3




Về cái chết của một nhà thơ

Ngày 03/30/2010 trong tháng: 3, Tháng 3- 2010 --
clip_image002

 

Tôi là cây gỗ vuông chành chạnh/
suốt đời đã làm thất bại mọi âm mưu đẽo tròn/
để muốn tùy tiện lăn long lóc thế nào thì long lóc /
( Chuyện Di Tề- thơ Hữu Loan -1988 )
1.
Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ bất hủ “ Màu tím hoa sim “ , vừa mới qua đời, hưởng thọ 95 tuổi.
Những ngày sau trận địa chấn kinh hoàng ở Haiti, vùi thây hơn 200 ngàn người chỉ trong khỏanh khắc của định mệnh, khiến hơn một triệu người sống sót lâm vào cảnh địa ngục cả thể xác lẫn tinh thần, thì thêm một cái chết nữa, của một người thọ đã đến 95 tuổi, ở một phần đất hiu quạnh của một đất nước nhiễu sự, thì chắc gì đã khiến người ta thêm mũi lòng ?

Mùa lốc xóay

Ngày 03/17/2010 trong tháng: 3, Tháng 3- 2010 --
clip_image002

 

Cơn lốc xóay hình phễu đang cuốn sạch mọi thứ trên đường đi
1.
Hình như những ngày tháng mùa đông đã thấm mệt sau một chuỗi những hòanh hành và những con số kỷ lục được ghi nhận. Một mùa đông lạnh gía nhất từ mấy chục năm nay. Nhiều người gìa lặng lẽ qua đời. Cái lạnh đã kết thúc cuộc đời họ nhanh hơn dự trù. Cái nhanh hơn ấy, có ý nghĩa dịu dàng với một số người này, nhưng lại là độc ác với một số người khác .

Liệu người ta có thể chết vì . . . buồn ?

Ngày 03/03/2010 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2009 --
clip_image002

 

Tranh : Vincent van Gogh (1853-1890)
Buồn , như ly rượu đầy
Không có ai cùng cạn
Buồn , như ly rượu cạn
Không còn rượu để say

( Buồn – Y Vân )

1.
Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, sắp sửa qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở lại. Những ngày lạnh cao điểm vẫn còn chờ phía trước. Một buổi chiều , ngồi cô đơn trong quán cà phê Starbucks vắng người, nhìn ra bên ngòai những cụm tuyết trắng xóa bay lả tả, tôi chợt cảm thấy buồn . . . muốn khóc.

Xin chào người phụ nữ hôm nay

Ngày 03/20/2009 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2009 --
clip_image002


Hôm rồi, do một tình cờ trong quan hệ nghề nghiệp, tôi gặp lại người phụ nữ mà tôi được biết trước đây vài năm. Đó là một phụ nữ rất đáng chú ý. Đẹp, tự tin, lưu loát . Cô nói tiếng Anh như một người được sinh ra trên mảnh đất này và giọng nói , cách dùng chữ tiếng Việt của cô khiến người nghe không thể tin rằng cô sống ngòai đất nước đã 25 năm nay. Và giỏi. Cô làm chủ một căn nhà ở khu vực thượng lưu của thành phố với lối kiến trúc, cách bầy biện chứng tỏ một cá tính rất mạnh mẽ của người chủ. Cũng tình cờ, chúng tôi có cơ hội trò chuyện khá lâu, lâu hơn mức độ xã giao bình thường. Buổi nói chuyện giữa chúng tôi đã xóay quanh vai trò và sự[...]

Đọc Tiếp >>

“ Tôi đã đánh mất mình “

Ngày 03/07/2009 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2009 --
clip_image001

 

Biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ … để đừng quên

( Vô danh Thị )

Cách đây hơn 100 năm, ở thành phố Frankfurt, Đức quốc, có một người phụ nữ , chỉ được biết đến với cái tên là Mrs. Auguste D. Ở tuổi 51, bà bỗng nhiên quên hết mọi việc đã xẩy ra của 51 năm làm người, thậm chí bà không nhớ đến cả cái tên của mình. Tại Viện an dưỡng tâm thần của thành phố Frankfurt, bà được một nhà Tâm lý học trị liệu trẻ tuổi, tên là Alois Alzheimer, chăm sóc . Trong lúc cố gắng tìm cách hồi phục trí nhớ của bà, Alzheimer đã liên tục hỏi tên bà là gì. Người đàn bà tội nghiệp 51 tuổi cố hết sức để nhớ lại tên của mình, nhưng[...]

Đọc Tiếp >>

Khỏang cách oan khiên

Ngày 03/26/2008 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2008 --
clip_image001


Tưởng niệm – tranh Trần Thanh Châu ( Seattle)

Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này
( Ta Về – Tô Thùy Yên)
1.
Nước Mỹ cần tới 42 năm để hàn gắn những vết thương gây ra bởi cuộc nội chiến Nam Bắc. Cuộc chiến hai miền của Việt Nam mới chấm dứt được có 32 năm. Cho nên, cũng không lạ gì nếu vẫn còn hiện hữu những hố sâu chia rẽ hai bên sau cuộc chiến. Và hiện tượng trên còn xảy ra ở một thế hệ sinh ra khi cuộc chiến đã tàn lụi từ lâu. Mới đây, trên một trang nhật ký mạng ( Blog ), một thanh niên Sài Gòn nhận định rằng người miền Bắc ( Hà Nội ) thô lỗ, có giọng nói kỳ cục, lái xe ẩu tả và không có khiếu[...]

Đọc Tiếp >>

Nỗi thống khổ của Con Người

Ngày 03/15/2008 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2008 --
clip_image001

Ghi chú thêm của tác gỉa : Mùa Phục Sinh năm 2004, nhân sự ra đời của cuốn phim gây một tiếng vang khá lớn trong dư luận :  Cuộc Khổ Nạn của Chúa (  The Passion of the Christ )  của  Đạo diễn kiêm diễn viên điện ảnh nổi tiếng người Mỹ Mel Gibson , bài viết này đã được viết trong những suy niệm về chính nỗi thống khổ của con người. Năm nay, cũng nhân mùa Phục Sinh, tác giả muốn được gởi gấm lại những suy niệm của mình, như một cách nhìn lại những gian truân, nhọc nhằn mà đời một con người, không ai có thể tránh khỏi.
www.wix.com/k3junsu/kerygma

T. Vấn ( Mùa Phục sinh 2008)

” . . . Babylone, bên dòng sông xưa cũ,
Ngồi nức nở, mà tưởng nhớ,
Si-on ơi ! . . .
Thưa Cha! Con[...]

Đọc Tiếp >>

Hậu Người Tình Khói Sương

Ngày 03/08/2008 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2008 --
clip_image001

LỐI VÀO HỆ LỤY
Ai đẩy Thúy Kiều vào lầu xanh ? Ai đưa Alisha (1) vào khung cửa hẹp ? Cố Trung Niên Thi Sĩ Bùi Giáng đã đặt ra những câu hỏi này và cũng đã … đặt ra những câu trả lời. Đi theo  “ vết chân điên “ của người qúa cố, tôi cũng tự “ đặt cho mình “ những câu hỏi : Ai đã đưa tôi vào con đường nghiện ngập thuốc lá ?  Ai đã đẩy tôi vào trò chơi đánh bạc với chính cuộc sống của mình ? “ Trí điên “ và “ Lực điên “ của tôi không thể sánh được với bực Tiền Bối họ Bùi nên tôi không thể “ đặt “ được những câu trả lời. Dẫu sao, tôi cũng biết mình muốn gì khi đặt ra những câu hỏi đó.
Từ nhiều năm[...]

Đọc Tiếp >>

Nhân một cái chết

Ngày 03/04/2008 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2008 --
clip_image001

Lệnh tha khỏi trại – tranh của Trần Thanh Châu (Seattle)

Thanh Minh trong tiết tháng Ba
Lễ là Tảo mộ, hội là Đạp Thanh
( Đọan trường tân thanh- Nguyễn Du )

1.
Tháng Ba. Trời vẫn rét ngọt. Những mảng tuyết đổ từ dạo cuối tháng 2 vẫn còn để lại vài cụm trắng xóa trên sân cỏ vàng úa vì buốt lạnh chung quanh nhà. Năm nay, mùa đông tòan cầu khắc nghiệt hơn bình thường . Dịp cuối năm ta vừa qua, Trung quốc đã chịu đựng những cơn bão tuyết khủng khiếp chưa từng thấy hàng trăm năm nay, khiến cả triệu khách lữ hành phải bị kẹt cứng trong các nhà ga, các trạm xe lửa, với tâm trạng bồn chồn , khó chịu vì sợ rằng họ có thể không trở về nhà kịp để đón giao thừa sau cả năm[...]

Đọc Tiếp >>

Người tình Khói Sương

Ngày 03/26/2007 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2007 --
clip_image002


Họa phẩm Marynka Smoking ( 1980) của họa sĩ người Mỹ Kitaj Ron B

Khúc dạo đầu của một cuộc chia tay

Sau gần 30 năm hút thuốc lá ( kể cả gần 10 năm hút thuốc lào trong trại cải tạo ), với trung bình một ngày một gói , tôi đã bỏ hút. Lý do bỏ khá bất ngờ và đơn giản. Đứa con gái nhỏ 5 tuổi thấy tôi vừa ra ngoài vườn hút thuốc xong, bước chân vào đến cửa là ho sặc sụa. Nó nói sao bố không bỏ hút thuốc đi. Bố sẽ chết sớm nếu bố cứ tiếp tục hút thuốc. Câu nói này nguyên văn là từ cửa miệng bà cụ thân sinh ra các con tôi. Và cũng chẳng phải là lần đầu tiên con tôi lập lại lời nói của mẹ. Nhưng lần này thì khác. Nhìn con[...]

Đọc Tiếp >>

Nghĩ về những “cử chỉ đẹp” của nhà nước

Ngày 03/17/2007 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2007 --
clip_image001

Năm 1978, khi ở trại tù Phong Quang, tỉnh Hoàng Liên Sơn, tôi đã được nghe những tù nhân miền Bắc kể về những cơ cực mà bà Thụy An phải chịu đựng khi ở trại tù này và cả câu chuyện bà đã dùng cây nhọn (?) tự đâm mù mắt mình để phản đối sự đàn áp văn nghệ sĩ của giới cầm quyền. Trong số bốn người được trao giải thưởng văn học nói trên, chỉ có hai người còn sống: Hoàng Cầm – năm nay đã trên 86 tuổi, và Lê Đạt – cũng đã trên 80 tuổi. Hai người khác, nhà văn Phùng Quán đã qua đời năm 1995 và Trần Dần, mất năm 1997.

Về Một Cõi Người

Ngày 03/10/2007 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2007 --
clip_image002


●Thế giới có triệu điều không hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao – khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi
( Mai Thảo – Không Hiểu)
1.
Cuộc sống quả thật kỳ diệu. Không khi nào thiếu những tấn trò đời. Không khi nào thiếu những niềm vui và nỗi buồn. Như một tiền trường lừng lững bất chấp mọi biến đổi của thời gian, trên đó những người cũ vừa ra đi thì đã có người mới sẵn sàng thế chỗ. Những con số này vừa biến mất thì những con số khác đã có mặt. Một năm mười hai tháng nối đuôi nhau kết thành một chuỗi bi kịch và hí kịch. Những diễn viên có kẻ khóc, có người cười. Có kẻ hăm hở tiến về phía trước, có người cứ ngoái nhìn phía sau mà[...]

Đọc Tiếp >>

Từ tiếng Việt trên xứ người đến ngôn ngữ và lưu vong

Ngày 03/03/2007 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2007 --
clip_image001

Đọc những câu trả lời của nhà văn vừa đọat giải Nobel về văn chương, tôi lại chợt nhớ đến những thân phận Việt Nam lưu vong. 30 năm nay, cái mảnh hồn u uẩn của một quê hương bỏ lại sau lưng vẫn cứ bàng bạc trong hầu hết nhiều tác phẩm thành danh của dòng văn học hải ngọai. Cũng những trăn trở về một cội rễ ngày một phai nhạt dần trong những lớp ngừơi trẻ sinh đẻ nơi xứ người,

Ba mươi năm . . .Hãy để cho những nỗi lòng

Ngày 03/18/2006 trong tháng: 3, Tháng 3 - 2006 --
clip_image002


Nón Sắt – Tranh của Trần thanh Châu
• Chinh chiến cũng qua rồi em hỡi
Thiên thu còn giọt lệ cho đời
( Ngọc Phi )

Chỉ cho đến khi thế hệ những người trực tiếp dính líu đến cuộc chiến tranh ( ở cả hai phía ) hoàn toàn biến mất khỏi mặt đất này thì mọi hệ lụy của cuộc chiến 30 năm mới thực sự không còn làm bận lòng nhiều người, kể cả các thế hệ không dính líu gì đến cuộc chiến khốc liệt ấy.
1.
Chúng ta đang bước vào năm thứ 31 sau ngày hết chiến tranh. 31 năm hiển nhiên chưa đủ dài để xóa đi hết mọi chuyện, nhưng cũng không phải là ngắn để mỗi năm, cứ đến ngày định mệnh 30 tháng tư, là các câu chuyện cũ lại được khơi lại, bằng hình thức này[...]

Đọc Tiếp >>