<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Trần Vấn Lệ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/author/tranvanle/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 05 Sep 2026 05:09:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.7</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>Trần Vấn Lệ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay (Tập Thơ)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-thoi-gian-di-qua-muoi-ngon-tay-tap-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 05 Sep 2026 05:09:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Giới Thiệu Tác Phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91817</guid>

					<description><![CDATA[XIN BẤM VÀO ĐÂY: Trần Vấn Lệ: Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay (Tập Thơ) Nguyễn Thiên Nga THAY LỜI TỰA Chúng ta đang ở những ngày cuối cùng của năm 2025. Một năm với biết bao nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Đọc lại bản thảo tập thơ mới của thi sĩ Trần [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b.jpeg?strip=all&w=2560"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="681" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b-681x1024.jpeg?strip=all" alt="" class="wp-image-91819" style="width:521px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b-200x300.jpeg 200w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b-681x1024.jpeg?strip=all 681w, https://cdn.t-van.net/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b-768x1154.jpeg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b-1022x1536.jpeg 1022w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/09/Thoi-gian-di-qua-b.jpeg?strip=all 1225w" sizes="(max-width: 681px) 100vw, 681px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>XIN BẤM VÀO ĐÂY:</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Trần Vấn Lệ: Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay (Tập Thơ)</strong></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2026/09/2025-TGDQMNT-Tran-Van-Le.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of 2025 - TGDQMNT - Tran Van Le."></object><a id="wp-block-file--media-af05a01d-d006-4430-8521-764c0e589e01" href="https://cdn.t-van.net/2026/09/2025-TGDQMNT-Tran-Van-Le.pdf" class="mcloud-attachment-91820">2025 &#8211; TGDQMNT &#8211; Tran Van Le</a><a href="https://cdn.t-van.net/2026/09/2025-TGDQMNT-Tran-Van-Le.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-91820" download aria-describedby="wp-block-file--media-af05a01d-d006-4430-8521-764c0e589e01">Download</a></div>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong></p>



<p><strong>THAY LỜI TỰA</strong></p>



<p>Chúng ta đang ở những ngày cuối cùng của năm 2025. Một năm với biết bao nỗi buồn nhiều hơn niềm vui.</p>



<p>Đọc lại bản thảo tập thơ mới của thi sĩ Trần Vấn Lệvới 152 bài thơ được tuyển chọn từ hơn 400 bài thơ trong năm 2025, tôi ngẩn ngơ khi bắt gặp những suy tư, chiêm nghiệm của ông về thời gian. Đó là một ngày, một chiều, một thời điểm giao mùa hay thời khắc chuyển mình của vạn vật&#8230; Thời gian được nhắc đến một cách hiển nhiên, tình cờ hay từ một gợi nhớ xa xôi đều thật duyên dáng, ý nhị và rất Đời.</p>



<p>Tôi dừng lại khá lâu ở bài thơ có tựa đề hơi dài nhưng gợi nhiều nỗi niềm sâu xa.</p>



<p><strong><em>Một Năm, Hai Năm,… Rồi Có Thấy</em></strong></p>



<p><strong><em>Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay.</em></strong></p>



<p>Bài thơ không lên gân, không phô diễn kỹ thuật; chỉ cần một buổi sớm, một khung cửa gương, một cơn gió heo hút… là đủ để khơi dậy cả một khoảng trời ký ức. Đọc bài thơ, ta như nghe một dòng độc thoại của người xa xứ, nhẹ nhưng sâu, mỏng mà đau, như gió thoảng mà lại chạm đến tận sâu trong lòng người đọc.</p>



<p><em>“Sáng dậy, nhìn ra ngoài cửa gương:&nbsp; Bão tan, nắng có, mờ mờ sương… Tháng Ba ở Los đang mùa Hạ, bão tố đôi khi – chuyện rất thường.”</em><em></em></p>



<p>Ngay từ những câu đầu, hình ảnh “<em>bão tan, nắng có, mờ mờ sương</em>” đã mở ra cả một thế giới của tâm trạng. Đó không chỉ là cảnh Los Angeles sau cơn bão, mà còn là khuôn mặt của một người đã đi qua nhiều biến động. Trong khung cửa kính lạnh, tác giả lặng lẽ nhìn sự bình yên của thiên nhiên để soi rọi lại nỗi bấp bênh trong lòng mình. Tháng Ba “<em>đang mùa Hạ</em>” – cái lệch của thời tiết như bóng dáng của chính đời người tha hương: không trọn vẹn, không đúng chỗ, không đúng mùa.</p>



<p>Bước ra vườn, nhìn mấy nụ hoa chào bình minh, tác giả chợt hỏi: “<em>Tôi chào ai nhỉ? Em xa lắm.</em>” Câu hỏi nhẹ như gió mà chạm thẳng vào nỗi cô đơn thẳm sâu nhất. Người thương ở nửa vòng trái đất, nơi “<em>Đêm Việt Nam</em>”, còn mình thì lạc lõng trong nắng sớm xứ người. Sự lệch pha giữa hai nửa bán cầu chính là khoảng cách của những tâm hồn không thể gặp nhau. Có những cái “xa lắm” không đo được bằng cây số, chỉ đo bằng nỗi nhớ.</p>



<p>Ký ức không thể phai nhòa: “<em>Bao năm đã qua như thể những giấc chiêm bao rất hãi hùng…</em>”. Bởi cuộc đời đã đi qua không phải là giấc mơ lành của một cánh buồm nâu tung gió, mà là những năm tháng mất mát và lặng lẽ chịu đựng. Người đọc cảm được cái thở dài ẩn sâu trong câu chữ – một nỗi đau không còn sắc nhọn mà đã trở thành âm ỉ.</p>



<p>Trong giây phút ấy, lời Phật “<em>Hồi Đầu Thị Ngạn</em>” xuất hiện như một chiếc phao tinh thần. Nhắc đến lời Phật, tác giả như đi tìm một bến bờ tâm linh, một điểm tựa cho tâm hồn mỏi mệt. Nhưng quê hương – bến bờ ấy – giờ chỉ còn như bóng trăng thu xa xăm: có đó, sáng đó, nhưng với tay chẳng tới. Mọi yêu dấu đều trở thành thứ ánh sáng mờ nhạt: mong manh, trôi nổi, bất khả nắm bắt.</p>



<p><em>Một Năm, Hai Năm,… Rồi Có Thấy</em></p>



<p><em>Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay.</em></p>



<p>“Một năm, hai năm…” là nhịp đếm lặng lẽ, như tiếng gõ vào khoảng trống của đời người. Dấu ba chấm kéo dài cảm giác bất tận của những năm tháng trôi đi. Người lữ khách không chỉ sống xa quê – mà còn chứng kiến chính mình già đi, chứng kiến thời gian rơi xuống từng kẽ tay mà không thể níu giữ.</p>



<p>Cách đếm “một năm, hai năm…” giản đơn mà đau, như người đếm những hạt bụi của tuổi già rơi xuống. Thời gian không trôi trên lịch – nó trôi ngay trên chính đôi tay mình, giữa khe hở của đời người. “Mười ngón tay” là tuổi trẻ, là sức lực, là những điều ta từng nắm. Giờ thời gian đi qua đó, lặng lẽ, không lời báo trước.</p>



<p>Hình ảnh “thời gian đi qua mười ngón tay” vừa cụ thể, vừa mang tính tượng trưng sâu sắc: thời gian như cát, như gió, như nước – lặng lẽ trôi khỏi đời người. Đôi bàn tay từng xây dựng, từng lao động, từng nắm giữ tuổi trẻ giờ chỉ còn là dấu mốc để cảm nhận sự hụt hơi của năm tháng. Hai câu thơ ngay trong tựa đề đã là tiếng thở dài vừa ngậm ngùi, vừa thức tỉnh: <em>bao năm xa xứ, bao năm trôi đi, rồi chính mình có nhận ra những gì đã mất(?)</em></p>



<p>Tất cả thật giản dị nhưng khiến ta nghẹn: thời gian không bao giờ chờ ai, nhất là những ai tha hương. Nó đi nhanh hơn, sâu hơn, nặng hơn.</p>



<p>Khi trở lại với thực tại, tác giả lại bắt gặp “<em>hiu hắt gió</em>”, “<em>ngọn cỏ gió đùa đi</em>”, hay đôi mắt “<em>bỗng nhòe</em>” đều gợi một nỗi cô đơn không lời. Ngay cả ký ức thuở “<em>trai trẻ… đứng ngó mênh mông một bến đò</em>” cũng trở nên xa vời, mờ nhạt như thể bị mài mòn theo năm tháng sống nơi đất khách. Tác giả nói “<em>Không lẽ nhớ quê?… Không mà!</em>” – một lời phủ nhận nhưng chứa đầy nghẹn ngào. Đó là cách một người đau quá phải giả vờ không đau.</p>



<p>Đỉnh điểm của nỗi buồn lưu lạc dồn lại trong hai câu thơ:</p>



<p>&nbsp;“<em>Tổ Quốc là gì? … Năm mươi năm biết mình vong quốc</em></p>



<p><em>Tìm gặp Quê Hương biết thuở nào?”</em></p>



<p>Đó không chỉ là câu hỏi về triết lý quê hương, mà còn là tiếng kêu thấm đẫm nỗi buồn của người đã nửa đời xa đất mẹ, và càng sống lâu, càng nhận ra mình xa cách hơn. Nỗi buồn này không còn khóc được, ta chỉ có thể nghe tiếng thở dài trong từng câu chữ.</p>



<p>Thế nhưng, sự kiên nhẫn với bình minh, “<em>Sáng nào tôi cũng ngó bao la…</em>” – đó không phải sự buông xuôi mà là điều đẹp nhất. Đó là cách một trái tim đã quá nhiều tổn thương vẫn ráng tìm một ánh sáng nhỏ để bước tiếp. Dù “<em>trời mưa phất phơ</em>”, dù gió hiu hắt, tác giả vẫn nhìn, vẫn sống, vẫn hy vọng và vẫn… làm thơ. Để rồi, thi tập<strong>Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay<em> – </em></strong>tập thơ thứ “n” đã tiếp tục ra đời.</p>



<p>Những bài thơ xuất hiện trong thi tập này như baolàn khói mỏng len vào lòng người đọc. Không bi lụy, không kêu than mà buồn theo kiểu trưởng thành: nén lại, chậm rãi, và lặng thinh. Nỗi nhớ quê hương, nỗi tiếc nuối tuổi trẻ, nỗi cô đơn củalữ khách đều hiện lên qua những hình ảnh rất nhẹ, rất đời.</p>



<p>“<strong>Khi Bạn Nâng Niu Tờ Lịch Mới/ Chúng Ta Nghĩ Đến Nắng Ban Chiều”. </strong>Bạn đọc bài thơ này sẽ thấy ngay, thi sĩđã đặt độc giả vào sự giao thoa giữa thời gian và cảm giác. Một tờ lịch-vật vô tri-bỗng trở thành chiếc cầu nối giữa hôm nay và ký ức, giữa sự hiện hữu và dòng chảy miên man của đời sống. Nắng ban chiều không chỉ là ánh sáng, mà còn là dư vị của ngày, là màu phai của thời gian, là thứ khiến người ta ngoảnh lại và chợt thấy lòng mình mềm đi, đôi khi quặn thắt.</p>



<p>Bước chân thời gian dừng ở<strong>“Đầu Tháng Ba, Đường Hoa Nào Cũng Nở”</strong>; vài dặm đườngrồi<strong> “Anh Xuống Ngựa Cúi Chào Em Bình Minh Mùa Hạ” </strong>và cùng nhau ngắmcon sông cứ chảy cùng năm tháng; hay cả sự chờ đợi ngọt ngào “<em>Còn hơn tháng nữa thôi là mùa Phượng Tím Nở.&nbsp; Em đi hay em ở?&nbsp; Em nói nhỏ, anh nghe!</em>”…</p>



<p>Rất nhiều khi, nhà thơ mơ màng <strong>Một Ngày Trong Hai Cõi. </strong>Vẫn những câu độc thoại ngỡ ngớ ngẩn mà rất dễ thương “<em>Lát nữa là Hôm Nay.&nbsp; Lát nữa là Buổi Sáng.&nbsp; Lát nữa trời tang tảng, là bình minh, phải không?”…</em></p>



<p>Thảng hoặc, gặp những câu thơ: <em>“Đường đi nào… cũng tới / là con đường Thời Gian! / Đại lộ đó thênh thang, mình choàng vai là chật…”</em>. Một triết lý giản dị mà sâu sắc, gợi mở một suy ngẫm rộng lớn về hành trình của con người trong cuộc sống. Dẫu ta chọn con đường nào (hoặc không được phép chọn), dẫu lối đi bằng phẳng hay gập ghềnh, cuối cùng tất cả đều hòa vào dòng chảy mênh mang của thời gian. Thời gian được hình dung như một “đại lộ” rộng lớn, nơi mọi bước chân đều gặp nhau. Ẩn sau đó là lời tự nhắc nhẹ nhàng: hãy sống trọn từng khoảnh khắc, bởi thời gian không ngừng trôi nhưng mỗi bước đi vẫn mang trong mình ý nghĩa riêng.</p>



<p>Nhiều khi ta gặp dòng cảm xúc nhẹ tênh mà thấm thía về nhịp sống và những xao động rất người:<em>“Ngày lại ngày… cứ vậy / mà trôi qua thản nhiên/ Chữ nghĩa nhiều khi phiền… nhiều khi mặc kệ nó!</em>”. Thời gian cứ trôi chậm rãi, đều đặn, dường như chẳng vì ai mà vội vã. Trước vòng quay lạnh lùng đó, con người đôi khi chỉ biết đứng nhìn, để mặc đời chảy qua mình một cách tự nhiên. Cái “thản nhiên” ấy vừa là sự chấp nhận, vừa phảng phất nét buồn lặng: biết là thời gian trôi đấy, nhưng ta không níu nó được…</p>



<p>***</p>



<p>Có thể nói, những bài thơ về thời gian, sự chiêm nghiệm, nỗi suy tư về thời gian chính là linh hồn của cả tập thơ mới này của thi sĩ Trần Vấn Lệ.</p>



<p>Hình ảnh “thời gian đi qua mười ngón tay” gợi lên một nỗi buồn rất nhẹ, rất mỏng, như một làn gió chỉ vừa chạm mà lòng đã rung. Thời gian vốn vô hình, nhưng khi được ví như những hạt cát mịn hay những giọt nước trong veo trượt qua kẽ tay, nó bỗng trở nên hữu hình đến lạ: ta cảm nhận được nó, thấy nó, nhưng lại không sao giữ được.</p>



<p>Cảm giác ấy khiến con người chợt lặng im, như đang nhìn một điều quý giá rời khỏi mình bằng sự êm ái đến đau lòng; hay đó còn là tiếng thở dài của con người khi nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì đó trong đời.</p>



<p>“Thời gian đi qua mười ngón tay” như sương tan trên đầu ngọn cỏ — chạm được nhưng không giữ được. Những buổi chiều vàng phai, những sớm nắng đọng trên tóc, những giấc mơ chưa kịp gọi tên… đều lặng lẽ rơi xuống đời người nhẹ như một cánh hoa, để lại hương mà không để lại hình. Và ta, trong khoảnh khắc ngước nhìn, chỉ biết mỉm cười với những gì đã kịp đi qua tim trước khi kịp rơi khỏi tay mình.</p>



<p>Có lẽ đó cũng là lời nhắn nhủ rằng: đời người ngắn lắm, thời gian trôi nhanh lắm – nó đi qua mười ngón tay, nhưng điều đẹp đẽ nhất của đời người vẫn là những gì trái tim chọn giữ.</p>



<p>Thi tập <strong>Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay</strong>của thi sĩ Trần Vấn Lệđược biên tập và xuất bản khi thời gian vừa kịp khép lại cánh cửa năm cũ 2025 và mở đón chào năm mới 2026.</p>



<p>Thi sĩ sinh năm Nhâm Ngọ – cầm tinh con ngựa. Năm nay Bính Ngọ, tôi cùng nhiều độc giả trân quý thơ của ông cầu mong ông thật nhiều sức khỏe và bình an!</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em>Dalat, những ngày cuối tháng 12/2025</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </em><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG CHÍN 2026-(01)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-chin-2026-01/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 03 Sep 2026 06:54:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91750</guid>

					<description><![CDATA[Đêm Đà Lạt &#8211; Ảnh: NTN ĐỘC THOẠI Thấy có vài chút mây / bay qua trời lồng lộng, nghĩ rằng Trời cảm động mà thương cho cơn mưa&#8230; Nhủ lòng thế ban trưa, xế, chiều, tôi mong đợi&#8230;Mây nhiều hơn không tới, trời bức bối vô cùng! Con sông vẫn con sông, nước đâu [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/dem-Dalat.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="1024" height="740" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/dem-Dalat-1024x740.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-75029" style="width:636px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2024/10/dem-Dalat-300x217.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/dem-Dalat-1024x740.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2024/10/dem-Dalat-768x555.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2024/10/dem-Dalat-1536x1110.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/dem-Dalat.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Đêm Đà Lạt &#8211; Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p></p>



<p><strong>ĐỘC THOẠI</strong></p>



<p><strong>T</strong>hấy có vài chút mây / bay qua trời lồng lộng, nghĩ rằng Trời cảm động mà thương cho cơn mưa&#8230;</p>



<p>Nhủ lòng thế ban trưa, xế, chiều, tôi mong đợi&#8230;Mây nhiều hơn không tới, trời bức bối vô cùng!</p>



<p>Con sông vẫn con sông, nước đâu bay lên được&#8230; thì làm sao có nước để trời đổ cơn mưa?</p>



<p>Nhớ hồi xưa, ông Vua khi thấy dân tình khổ, Vua khấn vái Thần Thổ, Vua cầu khẩn Ông Trời&#8230;</p>



<p>Vua hứa chỉ ở ngôi nếu mà dân hạnh phúc.&nbsp; Vua nhìn dân khổ cực, buồn, Vua không thể vui!</p>



<p>Cái thời đó là thời Phong Điền và Kiến Địa, Vua trọng điều Nhân Nghĩa, Vua là con của Trời!</p>



<p>Bây giờ&#8230; mưa không rơi.&nbsp; Mấy tháng rồi, Trời ạ. Lòng người như lòng lá chỉ chực trào lệ ra&#8230;</p>



<p>Một vài chút mây qua.&nbsp; Mây mỏng tan trong gió!&nbsp; Con sông còn cổ độ, nước sông một dòng xuôi&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>N</strong>ãy giờ, tôi ngó trời.&nbsp; Một mình tôi độc thoại&#8230; là một mình tôi nói cho một mình tôi nghe!</p>



<p>Những ngày nắng mải mê&#8230; đời, buồn như ngõ hẹp!&nbsp; Nhà nhà cửa không khép, người người thở như than!</p>



<p>Kể cả con chó vàng cụt đuôi, nằm một xó!&nbsp; Thương ơi thương con chó.&nbsp; Tôi vuốt nó, nó buồn&#8230;</p>



<p><em>Tôi thương lắm con chó!&nbsp; Nó nhìn tôi. Long lanh!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TÔI CẮN TÔI </strong><strong>ƠI THU VÀNG TÔI NHỚ</strong></p>



<p><strong>CON ĐƯỜNG THU LÁ THU</strong></p>



<p><strong>C</strong>ó một o ca sĩ đổi tên mình, Thu Vàng.&nbsp; Nàng hát khi đi ngang cánh rừng Thu lá rụng&#8230;</p>



<p>Nàng đi bước gợn sóng lòng biết mấy chinh nhân.&nbsp; Nàng trở thành tình thân của những người biên viễn&#8230;</p>



<p>Rồi mùa Thu mất biến&#8230; Những giọt mưa bắt đầu gieo ngọc trên mái lầu&#8230; Lan can còn tiếng hát!</p>



<p>Không có gì mờ nhạt lòng tôi nhớ người sao&#8230; Áo dài bay chiêm bao con-đường-Thu-Lá-Rụng!&nbsp;</p>



<p>Đường Thu nhòe cái bóng em bé nhặt lá bàng&#8230;Những cuộc đời lang thang&#8230; những bếp lửa ràn rụa!</p>



<p>Thạch Lam ngày xưa có nhiều truyện ngắn thật hay.&nbsp; Cái gì cầm trong tay?&nbsp; Ôi Núi Sông Lịch Sử!</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>hén cơm người xa xứ có mùi thơm Nàng Hương&#8230; có vương vương Nàng Sậu (*)&#8230; có con bướm về đậu rồi con bướm bay đi&#8230;</p>



<p>Tôi nhai phiến Đường Thi&#8230; tôi mơ làm Hoàng Hạc cuối trời mây bát ngát tiếng Thu ai vừa hát em ơi nhạc đường xa&#8230;</p>



<p>Bài Tình Xa em hát&#8230; Bao giờ Quê Hương mình&#8230;núi xưa xanh màu xanh, biển xưa vàng áo lụa?</p>



<p><em>Em!&nbsp; Thu Vàng tôi nhớ đường Thu bay lá Thu!</em></p>



<p>(*) Nàng Hương, Nàng Sậu tên giống Lúa thật thơm thật dễ thương của nước mình.<strong>VỠ VỤN</strong></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TỪNG CÂU THƠ LONG LANH</strong></p>



<p><strong>N</strong>hững con bươm bướm ngộ! Chúng bay dọc vệ đường.&nbsp; Hoa nở.&nbsp; Ôi dễ thương&#8230;</p>



<p>Chúng bay từ Nam Phương theo gió về phía Bắc.&nbsp; Bướm giống lính tìm giặc &#8211; Giặc của bướm:&nbsp; Giai Nhân!</p>



<p>Hoa nở, đó, nàng Xuân&#8230; hôn đi!&nbsp; Từng con đáp&#8230;Đây không đồng-chó-ngáp, bướm tha hồ tung tăng&#8230;</p>



<p>Tôi nhìn cuộc hành quân.&nbsp; Vườn tôi Xuân mở hội&#8230;Bươm bướm càng bay tới, hoa từng hoa tỏa hương!&nbsp;</p>



<p>Buổi sáng tôi tinh sương thơm ngát lừng đây đó!&nbsp; Gió xô cánh cửa ngõ, bướm vào đi!&nbsp; Tự Do&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>K</strong>hông hiểu tôi làm thơ&#8230; sao giống thời lính cũ?&nbsp; Không biết súng tôi giấu trong rừng xưa còn không?</p>



<p>Năm hai năm lưng lưng hơn nửa đường Thế Kỷ, tôi, bướm, đều ngộ nhỉ&#8230; chúng ta còn yêu thương!</p>



<p>Nghĩ thầm thôi, tôi buồn!&nbsp; Bạn à, tôi yếu đuối&#8230;Nhớ quá đi bờ suối, hoa vàng&#8230; không bướm bay&#8230;</p>



<p>Rồi đời tôi đó đây, hành lang là lán trại, bướm không vào cũng phải!&nbsp; Bây giờ thì khác xưa!</p>



<p>Bây giờ:&nbsp; vệ đường hoa!&nbsp; Hương gió bay mời bướm!&nbsp; Tôi cắn tôi vỡ vụn từng câu thơ long lanh&#8230;</p>



<p><em>Bướm ơi đừng bay nhanh!</em></p>



<p><em>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Bướm ơi đừng bay chậm!</em></p>



<p><em>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thong dong cho tôi ngắm&nbsp;</em></p>



<p><em>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;con đường bướm thong dong&#8230;&nbsp;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>BÀ CAI DẪN TÔI ĐI THĂM TRƯỜNG</strong></p>



<p><strong>B</strong>à Cai dẫn tôi đi thăm trường.&nbsp; Trường hồi xưa, tôi dạy, từng dãy dài mút mút hành lang.</p>



<p>Bà Cai hỏi tôi &#8220;Thầy có nhớ trường?&#8221;.&nbsp; Tôi không đáp mà rút khăn lau mặt.&nbsp; Bà Cai không hỏi gì thêm để yên cho tôi lau tới mắt&#8230; Rồi chúng tôi chia tay phía ngược, cuối hành lang&#8230;</p>



<p>Tôi ra cổng.&nbsp; Xe taxi đang đợi. Tôi lên xe. tôi nói &#8220;cứ vòng vòng&#8230;&#8221;.&nbsp; Tài xế hiểu, đưa tôi tới vườn bông&#8230; Vườn Bích Câu bây giờ:&nbsp; khoảng trống.</p>



<p>Đà Lạt vẫn còn ngàn thông gió lộng.&nbsp; Tôi thấy đồi Cù hinh như gợn sóng.&nbsp; Tôi nghe trong lòng giọng nói của học trò xưa&#8230; Đà Lạt tôi về chưa gặp bữa mưa&#8230; nhưng mắt tôi có đủ bốn mùa thời tiết.</p>



<p>Xe taxi đi có khi chậm thiệt&#8230; Tôi thấy kìa, Viện Đại Học kia kìa&#8230; Tôi thấy đường Nguyễn Công Trứ, ngả Tư chia, lên Đa Thành, xuống Phan Đình Phùng nhộn nhịp&#8230; Đà Lạt xanh xanh cái màu tiền kiếp&#8230; một dãy mồ mười ba cái, Mậu Thân!&nbsp; Tôi nói với người lái xe:&nbsp; &#8220;Anh ngừng lại để cho tôi khóc&#8230;Hồi Tết Mậu Thân Đà Lạt chết chóc thì tôi hành quân lăn lóc ở Ma Lâm!&#8221;.&nbsp; Tài xế taxi hãm xe chậm rồi ngừng.&nbsp; Nước mắt tôi, lạ ghê:&nbsp; không ngừng được&#8230;</p>



<p>Ơi Đà Lạt!&nbsp; Tôi trở về.&nbsp; Sướt mướt. &#8220;Trời không mưa tôi cũng lậy trời mưa&#8230; tôi lấy mưa phong tỏa đường về!&#8221;.&nbsp; Thơ Nguyên Sa não nề thuở ông ở Paris tiễn chân một người bạn&#8230; Trước mặt tôi, lúc này:&nbsp; Nhà Thờ Domaine lóng lánh sương trên cây Thánh Giá và nắng trên mái ngói chao chao&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi không nói tiếp nha!&nbsp; Xe đã đậu hẳn rồi.&nbsp; Tôi đã tới hotel nơi tôi ở trọ.&nbsp; Tôi xuống xe cảm ơn, anh taxi.&nbsp; Xe đi, tôi đi&#8230;</p>



<p>Cổng trường cũ trên mi, tôi khép chặt&#8230; như cửa lòng tôi không cho ai mở từ nay.&nbsp; Tôi cuối đời.&nbsp; Tôi đã chết tuổi trai. Tôi có than vậy hoài&#8230; thời Thanh Xuân không trở lại!&nbsp;</p>



<p><em>Đà Lạt đẹp!&nbsp; Như bài thơ Tình Ái, em-tan-học-về-đường-mưa-tóc-bay&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KHI MÀ NGHIÊN BÚT KHÔNG AI ĐỘNG</strong></p>



<p><strong>THÌ PHƯỢNG HAY RỒNG CHỈ NẮNG MƯA</strong></p>



<p><strong>B</strong>ốn câu, Tứ Tuyệt, một bài thơ</p>



<p>hăm tám vì sao, chữ một tờ&#8230;</p>



<p>Ta nắn nót hoài câu chửa hiện</p>



<p>bờ tre mái trúc trải đêm mơ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Bốn câu, viết tiếp, thơ thêm đoạn</p>



<p>thêm đoạn Tân Thanh, đó, đoạn trường!</p>



<p>Ông Nguyễn Du xưa đau đớn lắm&nbsp;</p>



<p>giữa đường than thở vậy, muôn phương! (*)</p>



<p>.</p>



<p>Ông Nguyễn Du xưa in cuốn sách</p>



<p>xong rồi đọc lại những lời quê!</p>



<p>Quê Hương ồ ngộ từng trang sách</p>



<p>biết có ai khuya bóng Nguyệt kề? (**)</p>



<p>.</p>



<p><em>Tứ Tuyệt đang là thơ-bốn-đoạn.</em></p>



<p><em>Buồn ơi giai đoạn một thời thơ&#8230;</em></p>



<p><em>khi mà nghiên bút không ai động&nbsp;&nbsp;</em></p>



<p><em>thì phượng hay rồng chỉ nắng mưa&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Nguyễn Du:&nbsp; &#8220;Người một nơi hỏi một nơi, mênh mông nào biết biển trời nơi nao!&#8221;</p>



<p>(**<strong>)&nbsp;</strong>Vẫn thơ Nguyễn Du: &#8220;Lời quê góp nhặt dông dài, mua vui cũng được một vài trống canh!&#8221;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CŨNG ĐÀNH VẬY BÀI THƠ</strong></p>



<p><strong>N</strong>óng!&nbsp; Đến nắng cũng chảy thành con sông đó em!</p>



<p>Không thể nói gì thêm ngoài câu thơ ngũ tuyệt!</p>



<p>Rồi&#8230; mai mốt đây rét&#8230; cũng không nói gì sao?</p>



<p>Mai?&nbsp; Mốt?&nbsp; Là chừng nào?&nbsp; Lậy Trời đừng có rét&#8230;</p>



<p>Nóng!&nbsp; Tóc trên đầu khét lẹt.&nbsp; Mở cửa leo lên xe,</p>



<p>mùi nắng không ai chê, xe nóng, nóng khó thở!</p>



<p>Nắng không chân nên ở hoài với Cali thôi?&nbsp; Nhưng&#8230; xe chạy đi rồi!&nbsp; Cảm ơn nắng bớt nóng&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong><em>T</em></strong>hơ nắng không cảm động.</p>



<p>Cũng đành vậy bài thơ&#8230;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MÙA HÈ</strong></p>



<p><strong>KHÔNG TIẾNG VE</strong></p>



<p><strong>KHÔNG BÓNG CHIM</strong></p>



<p><strong>P</strong>hía Bắc Nam Cali này</p>



<p>đường phố, công viên&#8230; cây nhiều cây</p>



<p>nắng không chim nào đậu</p>



<p>đến&#8230; mây trên trời cũng bay?</p>



<p>.</p>



<p>Nắng!&nbsp; Ngày nào cũng nắng</p>



<p>Nóng thì&#8230; hơn mùa Hè!</p>



<p>Không có một tiếng ve,</p>



<p>gió không xào xạc lá!</p>



<p>.</p>



<p>Với mình, Cali lạ</p>



<p>đâu chỉ ngày hôm qua!</p>



<p>Hoa Kỳ là xứ Hoa</p>



<p>mà cờ bay tấm vải!</p>



<p>.</p>



<p>Nói ra thì ái ngại</p>



<p>Khéo mình lại ghét người.</p>



<p>Nhưng&#8230; không lẽ buồn cười:</p>



<p>Chim mà cũng trốn nắng?</p>



<p>*</p>



<p><strong>K</strong>ìa, cái hồ im lặng</p>



<p>Cái hồ người ta xây</p>



<p>để người Mễ xuống tắm?</p>



<p>để chim bỏ thành phố đi?</p>



<p>.</p>



<p>Người giàu ở Hoa Kỳ</p>



<p>lên núi, ra đồng ở.</p>



<p>Người nghèo chen thành phố</p>



<p>chôn chân lòng lang thang&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Hỡi chim cái mỏ vàng</em></p>



<p><em>Hỡi chim lông cánh bạc</em></p>



<p><em>Nhớ các em bát ngát</em></p>



<p><em>Nhớ Quê Hương cũng bằng!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM 2026-(03)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-tam-2026-03/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2026 06:29:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91560</guid>

					<description><![CDATA[Khói Lam Chiều &#8211; Tranh: MAI TÂM ĐÓ ĐÂY VÀ ĐÂY ĐÓ Người cuối chân mây ta cuối trời xa biết mấy, nhớ nhau nhìn thôi không nói, như tọa Thiền như biển một màu xanh. . Rồi nhìn thấy lá trên cành cũng xanh màu như biển rồi thì tan biến hết&#8230;Tôi tin:&#160; Thời [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/11/Khoi-lam-chieu.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="1024" height="969" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/11/Khoi-lam-chieu-1024x969.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-66995" style="width:660px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2023/11/Khoi-lam-chieu-300x284.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/11/Khoi-lam-chieu-1024x969.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2023/11/Khoi-lam-chieu-768x726.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2023/11/Khoi-lam-chieu-1536x1453.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/11/Khoi-lam-chieu.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Khói Lam Chiều &#8211; Tranh: MAI TÂM</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ĐÓ ĐÂY VÀ ĐÂY ĐÓ</strong></p>



<p><strong>N</strong>gười cuối chân mây</p>



<p>ta cuối trời xa biết mấy,</p>



<p>nhớ nhau nhìn thôi không nói,</p>



<p>như tọa Thiền như biển một màu xanh.</p>



<p>.</p>



<p>Rồi nhìn thấy lá trên cành</p>



<p>cũng xanh màu như biển</p>



<p>rồi thì tan biến</p>



<p>hết&#8230;Tôi tin:&nbsp; Thời Gian không chết&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi tin Biển cứ một màu xanh</p>



<p>ngay cả biển có tên:&nbsp; Hồng Hải, Hắc Hải</p>



<p>chỉ do ảnh hưởng của ánh mặt trời.</p>



<p>Biển khi hết nắng, cùng một màu đen!</p>



<p>.</p>



<p>Cũng như anh-nhớ-em</p>



<p>mà Thầy thì nhớ các em.</p>



<p>Cũng là Em thôi</p>



<p>nhưng khác nhau nhiều lắm.</p>



<p>.</p>



<p>Nắng và hết nắng</p>



<p>chỉ vì núi, sông, ngăn cách.</p>



<p>Người cũng như nắng&#8230;</p>



<p>Cách núi ngăn sông!</p>



<p>.</p>



<p>Đường đi nào cũng khó!</p>



<p>Xa lộ hay freeway thế giới chỉ mới có,&nbsp;</p>



<p>&#8230; hồi năm 1942, Thế Kỷ Hai Mươi!</p>



<p>Việt Nam có xa lộ đầu tiên năm 1960&#8230;dài 30km!</p>



<p>.</p>



<p>Nhìn cuối chân mây</p>



<p>ta cuối trời xa biết mấy!</p>



<p>Tôi muốn</p>



<p>Mình Quên!</p>



<p>.</p>



<p><em>Non Nước bình yên</em></p>



<p><em>ai mà không muốn?</em></p>



<p><em>Một thời phiền muộn</em></p>



<p><em>Trời ơi sao quên?</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>AI CŨNG CÓ TÂM HỒN THI SĨ</strong></p>



<p><strong>T</strong>ưởng chiều hôm qua:&nbsp; mùa Hè chấm dứt</p>



<p>mà sáng hôm nay:&nbsp; mùa Hè&#8230; mới bắt đầu!</p>



<p>Không thấy ngoài đường người đi bên nhau&#8230;</p>



<p>không thấy trong vườn cỏ màu xanh ngọc!</p>



<p>.</p>



<p>Mùa Hè đang đi lên dốc,</p>



<p>Nắng bình minh tìm chỗ đến hang cùng&#8230;</p>



<p>Hình như ai cũng muốn nổi khùng</p>



<p>nhưng&#8230; bị tiếng Hello mà ngừng lại được!</p>



<p>.</p>



<p>Ở California mùa Hè không tha thướt&nbsp;</p>



<p>không thấy những mái tóc Thanh Xuân</p>



<p>con gái mặc jupe thay vì mặc quần</p>



<p>đàn ông uống cà phê nghĩ rằng mình uống rượu!</p>



<p>.</p>



<p>Đường phố Cali không hề thấy bụi.</p>



<p>Người ta hút hết rồi khổ lụy trần gian?</p>



<p>Cũng không thấy ai đi vội vàng.</p>



<p>Người Việt Nam thì nói &#8220;tui xa Việt Nam lâu lắm!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Ở đây, người yêu là Nắng!</p>



<p>Ở đâu người yêu là Mưa?</p>



<p>Tôi hỏi tôi, tôi hỏi mãi&#8230; bây giờ</p>



<p>coi như thời gian là cái luân xa bất động!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nhớ Đinh Hùng</p>



<p>có hai câu thơ như sấm:</p>



<p>&#8220;Đi bên nhau không phải là đôi vợ chồng,</p>



<p>Tay cầm tay không phải là đôi tình nhân&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi thấy mình bâng khuâng</em></p>



<p><em>tưởng như đang ngồi rất gần biển cả&#8230;</em></p>



<p><em>sóng con mắt chao chao như lá&nbsp;</em></p>



<p><em>&#8220;Ới em thơ!&nbsp; Chị đẹp em đâu?&#8221;.</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THƠ LỤC BÁT</strong></p>



<p><strong>N</strong>gười về ta nói gì hơn?&nbsp; Cầm tay muốn nhắn giữ hồn nhau nghe!&nbsp; Biết chân mây một nẻo về tại em thôi chớ tóc thề làm chi?</p>



<p>Tóc thề làm cái lược mê rồi anh đi nhặt sao khuya tặng mình.&nbsp; Nếu mà cứ đã làm thinh thì em ơi chẳng thình linh mình xa&#8230;</p>



<p>Thật lòng nên mới nói ra thì ra mình thấy thiết tha yêu người.&nbsp; Khởi duyên tại cái miệng cười, ghét em đi méc ông trời đánh em!</p>



<p>Một roi rồi hai, ba thêm. siết em cho thấy em mềm mới buông&#8230; Nghĩ thơ Lục Bát quá buồn, em hai con mắt đủ thương lắm rồi!</p>



<p>Em à,</p>



<p>Lục Bát làm chơi.&nbsp; Tại em chớ khi không rời anh đi&#8230; Em đi là em đang về, anh lui tới cánh cửa kề đám mây!</p>



<p><em>Giữ hồn nhau nhé trong tay.&nbsp; Giữ hồn nhau tại chân mày của em!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CA DAO NGỘ</strong></p>



<p><strong>CẦM LÊN LÀ MUỐN CẮN</strong></p>



<p><strong>C</strong>a dao ngộ!&nbsp; Có hai câu thật đẹp:</p>



<p>&#8220;Mình với ta tuy Hai mà Một,</p>



<p>Ta với mình tuy Một mà Hai&#8221;.</p>



<p>Ca dao không biết của ai&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Sao giống quá ta với mình thầm thỉ?</p>



<p>&#8230; mà thì thào, trước sau cũng thế</p>



<p>Lời tình yêu đem cân nhẹ hều</p>



<p>Lời tình yêu&#8230;một Khối Tình Yêu?</p>



<p>.</p>



<p>Nguyễn Du nói có ít nhiều đau đớn</p>



<p>&#8220;Khối Tình Yêu đem chôn, không ai muốn</p>



<p>bởi dưới Tuyền Đài muôn thuở không tan&#8230;&#8221;</p>



<p>Hàn Mạc Tử thì&#8230;Trầm Ngán Nghê bay trong lãnh cung!</p>



<p>.</p>



<p><em>Hương-thơm-bối-rối-ngọt-vô-cùng!</em></p>



<p>*</p>



<p><strong>E</strong>m ơi!&nbsp; Đừng nói gì thêm nữa</p>



<p>Để lư trầm hương khói tỏa lên&#8230;</p>



<p>Để anh tìm, tìm em yêu quý</p>



<p>Trong hương trầm thơm ngát nha em!</p>



<p>.</p>



<p>Mình bé nhỏ như là hai đứa nhỏ</p>



<p>Nói với con diều:&nbsp; Bay cao nha nha&#8230;</p>



<p>Nhưng anh sẽ hỏi em sao tóc em xòa</p>



<p>trên vầng trán anh hôn em chỗ đó&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Hoa đào nở Tết này năm nữa,</em></p>



<p><em>Em vẫn là Nhân Diện Dung Nhan!</em></p>



<p><em>Khối Tình Yêu là đá là vàng</em></p>



<p><em>mình dựng nó trước ngôi lầu Tình Ái!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ÔM BUỔI CHIỀU&nbsp;</strong></p>



<p><strong>HÔN TỚI HOÀNG HÔN</strong></p>



<p><strong>C</strong>ách nay mười năm tôi có làm</p>



<p>một bài thơ thương thương phu nhân</p>



<p>chẳng biết là ai, tôi tưởng tượng</p>



<p>tôi vẽ vời từ những áng phù vân&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm xưa mây xưa tan rồi</p>



<p>Mười năm sau mây trôi mà than ôi</p>



<p>Đó, cát bụi cõi đời hư, thực</p>



<p>Đó, thật buồn nhiều ngày mưa rơi&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tờ hoa tiên, cái bút, cái nghiên nằm đó</p>



<p>Một hành lang vẫn gió chuyển mình</p>



<p>Ai, tôi nghĩ bóng hình thiên cổ</p>



<p>Mình tương tư hồi tuổi Thanh Xuân!</p>



<p>.</p>



<p>Người có tình như cây có nắng</p>



<p>Nắng tạo hình cho cây rung rinh</p>



<p>Mười năm xưa tình tôi là nắng</p>



<p>Mười năm sau con đường cây xanh!</p>



<p>*</p>



<p><strong><em>M</em></strong><em>uốn muốn lắm ngày về thăm Cố Quận</em></p>



<p><em>thấy mây, thấy sương, thấy khói vương</em></p>



<p><em>nghe tiếng chim trong vườn cau Ngoại</em></p>



<p><em>ôm buổi chiều hôn tới hoàng hôn&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÓ MỘT BÀI THƠ</strong></p>



<p><strong>CHO EM CẦM HÔN</strong></p>



<p><strong>C</strong>ó khi nào thơ không có vần</p>



<p>để trời xanh biếc giống con sông?</p>



<p>để Tương Giang chẳng tương tư nữa</p>



<p>để cánh buồm no gió nhớ nhung&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Có khi nào thơ không có chấm</p>



<p>cũng không dấu phết chữ như mây?</p>



<p>Anh yêu em giống như mây nhé</p>



<p>anh níu hồn trên mỗi ngón tay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em có hai bàn tay dễ thương</p>



<p>anh yêu biết mấy tóc em vờn</p>



<p>giống như màu nắng bình minh mới</p>



<p>hoa nở nói gì em biết không?</p>



<p>.</p>



<p>Có nhiều bài thơ như không thơ</p>



<p>mà sao thơm quá chẳng ai ngờ</p>



<p>Con chim vừa hót chào em đó</p>



<p>anh cúi đầu hôn em trong mơ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em có hai bàn tay ngọc ngà</p>



<p>em nâng niu tóc mây sa sa</p>



<p>em duyên một nụ trên môi nhé</p>



<p>Em đẹp!&nbsp; Em là một đóa hoa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Anh mở vòng tay anh đón mừng</p>



<p>em là tuyệt diễm một giai nhân</p>



<p>Người ta ca tụng Tây Thi, cứ&#8230;&nbsp;</p>



<p>anh thấy em là Dương Quý Xuân!</p>



<p>.</p>



<p>Có nhiều bài thơ không có vần</p>



<p>cũng đành thơ tựa áng phù vân&#8230;</p>



<p>anh thương em ngỡ em là lụa</p>



<p>có những đường may như nét trăng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Em ơi anh nghĩ em là Nguyệt</em></p>



<p><em>Tiếng gió ngờ em tiếng Nguyệt Cầm!</em></p>



<p><em>rung nhẹ nhẹ nhàng đêm tĩnh lặng</em></p>



<p><em>ngàn năm yêu quý nhé ngàn năm!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ĐÀ LẠT TÔI</strong></p>



<p><strong>NĂM MƯƠI HAI NĂM</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm nay trời không nắng?&nbsp; Tám giờ hơn còn mờ!&nbsp; Không mù sương, không mưa.&nbsp; Tại sao trời không nắng?</p>



<p>Như Giả Đảo không bạn, tôi than thở mình tôi!&nbsp; Với tuổi tàn, mồ côi, chỗ tựa tôi:&nbsp; Thơ vậy?</p>



<p>Buồn, vui, đều không thấy cái Buồn, Vui, thế nào!&nbsp; Một chiếc lá rơi.&nbsp; Chao.&nbsp; Kệ!&nbsp; Tôi chào Buổi Sáng!</p>



<p>Thơ làm ra, nhìn,&nbsp; ngắm&#8230; hai câu một tấm lòng.&nbsp; Gửi bạn?&nbsp; Bạn không mong&#8230; Xếp cất, thôi về núi&#8230;</p>



<p>Giả Đảo đó, thui thủi.&nbsp; &#8220;Quy ngoạ cố sơn Thu!&#8221;.&nbsp; Hèn chi mà trời mù!&nbsp; Hèn chi con nai tát&#8230;</p>



<p>Tát tát tát tát tát&#8230; Tiếng buồn vang mênh mang, rừng lá vàng thênh thang.&nbsp; Sắc trời nhàn nhạt nhỉ?</p>



<p>&#8220;Sắc trời nhàn nhạt dưới khe, chim bay lá rụng cành nghe lạnh lùng!&#8221;.&nbsp; Thơ Huy Cận phải không?&nbsp; Nhớ rồi&#8230; Thơ Huy Cận.</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi, một thời cầm phấn / viết hai chữ Ngậm Ngùi, cầm khăn lau lên chùi&#8230; sợ học trò nhìn thấy!</p>



<p>Tôi nhớ ai mười bảy&#8230;Nhớ Năm Ba Bà Trưng&#8230; Nhớ Đà Lạt rừng thông&#8230; Nhớ thông trong thành phố!</p>



<p><em>Năm mươi hai năm ngờ ngợ:&nbsp; tôi có về&#8230; chiêm bao.</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM 2026-(02)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-tam-2026-02/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Aug 2026 06:42:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91399</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN MÙA HÈ TÔI TƯỚI HOA Hồi Nội tôi còn sống, Nội thích hoa Cẩm Nhung! Lâu nay tôi vẫn trồng Cẩm Nhung cho Nội thấy&#8230; . Mùa Hè dù nắng cháy tôi vẫn tưới hoa đều. Nước&#8230; nước tưới bao nhiêu cũng không bằng nước mắt! . Tôi thương Nội, thương thật! Hồi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/02/hoa-tim-7.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="785" height="483" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/02/hoa-tim-7.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-77650" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/02/hoa-tim-7-300x185.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2025/02/hoa-tim-7-768x473.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/02/hoa-tim-7.jpg?strip=all 785w" sizes="(max-width: 785px) 100vw, 785px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MÙA HÈ TÔI TƯỚI HOA</strong></p>



<p><strong>H</strong>ồi Nội tôi còn sống,</p>



<p>Nội thích hoa Cẩm Nhung!</p>



<p>Lâu nay tôi vẫn trồng</p>



<p>Cẩm Nhung cho Nội thấy&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mùa Hè dù nắng cháy</p>



<p>tôi vẫn tưới hoa đều.</p>



<p>Nước&#8230; nước tưới bao nhiêu</p>



<p>cũng không bằng nước mắt!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi thương Nội, thương thật!</p>



<p>Hồi nhỏ nói vậy hoài&#8230;</p>



<p>Lớn lên, tôi vào đời,</p>



<p>về thăm thì Nội mất.</p>



<p>.</p>



<p>Ba tôi nói và khóc&#8230;</p>



<p>Nội là Má của Ba,</p>



<p>tôi là cháu của Bà,</p>



<p>và Cẩm Nhung, Nội thích&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>ái cõi đời chuyển dịch,</p>



<p>Ba tôi, Nội&#8230; không còn.</p>



<p>Nhiều khi gặp lối mòn,</p>



<p>tôi đi&#8230; tìm dĩ vãng!</p>



<p>.</p>



<p>Hoa Cẩm Nhung chạng vạng</p>



<p>vẫn đọng ánh mặt trời.</p>



<p>Ai không có một thời</p>



<p>mình là con nít nhỉ?</p>



<p>.</p>



<p><em>Hoa Cẩm Nhung hiểu ý</em></p>



<p><em>đang cười kìa, Nội ơi&#8230;</em></p>



<p><em>Con thì không thể cười!</em></p>



<p><em>Con tưới hoa nước mắt!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CẢM ƠN TRỜI</strong></p>



<p><strong>CÒN THƠ</strong></p>



<p><strong>N</strong>ắng gì nắng dễ sợ!&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Nắng từ năm giờ khuya,</p>



<p>nắng cả ngày đầm đìa!</p>



<p>Nắng đến sáu giờ tối&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Người thấy không chào hỏi</p>



<p>chỉ đưa tay huơ huơ.</p>



<p>Ai cũng là&#8230; Nhà Thơ?</p>



<p>Họ đang mơ gì đó?</p>



<p>.</p>



<p>Nắng, nóng, không có gió&#8230;</p>



<p>Cali sa mạc chăng?</p>



<p>Không có chim bay ngang</p>



<p>quạ cũng về cố xứ?</p>



<p>.</p>



<p>Đẹp nhất là thiếu nữ</p>



<p>quần đùi, bắp chân tròn.</p>



<p>Không có gió, ai hôn?</p>



<p>Nói thật:&nbsp; mình không biết!</p>



<p>.</p>



<p>Hoàng Trúc Ly ngộ thiệt</p>



<p>chỉ ca cánh tay thôi:</p>



<p>&#8220;Sáng nay con gái đâu nhiều thế?</p>



<p>Những cánh tay tròn như cánh chim!&#8221;.</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>ó một người lim dim</p>



<p>Tôi hỏi:&nbsp; Thầy sao ạ?</p>



<p>Ảnh không nói gì cả,</p>



<p>chỉ Nam Mô Nam Mô.</p>



<p>.</p>



<p>Cali nắng-nóng-khô&#8230;</p>



<p>Tôi phơi thơ&#8230; vẫn ướt:</p>



<p>Tôi muốn quên, không được!</p>



<p>Quê Hương vẫn Tình Yêu!</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi còn không bao nhiêu</em></p>



<p><em>Ôi Tình Yêu Của Lính!</em></p>



<p><em>Tuổi về chiều vô định,</em></p>



<p><em>Cảm ơn Trời&#8230; còn Thơ&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HOA MIMEUSE&nbsp;</strong></p>



<p><strong>NGÀY NẮNG NỞ</strong></p>



<p><strong>E</strong>m ơi hoa nở!&nbsp; Hoa đua nở!</p>



<p>Hoa tím&#8230; hôm nay nở tím vườn!</p>



<p>Người ta gọi đó &#8211; hoa Trinh Nữ</p>



<p>Con bướm bay qua&#8230; chắc có buồn?</p>



<p>.</p>



<p>Bươm bướm bay qua không trở lại,</p>



<p>vườn anh không có nhỉ, hoa hồng!</p>



<p>Hoa hồng nắng quá, không thèm nở?</p>



<p>Nó giống em mà!&nbsp; Anh nhớ nhung!</p>



<p>.</p>



<p>Nó giống con sông nhớ nước hoài&#8230;</p>



<p>Nước trôi đi kiếm một tương lai? (*)</p>



<p>Chúa không hề hứa gì mai mốt,</p>



<p>Anh nhớ em hoài &#8211; không nhớ ai!</p>



<p>.</p>



<p>Anh nhớ em hoa tím nở nhiều&#8230;</p>



<p>Thế là hiểu nghĩa nhé, Tình Yêu!</p>



<p>Dẫu là tơ tóc, không hề mỏng</p>



<p>Xuân Diệu làm thơ có bấy nhiêu! (**)</p>



<p>.</p>



<p><em>Anh muốn thơ&nbsp; anh em đứng bóng!</em></p>



<p><em>Em là pho tượng để anh hôn&#8230;</em></p>



<p><em>Em là pho tượng trên New York</em></p>



<p><em>Em đứng muôn đời giữa đại dương!</em></p>



<p>&nbsp;(*) &#8220;Không có ngày mai!&nbsp; Chỉ có hôm nay!</p>



<p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Sự đau khổ của ngày nào đủ cho ngày đó!&#8221; (Jesus)</p>



<p>(**) Không ai định nghĩa được Tình Yêu!</p>



<p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Có nghĩa gì đâu một buổi chiều</p>



<p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt</p>



<p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu&#8230; (Xuân Diệu)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>VỌC CHƠI NGÀY NẮNG</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm nay chắc cũng giống hôm qua?</p>



<p>Là nắng!&nbsp; Trời ơi nắng chói lòa.</p>



<p>Mới sáu giờ thôi mà nắng rực</p>



<p>Mình gần&#8230; mình nhớ lắm người xa!</p>



<p>.</p>



<p>Nắng rực!&nbsp; Nghĩa là như thế đủ</p>



<p>Tiên tri ngày mới tới chiều nay!</p>



<p>Một vài giờ chẳng đâu biên giới</p>



<p>Không gió sao mà nắng cứ bay?</p>



<p>.</p>



<p>Nắng đậu, biết đâu trên tóc đó?</p>



<p>Tóc huyền mơ con suối Cam Ly&#8230;</p>



<p>Lại thương Đà Lạt câu thơ cũ:</p>



<p>&#8220;Ai chải cho em mái tóc thề?&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Vườn ai trắng mượt giàn thiên lý&#8230;</p>



<p>Trắng mượt như tà áo lụa xưa&#8230;</p>



<p>Bướm nói chớ tôi không có nói!</p>



<p>Hành lang dãy lớp nắng không mưa&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi dừng xe níu cành khuynh diệp</p>



<p>Đâu cũng quê nhà&#8230; để nhớ nhung?</p>



<p>Mấy chục năm nằm hai Thế Kỷ</p>



<p>Chỉ vì con số&#8230; chỉ Thời Gian!</p>



<p>.</p>



<p>Năm năm mươi tư, dòng Bến Hải</p>



<p>Không ngờ bờ bến bãi Thiên Thu!</p>



<p>Con thơ vợ ẳm, chồng tay xách</p>



<p>rừng núi non sông nhẹ hững hờ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Hôm nay mùa Hạ, mai mùa Hạ</em></p>



<p><em>Năm bảy mươi lăm, đất nước này!</em></p>



<p><em>Nước&#8230; chẳng nước mưa mà nước mắt</em></p>



<p><em>Nước hờn ai vậy? Chảy trên tay!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>QUÁN GIÓ SANTA ANA</strong></p>



<p><strong>Q</strong>uán gió, hành lang&#8230; ngày Chúa Nhật</p>



<p>dừng đây, nhấm nháp tách cà phê&#8230;</p>



<p>Mười năm xa xứ buồn chưa phỉ</p>



<p>không hứa chừng nao có buổi về!</p>



<p>.</p>



<p>Nhớ Nguyễn Mạnh Trinh, Hồ Thành Đức&#8230;</p>



<p>Nhớ Du Tử Lê, Ngọc Hoài Phương&#8230;</p>



<p>Những người bỗng chốc thành thiên cổ</p>



<p>để lại trần gian nỗi tiếc thương!</p>



<p>.</p>



<p>Cà phê không sữa, cà phê đắng</p>



<p>khuấy cái muỗng nhìn bọt nổi lên!</p>



<p>Nhớ nước Việt Nam tên của Chệt (*),</p>



<p>nhớ lu bù nhớ, nhớ không quên!</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Một đèo, một đèo, lại một đèo&#8221;</p>



<p>Hồ Xuân Hương tả cảnh cheo leo&#8230;</p>



<p>Người muôn năm trước ngờ năm ngoái</p>



<p>mới đó qua đò không ai theo&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Ngồi cái quán đây, Trời! &nbsp;Quán Gió!</em></p>



<p><em>Bốn bề không cửa&#8230; bởi hành lang:</em></p>



<p><em>&#8220;Chị về đây với người ta,</em></p>



<p><em>một hành lang rộng buồn da diết buồn! (**)</em></p>



<p>&nbsp;(*) Vua Gia Long đặt tên nước là Nam Việt, 1802, chữ Việt viết bộ Mễ, Tàu không chịu bắt đổi ra Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu là Tẩu Thoát, là Chạy Trốn.&nbsp; Vua Gia Long bực bội nhưng phải chờ Minh Mạng lên ngôi, 1820, đặt lại tên nước là Đại Nam!</p>



<p>&nbsp;(**)Thơ Diễm Châu</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MÙA HÈ Ở NHỮNG</strong></p>



<p><strong>THÀNH PHỐ CALIFORNIA</strong></p>



<p><strong>M</strong>ùa Hạ Cali &#8211; ba tháng nắng!</p>



<p>Không mưa!&nbsp; Không một đám mây nào,</p>



<p>Ban ngày có gió không nhiều lắm,</p>



<p>đủ gợn gợn buồn mặt nước ao!</p>



<p>.</p>



<p>Mùa Hạ Cali trường học đóng</p>



<p>Học trò dạo phố giống như chim</p>



<p>Chim thì có tổ, chim về núi</p>



<p>Học trò quây quần trong công viên.</p>



<p>.</p>



<p>Chợ dễ thương cho người tránh nắng, (*)</p>



<p>mua gì thì để Mẹ Cha lo&#8230;</p>



<p>Nóng lên xe bus, lên rồi xuống</p>



<p>máy lạnh điều hòa&#8230; như có mưa!</p>



<p>.</p>



<p>Cảnh phố Cali thường nhộn nhịp:</p>



<p>Người buôn, kẻ bán, khách đi chơi.</p>



<p>Rất nhiều bãi biển tha hồ tắm</p>



<p>Rất nhiều cà phê ngó nắng rơi&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi ở Cali thành phố nhỏ,</p>



<p>đôi khi có tới chỗ tưng bừng,</p>



<p>người vui mình cũng vui vui lắm</p>



<p>cũng tiếc: không còn nữa tuổi Xuân!</p>



<p>.</p>



<p>Ngày tháng trôi qua sáng tiếp chiều</p>



<p>Những bài thơ tôi làm buồn hiu!</p>



<p>Cõi đời dâu biển, người dâu biển</p>



<p>muốn trải trang gì&#8230; cũng bấy nhiêu!</p>



<p>.</p>



<p><em>Quán gió ghé vào trưa Chúa Nhật</em></p>



<p><em>nghe chuông ngân lòng mình rưng rưng</em></p>



<p><em>Lễ mai tan cuộc, người tan Lễ,</em></p>



<p><em>ai, Chúa yêu thương chắc mát lòng?</em></p>



<p>&nbsp;(*) Mùa Hè ở California (và vài Tiểu Bang như Arizona, Nevada, rất nóng&#8230; vì không mưa!).&nbsp; Kinh nghiệm sống thoải mái là leo xe bus&#8230; ngồi đọc sách hay vào các siêu thị&#8230; ngó người ta chưng bày hàng, máy điều hòa mở suốt.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MAY MÀ CÒN CA DAO</strong></p>



<p><strong>H</strong>ồi đó&#8230; em mười bảy, bây&nbsp;giờ em bảy mươi!&nbsp; Vẫn y nguyên nụ cười của mùa Xuân năm ngoái&#8230; Em ơi yêu thì phải / nói hoài Anh-Yêu-Em!&#8230; bởi vì trời nắng lên, hôm sau trời vẫn nắng!&nbsp; Dĩ nhiên có khi mặt trời lặn / vì cơn mưa dễ thương, như em nhá, luôn luôn là lòng anh yêu quý!</p>



<p>Em à, đừng nhỏ nhẹ / giúi vào anh bắt đền!&nbsp; Ngày tháng qua&#8230; hãy quên, ngày tháng tới&#8230; để tới!&nbsp; Đất Nước mình chìm nổi, anh có phần lỗi lầm:&nbsp; đi lính chưa bỏ thân&#8230; tan hàng&#8230; còn Cải Tạo!&nbsp; Anh mừng em theo Đạo / có Chúa kề bên em.&nbsp; Anh mừng&#8230; anh chưa quên&#8230; ngày xưa em mười bảy!</p>



<p>Nguyễn Bính nói&#8230; &#8220;Con gái lớn lên đều lấy chồng, có gì mà khóc?&nbsp; Nín đi không?&#8221;.&nbsp; Anh không nói anh đau lòng&#8230; vì lòng-anh-em-giữ!&nbsp; Chúng ta đều xa xứ, lòng là long lanh mưa&#8230; Lòng là những bài thơ, anh làm&#8230; cho em đọc!&nbsp; Em có thể bật khóc&#8230; ai biểu em lớn chi?&nbsp; Lớn lên rồi bỏ đi!&nbsp; Trời ơi đi đâu vậy?&nbsp; Triệu triệu người vượt bể&#8230; bể Thái Bình bao la&#8230; A!&nbsp; Mà em nhớ nha:&nbsp; Sống thì con nuôi&nbsp;Má, chết thì con nuôi cá&#8230; Thuyền bể, con trôi về ở tù&#8230; thì Má nuôi con!</p>



<p><em>Nước mắt mặn mà ngọt!&nbsp; Nước mắt&nbsp;giọt mà nhiều!&nbsp; Chiều chiều lại nhớ chiều chiều / trông về quê Mẹ chín chiều ruột đau! May mà còn Ca Dao!&nbsp; May mà còn Ca Dao!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM 2026-(01)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-tam-2026-01/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 08 Aug 2026 06:07:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91228</guid>

					<description><![CDATA[Căn Nhà Cũ &#8211; Tranh (sơn dầu): MAI TÂM KHÔNG PHẢI MƯA Em phơi áo lụa trên cành thị mà nhớ nhung Trời ơi nhớ thương, anh lạc khác nào mây trước gió chừng nao mới tựa cửa Thiên Đường? . Bồng Lai Đà Lạt nơi Tiên Nữ đẹp quá những cành hoa cuối năm [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/CAN-NHA-XUA.jpeg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="754" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/CAN-NHA-XUA-754x1024.jpeg?strip=all" alt="" class="wp-image-91229" style="width:432px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/CAN-NHA-XUA-221x300.jpeg 221w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/CAN-NHA-XUA-754x1024.jpeg?strip=all 754w, https://cdn.t-van.net/2026/08/CAN-NHA-XUA-768x1044.jpeg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/08/CAN-NHA-XUA-1130x1536.jpeg 1130w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/CAN-NHA-XUA.jpeg?strip=all 1413w" sizes="(max-width: 754px) 100vw, 754px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Căn Nhà Cũ &#8211; Tranh (sơn dầu): MAI TÂM</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KHÔNG PHẢI MƯA</strong></p>



<p><strong>E</strong>m phơi áo lụa trên cành thị</p>



<p>mà nhớ nhung Trời ơi nhớ thương,</p>



<p>anh lạc khác nào mây trước gió</p>



<p>chừng nao mới tựa cửa Thiên Đường?</p>



<p>.</p>



<p>Bồng Lai Đà Lạt nơi Tiên Nữ</p>



<p>đẹp quá những cành hoa cuối năm</p>



<p>rất trắng sương tan trên chóp núi</p>



<p>rất hiền như mảnh vỡ sao băng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mình lên chút nữa, Prenn nhé!</p>



<p>Gần Datanla gần Daknong,</p>



<p>về Ankroet mình xem thác</p>



<p>anh nhớ bao nhiêu thuở bão bùng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em phơi áo lụa bay trong bão</p>



<p>sáng sáng hừng đông cũng tại em!</p>



<p>Mình sẽ dừng chân Tùng Nghĩa cũ</p>



<p>ngắm Filnom chiều trăng non lên&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em phơi áo lụa trên cành thị</p>



<p>em khiến Bà Tiên đứng đợi hoài</p>



<p>Không trái thị nào rơi túi lụa</p>



<p>bởi em áo lụa gió đang bay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mùi thị thơm lừng hương tóc xưa</p>



<p>Em ơi anh nói thế bao giờ</p>



<p>mà bây giờ vẫn là năm ngoái</p>



<p>suối tóc em hiền không phải mưa&#8230;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỘT BUỔI SÁNG</strong></p>



<p><strong>CHƯA THẤY MẶT TRỜI LÊN</strong></p>



<p><strong>H</strong>ơn 9 am, trời chưa có nắng!</p>



<p>Mặt trời lên, im lặng, ngủ thêm?</p>



<p>Anh nhớ em&#8230;</p>



<p>Gió hiu hiu thổi mây êm êm trên núi&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Quê Hương mình biết đâu đầu, cuối?</p>



<p>Nhớ em bằng nhớ núi nhớ sông!</p>



<p>Nhớ biển xanh!&nbsp; Biển xanh mênh mông!</p>



<p>Rồi nhớ lại, nhớ rừng thông Đà Lạt&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em đang đâu?&nbsp; Bây giờ Trại Mát?</p>



<p>Em bây giờ Cầu Đất, Trạm Hành?</p>



<p>Em mặc áo đỏ?&nbsp; Áo vàng? Áo tím?&nbsp; Áo xanh?</p>



<p>Anh nhớ Lạc Dương, nhớ núi Lang Bian, nhớ cỏ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Anh chưa lớn, anh vẫn còn đứa nhỏ</p>



<p>Nhớ Mẹ Cha, nhớ hết Anh Em</p>



<p>Nhớ ngày xưa, cây súng bồng lên</p>



<p>Anh và Lính đi tìm một Bình Minh Sông Núi!</p>



<p>*</p>



<p><strong>N</strong>gười Việt mình, ai ai cũng hỏi:</p>



<p>Sông ở đâu cũng Sông Cái, ngộ ha!</p>



<p>Núi ở đâu cũng là Núi Bà&#8230;</p>



<p>Thí dụ nhé:&nbsp; Núi Bà Đen ở Tây Ninh&#8230; mây trắng!</p>



<p>.</p>



<p>Bài thơ này anh làm trong im, lặng</p>



<p>Mặt trời ngủ quên và gió chỉ hiu hiu&#8230;</p>



<p>Anh không hứa nha có bài thơ buổi chiều</p>



<p>vì&#8230;Em Đã Là Bài Thơ Yêu Quý!</p>



<p>.</p>



<p>Năm năm tư, năm bảy lăm, hai Thế Kỷ</p>



<p>Nước non mình tan nát bởi vì đâu?</p>



<p>Hồ Chí Minh chỉ nói một câu:</p>



<p>&#8220;Không Có Gì Quí Hơn Độc Lập Tự Do!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Bao nhiêu máu xương đầy ắp ao hồ&#8230;</p>



<p>Có mấy người được nấm mồ, bia đá?</p>



<p>Hồ Chí Minh nói &#8220;Không Có Gì&#8221; là Không Có Gì Cả&#8230;</p>



<p>Như&#8230; Sáng Hôm Nay Không Thấy Mặt Trời Lên!</p>



<p>.</p>



<p><em>Mặt trời chắc đang làm duyên?</em></p>



<p><em>Và em cũng làm duyên?</em></p>



<p><em>Hãy cười nha!</em></p>



<p><em>Cho anh hôn em một miếng!&nbsp;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HÀNG CÂY KHUYNH DIỆP NGÔI TRƯỜNG CŨ</strong></p>



<p><strong>NHÁNH LIỄU CÒN CHE CHỨ CỔNG VÀO</strong></p>



<p><strong>H</strong>ãy cứ hồn nhiên!&nbsp; Cứ thản nhiên!</p>



<p>Em ơi cứ sống chẳng ưu phiền&#8230;</p>



<p>Như hoa sáng nở, chiều rơi, rụng</p>



<p>Nhan sắc mình rồi cũng hết duyên&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Đừng trách chi ai, chẳng trách mình</p>



<p>Đánh vần em nhé chữ Làm Thinh&#8230;</p>



<p>Hãy như Lão Tử không cần nói</p>



<p>Hãy giống mùa Đông rét lạnh tanh!</p>



<p>.</p>



<p>Em ạ, rừng thông Đà Lạt sao?</p>



<p>Hoa phong lan vẫn nở trên cao&#8230;</p>



<p>Hàng cây khuynh diệp ngôi trường cũ</p>



<p>Nhánh liễu còn che chứ cổng vào?</p>



<p>.</p>



<p>Anh nhớ thương ai, ai cố cựu</p>



<p>Ai còn đâu nữa phố Hàm Nghi?</p>



<p>Thương Thầy Cam Lĩnh, thương thương lắm</p>



<p>Tiệm sách Khải Minh chắc dep rồi?</p>



<p>.</p>



<p>Vợ chồng ông Khải Minh qua Mỹ</p>



<p>Họ sống bằng tiền Xã Hội cho&#8230;</p>



<p>Anh hỏi thăm và anh cũng thế!</p>



<p>Quê Nhà thoáng hiện một cơn mơ!</p>



<p>.</p>



<p>Mỗi một cơn mơ một nghẹn ngào</p>



<p>Mơ chừ đúng nghĩa:&nbsp; Giấc Chiêm Bao</p>



<p>Nhớ em, anh viết thư, không gửi</p>



<p>Anh sợ hồi âm đến thế sao?</p>



<p>.</p>



<p>Anh sống hồn nhiên như dế nhũi</p>



<p>Hồi xưa lính trận lũi bờ tre&#8230;</p>



<p>Nghĩ mình được chết trên quê Mẹ</p>



<p>Nay chết thì mưa gió thổi về&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ông Bà Khải Minh cầm báo chợ</p>



<p>Đọc tin Cáo Phó bỗng dưng cười:</p>



<p>&#8220;Người đi thuở trước mình đưa tiễn</p>



<p>Đến lượt mình đi vắng một người&#8221; (*)</p>



<p>*</p>



<p><strong><em>M</em></strong><em>ây trắng trên trời mây trắng bay</em></p>



<p><em>Lá cờ xanh đỏ lượn theo mây</em></p>



<p><em>Có thêm màu trắng vờn trong gió</em></p>



<p><em>Anh nghĩ về em&#8230; hai bàn tay! (**)</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Phạm Tăng</p>



<p>(**) Thơ Nguyên Sa: Xin cho anh nắm đôi bàn tay / Tóc em anh sẽ gọi là mây / Ngày sau hai đứa mình xa cách / Anh vẫn được nhìn mây trắng bay&#8230;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NẮNG CALIFORNIA SAHARA LÀ MỘT</strong></p>



<p><strong>N</strong>ắng!&nbsp; Nắng không ngày nào khác</p>



<p>Mùa Hè Cali hồn sa mạc châu Phi!</p>



<p>Nghĩa là anh nhớ em quá đi</p>



<p>Em ơi, em ạ, em à&#8230; thương hết biết!</p>



<p>.</p>



<p>Anh mở Từ Điển tra xem chữ Tuyệt&#8230;</p>



<p>Tuyệt là Tuyệt Vời, Tuyệt Diễm, Tuyệt là em!</p>



<p>Cuốn Từ Điển này chỉ có mình anh xem</p>



<p>Em duy nhất chỉ mình em,&nbsp; anh yêu quý!</p>



<p>.</p>



<p>Nói như thế là tụng ca Thế Kỷ,</p>



<p>Một trăm năm hơn nữa thì Thiên Niên.</p>



<p>Nước Non Ta muôn thuở vững bền</p>



<p>Em cũng vậy, bức Trường Thành kiên cố&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ai biểu em có chi cái cổ</p>



<p>ba cái vòng thương quá một câu thơ:</p>



<p>&#8220;Nàng về nàng nhớ ta chăng?</p>



<p>Ta về ta nhớ hàm răng nàng cười!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Không ai được sinh ra mà tự lớn thành người</p>



<p>nếu không có nụ cười của Mẹ!&#8221;</p>



<p>Em là người anh nhớ thương như thế&#8230;</p>



<p>Nụ Cười Của Em Là Mẹ Của Bầy Con!</p>



<p>.</p>



<p><em>Hôm nay nắng&#8230; Nắng đến giòn lá rụng</em></p>



<p><em>anh đang cầm anh bóp nát trái tim anh!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>BẢN TIN THỜI TIẾT</strong></p>



<p><strong>NGÀY ĐẦU THÁNG CHÍN 2026</strong></p>



<p><strong>C</strong>hưa 5 giờ sáng đã sáng,</p>



<p>mở cửa ra nhìn trời chơi,</p>



<p>hôm nay sao, có thuận trời,</p>



<p>có được nhân hòa không nhỉ?</p>



<p>.</p>



<p>Gió mát và lành lạnh đấy</p>



<p>nhưng tin không mát mẻ đâu!</p>



<p>Bởi nghe nhưng nhức cái đầu</p>



<p>cũng tại đêm mình mất ngủ!</p>



<p>.</p>



<p>Mùa Hè vẫn còn, đang cũ</p>



<p>bắt đầu tháng Tám hôm nay.</p>



<p>Hy vọng sau ba mươi ngày</p>



<p>Tháng Chín, mùa Thu mới, tới&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Sáng sớm một mình, mình hỏi</p>



<p>Một mình mình đáp, mình nghe</p>



<p>Thấy trời không ủ không ê,</p>



<p>Thấy lòng nhẹ nhàng, cũng thích&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Đây là bản tin thời tiết</p>



<p>Tự tôi, tôi vẽ, tôi bày!</p>



<p>Có đúng và chắc có sai</p>



<p>Mong sai cho ngày mát chút&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>Đ</strong>àn ông áo mặc hở ngực,</p>



<p>đàn bà jupe mặc che đùi&#8230;</p>



<p>Mùa Hè nực nội bay hơi</p>



<p>Tự nhiên, không ai mắc cỡ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Lát nữa mình ra quán gió</p>



<p>thấy đời vui vẻ hòa bình</p>



<p>chắc chắn mình sẽ làm thinh</p>



<p>với cái bàn ngồi không bạn&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Thứ Bảy.&nbsp; Cuối tuần.&nbsp; Buổi sáng</em></p>



<p><em>Cà phê.&nbsp; Quang Dũng và Thơ:</em></p>



<p><em>&#8220;Thoáng hiện em về trong đáy cốc</em></p>



<p><em>Nói cười như chuyện một đêm mơ!&#8221;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÒN CA DAO</strong></p>



<p><strong>CÒN MÃI MÃI QUÊ NHÀ</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm nay mới Mười Tám,</p>



<p>tháng Sáu còn mùa Hè</p>



<p>hèn chi nóng thấy phê</p>



<p>nghĩ em&#8230; mồ hôi rịn!</p>



<p>.</p>



<p>Nghĩ thôi&#8230; một ngày tịnh.</p>



<p>Không có ai thở than!</p>



<p>Quen như thuở đầu hàng</p>



<p>mới&#8230; hơn nửa Thế Kỷ!</p>



<p>.</p>



<p>Nóng đến nghe muốn bể</p>



<p>cái đầu nhớ lung tung&#8230;</p>



<p>nhớ nhất những con sông</p>



<p>ở quê nhà sắp lũ!</p>



<p>.</p>



<p>Quê mình nóng cũng dữ</p>



<p>được cái:&nbsp; trời có mưa&#8230;</p>



<p>mỗi người:&nbsp; một nhà thơ</p>



<p>viết cái gì mình nghĩ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nửa Thế Kỷ, nhụt chí</p>



<p>Con cháu đều dửng dưng</p>



<p>Biết bao nhiêu cánh rừng</p>



<p>xếp cánh thành quán trọ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Biết bao nhiêu đồng lúa</p>



<p>Bên tê thấy đã gần</p>



<p>Bên nay thì rưng rưng:</p>



<p>&#8220;Vẫn còn xa cách ạ!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Nhiều câu thơ hay quà</p>



<p>không cần chữ rườm rà,</p>



<p>chẳng hạn, đây lời ca</p>



<p>bài ca dao mới nhắc:</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Đứng bên ni đồng</p>



<p>ngó qua bên tê đồng</p>



<p>mênh mông và bát ngát&#8230;</p>



<p>Đứng bên tê đồng</p>



<p>ngó qua bên ni đồng</p>



<p>bát ngát&#8230; mênh mông!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Tối nay, đêm Mười Tám trăng trong,</p>



<p>Má ơi!</p>



<p>lau cho con nước mắt!</p>



<p>nhỏ ra&#8230; như mồ hôi!</p>



<p>*</p>



<p><strong><em>E</em></strong><em>m của anh yêu quý ơi,</em></p>



<p><em>năm môt chín bảy lăm,</em></p>



<p><em>em mười mấy tuổi?</em></p>



<p><em>Chắc chi lòng xa xăm!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BẨY 2026-(04)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-bay-2026-04/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 31 Jul 2026 06:30:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91000</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN GOOD MORNING MMMMMMMM Tôi dậy trễ.&#160; Mặt trời cũng dậy trễ&#8230; May còn chim còn đợi nắng lên chăng? Sáng hôm nay tôi thấy chữ &#8220;tần ngần&#8221; trên những cánh cây rung &#8211; chim đang chuyển trên đó&#8230; . Tôi cũng thấy xanh hơn từng mảng cỏ Cỏ vui mừng&#8230; Cỏ có thể [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/mat-troi-len.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="576" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/mat-troi-len-1024x576.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91001" style="width:692px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/07/mat-troi-len-300x169.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/mat-troi-len-1024x576.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/07/mat-troi-len-768x432.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/07/mat-troi-len-1536x864.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/mat-troi-len.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>GOOD MORNING MMMMMMMM</strong></p>



<p><strong>T</strong>ôi dậy trễ.&nbsp; Mặt trời cũng dậy trễ&#8230;</p>



<p>May còn chim còn đợi nắng lên chăng?</p>



<p>Sáng hôm nay tôi thấy chữ &#8220;tần ngần&#8221;</p>



<p>trên những cánh cây rung &#8211; chim đang chuyển trên đó&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi cũng thấy xanh hơn từng mảng cỏ</p>



<p>Cỏ vui mừng&#8230; Cỏ có thể đơm hoa?&nbsp;</p>



<p>Cỏ trẻ con&#8230; Cỏ không có tuổi già</p>



<p>Cỏ dễ thương mà người ta không thương cỏ!</p>



<p>Người ta sẽ đẩy máy ra.&nbsp; Người ta cắt cỏ&#8230;</p>



<p>Cỏ sẽ mất đầu&#8230; mà chắc vẫn vô tư?</p>



<p>Em em ơi, anh nói để em cười</p>



<p>Em dậy đi cho anh hôn một miếng!</p>



<p>.</p>



<p>Anh muốn thấy em như con én liệng</p>



<p>trên trời xanh, lát nữa chắc xanh hơn</p>



<p>nắng và nước đại dương&#8230;</p>



<p>Quê Hương mình bát ngát!</p>



<p>Tưởng tượng tới những con thuyền trôi lạc</p>



<p>giạt về đâu?&nbsp; Không biết giạt về đâu&#8230;</p>



<p>Chừng tháng nữa thì trời sẽ sang Thu,</p>



<p>anh muốn nhắc bốn câu thơ Xuân Diệu:</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Hãy ngó càng lâu, nói rất êm</p>



<p>Hãy dùng những tiếng thật êm đềm</p>



<p>Thu này em phải yêu thêm với</p>



<p>Bóng đổ trong lòng lạnh lắm em!&#8221;</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>hu sắp về!&nbsp; Mấy đứa nhỏ chắc quên</p>



<p>mấy tháng Hạ chúng hát bài Hạ Trắng&#8230;</p>



<p>chúng hát cho người ta yêu nắng</p>



<p>&#8220;I love you&#8221; và trời đất vang vang</p>



<p>tiếng gọi tên ai áo gió bay mênh mang</p>



<p>hay lồng lộng hay thơm lừng tóc gió bay mùa Hạ&#8230;</p>



<p>&#8230; mà thương chớ một mùa Thu vàng lá</p>



<p>lá vàng Thu trong bài thơ Thu Thiên Thu&#8230;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>GOOD MORNING NHẬT TÂN HỰU NHẬT TÂN</strong></p>



<p><strong>K</strong>hông ai nói trống không khi mỗi sáng thức dậy!</p>



<p>Người ta chào-buổi-sáng với người thân, với người quen mà người ta có Duyên gặp hay là đối diện&#8230;</p>



<p>Không gặp, không nói gì, lo cho mình trước đã!</p>



<p>Một ngày không dài quá&#8230; như mẹ mang thai con!</p>



<p>Good Morning yêu thương!</p>



<p>Bon Matin, cũng vậy&#8230;</p>



<p>Nhìn kia, con sông chảy:&nbsp; chuyện bình thường tự nhiên!</p>



<p>Người ta ở tứ phương, không ai muốn tứ tán!&nbsp; Ai cũng có buổi sáng để biết mình Là Người.&nbsp; Và làm người&#8230; từ đó!</p>



<p>*</p>



<p><strong>Đ</strong>ời Muôn Loài:&nbsp; Buổi Sáng!</p>



<p>để biết còn Trưa, Chiều&#8230; Có nhiều người buồn hiu&#8230; vì không biết gì hết!&nbsp; Nhiều dân tôc tự diệt hay là tiêu diệt lẫn nhau!&nbsp; Không có Luật Cấm nào ban hành cho người mình không biết!</p>



<p>Sáng nay, tôi đọc báo&#8230; thiệt / Thiệt tình tôi không ngờ một ông Vua cấm Thần Dân bằng Thông Cáo!&nbsp; Ông cấm nhà văn Không-Được-Xạo viết sách chửi bới ông&#8230; Ôi chao ông Vua Khùng coi đời là Vũng Lội!</p>



<p>Chúa Giê Su nhận tội!&nbsp; Một mình Chúa Giê Su!</p>



<p>Tôi ước chi ông Vua đọc tôi và không hiểu&#8230;sao người ta may áo để thừa hai bàn tay&#8230;</p>



<p><em>Good Morning là Chào Một Ngày.&nbsp; Ngày hôm nay ngày mới.&nbsp; Chúng ta đi sẽ tới&#8230; Ngày Mai Cũng Ngày Vui!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>EM ƠI THỜI GIAN ĐI</strong></p>



<p><strong>TRÊN MẶT HÀN THỬ BIỂU</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm qua rất nóng.&nbsp; Hôm nay cũng / nóng lắm em ơi, nóng cả tuần!&nbsp; Hàn Thử Biểu không còn mức tới&#8230; chỉ còn chờ đêm ngó lên trăng!</p>



<p>Thành phố buồn thiu như sắp bão&#8230; mà mây chưa thấy ở chân trời!&nbsp; Thì mong thì muốn thì tha thiết&#8230;đừng bão, chỉ cần gió thoảng thôi!</p>



<p>Con chó nằm yên, thềm của nó.&nbsp; Bầy chim thì chắc đã ra sông!&nbsp; Thương cây thương cỏ&#8230; im lìm nắng&#8230; Phan Thiết mùa Hè đỏ rực vông&#8230;</p>



<p>Hoa vông Phan Thiết hoa như lửa&#8230; Ai quán quê đây gặp gỡ chào &#8211; những kẻ xa quê con mắt đỏ, chỉ còn thương nhớ để nhìn nhau!</p>



<p>Tự nhiên anh nhớ anh Phan Thiết / có những mùa Hè nắng đỏ hoe&#8230; Có những buổi trưa xưa&#8230; tắm nắng / rồi vào núp nắng giữa đường tre!</p>



<p>Hồi xưa, đi lính, mưa hay nắng&#8230; có nghĩa gì đâu nhỉ cuộc đời.&nbsp; Mẹ có chờ con&#8230; còn nước mắt / thả lên trời hai tiếng Trời Ơi!</p>



<p>Chiếc xe ngựa chở trưa đầy nắng&#8230; chở nhưng người tan buổi chợ ngày&#8230; Lọc cọc ngựa đi trên đá sỏi, người thì giụi mắt ngó chân mây&#8230;</p>



<p>Hồi xưa tuổi nhỏ anh Phan Thiết, tuổi lớn anh xa&#8230; tới trọn đời!&nbsp; Anh thấy xa xa em dưới núi / đi trong hàng bà con thăm nuôi!</p>



<p>Bây giờ&#8230; anh ở quê người lạ.&nbsp; Nóng, lạnh theo mùa cũng xót xa&#8230;Cũng có khi cười nhưng đứt tiếng, có khi ngồi lặng trước chùm hoa!</p>



<p><em>Ôi Quê Hương thuở mình mơ mộng&#8230; anh chải đầu em, em nhớ không?&nbsp; Anh chải đầu em, anh nhớ lắm, em là rừng, núi, biển, hồ, sông&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ĐÊM MÙA HÈ LANG THANG TRONG PHỐ</strong></p>



<p><strong>N</strong>gày nắng quá, đêm đèn vàng chói mắt</p>



<p>Giữa mùa Hè không ai đứng ngoài hiên</p>



<p>Bây giờ còn lác đác ở công viên</p>



<p>người đi bộ, đêm vẫn còn thấy nắng?</p>



<p>.</p>



<p>Những trụ đèn thì ngàn năm im lặng</p>



<p>Những dây điện thì ngàn năm song song&#8230;</p>



<p>Người da vàng, da trắng có đi cùng</p>



<p>Không nói chuyện &#8211; mà có thì độc thoại&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Con phố dài, không dài mãi mãi</p>



<p>Những ngả ba, tư&#8230; thay đổi tên đường</p>



<p>Không muốn về cũng không muốn đi luôn</p>



<p>Người đi trốn nóng hình như ngơ ngác?</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>uối cùng thì người ta đi lạc</p>



<p>vào nhà mình, một đêm nữa đi qua</p>



<p>Ánh đèn vàng không có tuổi già</p>



<p>Mai sáng thấy nó là hoa buổi sáng!</p>



<p>.</p>



<p>Mai sáng tôi có bài thơ lãng mạn</p>



<p>gửi cho em lòng tôi nhớ thương</p>



<p>gửi cho em những bảng tên đường</p>



<p>đầy dấu vết ánh đèn vàng em nắng vàng tóc biếc!</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi hồn nhiên, một bài thơ thời tiết</em></p>



<p><em>giống học trò làm luận ý ngoài sân!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BẨY 2026-(03)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-bay-2026-03/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 24 Jul 2026 06:53:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90880</guid>

					<description><![CDATA[Nhớ Đà Lạt &#8211; Ảnh (MXH) TỨ TUYỆT 1 Có ai rắc gạo lên trời không? Ta thấy mưa rơi trắng cánh đồng Chim chẳng đậu mà bay hết cả Hình như có nắng ở bên sông&#8230; 2 Tôi yêu ai đó đi chân đất Tôi thấy mặt hồ nở đóa sen Từ đó cứ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/dalat.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="512" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/dalat.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-89019" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/dalat-300x240.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/dalat.jpg?strip=all 640w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Nhớ Đà Lạt &#8211; Ảnh (MXH)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TỨ TUYỆT</strong></p>



<p>1</p>



<p>Có ai rắc gạo lên trời không?</p>



<p>Ta thấy mưa rơi trắng cánh đồng</p>



<p>Chim chẳng đậu mà bay hết cả</p>



<p>Hình như có nắng ở bên sông&#8230;</p>



<p>2</p>



<p>Tôi yêu ai đó đi chân đất</p>



<p>Tôi thấy mặt hồ nở đóa sen</p>



<p>Từ đó cứ chiều tôi lại nhớ</p>



<p>sau hoàng hôn xuống thì trăng lên&#8230;</p>



<p>3</p>



<p>Vô tư tôi vén mây trên núi</p>



<p>Vô ảnh bây giờ núi hóa mây</p>



<p>Không lẽ mắt tôi mưa mới tạt?</p>



<p>Long lanh giọt nước lá trên cây&#8230;</p>



<p>4</p>



<p>Tháng Tám sân bay Đà Lạt mở</p>



<p>Sài Gòn, Hà Nội, Huế, Nha Trang&#8230;</p>



<p>Vui nha thấy lại người năm cũ</p>



<p>Tùng Nghĩa mưa nhòe cánh cửa gương&#8230;</p>



<p>5</p>



<p>Cầm bút vẽ chơi bài Tứ Tuyệt</p>



<p>Bốn câu nắn nót cũng ba ngày</p>



<p>Biết mình không phải là thi sĩ</p>



<p>Ai cấm mơ màng lúc ngó mây?</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THÁNG BẢY THẬT BÂNG KHUÂNG</strong></p>



<p><strong>M</strong>ùa Hè bắt tay nhau&#8230;phỏng tay, ai mà biết!&nbsp; Mà&#8230; từ chối giao thiệp thì không có tình thân!</p>



<p>Tháng Bảy thật bâng khuâng:&nbsp; Nắng chi gắt gao thế &#8211; hai mắt thì đổ lệ, hai bàn tay nóng ran!&#8221;.</p>



<p>Nhớ tháng Bốn bảy lăm, ở Việt Nam cũng nóng!&nbsp; Trại Học Tập được mở, cái nóng chạy vào ngay&#8230;</p>



<p>Có nhiều người ăn chay, cái nóng vẫn không nguội! Tháng Năm, tháng Sáu đuối&#8230; tháng Bảy vẫn mùa Hè!</p>



<p>Đời người có hai quê:&nbsp; Quê Hương và&#8230; Quê Quán.&nbsp; Quê nào thì cũng nản, yêu nhau nha nồng nàn!</p>



<p>*</p>



<p><strong>Y</strong>êu nhau khỏi luận bàn!&nbsp; Bởi hai bàn tay nóng&#8230; Kìa, hình ảnh cảm động: bạn gặp nhau xuýt xoa&#8230;</p>



<p>Mới vừa bắt tay ha&#8230; sao mà nóng quá nhỉ.&nbsp; Toa moa com xá com xí&#8230; Tiếng Tây, vui một tí.&nbsp; Tiếng Mỹ, hao a du?</p>



<p><em>Tháng Bảy lẽ ra Thu&#8230; Trời ơi vẫn mùa Hạ!&nbsp; &#8220;Ôi chao vàng bay cây ngô đồng, vàng rơi vàng rơi Thu mênh mông!&#8221; (*)</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Bích Khê)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THƠ ANH LÀM ĐÓ LÀ THƠ MỘNG</strong></p>



<p><strong>EM CHẢI GIÙM ANH NHÉ LƯỢC NGÀ</strong></p>



<p><strong>M</strong>ột thoáng đi qua mà thắm thiết</p>



<p>như ngày có một thoáng mưa qua&#8230;</p>



<p>nhớ Xuân hay Hạ hồi năm ngoái,</p>



<p>nhớ thuở binh đao bỗng thái hoà&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Có thể như mơ &#8211; mơ rất đẹp:</p>



<p>thấy tà áo lụa dọc đường Xuân</p>



<p>thấy con én lạc trời Xuân biếc&nbsp;</p>



<p>thấy bướm bay vờn những nụ bông&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Người ta thường nói thơ là mộng</p>



<p>mộng trải trên tờ giấy thật thơm,</p>



<p>có thể rất riêng người lỡ vận</p>



<p>mà chung ai biểu một lần hôn!</p>



<p>.</p>



<p>Đừng dấu hỏi nào vui biết mấy</p>



<p>đừng câu than thở biết bao tình,</p>



<p>tình nào cũng ý niềm chan chứa</p>



<p>sắc tóc huyền thương quá nói xanh&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nếu thành phố không chim bồ câu</p>



<p>nếu đại dương không thấy hải âu</p>



<p>xác người lính trận nằm trong đất</p>



<p>xương gói bằng thơ đã biển dâu?</p>



<p>.</p>



<p>Một hôm&#8230;</p>



<p>anh nghĩ nên dừng lại:</p>



<p>Hoa Vệ Đường Hoa Hoa Hướng Dương</p>



<p>em áo lụa vàng bay trước gió</p>



<p>nguyệt hoa vàng mướt buổi tinh sương!</p>



<p>.</p>



<p><em>Thơ anh làm, đó, là thơ mộng</em></p>



<p><em>Em chải giùm anh, nhé, lươc ngà!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>DÒNG SÔNG</strong></p>



<p><strong>VÀ NGÀY THÁNG</strong></p>



<p><strong>T</strong>háng Sáu trời không mưa!</p>



<p>Tháng Bảy đang cũng thế&#8230;</p>



<p>Cali thật đáng nể:</p>



<p>Mười cơn mưa một năm&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Xa lộ chạy băng băng</p>



<p>Mười cái lanes vun vút</p>



<p>Mưa có tới cũng hụt</p>



<p>Đường xa cuối chân trời&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi không nhớ một người</p>



<p>Ở đây.&nbsp; Tôi thật lạ</p>



<p>Và chắc cũng kỳ há</p>



<p>Mà ai nơi xa xăm?</p>



<p>.</p>



<p>Hãy coi như Cố Nhân!</p>



<p>Coi như mười năm nhỉ?</p>



<p>*</p>



<p><strong>M</strong>ong có mưa thầm thỉ</p>



<p>Vài câu cho thơ buồn!</p>



<p>Mười năm như khói sương</p>



<p>ở Quê Hương mình vậy!</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm dòng sông chảy</p>



<p>Song song dòng thời gian&#8230;</p>



<p>Khi không tôi miên man</p>



<p>nói về mưa&#8230; tháng Sáu!</p>



<p>.</p>



<p>Hôm qua tôi đi dạo</p>



<p>Tháng Bảy lá Thu bay</p>



<p>giống như lich qua ngày</p>



<p>thì có tờ lịch mới&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Con đường tôi đi tới</em></p>



<p><em>như tờ lịch hôm qua!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CON GÁI CON RỒNG CON RẮN?</strong><br><br><strong>Ô</strong> kìa&#8230; cô con gái mới thấy tưởng con rồng mà không phải khủng long cũng không phải con rắn!<br><br>Nàng giống như ánh nắng xuyên qua cái cổng rào. Ánh nắng đó đi vào trái tim người ngưỡng mộ!<br><br>Coi như là sự cố của tình yêu được không? Dù không thấy cái lưng vẫn bập bồng thương nhớ&#8230;<br><br>Cái bóng đa cổ độ&#8230; có thể con đò ngang xẻ đôi lượn sóng vàng tan tan bèo cánh mỏng&#8230;<br><br>Một trời thơ rơi xuống một bài thơ tự nhiên! Tôi muốn gọi Em Em sợ vội vàng ai mất!<br><br>Ôi nắng mai là mật rót lên cánh hoa hồng&#8230; tôi nghĩ đến con sông bông lục bình yêu quý!<em><br><br>Tôi nghĩ mình nghĩ vậy thì không ai giận mình! Mãi mãi ngày bình minh trên màu xanh nàng: Tóc!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỘT ĐỜI LÒNG TRINH BẠCH CÓ LÀ MỘT TẤM GƯƠNG</strong></p>



<p>Bụm tay che được gió thì ta có ngọn lửa, ta thấy hoa lòng nở:&nbsp; Dân đời đời trên Vua! (*)</p>



<p>Ông Bảo Đại đã thua một ván cờ thời cuộc:&nbsp; Ông xoá được Pháp Thuộc, mà&#8230; Bắc Thuộc&#8230; lưu vong!</p>



<p>Ông bật ngọn lửa hồng rồi ông rơi nước mắt.&nbsp; Dân Vi Quý bật khóc:&nbsp; Một Triều Đại tan hoang&#8230;</p>



<p>Huế &#8220;tái chế&#8221; ngai vàng, ai kia ngổi chễm chệ?&nbsp; Huế, địa danh là Huế&#8230; giọt lệ quỷ thần kinh!</p>



<p>Bảo Đại, Trần Trọng Kim khinh,&nbsp; diện kiến thì sao há?&nbsp; Vua của mình đẹp quá!&nbsp; Trần Trọng Kim cúi đầu.</p>



<p>&#8220;Cơn Gió Bụi&#8221; (*) ai lau?&nbsp; Trần Trọng Kim viết sách.&nbsp; Một thời lòng trinh bạch&nbsp;có là một Tấm Gương?</p>



<p>Mộ Bảo Đại bình thường như Hàm Nghi, Thành Thái&#8230; Dân Vi Quý mãi mãi chứa chan bao ân tình!</p>



<p>Trong trời đất mông mênh&#8230; Ngọn Lửa Hồng Hiu Hắt!&nbsp; Ai có lên Đà Lạt, nhìn nơi ở của Vua!</p>



<p><em>Người ta không treo cờ&#8230; Người ta làm khách sạn!&nbsp; Trời vẫn có buổi sáng, chiều và&#8230; Hoàng Hôn!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>



<p>(*) Châm ngôn của Bảo Đại Hoàng Đế Nước Đại Nam 1927 &#8211; 1945:&nbsp; &#8220;Dân Vi Quý!&nbsp; Xã Tắc Thứ Chi!&nbsp; Quân Vi Khinh!&#8221;.</p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: MỖI NGÀY MÂY BAY QUA (TẬP THƠ)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-moi-ngay-may-bay-qua-tap-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 21 Jul 2026 06:57:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TÁC PHẨM MỚI]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90782</guid>

					<description><![CDATA[Xin Bấm Vào Đây Trần Vấn Lệ: MỖI NGÀY MÂY BAY QUA (TẬP THƠ) THAY LỜI TỰA MỖI NGÀY MÂY VẪN BAY QUA ĐÂY “Đường đi qua một mùa Xuân, không ai muốn xóa dấu chân của mình.&#160; Hoa vàng và đám cỏ xanh, đàn bươm bướm trắng bay quanh bước người…” Đường đi qua [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="678" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua-678x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90783" style="width:476px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua-199x300.jpg 199w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua-678x1024.jpg?strip=all 678w, https://cdn.t-van.net/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua-768x1159.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua-1018x1536.jpg 1018w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Moi-ngay-may-bay-qua.jpg?strip=all 1272w" sizes="(max-width: 678px) 100vw, 678px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>Xin Bấm Vào Đây</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Trần Vấn Lệ: MỖI NGÀY MÂY BAY QUA (TẬP THƠ)</strong></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2026/07/2023-MOI-NGAY-MAY-BAY-QUA-TVL.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of 2023 - MOI NGAY MAY BAY QUA - TVL."></object><a id="wp-block-file--media-58c104bf-bf29-4d0f-a34d-3dcd8001ffdb" href="https://cdn.t-van.net/2026/07/2023-MOI-NGAY-MAY-BAY-QUA-TVL.pdf" class="mcloud-attachment-90784">2023 &#8211; MOI NGAY MAY BAY QUA &#8211; TVL</a><a href="https://cdn.t-van.net/2026/07/2023-MOI-NGAY-MAY-BAY-QUA-TVL.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-90784" download aria-describedby="wp-block-file--media-58c104bf-bf29-4d0f-a34d-3dcd8001ffdb">Download</a></div>



<p><strong>THAY LỜI TỰA</strong></p>



<p><strong>MỖI NGÀY MÂY VẪN BAY QUA ĐÂY</strong></p>



<p><em>“</em><em>Đường đi qua một mùa Xuân</em><em>, </em><em>không ai muốn xóa dấu chân của mình.&nbsp; Hoa vàng</em><em> và </em><em>đám cỏ xanh</em><em>, đàn </em><em>bươm bướm trắng bay quanh b</em><em>ư</em><em>ớc người</em><em>…”</em></p>



<p>Đường đi qua mùa xuân ấy là con đường Thơ. Như mọi lần, tôi bước thong dong theo chân ông – thi sĩ Trần Vấn Lệ trên con đường ấy với cảm xúc dành cho thơ vẹn nguyên như ngày đầu và cũng không muốn xóa dấu chân của mình.</p>



<p>Con đường Thơ ấy có nhiều khi ấy bình yên. Nắng thơm, hoa thơm, cỏ thơm, đất trời thơm. Gió mơn man đùa trên từng tán thông già. Chim ríu rít hát ca.</p>



<p>Có đôi khi con đường ấy mưa bão đi qua. Trời phong ba, đất phong ba, đời cũng phong ba. Mây xám giăng đầy, từng sợi buồn rơi rơi theo triền con dốc nhớ.</p>



<p>Vậy là đã hết mùa xuân, một mùa xuân như mọi mùa xuân, có nắng thật đầy và gió cũng thật nhiều. Con đường Thơ thì vẫn dài; sẽ đi qua Hạ đỏ, Thu vàng, Đông xám; sẽ đi qua bao năm tháng nhớ nhung, chờ đợi và mây vẫn cứ bay qua mỗi ngày.</p>



<p>*</p>



<p><em>Mỗi ngày thi sĩ đã có ít nhất một bài thơ.</em></p>



<p>Mỗi ngày, tôi – một người bạn nhỏ theo chân ông bước trên <em>“con đường</em><em> đi giữa đời vui</em><em>” </em>với<em> “</em><em>những câu triết lý mây trôi lững lờ…</em><em>”</em></p>



<p>Mỗi bài thơ như áng mây bay qua trong trời với đủ màu sắc, đủ kiểu <em>“</em><em>mây mỏng, mây dày, nhẹ, nặng</em><em>” </em>và kể cả gió,<em> “g</em><em>ió có màu là cái màu mây trắng&#8230;</em><em>”</em></p>



<p>Không thể phủ nhận rằng, hình ảnh đẹp và xuất hiện nhiều nhất trong thơ Trần Vấn Lệ là mái tóc dài của một người con gái tuổi mười bảy năm xưa, mái tóc thường được ví như mây trời.</p>



<p><em>“</em><em>Dù ai chưa tới mà tôi ngỡ… mây trước mặt tôi, suối tóc người!</em><em>”</em></p>



<p><em>“</em><em>Thơ tôi buổi sáng thơm lừng tóc,</em></p>



<p><em>đa tạ ai kìa bước nhỏ qua đây!</em></p>



<p><em>Nếu mà tôi ví mây là tóc</em></p>



<p><em>thì tóc của nàng&#8230;một áng mây!</em><em>”</em></p>



<p>Để rồi ẩn hiện dưới mái tóc mềm đẹp như mây ấy, ta vỡ òa trong vần thơ thật lạ:</p>



<p><em>“</em><em>Vầng trán em mây xòa ngũ sắc</em></p>



<p><em>Ánh hào quang sáng rực muôn hoa&#8230;</em><em>”</em></p>



<p>Hình ảnh đẹp ngời ngời. Thi sĩ đã thì thầm cùng thơ bằng ngôn ngữ rất riêng. Tôi không hình dung được hết “mây xòa ngũ sắc” trên vầng trán – vầng thơ kia nhưng tôi mong, nếu có sợi mây xám buồn nào còn vương vất xin hãy để ngủ vùi trong dĩ vãng.</p>



<p>*</p>



<p><em>Mỗi ngày thi sĩ có ít nhất một bài thơ.</em></p>



<p>Mỗi ngày mây vẫn baytrong trời, thả trên con đường Thơ những bóng nắng xoe tròn đôi mắt phố, lấp ló khóe môi xinh. “<em>Mây trên đầu và trái tim trên môi</em><em>.”</em></p>



<p>Mỗi ngày mây vẫn bayqua thềm, thềm nhà có hoa, rưng rưng nhớ những chiều xưa xa…</p>



<p>Mỗi ngày mây vẫn bay quanh thuyền, mây êm đềm, mây là buồm căng gió tình yêu ra khơi mênh mông.<em>“Con thuyền mây trôi giạt…con thuyền mây trôi giạt…gió giạt con thuyền mây!”</em></p>



<p>Mỗi ngày mây vẫn bay, bay ngoài cửa lớp. Tà áo nữ sinh trắng rợp sân trường. Ai nhớ ai mà mắt cứ rưng rưng, từng giọt lệ tái tê lăn tròn về bến cũ.&nbsp; Trang giấy trắng ngả vàng còn đôi dòng mựctím. Em sang sông hôm ấy gió tơi bời …</p>



<p>Mỗi ngày mây vẫn bay, mây mang mưa qua đây. Mái hiên gầy run trong niềm nhớ dâng đầy, Quê Hương và Gia Đình, mưa đâu yên lành.</p>



<p>Mùa xuân dịu dàng, mỗi ngày mây vẫn bay. Mùa xuân nồng nàn, dù mắt ai vẫn cay. Mùa xuân gặp người trong mơ, bao đắm say…</p>



<p><em>“</em><em>Mây trên đầu và trái tim trên môi</em></p>



<p><em>Với em như thế,&nbsp;nhé muôn đời</em></p>



<p><em>với em,&nbsp;duy nhất người yêu quý</em></p>



<p><em>mây bềnh bồng trái tim thắm tươi&#8230;</em><em>”</em></p>



<p>Và như thế, mỗi ngàymây vẫn bay.</p>



<p><em><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong></em></p>



<p><em>Dalat, tháng 4/2023</em></p>



<p>* Chú thích: Những câu thơ nằm trong ngoặc kép là của nhà thơ Trần Vấn Lệ.</p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BẨY 2026-(02)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-bay-2026-02/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 17 Jul 2026 06:04:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90658</guid>

					<description><![CDATA[HOA CHUÔNG BUÔNG RƯNG RƯNG Con gái ai cũng vậy thấy hoa thì dừng chân đưa bàn tay nâng nâng từng nụ hoa, cúi xuống&#8230; . Ngay buổi chiều khá muộn thấy hoa, tưởng bình minh&#8230; người con gái thật xinh giữa hoa, không bút tả! . Tôi ước mình núi cả nở hoa mây [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/hoa-chuong.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="800" height="450" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/hoa-chuong.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90659" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/07/hoa-chuong-300x169.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2026/07/hoa-chuong-768x432.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/hoa-chuong.jpg?strip=all 800w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a><figcaption class="wp-element-caption"><em>Ảnh (Nguồn: /www.bloomstoday.com)</em></figcaption></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HOA CHUÔNG BUÔNG RƯNG RƯNG</strong></p>



<p><strong>C</strong>on gái ai cũng vậy</p>



<p>thấy hoa thì dừng chân</p>



<p>đưa bàn tay nâng nâng</p>



<p>từng nụ hoa, cúi xuống&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ngay buổi chiều khá muộn</p>



<p>thấy hoa, tưởng bình minh&#8230;</p>



<p>người con gái thật xinh</p>



<p>giữa hoa, không bút tả!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi ước mình núi cả</p>



<p>nở hoa mây trên trời</p>



<p>gọi mến thương em ơi</p>



<p>bay lên nhìn hoa nở&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Rồi chúng tôi sẽ ở</p>



<p>trong trời xanh bao la</p>



<p>những nụ hôn nở ra</p>



<p>trời xanh thơm bát ngát!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nhớ ghê Đà Lạt</p>



<p>không chỗ nào không thơm</p>



<p>nhiều buổi trưa hoa chuông</p>



<p>tôi gọi ai tha thiết!</p>



<p>.</p>



<p>Quê Hương mình có thiệt</p>



<p>trong trầm tư nhớ nhung&#8230;</p>



<p>Ai chết vì núi sông?</p>



<p>Ai sống mà vong quốc?</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi nâng giọt nước mắt</p>



<p>tưởng tượng nâng trăng ngà</p>



<p>tuổi trẻ tôi đi qua&nbsp;</p>



<p>giống như người con gái&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi đem thơ ra trải</p>



<p>Tôi thấy hoa&#8230; hoa chuông&#8230;</p>



<p>Không tiếng vang vẫn buồn:</p>



<p>Dưới hoa ai nép mặt?</p>



<p>.</p>



<p><em>&#8220;Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng</em></p>



<p><em>Ngàn liễu rung cương sóng gợn tình!&#8221; (*)</em></p>



<p><em>Thơ của Chu Mạnh Trinh</em></p>



<p><em>nhớ ơi hình với bóng&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Chu Mạnh Trinh từ trăm năm trước.</p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>ƠI NHỮNG CON BỒ CÂU</strong></p>



<p><strong>BAY TRÊN TRỜI</strong></p>



<p><strong>N</strong>ắng như năm ngoái&#8230; mà năm nay</p>



<p>vẫn nóng và lòng vẫn nhớ ai&#8230;</p>



<p>Ai vậy?&nbsp; Hỏi ai, ai chẳng nói.</p>



<p>Hỏi trời?&nbsp; Trời chỉ bóng mây bay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mây tan vì nắng, mưa không nổi</p>



<p>và gió băng dương chẳng chịu về!</p>



<p>Gió đợi mùa Đông vài tháng nữa</p>



<p>cho người than lạnh&#8230; lạnh hôn mê!</p>



<p>.</p>



<p>Bao nhiêu chữ đẹp đâu rồi nắng?</p>



<p>Rồi bấy nhiêu tình hỡi tuyết băng&#8230;</p>



<p>Cái tội của mình xa-thuở-lính</p>



<p>và quên, quên mất thuở-gian-nan&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ước nhỉ bàn tay bạn thật mềm</p>



<p>Bàn tay viết một chữ là Em</p>



<p>Một trang giấy trắng, ngàn trang giấy</p>



<p>mấy cái phong bì, mấy cánh tem?</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>hơ thét đọc nghe như nói chuyện!</p>



<p>Mà hình không bóng, nói cùng ma?</p>



<p>Làm chơi, có thể không làm nữa</p>



<p>Có thể không cần ai thiết tha!</p>



<p>.</p>



<p>Những con bồ câu bay trên trời</p>



<p>chúng vẫn bay về đậu một nơi</p>



<p>chúng nhặt bánh mì từng buổi sáng</p>



<p>thơ mình thì chở nắng ra khơi!</p>



<p>.</p>



<p><em>Thơ mình ước chở ai thơm thảo</em></p>



<p><em>Ờ nhỉ hôm nào chợt nắng Thu&#8230;</em></p>



<p><em>Mình sẽ vọc chơi từng chút nắng</em></p>



<p><em>Thơ buồn&#8230; có thể lắm em ơi!</em><em></em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>CHÀO BINH MINH</strong></p>



<p><strong>HOA BAN MAI THẮM TƯƠI</strong></p>



<p><strong>S</strong>áng.&nbsp; Mới 5am thôi&#8230; mà nắng rực!</p>



<p>Mặt trời đã mọc.&nbsp; Chắc mọc hồi khuya?</p>



<p>Nắng ban mai ai nhìn thấy không mê?</p>



<p>Tôi mê mẫn&#8230; gọi tên em trong mộng.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi đi ra sân để nhìn mình cái bóng</p>



<p>Bóng-Theo-Hình và&#8230;</p>



<p>Anh-Đi-Theo-Em!</p>



<p>Đường ra ngõ không thể dài thêm&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Xe bus vàng chở học trò đang tới&#8230;</p>



<p>Những tiếng cười nghe lớn hơn tiếng bánh xe lăn&#8230;</p>



<p>con lộ buổi mai rộng thênh thang</p>



<p>những người tập thể dục áo choàng không có nút.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi miên man nghĩ về hai chữ Hạnh Phúc</p>



<p>rồi Độc Lập, rồi Tự Do, rồi Ấm No&#8230; giời ạ!</p>



<p>Tôi nghĩ đến nước mình:&nbsp; Bây Giờ Đang Tối Há?</p>



<p>Nửa vòng trái đất hai ngả phân ly!</p>



<p>.</p>



<p>Một hai tiếng nữa là khuya,</p>



<p>Ba bốn tiếng nữa lại sáng.</p>



<p>Mặt giời lên&#8230; nhiều người già loạng choạng</p>



<p>tập nói tiếng Bắc Kỳ &#8220;Giời ạ Hoan Hô!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nghĩ đến Giáo Sư Ngô Bảo Châu</p>



<p>ông cười khẩy:&nbsp; &#8220;mẹ nó bỏ 14.000 tỷ</p>



<p>xây những pho tượng tồ lô!&#8221;.(*)</p>



<p>Ông bị đuổi đi không bị bắt ra Toà vì ông nổi tiếng!</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi cúi xuống sân nhặt chiếc lá vàng cầm lên tần ngần.</p>



<p>Tôi phủi lá, đưa lên môi.&nbsp; Hôn.</p>



<p>và tôi chào như Mỹ:&nbsp; Good Morning Em&#8230;</p>



<p>Tôi nhớ lắm một người&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nghĩ đến Âu Cơ,</p>



<p>người cứ hỏi sao &#8220;Thời Cơ Chưa Tới?&#8221;</p>



<p>Tôi nói nhỏ cho Bà nghe:</p>



<p>&#8220;Hà Lội mình không vội&#8230;&#8221;</p>



<p>.</p>



<p>Lời tôi nhỏ gió không nhìn thấy</p>



<p>chỉ mặt giời cứ khúc khích trong cây</p>



<p>Tôi nhớ đến Nguyên Sa hồi ở bên Tây,</p>



<p>có bài thơ, có bốn câu mềm nhũn:</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Cho anh nắm lấy hai bàn tay</p>



<p>Tóc em anh sẽ gọi là mây</p>



<p>Ngày sau hai đứa mình xa cách</p>



<p>Anh vẫn được nhìn mây trắng bay!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Em ơi ngày lại qua ngày</em></p>



<p><em>ra sân ngó nắng&#8230; chút này cũng Duyên!</em></p>



<p>&nbsp;(*) Cứ 30 tỉ tiền Việt Nam TA thì nà 1 triệu đô na MỸ.</p>



<p><strong>HẠ ĐỎ CÓ CHÀNG TỚI HỎI</strong></p>



<p><strong>EM THƠ CHỊ ĐẸP EM ĐÂU</strong><br><br></p>



<p><strong>N</strong>ếu mây đừng trôi nhỉ, cứ đứng trên bầu trời thì ở trên đầu tôi cho tôi hoài bóng mát&#8230;</p>



<p>Mùa Hè đây ngột ngạt, nắng như xối em à&#8230; Thấy có đám mây qua, muốn chắp tay mà lậy&#8230; Lậy mây hồi lúc nãy, lậy mây cả bây giờ hãy rơi cho giọt mưa, hãy cho thơ tôi ướt&#8230;&nbsp;</p>



<p>Napoléon nói &#8220;hễ có muốn thì được&#8221; &#8211; vouloir c&#8217;est pouvoir &#8211; mà sao cái gì qua là chán chường là đổ vỡ, là mệt mỏi quá hà?&nbsp; Tout passe, tout casse. tout lasse!&nbsp;</p>



<p>Thèm ơi mưa bóng mây!&nbsp; Thèm ơi một bàn tay / cây lược ngà em nắm / em chải tóc chải nắng&#8230;Em chải mướt mùa Hè!</p>



<p>Hạ đỏ rồi đó, nghe!&nbsp; Hỡi em thơ chị đẹp / đi đâu mà đi miết? Đi đâu lâu chưa về? Ở đây không có tre, chỉ trúc trồng làm cảnh, người ta lau óng ánh những nhành trúc rung rinh&#8230; Có chi không là tình ngay cả từng cọng cỏ?</p>



<p>Dễ thương kìa con thỏ đôi mắt tròn như trăng.&nbsp; Tất cả những giai nhân hình như một tên Nguyệt?&nbsp; Em thơ này chị đẹp tên là Xinh, phải không?</p>



<p>Tôi nhớ má ai hồng tôi bồng hồi năm mới&#8230; Tôi chưa nghe ai nói đợi anh về con ngõ sương!&nbsp; Con ngõ sương Cố Hương!&nbsp; Con ngõ sương Cổ Lũy. Trên đường qua Phan Rí có sông&#8230; Sông-Lòng-Sông!</p>



<p><em>Ai ơi ai khoan dung&nbsp;mây trôi dòng năm tháng.&nbsp; Hạ đỏ chờ chạng vạng tôi hốt nắng hoàng hôn&#8230;</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>EM HIỀN NHƯ MA SƠ</strong></p>



<p><strong>E</strong>m giống Ma Sơ thiệt!</p>



<p>giống ở cái chỗ nào?</p>



<p>giống mới nói giọng cao</p>



<p>hôm nay Chúa đi vắng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>May mà còn em, đặng</p>



<p>cho anh nói chút nha:</p>



<p>&#8220;Em giống như cái nhà</p>



<p>anh đi xa nhớ quá&#8230;&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Nàng cười lên ha hả</p>



<p>&#8230;giống hoa Valentine</p>



<p>dù chưa phải hôm nay</p>



<p>đã có trong ký ức!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nói cho nàng tức!</p>



<p>nàng khóc như búp bê,</p>



<p>ờ nhỉ có ai dè</p>



<p>&#8220;búp bê cũng biết khóc!&#8221;</p>



<p>*</p>



<p><strong>H</strong>ỡi những người cô độc</p>



<p>làm đi một bài thơ</p>



<p>khi nào buồn ngâm nga</p>



<p>cho muôn hoa đua nở.</p>



<p>.</p>



<p>Biết đâu lòng thêm nhớ</p>



<p>về Quê Hương Nước Non&#8230;</p>



<p>Ai đó không thoa son</p>



<p>mà sao xinh đẹp thế!</p>



<p>.</p>



<p>Trong cõi đời dâu bể</p>



<p>tôi thi lễ trước nàng:</p>



<p>&#8220;Em là Núi Chứa Chan</p>



<p>là Hoàng Liên Sơn hùng vĩ!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Bạn ơi, nàng lí nhí:</p>



<p>&#8220;Chứa Chan ở Biên Hòa</p>



<p>Hoàng Liên Sơn Lào Kai,</p>



<p>nước mình mà, mây trắng!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Chữ Phù Vân bỗng nặng</p>



<p>nhiều năm nay mông mênh</p>



<p>dân mình vẫn ngước nhìn</p>



<p>cái gì&#8230; đau đớn vậy?</p>



<p>.</p>



<p>Nước mắt tôi ứa chảy:</p>



<p>&#8220;Em Hiền Như Ma Sơ!&#8221;</p>



<p>Tôi trao nàng bài thơ</p>



<p>nàng cầm lau nước mắt!</p>



<p>.</p>



<p><em>&#8220;Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt</em></p>



<p><em>Một dải Thu Giang nước vẫn đầy!&#8221;</em></p>



<p><em>Thơ Tản Đà quá Hay!</em></p>



<p><em>Nước Non mình&#8230; Trời ạ!</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>MỘT CHUYẾN VỀ THĂM PHAN RANG<br><br></strong></p>



<p><strong>T</strong>ôi về&#8230; trong tưởng tượng / ghé Phan Rang một ngày&#8230; lên Tháp Chàm ngó cây &#8211; hàng cây trước trại lính&#8230;</p>



<p>Sáu mươi năm nhớ, tính / quả thật tình quá lâu!&nbsp; Xưa đây không nhà lầu, nhiều nhà mái ngói đỏ&#8230;</p>



<p>Màu ngói đỏ đẹp chớ!&nbsp; &nbsp;Cũng có vài mái tranh&#8230; Chưa phải thuở thanh bình&#8230; nên dân mình thương lắm!</p>



<p>Dân ăn cơm với mắm, lính ăn cơm tay cầm, sống không tính bằng năm / mà bằng ngày, bằng tháng&#8230; &nbsp;</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi xa vô thời hạn.&nbsp; Tháp Chàm dài sân ga!&nbsp; Hồi xưa, chuyện gần xa / nghĩ nó là gang tấc!</p>



<p>Tôi nhớ Thành Sơn nhất:&nbsp; một phi trường mênh mông!&nbsp; Chính Phủ làm ngóng trông Ngày Thanh Bình Rộn Rịp&#8230;</p>



<p>Tất cả đều không kịp!&nbsp; Ngay Lính đi không về / thì máy bay, ngựa xe&#8230; cũng chỉ là bụi bặm!</p>



<p>Khói xe lửa có bám / áo Lính&#8230; rồi gió bay&#8230; Tôi xa cho đến nay / Phan Rang&#8230; về tưởng tượng:</p>



<p>.</p>



<p>Hàng cây xưa còn đứng&#8230;</p>



<p>Người xưa chưa có tên&#8230;</p>



<p>Là tôi ai chưa quen / trời ơi sao cứ nhớ?</p>



<p>Phan Rang hoài cổ độ / của con thuyền chiêm bao!</p>



<p><em>Em à biết chừng nào / cầm tay hôn từng ngón?&nbsp; Tuổi đời mình dẫu muộn / hàng cây xanh lá xanh&#8230;</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>MÙA HÈ</strong></p>



<p><strong>M</strong>ùa Hè ở Mỹ sáng nào cũng thương&#8230;&nbsp; Man mác chút sương&#8230; chờ lau mặt sáng!</p>



<p>Một giờ nữa nắng&#8230; Con số 8 nhăn.&nbsp; Con người lăng xăng&#8230; &#8220;Nóng rồi, khổ quá!&#8221;.</p>



<p>Nóng như sông cả đổ ra biển khơi&#8230; &#8220;Nóng biết mùi đời&#8221;, lời người lam lũ&#8230;</p>



<p>Nhiều người rảnh, rủ:&nbsp; &#8220;Lên xe bus chơi!&#8221;.&nbsp; Nhiều người tới lui nhà lồng ngôi chợ. (*)</p>



<p>Chỉ những nơi đó có máy điều hoà người ta mở ra để mời khách đến&#8230;</p>



<p>Cali điểm hẹn là những tiệm kem&#8230; Ai cũng trẻ em, ăn kem nói &#8220;mát&#8221;.</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi nhớ Đà Lạt, trọn năm mùa Xuân!</p>



<p>Tôi nhớ học sinh của tôi biết mấy!&nbsp;</p>



<p>Hai Thế Kỷ đấy&#8230; tội gì mà buồn? (**).&nbsp; Mà chữ Quê Hương&nbsp; rách như rừng núi?&nbsp; Cam Ly con suối lầm lũi cứ trôi&#8230; nó băng qua đồi, nó soi mặt nó, nó như con thỏ hiền mơ nhớ nhung&#8230;</p>



<p>Mùa Hè viễn vông, khi không tôi viết ít nhiều thảm thiết.&nbsp; Buồn chứ! Cũng Thơ&#8230;</p>



<p><em>Đã hơn 7 giờ.&nbsp; Cali sắp nóng&#8230; người ta hy vọng vài cơn mưa qua!</em></p>



<p>&nbsp;(*) Ở Mỹ, mùa Hè nóng, tránh nóng có 2 cách Hay là leo xe bus hoặc đi vào chợ&#8230; hai nơi đó máy điều hòa mở suốt!</p>



<p>(**) Hai Thế Kỷ:</p>



<p>a/ Cuộc Kháng Chiến đuổi Pháp bùng lên từ giữa năm 1946. Đà Lạt bắt đầu từ Cầu Đất nơi có Đồn Điền Trà của Tây, có hàng vạn người làm cu li cho Tây&#8230; Năm 1946 nằm trong Thế Kỷ 20!&nbsp; Nó chứng nhận cuộc Di Cư năm 1954 và cuộc Di Tản năm 1975.&nbsp; Nó là&#8230;Một Thế Kỷ Buồn!</p>



<p>b/ Miền Nam Việt Nam không còn là Việt Nam Cộng Hoà chính thức ngày 30-4-1975, vẫn còn trong thế kỷ 20.&nbsp; Tất cả miền Nam thành thuộc địa của miền Bắc, hầu hết nhân viên, quan chức, thủ trưởng các cơ quan ở miền Nam đều nói một giọng:&nbsp; Đàng Ngoài. Thời cuộc êm ả tới hết Thế Kỷ 20, hết năm 1999.&nbsp; Bắt đầu năm 2000 là Thế Kỷ 21, Việt Nam vẫn còn mang cái tên ô nhục do Tàu đặt từ năm 1804!&nbsp; Nó đang đi qua phần-tư-thứ-hai của Thế Kỷ 21!&nbsp; &nbsp;Nó! Nó! Nó&#8230; Trời ơi Tổ Quốc của tôi!&nbsp; &#8220;Chim xa rừng thương cây nhớ cội, người xa người tội lắm người ơi!&#8221;.</p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>CHUYỆN PHIẾM</strong></p>



<p><strong>T</strong>ôi không tin mai, mốt, sẽ có trận mưa rào.&nbsp; Chắc chắn không đời nào! Nắng đã&#8230; đốt hết nước!</p>



<p>Bạn cười:&nbsp; Mày không tin cũng được, mưa là trời nhỏ phước, mình đi Nhà Thờ nha!</p>



<p>Hai đứa tôi&#8230; đi ra, vào Nhà Thờ cầu nguyện.&nbsp; Nó nói gì trong miệng, tôi ngậm miệng&#8230; không cầu.</p>



<p>Tan Lễ, vẫn bên nhau:&nbsp; hai đứa đi vào quán.&nbsp; Trong quán không có nắng.&nbsp; Đèn mở sáng như đêm.&nbsp;</p>



<p>&#8220;Hai chai bia!&nbsp; Nếu thêm&#8230;chúng tôi sẽ gọi tiếp!&#8221;.&nbsp; Tôi quả thật không kịp nhìn thấy trận mưa rào!</p>



<p>Hôm nay bạn tôi sao?&nbsp; Sao trên cờ chưa nặng để phân vân cùng nắng, để lấn cấn về&#8230; mưa?</p>



<p>Hồi nãy trong Nhà Thờ, nó là người ngoan Đạo.&nbsp; Chừ nó là con sáo, nó líu lo với bia!&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Chúng tôi uống thêm, không về sau hai chai đã cạn.&nbsp; Coi như là ngồi nán, nghe tiếng đàn như mưa&#8230;</p>



<p>Tôi nhìn mãi lá cờ người ta treo trên vách.&nbsp; Tiếng đàn nghe tí tách, mưa rồi?&nbsp; Trong chiêm bao!</p>



<p>Thật đó, cơn mưa rào&#8230; chúng tôi thời ở Lính.&nbsp; Đứng dậy, tiền tôi tính.&nbsp; Trở về như đi chơi&#8230;</p>



<p><em>Đi chơi để mà vui&#8230; không nhắc chuyện mưa gió.&nbsp; Đèn đường soi lá cỏ / vàng vàng như hoàng hôn&#8230;</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>GOOD NIGHT M</strong></p>



<p><strong>Đ</strong>ã hết chiều là tối&#8230;tôi thấy mình dễ thương gõ-nhịp-thiên-nhất-phương&#8230; ngủ ngon nha yêu quý! (*)</p>



<p>Đó là lòng chung thủy:&nbsp; anh-yêu-em nói hoài&#8230; mà cứ sợ nói sai / nên mỗi-ngày-nói-lại!</p>



<p>Còn sống thì nói mãi, tình yêu đâu có mòn!&nbsp; Xem kìa:&nbsp; đỉnh núi non, mưa riết mòn chi há?</p>



<p>Cỏ bám núi xanh lá.&nbsp; Hoa bám núi hoài thơm&#8230; Nước chảy, đất thành mương&#8230; cái sườn núi vẫn trắng!</p>



<p>Đó là màu của nắng!&nbsp; Đó là màu của sương!&nbsp; Đó là tình yêu thương / khi người ta nựng nịu&#8230;</p>



<p>Tôi nói&#8230; mình tôi hiểu / nếu bạn cứ lắc đầu.&nbsp; Hoạ sĩ vẫn suy tư:&nbsp; có, không màu-của-nắng?</p>



<p>Tôi chỉ khung hoạ trắng, chiều bữa nọ không mưa&#8230; không phải chiều bữa xưa (thật tình thì quá khứ!).</p>



<p>Bạn tôi đứng ừ hử / rồi bạn tôi xa tôi&#8230;</p>



<p>Câu chuyện&#8230; cũng lâu rồi, bây giờ ngày vừa hết, tôi viết sau dấu phết:&nbsp; &#8220;Chúc Bạn Đêm Ngủ Ngon!&#8221;.</p>



<p><em>Tôi trao bạn nụ hôn, nó nở trong giấc mộng.&nbsp; Tắt đèn nha, còn bóng &#8211; Bóng-Trăng-Soi-Hành-Lang&#8230;&nbsp;&nbsp;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Vũ Hoàng Chương:</p>



<p>Trên đà tốc độ siêu thanh ấy</p>



<p>Gõ nhịp mà ca thiên nhất phương!</p>



<p>*</p>



<p><strong>BOONG BOONG BOOOONG</strong></p>



<p><strong>T</strong>hế mà&#8230; bốn giờ chiều!&nbsp; Tôi làm gì?&nbsp; Không nhớ!&nbsp; Sáng, đến chừ, dang dở.&nbsp; Tôi&#8230; làm-đời-của-tôi?</p>



<p>Bài thơ tôi bốc hơi?&nbsp; Bài thơ đâu hả giấy?&nbsp; Mặt tờ giấy gió chải, mặt tôi sao?&nbsp; Buồn hiu?</p>



<p>Tôi nghe tiếng chim kêu.&nbsp; Đã quá chiều, sắp tối!&nbsp; Nãy giờ tôi bơi lội trên dòng sông thời gian?</p>



<p>Một tiếng đồng hồ hơn&#8230; không câu thơ nào cả!&nbsp; Quê Hương thật xa quá từng ngày thêm từng ngày&#8230;</p>



<p>Và&#8230; như mây trắng bay.&nbsp; Và cả tờ giấy trắng!&nbsp; Không có cái gì nặng&#8230; để tay tôi chịu đời?</p>



<p>Không có gì trên môi!&nbsp; Ôi Tình Yêu hay gió?&nbsp; Em à, hoa hồng nở chỉ vì Valentine?</p>



<p>Ngày đó không hôm nay hay vẫn còn&#8230;để nhớ&#8230; Có khi nào lầm lỡ tôi buông tay&#8230; nó bay!</p>



<p>Thời gian không một ngày.&nbsp; Mỗi ngày qua có lại.&nbsp; Sao em người con gái đi đâu hoa lục bình?</p>



<p>*</p>



<p><strong>D</strong>òng sông trôi lặng thinh.&nbsp; Gió có làm gợn sóng mà nhẹ quá không động một tiếng nào&#8230; âm thanh!</p>



<p>Bờ sông xanh cỏ xanh.&nbsp; Bên kia sông cũng thế.&nbsp; Hoàng hôn buồn theo lệ người ta nói bâng quơ&#8230;</p>



<p>Với tôi là bệ thờ tôn vinh ngày tắt thở.&nbsp; Buông xuôi thời ở đợ.&nbsp; Buông đi&#8230; chuông boong boong&#8230;</p>



<p>Buông đi nha Quê Hương&#8230; Nước Non&#8230; hay Tổ Quốc.&nbsp; Con sông con đò dọc như con người thuỷ chung!</p>



<p><em>Bài thơ tôi mấy dòng, xin coi đây dòng kết:&nbsp; Chào nhé một ngày hết&#8230;còn mãi mãi ngày mai!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: CŨNG ĐÀNH GIÓ LẠC MÙI HƯƠNG (TẬP THƠ)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-cung-danh-gio-lac-mui-huong-tap-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 11 Jul 2026 06:41:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TÁC PHẨM MỚI]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90510</guid>

					<description><![CDATA[Xin Bấm Vào Đây Trần Vấn Lệ: CŨNG ĐÀNH GIÓ LẠC MÙI HƯƠNG (TẬP THƠ) Nguyễn Thiên Nga CŨNG ĐÀNH GIÓ LẠC MÙI HƯƠNG Một ngày có nắng mảnh như tơ sau những ngày dài mưa tầm tã, tôi lại nhẹ đưa bước chân vào vườn thơ quen thuộc của thi sĩ Trần Vấn Lệ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="678" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong-678x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90511" style="width:474px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong-199x300.jpg 199w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong-678x1024.jpg?strip=all 678w, https://cdn.t-van.net/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong-768x1159.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong-1018x1536.jpg 1018w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/Cung-danh-gio-lac-mui-huong.jpg?strip=all 1272w" sizes="(max-width: 678px) 100vw, 678px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>Xin Bấm Vào Đây</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Trần Vấn Lệ: CŨNG ĐÀNH GIÓ LẠC MÙI HƯƠNG (TẬP THƠ)</strong></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2026/07/CUNG-DANH-GIO-LAC-MUI-HUONG.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of CUNG DANH GIO LAC MUI HUONG."></object><a id="wp-block-file--media-02ce764c-fd3c-4c3c-8168-f6385989a080" href="https://cdn.t-van.net/2026/07/CUNG-DANH-GIO-LAC-MUI-HUONG.pdf" class="mcloud-attachment-90512">CUNG DANH GIO LAC MUI HUONG</a><a href="https://cdn.t-van.net/2026/07/CUNG-DANH-GIO-LAC-MUI-HUONG.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-90512" download aria-describedby="wp-block-file--media-02ce764c-fd3c-4c3c-8168-f6385989a080">Download</a></div>



<p><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong></p>



<p><strong>CŨNG ĐÀNH GIÓ LẠC MÙI HƯƠNG</strong><strong></strong></p>



<p>Một ngày có nắng mảnh như tơ sau những ngày dài mưa tầm tã, tôi lại nhẹ đưa bước chân vào vườn thơ quen thuộc của thi sĩ Trần Vấn Lệ theo mùi hương la đà, quyến rũ.</p>



<p>Cả vườn thơ của ông cứ ngào ngạt hương thơm của nắng gió ân cần; cả ngàn thông đang ngân reo bài hát muôn đời cùng mùi hương đặc biệt của nhựa, của lá non, của phấn vàng rắc đầy nỗi nhớ. Trong rừng xa, sườn đồi hay ven dốc mòn đỏ màu đất bazan, hoa dại muôn màu và những thảm cỏ nằm ngoan dưới chân cứ ngan ngát hương dịu dàng, tinh khiết…</p>



<p>Theo bước vui, chợt gặp: “<em>Nàng Tiên đi bộ, đi thong thả, cả một vườn hoa nở đón nàng.”</em></p>



<p>&nbsp;và lời tác giả dịu dàng: <em>“Anh sẽ đón em bằng nhạc nhẹ, bằng lời thơ nhé, rất là thơm!”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>(Ngày Mai)</strong><strong></strong></p>



<p>Tôi cảm thấy hồn bâng khuâng.</p>



<p>Đúng là Thi sĩ Trần Vấn Lệ đã đón bạn bè yêu thơ vào khu vườn của mình bằng những câu thơ rất thơm, một mùi thơm rất Đà Lạt.</p>



<p>Đầu tiên, tôi nghe gió đưa đến hương của phấn thông&nbsp;thơm nhẹ nhàng, trong suốt. Tôi nghĩ, không phải ai cũng có thể cảm nhận được mùi hương này bằng khứu giác. Phải yêu Đà Lạt, yêu ngàn thông xanh ngát bốn mùa lắm ta mới cảm được mùi hương tinh khiết này đang mơn man trên làn da, mái tóc; mới thấm được vào lòng và thốt lên như tác giả:</p>



<p>“<em>Nếu mà mình Thi Nhân, tập thơ mình&#8230; một Chữ, giống như Nguyễn Công Trứ&#8230; thả lòng thơm phấn thông…</em></p>



<p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</strong><strong> </strong><strong></strong><strong> </strong><strong>(Một Chữ Tình)</strong></p>



<p>Một chữ Tình vương phấn thông thơm ngát.</p>



<p>Cả bài thơ Tình cũng thơm ngát phấn thông:</p>



<p><em>“Ôi rừng thông thơm ngo có bao giờ, bao giờ tôi nhặt từng chiếc lá kết dài đường muôn phương?”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em></em><em>&nbsp;</em><strong>(Bài Thơ Tình Đẹp Nhất)</strong></p>



<p><em>“Phấn thông vàng thơm ngát/ gió bay, áo, tóc bay&#8230;</em><em>/ </em><em>Em rất thơm mùi cỏ&#8230;</em><em>&nbsp;</em><em>cỏ hồng ở Thái Phiên!&nbsp; Em là ngọn Lâm Viên / đời đời anh hướng tới&#8230;”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (<strong>Áo Trắng Quần Đen</strong>)<strong></strong></p>



<p>Quê Hương đã cách xa nghìn trùng mà sao mãi hoài ngát thơm trong tâm tưởng tác giả cái mùi hương phấn thông gần gũi mà vô cùng quyến rũ ấy.&nbsp;</p>



<p>Bao nhiêu hoàng hôn đã buông, bao nhiêu rèm chiều đã kéo, bước chân lang thang ông bỗng dừng lại khi ngắm trăng non nơi đầu non mà ngẩn ngơ, mà bồi hồi bởi mùi hương phấn thông lạc về theo cơn gió lạ …&nbsp;</p>



<p><br><em>Đầy lòng tôi tiếng quê.&nbsp; Quê Hương tôi, Đà Lạt, có ngàn thông xanh ngát, phấn thông vàng nắng Xuân!</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; (<strong>Phấn Thông Vàng Đà Lạt Ơi)</strong></p>



<p><em>Anh ra sân khép lại cánh cổng rào</em></p>



<p><em>Có con bướm trắng đậu trên hoa vàng em ạ!</em></p>



<p><em>Lát nữa mưa, ai che giùm nó, há?</em></p>



<p><em>Phấn bướm bay vàng như phấn thông không?</em></p>



<p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</strong><strong> </strong><strong></strong><strong> </strong><strong>(Một Cánh Thư Không Dán Tem)</strong></p>



<p>Thật ra, mùi Đà Lạt trong thơ của Trần Vấn Lệ còn là sự tổng hòa hương thơm của nhựa thông, lá thông<strong>&nbsp;</strong>quyện nhẹ với chút ẩm ướt của sương mù, cây cỏ&nbsp;buổi sớm se se lạnh. Buổi chiều, khi những làn gió lững thững đi ngang những khu rừng, những sườn đồi, vòng tay ôm hết hương hoa dại hồn nhiên nở bốn mùa; gió lại về bên Em – nàng Thơ cổ tích, ướp tất cả mùi hương nhẹ nhàng dễ thương ấy lên mái tóc đang bay tung theo mây trời lãng đãng.</p>



<p>Thi nhân ai mà không ước ao nương náu mái tóc thơm hương ấy. Niềm ước ao gửi trọn vào câu thật đẹp và thật thơm:</p>



<p><em>“Ngày của Tình Yêu qua mau. Ôm chặt, thời gian vẫn mất. May ghê còn hương tóc mật! May ghê còn bờ vai thon…</em></p>



<p><em>Vẫn là suối tóc thơm hương, vẫn là bờ vai muốn cắn. Thời gian là mưa là nắng, mất còn một thoáng mà thôi!</em></p>



<p><em>Người yêu tôi ngước mặt lên, tóc thơm, thơm lừng gió Tết…</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em>&nbsp;</em><strong>(Cuối Ngày Valentine)</strong></p>



<p><br>Bất cứ lúc nào, từ thuở thanh xuân cho tới khi thời gian rắc phấn lên mái đầu, vẫn cứ dịu dàng những khoảnh khắc thơm hương:</p>



<p><em>“Nhớ chứ chiều xưa trường Thủ Ðức, vơi đầy con mắt mặt hồ Thu, em chờ tôi áo còn in nếp, còn cả mùi thơm của giấc mơ&#8230;”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;<strong>(Trời Trở Gió Rồi Thu Ðã Sang)</strong></p>



<p><em>“Bởi tóc em thơm lừng gió. Em ơi có biết gì không? Anh ôm trọn mặt trời hồng đặt lên má em và ngắm.”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;<strong>(Mở Ðầu Dòng Thơ Lãng Mạn)</strong></p>



<p>Và cứ thế, “<em>anh vuốt tay em, ngón nào không mướt? Anh vuốt tóc em có sợi nào không thơm?”</em></p>



<p>Nét đẹp của hoa dại kín đáo, tinh tế như thiếu nữ Đà Lạt; thật nhạy cảm lắm mới nhận ra mùi hương thầm của từng loài hoa nở ven suối vắng hay trên vách đá cheo leo kia. Chút hương nhẹ nhàng thoáng bay theo làn tóc người em phố núi mù sương để lòng ai mãi hoài nhớ thương:</p>



<p><em>“Anh yêu em, yêu với một lòng lãng mạn, anh làm thơ cho Đà Lạt dễ thương, làm thơ cho em dù anh biết anh không còn / cô bé học trò tóc thề thơm gió núi…</em></p>



<p><em>…</em><em>&nbsp;</em><em>không dừng lại bờ môi em chút! Người ta sống ở đời, người ta mơ Hạnh Phúc. Anh cảm ơn em, Đà Lạt thơm tho, từng sợi tóc em anh nhớ tự bao giờ, em Đà Lạt mà lòng em rất Huế!”</em></p>



<p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</strong><strong> </strong><strong></strong><strong> </strong><strong></strong><strong>(Ai Biểu Em Là Vầng Trăng Trước&nbsp;Ngõ)</strong></p>



<p>Hương ấy, sắc ấy chính là linh hồn của Đà Lạt. Mỗi ngày qua đi, linh hồn thầm thì những lời yêu thương bất tận, rất thẳm sâu và rất chân thành.</p>



<p><em>“Hoa đào rụng trắng bàn tay tôi phấn/ Hoa đào thơm lừng má tiểu thơ/</em><em><br></em><em>Tôi nhớ sao Đà Lạt sương mờ/ Hai cây đào trước ngõ nhà em tôi đi qua đi lại.”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em>&nbsp;</em><strong>(Mùa Hoa Đào)</strong></p>



<p><em>“Nụ hoa quỳ đầu mùa của tháng Mười Đà Lạt tỏa hương thơm bát ngát, tôi hái tặng cho nàng…”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><strong>(Bài Thơ Này Chừng&nbsp;Đó)</strong></p>



<p><em>“Trong một tháng Giêng thôi/ Ba lần hoa đào nở/ Trời thơm mùi nhung nhớ/ Đất thơm mùi chân sen…”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><strong>(Hai Bờ Đường Xanh Cỏ)</strong></p>



<p><br>Có những mùi hương rất quen mà cũng rất lạ theo gió lạc về khiến tôi rưng rưng xúc động. Tôi gọi tên là mùi Quê Hương</p>



<p>Đó là chén cơm thơm mùi gạo mới:</p>



<p><em>“Buổi chiều. Mới đã hoàng hôn. Những con quạ đậu hoảng hồn bay đi. Chúng ta vừa nói chuyện gì? Hình như không có chuyện chi để buồn? Khói chiều thơm ngát chén cơm.”</em></p>



<p><strong><em><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em></strong></em></strong><strong><em><strong><em> </em></strong></em></strong><strong><em><strong><em></em></strong></em></strong><strong><em><strong><em> </em></strong></em></strong><strong>(Buổi Chiều)</strong></p>



<p>Hay là một món ăn thật quen thuộc:</p>



<p><em>“Khi bạn vào nhà, ôi quá thơm?&nbsp; Cái gì em nhỉ, chẳng là cơm, anh nghe ngào ngạt hương Đà Nẽng,&nbsp; nghe có cái gì thương quá thương!</em></p>



<p><em>&nbsp;Vợ dắt chồng đi vào bếp,&nbsp; ngó:&nbsp; Một nồi mì Quảng, chịu chưa chàng? Khói bay thơm phức mùi tôm ruộng và thúng mì tươi vàng rất vàng.”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em></em><em>&nbsp;&nbsp;</em><strong>(Mì Quảng Hàm Thụ)</strong></p>



<p><br>Buồn dâng nhè nhẹ với chút hương cà phê hòa chung mùi thơm khói thuốc đang được thả từng vòng tròn vào khoảng không vô định:</p>



<p><em>“Ngồi một mình với ly cà phê.&nbsp;&nbsp;Mùi thơm của khói thuốc không dè hòa chung với khói cà phê bốc thơm suốt hành lang một vỉa hè…”</em></p>



<p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp; </strong><strong></strong><strong> </strong><strong></strong><strong> </strong><strong></strong>(<strong>Mỗi Một Người Đã Có Một Bơ Vơ)</strong></p>



<p>Bằng giác quan nào đây, để tôi có thể cảm nhận đầy đủ nhất, tinh tế nhất về các mùi hương trong im lặng và để thấy hồn mình cũng ngát thơm, một mùi thơm thật gần gũi và đầy thương yêu:</p>



<p>&nbsp;“<em>N</em><em>hớ quá cái mùi mồ hôi của cha vương vương nếp áo. Nhớ quá mẹ chao cái chảo chiên con một cái hột gà…</em><em></em></p>



<p><strong>(</strong><strong>Lật Trang Cổ&nbsp;Tích</strong><strong>)</strong><strong></strong></p>



<p>hay:<em></em></p>



<p><em>“Một thoáng cái hơi người lính cũ/ Còn thơm lên cả chiếc béret”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em>&nbsp;</em><strong>(Tàu Cau Gió Thổi)</strong><strong></strong></p>



<p>Cả niềm bâng khuâng&nbsp;khi&nbsp;“<em>Nghe mùi cỏ, mùi hoa, mùi lá, nhớ làm sao mùi ngõ tre làng…</em><em></em></p>



<p>(<strong>Hôm Qua Mưa Hôm Nay&nbsp;Nắng</strong><strong>)</strong><strong></strong></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p>Nhà Văn<strong>&nbsp;</strong>Hồ Đình Nghiêm đã nhận định như sau:</p>



<p>“<em>Giản dị trong phân trần, mộc mạc trong lý giải, dịu dàng trong phân bua. Đặc điểm thơ của Trần Vấn Lệ đều vậy cả…</em>&nbsp;<em>Em là nguyên cớ để lời thơ tìm đến, không đổi, dù Em có khi là một địa danh, một bến đò, một hàng cây, một khung cảnh, một chốn cũ. Và dĩ nhiên, Em còn đó là nàng thơ, là người tình duy nhất, một và chỉ một mà thôi</em>.”&nbsp;</p>



<p>&nbsp;Vâng, “Em” hay đơn giản hơn chỉ viết “M”, thi sĩ cũng chỉ có một, để ông viết tặng những câu thơ dịu êm mà nồng nàn.</p>



<p><em>“Anh tặng em Tình Yêu, dang tay ra, ôm nhé.&nbsp; Những bài thơ của Lệ một câu này, rất thơm&#8230;”</em></p>



<p>Câu cuối cùng trong bài “Những Bài Thơ Của Lệ”,<strong>&nbsp;</strong>được ông viết vào tháng 8. 2022 khiến người đọc bâng khuâng.</p>



<p>“<em>Anh tặng em Tình Yêu …”</em></p>



<p>“Em” trong thơ ông đặc biệt luôn thánh thiện, dễ thương và có lòng bao dung. Có lẽ vì vậy, chữ “Tình Yêu” ông đặc biệt viết hoa và cứ lan tỏa một mùi hương thơm ngát.</p>



<p><em>“</em><em>Em ơi mùa thơm hương phấn.&nbsp;&nbsp;Em phấn hương mùa Thơ anh!&nbsp;&nbsp;Anh xin làm chiếc lá xanh, em trăm năm là hoa nở.</em></p>



<p><em>&nbsp;Em ơi mùa thơm hơi thở, em kề bên anh phải không?&nbsp;&nbsp;Anh hỏi, hỏi trời mênh mông.&nbsp;&nbsp;Anh hỏi, lòng anh xúc động!</em></p>



<p><em>&nbsp;Em là hương hoa đời sống, anh còn sống được bao lâu?&nbsp;&nbsp;Quê người cỏ lợt vì sao?&nbsp;&nbsp;Đường xa chưa ngừng bước tới.</em></p>



<p><em>Phấn hương này không phải mới, từ ngàn kiếp trước có em, từ những bài Thơ rất duyên / anh làm cho người yêu quý.”</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em><em> </em><em></em><em> </em><em></em><em>&nbsp;</em><strong>(Em Ơi Mùa Thơm Em Thơm)</strong></p>



<p>Đúng vậy, phấn hương này không phải mới, mà đã có từ ngàn kiếp trước. Vì vậy mà từ những bài Thơ rất duyên cứ ngào ngạt thơm mùi tóc cũ, ngọt ngào thơm mùi cánh đồng lúa quê nhà, dạt dào thơm mùi gió mùi nắng… Hương thơm cứ tỏa lan, tỏa lan vào tâm hồn mỗi người yêu quý và đến với Thơ Trần Vấn Lệ.</p>



<p>Tôi biết, tôi tin ông có nhiều tri âm. Bởi Thơ ông dễ đọc, dễ thấm và dễ thương. Khi đã thương Thơ, người ta sẽ tìm thấy sự đồng điệu. Khi đã có sự rung động tinh tế, chân thành và trong sáng, người ta còn có thể lắng nghe trái tim mình nói – nói những lời thơm tho, đẹp đẽ.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; &nbsp; Dalat, 10/2022</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong><em><strong><em>Nguyễn Thiên Nga</em></strong></em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-09-07 22:35:21 by W3 Total Cache
-->