<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Bích Huyền &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/author/bichhuyen/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 15 Jun 2023 21:03:34 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.5</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>Bích Huyền &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Dương Thiệu Tước</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-d%c6%b0%c6%a1ng-thi%e1%bb%87u-t%c6%b0%e1%bb%9bc/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-d%c6%b0%c6%a1ng-thi%e1%bb%87u-t%c6%b0%e1%bb%9bc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Mar 2014 22:44:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<category><![CDATA[thơ nhạc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=16744</guid>

					<description><![CDATA[Dương Thiệu Tước (1915–1995) là một nhạc sĩ tiền chiến nổi tiếng và được coi là một trong những nhạc sĩ tiền phong của tân nhạc Việt Nam. Dương Thiệu Tước sinh ngày 15 tháng 5 năm 1915, quê ở làng Vân Đình, huyện Sơn Lãng, phủ Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/03/DTTuoc.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2014/03/clip_image00110.jpg?strip=all&fit=354%2C233" alt="clip_image001" width="354" height="233" border="0" /></a></p>
<p>Dương Thiệu Tước (<a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/1915">1</a>915–1995) là một nhạc sĩ tiền chiến nổi tiếng và được coi là một trong những nhạc sĩ tiền phong của tân nhạc Việt Nam.</p>
<p>Dương Thiệu Tước sinh ngày 15 tháng 5 năm 1915, quê ở làng Vân Đình, huyện Sơn Lãng, phủ Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội). Xuất thân trong gia đình Nho học truyền thống, ông là cháu nội cụ nghè Vân Đình Dương Khuê, nguyên Đốc học Nam Định.</p>
<p>Thuở nhỏ ông học ở Hà Nội, trong thập niên 1930 ông gia nhập nhóm nghệ sĩ tài tử Myosotis (Hoa lưu ly) gồm Thẩm Oánh, Lê Yên, Vũ Khánh… Dương Thiệu Tước cũng là người có sáng kiến soạn nhạc “bài Tây theo điệu ta”, những nhạc phẩm đầu tay của ông thường được viết bằng tiếng Pháp. Mặc dù theo học nhạc Tây, nhưng nhạc của ông vẫn thắm đượm hồn dân tộc.</p>
<p>Ông vào miền Nam sinh sống từ năm 1954. Tại Sài Gòn ông làm chủ sự phòng văn nghệ tại Đài phát thanh Sài Gòn đồng thời được mời làm giáo sư dạylục huyền cầm/Tây Ban Cầm tại trường Quốc Gia Âm Nhạc. Sau năm 1975 nhạc của ông bị cấm đoán và ông cũng bị mất chỗ dạy học tại trường Quốc Gia Âm Nhạc.</p>
<p style="text-align: center;">(Bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<!--[if lt IE 9]><script>document.createElement('audio');</script><![endif]-->
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-16744-1" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-01.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-01.mp3'>DTT 01</a></audio>
<h3 style="text-align: center;"><strong>Dương Thiệu Tước (2)</strong></h3>
<p><a href="http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/03/DTTuoc_MHuong.jpg"><img decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2014/03/clip_image00215.jpg?strip=all&fit=354%2C273" alt="clip_image002" width="354" height="273" border="0" /></a></p>
<p>Các ca khúc xưa của Dương Thiệu Tước tình thường lẫn với cảnh. Tình đẹp cảnh cũng đẹp. Người ta không biết ông yêu người hơn hay yêu cảnh hơn. Cũng có thể vì yêu người cho nên ông cũng yêu cảnh và ngược lại. Ở Dương Thiệu Tước không có những khám phá mới lạ trong cách xử dụng ngôn ngữ. Thế nhưng trong khuôn khổ ý nghĩa từng chữ ông dùng trong mỗi tác phẩm chứng tỏ ông nắm vững và hoàn toàn làm chủ những gì ông muốn viết. Thơ và họa tràn lan trong nhạc của ông, đẹp cái đẹp cũng những bức tranh thủy mặt hay ấn tượng như cái bản Thuyền Mơ, Áng Mây Chiều chẳng hạn. Đó là những bức tranh được vẻ bằng màu</p>
<p style="text-align: center;">(Bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-16744-2" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-02.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-02.mp3'>DTT 02</a></audio>
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2014</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-d%c6%b0%c6%a1ng-thi%e1%bb%87u-t%c6%b0%e1%bb%9bc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-01.mp3" length="5296588" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2014/03/DTT-02.mp3" length="6343445" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Giấc mơ Việt Nam</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam-2/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 21 Jan 2014 23:30:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=16086</guid>

					<description><![CDATA[“Hôm đó đúng vào ngày 28/8/63 giữa một đám đông gồm 250 ngàn người đổ về từ khắp nơi, Martin Luther King đã đọc lời diễn từ: “Rồi có một ngày trên những ngọn đồi đất đỏ của Georgia, con của nô lệ và con của chủ nô sẽ ngồi lại cùng nhau bên bàn [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/05/human-right-for-vietnam.jpg"><img decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2014/01/clip_image00111.jpg?strip=all&fit=304%2C229" alt="clip_image001" width="304" height="229" border="0" /></a></p>
<p>“Hôm đó đúng vào ngày 28/8/63 giữa một đám đông gồm 250 ngàn người đổ về từ khắp nơi, Martin Luther King đã đọc lời diễn từ: <em>“Rồi có một ngày trên những ngọn đồi đất đỏ của Georgia, con của nô lệ và con của chủ nô sẽ ngồi lại cùng nhau bên bàn ăn của tình huynh đệ. rồi có một ngày vùng đất hoang mạc Mississippi, bức bối vì hơi nóng của bất công và áp bức, sẽ chuyển mình để trở thành ốc đảo của tự do và công bằng. Tôi đã mơ giấc mơ này…”</em></p>
<p>— Cũng đúng vào cái ngày mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ”, hai mươi bốn năm sau, ngày 28/08/87 đã có những người con Việt Nam âm thầm ngã xuống cho tự do của quê hương họ. Nơi những người Kháng chiến quân này nằm lại chỉ còn cách biên giới đất mẹ vào khoảng 20 cây số. Đó là Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và những chiến hữu của ông – những con người yêu nước hơn xa mạng sống của chính mình – trên con đường Đông Tiến.”</p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-16086-3" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2014/01/Giac-mo-viet-nam.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2014/01/Giac-mo-viet-nam.mp3'>Giac mo viet nam</a></audio>
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2014</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2014/01/Giac-mo-viet-nam.mp3" length="6629747" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Thơ l&#224; Bức Tranh H&#249;ng Biện</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-th%c6%a1-l-b%e1%bb%a9c-tranh-hng-bi%e1%bb%87n/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-th%c6%a1-l-b%e1%bb%a9c-tranh-hng-bi%e1%bb%87n/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Jan 2014 15:20:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=15907</guid>

					<description><![CDATA[Ta đợi em từ ba mươi năm Uổng hoa phong nhụy, hoài trăng rằm Heo may chớm đã lên mùa gió Ngăn ngắt chiêm bao lạnh chiếu nằm Vũ Hoàng Chương, sinh ngày 5-5-1916, là một nhà thơ nổi tiếng trong trào lưu thơ mới ở Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/11/vhchuong_2.jpg"><em><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2014/01/clip_image001.jpg?strip=all&fit=254%2C369" alt="clip_image001" width="254" height="369" border="0" /></em></a></p>
<p><em>Ta đợi em từ ba mươi năm</em></p>
<p><em>Uổng hoa phong nhụy, hoài trăng rằm</em></p>
<p><em>Heo may chớm đã lên mùa gió</em></p>
<p><em>Ngăn ngắt chiêm bao lạnh chiếu nằm</em></p>
<p>Vũ Hoàng Chương, sinh ngày 5-5-1916, là một nhà thơ nổi tiếng trong trào lưu thơ mới ở Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên. Thơ ông sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.</p>
<p>Năm 1954, Vũ Hoàng Chương vào Sài Gòn, tiếp tục dạy học và sáng tác. Năm 1959 được giải thưởng toàn quốc của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa về tập thơ Hoa đăng. Trong năm này tham dự Hội nghị thi ca quốc tế tại Bỉ.</p>
<p>Năm 1964 tham dự Hội nghị Văn bút Á châu họp tại Bangkok. Năm sau, 1965 lại tham dự Hội nghị Văn bút quốc tế họp tại Bled, Nam Tư. Năm 1967, lại tham dự Hội nghị Văn bút quốc tế họp tại Abidjan, thủ đô Côte d’Ivoire. Niên khóa 1969-1973 làm Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam thuộc Việt Nam Cộng Hòa. Năm 1972 đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc của Việt Nam Cộng Hòa.</p>
<p>Ngày 13 tháng 4 năm 1976, bị chính quyền CS bắt tạm giam tại khám Chí Hòa. Bệnh nặng, đưa về nhà một thời gian ngắn thì mất ngày 6 tháng 9 năm 1976 tại Sài Gòn.</p>
<p>Ông là tác giả của khoảng hai mươi tác phẩm, chủ yếu là thơ, rồi đến kịch thơ, hồi ký, bài nói chuyện. Vũ Hoàng Chương là nhà thơ lớn của đất nước, bắt đầu từ phong trào Thơ Mới , với các tập Thơ Say (1940), Mây (1943), qua những truân chuyên của dân tộc với Thơ Lửa (1948), Hoa Đăng  (1959), Lửa Từ Bi (1963), và những biến chuyển trong thi ca hiện đại. Vũ Hoàng Chương là một tác gia lớn lao và quan trọng trong lịch sử văn học nước nhà, chiếm một địa vị riêng biệt trong  các trào lưu thi ca.</p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15907-4" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/tho-la-buc-tranh-hung-bien-3.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/tho-la-buc-tranh-hung-bien-3.mp3'>tho-la-buc-tranh-hung-bien</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2014</p>
<p><strong> </strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-th%c6%a1-l-b%e1%bb%a9c-tranh-hng-bi%e1%bb%87n/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/tho-la-buc-tranh-hung-bien-3.mp3" length="6574106" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: L&#234; Uy&#234;n Phương</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-l-uyn-ph%c6%b0%c6%a1ng/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-l-uyn-ph%c6%b0%c6%a1ng/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 20 Dec 2013 06:19:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=15713</guid>

					<description><![CDATA[Lê Uyên Phương là một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc tại Sài Gòn, miền Nam Việt Nam trước 1975. Ông tên thật là Lê Minh Lập, sinh tại Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, giấy tờ bị thất lạc, trong hai lần làm lại giấy khai sinh, tên của ông bị [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/12/clip_image00210.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/12/clip_image002_thumb10.jpg?strip=all&fit=354%2C263" alt="clip_image002" width="354" height="263" border="0" /></a></p>
<p>Lê Uyên Phương là một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc tại Sài Gòn, miền Nam Việt Nam trước 1975.</p>
<p>Ông tên thật là Lê Minh Lập, sinh tại Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, giấy tờ bị thất lạc, trong hai lần làm lại giấy khai sinh, tên của ông bị nhân viên giấy tờ nhầm thành Lê Minh Lộc rồi Lê Văn Lộc. Từ đó ông giữ cái tên Lê Văn Lộc.</p>
<p>Cha của Lê Uyên Phương vốn họ Phan, nhưng vì cuộc cách mạng của Phan Bội Châu nên phải đổi thành họ Lê. Mẹ của Lê Uyên Phương là Công Tôn Nữ Phương Nhi, ông lấy chữ Phương trong tên của mẹ làm tên cho mình. Cùng với chữ Uyên, tên người bạn gái đầu tiên, ông ghép thành nghệ danh Lê Uyên Phương.</p>
<p>Lê Uyên Phương gặp Lâm Phúc Anh ở Đà Lạt, năm 1968 hai người thành hôn. Họ trở thành đôi tình nhân song ca nổi tiếng. Vì Lâm Phúc Anh không muốn dùng tên thật nên lấy nghệ danh là Lê Uyên, cắt từ chữ Lê Uyên Phương. Hai người song ca được gọi Lê Uyên và Phương.</p>
<p>Lê Uyên Phương khởi sự viết nhạc từ 1960 với bài Buồn Đến Bao Giờ viết tại Pleiku. Những năm đầu thập niên 1970, từ Đà Lạt vào Sài Gòn, Lê Uyên và Phương đã đem một luồng gió mới đến với tân nhạc. Trong những năm 70 nhạc Lê Uyên Phương thật sự sưởi ấm những đôi tình nhân, với những ca khúc nồng nàn, khắc khoải đôi khi đượm triết lý yêu thương đã được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt. Lê Uyên Phương đã viết nhiều nhạc phẩm nổi tiếng đã đưa tên tuổi anh lên cao.</p>
<p>Nhạc Lê Uyên Phương gập ghềnh, các câu nhạc có độ dài khác nhau, cách phát triển câu nhạc cũng thay đổi theo từng bài chứ không theo một khuôn mẫu nhất định. Trong phiên khúc, nhiều khi nhạc sĩ đổi từ Trưởng sang Thứ thật lạ kỳ như trong bài <em>Đá Xanh</em>, hay chuyển đoạn nhỏ Re thứ xen kẽ giữa điệp khúc Re Trưởng và phiên khúc cũng Re Trưởng của <em>Đêm Chợ Phiên Mùa Đông</em><em>.</em></p>
<p>Ngoài ra, cái tựa đề của bài nhạc cũng góp phần không nhỏ vào việc “loãng hóa” nhạc LUP nữa. Các tựa bài của ông hầu như cũng chỉ là định nghĩa sơ sài về nội dung bài hát, chứ không theo kiểu mẫu của nhạc pop. Trong nhạc pop, tựa bài phải nằm ở hai chỗ chiến lược là đầu bài hoặc cuối bài, và phải được lặp đi lặp lại ở điệp khúc, nhằm để người nghe nhớ bài nhạc dai hơn. Tựa bài trong nhạc Lê Uyên Phương phớt lờ một cách cố ý khái niệm tựa bài đó.</p>
<p>Những chi tiết nho nhỏ vừa kể trên, nếu gom góp lại vào một bài sẽ tạo nên một không khí lãng đãng, rời rạc, có lẽ vì thế mà góp phần vào cái sự buồn đau đớn chăng ?</p>
<p>Lời nhạc của Lê Uyên Phương cũng góp một phần rất đáng kể tạo nên nét nhạc riêng biệt của dòng nhạc này. Trong nhạc của ông, người nam và người nữ là một hiện hữu, gắn bó vào đời nhau: <em>“tôi với em, dương trần vai tiễn đưa</em>“, “<em>ta từng thương mến nhau … em đành quên lãng sao?</em>“, “<em>em ơi, xin em nói yêu thương đậm đà</em>“. Ông cũng sử dụng rất nhiều các hình ảnh trăng, sao, mây trời, v.v… để nói lên tâm trạng, như nhiều nhạc sĩ cùng thời.</p>
<p>Dòng nhạc Lê Uyên Phương thật say đắm, có thật nhiều điều cần phải được phân tích để tìm kiếm, để đồng cảm, để thấy sự thông minh trong cách tạo dựng một bài nhạc để tạo một ấn tượng, vu vơ hay say đắm, hồn nhiên hay ưu tư, buồn thoáng qua hay buồn muôn thuở.</p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<p style="text-align: center;"><strong>Phần 1</strong></p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15713-5" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-1.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-1.mp3'>Lê-Uyên-Phương-1</a></audio>
<p style="text-align: center;"><strong>Phần 2</strong></p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15713-6" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-2.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-2.mp3'>Lê-Uyên-Phương-2</a></audio>
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-l-uyn-ph%c6%b0%c6%a1ng/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-1.mp3" length="6063151" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Le-Uyen-Phuong-2.mp3" length="7768816" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Vần thơ sầu mộng của Lưu Trọng Lư</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%ba%a7n-th%c6%a1-s%e1%ba%a7u-m%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-l%c6%b0u-tr%e1%bb%8dng-l%c6%b0/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%ba%a7n-th%c6%a1-s%e1%ba%a7u-m%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-l%c6%b0u-tr%e1%bb%8dng-l%c6%b0/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 11 Dec 2013 23:56:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=15649</guid>

					<description><![CDATA[Lưu Trọng Lư là tên thật, sinh ngày 19 tháng 6 năm 1912 tại Cao La Hạ, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Học trường Quốc Học Huế đến năm thứ ba thì bỏ ra Hà Nội học tư, rồi bỏ đi làm thơ, làm [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/12/LTLu.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/12/clip_image0015.jpg?strip=all&fit=304%2C215" alt="clip_image001" width="304" height="215" border="0" /></a></p>
<p>Lưu Trọng Lư là tên thật, sinh ngày 19 tháng 6 năm 1912 tại Cao La Hạ, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học.<br />
Học trường Quốc Học Huế đến năm thứ ba thì bỏ ra Hà Nội học tư, rồi bỏ đi làm thơ, làm báo, viết văn.</p>
<p>Chủ trương Ngân Sơn Tùng Thư tại Huế năm 1933-1934. Sau 1954, ông làm vụ trưởng Vụ Sân Khấu Bộ Văn Hóa, và là Tổng thư ký Hội Nghệ Sĩ Sân Khấu Việt Nam.<br />
Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Tiếng Thu (1939), Người Con Gái Sông Gianh (1966), Từ Đất Này (1971), Hồng Gấm. Tuổi Hai Mươi (kịch thơ, 1973).</p>
<p>Mặc dù Lưu là một trong những người cổ động cho Thơ Mới ồn ào nhất, đọc thơ ông, người ta vẫn có cảm tưởng nó chẳng mới bao nhiêu. Thơ Lưu Trọng Lư vẫn là một khúc đàn xưa, giàu tình cảm lẫn nhạc điệu với những rung động chân tình, dễ gây ấn tượng trong người đọc.</p>
<p>Thơ Lưu Trọng Lư đánh dấu của một thời điểm nhọc nhằn như hạt lúa trong lòng đất, để hẹn đến những chùm lúa vàng chĩu hạt ngả nghiêng trong gió.</p>
<p>Thơ Lưu Trọng Lư nồng nàn tình ái không thua kém Xuân Diệu, có nhiều bài Lưu Trọng Lư đã thực sự tạo cho ông một thế giới độc đáo riêng rẽ. Thế giới của những chiếc lá vàng rơi khẽ báo mùa thu đã tới với thế gian. Ở xa ngoài nghìn dặm quê hương vẫn thấy được màu vàng chuyển lá trên hàng cây phong trong công viên hay trên những lối đưa em vào thư viện. Thật mộng mơ và tình tứ.</p>
<p>Những giòng thơ trữ tình của Lưu Trọng Lư cho đến nay chúng ta vẫn cảm thấy chất men say thấm vào tâm hồn ngây ngất như một vừng trăng tỏa sáng ở đầu núi quê hương. Và ở đâu đó, bóng dáng những con nai vàng đang xuống núi, ngơ ngác đạp trên lá vàng khô…</p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15649-7" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Van-tho-sau-mong.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Van-tho-sau-mong.mp3'>Van-tho-sau-mong</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%ba%a7n-th%c6%a1-s%e1%ba%a7u-m%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-l%c6%b0u-tr%e1%bb%8dng-l%c6%b0/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Van-tho-sau-mong.mp3" length="5960882" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Về Miền T&#226;y (thơ Văn Thế Bảo)</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%bb%81-mi%e1%bb%81n-ty-th%c6%a1-van-th%e1%ba%bf-b%e1%ba%a3o/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%bb%81-mi%e1%bb%81n-ty-th%c6%a1-van-th%e1%ba%bf-b%e1%ba%a3o/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Nov 2013 02:10:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=15340</guid>

					<description><![CDATA[Người Việt trong và ngoài nước có lẽ ít ai còn nhớ đến tên nhà thơ Văn Thế Bảo, kể từ sau biến cố 1975 đến nay không thấy ai nhắc đến nữa. Ông cùng thời với Vương Đàn, Hiệp Nhân, Nhất Diệp… Lớp sau của Nguyễn Minh Lan, Nguyễn Thiệu Giang, Thanh Nam. Vừa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/11/clip_image0019.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image001" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/11/clip_image001_thumb4.jpg?strip=all&fit=304%2C210" alt="clip_image001" width="304" height="210" border="0" /></a></p>
<p>Người Việt trong và ngoài nước có lẽ ít ai còn nhớ đến tên nhà thơ Văn Thế Bảo, kể từ sau biến cố 1975 đến nay không thấy ai nhắc đến nữa. Ông cùng thời với Vương Đàn, Hiệp Nhân, Nhất Diệp… Lớp sau của Nguyễn Minh Lan, Nguyễn Thiệu Giang, Thanh Nam. Vừa qua Bích Huyền nghe lại những ca khúc của Y Vân, trong đó có bài hát Về Miền Tây, gợi cho trí tưởng của Bích Huyền những âm thanh quen thuộc, những kỷ niệm của một thời tuổi nhỏ. Trên 10 tuổi di cư vào Nam nghe bài này từ chiếc radio nhỏ bé của gia đình. Trong những giây phút của Một Thoáng Hương Xưa hôm nay, Bích Huyền xin nhắc nhớ đến tên ông như một nén hương tưởng niệm muộn màng.</p>
<p>Thưa quý vị và các bạn trong bài Về Miền Tây có đoạn thơ :</p>
<p><em>Lối về thoai thoải chân đồi</em></p>
<p><em>Thướt tha nhành liễu chân tha lối mòn,</em></p>
<p><em>Nhìn trời nhìn nước nhìn non,</em></p>
<p><em>Nhớ chồng thì ít, nhớ con thì nhiều</em></p>
<p>Thơ Văn Thế Bảo rất gần với ca dao (gần thôi chứ không giống), nó cũng khác cái gần ca dao của thơ Nguyễn Bính :</p>
<p><em>Hoa chanh nở ở vườn chanh</em></p>
<p><em>Thầy u mình với chúng mình chân quê</em></p>
<p><em>Hôm qua em đi tỉnh về</em></p>
<p><em>Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều</em></p>
<p>Thưa quý vị có một chút gì đó có vẻ chân quê trong thơ Nguyễn Bính, nhưng mà đấy cũng là cái duyên, cái đẹp của thơ Nguyễn Bính, được tạo thành bằng thứ ngôn ngữ thắm đẫm hương đồng gió nội, mà chỉ mình Nguyễn Bính nắm vững và biết cách xử dụng mà thôi. Còn thơ Văn Thế Bảo gần với ca dao, vì chính tâm hồn ông mộc mạc giản dị…</p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15340-8" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Ve-mien-tay.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Ve-mien-tay.mp3'>Ve-mien-tay</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-v%e1%bb%81-mi%e1%bb%81n-ty-th%c6%a1-van-th%e1%ba%bf-b%e1%ba%a3o/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Ve-mien-tay.mp3" length="4579004" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Người Về S&#244;ng Tương</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-ng%c6%b0%e1%bb%9di-v%e1%bb%81-sng-t%c6%b0%c6%a1ng/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-ng%c6%b0%e1%bb%9di-v%e1%bb%81-sng-t%c6%b0%c6%a1ng/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 01 Nov 2013 22:03:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=15083</guid>

					<description><![CDATA[Nhạc sĩ Văn Giảng sinh ngày 12 tháng 5 năm 1924 tại Huế trong một gia đình trung lưu. Thừa hưởng năng khiếu thiên phú gia tộc về âm nhạc vì ông nội của Văn Giảng cũng là một nhạc sĩ cổ nhạc rất giỏi cho nên Văn Giảng cũng có khiếu về âm nhạc [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/11/clip_image002.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/11/clip_image002_thumb.jpg?strip=all&fit=354%2C237" alt="clip_image002" width="354" height="237" border="0" /></a></p>
<p>Nhạc sĩ Văn Giảng sinh ngày 12 tháng 5 năm 1924 tại Huế trong một gia đình trung lưu. Thừa hưởng năng khiếu thiên phú gia tộc về âm nhạc vì ông nội của Văn Giảng cũng là một nhạc sĩ cổ nhạc rất giỏi cho nên Văn Giảng cũng có khiếu về âm nhạc từ lúc nhỏ và ngày còn bé, nghe người ta chơi một loại nhạc khí nào là ông có thể về mò mẫm tự học lấy và thành công trong việc xử dụng loại nhạc khí đó. Cũng như mọi người thích âm nhạc và quyết tâm chơi nhạc, loại đàn dễ học nhất cho mọi người là đàn mandoline, nhạc sĩ Văn Giảng cũng vậy, khi bắt đầu ông học đàn măng cầm và sau đó lần đến lãnh vực tây ban cầm.</p>
<p>Cũng trong lãnh vực âm nhạc, nhờ xuất thân từ một gia đình có truyền thống âm nhạc, Văn Giảng thích tìm tòi và nghiên cứu nhạc cổ truyền Việt Nam. Năm 1956, ông đã tìm ra phương pháp ký âm cho nhạc sĩ cổ truyền có thể nhìn bài bản mà trình tấu chung với nhạc sĩ tân nhạc và từ đó, ông thành lập ban cổ kim hòa điệu “Việt Thanh”, một ban nhạc đầu tiên trong nước dưới hình thức tân cổ hòa điệu với những nhạc khí tranh, tỳ, nhị huyền, nhị hồ, đàn nguyệt… hoà tấu chung với dương cầm, tây ban cầm, đại hồ cầm…</p>
<p>Phần đông những sáng tác của nhạc sĩ Văn Giảng thuộc loại hùng ca như “Thúc Quân” (1949), “Lục Quân Việt Nam” (1950), “Đêm Mê Linh” (1951), “Quân Hành Ca” (1951), “Qua Đèo” (1952), “Nhảy Lửa” (1953) v.v… nhưng ít người được biết nhạc sĩ Văn Giảng còn có một biệt hiệu khác là ”Thông Đạt” với ca khúc bất hủ “Ai Về Sông Tương” mà mọi người trong giới học sinh, sinh viên và ở lứa tuổi 40 trở lên đều biết:</p>
<p><em>Ai có về bên bến sông Tương</em></p>
<p><em>Nhắn người duyên dáng tôi thương<br />
Bao ngày ôm mối tơ vương<br />
Tháng với ngày mơ nhuốm đau thương<br />
Tâm hồn mơ bóng em luôn<br />
Mong vài lời em ngập hương…</em></p>
<p style="text-align: center;">(Xin bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-15083-9" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Nguoi-ve-song-tuong.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Nguoi-ve-song-tuong.mp3'>Nguoi-ve-song-tuong</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p><strong>Phụ Lục:</strong></p>
<p><strong><a href="https://t-van.net/?p=10429">Hoài Nam: VĂN GIẢNG – Ai về sông Tương</a></strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-ng%c6%b0%e1%bb%9di-v%e1%bb%81-sng-t%c6%b0%c6%a1ng/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Nguoi-ve-song-tuong.mp3" length="7621486" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Giấc Mơ Việt Nam</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 19 Oct 2013 21:26:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=14988</guid>

					<description><![CDATA[Giấc mơ Việt Nam là một bài tâm bút của Trần Trung Đạo, Bích Huyền và Đan Thanh xin phép được chia sẻ cùng quý vị và các bạn. Giấc mơ Việt Nam là giấc mơ của những người đã tạo nên nền văn minh hòa bình. Nơi đó, ngay từ 20 thế kỷ trước [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/10/clip_image00211.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/10/clip_image002_thumb11.jpg?strip=all&fit=304%2C228" alt="clip_image002" width="304" height="228" border="0" /></a></p>
<p>Giấc mơ Việt Nam là một bài tâm bút của Trần Trung Đạo, Bích Huyền và Đan Thanh xin phép được chia sẻ cùng quý vị và các bạn.</p>
<p>Giấc mơ Việt Nam là giấc mơ của những người đã tạo nên nền văn minh hòa bình. Nơi đó, ngay từ 20 thế kỷ trước công nguyên tổ tiên chúng ta đã biết trồng cây ăn trái, biết làm đồ gốm, biết đẽo đá thành những lưỡi cuốc nhỏ, biết đắp đất ngăn bờ để đưa nước sông vào ruộng.</p>
<p>Từ thuở nhân loại còn trong buổi sơ khai, tổ tiên chúng ta đã biết xây dựng các cơ cấu xã hội, lấy thôn làng làm căn bản, lấy nông nghiệp làm nền tảng kinh tế, lấy tình nghĩa đồng bào làm sức mạnh, lấy nguồn gốc tổ tiên một mẹ trăm con cùng chung bọc trứng để làm nơi nương tựa tinh thần. Những hình ảnh thân thương quen thuộc của cây đa bến nước, sân đình gắn liền trong tâm thức của mỗi người Việt Nam đã bắt đầu từ thuở xa xưa đó…</p>
<p>. . . . .. . .</p>
<p>” Tuy nhiên, dù hoàn cảnh đất nước còn bất hạnh, một điều rất thật rằng con chim ngậm cành olive mà nhà văn Dương Thu Hương ám chỉ vẫn chưa chết. Dù còn lẩn khuất bên kia khu rừng già hay dưới chân trời xa, giấc mơ Việt Nam vẫn còn sống trong lòng nhiều triệu người dân Việt. Trong lòng mỗi người dân Việt Nam vẫn còn đó về giấc mơ một Việt Nam mới, dân chủ, nhân bản và hiện đại. Cuộc cách mạng nào cũng như thế, đều bắt đầu từ một nhu cầu, một giấc mơ thời đại, và được biến thành hiện thực từ những người từng ôm ấp một giấc mơ của thời đại đó. Việt Nam đang cần không phải là những đổi mới, nhưng là một cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ và nhân bản thật sự toàn diện và triệt để, và lực lượng chủ yếu để biến mơ ước hôm nay thành bão tố cách mạng không ai khác hơn là tuổi trẻ…”</p>
<p style="text-align: center;">(Bấm Vào Đây Để Nghe Phần Âm Thanh)</p>
<p style="text-align: center;"><strong>Giấc Mơ Việt Nam(1)</strong></p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-14988-10" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-1.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-1.mp3'>Giac-mo-vietnam-1</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p style="text-align: center;"><strong>Giấc Mơ Việt Nam(2)</strong></p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-14988-11" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-2.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-2.mp3'>Giac-mo-vietnam-2</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p style="text-align: center;"><strong>Giấc Mơ Việt Nam(3)</strong></p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-14988-12" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-3.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-3.mp3'>Giac-mo-vietnam-3</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p><strong>Phụ Lục:</strong></p>
<p><strong>GIẤC MƠ VIỆT NAM</strong></p>
<p>TRẦN TRUNG ĐẠO</p>
<p>(Nguồn: http://www.trantrungdao.com)<br />
Nhà bình luận nổi tiếng của chương trình News Hour, Roger Rosenblatt, tóm lượt về nguồn gốc nước Mỹ: “Quốc gia được thành lập từ những giấc mơ, và cũng qua đó, đã hun đúc nên giấc mơ của cả một quốc gia”<br />
Vâng đúng thế. Ngoài trừ số nhỏ người bản xứ, đất nước Hoa Kỳ được xây dựng nên do bàn tay và khối óc của những kẻ bên ngoài. Họ đến đây từ trăm ngã đường khác nhau và hàng trăm vùng đất khác nhau.<br />
Cậu bé có tên Mỹ là Irving Berlin sinh tại Nga vào năm 1888. Cậu theo cha mẹ đến định cư tại New York khi mới vừa lên 4 tuổi. Khi còn rất nhỏ, cậu Irving phải vừa làm nghề dọn chén bát trong một nhà hàng và vừa học sáng tác nhạc, một bộ môn mà cậu say mê. Sau khi nhạc phẩm đầu tay được xuất bản vào lúc 13 tuổi, tên tuổi của nhạc sĩ trẻ tài ba Irving Berlin đã trở thành đồng nghĩa với nền âm nhạc Hoa Kỳ thế kỷ 20 qua những nhạc phẩm vượt thời gian như God Bless America, White Christmas, v.v&#8230;<br />
Bà Madeleine Albright, cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao và là người phụ nữ đầu tiên giữ chức vụ cao cấp nhất trong chính phủ Hoa Kỳ, vốn là người Tiệp Khắc. Cha mẹ bà đã phải vượt qua nhiều biên giới để trốn tránh chế độ Cộng Sản khi tiếng xích xe tăng Liên Xô nghiền nát đường phố thủ đô Prague vào năm 1948. Cuối cùng bà cùng gia đình đã vượt thoát được và định cư tại Hoa Kỳ khi Madeleine Albright vừa 11 tuổi. Bà theo học Luật, đỗ tiến sĩ và cách đây không lâu, trở thành người phụ nữ đầu tiên giữ chức Ngoại Trưởng Hoa Kỳ.<br />
Edward Bannister, họa sĩ nổi tiếng về phong cảnh của Mỹ là một người da đen thuộc vùng West Indian, Phi Châu. Ông đến định cư tại Mỹ qua ngã Canada vào năm 1848. Tác phẩm Under The Oaks của ông là một trong những thành tựu nghệ thuật lớn của nền hội họa Hoa Kỳ thế kỷ 19. Tác phẩm này đoạt giải nhất trong cuộc thi đánh dấu 100 năm hội họa tại Philadelphia Centennial Exposition. Khi khám phá ra Edward Bannister là người da đen, ban giám khảo có ý định thu hồi giải thưởng. Tuy nhiên, trước sự đấu tranh của những họa sĩ đồng nghiệp, nhất là của những họa sĩ da trắng đã từng cùng tranh giải với ông, Ban Giám Khảo đã hủy bỏ dự tính.<br />
Những người di dân điển hình thuộc nhiều lãnh vực, màu da và chủng tộc khác nhau. Họ không từng quen biết nhau, không cùng một thế hệ, không cùng huyết thống và chẳng hẹn hò đính ước gì nhau. Những người di dân đầu tiên thường không giàu có, học hành, trí thức, trái lại phần đông họ rất nghèo nàn, ít học, đến đây từ hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, dù từ đâu đến và trong hoàn cảnh nào, họ đã cùng góp bàn tay đưa nước Mỹ từ một vùng đất hoang vu thuộc địa của Anh thành một cường quốc tự do, dân chủ và thịnh vượng nhất thế giới ngày nay.<br />
Câu chuyện thành công của nước Mỹ, đúng như Roger Rosenblatt viết, đã bắt đầu từ một giấc mơ chung: Giấc Mơ Người Mỹ hay American Dream như chúng ta thường nghe gọi bằng tiếng Anh. American Dream được định nghĩa trong tự điển Wordsmyth như là “một lý tưởng của người Mỹ, nhờ đó, con người nhận được sự giàu có vật chất, bình đẳng, tự do, và các giá trị tương tự (the American ideal that any man or woman may obtain material wealth, equality, freedom, and the like)”.<br />
American Dream đã giúp nhân dân Mỹ chiến thắng đạo quân tinh nhuệ của Anh Hoàng George III trong cuộc chiến tranh giành độc lập (1775-1783), đã giúp nhân dân Mỹ vượt qua những bất đồng kinh tế chính trị sâu sắc trong thời kỳ chiến tranh nội chiến (1860-1865), đã giúp đưa nước Mỹ trở nên quốc gia có lợi nhất sau cả hai cuộc chiến tranh thế giới.<br />
American Dream là giấc mơ mà những người cha sáng lập của quốc gia Hoa Kỳ từng ôm ấp và theo đuổi: Tự Do, Dân Chủ và Cường Thịnh. Tổng Thống đầu tiên George Washington đã từng dặn dò: “Tôi mong được thấy Hoa Kỳ mãi mãi là đất nước của tự do và công lý”. Tượng đài kỷ niệm Tổng Thống George Washington được kiến trúc dựa theo tinh thần độc lập, tự chủ và vươn lên đó.<br />
American Dream là giấc mơ bình đẳng mà Mục Sư Martin Luther King đã đọc trên thềm đài kỷ niệm Lincoln ngày 28 tháng 8 năm 1963: “Tôi mơ một ngày, trên đồi Georgia, con cháu của những người nô lệ cũ, và con cháu của những chủ nô cũ, ngồi lại với chung một bàn trong tình huynh đệ&#8230;Tôi mơ một ngày, bốn người con của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi đó, chúng sẽ không bị phán xét do màu da mà chính bằng tư cách riêng của chúng”.<br />
American Dream, qua nhiều thời đại, từ những người trên chiếc tàu Mayflower cho đến hôm nay, đã được làm phong phú thêm để trở thành một bản sắc văn hóa, một truyền thống đặc biệt của quốc gia này.<br />
Trở về với lịch sử Việt Nam, tổ tiên chúng ta, ông bà chúng ta đã bao giờ mơ và theo đuổi Giấc Mơ Việt Nam chưa?<br />
Trong lúc khó có thể so sánh giữa 380 năm dựng nước của Hoa Kỳ thời hiện đại với gần 5 ngàn năm lịch sử Việt Nam, qua bao nhiêu thăng trầm thay đổi, chúng ta vẫn vững tin rằng tổ tiên chúng ta, không những đã mơ mà còn từng đeo đuổi giấc mơ độc lập, tự chủ và cường thịnh như thế từ nhiều ngàn năm trước.<br />
Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của những người để lưng trần, tóc cắt ngắn, đóng khố che thân, đầu đội mũ lông chim Hồng, tay ẵm đàn con Lạc Việt, vượt bao nhiêu núi rừng ghềnh thác trong cuộc Nam tiến đầy gian nan nhưng vô cùng hiển hách, từ vùng Nam Hoa di dân xuống lưu vực sông Hồng cách đây 48 thế kỷ. Trong lúc bao nhiêu bộ tộc Bách Việt khác đã hoàn toàn bị tiêu diệt hay đồng hóa vào những tỉnh, những huyện như Hồ Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Vân Nam, Phúc Kiến của Trung Quốc ngày nay, giòng giống Lạc Việt qua bao độ thăng trầm, vẫn tồn tại và trưởng thành nên quốc gia Việt Nam độc lập và tự chủ.<br />
Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của những người đã tạo nên nền văn minh Hòa Bình. Nơi đó, ngay từ 20 thế kỷ trước Công Nguyên, tổ tiên chúng ta đã biết trồng cây ăn trái, biết làm đồ gốm, biết đẽo đá thành những lưỡi cuốc nhọn, biết đắp đất ngăn bờ để đưa nước sông vào ruộng. Từ thuở nhân loại còn trong buổi sơ khai, tổ tiên chúng ta đã biết xây dựng các cơ xấu xã hội, lấy thôn làng làm căn bản, lấy nông nghiệp làm nền tảng kinh tế, lấy tình nghĩa đồng bào làm sức mạnh, lấy nguồn gốc tổ tiên (một mẹ trăm con, chung cùng bọc trứng) làm nơi nương tựa tinh thần. Những hình ảnh thân thương quen thuộc của cây đa, bến nước, sân đình gắn liền trong tâm thức của mỗi người Việt Nam, đã bắt đầu từ thời xa xưa đó.<br />
Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của những bàn tay khối óc xây dựng nên nền văn hóa Đông Sơn, bắt đầu từ hàng ngàn năm trước, trải dài đến thời điểm cực thịnh vào thế kỷ thứ 5 trước Công Nguyên. Những chiếc trống đồng Đông Sơn, Ngọc Lữ được chạm trổ tinh vi đánh dấu một thời đại vàng son trong tiến trình phát triển văn minh nhân loại. Những cổ vật quý giá đó, không phải chỉ là những biểu tượng cho văn minh dân tộc chúng ta mà còn đại diện cho cả nền văn minh vùng Nam Á đương thời. Chính tinh thần văn hóa Hòa Bình, Đông Sơn đã hun đúc thành sức mạnh dân tộc, để các thế kỷ sau đó, đủ sức đối kháng với sự xâm lăng thô bạo của các nguồn văn hóa mang ý đồ đồng hóa phát xuất từ phương Bắc.<br />
Thật vậy, mặc dù hơn một ngàn năm trong bóng đêm nô lệ nhà Hán, nhà Ngô, nhà Đường với bao nhiêu cực hình đày đọa, sáng xuống bể tìm ngọc châu, chiều lên non săn ngà voi, trầm hương, châu báu, dân tộc Việt vẫn bảo vệ được tính độc lập, vẫn giữ được bản sắc văn hóa Việt trong sáng và thuần nhất. Đất nước chúng ta đã hơn một lần bị mất đi và giành lại được nhưng chúng ta hãnh diện nói lớn rằng dân tộc Việt Nam chưa bao giờ bị mất gốc. Hiếm có trên một đất nước nào, ở đó, tên của một con sông, một ngọn núi, một thôn làng, cũng có thể làm cho người dân khi nhắc đến phải rơi nước mắt. Những Phong Hóa, Nam Quan, Mê Linh, Bạch Đằng, Vạn Kiếp, Thiên Trường, Diên Hồng, Chi Lăng, Lam Sơn, Đống Đa, v.v&#8230; không phải chỉ đơn giản là những địa danh lịch sử, mà hơn thế nữa, còn là là nơi giữ gìn anh linh hùng khí của dân tộc chúng ta. Hình ảnh những chiếc búa, những chiếc rìu, những mũi thương, mũi đao, mũi tên bằng đồng đào được ở vùng Trung Châu, Bắc Việt, ở Sông Bạch Đằng, dọc Ải Nam Quan không chỉ là những cổ vật mà còn là chứng tích của bao nhiêu trận mạc, bao nhiêu cuộc chiến đấu, bao nhiêu máu xương và nước mắt của tổ tiên Lạc Việt đã đổ xuống trước áp lực của các triều đại Bắc phương xâm lấn khác.<br />
Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của hai người phụ nữ Việt đất Mê Linh uy danh lừng lẫy, đã can đảm thắp lên ngọn lửa tự do cho dân tộc. Một ngàn năm trăm năm trước Jeanne d&#8217;Arc, người phụ nữ Pháp lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống ách cai trị của người Anh, tại vùng Đông Á đã có hai người phụ nữ Lạc Việt, Trưng Trắc và Trưng Nhị phất cờ khởi nghĩa chống nhà Hán và lập nên một triều đại huy hoàng. Dù chỉ trị vì được 3 năm, tinh thần “giặc đến nhà đàn bà phải đánh” của hai bà đã trở thành truyền thống yêu nước tồn tại đến ngày nay.<br />
Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của các bô lão được Vua Trần Thánh Tông triệu đến Điện Diên Hồng để hỏi ý trước cuộc xâm lăng của đại quân Mông Cổ vào tháng Chạp năm 1284. Lần đầu tiên trong lịch sử, sức mạnh dân tộc Việt thể hiện không chỉ bằng lòng yêu nước nhưng còn bằng tinh thần dân chủ. Chính sức mạnh tổng hợp vô địch của lòng yêu nước và tinh thần dân chủ đã đẩy lui bao nhiêu vạn hùng binh Mông Cổ trong ba cuộc chiến chống quân Nguyên lừng lẫy. Thượng Hoàng Trần Thánh Tông đã cảm khái sau cuộc kháng Nguyên lần thứ hai:<br />
Xã tắc hai phen bon ngựa đá<br />
Non sông muôn thưở vững âu vàng</p>
<p>Giấc Mơ Việt Nam là giấc mơ của Bình Định Vương Lê Lợi sau ba lần tổn thất phải lui về tử thủ Chí Linh. Quân kháng chiến đã phải đào củ chuối, giết ngựa chiến mà ăn. Suốt mười năm nằm gai nếm mật đầy hy sinh gian khổ, khi hòa khi chiến, lúc cương lúc nhu, tổ tiên chúng ta trong thời đại nhà Lê cuối cùng đã giữ được Giấc Mơ Việt Nam còn sống. Nguyễn Trãi đã kết luận trong Bình Ngô Đại Cáo: “Xã tắc từ đây vững bền, giang sơn từ đây đổi mới, càn khôn bĩ rồi lại thái, nhật nguyệt hối rồi lại minh, ngàn năm vết nhục nhã sạch làu, muôn thuở nền thái bình vững chắc, âu cũng nhờ trời đất tổ tông linh thiêng đã lặng thầm phù trợ”. Sử gia Phạm Văn Sơn trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư đã nhận xét về Giấc Mơ Việt Nam: “Và cũng có thể nói rằng những cuộc hưng vong thê thảm này đã hun đúc cho dân tộc chúng ta một tinh thần tranh đấu bền bỉ, để tồn tại đến ngày nay, oanh liệt dưới vòm trời Đông Nam Á”.<br />
Một điều hiển nhiên rằng, nếu tổ tiên chúng ta không có Giấc Mơ Việt Nam thì ngày nay Dân Tộc Việt Nam đã không còn là dân tộc Việt Nam nữa, và đất Nước Việt Nam đã không còn là đất Nước Việt Nam nữa.<br />
Thế nhưng, các thế hệ con cháu Hùng Vương, trong cũng như ngoài nước ngày nay, có còn biết mơ, có còn biết sống với giấc mơ, có còn biết theo đuổi một Giấc Mơ Việt Nam như bao nhiêu thế hệ Việt Nam trước chúng ta đã hằng ôm ấp và theo đuổi hay không?<br />
Nếu có, xin hãy cùng tôi mơ.<br />
Một ngày, những khách du lịch nước ngoài sẽ không còn vội vã dừng xe bên những cánh đồng lúa cằn khô ở Quảng Nam, Quảng Trị, Hà Tĩnh, Thái Bình để chiêm ngưỡng hình ảnh một bác nông phu, con trâu già với chiếc cày để lại từ thời Nhâm Diên, Sĩ Nhiếp.<br />
Xin hãy cùng tôi mơ, một ngày, trên màn ảnh truyền hình của các chương trình du lịch sẽ không còn chiếu cảnh những chiếc ghe bầu với cánh buồm mang hàng trăm mảnh vá, đang bồng bềnh trên Vịnh Hạ Long.<br />
Tại sao? Bởi vì, người du khách thu hình bác nông phu đang cày ruộng, sẽ không bao giờ ghi được và hiểu được một điều quan trọng, rằng phía sau vẻ đẹp thiên nhiên, bên trong chiếc áo bà ba đen, chiếc khăn rằn vắt ngang cổ, chiếc nón lá rách viền, là một thân thể Việt Nam đẫm ướt mồ hôi với hàng trăm vết hằn in sâu trong da thịt già nua của bác. Cuộc đời bác nông phu, có thể là người lính già trở về sau trận Điện Biên, Hà Nam, Hà Bắc, giống như bao nhiêu thế hệ nông dân Việt Nam trước bác, đã chịu đựng cảnh nghèo nàn, lao khổ. Họ là thế hệ đã bị lãng quên và lừa gạt về những chân trời không bao giờ có thực.<br />
Tương tự, những khán giả truyền hình xem những chiếc thuyền buồm, thoạt trông vô cùng thơ mộng, đang lênh đênh giữa Vịnh Hạ Long, sẽ không bao giờ biết được rằng, bên trong chiếc ghe bầu cũ kỹ kia là một đám dân chài cùng khổ. Họ là những con người không biết đến hai chữ tương lai. Họ không đủ cơm để ăn, áo để mặc. Họ được sinh ra ở hầm ghe, ăn đó, ngủ đó, cưới nhau đó, sinh con đẻ cái và lớn lên từ đó. Không thể gọi cảnh bác nông phu đang cày ruộng, cảnh những chiếc thuyền buồm trôi lênh đênh kia là nét đẹp Việt Nam. Những cảnh đó không đại diện cho một quê hương Việt Nam gấm vóc với gần năm ngàn năm văn hiến. Hình ảnh chiếc thuyền buồm, con trâu, cái cày chỉ nói lên sự buồn thảm, tuyệt vọng của một dân tộc không có một cơ hội để vươn lên. Những cảnh đó, có thể đẹp và lạ với người nước ngoài nhưng đối với những người Việt Nam tự trọng, là một sỉ nhục. Những cảnh đó chỉ nói lên sự lạc hậu của một nền kinh tế đứng yên tại chỗ từ bao nhiêu thế kỷ và tố cáo sự bất lực, thờ ơ, của một nhà cầm quyền vô trách nhiệm.<br />
Xin hãy cùng tôi mơ, một ngày, trên đất Nước Hùng Vương, sẽ không còn cảnh hàng trăm em bé Việt Nam đói khát đang ngồi chờ những đồng bạc lẻ trên những bậc tam cấp ở Chùa Hương, trong sân Nhà Thờ Đức Bà, trong những quán ăn của người ngoại quốc, giữa Chợ Bến Thành, ngoài đường phố Sài Gòn, Hà Nội. Một ngày, người dân Việt sẽ không còn mắt thấy tai nghe thảm cảnh tuổi thơ Việt Nam giành giật chém giết nhau chỉ vì một chén cơm thừa, một tô canh cặn. Những con cháu Hùng Vương đáng thương kia sẽ có cơ hội đến trường như bao nhiêu triệu trẻ thơ khác trên thế giới. Các em sẽ lớn lên trong thanh bình, tự do, no ấm. Tâm hồn Việt Nam trong sáng của các em sẽ không còn bị những chủ thuyết ngoại lai nhuộm đen, nhuộm đỏ. Hạt mầm trí thức xanh tươi của các em sẽ không còn bị đầu độc bằng những liều thuốc hận thù, rẽ chia, ganh ghét. Giòng sông chảy róc rách qua tâm hồn các em không phải là Sông Gianh phân cách hay Bến Hải chia đôi, mà là giòng sông huyết thống Lạc Hồng bắt đầu tận cội nguồn Dương Tử từ 48 thế kỷ trước đây. Bài hát các em hát mỗi ngày không phải bắt đầu bằng những lời hô hào đấu tranh giai cấp mà sẽ bắt đầu bằng lòng kính nhớ đến ơn đức tổ tiên, công ơn cha mẹ, tình thương yêu dành cho đồng bào ruột thịt và kết thúc bằng ý chí vươn lên sánh ngang vai cùng thời đại con người đang không ngừng đổi mới.<br />
Xin hãy cùng tôi mơ, một ngày, những mục đích đấu tranh vì tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, cơm áo mà dân tộc ta đang theo đuổi hôm nay sẽ không còn cần thiết, hay ít ra không còn là một ưu tiên tối thượng nữa.<br />
Một ngày, những khái niệm, những phạm trù chính trị cộng sản, quốc gia, cách mạng, phản cách mạng, thanh trừng, cải tạo, ly khai, phản động, một thời vốn là những ám ảnh nặng nề trong tư duy, trong cảm xúc của mỗi người Việt Nam, sẽ không còn là những vấn đề đáng quan tâm nữa.<br />
Một ngày, các chế độ độc tài đã thật sự tàn lụi và nền dân chủ đã mạnh khỏe lớn lên. Các nhà tù chính trị đã được san bằng và cũng từ trên đó, nhiều trường đại học, viện hàn lâm vừa được dựng nên. Người dân Việt sẽ không còn nghe nhắc về những bản án dành cho những người ly khai chống đối. Nhân dân Việt Nam sẽ chẳng còn ai bận tâm về chuyện Bắc Nam. Những con số thống kê sẽ không còn là dụng cụ tuyên truyền mà là những con số nói lên thành quả.<br />
Một ngày, nhà thờ, chùa chiền, thánh thất sẽ thật sự là nơi rao giảng đức tin và tinh thần Chân Thiện Mỹ. Các Thầy, các Cha sẽ là những người dìu dắt, những chủ chăn của tín đồ, giảng cho họ bằng ngôn ngữ của thương yêu và tương kính.<br />
Một ngày, những vướng mắc lịch sử, một thời xé nát trái tim dân Việt, thật sự đã đi vào lịch sử. Trên đất Nước Hùng Vương của thời đại mới, trọng tâm của các nhà lãnh đạo một Nước Việt Nam Mới là xây dựng và phát triển đất nước thành một cường quốc đa phương được thế giới kính nhường, một đất Nước Việt Nam có ý thức cao về dân chủ, độc đáo và sáng tạo về văn hóa, vững mạnh về kinh tế, hiện đại về khoa học kỹ thuật và chan hòa tình dân tộc.<br />
Việt Nam sau hơn một phần tư thế kỷ, như nhà văn Dương Thu Hương đã viết: “trên dải đất này vẫn chỉ nghe rõ tiếng vỗ cánh của bầy quạ đen trên các nghĩa địa nối dài từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc. Con chim ngậm cành ô-liu kia còn lẩn khuất nơi chân trời mù sương nào đó. Trên dải bờ xa xôi. Và chờ đợi bình minh”. Vâng, nếu chỉ nhìn vào thế hệ Cách Mạng mùa Thu 1945, thế hệ Điện Biên 1954, hay thế hệ gọi là “chống Mỹ cứu nước” còn sống sót hiện nay để trông chờ một cuộc cách mạng dân tộc, thì đó quả là một thực tế bất hạnh cho đất nước. Bởi vì điều đó sẽ không bao giờ đến.<br />
Những thế hệ 45, thế hệ Điện Biên dù ở miền Bắc hay miền Nam đều kiệt sức như nhau. Họ là những múi chanh đã bị vắt đến khô cằn, xơ xác. Họ là những dây cung đã hết độ đàn hồi. Những chiếc bóng già nua thu mình trong căn nhà tập thể với những đồng tiền hưu cố định, chua xót nghĩ về hàng triệu anh em đồng chí đã thật sự làm ma ở Hà Bắc, Sông Lô, Trường Sơn, Khe Sanh, An Lộc. Có chăng, một vài tiếng rên u uất vang lên đâu đó không đủ mang lại sinh lực cho một thế hệ đã kiệt mòn năng lực. Có chăng, một vài ngọn đèn le lói được thắp lên từ những căn phòng tập thể, không đủ xua đi bóng đêm dày đặc mấy mươi năm đã phủ trùm trên đất nước.<br />
Nhà thơ Tạ Ký, một nhà thơ miền Trung thuộc thế hệ 45, dù may mắn ở lại miền Nam, cũng chua chát nhìn lại thời hăng say cách mạng của ông:<br />
Thời gian qua đã ba chục mùa Xuân<br />
Trai mười tám tóc ngả màu sương gió<br />
Những đêm đô thành men cay mắt đỏ<br />
Nhìn trong ly bỗng thấy bóng mình xưa<br />
Gác trọ buồn thiu nằm khểnh nghe mưa<br />
Xót thân thế, nhớ từng thằng bạn học<br />
Ngâm thơ người xưa đau mình cô độc<br />
Rồi áo cơm thay thế chuyện giang hồ<br />
Đôi lúc buồn tình làm một bài thơ<br />
Bốn lăm!<br />
Bốn lăm!<br />
Những kẻ ra đi, những kẻ đang nằm<br />
Những kẻ chết, những kẻ còn vất vưởng<br />
Chúng ta làm gì?<br />
Thuyền trong cơn gió chướng!</p>
<p>Đúng thế, tâm trạng của nhà thơ chắc chắn cũng là tâm trạng của những ai đã một thời hăng say chiến đấu, hăng say khăn gói lên đường tập kết ra miền Bắc, để rồi sau cuộc chiến trở thành những kẻ đứng bên lề. Những kẻ sống sót chắc chắn đã “sáng mắt sáng lòng” nhưng không đủ can đảm để nói lên sự thật, không đủ can đảm tố cáo sự lọc lừa phản bội của giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam.<br />
Chế Lan Viên, sau mấy mươi năm làm thơ ca tụng đảng, cuối cùng đã viết hàng loạt bài thơ để thú nhận tội đồng lõa của chính mình, trong đó có bài “Tôi? Ai?” dưới đây:</p>
<p>Mậu Thân, 2.000 người xuống đồng bằng<br />
Chỉ một đêm, còn sống có 30<br />
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?<br />
Tôi! Tôi &#8211; người viết những câu thơ cổ võ<br />
Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong.<br />
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm<br />
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ.<br />
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,<br />
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!<br />
Ai chịu trách nhiệm vậy?<br />
Lại chính là tôi!<br />
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,<br />
Tôi ú ớ.<br />
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong<br />
Mà tôi xấu hổ.<br />
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay<br />
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ<br />
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười.</p>
<p>Tuy nhiên, dù hoàn cảnh đất nước còn bất hạnh, một điều rất thật, rằng con chim ngậm cành ô-liu mà nhà văn Dương Thu Hương ám chỉ, vẫn chưa chết.</p>
<p>Dù còn lẩn khuất bên kia khu rừng già hay dưới chân trời xa, Giấc Mơ Việt Nam vẫn còn sống trong lòng nhiều triệu người dân Việt. Trong lòng mỗi người Việt Nam vẫn còn đó một giấc mơ về một Việt Nam Mới dân chủ, nhân bản và hiện đại.<br />
Cuộc cách mạng nào cũng thế, đều bắt đầu từ một nhu cầu, một giấc mơ thời đại, và được biến thành hiện thực từ những người cùng ôm ấp một giấc mơ của thời đại đó. Việt Nam đang cần, không phải là những đổi mới nửa vời, nhưng là một cuộc cách mạng Dân Tộc, Dân Chủ và Nhân Bản thật sự, toàn diện và triệt để.<br />
Và một trong những lực lượng chủ yếu để biến mơ ước hôm nay thành bão tố cách mạng không ai khác hơn là tuổi trẻ.<br />
Gần sáu chục triệu tuổi trẻ Việt Nam (65 phần trăm của dân số Việt Nam trong và ngoài nước), dù đang ngồi trong giảng đường đại học xứ người hay đang chăm lo đèn sách nơi quê nhà, rồi vẫn phải vươn vai gánh lấy trách nhiệm lịch sử để ngậm cành ô-liu về trên quê hương đầy bất hạnh của họ.<br />
Quốc Gia Do Thái không chỉ được thành lập từ những người lính nhảy dù xuống Palestine vào buổi sáng tháng 5 năm 1948 nhưng một phần không nhỏ từ túi tiền của những nhà tài chánh Mỹ gốc Do Thái đang làm việc trên Wall Street ở New York, từ những khối óc đang ngồi trong các giảng đường Harvard, từ sự vận động của những nghị sĩ, dân biểu, bộ trưởng gốc Do Thái đang nằm trong các cấp lãnh đạo chính quyền Mỹ, Anh, Pháp, và từ những đóng góp máu xương của hàng triệu người Do Thái lưu dân khắp thế giới. Tuổi trẻ Việt Nam cũng thế, những tinh hoa dân tộc Việt đang lưu lạc khắp bốn bể năm châu, chắc chắn một ngày sẽ cùng với anh em, bè bạn cùng thế hệ trong nước, bằng tài năng và bằng khối óc, ra sức phục hồi sức sống Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam, dù sinh ra ở Hà Nội, Sài Gòn, ở trại tỵ nạn hay lớn lên ở Paris, Boston, London, trái tim của họ vẫn cùng chung một nhịp đập và lòng họ đều ôm ấp một giấc mơ chung: Giấc Mơ Việt Nam. Đàn nai tơ Việt Nam đáng yêu kia, dù đi lạc trong rừng già tăm tối, vẫn dể dàng nhận ra nhau qua tiếng hú thân quen, để rồi từ đó cùng đưa nhau về bên dòng suối mát Mẹ Việt Nam.<br />
Tuổi trẻ Việt Nam là thế hệ của những kẻ biết bay, biết vượt thoát ra khỏi ao tù nước đọng của quá khứ. Tuổi trẻ Việt Nam, khi bước qua sông, không mang theo trên lưng chiếc ghe quá khứ nặng nề như các thế hệ cha anh. Tâm hồn họ trong sáng như ước mơ của đời họ. Những gì nên giữ họ sẽ giữ và những gì cần phải xóa bỏ, họ sẽ không ngần ngại đập đổ đi mà không hề nuối tiếc, vấn vương công sức. Hành trang trên vai của họ là một tương lai đất nước đầy hy vọng. Họ sẽ dắt tay nhau đi về phía chân trời có thực, đó là bình minh cho một đất nước Việt Nam Mới.<br />
Dân tộc Việt Nam, sau bao nhiêu chịu đựng, xứng đáng để có và chắc chắn sẽ có một cơ hội tốt đẹp hơn cho các thế hệ mai sau. Giọt nước mắt vui mừng cuối cùng sẽ nhỏ xuống để làm tràn Giấc Mơ Việt Nam. Đêm liên hoan của lịch sử dân tộc sẽ không còn xa xôi nữa.<br />
Xin hãy cùng tôi mơ.</p>
<p><strong>TRẦN TRUNG ĐẠO</strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-vi%e1%bb%87t-nam/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-1.mp3" length="4629159" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-2.mp3" length="4660898" type="audio/mpeg" />
<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Giac-mo-vietnam-3.mp3" length="4754808" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Tha La X&#243;m Đạo</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-tha-la-xm-d%e1%ba%a1o/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-tha-la-xm-d%e1%ba%a1o/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 09 Oct 2013 23:06:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=14909</guid>

					<description><![CDATA[Tha La Xóm Đạo là tên bài thơ của Vũ Anh Khanh, nói về một địa danh ở miền Nam trong khung cảnh chiến tranh năm 1945, xảy ra trên đất nước Việt Nam chúng ta. Bài thơ ấy đã được 2 ca sĩ Dũng Chinh và Sơn Thảo phổ thành 2 ca khúc. Tha [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/10/clip_image0025.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/10/clip_image002_thumb5.jpg?strip=all&fit=354%2C266" alt="clip_image002" width="354" height="266" border="0" /></a></p>
<p>Tha La Xóm Đạo là tên bài thơ của Vũ Anh Khanh, nói về một địa danh ở miền Nam trong khung cảnh chiến tranh năm 1945, xảy ra trên đất nước Việt Nam chúng ta.</p>
<p>Bài thơ ấy đã được 2 ca sĩ Dũng Chinh và Sơn Thảo phổ thành 2 ca khúc. Tha La Xóm Đạo và Hận Tha La khiến cho bài thơ thêm lan rộng khắp và đi vào lòng người. Đã biết bao  nhiêu thết hệ :</p>
<p><em>Tôi tới nơi này giữa giấc trưa</em></p>
<p><em>Tha La Xóm Đạo nhớ hôm xưa</em></p>
<p><em>Bài thơ hận cũ mùa ly loạn</em></p>
<p><em>Trong gió hôm nay vẫn giật giờ</em></p>
<p>Với những vần thơ của Nguyễn Đạt, trong những giây phút Một Thoáng Hương Xưa hôm nay,  Bích Huyền kính mời quý vị và các bạn chúng ta cùng nghe lại bài thơ cùng những giòng nhạc ấy.</p>
<p align="center">(Bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-14909-13" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2013/10/Tha-La-audio.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2013/10/Tha-La-audio.mp3'>Tha La audio</a></audio>
<p align="center">
<p><strong>Bích Huyền</strong></p>
<p>©T.Vấn 2013</p>
<p><strong>Phụ Lục:</strong></p>
<p>(Nguồn: http://quannhacvang.com)</p>
<h2>Câu chuyện đằng sau bài &#8220;Tha La xóm đạo&#8221;</h2>
<div>
<div id="post_message_112011">
<blockquote><p><span style="font-size: medium;"><span style="font-size: small;">&#8220;Hận Tha La&#8221;- một bài hát được nhiều người biết đến trước 1975, cùng với các bài &#8221; Tha La xóm đạo&#8221;, &#8221; Vĩnh biệt Tha La&#8221;, và Tha La cũng là tên 1 xóm đạo được nhiều nhạc sĩ trước 75 fổ nhạc từ 1 bài thơ nổi tiếng &#8220;Tha La xóm đạo&#8221; của 1 nhà thơ, nhưng đằng sau nó là 1 câu chuyện buồn, về những ngày đau buồn của đất nước khi bài thơ được ra đời:</span></span></p>
<p>“THA LA XÓM ĐẠO”</p>
<p>Cho tới nay thân thế của nhà văn Vũ Anh Khanh vẫn còn là một bí ẩn người ta chỉ biết ông tên thật là Võ Văn Khanh, sanh năm 1926 tại Mũi Né, quận Hải Long, tỉnh Bình Thuận. Trong giai đoạn từ năm 1945 đến năm 1950, Vũ Anh Khanh là một cây bút chuyên viết truyện ngắn và tiểu thuyết. Tác phẩm của ông gồm truyện dài như Nửa Bồ Xương Khô, Bạc Xíu Lìn, Cây Ná Trắc và các truyện ngắn như Đầm Ô Rô, Sông Máu, Bên Kia Sông&#8230; Tuy nhiên bài thơ “Tha La xóm đạo” mới làm cho rất nhiều người nhớ đến tên tuổi của ông mãi tận sau này.</p>
<p>Xóm đạo Tha La nằm tại xã An Hòa, huyện Trảng Bàng tỉnh Tây Ninh. Xóm đạo này được thành lập vào khoảng năm 1863 nhờ sự cho phép và khuyến khích của người Pháp. Mặc dù họ đạo Tha La phát triển ngày một mạnh mẽ và vững vàng nhưng người Công giáo Tha La đã phản ứng khi thực dân Pháp ngày một lộ rõ dã tâm khống chế toàn bộ đất nước. Mùa Thu năm 1945 thanh niên Tha La tham gia phong trào kháng chiến ở đất Nam Kỳ và trong chính thời điểm này, nhà thơ Vũ Anh Khanh trong một lần thăm Tha La đã cảm tác tinh thần chống ngoại xâm ấy để bài thơ “Tha La xóm đạo” ra đời.</p>
<p>Vũ Anh Khanh có lẽ là một nhà văn có cuộc đời ngắn ngủi và số phận hẩm hiu nhất trong các nghệ sĩ cùng thời. Ông không được cả hai chế độ miền Nam và miền Bắc thừa nhận tài năng vì các hoạt động chính trị phát xuất từ lòng yêu nước. Vũ Anh Khanh tập kết ra Bắc năm 1954, bị chính quyền miền Nam kết tội là cộng sản do đó suốt thời gian1955-1975, tác phẩm của ông bị cấm không được tái bản, lưu hành, và ngay cả không có tên trong chương trình giáo dục như Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên …</p>
<p>Theo tiết lộ của ông Võ Hồng Cương, Cục phó Cục Tuyên Huấn quân đội nhân dân Việt Nam thì vào năm 1956, Vũ Anh Khanh được nghỉ phép ở Vĩnh Phúc nhưng ông đã sửa giấy phép thành Vĩnh Linh Quảng Trị để từ đó vượt tuyến, bơi qua sông Bến Hải vào Nam tìm tự do. Khi sắp vào được bờ bên kia thì bị phát hiện, bộ đội miền Bắc dùng tên có tẩm thuốc độc bắn chết. Lý do bộ đội phải dùng cung vì để tránh bị Ủy ban quốc tế làm biên bản vi phạm Hiệp định ngưng bắn. Cái chết của ông là một bi kịch cho những con người yêu nước trong một giai đoạn đen tối của lịch sử cận đại.</p>
<p>Bài thơ “Tha La xóm đạo” của Vũ Anh Khanh đi vào lòng người bao nhiêu năm qua phải nói là có sự đóng góp của hai nhạc sĩ Dũng Chinh và Sơn Thảo. Hai nhạc sĩ này đã phổ bài thơ thành hai ca khúc: “Tha La xóm đạo” và &#8220;Hận Tha La&#8221; khiến cho bài thơ lan rộng vào quần chúng.</p>
<p>“Tha La xóm đạo” được nhạc sĩ Dũng Chinh, cũng là người Phan Thiết phổ nhạc vào năm 1964 , sau đó một năm nhạc sĩ Sơn Thảo phổ thành bài hát mang tên “Hận Tha La” và cũng trong năm này nhạc sĩ Anh Tuyền phổ thành ca khúc mang tên “Vĩnh Biệt Tha La”.</p>
<p>Ngoài ra soạn giả cải lương nổi tiếng Viễn Châu cũng đã phỏng theo ý tưởng Vũ Anh Khanh để viết ca khúc tân cổ giao duyên “Tha La xóm đạo.</p>
<p>Bài thơ “Tha La xóm đạo” còn lưu hành tới ngày nay ngoài giá trị nghệ thuật nó còn có tác dụng nhắc nhở cho cả dân tộc về những ngày đau buồn đó.<br />
(Sưu tầm)</p></blockquote>
<blockquote><p><strong>“THA LA XÓM ĐẠO”</strong></p>
<p>Đây “Tha La xóm đạo”<br />
Có trái ngọt cây lành<br />
Tôi về thăm một dạo<br />
Giữa mùa nắng vàng hanh.</p>
<p>Ngậm ngùi Tha La bảo:<br />
&#8211; Đây rừng xanh rừng xanh<br />
Bụi đùn quanh ngõ vắng,<br />
Khói đùn quanh nóc tranh.<br />
Gió đùn quanh mây trắng,<br />
Và lửa loạn xây thành.</p>
<p>&#8211; Viễn khách ơi!<br />
Hãy dừng chân cho hỏi,<br />
Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng.<br />
Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng,<br />
Có trái ngọt, cây lành, im bóng lá,<br />
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ.<br />
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!<br />
Về chi đây? Khách hỡi? Có ai chờ?<br />
Ai đưa đón?</p>
<p>&#8211; Xin thưa, tôi lạc bước!<br />
Không là duyên, không là bèo kiếp trước,<br />
Không có ai chờ, ai đón tôi đâu!</p>
<p>Rồi quạnh hiu, khách lặng lẽ cúi đầu,<br />
Tìm hoa rụng lạc loài bên vệ cỏ,<br />
Nhìn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió,<br />
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng.<br />
Nghìn cánh hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuâng.</p>
<p>Tha La hỏi:<br />
&#8211; Khách buồn nơi đây vắng?</p>
<p>Không, tôi buồn vì mây trời đây trắng!<br />
&#8211; Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?</p>
<p>Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn,<br />
Gió vi vút, gió rợn rùng, gió rít.<br />
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch:</p>
<p>Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La!<br />
Bao người đi thề chẳng trở lại nhà.<br />
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!</p>
<p>Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán,<br />
Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa,<br />
Buồn xưa xưa, ngây ngất buồn xưa xưa,<br />
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh.<br />
Khách rùng mình, ngẩn ngơ lòng hiu quạnh.</p>
<p>&#8211; Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!<br />
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già.<br />
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách.<br />
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch,<br />
Gặp cụ già đang ngóng gió bâng khuâng.</p>
<p>&#8211; Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?<br />
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,<br />
Nhẹ bảo chàng:<br />
&#8221; Em chẳng biết gì ư?<br />
Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!<br />
Người nước Việt ra đi vì nước Việt.<br />
Tha La vắng vì Tha La đã biết,<br />
Thương giống nòi đau đất nước lầm than. &#8221;</p>
<p>Trời xa xanh, mây trắng nghẹn ngàn hàng,<br />
Ngày hiu quạnh. Ờ.. ơ.. hơ tiếng hát.<br />
Buồn như gió lướt lạnh dài đôi khúc nhạc.</p>
<p>Tiếng hát rằng:<br />
Tha La giận mùa thu,<br />
Tha La hận quốc thù,<br />
Tha La hờn quốc biến,<br />
Tha La buồn tiếng kiếm,<br />
Não nùng chưa!<br />
Tha La nguyện hy sinh.</p>
<p>Ơ.. ơ.. hơ.. có một đám chiên lành.<br />
Quỳ cạnh Chúa một chiều xưa lửa dậy.<br />
Quỳ cạnh Chúa, đám chiên lành run rẩy:</p>
<p>Lạy Đức Thánh Cha!<br />
Lạy Đức Thánh Mẹ!<br />
Lạy Đức Thánh Thần!<br />
Chúng con xin về cõi tục để làm dân&#8230;<br />
Rồi&#8230; cởi trả áo tu.<br />
Rồi&#8230; xếp kinh cầu nguyện.<br />
Rồi&#8230; nhẹ bước trở về trần&#8230;</p>
<p>Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!<br />
Người hãy dừng chân.<br />
Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi khách nhé!<br />
Đất đã chuyển rung lòng bao thế hệ.<br />
Trời Tha La vần vũ đám mây tan.<br />
Vui gì đâu mà tâm sự?<br />
Buồn làm chi mà bẽ bàng?</p>
<p>Ơ&#8230; ơ&#8230; hơ&#8230; ờ&#8230; ơ&#8230; hơ&#8230; tiếng hát<br />
Rung lành lạnh ngâm trầm đôi khúc nhạc.<br />
Buồn tênh tênh, não lòng lắm khách ơi!<br />
Tha La thương người viễn khách đi thôi!</p>
<p>Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ,<br />
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ<br />
Lá rừng cao, vàng rụng lá rừng bay&#8230;<br />
Giờ khách đi. Tha La nhắn câu này:</p>
<p>&#8211; Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!<br />
Hãy về thăm xóm đạo<br />
Có trái ngọt cây lành.<br />
Tha La dâng ngàn hoa gạo,<br />
Và suối mát rừng xanh.</p>
<p>Xem đám chiên lành thương áo trắng.<br />
Nghe mùa đổi gió nhớ quanh quanh.</p></blockquote>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-tha-la-xm-d%e1%ba%a1o/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2013/10/Tha-La-audio.mp3" length="5717682" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>B&#237;ch Huyền: Thu h&#225;t cho người &#8211; Vũ Đức Sao Biển</title>
		<link>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-thu-ht-cho-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vu-d%e1%bb%a9c-sao-bi%e1%bb%83n/</link>
					<comments>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-thu-ht-cho-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vu-d%e1%bb%a9c-sao-bi%e1%bb%83n/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bích Huyền]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Sep 2013 23:49:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thơ Nhạc Bích Huyền]]></category>
		<category><![CDATA[bích huyền]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=14777</guid>

					<description><![CDATA[Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó để hái dâng người… Tình cảm của tác giả với người con gái cùng quê Quảng Nam, mối tình học sinh trong sáng sau một thời gian xa cách, khi trở về cô gái ngày xưa đã sang ngang, một mình lang thang lên đồi sim [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2013/09/clip_image00222.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" style="background-image: none; float: none; padding-top: 0px; padding-left: 0px; margin-left: auto; display: block; padding-right: 0px; margin-right: auto; border: 0px;" title="clip_image002" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2013/09/clip_image002_thumb19.jpg?strip=all&fit=354%2C237" alt="clip_image002" width="354" height="237" border="0" /></a></p>
<p>Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó để hái dâng người…</p>
<p>Tình cảm của tác giả với người con gái cùng quê Quảng Nam, mối tình học sinh trong sáng sau một thời gian xa cách, khi trở về cô gái ngày xưa đã sang ngang, một mình lang thang lên đồi sim tím, nơi từng gắn bó với mối tình ngày xưa, cảm xúc chợt tràn về và “Thu hát cho người” ra dời trong hoàn cảnh ấy ….</p>
<p>Nguyệt cầm và Linh lan là 2 loài hoa dại mọc rất nhiều ở vùng Quảng Nam quê hương của tác giả ….</p>
<p style="text-align: center;">(Bấm vào đây để nghe phần âm thanh)</p>
<audio class="wp-audio-shortcode" id="audio-14777-14" preload="none" style="width: 100%;" controls="controls"><source type='audio/mpeg' src='https://cdn.t-van.net/2023/06/Thu-hat-cho-nguoi-audio.mp3'/><a href='https://cdn.t-van.net/2023/06/Thu-hat-cho-nguoi-audio.mp3'>Thu-hat-cho-người-audio</a></audio>
<p style="text-align: center;">
<p>©T.Vấn 2013</p>
<p><strong>Đọc Thêm:</strong></p>
<header><a href="http://www.dongnhacxua.com/thu-hat-cho-nguoi-va-nhung-giai-thoai" rel="bookmark"><strong>“Thu, Hát Cho Người” và những giai thoại</strong></a></p>
<div><a>Vũ Đức Sao Biển</a>, Đynh Trầm Ca</div>
<div>(Nguồn: DongNhacXua.com )</div>
</header>
<div>
<p><a href="http://dongnhacxua.com">DongNhacXua.com</a> còn nhớ lần đầu tiên được nghe “Thu, Hát Cho Người” là vào những năm khó khăn của thời bao cấp (độ cuối những năm 1980). Khi đó những anh chị em trong nhà chuyền tay nhau tập nhạc chép tay bài hát này và mãi sau đó mấy năm mới được nghe từ băng cassette.</p>
<p>Từ đó “Thu, Hát Cho Người” theo chúng tôi trong suốt một thời hoa mộng của tuổi học trò. Mãi gần 20 năm sau, trong một chương trình trên HTV7, <a href="http://dongnhacxua.com">DongNhacXua.com</a> mới may mắn nghe chính tác giả là nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển kể đôi lời về hoàn cảnh sáng tác nhạc phẩm này:</p>
<p><em>Theo lời của chính tác giả trong chương trình “Gặp gỡ cuối tuần” phát trên HTV7 trưa ngày 24/01/2010 thì đó là những tình cảm trong sáng của chính tác giả với một người con gái cùng quê Quảng Nam. Sau một thời gian xa cách, khi trở về, cô gái ngày xưa giờ có lẽ đã có một bến bờ khác. Một mình lang thang lên đồi sim tím, nơi đã từng gắn bó với mối tình ngày xưa, cảm xúc chợt ùa về và “Thu, hát cho người” ra đời trong hoàn cảnh ấy.</em></p>
<p>Trong bài hát có nhắc đến tên 2 loài hoa là “<strong><em>nguyệt cầm</em></strong>” và “<strong><em>linh lan</em></strong>“, là những loại hoa dại mọc rất nhiều ở vùng quê Quảng Nam của tác giả.</p>
<p>Thế rồi trong một bài viết khác mà <a href="http://dongnhacxua.com">DongNhacXua.com </a> tìm trên internet qua trang <a href="http://www.xuquang.com/cms/index.php?option=com_content&amp;task=view&amp;id=406&amp;Itemid=48" target="_blank" rel="noopener">XuQuang.com</a>, tác giả nói nhiều hơn về Vũ Đức Sao Biển và Đynh Trầm Ca, hai đứa con văn nghệ của đất Quảng Nam.</p>
<p><em> “Thu, Hát Cho Người” là tên một bản nhạc của Vũ Đức Sao Biển. Nhạc phẩm được trình làng khoảng thập niên sáu mươi và đã được nhiều người yêu thích, lời bản nhạc như sau:</em></p>
<p><em>Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt,<br />
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.<br />
Hoàng Hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ<br />
Về đồi sim ta nhớ người vô bờ.</em></p>
<p><em>Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,</em><br />
<em> Đểù hái dâng người một đoá đẫm tương tư,</em><br />
<em> Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.</em><br />
<em> Sóng lênh lang hồn ta khóc bao giờ.</em></p>
<p><em>Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,</em><br />
<em> Trong mênh mông chiều sương,</em><br />
<em> Giữa thu vàng bên đồi sim trái chín,</em><br />
<em> Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay.”</em></p>
<p>Thu là mùa Thu, một trong bốn mùa của thời tiết đất trời. Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Thu có lá vàng bay, có gió heo may hiu hắt thổi về lạnh lạnh khiến người có tâm hồn nghệ sĩ dễ cảm hoài, nhất là nhà thơ, nhà văn hay nhạc sĩ. Nguyễn Khuyến có bài thơ Thu Điếu, Tản Đà có Cảm Thu, Tiễn Thu, Lư Trọng Lư có Tiếng Thu, và nhiều tác giả nữa…như tôi cũng có bài Thu Thảo, là cỏ mùa thu, hay tên một người, bài thơ viết về một tình yêu đơn phương, tình tuyệt vọng. Lời bình của nhà nghiên cứu văn học Trần Văn Nam trong tập “Trong Dòng Cảm Thức Văn Học Miền Nam, Phân Định Thi Ca Hải Ngoại”, tác giả xuất bản 2006, “Thơ Trần Yên Hoà, trong bài Thu Thảo, nghiêng về giải đáp muốn vượt qua thơ lãng mạn tình yêu, để hướng về thơ diệu vợi, bởi từ ngữ “em” không phải chỉ về người mà chỉ về thiên nhiên: mùa thu được nhân cách hóa thành người em hương sắc” (trang521, sđd):</p>
<p><em>”Thu đang đến nghĩa là em đang đến</em><br />
<em> Bước chân em xao động cả san hà.</em><br />
<em> Ta một mình ôm gối mộng tình ta</em><br />
<em> Ta khốn khổ bơ vơ nhìn lá chết.”</em></p>
<p>Nhưng “Thu, Hát Cho Người” là bài hát viết về một người con gái có tên Thu. Cô gái đã làm trái tim hai chàng nhạc sĩ quê Quảng Nam điêu đứng, đó là Vũ Đức Sao Biển và Đynh Trầm Ca.<br />
Cô Thu, lúc đó, khoảng thập niên sáu mươi, tuổi mới mười tám đôi mươi, là nữ sinh trường Trung Học Tiểu La, Thăng Bình, Quảng Nam (Quảng Tín cũ). Cô có mái tóc dài, khuôn mặt trái soan, làn da trắng hồng. Hai chàng nhà thơ này là những học trò chân đất, nhìn người đẹp rồi mơ mộng yêu đương và về nhà làm thơ viết nhạc. Đynh Trầm Ca có nhiều bài thơ cho Thu và Vũ Đức Sao Biễn có Thu, Hát Cho Người. Nhưng đó là mối tình lãng mạn, tình yêu trong mộng tưởng. Nàng Thu lấy chồng sớm, một chàng trung úy pháo binh tên Trần Đình Ái, một pháo đội trưởng pháo binh (sau này lên đại úy), đẹp trai, hào hùng, oai ra phết.<br />
Tôi quen anh chàng Ái trong những ngày hành quân ở sư đoàn 2 bộ binh, hành quân vùng Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, khoảng năm bảy ba. Đơn vị tôi là đơn vị bộ binh trấn đóng căn cứ hỏa lực Hoàng Oanh, Aí là sĩ quan pháo binh yểm trợ cho bộ binh hành quân. Tôi gặp và đã nói chuyện với Ái nhiều lần và biết anh là chồng của cô Thu, nhân vật nữ trong nhạc phẩm Thu, Hát Cho Người.<br />
Khi cô Thu trong mộng của hai chàng nhạc sĩ đi lấy chồng, Đynh Trầm Ca có bài Ru Con Tình Cũ cũng rất hay, bản nhạc được ca sĩ Hà Thanh hát trên đài phát thanh Quân Đội, lúc đó tôi đang đi hành quân, trong một đêm dừng quân, nằm trên võng nghe nhạc phẩm này thật não lòng:</p>
<p><em>”Ôi ba năm qua rồi,</em><br />
<em> Đời chưa nguôi gió bão,</em><br />
<em> Người xa xôi phương nào,</em><br />
<em> Người oán trách gì không?</em><br />
<em> Thôi em ơi, em đừng hờn trách nữa,</em><br />
<em> Đời ta như rong rêu tội tình…”</em></p>
<p>Thế là nhân vật Thu được bước vào giai thoại của âm nhạc, mà Trần Quốc Bảo trong báo Nghệ Sĩ cách đây khá lâu đã đăng về mối tình tay ba này. Thật ra, đây chỉ là một mối tình tuyệt vọng cho cả hai nhạc sĩ. Có thể mối tình đó day dứt mãi hai chàng không thôi, ai cũng dành cho riêng mình cô Thu đó.<br />
Sau này, Vũ Đức Sao Biển có thêm nhạc phẩm Thu Sài Gòn, những chắc Thu Sài Gòn không bằng Thu “Quảng Nam” dạo nọ. Đynh Trầm Ca thì có bài Sông Quê, cũng nhắc đến Thu:</p>
<p><em>Sóng đời cuồng trôi lỡ rồi sông bên đó</em><br />
<em> Nhà em cũng bỏ làng đi mãi không về</em><br />
<em> Mỗi ngày bên sông không còn em đi học</em><br />
<em> Ngọn gió reo buồn, buồn trong nhánh mù u.</em><br />
<em>Nhánh mù u con bướm vàng không đậu</em><br />
<em> Anh bao chiều về thơ thẩn qua sông</em><br />
<em> Sông quê trường làng con đò trên bến lỡ</em><br />
<em> Cũng vì em xa mà thành điệu nhớ xao lòng</em><br />
<em>    Ơi con sông quê</em><br />
<em>    Bao năm đã lỡ đã bồi</em><br />
<em>    Đời biển dâu nên anh cũng dạt quê người<br />
Chiếù nay bỗng nhớ cây mù u<br />
Giòng sông vang bóng em chiều <strong>thu</strong><br />
Về đây mới biết<br />
Bên sông không còn mái nhà ngày xưa…</em></p>
<p><strong>Và gần đây nhất là một bài báo khác của tác giả Hà Đình Nguyên đăng trên báo <a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110608/Nhung-bong-hong-trong-tho-nhac-Thu-cua-mot-thoi.aspx" target="_blank" rel="noopener">Thanh Niên số ra thứ tư, 08/06/2011</a></strong></p>
<p><em>Đất Quảng Nam vốn sinh ra nhiều nhân tài và cả nhiều giai thoại. Trong đó một giai thoại hy hữu là có 2 nhạc sĩ đương thời cùng nặng tình với một nàng thiếu nữ, và mỗi người đã sáng tác một ca khúc để riêng tặng nàng. Cả hai bài hát này đều rất quen thuộc với công chúng…</em></p>
<p><em>Đó là một giai thoại lý thú mà giới văn nghệ Quảng Nam và Sài Gòn vẫn kể cho nhau nghe: Ngày xưa (thập niên 60), ở một thị trấn nhỏ của tỉnh Quảng Nam, có một cô học trò trung học, ngày hai buổi ôm cặp đi về trên con đường bụi mù phố lẻ. Nàng họ Hồ, tên Thu, có mái tóc dài, mặt trái xoan, da trắng hồng và cặp mắt long lanh như sóng nước hồ thu. Sóng mắt của nàng đã làm trái tim hai chàng nhạc sĩ tài hoa lỗi nhịp. Nhờ đó mà giới yêu nhạc có được hai ca khúc “để đời” mà hát: bài Thu, hát cho người của Vũ Đức Sao Biển và bài Ru con tình cũ của Đynh Trầm Ca.</em></p>
<p><em>Người viết là “thằng em” thân thiết của cả hai nhạc sĩ. Mười lăm năm trước, khi tôi vào làm Báo</em><em> Thanh Niên</em><em> thì anh Vũ Đức Sao Biển là “sếp” – phụ trách tờ </em><em>Thanh Niên bán nguyệt san</em><em>, còn khi anh Đynh Trầm Ca giã từ ngày tháng phiêu dạt ở phương Nam để đưa vợ con về quê (năm 1998) thì chính tôi là người đưa tin trên báo. Chuyện cả hai ông anh cùng yêu một cô gái rồi viết nhạc, tôi cũng đã biết từ lâu nhưng nay mới có dịp… hỏi cho ra nhẽ.</em></p>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><em><img decoding="async" src="http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20116/Luan/hinhcu.jpg" alt="" /><br />
Hồ Thị Thu ngày ấy – Ảnh: tư liệu</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>Với anh Vũ Đức Sao Biển, trong những phát biểu chính thức thì anh không hề nói anh viết Thu, hát cho người cho đích danh một ai cả. Chỉ là một buổi sáng năm 1968, anh lang thang trên đồi sim ở Thăng Bình quê anh, chợt nhớ về một người con gái đã xa mới bật ra những tứ nhạc: “</em><em>Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt. Mùa thu nào cho người về thăm chốn xưa..</em><em>.”, rồi bảo: Những câu thơ </em><em>Hoàng hạc nhất khứ bất phục</em> <em>phản</em><em> của Thôi Hiệu trong bài </em><em>Hoàng Hạc lâu</em><em> đã ám ảnh anh, để anh làm câu tiếp theo </em><em>Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ, về đồi sim, ta nhớ người vô bờ…</em><em> Gì thì gì, chính dấu phẩy sau chữ Thu trong cái tựa Thu, hát cho người đã khiến anh bị “bắt quả tang”: viết cho Thu chứ còn ai vào đó nữa!…</em></p>
<p><em>Tôi hỏi anh Đynh Trầm Ca thì anh cười khà khà: “Chuyện cũ rích, mà nếu tau kể thì có hay ho chi mô. Tau cho mi số điện thoại của ông anh rể của cô đó và cả của cô đó nữa. Mi hỏi đi!”. Tôi mừng rơn, gọi cho anh Hồ Luân đang ở Quảng Nam. Anh ấy tuôn một tràng: “Thằng Mạc Phụ (tên thật của Đynh Trầm Ca) quen con Thu là qua tui. Dạo đó tui để ý cô chị (tên Liên), Liên bị bệnh, tui muốn đến thăm nhưng đi một mình thì hơi run, bèn rủ thằng Phụ đi theo. Ai dè, tới nhà Liên, hắn gặp cô em, đâm ra như… mất hồn! Còn con Thu có “tình cảm” chi với Võ Hợi (tên thật của Vũ Đức Sao Biển) không thì tui không rõ. Nhưng mà tui thấy nhiều khi người ta hư cấu mà… hay quá trời, đến nỗi mình là người trong cuộc mà còn ngẩn tò te nữa đó. Năm rồi, cô em tôi kể trong cuộc nhậu có một ông lãnh đạo địa phương. Ổng hỏi: “Ở Quảng Nam có hai nhạc sĩ nổi tiếng, quý vị biết là ai không?”. Mọi người đáp: “Vũ Đức Sao Biển với Đynh Trầm Ca chứ ai!”. “Đúng. Vậy hai ông này có đặc điểm gì?”. Đáp: “Cùng yêu cô Thu và cùng viết bài hát cho cô này!”. “Đúng luôn, nhưng mà xuất xứ của từng bài hát ra sao?”. Không ai trả lời được, lúc đó vị này mới kể: “Hai ông này là nhạc sĩ nên chơi thân với nhau. Thân quá, cho nên khi yêu thì cũng yêu một người. Nhưng do ông Đynh Trầm Ca nghèo, mà lại xấu trai còn ông Vũ Đức Sao Biển chẳng những đẹp trai mà còn làm được bản nhạc Thu, hát cho người rất nổi tiếng nên cô Thu… lấy ông này. Khi cặp vợ chồng này có một đứa con thì một hôm ông Đynh Trầm Ca đến thăm bạn cũ, thấy ông Vũ Đức Sao Biển đang ngồi… ru con. Chuyện vãn được một lúc thì ông Vũ Đức Sao Biển bận việc gì đó, mới nhờ bạn ru con hộ mình. Ông Đynh Trầm Ca ngồi ru con (của) người tình cũ, thấy buồn thấm thía, nên mới cảm tác ra bài </em><em>Ru con tình cũ</em><em>. He he… Hay quá phải không chú mày?”…</em></p>
<p><em>Tôi hỏi nhân vật chính: Thu – người đẹp của một thời: “Chị ơi, sao người ta lại gọi chị là Thu Chuẩn?”. “À, Chuẩn là tên ba của tôi, ở miền quê người ta thường gọi tên “kép” như thế để phân biệt con nhà này với con nhà kia”. Hỏi “chuyện xưa”, chị cười bảo: “Dạo đó tôi với anh Đynh Trầm Ca cũng có tình cảm nhưng chỉ là tình cảm tuổi mới lớn. Hồi quen anh ấy tôi mới học lớp đệ lục (lớp 7 bây giờ) trường Trung học Tiểu La, nhưng rồi không duyên nợ. Tôi lấy chồng năm 1966, chồng tôi người gốc Hà Nội. Một năm sau thì tôi biết anh Đynh Trầm Ca có viết bài Ru con tình cũ…”. “Do đâu chị biết được?”. “Chu choa, bài này được hát ra rả trên radio, không muốn nghe cũng phải nghe! Còn chuyện anh Vũ Đức Sao Biển thì sau này tôi có nghe một người bạn gái kể là anh ấy cũng có tình cảm với tôi và có viết bài Thu, hát cho người. Nếu đúng vậy thì… cũng là chuyện có duyên không nợ…”.</em></p>
<p><em>Có một trùng hợp lý thú là cả Đynh Trầm Ca lẫn Vũ Đức Sao Biển đều bỏ quê, trôi dạt vào phương Nam. Đầu thập niên 70 thế kỷ trước, Vũ Đức Sao Biển vào Bạc Liêu dạy học suốt mấy năm rồi lên Sài Gòn làm báo. Sau 1975, Đynh Trầm Ca cũng dắt díu vợ con trôi dạt về Sóc Trăng, An Giang, rồi Sài Gòn… đến năm 1998 mới hồi hương. Anh hiện là ông chủ quán Thạch Trúc Viên ở thị trấn Vĩnh Điện (Điện Bàn, Quảng Nam). </em></p>
<p><em>Có một chuyện ly kỳ nữa là dạo còn ở miền Tây, một lần Đynh Trầm Ca xuống bến đò thấy cha con một người hành khất, người cha ôm cây đàn guitar cũ kỹ hát, còn đứa con gái cầm chiếc thau nhôm móp méo đi đến từng người để xin tiền. Bản nhạc mà người hành khất đang hát là bài… Ru con tình cũ: “Ba năm qua em trở thành thiếu phụ. Ngồi ru con như ru tình buồn… Ôi, ba năm qua rồi, lòng chưa nguôi gió bão… Người xa xôi phương nào, người oán trách gì không?”. Đynh Trầm Ca nghe mà thắt cả lòng. Tháng 5.1988, Báo Thanh Niên đăng bài thơ Bất chợt trên bến đò ngang của anh: “…Mười mấy năm rồi người con gái sang sông/Tôi viết lời ca sao buồn quá vậy?/Những lời ca cho lòng tôi thuở ấy/Ai biết bây giờ/Bố con người hành khất dùng để ăn xin?”. Nhạc sĩ Xuân Hồng đã phổ nhạc bài thơ này.</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/bch-huy%e1%bb%81n-thu-ht-cho-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vu-d%e1%bb%a9c-sao-bi%e1%bb%83n/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://cdn.t-van.net/2023/06/Thu-hat-cho-nguoi-audio.mp3" length="5098057" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-05-14 16:17:43 by W3 Total Cache
-->