T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Ngân Bình: Vĩnh biệt Kim Oanh

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mang tên của một loài chim nhỏ, có giọng hót trong trẻo, nhưng Kim Oanh -người mà xưa nay tôi gọi bằng “Chị Vấn”- lại có giọng lào khào, khi nói cũng như khi cười. Tôi thích cái lào khào rất riêng của chị. Có chút hồn nhiên, có chút dí dỏm, nhất là những lúc chị nhìn theo anh Vấn vừa đi ngang qua chỗ hai chị em đang đứng, thầm thì chuyện “tào lao của phụ nữ” nói câu gì đó. Mắt chị liếc xéo,  nhỏ giọng trách “Ổng cứ thích trêu ghẹo em”. Câu trách không có chút hờn, mà có chút yêu. Dễ thương như tiếng cười  khàn khàn của chị sau câu nói ấy.

Cùng xuất thân từ trường đại học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt. Là bạn bè từ thưở đôi mươi, nên khi gặp lại trên quê hương thứ hai này, hai gia đình nhanh chóng trở nên thân thiết. Nhất là từ khi tạp chí Ca Dao ra đời và anh Vấn trở thành một cây bút chủ lực của tờ bán nguyệt san đầu tay mà cũng là cuối cùng của vợ chồng tôi trong suốt chín năm.

Thỉnh thoảng, chúng tôi vượt đường xa đến thăm anh chị ở Wichita, gần bảy tiếng lái xe và những năm gần đây ở Houston, hơn bốn tiếng. Thời gian ngắn ngủi đôi ngày, nhưng lúc nào cũng được ở trong căn phòng giường gối tươm tất, phảng phất mùi thơm nhẹ nhàng, sảng khoái và chị Vấn luôn chu đáo trong từng món ăn đãi khách. Chỉ có hai cặp, mà lần nào cũng chuyện trò đến khuya, nhất là khi anh chị dọn về căn nhà mới ở Houston. Căn nhà không to, nhưng rất ấm áp, xinh xắn qua sự trang trí đơn sơ nhưng rất mỹ thuật của chị  -là nơi vợ chồng tôi luôn nghĩ đến khi muốn tìm chỗ để “giảm stress”.

Nhớ nhất là lần ăn tối với món phở gà và mì xào dòn độc đáo của chị. Những sợi mì dòn tan trong lưỡi với tôm, thịt, nấm, củ năng… hương vị đậm đà, thơm ngon, ăn một lần mà nhớ mãi. Hôm ấy, anh Vấn có mời anh Bình -khóa đàn em- người có giọng ca trầm ấm, điêu luyện, đã khiến chúng tôi ngẩn ngơ thả hồn theo bài bài hát “Tóc Xưa” của Ngô Thụy Miên với tiếng đàn guitar réo rắt.

Hôm ấy, tôi cứ xuýt xao theo từng lời thơ mượt mà được phổ thành nhạc của bài hát. Nhưng lúc tham dự thánh lễ an táng ở nhà thờ, tôi đã không cầm được nước mắt khi nghe anh Vấn đọc lời vĩnh biệt và nhớ lại “Tóc xưa” với nỗi xót xa, nhói buốt trong lòng. Hai tuần trước, chúng tôi đã đến thăm khi được tin bệnh chị trở nặng.  Khuôn mặt chị hôm ấy sáng và đẹp hơn lúc nào hết, nhưng ánh mắt da diết buồn. Nỗi buồn của một người biết mình đang đi dần vào cõi chết. Đau đớn và kinh hoàng biết dường nào. Từ phòng ngủ,  anh Vấn đưa chị ra phòng khách bằng những bước chân chập chững. Không còn nữa “Kim Oanh” với nụ cười tươi, giọng lào khào chào đón thân mật. Chị không nói được, chỉ có tiếng khóc thống thiết bật lên trong âm thanh tức tưởi. Tôi ôm chị thật chặt giữa những dòng nước mắt tuôn trào. Tay run nhẹ, chị viết trên tấm bảng nhỏ dòng chữ nghệch ngoạc “Bác sĩ chê rồi”. Cố cười, cố vui, để an ủi, động viên chị, nhưng chính tôi lại rơi vào nỗi bàng hoàng khi đọc câu viết sau cùng của chị “Em muốn áo dài trắng để mặc khi liệm”.

Trở về nhà lúc 10 giờ đêm, tôi hỏi Sinh khi đọc kinh tối “Mình cầu nguyện sao cho chị Vấn đây anh?”. Anh cúi đầu một lúc rồi lâm râm khấn nguyện “Nếu như đã đến ngày chị Vấn về với Chúa, xin Chúa cho chị được ra đi nhẹ nhàng, êm ái”.  Và chị Vấn đã được ơn như lời cầu xin, qua đoạn chia sẻ của cô con gái lớn trên facebook “Hơn một tháng qua, khối u não khiến mẹ tôi ngày càng khó nuốt và cuối cùng, vào ngày sau đám cưới của tôi, khối u đã cướp đi khả năng nói của mẹ. Tôi chứng kiến mẹ tôi ngày càng yếu đi – chết đói và khao khát được uống một cốc nước… bất cứ thứ gì. … và mẹ tôi đã qua đời một cách thanh thản, khi tất cả chúng tôi cùng nằm trên giường với mẹ…”.

Tôi không kềm được nước mắt, dù biết rằng sẽ có phút giây đau lòng này. Kể từ hôm nay, chúng tôi sẽ mất đi một người bạn dễ mến, gia đình Chiến Tranh Chính Trị sẽ mất đi một Nàng Dâu Nguyễn Trãi luôn vui vẻ, nhiệt tình với bạn bè. Bên tai tôi như văng vẳng giọng hát của anh Bình buổi tối nào, nhưng sao quá xót xa, ngậm ngùi

….. Tóc nào đen óng hôm qua
Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai
Loà xoà bên trán làm ai phải lòng

Để mà sáng đợi chiều trông
Sợi kề bên má, sợi hôn môi người
Sợi nào từ thuở đôi mươi
Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau

Sợi nhìn ngày tháng qua mau
Tóc xanh hôm trước, bạc màu hôm nay
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại… ngắn dài xót xa

Cuộc sống rồi sẽ quạnh hiu, trống vắng với bao nhớ thương, hối tiếc cho anh… NGƯỜI Ở LẠI.

Xin được chia sẻ cùng anh Vấn và Ý Vy, Ý Vân nỗi đau buồn về sự mất mát lớn lao này.

Ngân Bình

Đầu tháng 2 năm 2022

©T.Vấn 2022