Sống ở trên đời , cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không ? Để gío cuốn đi, để gió cuốn đi. . . Bởi vì cuối cùng, có lẽ không ai thóat ra khỏi vòng tử sinh sống chết của đất trời. Nhưng dẫu cho thân phận làm người hữu hạn, nhưng tấm lòng con người có thể trải ra đến vô cùng, không một biên giới nào có thể ngăn lại được.
● Giấc ngủ trẻ thơ bao giờ cũng vẫn là giấc ngủ thiên thần.
Hàng năm cứ vào dịp Lễ Lao Động ( Labor Day ), là vợ chồng tôi cùng hai cháu nhỏ, chất nhau lên xe xuôi Nam hướng về Texas, để tham dự buổi họp mặt hàng năm của nhóm anh em học cùng Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt năm xưa.
Năm nay (2003), thời tiết khác thường hơn mọi năm. Sau hơn hai tuần có những ngày nóng từ 100 độ Farenheit trở lên, là những ngày mưa tầm tã. Mưa suốt buổi sáng thứ bảy lúc gia đình tôi rời nhà ở Wichita , Kansas vào xa lộ xuyên bang I-35. Qua thành phố Oklahoma, trời có hơi tạnh ráo. Rồi lại là những cơn mưa nối đuôi nhau từ biên giới hai Tiểu Bang Oklahoma và Texas, mưa[...]
Người lính trẻ, mới 25 tuổi, là cha của hai đứa con gái xinh đẹp, 1 tuổi và 5 tuổi. Anh bước vào trận địa Iraq với niềm tin mãnh liệt rằng mình sẽ sống còn để trở về sau khi làm tròn nhiệm vụ. Cuối cùng, khi nhiệm kỳ phục vụ đã mãn, tay cầm tờ giấy quyết định cho trở về quê nhà , anh lại phải đối đầu với một tình huống khó khăn khác. Một người bạn đồng ngũ cùng đơn vị, cũng sắp hết nhiệm kỳ phục vụ, ước mong mình được rời chiến trường Iraq sớm hơn để có thể cùng với người vợ trẻ ở nhà kỷ niệm đúng 1 năm ngày hai người thành hôn. Nghe câu chuyện của bạn, anh lính trẻ quyết định nhanh chóng. Anh để cho người bạn đồng ngũ thế chỗ của mình,về nhà trước.[...]
1.
Từ đầu dây bên kia, tiếng của Choai với giọng Huế ấm áp : ” Vấn ơi, viết một chút gì đi về những người vợ đáng yêu của chúng ta, về những nàng dâu Nguyễn Trãi ấy mà !” Tôi định buột miệng hỏi một câu rất thừa, rất ngớ ngẩn : ” Viết ? … viết về cái gì nhỉ ? “ nhưng đã kịp tự mình chựng lại. Vừa lúc, nhận được Đặc San Gia Đình Nguyễn Trãi Úc Châu do Diệp văn Oánh gởi đến. Trong đó có bài thơ của Nàng Dâu NT3 Phạm ngọc Hiệp với những dòng thật ngọt ngào : “Xin cám ơn Trường Mẹ có anh, Cho em được làm Nàng Dâu Nguyễn Trãi … ” Tại sao những nàng dâu của cụ Ức Trai phải cám ơn nhỉ ? Đã đành, sinh ra ta là Cụ Nguyễn,[...]