T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Thiên Nga: VÌ CON LÀ CON GÁI CỦA BA

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Bến Bình Yên – Tranh: Mai Tâm

Một ngày mưa rơi nghiêng nghiêng, được rảnh rỗi đôi chút – con lại thấy mình buồn lạ lùng…

Con nhớ nhiều về dĩ vãng, nhớ nhiều về tuổi thơ con nhọc nhằn, nhớ nhiều những người thân đã ra đi và còn ở lại..

Và con nhớ ba, mông lung lắm, chỉ qua di ảnh trên bàn thờ. Con đã khóc, ba ạ! Nếu ba còn sống, con biết ba sẽ yêu con nhiều hơn. Vì sao, ba biết không?

          Vì con là con gái của Ba …

Mẹ sanh liên tục năm chị em gái, ba nhẫn nại chọn lần lượt cho năm nàng công chúa năm cái tên khá hay: Nguyệt, Tuyết, Thanh, Hạnh, Hằng.

Cầu được ước thấy, Mẹ sanh tiếp cho ba được hai cậu con trai khỏe mạnh, tuấn tú. Rồi một buổi sáng mùa xuân, bỗng nhiên, con ra đời khi ba đang mong “tứ quý”. Chị Nguyệt từ nhà bảo sanh cô Nhung (Đào Duy Từ) về báo tin, ba quay mặt buông tiếng thở dài:

– Lại thêm một con ngỗng trời …

Nghe Mẹ và các chị kể lại, suốt thời gian dài sau đó, ba rất ít quan tâm đến con, đứa con gái út tội nghiệp. Khi con được 21 tháng tuổi, ba bị liệt dọc nửa người sau một cơn đột quỵ.

Một ngày mưa gió sụt sùi sau đó không lâu, mẹ bế con lên nhà thương thăm ba. Lần đầu tiên ba ngạc nhiên rồi đưa cánh tay không bị liệt hướng về phía con, âu yếm: “Bé Nga của ba mau lớn quá, xinh quá…”. Nghe mẹ kể, lúc ấy con đã sợ hãi nhiều hơn, bởi con còn bé quá, còn ba thì chưa bao giờ đón con trong vòng tay.

Bảy tháng sau, ba qua đời.

Mùa thu Đà Lạt se se lạnh, mấy mẹ con vành tang trắng trên đầu đưa ba ra nghĩa trang. Đứa con gái út bước đi lẫm chẫm, vừa lúc mồ côi cha thì tiếng gọi “ Ba… Ba…” mới tròn vành rõ chữ. Tiếng gọi rơi vào khoảng không hụt hẫng…

Con dần lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của mẹ và các anh chị. Hoàn cảnh đã tạo cho con một cuộc sống nội tâm, khép kín. Con ít cười, ngại giao tiếp.

Hàng ngày, sau giờ đến trường là con lại tìm đến góc thư viện quen thuộc làm bạn với sách hoặc đến nhà thờ cầu nguyện. Về nhà, đôi lúc những câu chuyện về ba được kể vô tình từ mẹ, anh chị khiến con tủi thân nhưng đợi đến khi chỉ có một mình mới khóc.

Gương mặt con luôn phảng phất một nỗi buồn cố hữu, đã rất nhiều lần con thầm trách ba mẹ đã sinh ra con trong cuộc đời này…

*

Ba hóa mây trời đã hơn nửa thế kỷ.

Từ rất lâu rồi, con đã không còn hờn trách ba nữa. Nếu có kiếp sau, con vẫn xin được làm con gái của ba. Bởi khi lớn lên, con biết mình được thừa hưởng từ ba rất nhiều qua hồi ức của Mẹ: thông minh, cách nói chuyện hài hước, sự nhạy cảm, sự bao dung…

Tuy nhiên, tiếng thở dài ngày xưa của ba đã luôn bám theo con như một định mệnh buồn.

Mỗi lần ghé về thăm nhà, ngước nhìn lên di ảnh, con luôn khẽ bật tiếng gọi “Ba ơi…”. Trong mông lung, con thấy ba cười và lại xoa đầu con âu yếm – như ngày xưa con còn ngây ngô, bé dại …

Con cảm ơn ba mẹ đã cho con một hình hài, cho con một trái tim biết yêu thương và cả lòng nhân ái.

Tháng bảy mưa sụt sùi. Chỉ còn ít hôm nữa là đến ngày giỗ của ba. Ngoài những câu kinh cầu nguyện, con còn muốn thầm thì với ba nhiều lắm.

Ba ơi! Con cảm ơn ba, trong lúc không vừa ý nhất ba đã khai sinh cho con một cái tên thật ý nghĩa. Và suốt quãng đời dài sau đó, con gái của ba đã rất vững vàng vượt qua bão tố, chắp cánh bay vào vùng trời mơ ước của mình rồi ba ạ!

Con yêu ba, dù chưa bao giờ con được cảm nhận hơi ấm từ vòng tay của ba.

Nguyễn Thiên Nga

©T.Vấn 2022