<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Góc Văn &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/category/goc-van/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 07 May 2026 12:40:18 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.5</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>Góc Văn &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Hoàng Thị Bích Hà: “TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO”</title>
		<link>https://t-van.net/hoang-thi-bich-ha-trau-an-mot-dong-ma-con-doi-con-no/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Hoàng Thị Bích Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 08 May 2026 06:23:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88972</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh (Tác Giả gởi) Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/hinh-mh.jpg?strip=all&w=2560"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="650" height="827" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/hinh-mh.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88973" style="width:380px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/hinh-mh-236x300.jpg 236w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/hinh-mh.jpg?strip=all 650w" sizes="(max-width: 650px) 100vw, 650px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh (Tác Giả gởi)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả.</p>



<p>Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.</p>



<p>Sáng hôm sau, ông ngoại gọi điện sang bảo:</p>



<p>-Con có vô Sài Gòn thì tới nhà của cậu Hải mà trọ. Nói với cậu ấy, cho cháu ở nhờ để đi học.</p>



<p>Như Nguyệt đáp:</p>



<p>&#8211; Dạ thôi ba, để con đưa cháu vô rồi tính.</p>



<p>Cúp máy, chị vẫn ngồi yên một lúc lâu. Thẫn thờ nhìn xa xăm, lòng bỗng đau như chạm vào quá khứ.</p>



<p>Nghe chị kể, tôi ngạc nhiên:</p>



<p>-Có sẵn nhà đó, sao không cho cháu ở, đỡ được bao nhiêu tiền trọ?</p>



<p>Nguyệt không trả lời ngay.</p>



<p>Nụ cười trên môi chị chợt tắt. Một khoảng lặng rơi xuống. Chị nhìn ra ngoài sân, nơi có cây cau thấp, thân lấm tấm những vết sẹo cũ của thời gian và bão tố. Chị nói với tôi:</p>



<p>&#8211; Không dễ thế đâu, nàng ơi.</p>



<p>Tui mừng vì con đậu đại học tốp đầu, chất lượng. Mừng! Nhưng lòng cũng đầy lo lắng. Nỗi lo cũng lớn dần theo từng bước chân con sắp đi xa. Tiền trọ, tiền ăn, tiền học&#8230;Nhưng tui sẽ cố gắng lo cho con.</p>



<p>Chỉ lo những ngày con đi xa, ấm lạnh không có mẹ bên cạnh. Nhưng có lẽ để con ra với đời mới mau trưởng thành.<br><br>Những năm tháng tuổi thơ nghèo khó chợt ùa về.<br></p>



<p>Rồi rồi chị kể, chậm rãi như lần giở lại từng lớp ký ức đã cũ mà chưa hề nguôi.</p>



<p>-Ba tui… ổng đã bỏ mẹ con tui từ khi tui mới hai tuổi, anh Hai lớn nhất cũng mới mười tuổi, chị ba 5 tuổi, em trai nhỏ nhất mới ba tháng tuổi. Ông theo người đàn bà khác. Lúc ấy, mẹ tui mới ba mươi tuổi, Một mình mẹ dắt bốn đứa con về quê ngoại Phong An (cách Huế chừng hai mươi cây số) sống lay lắt bằng nghề ruộng, rẫy.</p>



<p>Về làng quê cũng nghèo. Mẹ cực khổ nuôi con bằng rau cháo qua ngày. Anh em tui cố gắng học, nhưng học được chừng nào hay chừng ấy, chứ không thể tới bờ tới bến. Anh Hai học hết lớp chín đành nghỉ, ở nhà làm phụ mẹ nuôi em. Chị Ba gắng giỏi lắm cũng chỉ đến lớp mười một rồi xin đi làm công nhân. Còn tui, học hết phổ thông, đành gác lại giấc mơ đại học, đi học may để mưu sinh. Đứa em út chọn con đường ngắn hơn: học trung cấp thú y rồi ra làm ở trạm xã. Còn cha tui, như một con nước khác chảy về phía đời sống của riêng mình.</p>



<p>Ông là một sĩ quan. Sau biến cố năm 1975 đi “cải tạo” hơn ba năm. Trở về, việc đầu tiên ông làm là tìm lại người tình của ổng. Rồi ông tìm mẹ tôi để nói phải trái về việc kết thúc. Cuộc ly hôn chóng vánh chưa được bao lâu cũng vừa kịp cho một hành trình khác: sang Mỹ theo diện HO cùng người đàn bà đã khiến ông rời đi năm xưa. Rồi ba tui dắt vợ mới của ổng qua Mỹ.</p>



<p>Ngày rời Huế để vào Saigon, ông mang theo cả va li tiền. Còn vợ cũ và bốn đứa con thì ở lại, trắng tay.</p>



<p>Từ đó, ổng cắt liên lạc với mấy mẹ con.</p>



<p>Mẹ tui một mình nuôi con trong cảnh khó nghèo. Ngày xưa, ba đi lính, gia đình theo chân ổng. Có con thì khai sinh để được hưởng lương con. Mẹ chỉ việc nội trợ, chăm sóc ông bà nội và các con. Vậy mà đùng một cái, ông bỏ ngang, chia tay vợ con khi đã tìm được tình yêu mới. Từ bữa nớ, tụi tui không còn nằm trong phần đời của ba tui nữa.</p>



<p>Mấy mẹ con dắt díu nhau về quê ngoại, sống tiếp trong thiếu thốn và nỗi buồn phụ bạc. Mẹ tui gầy như chiếc lá khô vì buồn, nhưng vẫn ráng làm lụng nuôi con. Mẹ bảo: các con là động lực sống của mẹ.</p>



<p>Mười năm sau, từ Mỹ ông trở về. Không phải để bù đắp, mà chỉ để thăm cha mẹ già. Bốn anh em Nguyệt được gọi lên. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, vài câu hỏi xã giao, rồi ai lại về với cuộc đời nấy.</p>



<p>Ổng chẳng hỏi gì đến mẹ tui. Rồi mấy năm sau, ổng về lại Huế mua đất, làm nhà. Ổng bảo: “Đi Mỹ vậy đủ rồi, nay về Huế dưỡng già.” Gia đình mới của ổng nay ở khu đô thị cao cấp An Cựu. Thằng con trai út của ổng với vợ sau là Thế Hải vừa đậu đại học năm ngoái, ổng liền bay vào Sài Gòn mua cho nó một căn nhà ngay quận Ba. Vì thế mà ổng mới bảo Thành Phong vô Sài Gòn xin ở nhờ cậu Hải.</p>



<p>Tui nghe mà im. Có những chuyện, nghe thôi là đủ.</p>



<p>Tui là con gái của ổng mà chẳng được ổng thương, nói gì đến cháu. Nên thôi! Biết rằng lúc này, sự giúp đỡ dù từ ai, nếu thật lòng cũng đều đáng quý. Biết là ở trọ thì phải tiền đóng, gạo góp mà ăn, chẳng dễ gì nhờ vả. Nhưng tui không thấy an toàn cho con.</p>



<p>Còn về phần tui, Như Nguyệt chậm rãi kể tiếp: tui học được, nhưng vì hoàn cảnh nên phải đi đường vòng. Sau phổ thông, tui đi làm thợ may để sống. Khi kiếm được chút đỉnh, tui mới thi vào Cao đẳng Sư phạm, thực hiện ước mơ làm cô giáo còn dang dở. Thực ra tui thích Đại học Sư phạm, khoa Sử, nhưng không dám mơ. Nghĩ rằng học cao đẳng cho nhanh, ba năm ra trường đi dạy. Rồi tui ra trường, xin được một trường huyện. Dạy được hai năm thì gặp anh Phạm Tiến, lúc đó đang làm thợ nhôm, xây dựng trường. Hai đứa quen nhau, một năm sau thì cưới.</p>



<p>Nhà Tiến ở Vĩ Dạ. Ba Tiến là thầy giáo về hưu. Mẹ chồng đã mất. Trong nhà còn mấy cô chị và em chồng, người làm giáo viên, người làm y tế cộng đồng. Chỉ có Tiến học chưa xong 12, nghỉ ngang đi học thợ nhôm. Tiến hiền, nhưng vô tâm. Đi làm xa, nửa năm mới về, khi đưa tiền, khi không. Tuy nhiên, anh ta có một ưu điểm: không gái gú, chỉ nhậu thôi. Còn mấy mụ o chị em chồng thì do dảnh lắm. Khó tính, hay kiếm chuyện. Bố chồng cho vợ chồng tui một miếng đất độ năm mươi mét vuông sau vườn, xây cái nhà để ở, nhưng không cho chủ quyền. Muốn ở thì ở, chứ mua bán cầm cố là không được.</p>



<p>Mẹ chị vẫn ở quê, ngày một yếu đi. Như Nguyệt đều đặn chạy xe về thăm. Năm ngoái, mẹ chị trải qua mấy cơn thập tử nhất sinh. Người cha năm xưa có đến bệnh viện một lần, trước khi bà mất đúng một ngày.</p>



<p>Mẹ mất, chị như mất cả bầu trời. Chị thương mẹ lắm! Nếu không có mẹ chèo chống nuôi con, bốn anh chị em bây giờ ra sao? Khi cha đã bỏ mẹ, thì đồng nghĩa với việc ổng cũng bỏ luôn con:</p>



<p>-Có người làm cha vẫn có trách nhiệm nuôi con, nhưng ba tui thì không (chị kể). Trong khi ba đứa con của ổng với vợ sau sống êm ấm như trên nhung lụa.</p>



<p>Nguyệt cười, mà ánh mắt buồn, nhìn xa xăm như ngược về miền ký ức:</p>



<p>Chị nhìn tôi, giọng trầm xuống:</p>



<p>-Nàng thấy đó, con ổng mới đậu đại học Sài Gòn, ổng tức tốc bay vô mua nhà cho ở liền. Còn tui, cũng là con ổng nhưng không có cái phước ấy.</p>



<p>Nhớ một câu nói của dân gian có câu: “Trâu ăn một đồng mà con đói, con no.” Nghịch lý là vậy!</p>



<p>Sau mấy năm, gặp lại chị kể: &#8220;con trai đầu của tui Thành Phong học xong Đại học Bách khoa, có việc làm ổn định tại Vũng Tàu. Con gái út, Bích Nguyệt cũng rất giỏi, tốt nghiệp Đại học Ngoại thương Sài Gòn, nay làm ở quận Ba. Tui vẫn đi dạy. Chồng tui vẫn đi làm thợ ở tỉnh&#8221;.</p>



<p>Tôi mừng cho chị, xuất thân đáng lẽ không đến nỗi côi cút, vậy mà cũng lao đao. May mà còn có mẹ!</p>



<p>Như Nguyệt đảm đang, chịu khó như mẹ. Và bây giờ, trời không phụ lòng người: các con đã thành công.</p>



<p>Hiện nay, gia đình ba Như Nguyệt vẫn ở cùng thành phố với nàng ấy, nhưng cha con ít gặp. Nói đúng hơn, có gặp thì cũng vì lý do nào đó chứ chẳng mặn mà gì.</p>



<p>Năm ngoái, tôi về Huế, Như Nguyệt dẫn tôi lên nhà nội (ở phía chùa Linh Mụ trên cách chừng nửa cây số). Chúng tôi thăm lại mảnh vườn xưa. Ông bà nội đã qua đời. Bên cạnh nhà nội là căn nhà của mẹ con Như Nguyệt hồi nhỏ, lúc ba chị chưa bỏ đi và mẹ chị và ba anh em chưa dạt về nhà ngoại. Nay nhà cửa xuống cấp, chỉ còn mảnh vườn với vài cây cối. Thỉnh thoảng, Như Nguyệt lên cuốc cỏ, chặt lá dong về gói bánh, khi thì chặt chuối ba lùn về dú chín cho con ăn. Chị bảo:</p>



<p>-Tuần trước, tui có gặp ba tui cũng lên vườn chặt buồng chuối đem về cho vợ con ổng.</p>



<p>Hai cha con đứng cùng một vườn.</p>



<p>Chào nhau mấy câu.</p>



<p>Rồi người này quay lưng, người kia cúi xuống chặt tiếp buồng chuối.</p>



<p>Như chưa từng là ruột thịt của nhau.</p>



<p><em>Sài Gòn, ngày 10 tháng 4 năm 2026</em></p>



<p><strong>Hoàng Thị Bích Hà</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Hạ Vi: KẺ TỬ THƯƠNG TRƯỚC NHẤT/CON VOI TRONG PHÒNG/TRÒ CHƠI CỦA CON TỐT</title>
		<link>https://t-van.net/tran-ha-vi-ke-tu-thuong-truoc-nhat-con-voi-trong-phong-tro-choi-cua-con-tot/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Hạ Vi]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 08 May 2026 06:22:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Trần Hạ Vi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88858</guid>

					<description><![CDATA[Betrayed &#8211; Tranh: Matthew Dorabiala, United Kingdom (Nguồn: www.saatchiart.com) KẺ TỬ THƯƠNG TRƯỚC NHẤT Nga &#8211; Ucraina Chiến trường giữa địch và ta Bom đạn là thật Máu và nước mắt là thật Hy vọng tự hào tủi nhục thất vọng căm thù là thật Giữa những làn thông tin những đám khói mù mịt [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/betrayed.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="713" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/betrayed-713x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88859" style="width:483px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/betrayed-209x300.jpg 209w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/betrayed-713x1024.jpg?strip=all 713w, https://cdn.t-van.net/2026/05/betrayed-768x1103.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/betrayed.jpg?strip=all 770w" sizes="(max-width: 713px) 100vw, 713px" /></a></figure>



<p><em>Betrayed &#8211; Tranh: Matthew Dorabiala, United Kingdom (Nguồn: www.saatchiart.com</em>)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KẺ TỬ THƯƠNG TRƯỚC NHẤT</strong></p>



<p>Nga &#8211; Ucraina</p>



<p>Chiến trường giữa địch và ta</p>



<p>Bom đạn là thật</p>



<p>Máu và nước mắt là thật</p>



<p>Hy vọng tự hào tủi nhục thất vọng căm thù là thật</p>



<p>Giữa những làn thông tin những đám khói mù mịt</p>



<p>Kẻ tử thương trước nhất</p>



<p>Bao giờ cũng là</p>



<p>sự thật</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CON VOI TRONG PHÒNG<br></strong><br>(cho L. và nhiều người khác)<br><br>Khi bạn có thể viết thật nhiều về đổi mới<br>Về tự do và phát triển<br>Về tinh thần tự hào dân tộc<br>Nhưng có một con voi to đùng trong phòng<br>Ai cũng thấy nhưng bạn phải né đi<br>.<br>Ai cũng phải đi vòng qua con voi ấy<br>Và phải vờ như không thấy<br>Từ KOL nổi tiếng<br>Đến những Facebookers bình thường như chúng ta<br>.<br>Có rất nhiều luận điệu được sinh ra<br>Có rất nhiều rào chắn được sinh ra<br>Để bảo vệ con voi ấy<br>Những người hiểu rõ đều né tránh<br>Những người hiểu lờ mờ đều né tránh<br>Những người không hiểu cũng né tránh<br>Để được yên thân<br>.<br>Tôi cũng né tránh<br>Nên phải gọi nó là con voi<br>Và thay vì gọi tên một cách thẳng thắn<br>Tôi phải đi viết thơ tình<br>Với một người yêu tưởng tượng<br>Cũng để được yên thân&#8230;<br><br><em>31.08.2025</em></p>



<p><strong>TRÒ CHƠI CỦA CON TỐT<br></strong><br>Chúng ta là những con tốt thí trên bàn cờ<br>Đất nước ta là một con tốt thí trên bàn cờ<br>Ukraine là một con tốt thí trên bàn cờ<br>Của những siêu cường<br>Của những hệ tư tưởng<br>Đối kháng, đấu tranh, tiêu diệt và xâm thực<br>Quá trình miên miên không dứt<br>.<br>Những nền văn minh khởi lên, phát triển<br>Suy vong và lụi tàn<br>Em nói:<br>Chúng ta là những con tốt thí<br>Phận mình nhỏ nhoi hơn hạt cát<br>Cố gắng thế nào cũng chẳng thể đổi thay<br>.<br>Anh nói:<br>Em hãy ngồi đây và làm thật tốt việc của mình<br>Biết đâu có một ngày<br>Trái táo rơi trúng đầu<br>Và mọi chuyện tốt dần lên<br>Cả nhân loại được nhờ<br>Biết đâu có một ngày<br>Em gặp một ông thật rậm râu<br>Nói những giáo điều viễn vông<br>Mà sau này mấy tỷ người tin chết sống<br>Và đánh nhau không ngừng<br>.<br>Cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác<br>Mãi mãi, luôn luôn<br>Vì cả hai tồn tại trong mỗi con người<br>Trừ các bậc Chúa trời, Phật thánh và bồ tát<br>.<br>Em hãy tĩnh tâm sẽ thấy miền an lạc<br>Nhẹ hít làn khí trời<br>Ngắm một đóa hoa tươi<br>Sẽ thấy thiện lành nơi nơi<br>.<br>Những con tốt cũng có quyền được chơi&#8230;<br><br><em>23.08.2025</em><br><br></p>



<p><strong>Trần Hạ Vi</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>NGUYỄN AN BÌNH: NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI/TIẾNG DẾ TRONG SÂN TRƯỜNG</title>
		<link>https://t-van.net/nguyen-an-binh-nhu-mau-phan-bang-roi-tieng-de-trong-san-truong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn An Bình]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 08 May 2026 06:14:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ nguyễn an bình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88968</guid>

					<description><![CDATA[Trường Trung Học Phan Thanh Giản (Cần Thơ &#8211; 1970s) NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI Rồi một ngày tôi gởi lại trường xưa Viên phấn trắng đã mòn theo năm tháng Trong giọt nắng nghe thơm từng lời giảng Sáng long lanh ngời ánh mắt trẻ thơ. . Ươm cho em trên trang viết học [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/truongPhanThanhGian_xua-1024x900-1.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="1024" height="900" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/truongPhanThanhGian_xua-1024x900-1.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88970" style="width:534px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/truongPhanThanhGian_xua-1024x900-1-300x264.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2026/05/truongPhanThanhGian_xua-1024x900-1-768x675.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/truongPhanThanhGian_xua-1024x900-1.jpg?strip=all 1024w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure>



<p><em>Trường Trung Học Phan Thanh Giản (Cần Thơ &#8211; 1970s)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI</strong></p>



<p>Rồi một ngày tôi gởi lại trường xưa</p>



<p>Viên phấn trắng đã mòn theo năm tháng</p>



<p>Trong giọt nắng nghe thơm từng lời giảng</p>



<p>Sáng long lanh ngời ánh mắt trẻ thơ.</p>



<p>.</p>



<p>Ươm cho em trên trang viết học trò</p>



<p>Giấc mơ đẹp thêm nhiều điều mới mẻ</p>



<p>Chân bước tiếp tình yêu thời tuổi trẻ</p>



<p>Để dòng sông thương mãi một con đò.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi lặng yên nhìn cửa lớp ngẩn ngơ</p>



<p>Tìm dấu vết bên tường vôi loang lở</p>



<p>Tiết học cuối lời yêu thương bỏ dở</p>



<p>Gốc phượng già lặng lẽ đứng trong mưa.</p>



<p>.</p>



<p>Rồi một ngày tôi trở lại trường xưa</p>



<p>Thầy giáo cũ nhìn cái gì cũng lạ</p>



<p>Hành lang nhỏ rơi thêm vài chiếc lá</p>



<p>Thơ thẩn tìm từng khuôn mặt thân quen.</p>



<p>.</p>



<p>Ngôi trường một thời tôi nhớ tôi quên</p>



<p>Bàn học cũ ngỡ ngàng nghe tiếng mọt</p>



<p>Bên cửa sổ còn đâu lời chim hót</p>



<p>Qua bao mùa mái ngói đã rêu phong.</p>



<p>.</p>



<p>Giấc mơ xưa trôi lạc tựa nhánh sông</p>



<p>Tuổi đã trắng rơi như màu phấn bảng</p>



<p>Áo cũng bạc sờn bâu cùng năm tháng</p>



<p>Chiếc giày mòn mưa nắng chợt hư hao.</p>



<p>.</p>



<p>Em của tôi phiêu dạt ở phương nào</p>



<p>Lá bàng rụng trong ngày thoi thóp gió&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Tôi thương ai vấn vương bờ vai nhỏ</p>



<p>Nhớ một thời phấn bảng đã rơi theo.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TIẾNG DẾ TRONG SÂN TRƯỜNG</strong></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *Nhớ về Trường Phan Thanh Giản-Cần Thơ</em></p>



<p>Còn đâu nữa hình hài ngôi trường cũ</p>



<p>Tuổi trăm năm thôi những bước đi về</p>



<p>Bao vạt nắng in trên màu rêu phủ</p>



<p>Tiếng thở dài chạy trong gió lê thê.</p>



<p>.</p>



<p>Bạn ra đi vào mùa hè đỏ lửa</p>



<p>Không hẹn về trong khói lửa chiến tranh</p>



<p>Tôi rời trường vào mùa thu năm ấy</p>



<p>Thả một đời trong vây khổn áo cơm.</p>



<p>.</p>



<p>Em cánh én bay qua mùa dông bão</p>



<p>Vẫn thơm hoài màu áo lụa hoàng hoa</p>



<p>Nghe nỗi buồn rớt trên tàn phượng cũ</p>



<p>Vòm mái cong loang loáng bóng chiều pha.</p>



<p>.</p>



<p>Đường Ngô Quyền lá bay giờ tan học</p>



<p>Tóc hoàng kim thơm áo trắng ngày xưa</p>



<p>Bao dâu bể &nbsp;hằn lên bờ tóc rối</p>



<p>Có tìm nhau qua năm tháng nắng mưa.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi tiếng dế trong sân trường lạc lõng</p>



<p>Tìm hương yêu dưới gạch vỡ điêu tàn</p>



<p>Từng miếng ngói ôm vào lòng thấy ấm</p>



<p>Nhớ vô cùng bóng nhỏ cuối hành lang.</p>



<p><strong>NGUYỄN AN BÌNH</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Như Thương: VỖ CÁNH KIÊU HÙNG/TRANG SỬ THÁNG TƯ</title>
		<link>https://t-van.net/nhu-thuong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Như Thương]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 07 May 2026 06:56:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ như thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88946</guid>

					<description><![CDATA[NGHĨA TRANG CẦN THƠ 1973 VỖ CÁNH KIÊU HÙNG Viết tặng bạn VTChung&#160;(Người trong thơ và hình)Để bạn&#160;Tưởng nhớ Người Tình&#160;đã&#160;gãy cánh tại Bmt 1973 Đất Bazan ôm Anh ngày lặng gióGiữa đạn bom người gãy cánh thiên thầnEm chờ Anh &#8211; giờ mộ anh xanh cỏVẫn yêu Anh như thuở đã rất gần.Tà áo [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="480" height="640" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88947" style="width:373px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image-225x300.jpg 225w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image.jpg?strip=all 480w" sizes="(max-width: 480px) 100vw, 480px" /></a></figure>



<p><em>NGHĨA TRANG CẦN THƠ 1973</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>VỖ CÁNH KIÊU HÙNG</strong><strong></strong></p>



<p><em>Viết tặng bạn VTChung&nbsp;(Người trong thơ và hình)<br>Để bạn&nbsp;Tưởng nhớ Người Tình&nbsp;đã</em><em>&nbsp;</em><em>gãy cánh tại Bmt 1973</em></p>



<p><br><br>Đất Bazan ôm Anh ngày lặng gió<br>Giữa đạn bom người gãy cánh thiên thần<br>Em chờ Anh &#8211; giờ mộ anh xanh cỏ<br>Vẫn yêu Anh như thuở đã rất gần<br>.<br>Tà áo đen, ngày giỗ đầu: Em khóc<br>Tóc thanh xuân, nay buông thả lưng chừng<br>Vòng tay ai sau lưng Em &#8211; vóc ngọc<br>Mất Anh rồi, Em mắt lệ rưng rưng<br>.<br>Nghĩa trang buồn hay lòng Em tan nát<br>Mối tình đầu &#8211; Mình chưa hẹn trăm năm<br>Anh ở đâu, có nghe lời Em hát<br>Bản tình ca &#8211; Tạ bia mộ: Anh nằm<br>.<br>Và từ đó… trong lòng Em tang trắng<br>Anh đi xa &#8211; chim vỗ cánh kiêu hùng<br>Ai bên Em những ngày mưa, ngày nắng<br>Dỗ dành Em … Ta ly biệt nghìn trùng</p>



<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image-1.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="421" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image-1.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88948" style="width:477px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image-1-300x197.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image-1.jpg?strip=all 640w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></a></figure>



<p><br><strong>TRANG SỬ THÁNG TƯ</strong></p>



<p>Tháng Tư mưa &#8211; lệ rơi cho vận nước</p>



<p>Cho mệnh người chao đảo giữa thăng trầm</p>



<p>Cho người chết không mộ phần ơn phước</p>



<p>Vội vùi thây và người sống khóc thầm</p>



<p>Tháng Tư xưa &#8211; máu thấm sâu đất lạnh</p>



<p>Người lính trận giữa vây khốn tứ bề</p>



<p>Vẫn bất khuất, ngạo nghễ. Hồn Di Ảnh</p>



<p>Máu tràn tim: Giữ vẹn một lời thề</p>



<p>Tháng Tư ấy không lời kinh cầu nguyện</p>



<p>Không một lần vĩnh biệt đã ly tan</p>



<p>Giữa tuyệt lộ, giao thông hào, chiến tuyến</p>



<p>Vẫn hiên ngang &#8211; thà chết không đầu hàng</p>



<p>Quân trường xưa không dạy điều hàng giặc</p>



<p>Không dạy điều buông súng để toàn thây</p>



<p>Nghiêm lệnh ấy, dẫu quân thù đối mặt</p>



<p>Vẫn oai hùng tiến theo hướng cờ bay</p>



<p>Tháng Tư xưa nay trở thành quá khứ …</p>



<p>Trang sử nào dám xóa dấu chiến tranh?</p>



<p>Vẫn còn đấy &#8211; đầy ắp những dòng chữ</p>



<p>Giặc Bắc Phương giết hại vạn dân lành</p>



<p>Đầy uất hận và trăm nghìn oan nghiệt</p>



<p>Cuộc binh đao: Ai thua thắng? Súng buông&#8230;</p>



<p>Hai thế hệ &#8211; biết bao điều chưa biết</p>



<p>Viết đi anh: Một trang sử đau buồn …</p>



<p><strong>Như Thương</strong></p>



<p><em>(Tưởng niệm Quốc hận 1975-2026)</em><em></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ái Điểu: TÌNH CA XÓM TRỌ</title>
		<link>https://t-van.net/ai-dieu-tinh-ca-xom-tro/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Ái Điểu]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 07 May 2026 06:35:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Ái Điểu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88912</guid>

					<description><![CDATA[Tranh: Lytan Man (Trích THƠ ÁI ĐIỂU &#8211; Sắp Xuất Bản) Đi anh thoát khỏi xóm ở trọ này những mái nhà tole nát nhàu hầm hực mùa nắng những bức tường loang lỗ ẩm mốc mùa mưa những cống rảnh sình đen, ngõ hẹp nhớp nhơ bãi rác khổng lồ ngoại ô thành phố [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/ygo4Sk7d-image001.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="728" height="960" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/ygo4Sk7d-image001.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88913" style="width:488px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image001-228x300.jpg 228w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/ygo4Sk7d-image001.jpg?strip=all 728w" sizes="(max-width: 728px) 100vw, 728px" /></a></figure>



<p><em>Tranh: Lytan Man (Trích THƠ ÁI ĐIỂU &#8211; Sắp Xuất Bản)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Đi anh</p>



<p>thoát khỏi xóm ở trọ này</p>



<p>những mái nhà tole nát nhàu hầm hực mùa nắng</p>



<p>những bức tường loang lỗ ẩm mốc mùa mưa</p>



<p>những cống rảnh sình đen, ngõ hẹp nhớp nhơ</p>



<p>bãi rác khổng lồ ngoại ô thành phố</p>



<p>ngọn đèn đường hắt hiu soi nhày nhụa thịt da</p>



<p>*_</p>



<p>Đi anh</p>



<p>thoát khỏi phòng trọ này</p>



<p>gối chăn rã rời mỏi mệt</p>



<p>cây đàn guitar phủ màn nhện dăng</p>



<p>Chúng ta đã bỏ qua những tháng năm tuổi trẻ</p>



<p>ở nơi đây</p>



<p>bỏ qua và quên lãng</p>



<p>*_</p>



<p>Thoát khỏi xóm trọ này</p>



<p>Bé Tám tức Diễm Như đi làm ôsin trên phố</p>



<p>bị lão chủ phó phòng dụ dỗ mang bầu</p>



<p>được bù mười triệu</p>



<p>nó lại trở về xóm trọ</p>



<p>Con Lan bỏ nghề làm đĩ</p>



<p>có chồng tận miền trung hai năm</p>



<p>bị mẹ chồng đuổi đi vì không thể có con</p>



<p>nó lại trở về xóm trọ</p>



<p>Thằng Sáu Sẹo cá độ đá banh</p>



<p>mắc nợ xã hội đen</p>



<p>đi cướp ngân hàng</p>



<p>nó thoát khỏi xóm trọ</p>



<p>vào tù ở sáu năm</p>



<p>Xe bảy chỗ tung chết chú Ba Đờn Kìm</p>



<p>tuần qua</p>



<p>Văn Thiên Tường tử nạn bên xấp vé số</p>



<p>con tiểu thơ mặc áo lòi vú đền hai mươi triệu</p>



<p>tro cốt cây đờn kìm thoát khỏi xóm trọ</p>



<p>về tắm trong lòng con kênh quê xưa</p>



<p>*_<br></p>



<p>Chúng ta đã ở đây quá lâu</p>



<p>ôm nhau an ủi</p>



<p>Chúng ta</p>



<p>loài động vật nhẫn nhục</p>



<p>có thể cấu xé đồng loại</p>



<p>mà cụp đuôi dưới tay bọn chủ trò</p>



<p>Có nhiều khi</p>



<p>em muốn làm người gian ác</p>



<p>để thoát khỏi nơi này</p>



<p>muốn hụp sâu trong khoái lạc tạm thời</p>



<p>để quên bế tắc trọn đời</p>



<p>Chúng ta làm người tử tế lâu rồi</p>



<p>có được gì đâu</p>



<p>Em thèm được khóc thật to</p>



<p>chảy thật nhiều nước mắt</p>



<p>Ngay cả dòng nước mắt</p>



<p>trôi niềm đau</p>



<p>cũng khô từ lâu</p>



<p>Ngay cả tiếng khóc cũng phải câm lặng</p>



<p>nghẹn ngào</p>



<p>.</p>



<p>Đi anh</p>



<p>thoát khỏi xóm ở trọ này</p>



<p>em thèm được ngửi mùi biển</p>



<p>thèm được dẫm chân lên bờ ruộng lầy</p>



<p>thèm được ôm ngực anh</p>



<p>nghe tiếng guitar</p>



<p>thèm được mang bầu</p>



<p>có thật nhiều con</p>



<p>Đi anh</p>



<p>đi theo giấc mơ</p>



<p>Chúng mình trồng phi lao trên cồn cát gió bay</p>



<p>dựng lại nhà từ đường</p>



<p>mái rơm của lúa</p>



<p>vách tre của rừng</p>



<p>đào ao thả cá</p>



<p>hái trái khổ qua nấu nồi canh</p>



<p>hát lời ca dao</p>



<p>nuôi an lành cho con cháu mai sau</p>



<p>.</p>



<p>Đi anh</p>



<p>thoát khỏi xóm trọ này.</p>



<p><strong>Ái Điểu</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (18)</title>
		<link>https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-18/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Ngộ Không Phí Ngọc Hùng]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 07 May 2026 06:32:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[Nhìn Lại Từ Sau Lưng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88910</guid>

					<description><![CDATA[KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11 KỲ 12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18 &#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; Đâu đó trở lại từ đầu…một lần tay phải đôi co với tay trái vì tôi muốn viết một truyện tình có thật cho ra hồn, tôi phải đi tìm một nhân vật [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="764" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung-764x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-83088" style="width:458px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung-224x300.jpg 224w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung-764x1024.jpg?strip=all 764w, https://cdn.t-van.net/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung-768x1030.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung-1146x1536.jpg 1146w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/Nhin-Lai-Tu-Sau-Lung.jpg?strip=all 1432w" sizes="(max-width: 764px) 100vw, 764px" /></a></figure></div>


<p><strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-1/">KỲ 1</a></strong> <a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-2/"><strong>KỲ 2</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-3/">KỲ 3</a></strong> <a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-4/">KỲ 4</a> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-5/">KỲ 5</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-6/">KỲ 6</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-7/">KỲ 7</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-8/">KỲ 8</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-9/">KỲ 9</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-10/">KỲ 10</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-11/">KỲ 11</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-12/">KỲ 12</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-13/">KỲ 13</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-14/">KỲ 14</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-15/">KỲ 15</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-16/">KỲ 16</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/ngo-khong-phi-ngoc-hung-nhin-lai-tu-sau-lung-17/">KỲ 17</a></strong></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KỲ 18</strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đâu đó trở lại từ đầu…một lần tay phải đôi co với tay trái vì tôi muốn viết một truyện tình có thật cho ra hồn, tôi phải đi tìm một nhân vật nữ cũng có hồn không kém. Như có túc duyên, cùng thời gian ấy, em lại “vay” tôi một cốt truyện cũng để viết chuyện tình. Cái khoảng thời gian gặp lúc mây chiều gió sớm ấy, tôi chẳng mảy may với: <em>“Rượu ngon, cái cặn cũng ngon – Thương em, chẳng luận chồng con mấy đời”.</em> Rõ ra lúc đó tôi chưa biết em mây xanh gió tím như thế nào…Rồi ra một ngày sáng mưa chiều tạnh, bỗng em như trên cây rớt xuống đất…một cái bịch như hoa rơi cửa Phật. Em tạo một vòng từ trường, từ tính quanh em. Tôi như con thỏ nhẩy vào từ trường này. Hai cực từ trường cách biệt tuổi tác đang rình mò nhau. Em cuốn mình nằm co, em trườn mình cựa quậy để quyến rũ con thỏ. Con thỏ ngu ngơ bị hút vào từ trường không gian, con thỏ nửa muốn…bỏ chạy bằng bốn chân, nửa muốn…nhẩy vào bằng hai chân. Vì biết trước sau gì cũng lăn vào tình trường, giống như lăn xả vào chốn trường văn trận bút, đầy ngộ nhận, đầy gió tanh mưa máu. Định thần lại và nhìn kỹ giống chuyện hồ ly tinh: Hóa ra em là…một con trăn vừa từ trên cây rơi xuống. Con thỏ cảm nhận được tia nhìn chăm chăm của con trăn thiết tha, nồng nàn và chỉ trong giây phút miên du nó bị thôi miên và cả hai hút phụt vào nhau. Em cuốn lấy con thỏ, khi vờn, khi buông. Con thỏ bị quay quay mòng mòng như lên đồng thiếp đến chóng mặt. Vậy mà con thỏ lăn quay ra yêu con trăn ngon lành đến…mờ người. Thế mới đau cái đầu.</p>



<p>&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Em thôi miên tôi không những bằng đôi mắt mà còn bằng cái lưỡi với những tiếp ngữ vận, mang âm hưởng tuềnh toàng đầy chanh cốm, cốm nhiều hơn chanh, nào là: <em>“Thiệt mờ.&nbsp; Người ta đã hứa rồi mờ”. &#8211;&nbsp; “Mai mốt gặp em, anh đừng thất vọng nha”. &#8211; “Em viết bài thơ này tặng anh nè” &#8211;&nbsp; “Em muốn em yêu anh nhiều cơ” – “Tại anh hay tại em đây hở ”</em>. Cùng dễ hiểu thôi: Một anh già như tôi gặp ngày dại nắng dại mưa đến với em chỉ là để che đậy nỗi buồn phiền nhạt nhòa trong buổi trời đất âm u ảm đạm, ít nắng nhiều mây. Nghĩ cho cùng, đếm trên đầu ngón tay thấy thời gian qua nhanh như chớp mắt nhưng cũng chậm như sên. Khi hạnh phúc thời gian qua mau. Khi đau khổ, thời gian dừng lại…Nay được có em, để cho mảnh đời lay lắt còn lại còn ý nghĩa, hay giản dị là để biết được những khoảnh khắc hạnh phúc mang mang. Tình yêu hay hoa tình vướng víu trong những ngày nắng quái chiều hôm, chẳng hẳn là cuộc tìm kiếm của anh già thiếu thốn những niềm vui thân xác. Có thể anh già như tôi đây đang muốn tìm lại những ảo ảnh của thời còn son trẻ hay hoa niên nằm tít mù cả chục năm về trước, của sinh lực bắt đầu lụi tàn, của cuộc phiêu lưu chẳng ai muốn nhắc đến, nhưng không ngòai ắt hẳn là cuối cùng bằng vào một chuyến viễn du không hẹn mà đến.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngồi buồn gãi gối nhẩm tính chuyện nhân gian lại nghĩ tới cái cảnh trong héo ngòai tươi của dăm cụ bạn già gần đây bị vêu mõm treo niêu một cách vô tội vạ. Rõ ra chỉ vì nhu cầu và khả năng &#8220;yêu&#8221; của cụ ông và cụ bà, mặc dù suy giảm theo tuổi tác mới đâu đó…tròm trèm trên năm mươi một chút. Nhưng vô duyên gì đâu vì tình trạng ông &#8220;còn&#8221;, bà &#8220;hết&#8221; trở thành dở khóc dở cười, chẳng là từ khi lên chức bà nội, bà ngoại, bà ngủ riêng để “có kiêng có lành”. Ông mon men sang với bà thì bị mắng vỗ là <em>“Già rồi, con cháu nó biết thì&#8230;”</em>, tình cảm ông, bà từ đó cũng nhạt dần. Về mặt sinh lý, sự kiện mãn kinh là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của bà. Nó đánh dấu thời điểm chấm dứt sản xuất estrogen từ hai buồng trứng. Sự thiếu hụt chất xúc tác khích dục này làm cho bà có tâm trạng không thoải mái. Cũng vì thiếu chất hormone tình yêu ấy, “cái đó” của bà co lại và khô, khiến cho việc “yêu” gặp khó khăn và tình dục trở thành cuộc “tra tấn” đối với bà. Thế là bà lảng tránh ông cho phải phép. Từ đấy, bà mang khuôn mặt u xì, cau có, suốt ngày lủng bủng vì ông…vô tích sự rồi đá mèo quèo chó.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông…cụ non mặt chằm bằm, lặng lẽ bỏ về giường mình, cả tháng tâm hồn không động đậy, dương vật buồn thiu. Mỗi ngày teo đi một ít giới tính, theo năm tháng ông lặng lẽ bị…tàn phế dục tình với khúc thịt co rút lại, sạm đi, quắt queo và trở thành phế phẩm. Xuân thu nhị kỳ gặp được hôm hưởng cơm thừa canh cặn của cụ bà để lại, khổ một nỗi là trên bảo dưới không nghe, như con giun đất, nó cứ chun choe nhét chẳng vào. Nào ông có vô tích sự gì cho cam, để rồi sáng, trưa, chiều, tối…ông thơ thẩn đi ra đi vào như con chó đói, còn đâu cái ngày tình tứ với tình tự <em>“Trông em buồn như con chó đói &#8211; Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”.</em> Ngẫm ra mới…chớm già chòm chõm một mình, như cá lòng tong mùa hè say nắng trong ao tù, cõi đời bèo nhèo như thịt trâu về chiều. Ông cám cảnh tuổi già đang đè nặng lên người và biết rằng mình đang tiến gần đến cái ảm đạm chiều tàn bóng xế.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế nên ông ngồi không tắm khô búng ghét, ông để cái đầu buông trôi về một khỏanh quá khứ cùng những dịu ngọt đi qua đời với những tiếc nuối. ông đắm chìm trong trầm tư mặc tưởng rồi suy nhược, lão hóa lúc nào chẳng hay. Mà cũng chẳng mấy ai hay ông đây rơi rớt lại từ thời Tây thuộc địa, ông cảm khái nỗi mất mát to lớn trong đời ấy nên thay vì ông nhìn cái giường, ông ngâm nga câu ca dao đầy trìu mến đầy gợi nhớ <em>“Anh về để áo lại đây – Đêm khuya em đắp gió tây lạnh lùng”. </em>Thì ông sầu đời<em> </em>ngồi buồn nhệu nhạo ba chữ tiếng Tây tiếng u: “Moi, je n’ai rien entre mes deux cuisses”, hiểu theo nghĩa là ông tự thán, tự than rằng… “Tôi chẳng còn gì nữa…giữa hai bắp đùi”. Và ông buồn đời … buồn đến sưng cả đít. Chán ngăn ngắt nhưng vẫn phải…buồn.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một ngày bà cúng quả quy y vào chùa tu hay lỡ quy tiên theo Bụt…Ông lui cui một mình được dăm tháng, trai quá năm mươi tuổi vẫn còn tơ, để rồi khát vọng cháy bỏng của ông là về quê nhà, nghe lóm là đàn bà, con gái mộc mạc như nhánh lúa nhánh khoai, êm đềm, lai láng như ao hồ, trong lành như ngọn gió sau hè. Thế là ông về cưới vợ như đám cưới chạy tang, sang lại bên này ăn ở chưa bén hơi bén rễ ông đã sập sùi gạt lệ ca bài <em>“Anh đã lầm đưa em sang đây”</em> để lại cho ông…“con tim rướm máu” nằm lăn lóc bên lề đường. Thói thường thì trâu già thích gặm cỏ non, mà cỏ mới nhú chồi xanh mơn mởn mấy ông mới chịu “gặm” và cứ ngỡ cái đám cỏ non kia sẽ cùng ông trâu già ca khúc hoan ca lạc thú <em>“Trâu ơi ta bảo trâu này, trâu ăn no cỏ, trâu…nằm với ta”.</em> Đâu ngờ cỏ non đâu không thấy, gặp cô cứng tuổi, thấy tòan gốc rạ, gặm muốn sưng lợi e hàm nên chịu đờI không thấu.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi không giống họ ở chỗ ấy. Vì lúc này tôi chưa…sức tàn lực tận.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mọi sự là nhờ em. Cũng may.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như một dấu ấn không rời tiềm ẩn trong tôi, em có khuôn mặt hoang hoang, rượi rượi làm nát lòng người trong những ngày vào thu. Em là dải đất khô lạnh không dấy nhiều trong tôi chút nóng hổi ban đầu mới gặp. Em gầy gò, mỏng manh như gái hơ hớ đang thì, nhưng lồng trong óc não là người đàn bà ngoài bốn mươi ở cái tuổi hồi xuân. Cái tuổi với những người đàn bà khác, chưa đói đã no con mắt, tung tẩy thế nào dám…có bốn chân giường gẫy một còn ba lắm chứ chẳng chơi…Vì ngẫu sự ấy tôi phải học khôn qua sách vở để em vào tôi bão hòa. Cùng nét mặt trầm cảm, hững hờ vậy mà lôi cuốn đến điên người, thổi thốc vào cơn bão tình hoan cảm. Vì chẳng khác gì em khô lạnh cùng những mùa đông qua đi, tôi cũng vậy, lâu lắm rồi miếng thịt đeo giữa háng tôi mốc meo tạnh nguội theo tháng, theo mùa. Em đã làm nó sống lại qua những chiều nhớ em đến căng cứng. Buổi tối với cảm giác đê mê phấn khích. Thay vì cạn sức tôi sung sức. Miếng thịt thừa đeo giữa háng bớt bèo nhèo vô duyên.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để chẳng quên mùi hương da thịt em tiết ra trong căn phòng tĩnh mịch với buổi sáng hôm nào, tôi như ngửi thấy hương thơm nửa trẻ thơ, nửa đàn bà. Ăn theo mùa ở theo tháng, mùa nào thức nấy, để tôi mê mẩn mùi hương của riêng em theo xuân, hạ, thu, đông. Mùi mồ hôi ngầy ngậy giữa hai khe ngực lúc chớm xuân với hai nụ hoa hàm tiếu. Mùi nách hở hang ngai ngái mới sang hè ngập nắng vàng. Mùi khói ám thoang thoảng như khói bếp lam chiều ở phía dưới những khi thu rơi, thu rụng. Mùi chân ẻo lả nhưng chóang ngập hơi hướng của em vào một ngày lập đông qua con đường tình em đi. Để rồi tôi chưa ngửi thấy mùi một ai có cái mùi thơm dịu, nhẹ thoảng qua, rồi quyện lẫn với nồng đậm gây gây nửa đàn bà, nửa con gái như em. Có cái gì vừa nồng nồng lại vừa ngòn ngọt lây lan trong tôi khiến tôi nhẹ hẳn, nhẹ hẳn và muốn bay lên. Muốn bay lên…thoang thoảng một mùi hương dịu dàng man mát. Tôi muốn bay lên…tôi đang bị ảo giác lấn lướt trong đầu với một thóang hương xưa, hay một chút hương thừa chăng? Nhưng tại sao ảo giác lại đến trong lúc này? Để tôi không tránh được nỗi bùi ngùi, nỗi cô chiếc tuyệt vọng của tuổi già đang rình rập quanh đây.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em và tôi cùng đi một chuyến đò: <em>“Em cứ tưởng khi mình già đi thì những cảm xúc, tình yêu sẽ cạn theo, nhưng không phải anh à. Em chỉ thấy tình yêu của em đối với anh càng ngày càng mãnh liệt. Tình yêu của anh làm cho con người của em như sống dậy, khao khát đuợc yêu thương. Và anh đã mang tình yêu màu nhiệm đến t</em><em>ư</em><em>ới mát tâm hồn em khô cạn. Em yêu anh nhiều lắm, anh có biết không?”.</em><em> </em>Sách vở dậy tôi rằng tình yêu của em cũng như ở những người đàn bà khác, sau một lần yêu không trọn vẹn, với họ tình dục khi nóng, khi lạnh, lúc nồng nàn lúc giá băng. Cái tấm tức sinh lý của một sự giao hoan lưng chừng nửa vời đến khó chịu, da họ buồn bực như lá chưa kịp xanh đã héo, như quả chưa chín đã khô, như người chưa lớn đã chớm già. Thà không có chồng, thà đừng ân ái, cái thứ ân ái <em>“thịt dần…thịt”</em> hay <em>“thịt nhồi…thịt”</em> là thứ ái ân họ ngán ngẩm nhất. Chỉ biết nhắm mắt cho xong đời. Sau những lần được đốt cháy ở thưở ban đầu, nay da thịt thôi đã hết sôi, ái ân khi đầy khi vơi. Đến một lúc nào đó cảm thấy thiếu vắng một bờ vai, cảm thấy mình cô đơn và khao khát một bến đỗ. Từ thất vọng, từ cay đắng, họ cố níu kéo một hy vọng nào đó, dù nó mỏng manh như sợi tơ thì vẫn cứ phải níu kéo. Biết làm sao…Nếu đã là người. Biết làm sao, họ hay em cứ phải đi tìm…Từ bến đò mới, em hay họ tìm ra những cái mới lạ trong một con người mới của chính mình. Và có cảm giác được chìm đắm trong mắt một người khác, được nhìn thấy ngay bản thân mình cũng mới mẻ không kém, đang được khám phá từ một người lạ nào đó. Hơn thế nữa, những đụng chạm đầu tiên với người đàn ông không phải chồng mình, họ thường bị xúc động ghê gớm và chẳng bao giờ quên niềm yêu nỗi nhớ. Khác hẳn những năm tháng buồn tẻ lẳng lặng đi làm, âm thầm đi ngủ, một mình thức dậy…</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ người dưng nước lã này, từ khuôn mặt mờ ảo như người vừa ở trong hàng thế kỷ chui ra, tạo trong em và họ một phản ứng sinh lý mà tôi tầm chương trích cú được ấy là cơ thể tăng adrenalline trong não bộ. Adrenalline là một hormone gây cảm xúc, tạo ra trạng thái nôn nao, say mê, nồng nàn. Đôi khi khiến họ chẳng thể kềm chế cảm xúc, trong đó có ham muốn gần gũi, vì vậy em cũng như họ, lúc nào cũng muốn sống mãi trong tình yêu. Đó là năng lượng hay sinh khí mãnh liệt của tình yêu, nó là sức mạnh hồi sinh, sức mạnh xoay ngược những vòng quay thời gian. Họ và em cảm thấy mình trẻ trung, nhìn vào gương thấy mình đẹp ra hay ít nhất ở một bộ phận nào đó của cơ thể lúc này thực sự có khác lạ, để thực sự quyến rũ ít nhất dưới mắt một người. Em xí xọn với mình nhiều hơn, lung linh, mơ mộng, khao khát. Khao khát đây không hẳn là dục vọng mà được chia sẻ, cùng thương, cùng nhớ. Chỉ những lúc lung linh như thế, người ta mới thực sự là mình.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cảm giác yêu và được yêu gây cho con người một nguồn năng lượng vô tận, sự xuất hiện nhiều doamine trong não bộ gần giống như tác dụng như ma túy. Nên có một phản ứng phụ dây truyền đầy phiền toái là trầm cảm quá liều, quá độ như đòi hỏi, u sầu, bối rối, khao khát nhớ và thương đến kiệt sức. Đặt người yêu mình lên cao quá, đôi khi quên cả bản thân mình, sợ mất người đó, cảm thấy thực sự trống rỗng khi không có người yêu ở bên cạnh. Nhất là sau những giây phút giao hoan ngập hạnh phúc với người tình hôm trước. Đàn bà hay em ngay ngày hôm sau rơi vào khoảng trống rỗng, hụt hẫng với cảm nghĩ sợ hãi nỗi hạnh phúc ấy mình chẳng giữ được lâu dài, chẳng biết đi về đâu và mang vào người căn bệnh trầm uất lo âu, mất mát này kia theo người tình. Vì vậy em mới tuyềnh toàng: <em>“Anh đã thấy em &#8220;điên nặng&#8221; chưa?&nbsp; Cho anh ớn luôn. Nói đùa thôi, chỉ khi nào em &#8220;có cảm tuởng&#8221; rằng anh muốn quên em, xa em, hết còn thương em thì em mới bị khủng hoảng như vậy thôi. Bình thường thì em không bị &#8220;chạm dây&#8221; bao giờ đâu, bảo đảm mà. Hồi sáng anh mà thấy em chắc anh tưởng mặt em giống y chang như một cái &#8230; bánh bao chiều!”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giờ thì em đang cận kề tôi, tuy nhiên khi lặng ngắm những nét tươi trẻ qua thân thể em. Cái trẻ mà tôi muốn miêu tả đây là sự cách biệt gần hai thập niên giữa em và tôi, trẻ hơn nữa là cả gần hai năm sau, tôi mới ngáo ra em hơn con gái đầu của tôi chẵn mười tuổi không hơn.</p>



<p>Em có gương mặt còn phảng phất nét đẹp thời con gái, nhưng có hơi một chút mệt mỏi, phiền muộn, như thể đã trải qua hàng chục năm vô vọng. Em có một dáng vẻ đàn bà thật chín, kín đáo, điềm đạm, tự tin. Em đang có mặt, đang khuấy động mặt nước ao đang hồ yên lành, rất yên ắng của tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ về em, bắt đầu nhớ lại những gì đã qua của một ngày xưa xa lắc, nó cứa vào bao năm chôn vùi ký ức. Con người hiện tại của tôi kêu lên: Bắt đầu nhức nhối rồi đây. Con người quá vãng của tôi thì bảo: Cứ hoài vọng về em, để tô điểm cho cuộc sống. Cuộc sống vốn dĩ đã chẳng đơn điệu đó sao? Tôi ngần ngại, tôi chần chừ…Cuộc sống nhàn tản của tôi bắt đầu chấm hết bằng một cái dấu chấm. Bằng vào những đêm không ngủ nhớ về những ngày thật đẹp trong quá khứ, cuộc sống vốn có nhiều bon chen tình cảm, tình tự ngay tự trong một người với một cảm giác như ngày xưa mới biết thế nào là tình yêu.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày đầu đưa em qua dẫy phố cổ phương Tây, dòng đời tha hóa đã cuốn đi những ảo ảnh trong tâm tư về một con phố, về một Hà Nội mà tôi ấp ủ từ tấm bé với những ẩn tàng qua khu phố cổ trầm mặc, để không tránh được là có một khoảng thời gian, Hà Nội đóng vai là người tình luống tuổi của riêng tôi. Là người hòai cổ, nó lại cứa vào bao năm chôn vùi ký ức, để bây giờ thêm một lần, tôi nhìn em mang vóc dáng một Hà Nội với phong thái thầm lặng, khép kín, trầm uẩn nhưng cũng đầy trữ tình…Tôi đã nhìn em qua Hà Nội trong mắt tôi. Hình như tôi diễn tả hơi khó hiểu thì phải, Tôi biết thế và nghĩ rằng như thế. Vậy thì em cứ nhắm mắt lại hãy để tôi hình dung về em, hãy bỏ hai chữ Hà Nội đi và thay vào là tên em: H mang vẻ thầm lặng, khép kín, trầm luân&#8230;Chẳng phải nhân cách hóa gì, tôi đã yêu Hà Nội qua một người tình, Tôi không tìm thấy ở em những khách sáo, câu nệ, xét nét của người Hà thành xưa. Tôi đã nhìn em qua cái hồn của Hà Nội là vậy đấy và em là như thế đó.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế nhưng hãy quên quá khứ và trở về với thực tại, lúc này tôi và em đang nằm bên nhau, ngực em cương lên dưới bàn tay ve vuốt của tôi, hai núm ngực nhỏ xíu, chẳng có cái đầy đặn của một người đàn bà. Nhưng em đã rung động đến quên mình dưới bàn tay vuốt ve của tôi. Em sung sướng, thỏa mãn đến phát cuồng trong lạc thú. Có phải khoái lạc tùy thuộc vào chiều sâu tình yêu của em với tôi chăng?. Câu trả lời là có và ít nhất là như vậy qua em bóc ngắn cắn dài, ngập thổn thức: “<em>Nếu không có anh, thì em cứ ngắc ngoải cho qua ngày, như con cá thiếu nuớc vậy thôi.</em> <em>Bây giờ em cảm thấy trẻ ra thêm vài chục tuổi. Anh có cảm thấy anh trẻ ra không? Dù em chưa bao giờ thấy anh già, hihi&#8230;vì người già thì không ai tình tứ, ly kỳ như anh cả. Em sẽ nghe lời anh dặn, sẽ cố gắng, nhưng có lẽ vì em đã &#8220;nín&#8221; lâu quá rồi. Em bây giờ là tiến bộ ra nhiều lắm rồi đó anh ơi. Em đã nói đuợc cho anh nghe tất cả những điều riêng tư, thầm kín, nên bây giờ em cảm thấy nhẹ nhõm lắm. Từ bao nhiêu năm nay, em đã ẩn trốn trong cái bóng tối buồn bã, chấp nhận nó như nguời đi đến cuối đường hầm đen tối không lối thoát. Rồi anh ở đâu hiện ra, dắt em ra khỏi cái bóng tối u ám đó, mang em đến một chân trời mới. Em đã tỉnh dậy, và sống lại. Anh đã mang sinh khí đến cho em. Em yêu anh không biết nói sao cho đủ. Anh có biết không?”</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong suốt hơn nửa đời người, trong tầm sâu và tầm rộng của sự ham muốn thể xác với đàn bà. Tôi bắt đầu cảm thấy có dấu hiệu của sự đi xuống thì lạ lùng thay, chính em đã khơi động mạnh mẽ quá khứ tình dục của tôi. Dưới mắt tôi, em là biểu tượng cho nữ tính ở cái tuổi thanh xuân. Để tôi tự dối lòng rằng em chẳng thể đã có hai con. Một người đàn bà còn trẻ. Tôi lại mượn dịp đẩy đưa về những cuộc hẹn hò lãng mạn trong quán ăn với hai ngọn nến mờ ảo, khi người đàn ông đón nhận từ tay người đàn bà ly rượu mạnh. Rượu ngon càng ngon khi chiếc ly ấy dan díu hơi hướng mùi vị người đàn bà bám vào đó. Và tôi thích Napoleon khi ông viết cho Josephine từ chiến trường vừa mới tan khói súng: “Josephine, ngày mai anh về, em đừng tắm nhé”. Đó cũng là câu tỏ tình đầy gợi cảm với hơi hám tình yêu cũng như tình dục. Cũng từ tích Napoleon và Josephine với… “em đừng tắm nhé” này, tôi đã mạo muội thảo vài nét mộc mạc thô thiển về mùi vị hương thơm của em qua bốn mùa ở khúc trên.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau buổi trưa lần thứ ba em nằm trần truồng bên tôi, thân xác duỗi dài như trong một giấc đông miên, hơi thở đều và nhẹ. Khuôn mặt dung dị nghiêng qua một bên. Trong nỗi đam mê dịu dàng với giao cảm cận kề. Tôi vẫn để em ngủ trong giấc nồng, không muốn đánh thức em dậy. Em chưa sẵn sàng và ngay cả tôi cũng vậy. Nhưng tôi biết rằng, núm ngực này, thân xác đàn bà này là một “món quà mọn” của em mang đến cho tôi sinh lực, cho quãng đời còn lại của những ngày vào thu. Còn em đang gần cuộc phiêu lưu, xa rồi những chộn rộn níu kéo. Ngay cả tình yêu của tôi với em, tôi yêu em nhưng không phải vì tôi mà em sống khác. Ngay như lần đầu gặp gỡ, tôi hôn em bằng đôi môi của một người đàn ông đã trải qua mọi sự, chứ không phải thèm khát nhục dục của kẻ mới lớn. Lần gặp nhau thứ hai, tôi có thể nhịp nhàng chiếm đoạt em, nhưng tôi không muốn. Vì em còn có cuộc đời của em, tôi muốn em vẫn còn nguyên vẹn với chồng mặc dù chỉ trong tâm tưởng. Cũng như tôi, người đàn ông lớn tuổi và có gia đình thường đi tìm tình yêu mới với cái vẻ đẹp tinh thần chứ chẳng phải là cuồng si của thể xác. Em vẫn nằm đấy, vẫn nằm bên cạnh tôi. Ngay khi tôi mơn trớn vuốt ve ngực em. Bỗng tôi có một ý tưởng lạ là để hồn đi hoang về những người đàn bà đi qua đời tôi xưa cũ. Không có người đàn bà nào giống người đàn bà nào.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi biết thế…Và nghĩ rằng như thế.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế nhưng những ông già gần đất xa trời bạn tôi đều eo hẹp nghĩ theo một khuôn đúc…rằng đàn bà đều giống nhau. Tôi và họ, thêm một lần khác nhau ở chỗ này. Họ là những xác chết biết làm tình, vội vã trong chuyến tầu chót. Lòng ham muốn tình dục thì không đáy và tôi biết nó đến đâu sau hơn sáu mươi năm có mặt ở cái cảnh giới này. Tôi lại u hoài đến họ, nay chung quanh họ là những cô gái trẻ không ngừng ra đời, thịt mát, da tươi. Để các ông bạn già đó lại có dịp thở dài với những ngày tháng qua mau, những niềm mơ ước không thành, nỗi nhớ tiếc xót xa, những ngày tháng chưa sống mà đã…sắp qua đi. Những cô gái ấy đỏ da thắm thịt cho lắm dễ mấy ai có bộ ngực như em.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để tôi có những háo hức về em trong một ngày với một tháng của một năm.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lần trước tôi đã làm tình với em…một nửa với &nbsp;“<em>Trâu ta ăn cỏ đồng ta – Đồng ta hết cỏ ăn ra đồng người”</em>, chẳng phải tôi muối mặt rằng như vậy, là như thế, tất cả cũng chỉ vì <em>“Thời thời thế thế &#8211; Thế thời phải thế”</em> đấy thôi. Thôi thì cứ tạm thời tôi là kẻ choán chỗ một nửa và cày bừa trên cánh đồng có chủ, tôi chẳng cảm thấy giông bão rình rập, chẳng thấy xói mòn đất đai hạt mầm ở đẩu, ở đâu. Cũng chỉ vì bộ ngực cám dỗ ấy. Bộ ngực trắng ngần của em nuốt chửng tôi như hồ ly tinh. Bất chợt một ý tưởng lạ lẫm đến với tôi: Tại sao bộ ngực của giống cái loài người, duy nhất so với loài vật khác. Sau một cuộc tiến hóa lâu dài, lại mang hình dạng đẹp đẽ. Cái đẹp huyền hoặc, trông đẹp một cách…điêu đứng của bộ ngực mà đàn bà con gái đã có phải chăng là tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa. Nhất quý hồ tinh bất qúy hồ đa, vì vậy tôi xiết chặt người em vào tôi hơn, như thể tách em ra khỏi cơn mê chiều của buổi hẹn hò ra mắt sách Liêu Trai Chí Dị. Ngực em nép vào ngực tôi đến độ xẹp hẳn xuống. Em ôm tôi, hấp dẫn, ma lực, để tôi bị kích thích. Hình như tôi chưa bao giờ cảm thấy ôm ấp trọn vẹn da thịt một cô gái tươi trẻ, phù thủy và em như bước ra từ cõi liêu trai. Thân xác em vẫn sinh động qua nữ tính của mình. Em trở thành thân xác đàn bà trong vô thức. Hai cánh tay em ôm tôi thật dịu dàng. Tôi nằm im nhắm mắt, tận hưởng những ngất ngây, nồng ấm lan tỏa từ người em. Một sự sung sướng vô ngần, chẳng phải suy nghĩ nhiều. Mà có gì phải suy nghĩ cơ chứ. Khi lúc này đang có em bên cạnh.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng trong não trạng tôi lại suy nghĩ đến mấy ông già khác, dường như họ đã xuống sức, mau mệt hơn và luôn luôn thấy rỗng tuyếch sau mỗi lần làm tình. Cái tuổi vắng gió đìu hiu là vậy, để riêng tôi cảm nhận niềm vui thú và vận may rằng tôi còn có em. Có phải nơi đây tôi đang nhận được ân huệ của tuổi trẻ. Tôi nhủ thầm, với những ông già khác ở cái tuổi gần đất xa trời, họ chẳng có những giây phút nào tuyệt thú hơn là ở lúc này, giây phút mà họ sẽ quên mình đi, khi nằm im để thịt tươi da mát quấn quanh mình. Chính cái mặc cảm tuổi tác, cũng là cái mặc cảm tội lỗi thầm kín tăng lên niềm thống khoái ở nơi họ. Thế nhưng chả ai nói phách nói tướng bằng họ, khổ một nỗi họ nhẩy đực, nhẩy cái như động rồ, ngoắc hai của nợ vào nhau được mấy hơi mà hoắng cả lên. Sau trận mây mưa là lăn ra…chết giấc và sau đấy là ngủ cái phò. Tôi tự hỏi bây giờ những ông già ấy đang ở đâu, trong khi tôi đang nằm đây, tôi tự hỏi cũng không lâu đâu, sự bất lực sinh lý của những ông già khác sẽ chụp kịp tôi. Trong một đời người dường như sắp kết thúc một cách yếu ớt. Vì rằng cứ nghĩ đến những năm tháng tới, ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, rồi thì sinh khí rồi ra cũng bỏ tôi mà đi.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi sướng, tôi cũng muốn em sướng như tôi nên mò mẫm đi tìm. Vì trên thân thể em có tới mười bốn chỗ kích thích khác nhau, có một số nằm ở sau lưng và thường thì ở ráy tai hay vành tai. Ngay em cũng chẳng hay, nhiều khi chỉ cách nhau một gang tay. Thực ra cái tai không phải là chỗ kích thích cho một người, vì có người thích được hôn ở nách hơn, cái nhồn nhột dưới làn da mỏng nhạy cảm đó khiến họ rợn người và nằm dài ra như một con cá sặc khô mất hết khả năng chống đỡ. Trong khi ấy những ngón chân tôi đang tìm kiếm những ngón chân em. Các ngón chân mềm và dài. Các đốt chân gập lại, mở ra giống như những cánh sen. Chi tiết nhỏ nhoi này lôi cuốn tôi mãnh liệt. Bằng những ngón chân em cũng ngầm nói lên những lời lẽ nồng ấm để tôi say đắm. Những ngón chân ngập ngừng chan chứa những khoái cảm và tôi bò xuống hôn những ngón chân của em. Em không động đậy. Nằm im. Tôi hôn ngược lên trên. Lên nữa. Có tiếng thở không đều. Tiếng thở rung lên từng chập đều đặn với tiếng rên rỉ nho nhỏ, nhỏ lắm, nghe như tiếng mèo con mới đẻ còn tham bú. Rồi âm động trở nên nặng nhọc hơn. Chính hơi thở nặng nhọc ấy đã kích thích tôi. Em nằm thừ ra, ngất ngư, người đỏ hồng đầy quyến rũ, ẩn chứa những ham muốn mỏi mòn, khô cạn tiềm ẩn lâu ngày, tuởng đã tê liệt, tê cứng cùng lúc trổi dậy như tiếng réo gọi của tuổi đôi mươi của ký ức kéo về cuốn lốc, cuộn tròn&#8230;.Em là của tôi. Và tôi sẽ làm gì với em cũng được mà. Tôi biết sau đây, cuộc đời em sẽ sang một bước ngoặt khác. Khi tôi đã vào sâu trong em.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi gần em từ đằng sau. Tôi thọc cái tuổi già cạn kiệt của tôi vào trong em. Cả hai cùng nhìn vào gương. Ngồn ngộn đến chóng mặt. Một cuộc sống mới mẻ đang động đậy, đang trổi dậy trong em. Tôi như say tình, say người, tôi nhấn mạnh, nhấn nữa. Ắt hẳn lâu ngày không gần chồng. Nhìn qua gương tôi thấy em nhăn mặt như thốn vì rát, vì hạn hán mật ngọt của hoa xuân mưa tình. Em si mê, dại cuồng, lắc lư, đầu tóc em rũ rượi như hồ ly tinh. Em như trút bỏ được sức nặng trì kéo ngàn cân từ bao năm nay. Em như tìm lại nguồn cơn của bản ngã, của nguyên sơ cội nguồn, nó tự nhiên trong sáng tròn đầy, viên mãn, chứa chan. Em như sống lại cái tuổi dậy thì nguyên sơ và chân thật đã bị nén chặt bởi đời sống gia đình. Em ngụp lặn trong tôi, ấn sâu chan hòa như một cuộc hóa thân trong cái cõi người.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chính cái lúc phong ba bão táp này, như có quỷ ám, tôi lại nghĩ đến cái tuổi tác tà tà bóng ngả về tây của mình…Tôi chẳng thể nào quên được em trong cơn vần vũ, chắc vì em là người đàn bà trẻ tuổi cuối cùng trong đời mình và tin rằng em cũng chẳng quên được tôi. Tôi là người đã đưa em trở về trên một dòng sông lai láng, tuôn trào của hạnh phúc, lênh đênh tới bến mê, bến giác, cơn mê hoang dại của một kiếp người như tiếng réo gọi muôn thưở với cuộc tình còn đấy, chưa để lại vết thương sâu kín nào và chẳng ai có thể quên được.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xong cuộc làm tình, sau khi tìm đến được tột đỉnh của khóai lạc em nằm gục xuống, thân xác rã rời, tóc tai rối mù, Em nằm sấp và bất động. Nhìn em, em không còn là hồ ly tinh nữa mà tôi gần như nghĩ tới em là hóa thân của vị Phật nào đó, như truyền thuyết xưa cũ. Có phải theo các truyện xưa, các bà các cô đi ra ngoài chuyện tình gia đình là những hóa thân bằng xương bằng thịt con người của các vị Phật sống. Cùng một lứa bên trời lận đận, để tôi có dịp vay mượn dòng thơ của Mai Thảo gửi Kiều Chinh, tôi muốn loạn ngôn loạn chữ với em:</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>Em đủ mười phương từ thuở nhỏ</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngần ấy phương, anh tới tuổi già</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tâm em là Bụt, tâm anh Phật</em></p>



<p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương</em><em></em></p>



<p>(Còn Tiếp)</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phạm Ngọc Dũ: Về Buổi ra mắt Bài ca thế kỷ 21 ở ts Sông Quê (26. 12. 4.2026)</title>
		<link>https://t-van.net/pham-ngoc-du-ve-buoi-ra-mat-bai-ca-the-ky-21-o-ts-song-que-26-12-4-2026/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 May 2026 06:46:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88892</guid>

					<description><![CDATA[RA MẮT SÔNG QUÊ SỐ 26 &#38;  TẬP THƠ BÀI CA THẾ KỶ 21 Sáng nay, chủ nhật 12/4/2026 một ngày thật đẹp, tại TT CPI số I2-6 Châu Thới, tc Sông Quê số 26 &#38; tập thơ BÀI CA THẾ KỶ 21 của nhà văn, nhà thơ Trương Văn Dân chính thức ra mắt [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/JOS3aYNM-image001.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="724" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image001-724x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88897" style="width:418px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image001-212x300.jpg 212w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image001-724x1024.jpg?strip=all 724w, https://cdn.t-van.net/2026/05/image001-768x1086.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/JOS3aYNM-image001.jpg?strip=all 905w" sizes="(max-width: 724px) 100vw, 724px" /></a></figure></div>


<p></p>



<p><strong>RA MẮT SÔNG QUÊ SỐ 26 &amp;  TẬP THƠ BÀI CA THẾ KỶ 21</strong></p>



<p>Sáng nay, chủ nhật 12/4/2026 một ngày thật đẹp, tại TT CPI số I2-6 Châu Thới, tc Sông Quê số 26 &amp; tập thơ BÀI CA THẾ KỶ 21 của nhà văn, nhà thơ Trương Văn Dân chính thức ra mắt làng văn Thành phố.</p>



<p>Dù ít hơn mọi khi nhưng cũng gần 50 anh chị em. Chương trình gồm:</p>



<p>1. Ra mắt tc Sông Quê số 26</p>



<p>2. Trình làng tập thơ mới của nhà văn Trương Văn Dân.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Diễn giả tập thơ là nhà văn, dịch giả: Nguyên Cẩn, anh nói về tập thơ khán phòng thật yên lặng lắng nghe bởi anh nói quá hay. Chúc mừng anh và nhà văn Trương văn Dân.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chương trình khá dài nhưng BTC đã khéo đan xen các tiết mục giữa ca nhạc và ngâm thơ rất linh hoạt, có những giọng ca tuyệt vời của: Hồng Luyến (Vũng Tàu), Kim Chung, Nguyễn Anh Tân (SG) ca, diễn ngâm có nghệ sĩ NgọcSang và Nhật Quỳnh rất cuốn hút người nghe, đến gần 12 giờ mới mời mọi người chụp hình chung và ra về, bấy giờ người ra về cũng khá nhiều.</p>



<p>Thay mặt BBT SÔNG QUÊ và tác giả Trương Văn Dân chân thành cảm ơn các anh chị đã vì chữ tình cùng đến tham dự ra mắt quá ấm áp và đầm ấm.</p>



<p>Khi ban tổ chức mời lên Nhà văn Trương Văn Dân nói lưu loát &nbsp;về những nỗi đau trong chiến tranh Việt Nam và đó là tiếng lòng &nbsp;khi&nbsp; viết về các cuộc chiến tranh và thảm họa với ước vọng một thế giới Hòa Bình..</p>



<p><em>&#8220;Những câu thơ bình thường</em></p>



<p><em>Nhưng lặng lẽ nhìn sâu vào hiện thực</em></p>



<p><em>Vì tôi đang bước đi trên Trái Đất này &#8216;&#8221;</em></p>



<p>Theo tôi đây là những lời dung dị, khiêm tốn nhưng có sức chứa một trái tim nồng cháy và yêu thương con người..</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin ghi lại đây vài chi tiết và phát biểu của tbt Pham Ngọc Dũ và nhà văn Nguyên Cẩn về tập thơ BÀI CA THẾ KỶ 21!</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phát biểu của chủ biên Phạm Ngọc Dũ :</p>



<p><a href="https://www.facebook.com/reel/1529073968780927">https://www.facebook.com/reel/1529073968780927</a></p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image005.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="662" height="765" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image005.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88893" style="width:440px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image005-260x300.jpg 260w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image005.jpg?strip=all 662w" sizes="(max-width: 662px) 100vw, 662px" /></a></figure></div>

<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image007.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="684" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image007-1024x684.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88894" style="width:624px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image007-300x200.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image007-1024x684.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/05/image007-768x513.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image007.jpg?strip=all 1280w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>

<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image013.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="768" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image013-1024x768.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88896" style="width:596px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/image013-300x225.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image013-1024x768.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/05/image013-768x576.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/05/image013-1536x1152.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image013.jpg?strip=all 2048w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p>                                                           <em>Trương Văn Dân- Nguyên Cẩn       </em>                                                                                           </p>



<p><strong>Pham Ngọc Dũ</strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xưa nay nhiều người biết anh Trương Văn Dân là một người viết văn xuôi, nên khi nghe anh ra mắt tập thơ thì có người nói lạ, ông này đâu biết làm thơ. &nbsp;&nbsp;</p>



<p>Thì đây Bài ca thế kỷ 21 đã được in và hôm nay ra mắt cùng chúng ta. Anh Dân đi du học sang Ý từ rất sớm, là ts Hóa Dược… rồi từ năm 93 anh về Việt Nam và bắt đầu viết văn. Và những tập sách của anh thì gây nhiều dư luận. Tôi thí dụ tiểu thuyết <strong>Trò chuyện với thiên thần</strong> thì rất nổi tiếng và được giới thiệu trên khắp các mặt báo và nhiều trang web văn chương. Và lần này Sông Quê chúng ta lại có cái hân hạnh được tổ chức một buổi ra mắt tập thơ Bài ca thế kỷ 21, đây là thơ về thảm họa và các cuộc chiến tranh. Chiến tranh thì các anh chị đã biết nó kinh khủng mà cái thời mà tôi còn là học sinh, chưa phải sinh viên đã phải chứng kiến và hứng chịu. Nhưng chúng ta không&nbsp; được hưởng hòa bình lâu, vì hiện nay&nbsp; chiến tranh đang xảy ra khắp thế giới, từ Ukraina Nga, đến Mỹ, Venezuela, Israel, Mỹ với Iran.. ở khắp mọi nơi. Và anh TVD cho là thế giới không văn minh vì cứ liên tục giết chóc nhau, nền văn minh gì mà cứ sản xuất vũ khí để tiêu diệt nhau. Khi đọc bài <em>Thế chiến mười hai đỏan khúc</em> các bạn sẽ thấy những ý tưởng nhân văn của anh. Còn tôi&nbsp; khi đọc bài thơ niềm ân hận trong hầm trú ẩn của anh tôi đã rất ấn tượng. Đó là một cô gái Ucraina phải chạy qua Ý tị nạn. Cô đã bỏ hết nhà cửa, gia sản. Và khi chị Elena tặng cho cô 20 Euro thì cô&nbsp; đã quay mặt đi. Cái hình ảnh ấy gây cho tôi rât nhiều cảm xúc.&nbsp; Cảm ơn anh TVD đã viết những câu thơ &nbsp;đầy cảm xúc như thế.</p>



<p>&nbsp;Sau đây sẽ còn nhiều người khác&nbsp; sẽ chia sẻ về tập thơ với anh TV Dân, đó là nhà văn Nguyên Cẩn, một người trò chuyện rất lưu lóat mà không cần văn bản. Anh là người đa tài, nhà văn, nhà thơ dịch giả rất xuất sắc&nbsp; cả thơ Đông và Tây phương. Xin mời anh TVD lên nói qua về tập thơ và sau đó là nhà văn Nguyên Cẩn.</p>



<p>&nbsp;Bây giờ các bạn đều có trong tay tập thơ và&nbsp; khi đọc các bạn sẽ khám phá những điều bất ngờ mà theo tôi đây là một tác phẩm&nbsp; lớn. Xin cảm ơn các bạn</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phát biểu của nhà văn<strong> Nguyên Cẩn :</strong></p>



<p>&nbsp;Tập thơ Bài ca thế kỷ 21 của Trương Văn Dân là một bài ca toàn cầu, một suy nghĩ và một tầm tư duy toàn cầu, gọi trọn trong Bài ca thế kỷ 21 mà chúng ta không biết nên gọi là bi ca, thán ca hay điếu ca. Nói tóm lại thì tôi thấy nó có tất cả các yếu tố đó khi tôi đọc bản thảo và dịch sang tiếng anh tôi nói không biết&nbsp; có thể in ở Việt Nam không nhưng sau đó tập thơ được in ở Ý và được&nbsp; cấp phép in tại Việt Nam.</p>



<p>Về nội dung thì thật ra đó là nội dung toàn cầu, ở đâu cũng vậy, trong tập thơ này nói về chiến tranh mà mọi người đều biết, và Hemingway cũng nói chiến tranh đáng nguyền rủa, chiến tranh là tội ác. Có người còn nói&nbsp; trong chiến tranh thì không thể nói rằng ai thắng ai thua mà vấn đề là ai còn lại và đau đớn và bi kịch loài người, nó gây ra đổ vỡ và mất mát kinh khủng, Hãy thử tưởng tượng cả thành phố&nbsp; sau một đêm có cả ngàn người ra đi, hàng triệu trai tráng hy sinh và thật là vô nghĩa. Nhà văn TVD còn nói là hằng triệu người ra đi, ai là người chịu trách nhiệm cho cái chết của họ. rõ ràng chúng ta cứ thờ ơ, bỏ mặc cho chinh chiến xảy ra, không ai có trách nhiệm đó, sâu xa là do lòng tham, quyền lực, và lãnh thổ. Lòng tham vọng gây thanh chiến tranh trong thỏa hiệp<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi có đọc một bài trong Phật giáo nói về vun trồng bình an nội tâm để có được hòa bình trên thế giới. bản thân con người thiếu an định tâm trí thì tranh giành quyện lực, gây ra tội ác, gây ra chiến tranh.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong văn chương TVD đặt lại vấn đề một cách đầy đủ, dưới mọi góc cạnh tàn khốc của nó, đưa ra vấn đề và lý giải nó trong một số trang, đồng thời anh cũng nêu lên hy vọng cuối cùng của loài người. Tôi nhớ đến&nbsp; bài diễn văn của William Faulkner về giải văn chương Nobel &nbsp;năm 1950 mà tôi đã đọc&nbsp; lớp 12 C văn chương môn tiếng Anh ngày xưa và bài tham luận 26 trang của Vesak. Và tôi đã được học là <em>đừng bao giờ dành một chỗ&nbsp; nào trong tác phẩm của mình cho những điều không phải là chân lý muôn đời</em>. Diễn văn đó là tình yêu, danh dự,&nbsp; đức hy sinh và lòng trắc ẩn. Viết văn mà không&nbsp; biết điều đó thì ta hời hợt không biết về tình yêu, không biết về tình dục, không biết về những mất mát mà không ai mất gì hết,&nbsp; như cảnh vô vọng. không viết bằng trái tim, anh viết hời hợt bên ngoài… nếu anh không biết những điều đó thì anh đứng nhìn sự tàn lụi của con người&#8230;</p>



<p>Sự bao dung của loài người, rằng khi tiếng chuông cuối cùng báo tử trong ngày tận thế vang lên trên mỏm đá cheo leo đang chìm dần khi trận hồng thủy dâng lên và lao tới trong chiều tận thế thì ngay lúc đó tiếng nói nhỏ nhoi đó là tiếng nói của loài người. Và vai trò của nhà văn nếu không chịu viết về nỗi đau của loài người là giá đỡ của bệ phóng tâm hồn, vượt qua những vực thẳm đó… còn ở đây, TVD đã làm được điều đó, anh không viết một cách bàng quang về những vụn vặt của đời thường mà viết về toàn cầu, về nỗi đau của nhân loại và nói như TVD chúng ta từ chối chấp nhận sự cáo chung của loài người.<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau khi đọc “ Bài ca thế kỷ 21 “ của nhà thơ Trương Văn Dân tôi có cảm hứng để viết lên một bài thơ:</p>



<p><strong><em>Khúc thán ca</em></strong></p>



<p><em>Chiến tranh đã dậy khắp bốn phương</em></p>



<p><em>Lớp học, nhà thương hoá chiến trường</em></p>



<p><em>Trung Đông rực nóng niềm bi hận</em></p>



<p><em>Độc tài ngạo nghễ giữa ngôi vương</em></p>



<p><em>Nghe máu xương nào rơi sớm mai</em></p>



<p><em>Giọt lệ thương đau vẫn chảy dài</em></p>



<p><em>Tehran hoang lạnh ngày không nắng</em></p>



<p><em>Người xuống đường tìm bóng tương lai</em></p>



<p><em>Kiev oằn mình trong bão lửa</em></p>



<p><em>Hoả tiễn bom rơi phủ ngập trời</em></p>



<p><em>Hoà bình không thấy đường ra cửa</em></p>



<p><em>Tăm tối điêu linh phủ xuống đời</em></p>



<p><em>Văn minh Âu Á bờ sinh diệt</em></p>



<p><em>Nghe vọng triền miên tiếng thở dài</em></p>



<p><em>Người gọi người tấc lòng tha thiết</em></p>



<p><em>Níu lại thời gian sắp phí hoài</em></p>



<p><em>Tham vọng điên cuồng gây oán thán</em></p>



<p><em>Sử lịch ghi danh vạn nỗi sầu</em></p>



<p><em>Những thân tử sĩ phơi giữa trận</em></p>



<p><em>Lênh đênh chuông vọng hồn về đâu?</em></p>



<p><em>Thế kỷ soi mình trong mắt ai?</em></p>



<p><em>Thi nhân chắp bút gọi ngày mai</em></p>



<p><em>Cõi người lắm nỗi buồn vô tận</em></p>



<p><em>Nguyện ước thanh bình xưa đã phai?</em></p>



<p><em>Cứ kêu cứ kêu rồi sẽ tới</em></p>



<p><em>Một thời nhân loại hết trầm luân</em></p>



<p><em>Bão giông rồi sẽ sang mùa mới</em></p>



<p><em>Tình người hong ấm nắng vào xuân</em></p>



<p><em>Bài ca thế kỷ sẽ vần xoay</em></p>



<p><em>Mặt đất vươn vai ngày tháng rộng</em></p>



<p><em>Trường mở ra mẹ lại cầm tay</em></p>



<p><em>Bé thơ bước trong trời gió lộng</em></p>



<p><em>Và thả hồn bay theo giấc mộng</em></p>



<p><em>Lại “thấy hoa vàng trên cỏ xanh.</em><em>”</em></p>



<p><strong><em>Nguyên cẩn</em></strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và anh TVD kết luận bằng hình ảnh một&nbsp; cây đàn guitar, đàn đứt dây và&nbsp; im tiếng khi chiến tranh xảy ra… âm thanh nó vụt tắt và chỉ còn lại sự tuyệt vọng của loài người.</p>



<p>Tôi hy vọng là qua tác phẩm này mọi người sẽ nhìn thấy ánh sáng của hy vọng, của tình yêu vẫn còn đâu đó trong tâm hồn chúng ta vì chúng ta từ chối sự cáo chung của loài người .</p>



<p>&nbsp;Sau đó còn có các phát biểu ngắn của vài nhà thơ &nbsp;khác như &nbsp;ca sĩ Kim Chung, nhà thơ Hương Quê, Quỳnh Tiên, Nhật Quỳnh và cuối cùng là ca/nhạc sĩ <strong>Nguyễn Anh Tân</strong> đã hát tặng nv Trương Văn Dân bài hát Bàn tay nhỏ dưới mưa.</p>



<p>&nbsp;Đây là ca khúc được nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên cảm tác từ&nbsp; tiểu thuyết Bàn tay nhỏ dưới mưa của tác giả TVD Viết từ năm 2007 và được ctvh Phuong Nam/ nhà xuất bản HnV in lần đầu vào năm 2010.</p>



<p><strong>Nghe hát:</strong></p>



<figure class="wp-block-embed is-type-video is-provider-youtube wp-block-embed-youtube wp-embed-aspect-4-3 wp-has-aspect-ratio"><div class="wp-block-embed__wrapper">
<iframe title="SHVN 12.04.2026: BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA | Nguyễn Phú Yên - Trương Văn Dân | Nguyễn Anh Tân đàn hát &#x1f3bc;" width="800" height="600" src="https://www.youtube.com/embed/PqMuEe0Rf8E?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe>
</div></figure>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vũ Thất: ĐỜI THỦY THỦ 3 – CHƯƠNG 23</title>
		<link>https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-23/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Vũ Thất]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 May 2026 06:34:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[Vũ Thất: ĐỜI THỦY THỦ 3]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88915</guid>

					<description><![CDATA[MỞ KỲ.01 KỲ.02 KỲ.03 KỲ.04 KỲ.05 KỲ.06 KỲ.07 KỲ.08 KỲ.09 KỲ.10 KỲ.11 KỲ.12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18 KỲ 19 KỲ 20 KỲ 21 KỲ 22 ĐỜI THỦY THỦ 3 – CHƯƠNG 23 ĐƯỜNG QUA HÒN CHUỐI Vẫn mặc áo khoác xanh với hai chữ Báo Chí trắng nổi bật, Lan Như đứng tựa dây an toàn sân trước, chú tâm theo dõi toán kéo neo. Theo lệnh từ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/DTT-VU-THAT-LOGO.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="900" height="638" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/DTT-VU-THAT-LOGO.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-82879" style="width:618px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/08/DTT-VU-THAT-LOGO-300x213.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2025/08/DTT-VU-THAT-LOGO-768x544.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/08/DTT-VU-THAT-LOGO.jpg?strip=all 900w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p><strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-mo/">MỞ</a> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-1/">KỲ.01</a> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-2/">KỲ.02</a> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-3/">KỲ.03</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-4/">KỲ.04</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-5/">KỲ.05</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-6/">KỲ.06</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-7/">KỲ.07</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-8/">KỲ.08</a></strong> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-9/"><strong>KỲ.09</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-10/">KỲ.10</a></strong> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-11/"><strong>KỲ.11</strong></a> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-12/"><strong>KỲ.12</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-13/">KỲ 13</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-14/">KỲ 14</a> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-15/">KỲ 15</a></strong> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-16/">KỲ 16</a></strong> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-17/"><strong>KỲ 17</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-18-2/">KỲ 18</a></strong> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-19-2/"><strong>KỲ 19</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-20/">KỲ 20</a></strong> <a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-21/"><strong>KỲ 21</strong></a> <strong><a href="https://t-van.net/vu-that-doi-thuy-thu-3-chuong-22/">KỲ 22</a></strong></p>



<p><strong>ĐỜI THỦY THỦ 3 – CHƯƠNG 23</strong></p>



<p><strong>ĐƯỜNG QUA HÒN CHUỐI</strong></p>



<p>Vẫn mặc áo khoác xanh với hai chữ Báo Chí trắng nổi bật, Lan Như đứng tựa dây an toàn sân trước, chú tâm theo dõi toán kéo neo. Theo lệnh từ đài chỉ huy, Hạm phó Tiến cho máy kéo quay từ từ. Dây neo căng cuộn dần vào trục, con tàu nhích tới đến khi dây neo thẳng đứng. Từng người, mỗi động tác thành thạo, phối hợp nhịp nhàng. Rồi chiếc neo đen sì trồi lên, nước chảy ròng ròng. Tiếng kim loại chạm nhau vang khô khốc.<br>Lan Như nghe nao nao. Lại thêm một ngày dấn thân, thêm một chương mới cho nghề nghiệp. Một chương chắc chắn nàng chưa từng trải qua.<br>Hạm phó báo vào điện thoại nội bộ:<br>– Đài chỉ huy, neo đã vào ổ.<br>– Giải tán!<br>Tiếng máy chánh khởi động, trầm và đều, thân tàu hơi rung. Nước sau lái sôi sùng sục. Rạch Gầm từ từ tiến ra khỏi vịnh Bãi Ngự, trực chỉ hướng đông-nam. Lan Như bước theo hạm phó lên đài chỉ huy nhưng anh tạt qua phòng chiến báo.<br><br>Vẫn khung cảnh quen thuộc: Võ Bằng đứng bên cánh phải, cố vấn Mỹ tựa trụ la bàn. Hai quan sát viên đứng hai bên người giữ bánh lái, mắt dán vào mặt biển phía trước.<br>Lan Như đến đứng bên cánh trái, cạnh sĩ quan trực phiên. Biển xanh đục, từng đợt sóng bạc đầu vỗ nhẹ mạn tàu. Rạch Gầm thỉnh thoảng nhẹ lắc khiến đầu Lan Như nghe nằng nặng. Gió đã mạnh hơn buổi sáng mang theo hơi ấm biển khơi. Lan Như lắc đầu cho mái tóc xõa tung, có cảm giác dễ chịu như đầu mới được gội.<br>Võ Bằng chợt liếc sang, giữ tia nhìn hơi lâu. Hiếm có một cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp đến vậy lại ngang nhiên chọn một nghề nguy hiểm. Hẳn phải có một nguyên cớ sâu xa. Thông thường chỉ khi tuyệt vọng hay tổn thương, người ta mới dám đứng gần cái chết đến thế.<br>Anh nhìn kỹ hơn, như sẽ nhìn thấy nguyên nhân hiện ra đâu đó. Gương mặt trái xoan, mắt to, sáng long lanh; sống mũi thon, đôi môi đầy đặn, mái tóc mướt đen chấm vai. Nguyên nhân không thấy nhưng lại thấy những đường nét ở nàng anh từng thuộc nằm lòng nơi một người con gái khác. Hình ảnh Huỳnh Như Oanh: cũng khuôn mặt ấy, nhưng thêm một đồng tiền ở má trái, thêm một nụ cười mà mỗi lần nhớ đến, tim anh dao động.<br>Hai vẻ đẹp gần giống nhau, một đang bên anh, một ở tận Sài Gòn. Ai đã khiến hồn anh xao xuyến?</p>



<p>Tiếng nói qua ống loa từ phòng chiến báo kéo anh khỏi dòng suy tư:<br>– Báo cáo đài chỉ huy, phong vũ biểu đang xuống thấp.<br>Võ Bằng hỏi:<br>– Hiện áp suất bao nhiêu?<br>– Thưa đúng 1000 hPa.<br>Anh ngước nhìn bầu trời. Mới đó mà mây đã kéo phủ đầy, gió mạnh hơn, sóng bạc đầu cao hơn. Mùi dầu diesel trộn vào không khí oi bức, ngột ngạt.<br>Lan Như bước tới cúi nhìn hải đồ, hỏi sĩ quan đương phiên:<br>– Chừng nào mình mới tới Hòn Khoai, trung úy?<br>Trung úy Bùi Anh Tuấn đo đạc nhanh, trả lời:<br>– Nếu không có gì xảy ra, khoảng 9 giờ tối. Nhưng mình đến Hòn Chuối trước. Đến đó độ 7 giờ.<br>Lan Như nhớ buổi họp ban trưa: Võ Bằng đã ấn định&nbsp;<strong>tám giờ tối</strong>&nbsp;là giờ khởi sự kế hoạch ngăn chặn. Đó là lý do anh cho tàu nhổ neo sớm, để kịp tuần tiễu trục trách nhiệm Hòn Chuối – Hòn Khoai. Quân lệnh phải nghiêm minh. Nàng không viếng được hải đăng là đúng. Nàng hướng mặt về anh, tặng một ánh nhìn cảm thông thân mến. Nhưng Võ Bằng đang dõi mắt ra khơi…</p>



<p>Anh hỏi mà mắt không rời đường chân trời:<br>– Cô Lan Như chịu được say sóng chứ?<br>Nàng cười:<br>– Hiện tại thì… chưa thấy gì.<br>Tiếng anh êm và ấm:<br>– Ở ngoài biển, kẻ thù không chỉ là súng đạn, mà còn là sóng gió.<br>Như tán đồng lời hạm trưởng, Rạch Gầm khẽ rùng mình, lắc lư.<br>Nhân viên vô tuyến trao Võ Bằng công điện khẩn. Anh đọc lướt rồi nói:<br>– Tin báo có bão. Cô phóng viên sắp có dịp trổ tài tường thuật trận bão ngoài khơi.<br>Lan Như xoa tay:<br>– À, hay tuyệt. Bài phóng sự sẽ thêm phần hấp dẫn: vừa hải chiến với quân địch, vừa hải chiến với bão bùng.<br>Anh quay nhìn nàng. Câu nói tưởng là đùa ấy lại mang một tâm trạng bình thản lạ lùng. Hai trận chiến – trận nào cũng có thể lấy mạng người – mà nàng nói như sẵn sàng đón đợi.</p>



<p>Trung úy Tuấn vừa xong đo đạc xác định vị trí chiến hạm, Võ Bằng bước đến xem qua rồi hỏi cố vấn:<br>– How about coffee?<br>– No, sir. Thank you.<br>Anh hỏi Lan Như:<br>– Cô uống cà phê chứ?<br>– Uống ghiền, sáng một trưa một.<br>– Vậy thì mời cô.<br>Võ Bằng bước đến cầu thang. Trung úy Tuấn hô “nghiêm”. Lan Như và cố vấn theo sau. Tất cả vào phòng ăn. Tiếng quân cờ domino kêu lộp cộp trên mặt bàn nỉ xanh im bặt. Hai sĩ quan ngẩng lên chào.<br>Cố vấn lấy ly nước đá rồi về buồng riêng. Võ Bằng rót hai ly cà phê, Lan Như cầm dĩa đựng các gói đường đem ra bàn. Cả hai im lặng khuấy đường, tiếng muỗng chạm ly vang nghe vui tai.<br>Võ Bằng lên tiếng:<br>– Tối hôm qua tôi còn nợ cô về nội dung quyển&nbsp;<em>Binh Thư Yếu Lược</em>. Bây giờ, mời cô cứ hỏi tự nhiên.<br>Lan Như chợt nhớ, vội xin lỗi rồi về buồng lấy máy ghi âm để lên bàn. Nàng nói khi bấm nút:<br>– Phải thú thật, đêm qua Lan Như mất ngủ vì&nbsp;<em>Binh Thư Yếu Lược</em>. Nhất là câu anh nói Đức Trần Hưng Đạo không chỉ là một vị tướng tài ba lỗi lạc mà còn là một nhà tư tưởng, nhà chính trị xuất sắc. Những tác phẩm chính trị, quân sự kinh điển của Ngài như&nbsp;<em>Binh Thư Yếu Lược</em>&nbsp;và&nbsp;<em>Hịch tướng sĩ</em>&nbsp;có giá trị muôn đời. Xin anh nói rõ hơn…</p>



<p>Võ Bằng mỉm cười, chậm rãi:<br>– Ở chương mở đầu, Ngài dạy: “Người làm tướng trước hết phải tu thân, giữ tín, trọng nghĩa, khiến quân như con, dân như nước. Có như vậy, thiên hạ mới yên.” Rồi tiếp: “Khoan thư sức dân làm kế bền gốc sâu rễ” và “lấy nhân nghĩa mà giữ nước”.&nbsp; Tóm lại, làm tướng, trước hết phải thắng mình, kế đến là chăm lo đời sống cho dân, phải biết thương và không áp bức dân, tạo sự vững mạnh từ gốc rễ thì mới mong thắng giặc. &nbsp;Nguyễn Trãi trong Bình Ngô Đại Cáo cũng nói: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”.</p>



<p>Lan Như chống cằm, mắt sáng ánh tinh nghịch:<br>– Những điều Ngài dạy, Hạm trưởng Võ Bằng đã làm được bao nhiêu?<br>Anh bật cười:<br>– Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ biển đảo, bảo vệ dân khỏi xâm nhập, giữ ngư trường không bị nước khác chiếm. Làm được bao nhiêu thì không biết, chỉ biết đã làm hết sức mình.<br>Giọng nàng mềm hơn:<br>– Anh có tin vào sự linh ứng của Đức Thánh?<br>– Tin chứ. Nhưng không theo nghĩa siêu nhiên. Thánh không vì phép lạ. Thánh là đạo lý, là sức mạnh tinh thần. Tôi tin vào điều đó.<br>– Quyển&nbsp;<em>Binh Thư</em>&nbsp;đã hơn sáu trăm năm rồi, có còn giá trị thời nay, khi chiến tranh có hàng không mẫu hạm, phi cơ phản lực, hỏa tiễn?<br>– Vũ khí thay đổi, con người thì không. Ý chí – kỷ luật – lòng tự trọng – trách nhiệm với quốc gia… không bao giờ cũ.<br>Lan Như dường bừng tỉnh:<br>– Ngày xưa học&nbsp;<em>Hịch Tướng Sĩ</em>, Lan Như nhớ mãi đoạn Ngài nói về nỗi đau nỗi hận trước hiếp đáp của quân thù: “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa.…” Bây giờ nhắc lại còn nổi gai ốc.<br>– Đó là tiếng lòng của người gánh trọng trách với đất nước, dám nói với vua: “Muốn hàng, hãy chém đầu thần trước.”<br>– Bây giờ Lan Như đã hiểu vì sao Ngài thắng cả ba trận Hàm Tử, Chương Dương, Bạch Đằng, giữ vẹn toàn đất nước. Tinh thần yêu dân yêu nước, tinh thần quyết tử mạnh hơn sức mạnh quân sự.<br>Võ Bằng gật đầu:<br>– Cô đã thấu đạt nghĩa lý.<br>Lan Như đăm đăm nhìn anh, khẽ gọi:<br>– Anh Bằng này… Phải nói Lan Như vừa có được một đề tài hẳn là hay nhất trong đời phóng viên. Lan Như vững tin đất Việt mãi là của người Việt, dù sống bên gã khổng lồ ma giáo.<br>– Còn&nbsp;<em>Hịch Tướng Sĩ</em>, còn&nbsp;<em>Binh Thư Yếu Lược</em>, còn&nbsp;<em>Bình Ngô Đại Cáo</em>&nbsp;là còn Việt Nam.<br>Cả hai im lặng một lúc, nhìn hai sĩ quan mải mê chơi domino.</p>



<p>Võ Bằng lên tiếng trước:<br>– Này cô Lan Như …<br>– Gì anh?<br>– Tôi vẫn thắc mắc sao cô chọn nghề nguy hiểm thế này? Lẽ ra cô nên có một gia đình êm ấm.<br>– Ba Lan Như làm quận trưởng, bị Việt cộng sát hại năm 60. Mẹ bệnh mất vài năm sau. Lan Như tuyệt vọng, muốn tự tử. May có đứa bạn thân khuyên lơn, đưa vào làm nghề báo. Hai năm phóng viên đô thành vẫn buồn, Lan Như xin học khóa phóng viên chiến trường. Đối diện với cái chết và chết… dễ hơn!<br>Võ Bằng ngạc nhiên:<br>– Có khóa huấn luyện thật sao? Tôi chưa từng nghe nói. Ai tổ chức?<br>– Nha Báo Chí, Bộ Thông Tin. Thí sinh phải tốt nghiệp Văn khoa hoặc Học viện Quốc gia Hành chánh. Lại thêm phải hội đủ điều kiện khỏe về thể chất, mạnh về tinh thần.<br>Võ Bằng nghiêng mặt ngắm Lan Như, cách ngắm nghía khiến hai sĩ quan phì cười. Thấy nàng tỉnh bơ, Võ Bằng gật gù:<br>– Cô đúng là hội đủ hai điều kiện đó. Còn gì nữa?<br>– Khóa học một năm, rất khắt khe.<br>– Họ dạy những gì?<br>– Ba tháng đầu, học lý thuyết về an toàn sinh mạng, về cứu thương. Ba tháng kế, thực tập sức chịu đựng trong điều kiện khắc nghiệt giữa môi trường thù địch, rồi học phương thức đào thoát.<br>– Cô học về an toàn sinh mạng mà sao không thấy mang theo áo giáp nón sắt?<br>Lan Như cười:<br>– Ông chủ nhiệm bảo khỏi cần mang, trên tàu có sẵn.<br>– Vậy là phần nào… liều mạng rồi! Còn gì nữa?<br>– Nếu qua được sáu tháng đầu, sáu tháng sau được gửi thẳng ra sa trường.<br>Võ Bằng lắc đầu:<br>– Đến nay, theo cô nói, cô bước vào chiến trường năm thứ ba.<br>Lan Như hãnh diện đáp:<br>– Đúng.<br>– Chưa từng thấy cô nào… chì như cô.<br>Nàng mỉm cười, mắt long lanh nhìn Võ Bằng không bằng lối tò mò của phóng viên mà bằng tia trìu mến. Nàng nghiêm giọng:<br>– Bây giờ đến lượt Lan Như hỏi. Anh được mấy cháu rồi?<br>Võ Bằng cười nhạt:<br>– Biển mênh mông quá nên ai cũng xa rời. Cũng như cô vậy thôi, chúng ta sống bằng những chuyến đi không nghĩ ngày về.<br>Câu nói khiến Lan Như bất giác xúc động. Nàng tắt máy ghi âm. Từ giờ phút này nàng chỉ muốn ghi lại bằng trí nhớ và trái tim…</p>



<p>Tiếng điện thoại reo vang. Một sĩ quan bước vội lại nhấc máy nghe rồi trao Võ Bằng:<br>– Thưa Hạm trưởng, đài chỉ huy muốn gặp.<br>Võ Bằng áp máy:<br>– Tôi nghe đây.<br>Mọi người nhìn anh chờ đợi. Anh gác máy, giọng dứt khoát:<br>– Radar phát hiện hai mục tiêu di chuyển nhanh.<br>Anh bước vội ra cửa, nói vói lại:<br>– Báo cố vấn biết.<br>Hai sĩ quan đứng lên. Lan Như lật đật chạy theo Võ Bằng.</p>



<p>***</p>



<p>Biển tây nam Cà Mau chiều xuống rất nhanh.<br>Mới sáu giờ, mặt trời hướng Hòn Khoai chỉ còn dải đỏ mong manh bị nuốt dần vào đám mây đen. Gió đổi hướng, không mạnh nhưng mang theo mùi sình lầy vùng tận cùng đất nước. Sóng bạc đầu dồn dập, mặt nước sẫm dần màu mực tàu.<br>Ngọn hải đăng Hòn Chuối chớp đều một luồng sáng trắng, mười giây một vòng, như cảnh báo những ai đang qua vùng bất trắc…<br>Võ Bằng nói nhỏ với Lan Như:<br>– Biển động là thời điểm địch hay lợi dụng xâm nhập. Hai mục tiêu kia, rất có thể là hai ngư thuyền giả dạng. Thế nào cũng đụng độ. Cô nên chuẩn bị hành nghề…<br>Lan Như đi vội về phòng. Nàng mặc áo giáp, đội mũ sắt, tay cầm chiếc máy ảnh. Một cảm giác bất an nổi lên. Nếu đụng trận thật, Võ Bằng là người đứng đầu sóng ngọn gió…</p>



<p><strong>Vũ Thất</strong></p>



<p><em>(Còn tiếp)</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lâm Hảo Dũng: Phụ Lục Quanh Đời (23)</title>
		<link>https://t-van.net/lam-hao-dung-phu-luc-quanh-doi-23/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Lâm Hảo Dũng]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 May 2026 06:26:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Lâm Hảo Dũng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88934</guid>

					<description><![CDATA[1- đời mong manh nắng long lanh những thân cây đổi dáng hình ngược xuôi là khi em nở nụ cười hồn tôi có thể đất trời vui lây sinh tôi đã mấy vạn ngày thời thanh niên cũng buồn vây hững hờ đời hoang vu cũng không ngờ vòng quay thế sử dựng bờ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image002.jpg?strip=all&fit=300%2C225&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="300" height="225" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/image002.jpg?strip=all&fit=300%2C225" alt="" class="wp-image-88935" style="width:461px;height:auto"/></a></figure>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>1-</p>



<p>đời mong manh nắng long lanh</p>



<p>những thân cây đổi dáng hình ngược xuôi</p>



<p>là khi em nở nụ cười</p>



<p>hồn tôi có thể đất trời vui lây</p>



<p>sinh tôi đã mấy vạn ngày</p>



<p>thời thanh niên cũng buồn vây hững hờ</p>



<p>đời hoang vu cũng không ngờ</p>



<p>vòng quay thế sử dựng bờ phân ly</p>



<p>hai mươi thế kỷ tôi đi…</p>



<p>2-</p>



<p>em khoe chiếc bánh em tròn</p>



<p>cái hương liến thoắng vị mòn tủy răng</p>



<p>trăng khuyết em bảo trăng rằm</p>



<p>đời trang sách ước cũng ngần ấy thôi</p>



<p>hỏi tôi, tôi chỉ lặng cười</p>



<p>phải chăng em sống giữa thời mộng du…?</p>



<p>ngữ ngôn văn vẻ ngục tù…</p>



<p>3-</p>



<p>ngày nắng sao em ngủ vùi?</p>



<p>dậy đi, ta bước ngắm trời đất vui</p>



<p>hôm nay ngày của tháng mười</p>



<p>mùa đông lại thấy hoa trời tuyết bay</p>



<p>thì quá khứ thì tương lai</p>



<p>chúng ta đang ở chính thì hiện sinh</p>



<p>cười lên thuyên giảm tội tình…???</p>



<p>4-</p>



<p>nhanh lên em, bóng đã tàn</p>



<p>trên tay em nhánh thời gian cháy dần</p>



<p>hoa bụp đỏ hoa cúc vàng</p>



<p>vòng hoa tuổi trẻ theo hoàng hôn rơi</p>



<p>bước ra chào đón cuộc đời</p>



<p>bước lui xin giữ nụ cười hồn nhiên</p>



<p>chúc em mang trái tim hiền</p>



<p>khi ta về lại ẩn miền tịnh yên…</p>



<p>5-</p>



<p>mai sau là của mai nào?</p>



<p>em trong thực tại lao xao tiếng người</p>



<p>hãy giung giăng với cuộc đời</p>



<p>hãy đem ánh mắt thay lời nghĩa ân</p>



<p>cố vui khi vẫn còn buồn</p>



<p>bóng mây chiều đã dần buông cuối trời</p>



<p>bảy mươi rồi sẽ tám mươi</p>



<p>ta đi như thể ta cười nhẹ tênh…</p>



<p><strong>Lâm Hảo Dũng</strong></p>



<p><em>Van, Oct 15-2025</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đỗ Hồng Ngọc: Gặp một mùi hương…</title>
		<link>https://t-van.net/do-hong-ngoc-gap-mot-mui-huong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 May 2026 06:56:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[đọc Phan Tấn Hải]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88709</guid>

					<description><![CDATA[(Vài cảm nhận về “Đuổi bắt một mùi hương” &#160;của Phan Tấn Hải) Đỗ Hồng Ngọc Cố đi tìm Phan Tấn Hải thì gặp Nguyên Giác, một thầy tu miên mật một thời với Sư Tịch Chiếu (1912-2016) ở chùa Tây Tạng Bình Dương. Cố đi tìm&#160;Nguyên Giác thì gặp Phan Tấn Hải, một nhà [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/sach-pth.jpeg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="798" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/sach-pth-798x1024.jpeg?strip=all" alt="" class="wp-image-88166" style="width:490px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/04/sach-pth-234x300.jpeg 234w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/sach-pth-798x1024.jpeg?strip=all 798w, https://cdn.t-van.net/2026/04/sach-pth-768x985.jpeg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/04/sach-pth-1198x1536.jpeg 1198w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/sach-pth.jpeg?strip=all 1497w" sizes="(max-width: 798px) 100vw, 798px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>(Vài cảm nhận về “Đuổi bắt một mùi hương” &nbsp;của Phan Tấn Hải)</p>



<p><strong><em>Đ</em></strong><strong><em>ỗ Hồng Ngọc</em></strong><strong><em></em></strong></p>



<p>Cố đi tìm Phan Tấn Hải thì gặp Nguyên Giác, một thầy tu miên mật một thời với Sư Tịch Chiếu (1912-2016) ở chùa Tây Tạng Bình Dương. Cố đi tìm&nbsp;Nguyên Giác thì gặp Phan Tấn Hải, một nhà thơ, nhà văn, nhà báo… giữa bụi trần mà… “gieo duyên” &nbsp;khắp chốn, bởi nghiệp lành, nối kết trong trường văn trận bút .. Còn cố đi tìm Nguyên Giác- Phan Tấn Hải thì chỉ gặp một người đang đuổi bắt một mùi hương! Không phải mùi hương từ bàn tay run rẩy nắm lấy tay cô bạn gái thời tiểu học ở cổng chùa đó đâu, cũng không phải mối tình đầu với cô bé Bắc kỳ “Minh này” ốm nhách thời lên mười với một rỗ đầy trái sa kê đó đâu&#8230; &nbsp;</p>



<p>Mà là mùi hương bay ngược chiều gió. Mùi hương của một cõi xứ mà người ta chỉ cần nghe mùi hương thôi đã giác ngộ, đã thấy biết (tri kiến) Phật. Ở đâu vậy? Ở xứ Chúng Hương, nơi có vị Phật tên là Hương Tích mà Duy Ma Cật đã đến xin cơm cho các vị Bồ tát tương lai ở thành Tỳ Da Ly dạo nọ. Đó là thứ hương thơm đủ để nuôi cả thân và tâm bất tận. Đó chính là&nbsp;hương Giới đức. Thứ hương thơm có thể bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió!</p>



<p>Hương thơm giới đức không thể có trong một ngày một buổi. Phải được huân tập lâu ngày chày tháng, với Định, với Huệ. Hương thơm đó phải tích lũy từ từ mới đầy dần lên, mới sung mãn, tràn trề… đó là một thứ «vô tận hương”…</p>



<p>Dù Nguyên Giác- Phan Tấn Hải nói “Hạnh phúc là đang sống với chữ” mà thiệt ra không phải vậy! Anh sống với “Tứ y”, trong đó “<em>y nghĩa bất y ngữ</em>” là cốt lõi. Anh không chơi chữ, không vọc chữ, vò chữ, nắn chữ. Bởi sau chữ là lấp lánh nghĩa. Là cái thấy từ Alaiya thức khi đã thành <em>Đại viên cảnh Trí.</em>&nbsp;</p>



<p>Phan Tấn Hải thổ lộ “Có những truyện tôi viết trong nước mắt, có những truyện tôi viết trong tiếng cười, có những truyện tôi viết trong im lặng. Nhưng xuyên suốt là một ước mơ: làm đẹp cho cuộc đời này, dù chỉ bằng một dòng chữ, nơi ai cũng là ánh sáng”.</p>



<p>“Cũng có thể nói, tôi không thực sự viết truyện. Tôi chỉ viết lên những dòng chữ như thả lên những cánh chim trong tâm mình cho bay qua bầu trời văn học…”</p>



<p>Không như nhiều tác giả tạo ra nhân vật và giúp nhân vật sống trong kiếp sống của họ, tác giả như người đứng từ bên ngoài quan sát, mô tả, tưởng tượng… Phan Tấn&nbsp;Hải thì không . Anh viết mỗi bài, mỗi truyện từ kiếp sống của chính anh. Không có nhân vật. Không có tình tiết. Chỉ là những truyện “cổ tích” của chính mình trong “trí nhớ mù sương” của chính mình.</p>



<p>“Mỗi truyện là một kiếp sống tôi đã đi qua. Tôi sinh ra trong cốt truyện, sống trong từng dòng chữ, và rồi tan biến khi câu chuyện khép lại. Có khi là một người lữ hành cô độc, có khi là một đứa trẻ thơ ngây, có khi là một người mẹ, một người cha, một người tình, một người tu. Tôi đã sống như thế, nhiều lần, nhiều kiếp, trong từng dòng chữ, và rồi tan biến khi câu chuyện khép lại. Và rồi, khi trang giấy trắng khác lại mở ra, tôi lại sinh vào một kiếp mới. Do vậy, xin đừng hỏi là truyện hư cấu hay thật, hay nhân vật này là ai…”</p>



<p>Phan Tấn Hải&nbsp;dặn “xin đừng hỏi” làm tôi nhớ Tuệ Sỹ, một thiền sư, một nhà Phật học uyên bác, cũng từng căn dặn như thế về thơ “tình” của ông: <em>Tâm Thiền thì không có ngôn ngữ gì khác biệt với ngôn ngữ thường tình. Nhưng còn ngại rằng khi đã cạo tóc mà tình thơ vẫn còn.</em>&nbsp;<em>Thôi thì, thiền đạo và thi ca là đồng hay là khác, cũng chớ nên nghi ngờ mà tra hỏi.</em><em></em></p>



<p><em>Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca</em></p>



<p><em>Tay em run trên những phím lụa ngà&nbsp;</em><em></em></p>



<p><em>(…)</em></p>



<p><em>Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn</em></p>



<p><em>Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt&nbsp;</em></p>



<p><em>Mờ phố thị những chiều hôn mái tóc</em></p>



<p><em>Sóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa&nbsp;</em><em></em></p>



<p>(Tuệ Sỹ. <em>Những phím dương cầm</em>)</p>



<p>Còn Phan Tấn Hải&nbsp;thì khiến tôi nhớ đến vết chim bay của Phạm Thiên Thư</p>



<p><em>Tôi khoác áo nâu sồng</em><em><br></em><em>Em chân trời biền biệt</em><em><br></em><em>Tên ai còn tha thiết</em><em><br></em><em>Trong tiếng chuông chiều đưa</em><em></em></p>



<p><em>(…)</em></p>



<p><em>Cõi người có bao nhiêu</em><em><br></em><em>Mà tình sầu vô lượng</em><em><br></em><em>Còn chi trong giả tưởng</em><em><br></em><em>Hay một vết chim bay</em></p>



<p>(Phạm Thiên Thư, <em>V</em><em>ết chim bay</em>)</p>



<p><em>“Chỉ biết rằng, mỗi bài viết, mỗi truyện ngắn, mỗi bản dịch, mỗi bài thơ, dù mang tên nào, tôi đều đã sống một kiếp người khác nhau. Tôi chỉ là người viết, người đang kể truyện cổ tích, đang học cách tan ra như trâu bùn trong từng khoảnh khắc, và đang học cách để thấy mình là biển”.</em></p>



<p>Mỗi bài viết là một kiếp sống khác. Từ kiếp này qua kiếp kia, miên man bất tận như dòng tâm thức trôi đi trong cõi Alaiya. Cho nên đọc Đuổi bắt một mùi hương ta có dịp thấy từng kiếp sống của tác giả. Nhân vật nếu có, chỉ là “giả tưởng”, chỉ là cái cớ để “thị hiện” mà thôi.</p>



<p>Trở lại với Tập truyện Đuổi bắt một mùi hương, &nbsp;Phan Tấn Hải bần thần:&nbsp;</p>



<p><em>Tôi nghĩ rằng thế hệ của tôi có thể sẽ là thế hệ cuối cùng (hay sắp cuối cùng) của những người viết tiếng Việt ở hải ngoại</em><em><u>.</u></em><em>&nbsp;Thế hệ sau sẽ viết thuần tiếng Anh. Báo tiếng Việt ở hải ngoại có thể sẽ từ từ biến mất trong một thập niên nữa. Văn học tiếng Việt lúc đó chỉ còn là chuyện của người trong nước. Phải chấp nhận viễn ảnh vô thường như thế. Phải chăng, các nhà văn hải ngoại như thế hệ của tôi, chỉ là những dòng chữ cuối cùng của một trang sử sắp lật qua? Thêm nữa, mùi của những trang giấy mới, mùi của những dòng mực in đang bị trận gió vô thường thổi tới, vùi dập. Xã hội tương lai hẳn là không cần giấy nữa. Và lúc đó sẽ là chuyện của các nhà văn thế hệ tương lai, khác hẳn bây giờ, mà tôi không hình dung nổi. Và bây giờ, tôi vẫn rất mực yêu thương những dòng chữ còn đang được níu kéo nơi đây, mà tôi đang viết trên trang giấy này.</em><em></em></p>



<p><em>Rồi một ngày nào đó, độc giả sẽ quên hết những chữ tôi viết, và sẽ chỉ còn nhớ rằng tôi đã đem truyện cổ tích vào đời thường, để làm cho cuộc đời đẹp hơn. Và đó sẽ là hạnh phúc của người viết và của người đọc.</em><em></em></p>



<p>Cái làm cho cuộc đời đẹp hơn, cuộc sống hạnh phúc hơn đó, có thể tìm thấy ở đâu?</p>



<p>Ở trong sự “hư vỡ” của vô thường, vô ngã, duyên sinh, thực tướng vô tướng… &nbsp;</p>



<p>“<em>Hư vỡ là&nbsp;đặc tính&nbsp;bất biến&nbsp;của&nbsp;cuộc đời, của tất cả những gì có mặt trong&nbsp;vũ trụ&nbsp;này. Nghĩa là những gì&nbsp;hợp lại, thì sẽ tan; những gì sinh ra, rồi sẽ biến mất. Không có gì&nbsp;kiên cố,&nbsp;bất biến&nbsp;trên đời.&nbsp;Đức Phật&nbsp;đã chỉ ra&nbsp;sự thật&nbsp;đó, và biến những&nbsp;thái độ&nbsp;sống&nbsp;không vui&nbsp;thành sự&nbsp;kham nhẫn&nbsp;mỹ học: cái đẹp chính là&nbsp;vô thường. Bởi vì&nbsp;vô thường, nên có hoa&nbsp;mùa xuân&nbsp;nở, có những dòng suối chảy từ tuyết tan mùa hè, có những trận lá&nbsp;mùa thu&nbsp;lìa cành, và có những trận mưa tuyết&nbsp;mùa đông&nbsp;vương vào gót giày. Bởi vì sống&nbsp;hoan hỷ&nbsp;với hư vỡ là tự&nbsp;hoàn thiện&nbsp;chính mình, hòa hài làm bạn với hư vỡ là sống với&nbsp;sự thật, và cảm nhận&nbsp;toàn thân&nbsp;tâm trong hư vỡ từng khoảnh khắc là hòa lẫn vào cái đẹp của&nbsp;vũ trụ”.</em></p>



<p>(Nguyên Giác-Phan Tấn Hải. <em>Mỹ học của hư vỡ/ Kintsugi</em>).</p>



<p>Biết sống với Hư Vỡ là biết sống với Như Lai. Nó vô tướng mà hiện tướng. Nó chân không mà diệu hữu. &nbsp;Nó có cái đẹp của vô thường mà thường, của vô ngã mà ngã, của khổ đau mà an lạc… Nó không ở đâu xa. Nó quanh ta. Nó trong ta. Cho nên “cư trần” mà “lạc đạo”, “thả tuỳ duyên” như Trần Nhân Tông nói. &nbsp;</p>



<p>Đuổi bắt một mùi hương? Tôi nghĩ nó sẵn đó rồi. Trong nếp ta sống ở đây và bây giờ, một thứ “vô tận hương” bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió…?</p>



<p><em>Saigon, 24.11.2025</em></p>



<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-05-08 12:45:31 by W3 Total Cache
-->