẫn chưa thành công. (T.Vấn )</p>
<p>© T.Vấn 2010</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/wordpress/2010/01/di-tm-h%e1%ba%a1nh-phc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện nhân ngày đầu tiên của năm mới</title>
		<link>http://t-van.net/wordpress/2010/01/cu-chuy%e1%bb%87n-nhn-ngy-d%e1%ba%a7u-tin-c%e1%bb%a7a-nam-m%e1%bb%9bi/</link>
		<comments>http://t-van.net/wordpress/2010/01/cu-chuy%e1%bb%87n-nhn-ngy-d%e1%ba%a7u-tin-c%e1%bb%a7a-nam-m%e1%bb%9bi/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 Jan 2010 13:58:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[1]]></category>
		<category><![CDATA[Tháng 1 - 2010]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://t-van.net/wordpress/2010/01/cu-chuy%e1%bb%87n-nhn-ngy-d%e1%ba%a7u-tin-c%e1%bb%a7a-nam-m%e1%bb%9bi/1782/</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://t-van.net/wordpress/2010/01/cu-chuy%e1%bb%87n-nhn-ngy-d%e1%ba%a7u-tin-c%e1%bb%a7a-nam-m%e1%bb%9bi/"><img align="left" hspace="5" width="100" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002_thumb.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="clip_image002" title="clip_image002" /></a><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002.jpg"></a>
1.
Ngày đầu tiên của năm mới. Đã bao lần câu nói quen thuộc này vang lên trong trí tôi , hay được viết xuống trên trang giấy trắng tinh, hoặc , hiện đại hơn, được gõ trên mặt phím chiếc máy tính xách tay lúc nào cũng kè kè bên tôi như hình với bóng.
60 năm trang sách đời tôi đã đi qua, 60 lần “ ngày đầu tiên của năm mới “ hiện hữu. Cũng chính vào thời khắc đầu tiên của năm mới, người ta hay nhìn lại quá khứ, để rút tỉa những điều cần rút tỉa cho tương lai, cho những ngày mai đang chờ đợi trước mặt.
Ở tuổi 60 như tôi, người ta cần và nên rút tỉa những gì từ thứ quá khứ dầy đặc và sâu hun hút ấy ? 60 năm một đời người đâu phải là[...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; margin: 0px 15px 0px 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px" title="clip_image002" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image002_thumb.jpg" border="0" alt="clip_image002" width="121" height="91" align="left" /></a></p>
<p><strong>1.</strong></p>
<p><em>Ngày đầu tiên của năm mới</em>. Đã bao lần câu nói quen thuộc này vang lên trong trí tôi , hay được viết xuống trên trang giấy trắng tinh, hoặc , hiện đại hơn, được gõ trên mặt phím chiếc máy tính xách tay lúc nào cũng kè kè bên tôi như hình với bóng.</p>
<p>60 năm trang sách đời tôi đã đi qua, 60 lần <em>“ ngày đầu tiên của năm mới</em> “ hiện hữu. Cũng chính vào thời khắc đầu tiên của năm mới, người ta hay nhìn lại quá khứ, để rút tỉa những điều cần rút tỉa cho tương lai, cho những ngày mai đang chờ đợi trước mặt.<span id="more-1782"></span></p>
<p>Ở tuổi 60 như tôi, người ta cần và nên rút tỉa những gì từ thứ quá khứ dầy đặc và sâu hun hút ấy ? 60 năm một đời người đâu phải là khỏang thời gian ngắn ngủi, thế nên chất chứa trong đó hẳn phải là rất nhiều thứ . Vui có, buồn có. Thành công có, thất bại có. Điều hay có, điều dở cũng không ít. Và tất nhiên, hằng hà sa số những lỗi lầm lớn nhỏ. Nhưng trước hết, tôi muốn tìm câu trả lời cho câu hỏi thực tế : <em>Rút tỉa kinh nghiệm từ quá khứ để làm gì cho những người gần đất xa trời như tôi , những ngày sống sau 60 tuổi chỉ là khỏan “ bonus” của thượng đế ( keo kiệt ) ban cho ?</em> Ở những người trẻ thì thật dễ hiểu. Họ còn cả một cuộc đời trước mặt, mọi lỗi lầm trong quá khứ ( nếu có ), họ vẫn có thì giờ để sửa chữa. Nên việc nhìn lại hôm qua, để hướng về một ngày mai tốt đẹp hơn , là một điều cần thiết, phải làm và nên làm.</p>
<p>Khái niệm về năm tháng giúp người ta dựng nên những chặng mốc trong đời sống. Ở những chặng mốc đó, sự ngồi lại, đếm những chặng mốc đã qua, nhìn về những chặng mốc sắp tới, tùy theo độ ngắn hay dài của chúng mà người ta có sự chuẩn bị thích hợp.</p>
<p>Vậy thì, ở chặng mốc thứ 60, người ta ngồi lại, nghỉ ngơi để lấy sức đi nốt đọan đường ngắn ngủi còn lại trước mặt, hay cứ gỉa vờ như mình còn trẻ ( và khỏe ) , vuơn vai rũ sạch lớp quá khứ nặng nề, cương quyết đi về phía mặt trời mọc với cái hăm hở của 40 năm về trước, mặc dù sừng sững trước mặt là chặng mốc cuối của con đường ( đời ). Nói thì dễ, nhưng làm mới khó. Cũng như bao người cùng lứa tuổi khác, tôi đã ấp ủ trong đầu mình ý tưởng “ ngông cuồng “ ấy , xem như “ quyết tâm của năm mới “ mà mình phải nỗ lực đạt cho kỳ được. Cổ nhân có câu : <em>lực bất tòng tâm</em>. Muốn là một chuyện, nhưng làm được hay không còn tùy vào cái sức nó có cho phép hay không cho phép. Mặt khác, gánh nặng 60 năm quá khứ của tôi ( và những người cùng thế hệ ) không dễ dàng gì một sớm một chiều có thể rũ bỏ được. Nó nặng nề đã đành, mà còn bám rễ vào tận trong óc, trong tủy, trong tim, trong hồn. Những chặng mốc chiến tranh, tù đày, lưu vong đã hằn sâu như những vết chém trí mạng, nay tuy sống sót nhưng vết sẹo vẫn còn đó. Và phía dưới lớp thịt sẹo nhăn nhúm, vẫn âm ỉ một cảm giác nhức nhối, khó chịu, mỗi khi năm tháng chuyển mình. Lớp quá khứ ấy dầy đặc như thế, muốn rút tỉa điều cần rút tỉa, đã khó, mà xác định xem điều gì cần được rút tỉa, lại càng khó hơn. Chưa kể, còn phải trả lời câu hỏi : <em>nhọc công nhọc sức như thế để làm gì ? </em></p>
<p>Hình như đã quá muộn cho những nỗ lực làm mới lại đời sống cho những người thuộc thế hệ chúng tôi, mà trong đó, thời gian là trở lực lớn nhất.</p>
<p>Với năm tháng, người ta trở nên quen với những điều không như ý, quen đến độ không thể sống thiếu chúng. Giống hệt như người phụ nữ có vết chàm bẩm sinh trên khuôn mặt đã quen thuộc với nó bao nhiêu năm, nay tuy có cơ hội giải phãu xóa bỏ vết chàm ấy đi, vẫn thẳng tay từ chối . Người phụ nữ bất hạnh tin rằng, vết chàm ấy là định mệnh của mình, và bà cương quyết sống trọn với định mệnh đời mình. Nhưng tận sâu kín trong tim , bà không đủ can đảm thú nhận rằng bà không thể sống thiếu vết chàm ấy, và lo sợ khỏang thời gian ( sống ) còn lại quá ngắn, không đủ cho bà tập làm quen với khuôn mặt tuy đẹp hơn, nhưng lại không có vết chàm.</p>
<p>Nhiều năm trước, tôi được nghe kể một câu chuyện như sau :</p>
<p><em>Báo đưa tin, có một ông già được đưa vào nhà thương cấp cứu. Ông té xỉu trong lúc ngồi đọc báo (tiếng Việt) ở một tiệm cà phê tọa lạc ngay trung tâm thành phố Little Sàigòn. </em></p>
<p><em>Tại nhà thương, người ta khám phá ra có một viên đạn nằm trong trái tim của ông có lẽ đã từ lâu lắm, vì qua máy chụp digital với độ rõ cao nhất, mắt thường cũng nhìn thấy nó bị gỉ sét. Chắc ông già phải bị đau đớn lắm. Cuối cùng, chính viên đạn ấy đã làm ông già ngất xỉu ( vì thở không được ). Các bác sĩ chẩn bệnh vô cùng ngạc nhiên vì tại sao mãi đến hôm nay, ông già mới được đưa vào nhà thương để chữa chạy. Dĩ nhiên, họ quyết định giải phẫu để lấy viên đạn ra. Đối với y khoa tân tiến của nước Mỹ, công việc giải phẫu ấy dễ dàng như lấy đồ trong túi. Nhưng theo thủ tục, vẫn phải có sự ưng thuận của gia đình ông già, và nhất là chính ông ta. Khi được nghe nói về chuyện giải phẫu, ông đã giẫy nẩy lên, mồ hôi toát ra khắp người, nét mặt hoảng hốt như người sắp phải đương đầu với một tình huống nghiêm trọng, nguy hiểm. Câu trả lời của ông là KHÔNG. Hãy cứ để yên viên đạn gỉ sét ấy trong người ông. Ông đã sống với nó 30 năm rồi, thỉnh thoảng ông có đau đớn, nghẹt thở, nhưng ông vẫn sống. Nếu chết, ông đã chết từ lâu rồi chứ đâu phải đợi đến hôm nay để mà giải phẫu.</em></p>
<p><em>Không một ai, kể cả người thân yêu nhất của ông già, nhận thức được rằng chính viên đạn gỉ sét, chứng tích của cuộc chiến tranh tàn khốc mà ông đã từng kinh qua, chính là lý do để ông tồn tại. Không có nó cùng với những cơn đau nhức triền miên, những nửa đêm về sáng hổn hển những hơi thở đứt đoạn, thì ông còn có gì khác để bám vào, để khỏi bị chết đuối giữa những lớp sóng hung ác của quá khứ !</em></p>
<p><em>Vì thế, ông cám ơn trời phật đã giúp ông sống được với nó 30 năm nay, và sẽ còn sống được với nó thêm nhiều năm nữa.</em></p>
<p><em>Ông già nói đó có lẽ là phép màu.</em></p>
<p>Tất nhiên, câu chuyện tôi được nghe ( và do tôi ghi lại trên trang Ghi Chép của trang mạng của chính mình ) chỉ là một câu chuyện dụ ngôn về thế hệ chúng tôi. Cũng như người đàn bà mang trên khuôn mặt vết chàm xấu xí, chúng tôi đã sống quen với những vết thương, nên không thể sống thiếu chúng.</p>
<p><strong>2.</strong><strong> </strong></p>
<p><strong><a href="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image004.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px" title="clip_image004" src="http://t-van.net/wordpress/wp-content/uploads/2010/01/clip_image004_thumb.jpg" border="0" alt="clip_image004" width="364" height="202" /></a></strong></p>
<p><em>Ngày đầu tiên của năm mới</em>. Tôi không muốn nhuộm đen cái chặng mốc mới mẻ ấy bằng những ý tưởng ảm đạm của thế hệ mình, mà chỉ muốn nhìn vào một thực tế mà có muốn tránh cũng không được. Để từ đó, tôi có thể tìm cách thuyết phục chính mình rằng hãy sống và nhìn cuộc sống theo một hướng khác cho những ngày ngắn ngủi còn lại. Cái hướng khác ấy, tôi chẳng biết phải gọi nó bằng cái tên gì, định nghĩa nó như thế nào, chỉ biết hy vọng nó có thể giúp mình dễ sống hơn, dễ thở hơn, dễ chấp nhận hơn, bớt nhức nhối hơn mỗi khi trái gió trở trời, tuy viên đạn gỉ sét vẫn còn nằm nguyên trong cơ thể. Hình như tôi đã có thể mường tượng ra được cái hướng sống ( của riêng tôi ) ấy, nhân những ngày cuối năm đọc được câu chuyện cảm động từ một tờ báo địa phương , nói về cái chết của cặp vợ chồng người Mỹ .</p>
<p><em>Người chồng tên là Loren Gerber, vợ là Floren Gerbert. Bà vợ thường nói với mọi người rằng tên của chồng bà nằm gọn trong cái tên của bà ( F-Loren ) như một định mệnh đã gắn chặt họ với nhau 62 năm nay. Quen nhau từ thời còn học chung một trường tiểu học, khi trưởng thành , họ yêu nhau và lấy nhau, có với nhau những đứa con. 62 năm chung sống, có lúc vui , lúc buồn, khi cơm chẳng lành, khi canh chẳng ngọt, nhưng họ vẫn gắn bó với nhau, kể cả trong những giờ ăn trưa khi cả hai còn đi làm , trong những chuyến du lịch khi họ về hưu, và tất nhiên, khi về gìa hai vợ chồng chỉ còn có nhau để nương tựa. Những ngày cuối năm vừa qua, trên đường trở về nhà từ Wichita sau các cuộc viếng thăm con cháu tro</em><em>ng</em><em> thành phố, một tai nạn </em><em>xe cộ </em><em>xẩy ra khiến cả hai bị thương nặng, </em><em>không thể qua khỏi.Họ chỉ sống bằng dưỡng khí nhân tạo, như thực vật. Không muốn cha mẹ kéo dài sự sống như thế, các con của họ quyết định xin bệnh viện tháo bỏ các ống dưỡng khí nhân tạo ấy ra. Những y tá, bác sĩ của bệnh viện St.Francis ở Wichita đã có sáng kiến để hai vợ chồng vào nằm chung một phòng khi thực hiện các thao tác tháo bỏ máy móc trợ sinh. Cả hai trái tim của Loren và Floren ngưng đập cùng một lúc ( điều khá hiếm ). Tay trái của người chồng nắm chặt lấy tay phải của vợ ( như khi họ còn sống mỗi khi ở bên nhau). Các con của họ tin rằng, đó cũng là nguyện vọng của cha mẹ họ. Sống bên nhau và chết bên nhau. Cả hai tránh cho nhau sự đau khổ khi một trong hai người phải ra đi trước. Một câu chuyện tình 62 năm với </em><em>sự </em><em>kết thúc tuyệt hảo. </em></p>
<p><em>Trong đời sống, yêu thương là thứ ở trong tầm tay của tất cả mọi người, bất kể sang hèn giàu nghèo, già trẻ lớn bé. Yêu thương làm đời sống bền vững, nhất là đời sống gia đình. 62 năm một cuộc hôn nhân, không phải là hiếm thấy. Cũng với lòng yêu thương con người, các bác sĩ y tá của bệnh viện St. Francis ở Wichita đã nẩy ra ý kiến và thực hiện việc để cho hai người yêu nhau , ở cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, được ở bên nhau suốt đời</em><em>, cho đến khi trái tim ngừng đập mà tay vẫn trong tay</em><em>. </em><em>Và có thể, với sự sắp đặt của đấng Tối Cao, hồn của họ sẽ vẫn ở bên nhau trong cái cõi không hề biết đến chia ly thật huyền nhiệm ấy.</em></p>
<p><strong>3.</strong></p>
<p>Ngày đầu tiên của năm mới. Nhìn con số 2010 tròn trĩnh, trọn vẹn, tôi suy ngẫm bài học mới về yêu thương từ một câu chuyện tình cũng tròn trĩnh, trọn vẹn như cổ tích. Tôi đưa tay rờ ngực mình. Có thể viên đạn gỉ sét vẫn còn nằm trong đó, nhưng chắc nó cũng không thể cản được trái tim tôi rung lên vì những chấn động gây ra bởi yêu thương. Lòng yêu thương cuộc đời và con người. Tôi ngỏanh nhìn năm cũ. Mớ quá khứ rối tinh rối mù nặng trĩu bao hệ lụy vẫn còn đó, nhưng chắc nó cũng không thể trì kéo được tôi mãi trong bóng tối mù mịt của than vãn, trách móc, óan giận, tiếc nuối. Tôi cần được sống quãng đời ngắn ngủi còn lại một cách thanh thản, nhẹ nhàng. Nếu không nhẹ nhàng thể xác, thì ít nhất, cũng được sự nhẹ nhõm của tâm hồn. Tôi tin rằng, dù chất lên vai biết bao yêu thương , thì tâm hồn mình, thể xác mình vẫn nhẹ như mây bay lơ lửng khắp vòm trời nhân lọai. Lòng yêu thương có khả năng biến những hệ lụy cuộc đời thành những hạt bụi mong manh sớm muộn gì cũng sẽ bị gió cuốn đi đến tận cuối chân trời.</p>
<p>Và như thế, tôi hăm hở bước vào năm mới với cảm giác tươi mát , tràn đầy sinh lực như vừa được uống ngụm nước múc lên từ suối Cam Lồ.</p>
<p>T.Vấn</p>
<p>01-01-2010</p>
<p><em>© T.Vấn 2010</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://t-van.net/wordpress/2010/01/cu-chuy%e1%bb%87n-nhn-ngy-d%e1%ba%a7u-tin-c%e1%bb%a7a-nam-m%e1%bb%9bi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
