<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chính trị Mỹ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/tag/chinh-tri-my/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 23 Aug 2026 00:49:52 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.7</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>chính trị Mỹ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Nguyễn Hoàng Văn: “Tolstoy” và “FIFA”: Hòa bình… xái hay xái hòa bình?</title>
		<link>https://t-van.net/nguyen-hoang-van-tolstoy-va-fifa-hoa-binh-xai-hay-xai-hoa-binh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 23 Aug 2026 06:46:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91627</guid>

					<description><![CDATA[Trơ tráo, rỗng tuếch và, cứ như là trò khôi hài đen, cả “Tolstoy” lẫn “FIFA Peace Prize” đều khiến chúng ta ngao ngán trước sự vô sỉ của những kẻ đang xem mơ ước hòa bình của nhân loại như thể là một khoản đầu cơ hay một trò đùa nhưng sao lại là… [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/peace1.jpg?strip=all&w=2560"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="400" height="332" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/peace1.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91628" style="width:460px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/peace1-300x249.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/peace1.jpg?strip=all 400w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Trơ tráo, rỗng tuếch và, cứ như là trò khôi hài đen, cả “Tolstoy” lẫn “FIFA Peace Prize” đều khiến chúng ta ngao ngán trước sự vô sỉ của những kẻ đang xem mơ ước hòa bình của nhân loại như thể là một khoản đầu cơ hay một trò đùa nhưng sao lại là… xái?</p>



<p>“Xái”, như “xái thuốc phiện”, là lớp cặn đọng lại trên bàn đèn sau một lần thông lửa mà, khi đã sạch túi dân nằm bẹp cũng có thể nạo ra hút lại, nước nhì. Và “xái”, như “hưởng xái”, là bám đuôi ai đó mà hưởng lợi, vật chất hay tinh thần: bọn ham ăn lười làm muối mặt bám theo người quen để hưởng xái một bữa tiệc hay một đám giỗ, bọn bất tài hám danh bám đuôi những nhân vật tiếng tăm để được hưởng xái sự lẫy lừng v.v. Hẳn nhiên, người tử tế và tự trọng luôn coi khinh hạng này nhưng, trên góc độ vĩ mô, vẫn có những nỗ lực “hưởng xái” cao cả và vĩ đại. Như khi ông Lý Quang Diệu khi vận động để Singapore sáp nhập vào Malaysia nhằm ăn theo nỗ lực độc lập với Thực dân Anh. Hay như bây giờ, khi ông Volodymyr Zelenskyy vận động khối NATO để, nếu được kết nạp, Ukraine sẽ có thể ăn theo sức mạnh của toàn khối trước sức đe dọa của Nga. [1]</p>



<p>Những nhà lãnh đạo như thế không hề “hưởng xái” cho cá nhân mình mà nền độc lập hay an ninh của đất nước họ cũng không hề là thứ cặn bã, nước nhì. Nhưng khi ông Donald Trump cười híp mắt với tấm mề đay Nobel Hòa bình 2025 mà bà María Corina Machado thí cho thì đây chính là trò hưởng xái mà người Mỹ tử tế nào cũng thấy xấu hổ, thấy nhục.</p>



<p>Cứu cánh biện minh cho phương tiện, chúng ta hoàn toàn không có tư cách để chê trách bà Machado bởi, dẫu ra mặt… nịnh viên tổng thống thứ 47 của nước Mỹ, bà cũng chỉ hành động cho lợi ích của đất nước mình, cũng như ông Lý Quang Diệu hay ông Zelenskyy. Nhưng chúng ta hoàn toàn có quyền cười khẩy vào mặt con người quyền lực nhất thế giới nhưng lại phỡn người sung sướng với thứ vinh quang xái, như một một con nghiện cùng đường.</p>



<p>Tôi không hề bôi nhọ ông Trump bởi đó là thực tế rành rành. Khi đôn đáo khắp nơi vận động giải Nobel Hòa Bình chỉ để làm trò cười, ông ta hành động có khác nào một con nghiện danh vọng? Lên cơn, những con nghiện chạy vạy khắp nơi với đủ trò, xin xỏ, dọa nạt, tống tiền và cả trộm cướp để xoay tiền mua ma túy. Và Trump cũng vậy. Cũng xin xỏ, cũng dọa nạt, và cũng tống tiền. Khi giận dữ với Thủ tướng Na Uy Jonas Gahr Støre rằng, bởi Ủy ban Nobel không chịu trao giải, ông ta sẽ chiếm Greenland của… Đan Mạch, Trump hành động có khác nào một con nghiện, vật vã vì đói thuốc, đã hùng hổ vung dao đòi phá xe đốt nhà, đòi đâm chém người thân, bởi họ không chịu vung tiền vào thứ đang hủy hoại cuộc đời của hắn!</p>



<p>Rồi thì cơn nghiện hư danh kia cũng phần nào thỏa mãn với tấm mề đay mà bà Machado thí lại nhưng, mỉa mai làm sao, tổng thống của một siêu cường quốc mà hành xử chẳng khác nào một đứa trẻ chơi trò bán hàng, đổi hàng, cực kỳ mãn nguyện khi được cho không thứ đồ chơi hằng mong ước. Bởi thế, cực chẳng đã, Ủy ban Nobel Hòa bình mới lên tiếng, bất luận cái mề đay kia nằm trong tay ai, lịch sử cũng chỉ ghi nhận rằng bà Machado mới là người được trao giải nên, do đó, thứ vinh quang mà ông ta hí hửng hoàn toàn rỗng tuếch. [2]</p>



<p>Nhưng sự trống rỗng này lại là cơ hội để Chủ tịch FIFA Gianni Infantino nhảy vào ăn có. Nếu bọn người thiếu tự trọng bám đuôi người quen để hưởng xái trong một đám giỗ là bọn ăn chực thì viên Chủ tịch FIFA này, thực chất, cũng chỉ là một tên… nịnh chực. Khiến cả thế giới sửng sốt, Infantino còn làm cả ông Trump ngạc nhiên khi, trong buổi lễ bốc thăm cho lịch trình World Cup tại Washington DC ngày 5/12/2025, Infantino đã “nhân danh năm tỷ hâm mộ viên bóng đá toàn cầu” trao cho Trump giải thưởng Hòa bình vì những “hành động vượt bật và ngoại hạng cho hòa bình và qua đó đã đoàn kết con người trên thế giới lại với nhau.” [3]</p>



<p>Cùng lúc, Infantino đã khiến nhân loại sửng sốt những hai lần. Làm thế nào mà y, chóng vánh và kín đáo, có thể trưng cầu ý kiến của năm tỷ người? Và, khoan nói là toàn thế giới, Trump đã mang lại hòa bình và đoàn kết cho nước Mỹ được chưa, thậm chí chỉ riêng đảng Cộng Hòa Mỹ thôi? Vinh danh Trump vì nỗ lực hòa bình, qua những gì mà chúng ta chứng kiến ngày ngày, thì có chẳng khác nào vinh danh Tú bà là đấng nữ lưu “Tiết hạnh khả phong”?</p>



<p>Có chăng là… khả ố và, về mặt này, phải nói đến cái giải thưởng trơ tráo nấp bóng nhà văn Nga Lev Tolstoy (1828–1910), ra đời tháng Sáu năm 2022, chỉ bốn tháng sau khi Vladimir Putin xua quân xâm lược Ukraine. Tổ chức xét giải là “Quỹ Giải thưởng Hòa bình Quốc tế Tolstoy” (Tolstoy International Peace Prize Foundation: TIPP) mà chủ tịch là Nhạc trưởng Valery Gergiev, một đệ tử trung thành của Putin, đã bị Nhà hát Giao hưởng Munich của Đức cách chức nhạc trưởng vào tháng Ba năm 2022 vì không chịu lên án cuộc xâm lược của ông chủ Putin. [4]</p>



<p>Không gì trơ tráo bằng cảnh kẻ gây chiến cho tay chân lập giải hòa bình ngay sau khi gây chiến. Mà cũng thật trơ tráo khi giải lại mang tên Tolstoy, nhà văn mà tư tưởng hòa bình nảy sinh sau khi chứng kiến những hệ lụy tàn khốc của chiến tranh tại Ukraine.</p>



<p>Cuộc chiến này kéo dài khoảng ba năm &#8211; 10/1853 –3/1856 &#8211; trên bán đảo Crimean với một bên là Nga và một bên là liên minh Pháp, Anh, Thổ Nhĩ Kỳ. Thổ ra tay vì Nga thừa cơ thả câu, thấy Đế quốc Ottoman suy tàn thì ra tay kích động cộng đồng Thiên Chúa giáo. Anh và Pháp thì do mối quan tâm địa lý chính trị, sợ Nga bành trướng sang vùng Balkan. Đầu tiên bộ binh Nga bị Thổ dập nát nhưng Hải quân Nga rửa hờn, đánh tan hạm đội Thổ trên Hắc Hải và tình thế khiến Anh – Pháp lo lắng chen vào và, đến lúc này, cả bộ binh lẫn hải quân Nga đều bị đòn tơi tả. Cuộc chiến kết thúc với thất bại đau đớn của Nga, vừa gánh chịu mức thương vong khổng lồ, vừa mất quyền kiểm soát Hắc Hải và, do kiệt quệ tài chính vì chiến phí, nên năm 1867 đành phải bán vùng Alaska cho Mỹ.</p>



<p>Tolstoy, như một Trung úy của quân đội Nga, đã đặt chân đến chiến trường này vào năm 1855 để những thảm cảnh chiến tranh được tái hiện trong&nbsp;<em>Những phác thảo về Sevastopol</em>&nbsp;(Sevastopol Sketches) và khai sinh nên tư tưởng hòa bình của nhà văn mà, sau này, còn nổi tiếng hơn với pho tiểu thuyết đồ sộ mang tính sử thi&nbsp;<em>Chiến tranh và Hòa bình</em>.</p>



<p>Có gì mỉa mai hơn? Kinh sợ cuộc chiến trên lãnh thổ Ukraine, Tolstoy mới dấn thân cho lý tưởng hòa bình nhưng, ngày hôm nay, ngay sau khi xâm chiến lãnh thổ Ukraine, kẻ xâm lược đang cai trị nước Nga lại… dùng tên tuổi nhà văn để chào hàng cho cái giải thưởng lập ra để che đậy bộ mặt hiếu chiến. Nếu việc trao giải hòa bình cho Trump chẳng khác gì việc trao bảng vàng “Tiết hạnh khả phong” cho Tú bà thì, ở đây, đích thân Tú bà lại đứng ra trao giải.</p>



<p>Năm nay danh hiệu “Hòa bình khả phong” mà Putin lập ra về tay Tô Lâm, nguyên là Bộ trưởng Công an khi cụ Lê Đình Kình bị công an sát hại vào tháng Hai năm 2020 và, hiện tại, trong vai trò nhà lãnh đạo tối cao, lại biến đất nước thành một trại trừng giới nghẹt thở. Cảnh trao giải “Hòa bình khả phong” này, do đó, cũng chỉ là một màn tuồng với cảnh Tú bà lớn ban khen Tú bà nhỏ!</p>



<p>Sự bỉ ổi hóa… ý niệm hòa bình này khiến tôi nghĩ đến lời của ông Nguyễn Văn Thiệu, Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa một thời, dẫu rằng, xin nói ngay, tôi không phải là người hâm mộ ông Thiệu. Nhân vật này để lại không ít lời khen tiếng chê nhưng phải thừa nhận là ông có những phát biểu không chỉ bất tử mà phải nói là bất hủ. Ông nhận định&nbsp;<em>“Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy kỹ nhìn những gì cộng sản làm”.</em>&nbsp;Ông bảo&nbsp;<em>“Làm chính trị thì phải lì”.</em>&nbsp;Và ông tuyên bố&nbsp;<em>“Hòa bình phải đánh đổi bằng máu chứ không phải van xin”.</em>&nbsp;Và đó không hề là thứ hòa bình mà Putin đã vinh danh Tô Lâm. Nhìn vào bên trong thì đó là thứ “hòa bình” thấm máu, nhưng là máu của nhân dân, trong đó có máu cụ Lê Đình Kình. Nhìn ra bên ngoài, qua những gì đã và đang xảy ra trên Biển Đông, thì đó lại là một thứ hòa bình van xin.</p>



<p>Nói cách khác thì bộ máy cai trị đã hưởng xái hòa bình bằng cách liếm máu mà van xin, mà nhượng bộ kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, rồi quay lại cưỡng bức nhân dân phải chấp nhận thứ “xái hòa bình” ấy, bằng máu.</p>



<p><strong>Nguyễn Hoàng Văn</strong></p>



<p><strong>Tham khảo:</strong></p>



<ol class="wp-block-list">
<li>Singapore trở thành một phần của Liên bang Malaysia vào ngày 16/8/9/1963 nhưng do xung đột sắc tộc, chỉ hai năm sau thì liên bang tan rã sau khi Quốc hội Malaysia thông qua nghị quyết khai trừ tiểu bang Singapore vào ngày 9/8/1965.</li>



<li><a href="https://www.usatoday.com/story/news/politics/2026/01/19/trump-letter-norway-nobel-peace-greenland/88251326007/">https://www.usatoday.com/story/news/politics/2026/01/19/trump-letter-norway-nobel-peace-greenland/88251326007/</a></li>



<li><a href="https://people.com/nobel-committee-reacts-trump-getting-peace-prize-medal-11887148">https://people.com/nobel-committee-reacts-trump-getting-peace-prize-medal-11887148</a></li>



<li>Trên danh nghĩa thì Quỹ này được thành lập với sự phối hợp của “Hiệp hội Lịch sử Nga”, “Quỹ Hòa bình Nga” và “Hiệp hội Lịch sử Quân sự Nga”.</li>



<li><a href="https://edition.cnn.com/2025/12/04/sport/soccer-world-cup-peace-prize-trump-intl">https://edition.cnn.com/2025/12/04/sport/soccer-world-cup-peace-prize-trump-intl</a></li>
</ol>



<p>(Theo Vietbao Online)</p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nina HB Lê: Khi Hưu Là Ngựa</title>
		<link>https://t-van.net/nina-hb-le-khi-huu-la-ngua/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 22 Aug 2026 06:42:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91577</guid>

					<description><![CDATA[Philip Roth, một trong những tiểu thuyết gia lớn của Hoa Kỳ thế kỷ XX, dường như đã linh cảm được cái cảnh hươu hóa ngựa ấy từ rất lâu. Năm 1961, ông viết rằng hiện thực Hoa Kỳ có lúc kỳ quặc đến nỗi nhà văn cũng không tưởng tượng kịp. Minh họa: OpenAI. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/khi-huu-la-ngua.png?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="400" height="335" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/khi-huu-la-ngua.png?strip=all" alt="" class="wp-image-91578" style="width:528px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/khi-huu-la-ngua-300x251.png 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/khi-huu-la-ngua.png?strip=all 400w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Philip Roth, một trong những tiểu thuyết gia lớn của Hoa Kỳ thế kỷ XX, dường như đã linh cảm được cái cảnh hươu hóa ngựa ấy từ rất lâu. Năm 1961, ông viết rằng hiện thực Hoa Kỳ có lúc kỳ quặc đến nỗi nhà văn cũng không tưởng tượng kịp. Minh họa: OpenAI.</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Đời Tần, Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, chỉ vào nó mà bảo với vua rằng đó là ngựa. Có người im lặng, nhiều người phụ họa, chỉ vài người dám gọi đó là hươu —sau này những người đó đều gặp họa.<br><br>Hơn hai ngàn năm sau, tích cũ lập lại. ‘Trump đã thắng cuộc bầu cử năm 2020. Tiếng động của turbine gió gây ung thư. Thuốc chủng ngừa nguy hiểm hơn bệnh nó ngừa. Fauci góp phần tạo ra Covid. Đảng Dân Chủ chỉ thắng bầu cử bằng gian lận. Trump đã chấm dứt tám cuộc chiến…’<br><br>Với hàng chục triệu người Mỹ, những điều này không là chuyện bịa. Không phải ai cũng tin từng chữ, nhưng người ta đã quen sống trong một không khí mà ‘sự thật’ chỉ là một trong nhiều ‘sự thật khác’ — và chưa hẳn là cách được ưa chuộng.<br><br>Năm 1961 Philip Roth viết rằng hiện thực Mỹ có lúc kỳ quặc đến nỗi tiểu thuyết gia chạy theo không kịp. Năm mươi sáu năm sau, The New Yorker hỏi ông Trump có vượt sức tưởng tượng của nhà văn không. Roth không nghĩ bản thân Trump là một nhân vật đặc biệt khó tưởng tượng. Văn chương và lịch sử theo ông vốn chẳng thiếu những kẻ khoác lác, tự mê muội, háo danh thèm quyền lực. Cái khó tưởng tượng là một người như thế lại trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ. Roth đáp gọn: &#8220;Trump là một tay bịp.&#8221;<br><br>Nhưng giá câu chuyện chỉ giản dị vậy — một tay bịp và những kẻ bị bịp — thì nước Mỹ đã đỡ phiền. Bởi nói láo không bắt đầu với Trump. Nó bắt đầu với tất cả chúng ta.<br><br><strong>Vô Thưởng Vô Phạt</strong><br><br>Một người mời bạn đi ăn tối. Bạn mệt, không muốn ra khỏi nhà, nhưng thay vì nói thật rằng tối nay chỉ muốn nằm yên, bạn đáp “Tiếc quá, tôi có hẹn mất rồi”.<br><br>Một người quen hỏi cái áo mới có đẹp không. Bạn thấy chẳng đẹp chút nào, song vẫn mỉm cười: “đẹp lắm!”<br><br>Một đứa trẻ chìa ra bức tranh nguệch ngoạc, không ai nỡ nói: “Con mèo này trông giống củ khoai.”<br><br>Không nền dân chủ nào suy vong vì những câu nói dối vô hại ấy.<br><br>Madeleine Aggeler của The Guardian, người từng thử sống hai tuần không nói dối vặt như thế cho rằng phần lớn chúng ta không nói dối vì có ý hại người. Ta nói dối vì sự thật bất tiện. Vì không muốn làm ai mất lòng. Hoặc chỉ vì một câu không thật ngắn hơn một lời giải thích thật.<br><br>Nói dối trong trường hợp này gần giống tra chút dầu vào những bánh xe giao tiếp. Tuy không thật sự tử tế nhưng hữu dụng.<br><br>Quan trọng không phải con người có nói dối hay không, mà là nói để làm gì, mức nào, và ai phải trả giá. Giữa &#8220;tối nay tôi bận&#8221; và &#8220;tôi đã thắng cuộc bầu cử&#8221; là cả một khoảng cách, dù cả hai cùng bắt đầu từ một thói quen, chọn cái thực tại thuận tiện hơn thực tại đang có.<br><br><strong>Nói Thật Mà Vẫn Là Nói Láo</strong><br><br>Có lối nói láo tinh vi hơn, không cần sai một chữ.<br><br>Mẹ hỏi: &#8220;Con làm bài tập xong chưa?&#8221; Con đáp: &#8220;Con viết xong bài luận về Tennessee Williams rồi.&#8221; Đúng cả — chỉ có điều bài ấy làm từ tuần trước, còn bài tối nay chưa đụng tới.<br><br>Một người bán xe cũ được hỏi xe có tốt không, ông trả lời rằng sáng lạnh nhất tuần trước xe đề một cái nổ liền, chỉ không nhắc rằng vài ngày sau nó nằm chết dọc đường. Ông ta không nói sai câu nào. Ông chỉ muốn người nghe hiểu sai.<br><br>Chính khách bị hỏi có kỳ thị trong công ty không, ông không đáp có hay không, chỉ nhấn mạnh vụ kiện đã dàn xếp mà không nhận lỗi. Khi bị hỏi có phải chỉ đóng 750 đô thuế mỗi năm, ông đáp rằng đã đóng &#8220;hàng triệu đô tiền thuế.&#8221; Không câu nào sai. Chỉ là người nói láo chuyên nghiệp biết phần nào đưa ra ánh sáng, phần nào để lại trong bóng tối.<br><br><strong>Thời Láo Còn Biết Sợ</strong><br><br>Nhìn lại những tay nói láo kiểu cũ, người ta có thể thấy ở họ một phẩm chất mà ngày nay nghe ra gần như đáng quý, họ vẫn còn sợ bị bắt quả tang.<br>Người ngoại tình giấu thư. Người biển thủ sửa sổ. Chính khách bị phát giác thì chối, chữa, nói mình nhớ lầm hoặc đổ cho thuộc cấp.<br><br>Chẳng phải đức hạnh gì, nhưng ít ra còn công nhận sự thật là quan tòa — nên mới phải giấu.<br><br>Nixon không phải Tổng Thống Mỹ đầu tiên nói dối, cũng chẳng phải người cuối. Nhưng khi chứng cớ Watergate được khui ra ánh sáng, ông phải từ chức. Sự thật, dù muộn, vẫn còn quyền lực.<br><br>Cái mới trong thời Trump không phải là chính khách biết nói láo, chuyện đó đã có từ khi có kẻ cầm quyền. Cái mới là khi bị bắt quả tang vẫn không hề đổi mặt. Báo chí đưa chứng cớ thì báo chí là &#8220;tin giả.&#8221; Tòa bác thì tòa thiên vị. Viên chức không đồng ý thì thành kẻ phản bội. Dữ kiện trái ý thì khoa học bị mua chuộc. Đến lúc người ta không quan tâm điều này có thật không, mà chỉ muốn biết người nói thuộc phe nào. Sự thật phải trình thẻ đảng mới được nghe.<br><br>Nói láo không còn là tật xấu cá nhân, mà đường hoàng thành công cụ chính trị.<br><br><strong>Nghệ Thuật Dựng Lại &#8220;Sự Thực&#8221;</strong><br><br>Trump không phát minh ra dối trá, ông chỉ dùng nó bền bỉ hơn người khác. Điều đáng ngại không phải tổng số lời nói dối, mà là chúng không đứng riêng lẻ, mà bện vào nhau thành một thế giới láo hoàn chỉnh, với điều sai này chống lưng cho điều sai khác.<br><br>Lấy chuyện &#8220;Trump thắng 2020&#8221; làm ví dụ. Câu này không tự đứng được. Nó cần cả một dây chuyền khác đỡ lưng.<br><br>Trump thắng — nhưng kết quả lại thua. Vậy phải là gian lận.<br><br>Gian lận — nhưng hơn 60 vụ kiện đều bị tòa bác, kể cả bởi thẩm phán do chính Trump chọn. Vậy phải là tòa hỏng.<br><br>Tòa hỏng — nhưng quan chức bầu cử Cộng Hòa ở Georgia, Arizona, Michigan lại xác nhận không có gian lận. Vậy họ phải là hèn, hoặc phản.<br><br>Cứ mỗi lần có bằng chứng ngược lại xuất hiện, câu chuyện không sụp. Nó phình thêm ra một chút, đẻ thêm một &#8220;kẻ phản bội&#8221; mới để đổ lỗi. Không bao giờ tự vỡ.<br><br>Đó mới là chỗ đáng sợ. Không phải vì có nhiều lời nói dối. Mà vì lời nói dối sau luôn sinh ra để cứu lời nói dối trước — và cứ thế, chúng dựng thành một &#8220;sự thực mới&#8221;.</p>



<p>Nhà báo Terry Moran ví chuyện nói láo thời này với thời tiết. Một lời riêng lẻ còn là đám mây chỉ tay vào được. Nhưng cả bầu trời mây đen phủ kín thì giông bão ắt gần kề.</p>



<p>Nói láo còn có lợi thế tốc độ. Nói &#8220;họ đánh cắp bầu cử&#8221; nhanh dễ dàng và nhanh gọn. Chứng minh ngược lại thì lôi thôi, phải nói tới lá phiếu, luật từng bang, tái kiểm phiếu, hồ sơ tòa, lời khai viên chức, toàn những điều kém hấp dẫn.</p>



<p>Nói láo chạy nước rút, trong khi sự thật è cổ qua đủ mọi thủ tục hành chánh. Ở thời mà người ta dành vài giây chú ý cho mỗi chuyện, lợi thế thuộc về ai đã rõ.</p>



<p><strong>Nghe Riết Thành Thật</strong></p>



<p>Các nhà nghiên cứu từ lâu đã biết đến cái gọi là hiệu ứng chân lý ảo (illusory truth effect) &#8211; một điều được nghe lập đi lập lại thường trở nên đáng tin hơn, không phải vì có thêm chứng cớ, mà đơn giản vì nó đã trở nên quen thuộc.</p>



<p>Nói nôm na kiểu tiếng Việt là nghe riết rồi tin. Lần đầu nghe, thấy vô lý. Lần thứ mười, bắt đầu tự hỏi. Vài chục lần sau, quên mất nguồn tin, chỉ còn cảm giác &#8220;Hình như chuyện này tôi có nghe đâu rồi.&#8221; Cảm giác quen thuộc rất dễ khoác nhầm áo sự thật.</p>



<p>Ngày trước nói láo cần một cái miệng, vài cái tai. Nay có thêm mạng xã hội, thuật toán, nút Share, và câu tự trấn an quen thuộc: &#8220;Không biết thật không, nhưng gửi cho mọi người coi thử.&#8221; Nghe có vẻ thận trọng, nhưng thật ra chỉ là dù không biết, vẫn chuyển đi.</p>



<p>Một lời nói láo thời nay không cần triệu người tin chắc, chỉ cần triệu người thấy nó đủ hợp ý để đẩy nó đi thêm một đoạn.</p>



<p>Nhưng đổ hết cho kỹ thuật cũng không phải, vì máy móc chỉ giúp nói láo chạy nhanh hơn. Con người mới chính là yếu tố nuôi dưỡng nó. Một lời nói láo chính trị sống khỏe nhất khi gặp đúng người đã sẵn lòng muốn tin.</p>



<p>Với không ít người Mỹ, Trump từ lâu không còn chỉ là một ứng cử viên hay một Tổng Thống. Ông đã trở thành một phần căn cước chính trị, gắn với cái nón MAGA, lá cờ trước nhà, bạn bè, những buổi tập họp và cả những cuộc cãi vã trong gia đình. Vì vậy chuyện “ông ấy nói đúng không?” không quan trọng bằng “ông ấy đứng về phía chúng ta.” Và khi không cần hỏi đúng sai nữa, sự thật chỉ là sự chấp nhận những điều nghe riết thành quen.</p>



<p><strong>Không Ai Tin Ai</strong></p>



<p>Một dân tộc tin nhiều điều không thật đã đáng lo. Nhưng Hannah Arendt chỉ ra điều còn nguy hơn: bị dối lâu ngày, người ta không nhất thiết tin hết mọi lời dối — mà rốt cuộc, không còn tin gì hết.</p>



<p>Báo chí nói một đằng. Chính quyền nói một nẻo. Khoa học nêu dữ kiện khác. Mạng xã hội lại tung khẩu hiệu. Người dân quá mệt tự cho rằng &#8220;Ai mà chẳng nói láo.&#8221; Suy nghĩ này nghe có vẻ khôn ngoan, nhưng đó chính là món quà quý nhất dành cho kẻ nói láo chuyên nghiệp. Hắn không cần anh tin hắn, chỉ cần anh thôi tin những người khác.</p>



<p>Một tờ báo lỡ sai rồi đính chính và một kẻ cố tình lặp một điều sai cả trăm lần bị xếp chung một hạng. Hồ sơ và lời đồn ngang nhau. Chứng cớ và cảm tưởng thành hai &#8220;quan điểm.&#8221; Khi mọi thứ bị kéo xuống cùng một mặt phẳng, sự thật mất đi thứ duy nhất làm nên giá trị của nó: khả năng buộc người ta phải sửa lại điều mình tin.</p>



<p><strong>Dịch Nói Láo</strong></p>



<p>Người xưa có câu &#8220;ba người thành hổ&#8221;. Một người bảo giữa chợ có cọp, chẳng ai tin; người thứ hai, rồi người thứ ba nói theo, chuyện vô lý bắt đầu đáng ngờ. Hai ngàn năm trước đã vậy. Ngày nay một lời nói láo không chỉ qua ba cái miệng — mà qua ba triệu cái điện thoại.</p>



<p>Trump không tự mình dựng nổi một thế giới dối trá. Phải có người nghe, người tin, và cả những người không chắc tin nhưng vẫn chịu khó phổ biến. Nói láo có lợi thế mà sự thật khó địch lại, vì nó gọn, bắt tai, biết sẵn thủ phạm, biết sẵn âm mưu. Sự thật thì lôi thôi, cần dữ kiện, nhiều khi phải thú nhận chưa đủ bằng chứng để kết luận.</p>



<p>Dịch nói láo lan tràn không phải vì thời nay lắm kẻ nói láo hơn xưa — mầm bệnh vốn có sẵn — mà vì nó gặp đúng môi trường để sinh sôi: sợ hãi, giận dữ, thành kiến phe phái, và thuật toán biết đưa lời nói láo đến đúng người đang muốn nghe nó.</p>



<p><strong>Mẫu Số Cuối Cùng</strong></p>



<p>Con người sẽ chẳng bao giờ hết nói láo. Ta vẫn cần những câu &#8220;áo đẹp lắm,&#8221; &#8220;tối nay tôi bận,&#8221; &#8220;không sao đâu&#8221;, bởi đời sống đôi khi cần chút mật ngọt hơn một sự thật khó nuốt.</p>



<p>Nhưng một nền dân chủ đòi hỏi nhiều hơn thế. Nó không bắt mọi người cùng đảng, cùng phe, cùng yêu một vị Tổng Thống. Nó chỉ cần người ta còn công nhận có chuyện đã xảy ra và chuyện không xảy ra; có chứng cớ và không có chứng cớ; có thật và có giả.</p>



<p>Trump có nói ngàn lần đã thắng 2020, số phiếu không vì thế đổi khác. Một Tổng Thống tuyên bố đã thắng một cuộc chiến, bom đạn không vì thế ngừng rơi. Một căn bệnh không bớt nguy hiểm chỉ vì được gọi bằng cái tên dễ nghe hơn. Sự thật đến chậm, ăn nói khô khan, không khẩu hiệu hay, thường phá hỏng câu chuyện lọt tai — nhưng nó có một điều khiến mọi tay bịp phải lợm giọng: sự thật không cần ai tin mới thành sự thật.</p>



<p>Bổn phận của mỗi người biết tôn trọng sự thật chỉ đơn giản là đừng phổ biến một điều chỉ vì nó hợp ý mình muốn tin; đừng biến chuyện đúng sai thành chuyện phe ta phe họ; đừng gọi một lời nói láo là &#8220;một cách nhìn khác&#8221;. Khi một điều giả được lặp lại đủ lâu để thiên hạ bắt đầu đối đãi nó như một ý kiến khả kính, hãy gọi thẳng nó là láo. Đó không phải bất lịch sự. Đó là bổn phận công dân.</p>



<p>Một đất nước chịu đựng nổi một tay bịp trong một, hai nhiệm kỳ, bởi hiến pháp, tòa án, báo chí, hệ thống bầu cử phần nào dựng lên để phòng chống những kẻ như thế. Nhưng không định chế nào cứu nổi một nền dân chủ nếu đa số công dân đã thôi coi sự thật là điều đáng bảo vệ.</p>



<p><em>Một ông vua nói láo chưa chắc mất nước. Một dân tộc quen gọi hươu là ngựa thì có thể.</em></p>



<p><strong><em>Nina HB Lê</em></strong></p>



<p>(Theo Vietbao Online)</p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Kalynh Ngô: ‘Natalie, Anh Gọi Tên Em’</title>
		<link>https://t-van.net/kalynh-ngo-natalie-anh-goi-ten-em/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 20 Aug 2026 06:25:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91516</guid>

					<description><![CDATA[Nếu không có phi vụ chuyến bay nghi binh định mệnh đó, người ta không gọi tên Natalie nhiều như bây giờ. (Minh họa: VB) Nếu… Nếu không có phi vụ chuyến bay nghi binh định mệnh đó, người ta không gọi tên Natalie nhiều như bây giờ. Nếu danh sách VIP mà Donald Trump [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/natalie.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="600" height="400" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/natalie.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91517" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/natalie-300x200.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/natalie.jpg?strip=all 600w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Nếu không có phi vụ chuyến bay nghi binh định mệnh đó, người ta không gọi tên Natalie nhiều như bây giờ. (Minh họa: VB)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>Nếu…<br></strong></p>



<p>Nếu không có phi vụ chuyến bay nghi binh định mệnh đó, người ta không gọi tên Natalie nhiều như bây giờ.<br></p>



<p>Nếu danh sách VIP mà Donald Trump chọn để chui vào xe đẩy thức ăn phục vụ trên chuyến bay không bị tiết lộ thì có lẽ Karoline Leavitt đã không bỏ đi.</p>



<p>Dù cái tên Nataline Harp từng chiếm một chương quan trọng trong cuốn Regime Change của hai tác giả Maggie Haberman và Jonathan Swan, nhưng nếu Thượng Nghị Sĩ Jon Ossoff của Georgia không nêu đích danh Natalie trong bài phát biểu vận động tranh cử một ngày trước thì người ta đã không nhắc đến Natalie nhiều như bây giờ.<br></p>



<p>Đến nỗi, dù Maggie Haberman từng gọi Natalie là &#8220;human binkie&#8221; –&nbsp;một ví von vô cùng độc đáo và tràn đầy “hình tượng.” Vì sao? Với một đứa trẻ từ lúc sinh ra cho đến lúc chập chững biết đi, biết nói, thì vật gì quan trọng với nó hơn chiếc núm vú giả? Không có nó, chúng khóc thét nửa đêm, thậm chí giãy đành đạch. Hiểu một cách nhẹ nhàng hơn, thì “human binkie” như một người luôn ở bên cạnh để đem lại sự an ủi, xoa dịu và cảm giác an toàn cho người khác.<br></p>



<p>Natalie Harp với Trump là hình ảnh nào? Chúng ta không có quyền trả lời. Nhưng có quyền được gọi tên nàng, thậm chí nhiều hơn cả Trump gọi.<br></p>



<p>Từ sân golf đến Tòa Bạch Ốc, từ Washington đến Florida, từ Air Force One đến xe phục vụ thức ăn, nàng bên cạnh Trump mọi lúc mọi nơi. Nhưng lúc trước, người ta nhìn Natalie trong những hình ảnh truyền thông chụp được đó cũng như nhìn một tóc vàng khác trong những tấm hình của Trump và Epstein. Có khác thì chỉ khác các tóc vàng kia cầm ly champagne vàng óng ánh, hoặc được Trump dịu dàng choàng tay sang eo. Còn Natalie, nàng luôn xuất tất bật trong bước đi vội vã, tất tả để theo sát tổng thống, dù nàng cũng ý tứ giữ một khoảng cách nhất định trước ống kính. Tay nàng luôn phải vác theo những tập hồ sơ to nặng. Vai thì đeo chiếc túi da dầy cộm, rồi sải những bước dài, như sợ rằng chiếc kim đồng hồ sẽ chạy nhanh hơn lệ thường.<br></p>



<p><strong>Ngài Và Nàng<br></strong></p>



<p>Trong thế giới của Donald Trump, Natalie Harp không chỉ có vai trò quan trọng đối với cá nhân ông, mà còn là một trong những &#8220;người gác cổng&#8221; đắc lực nhất trong vòng tròn thân cận của Trump.<br></p>



<p>Người ta gọi nàng với biệt danh &#8220;máy in sống.” Một trong những nhiệm vụ của Natalie là trực tiếp in các tài liệu để Trump đọc. Nàng đưa gì, Trump đọc đó. Natalie là người tiếp nhận các bài đăng trên mạng xã hội, các bài báo và những thông tin mà người ta tha thiết muốn Trump xem qua. Một chi tiết do Politico kể lại rằng, gần đây, một người muốn trình tài liệu cho Trump xem nên họ đã nhắn tin gửi trực tiếp tài liệu đó cho Natalie.<br></p>



<p>&#8220;Đã in ra,&#8221; nàng trả lời – theo lời người này kể với yêu cầu được giấu kín danh tính. Vì họ vẫn muốn giữ mối quan hệ với nàng.<br></p>



<p>Đối với những ai đang cố gắng liên lạc với Trump, phản hồi chỉ gồm một từ đó mang giá trị vô cùng lớn – và gần như tương đương với một &#8220;thông báo đã xem&#8221; (read receipt) từ chính tổng thống.<br></p>



<p>Theo cuốn Regime Change, Trump bắt đầu gọi nữ trợ lý của mình là &#8220;Nathalie&#8221; – theo cách phát âm kiểu Pháp – và thường nói rằng “Harp là người duy nhất yêu mến tôi nhiều như vợ con tôi vậy.”<br></p>



<p>Ngược lại, Natalie thường để lại những bức thư viết tay tại những nơi riêng tư mà Trump thường lui tới, theo những gì kể trong cuốn Regime Change. Một lá thư được cho là có nội dung: &#8220;Ngài là tất cả đối với tôi,” trong khi một lá thư khác cảm ơn Trump vì đã là &#8220;người bảo vệ và che chở cho tôi trong cuộc đời này.” Những lời tận tâm, chân tình như thế, thì rõ ràng nàng phải yêu mến Trump… nhiều như Melania.<br></p>



<p>Tất cả những điều đó, và còn nhiều nữa, chỉ được báo chí tìm cách đào sâu và dũng cảm gọi tên Natalie Harp sau “câu gầm” của Thượng Nghị Sĩ Jon Ossoff tại Atlanta.<br></p>



<p>&#8220;Trong khi các thủy thủ trên tàu Lincoln đang chiến đấu trong cuộc chiến của ông ta, trong khi ông ta tiêu tốn kho dự trữ đạn dược và dầu mỏ của chúng ta một cách vô ích, thì vị tổng thống lại ngủ gật trong các cuộc họp, đi chơi golf và giao dịch chứng khoán,&#8221; ông Ossoff phát biểu tại một buổi vận động tranh cử.”<br></p>



<p>“Ông ta thà xây phòng khiêu vũ và cùng Natalie bay trên chiếc ‘cung điện bay’ bị tiết lộ là không đủ khả năng phòng thù còn hơn là thực hiện trọng trách của một tổng thống.”<br></p>



<p><strong>Nhất Quyết Không Rời Xa<br></strong></p>



<p>Câu nói như sấm nổ vang trời của Ossoff đã đánh thức những tờ báo còn dè dặt, ngại ngùng, dù có thể đã nắm trong tay hàng loạt thông tin “bí ẩn” đầy thú vị. Từ đó, những câu chuyện “quái đản”; “thâm cung bí sử” lần lượt được kể ra, từ những người trong cuộc.<br></p>



<p>Sarah Matthews, cựu phó thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc của Donald Trump, tiết lộ mối quan hệ thân thiết giữa Natalie Harp và “ông chủ” đã khiến Cơ quan Mật vụ lo ngại, đồng thời gây bất an cho đội ngũ tranh cử năm 2024 của ông ta.<br></p>



<p>&#8220;Họ đã cố gắng thuyết phục cô ấy không ở lại Bedminster vào mùa hè năm đó trong khi họ đang bận rộn với chiến dịch tranh cử, bởi ngay cả các nhân viên trong chiến dịch cũng nhận thấy mối quan hệ giữa hai người họ thật kỳ lạ,&#8221; Matthews nói, khi đề cập đến những nỗ lực của đội ngũ tranh cử năm 2024 của Trump nhằm ngăn cản, không cho Natalie ở cùng Trump tại câu lạc bộ golf của Trump ở Bedminster, New Jersey.<br></p>



<p>&#8220;Vậy Natalie Harp đã làm gì? Cô ấy đã tìm ra một giải pháp tình thế. Cô ấy đã ở trong phòng thay đồ dành cho nữ suốt cả mùa hè.&#8221;<br></p>



<p>Sarah Matthews kể ra những điều này trong chương trình Laura Coates Live của đài CNN vào thứ Hai, một ngày sau “câu sấm” của Jon Ossoff.</p>



<p>Chưa hết, vào tháng 10/2023, Donald Trump chuẩn bị đến tòa án ở thành phố New York để đối mặt với loạt rắc rối pháp lý mới nhất của mình. Tuy nhiên, khi đoàn xe đang nổ máy chờ sẵn bên ngoài Trump Tower, các nhân viên lại vấp phải một vấn đề khó nuốt hơn: Không còn chỗ ngồi cho Natalie – người nữ phụ tá mà thời điểm đó, với lòng tận tụy dành cho Trump đã nhanh chóng giúp nàng trở thành một nhân vật chủ chốt trong vòng thân tín của ông chủ.<br></p>



<p>Một cuộc tranh cãi nảy lửa đã nổ ra tại sảnh. Nàng không chịu, khăng khăng bảo rằng chính ông chủ của nàng đã đích thân yêu cầu nàng có mặt tại phiên tòa. Thế là, dù không được sắp xếp chỗ ngồi nhưng với quyết tâm không để ông chủ bơ vơ trong tòa án lạnh lẽo, nàng đã trèo vào thùng xe (trunk) của một chiếc xe SUV. Chi tiết này được hai nguồn tin kể lại với CNN và được xác nhận qua một bức ảnh.<br></p>



<p>Hôm nay, 18/8, từ Trump cho đến cả Tòa Bạch Ốc cũng phải gọi tên Natalie. Gọi vì bảo vệ. Gọi để phỉ báng những người dám đụng đến nàng.</p>



<p>Trump đã gạt bỏ những lời chỉ trích của Ossoff bằng cách ví ông với &#8220;Pee-wee Herman&#8221; – một nhân vật có tính cách trẻ con thái quá, tóc nâu ngắn, do diễn viên hài người Mỹ Paul Reubens thủ vai.<br></p>



<p>Còn Tòa Bạch Ốc thì dồn sức, dồn người, nhắm đòn công kích gay gắt mang tính cá nhân vào phóng viên Kristen Holmes của đài CNN sau khi cô đặt một câu hỏi hóc búa cho Donald Trump trong một cuộc họp báo, nhằm muốn có câu trả lời liên quan đến Natalie. Toàn bộ nhóm của Trump đã vượt qua ranh giới mà các chính trị gia hiếm khi chạm tới, đó là họ mang cả con cái của Holmes vào để công kích.<br></p>



<p>Sau đó, tài khoản chuyên về &#8220;phản ứng nhanh&#8221; của Tòa Bạch Ốc trên X đã đăng tải đoạn video ghi lại màn đối đáp và chỉ trích gay gắt Holmes, gọi cô là &#8220;nỗi xấu hổ ê chề và đáng hổ thẹn đối với cái nghề mà cô đang làm.”<br></p>



<p>Trong một dòng tweet tiếp theo, tài khoản này đã chuyển hướng sang công kích mang tính cá nhân hơn: &#8220;Rồi một ngày nào đó, các con của cô sẽ bắt gặp câu hỏi đầy ghê tởm và vô nhân tính này của cô,&#8221; Tòa Bạch Ốc viết. &#8220;Chúng sẽ cảm thấy ghê tởm và xấu hổ khi có một người cha hoặc người mẹ tàn nhẫn và đầy ác ý đến vậy. Điều đó thật đáng ngại.&#8221;<br></p>



<p>Những trò công kích cá nhân nhắm vào giới nhà báo là nét đặc trưng trong cách hành xử đầy hiếu chiến và vô đạo đức quen thuộc của Trump đối với báo chí. Nhưng lần này, gần như cả nhóm tác chiến, thêm vào đó là những đồng minh MAGA, từ truyền thông đến chính trị gia Cộng Hòa, cũng chung tay góp sức gọi tên Natalie.<br></p>



<p>Khi một nhóm người bỗng dưng cùng bảo vệ một người, thì có hai trường hợp. Một, vì người cần bảo vệ là một người lương thiện, vô tội. Nếu không bảo vệ họ thì đồng nghĩa đứng chung với cái ác. Hai, vì người cần bảo vệ là một người có thể giúp cho nhóm người đó có thêm quyền lợi và đứng vững ở vị trí hiện tại.<br></p>



<p>Một người sẵn sàng nằm trong thùng xe sau để được đi cùng Trump; sẵn sàng ăn, ngủ trong phòng thay đồ nữ suốt mùa hè để được bên cạnh Trump; một người được Trump đặt lên trên cả ngoại trưởng, cố vấn, thì nếu không gọi tên, sẽ là một chiến lược rất dở.<br></p>



<p>Thượng Nghị Sĩ Jon Ossoff là người duy nhất, cho đến hiện tại, trong đảng Dân Chủ hiểu rõ điều này. Nên ông đã gọi tên Natalie.</p>



<p>“Natalie, anh gọi tên em&#8230;”<br><br><strong>Kalynh Ngô</strong></p>



<p>(Theo Viet Báo Online)</p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lê Diễn Đức: AMERICA FIRST — HAY AMERICA ALONE?*</title>
		<link>https://t-van.net/le-dien-duc-america-first-hay-america-alone/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 18 Aug 2026 06:46:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91487</guid>

					<description><![CDATA[Một bài đăng mới nhất của Tổng thống Donald Trump trên Truth Social đang gây chú ý đặc biệt, bởi lần này ông không chỉ phàn nàn về chi phí quân sự mà còn trực tiếp liên hệ mối quan hệ cá nhân với Kim Jong Un với việc cắt giảm các cuộc tập trận [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/alone.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="576" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/alone-1024x576.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91488" style="width:658px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/alone-300x169.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/alone-1024x576.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/08/alone-768x432.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/alone.jpg?strip=all 1280w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Một bài đăng mới nhất của Tổng thống Donald Trump trên Truth Social đang gây chú ý đặc biệt, bởi lần này ông không chỉ phàn nàn về chi phí quân sự mà còn trực tiếp liên hệ mối quan hệ cá nhân với Kim Jong Un với việc cắt giảm các cuộc tập trận quân sự chung giữa Mỹ và Hàn Quốc.</p>



<p>Trump viết:</p>



<p>“Based on my very good relationship with Kim Jong Un, of North Korea, I am not happy with the fact that the United States has, long ago, agreed to participate in Joint Military Exercises with South Korea. These exercises are not only expensive — with most of the cost borne by the United States (as usual!) — but they also send a signal that is totally inappropriate and hostile to a country that has been unthreatening and respectful as long as Donald J. Trump has been President.</p>



<p>Therefore, and based on the fact that it is too late to cancel, I have directed the Secretary of War, Pete Hegseth, to substantially reduce the Joint Military Exercises!</p>



<p>Interestingly, but somewhat unrelated (?), I recently asked the President of South Korea if they would like to join us in the Denuclearization of the Islamic Republic of Iran, and they said, ‘No, thank you!’<br>Thank you for your attention to this matter.<br>PRESIDENT DONALD J. TRUMP”</p>



<p>Đọc kỹ toàn bộ bài đăng, tôi thấy đây không đơn thuần là câu chuyện về vài cuộc tập trận tốn tiền. Nó cho thấy một cách nhìn rất khác về liên minh Mỹ–Hàn.</p>



<p>“Kim Jong Un không đe dọa vì ông ta tôn trọng Trump”?</p>



<p>Đây là câu khiến tôi lo ngại nhất: “a country that has been unthreatening and respectful as long as Donald J. Trump has been President.”</p>



<p>Nói cách khác, theo Trump, Bắc Triều Tiên dưới thời ông đã “không gây đe dọa” và “tôn trọng” nước Mỹ.</p>



<p>Nhưng câu hỏi là “Không đe dọa đối với ai và trong hoàn cảnh nào?”</p>



<p>Bắc Triều Tiên không chỉ sở hữu vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo. Bình Nhưỡng hiện còn là một trong những đối tác quân sự quan trọng nhất của Vladimir Putin trong cuộc chiến xâm lược Ukraine.</p>



<p>Bắc Triều Tiên đã cung cấp cho Nga tên lửa đạn đạo và một lượng lớn đạn pháo. Đáng chú ý hơn, theo những đánh giá được công bố gần đây, một đơn vị tên lửa Bắc Triều Tiên đang được triển khai tới miền tây nước Nga, có thể bao gồm khoảng 120 tên lửa đạn đạo và 6 bệ phóng. Ukraine cũng cảnh báo Nga có thể tiếp nhận thêm 30.000–50.000 quân Bắc Triều Tiên.</p>



<p>Vậy nếu dùng chính logic của ông Trump để đặt câu hỏi, chúng ta phải hỏi: Một quốc gia đang cung cấp binh sĩ và tên lửa cho một cuộc chiến xâm lược, giúp một cường quốc hạt nhân tiếp tục chiến tranh và trực tiếp góp phần vào việc sát hại người Ukraine — liệu có thể được gọi là “unthreatening” hay không?</p>



<p>Hay Bắc Triều Tiên chỉ “không đe dọa” khi họ không đe dọa trực tiếp nước Mỹ?</p>



<p>Đây là điểm rất quan trọng. An ninh quốc gia Mỹ trong thế kỷ XXI không thể chỉ được đo bằng câu hỏi “Kim Jong Un có đang đe dọa nước Mỹ hôm nay hay không?” mà phải rộng hơn: “Một chế độ sở hữu vũ khí hạt nhân đang liên kết quân sự với Nga, cung cấp tên lửa và binh sĩ cho một cuộc chiến xâm lược, đồng thời học hỏi kinh nghiệm chiến trường hiện đại — có đang làm thế giới nguy hiểm hơn hay không?”</p>



<p>Theo tôi, câu trả lời quá rõ ràng là “Có” và điều trớ trêu là chính cuộc chiến Ukraine đang làm Bắc Triều Tiên nguy hiểm hơn.</p>



<p>Binh sĩ Bắc Triều Tiên có được kinh nghiệm chiến đấu thực tế. Vũ khí của họ được thử nghiệm trên chiến trường. Đổi lại, Bình Nhưỡng có thể nhận được tiền bạc, công nghệ, kinh nghiệm quân sự và sự hỗ trợ từ Moscow.</p>



<p>Một nhà lãnh đạo độc tài có thể “tôn trọng Trump”, nhưng điều đó không làm cho hàng chục đầu đạn hạt nhân của ông ta biến mất. Và càng không thể biến việc Bình Nhưỡng đứng về phía Putin trong cuộc chiến Ukraine thành một hành động “không đe dọa”.</p>



<p>Iran xuất hiện ở đây không phải ngẫu nhiên!</p>



<p>Điều đáng chú ý là Trump lại đưa việc Hàn Quốc không tham gia chiến dịch của Mỹ chống Iran vào cùng một bài đăng. Trump nói ông gần đây hỏi Tổng thống Hàn Quốc liệu Seoul có muốn cùng Mỹ tham gia “phi hạt nhân hóa” Iran hay không, và nhận được câu trả lời: “No, thank you!”</p>



<p>Điều này khiến người ta có quyền đặt câu hỏi: liệu Washington đang bắt đầu nhìn quan hệ đồng minh theo kiểu “có qua có lại”?</p>



<p>Hàn Quốc không tham gia chiến dịch Iran, vậy tại sao Mỹ phải tiếp tục bỏ tiền và lực lượng cho những cuộc tập trận bảo vệ Hàn Quốc? Nếu đó thực sự là cách suy nghĩ đứng sau quyết định này thì rất đáng lo. Bởi liên minh không phải là một hợp đồng kinh doanh.</p>



<p>Mỹ–Hàn tồn tại trước hết vì lợi ích an ninh chung trên bán đảo Triều Tiên. Hàn Quốc không có nghĩa vụ phải tham gia mọi cuộc chiến mà Washington lựa chọn ở Trung Đông để đổi lấy cam kết an ninh của Mỹ tại Đông Á.</p>



<p>Trump có quyền yêu cầu đồng minh chia sẻ gánh nặng. Nhưng nếu sự chia sẻ ấy trở thành điều kiện để Mỹ thực hiện những cam kết an ninh căn bản của mình, thì bản chất của liên minh đã thay đổi.<br>Có phải cuộc chiến Iran đang tác động đến cách Trump nhìn thế giới?</p>



<p>Tôi không nghĩ chúng ta có thể khẳng định Trump “sợ” Bắc Triều Tiên sau những gì xảy ra với Iran, nhưng có một khả năng đáng suy nghĩ sâu hơn. Iran có thể đã khiến Trump nhận ra rằng sức mạnh quân sự Mỹ, dù vượt trội, cũng không phải là một chiếc thẻ tín dụng vô hạn.</p>



<p>Chiến tranh kéo dài tiêu tốn đạn dược, tiền bạc, nhân lực và sự tập trung chiến lược. Khi đồng minh không muốn tham gia, gánh nặng càng đổ lên vai Washington. Vì vậy, Trump có thể đang chuyển sang một cách tiếp cận rất “transactional”:<br>Mỹ bỏ ra bao nhiêu? Mỹ nhận lại được gì? Đồng minh có giúp Mỹ trong những cuộc chiến mà Mỹ lựa chọn hay không?</p>



<p>Nhưng cách tư duy ấy có thể tạo ra một nghịch lý.<br>Trump muốn “America First” — nhưng nếu chính sách của ông khiến các đồng minh mất niềm tin vào Mỹ, Washington có thể phải tự gánh nhiều hơn, chứ không phải ít hơn.</p>



<p>Một liên minh không chỉ sống bằng vũ khí Điều đáng sợ nhất đối với một liên minh không nhất thiết là mất một cuộc chiến. Đôi khi nguy hiểm hơn nhiều là mất niềm tin.</p>



<p>Một đồng minh có thể bắt đầu tự hỏi: “Nếu ngày mai tôi không làm điều Washington muốn, liệu Mỹ còn bảo vệ tôi không?”</p>



<p>Hôm nay là Hàn Quốc.Ngày mai có thể là Nhật Bản. Và một ngày nào đó, câu hỏi tương tự có thể xuất hiện ở châu Âu: “Nếu chúng tôi không đồng ý với một cuộc chiến của Mỹ, liệu cam kết an ninh của Mỹ dành cho chúng tôi có còn nguyên vẹn?”</p>



<p>Đó chính là cách một liên minh không nhất thiết tan vỡ vì một trận đánh — nó có thể yếu đi vì các đồng minh không còn chắc chắn Mỹ sẽ đứng bên họ khi họ cần.</p>



<p>Và đó cũng là nghịch lý lớn nhất của khẩu hiệu “America First”. Muốn nước Mỹ mạnh hơn không chỉ có nghĩa là giảm chi phí cho đồng minh.</p>



<p>Một nước Mỹ mạnh còn phải là một nước Mỹ mà đồng minh tin rằng khi nguy hiểm thật sự xảy đến, Washington sẽ không bỏ họ lại phía sau chỉ vì họ từng nói “No, thank you!” với một cuộc chiến mà họ không muốn tham gia.</p>



<p>Còn riêng câu: “Kim Jong Un has been unthreatening and respectful as long as Donald J. Trump has been President”<br>— tôi phải nói thẳng: đây là một trong những câu đáng báo động nhất trong toàn bộ bài đăng.</p>



<p>Một chế độ có vũ khí hạt nhân không trở thành “không đe dọa” chỉ vì nhà lãnh đạo của nó cư xử tử tế với Tổng thống Mỹ.</p>



<p>Ngoại giao cá nhân có thể mở cánh cửa đối thoại. Nhưng răn đe quân sự mới là thứ khiến cánh cửa ấy không biến thành một cái bẫy.</p>



<p>Và nếu vì muốn “America First” mà nước Mỹ khiến đồng minh bắt đầu tự hỏi liệu Washington có còn đứng bên họ khi họ cần hay không, thì đến một lúc nào đó, câu hỏi không còn là:</p>



<p>“America First?” mà sẽ là: “America Alone?”</p>



<p>Nhìn lại tất cả những gì Trump đã và đang cư xử với đồng minh tôi thẳng thắn kết luận rằng, ông Trump đang làm cho sức mạnh của Mỹ bị thu hẹp và cô đơn nhất trong lịch sử 250 năm.</p>



<p><strong>Lê Diễn Đức</strong></p>



<p>*bài do CTV/TVBH gởi</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hoài Linh Ngọc Dương: MẬT VỤ HOA KỲ: KHI NGƯỜI BẢO VỆ TỔNG THỐNG KHÔNG PHỤC VỤ RIÊNG MỘT TỔNG THỐNG</title>
		<link>https://t-van.net/hoai-linh-ngoc-duong-mat-vu-hoa-ky-khi-nguoi-bao-ve-tong-thong-khong-phuc-vu-rieng-mot-tong-thong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 12 Aug 2026 12:31:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91367</guid>

					<description><![CDATA[Donald Trump đã được bí mật đưa ra khỏi chuyên cơ Không lực Một bằng một chiếc xe tải chở suất ăn trước khi rời Sân bay Quốc tế Ankara ở Thổ Nhĩ Kỳ (AP). Những hình ảnh Tổng thống Donald Trump bí mật rời chiếc máy bay mà mọi người tưởng ông đang ở [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/SajUzYxV-images.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="678" height="452" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/SajUzYxV-images.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91368" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/images-300x200.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/SajUzYxV-images.jpg?strip=all 678w" sizes="(max-width: 678px) 100vw, 678px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Donald Trump đã được bí mật đưa ra khỏi chuyên cơ Không lực Một bằng một chiếc xe tải chở suất ăn trước khi rời Sân bay Quốc tế Ankara ở Thổ Nhĩ Kỳ (AP).</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Những hình ảnh Tổng thống Donald Trump bí mật rời chiếc máy bay mà mọi người tưởng ông đang ở trên đó, được đưa đi bằng một xe phục vụ sân bay rồi chuyển sang một máy bay quân sự khác trong chuyến đi Thổ Nhĩ Kỳ tháng 7/2026 đã gây ra hai cách bình luận hoàn toàn trái ngược.</p>



<p>Một bên chế giễu rằng một tổng thống thường khoe sự sang trọng cuối cùng lại phải “chui vào xe chở đồ ăn”; bên kia ca ngợi Trump như người vừa thoát khỏi một âm mưu ám sát. Cả hai cách nhìn đều bỏ qua một nhân vật quan trọng hơn: United States Secret Service – Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, cùng với quân đội và bộ máy an ninh quốc gia.</p>



<p>Theo AP, Trump xác nhận chính Mật vụ và quân đội muốn đưa ông khỏi chiếc máy bay ban đầu vì một mối đe dọa được đánh giá nghiêm trọng.</p>



<p>Ông được bí mật chuyển sang một máy bay chính phủ nhỏ hơn, trong khi chiếc máy bay mà nhân viên và báo chí tin rằng tổng thống vẫn còn ở trên tiếp tục hành trình. (AP News⁠￼)</p>



<p>Vì vậy, trước khi ca ngợi hay chế giễu cá nhân Trump, cần hiểu một nguyên tắc cơ bản: bảo vệ Tổng thống Hoa Kỳ là một thiết chế của nhà nước, không phải màn trình diễn lòng can đảm hay hèn nhát của cá nhân tổng thống.</p>



<p><strong>TỪ CHỐNG TIỀN GIẢ ĐẾN BẢO VỆ TỔNG THỐNG</strong></p>



<p>Secret Service được thành lập năm 1865, ban đầu thuộc Bộ Ngân khố. Điều thú vị là nhiệm vụ đầu tiên của cơ quan này hoàn toàn không phải bảo vệ Abraham Lincoln hay Nhà Trắng, mà là chống tiền giả. Sau Nội chiến, có thời điểm người ta ước tính tới khoảng một phần ba lượng tiền đang lưu hành có thể là giả. (Secret Service⁠￼)</p>



<p>Lịch sử sau đó buộc nước Mỹ phải thay đổi. Lincoln bị ám sát năm 1865, James Garfield năm 1881 và William McKinley năm 1901. Sau vụ McKinley, nhiệm vụ bảo vệ tổng thống được giao cho Secret Service.</p>



<p>Ngày nay cơ quan này vẫn giữ hai chức năng lớn: bảo vệ lãnh đạo quốc gia và điều tra các tội phạm đe dọa hệ thống tài chính, từ tiền giả, gian lận ngân hàng, thẻ tín dụng cho đến tội phạm tài chính trên không gian mạng. (Secret Service⁠￼)</p>



<p>Sau khi Bộ An ninh Nội địa được thành lập, Secret Service chuyển từ Treasury sang DHS năm 2003. Do đó cần nói thật chính xác: Mật vụ không đứng ngoài hành pháp.</p>



<p>Nhưng tính chuyên nghiệp của nhiệm vụ bảo vệ đòi hỏi họ phải hoạt động phi đảng phái. Người được bảo vệ hôm nay có thể là tổng thống Cộng hòa, ngày mai là tổng thống Dân chủ. Viên đạn nhằm vào tổng thống không được Mật vụ hỏi trước rằng người đó thuộc đảng nào.</p>



<p><strong>LUẬT LIÊN BANG BẢO VỆ AI?</strong></p>



<p>Cơ sở pháp lý trung tâm là 18 U.S.C. §3056. Luật cho phép Secret Service bảo vệ Tổng thống, Phó tổng thống, Tổng thống và Phó tổng thống đắc cử; gia đình trực hệ của họ; các cựu tổng thống và vợ hoặc chồng suốt đời; con của cựu tổng thống dưới 16 tuổi; nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ nước ngoài đến Mỹ; một số khách nước ngoài đặc biệt; các ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống quan trọng cùng một số đối tượng khác do luật quy định. (House U.S. Code⁠￼)</p>



<p>Một chi tiết pháp lý rất đáng chú ý là luật cho phép những người thuộc các nhóm sau khoản (1) từ chối sự bảo vệ trong những điều kiện luật định, nhưng Tổng thống và Phó tổng thống đương nhiệm thuộc khoản (1).</p>



<p>Nói cách khác, bảo vệ người đứng đầu nhà nước không đơn thuần là dịch vụ cá nhân mà tổng thống thích thì nhận, không thích thì thôi. Đằng sau con người Donald Trump, Barack Obama hay Joe Biden là chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ, một mắt xích của trật tự hiến pháp và sự liên tục của nhà nước. (House U.S. Code⁠￼)</p>



<p>Đó cũng giải thích vì sao trong tình huống khẩn cấp, tổng thống có thể phải chấp nhận những biện pháp mà lực lượng bảo vệ cho là cần thiết. Tổng thống là Commander in Chief của quân đội, nhưng không vì thế mà trong một tình huống ám sát ông có thể tùy tiện biến kế hoạch bảo vệ thành một cuộc biểu diễn cá nhân.</p>



<p><strong>AI TRẢ TIỀN CHO VIỆC BẢO VỆ?</strong></p>



<p>Cuối cùng vẫn là người đóng thuế Hoa Kỳ.</p>



<p>Secret Service nhận ngân sách liên bang thông qua DHS và tiến trình ngân sách – chuẩn chi của Quốc hội. Chẳng hạn đề nghị ngân sách FY2025 của Secret Service là khoảng 3,206 tỷ USD, bao gồm cả hoạt động bảo vệ, điều tra và hỗ trợ cơ quan. (DHS⁠￼)</p>



<p>Ngân sách FY2026 cũng chia riêng nhiều khoản liên quan đến Protective Operations, bảo vệ con người và cơ sở, chống máy bay không người lái, kính và tường chống đạn, bảo vệ không phận và các hoạt động đặc biệt khác. (DHS⁠￼)</p>



<p>Điều đó có ý nghĩa hiến pháp rất quan trọng: Secret Service thuộc hành pháp, nhưng tiền của họ không phải tiền riêng của tổng thống. Quốc hội nắm quyền chuẩn chi và có quyền giám sát việc sử dụng ngân sách.</p>



<p>GAO từng kết luận DHS và Secret Service vi phạm các yêu cầu về tái phân bổ ngân sách và Antideficiency Act khi sử dụng 5,1 triệu USD cho bảo vệ ứng cử viên mà chưa thông báo đúng thủ tục cho các ủy ban chuẩn chi của Quốc hội. (GAO⁠￼)</p>



<p>Đây chính là một ví dụ đẹp về checks and balances: Mật vụ bảo vệ Tổng thống, nhưng Quốc hội giám sát Mật vụ.</p>



<p><strong>NHỮNG VIÊN ĐẠN ĐÃ THAY ĐỔI SECRET SERVICE</strong></p>



<p>Lịch sử bảo vệ tổng thống Mỹ được viết bằng cả những thành công lẫn thất bại đau đớn.</p>



<p>Năm 1950, hai phần tử dân tộc chủ nghĩa Puerto Rico tấn công Blair House nhằm ám sát Tổng thống Harry Truman. Officer Leslie Coffelt của lực lượng bảo vệ bị bắn chết nhưng vẫn chống trả. Hồ sơ của Thư viện Truman còn lưu các ghi chép của Secret Service về vụ việc. (Truman Library⁠￼)</p>



<p>Ngày 22/11/1963, John F. Kennedy bị ám sát tại Dallas. Đó trở thành một trong những thất bại bảo vệ nghiêm trọng nhất trong lịch sử Hoa Kỳ và làm thay đổi sâu sắc tư duy bảo vệ tổng thống.</p>



<p>Ngày 30/3/1981, John Hinckley Jr. bắn Tổng thống Ronald Reagan. Đặc vụ Tim McCarthy đã dang người chắn giữa Reagan và tay súng và bị trúng đạn. Reagan cũng bị thương nhưng sống sót. (Secret Service⁠￼)</p>



<p>Sau đó là những vụ mưu sát Gerald Ford năm 1975, những mối đe dọa đối với nhiều đời tổng thống và gần đây là vụ Donald Trump bị bắn tại Butler, Pennsylvania năm 2024. Chính vụ Butler lại khiến Secret Service phải điều trần và chịu điều tra của Quốc hội về những lỗ hổng an ninh. (Reuters⁠￼)</p>



<p>Một nguyên tắc hình thành từ lịch sử ấy: không thể đợi viên đạn bay tới mới bảo vệ tổng thống.</p>



<p><strong>NGHI BINH KHÔNG PHẢI CHUYỆN MỚI</strong></p>



<p>Việc đánh lạc hướng đối phương về vị trí thật của tổng thống có lịch sử lâu đời.</p>



<p>Một ví dụ đặc biệt rõ ràng xảy ra tháng 3/2000. Tổng thống Bill Clinton tới Pakistan trong bối cảnh an ninh cực kỳ căng thẳng. Một máy bay mang dấu hiệu chính thức được sử dụng làm nghi binh, trong khi Clinton thực sự tới Islamabad bằng một chiếc Gulfstream không mang dấu hiệu dễ nhận biết.</p>



<p>Washington Post thời điểm đó ghi nhận một đặc vụ Secret Service có ngoại hình giống Clinton bước xuống chiếc máy bay nghi binh trước khi chiếc chở tổng thống thật xuất hiện. (The Washington Post⁠￼)</p>



<p>Năm 2003, George W. Bush bí mật tới Baghdad dịp Thanksgiving. Chuyến đi được giữ kín, đèn máy bay tắt, rèm cửa đóng và Air Force One sử dụng biện pháp che giấu hành trình.</p>



<p>Thư viện Tổng thống George W. Bush ghi nhận máy bay hạ cánh theo một quỹ đạo đặc biệt nhằm giảm nguy cơ bị bắn. (George W. Bush Library⁠￼)</p>



<p>Trump cũng từng bí mật tới Afghanistan dịp Thanksgiving năm 2019 với những biện pháp giữ bí mật nghiêm ngặt. (YouTube⁠￼)</p>



<p>Vì vậy, đổi máy bay, che giấu hành trình, sử dụng phương tiện không dễ nhận dạng hoặc tạo nghi binh không phải sáng kiến riêng của Donald Trump. Đây là một phần lâu đời của nghệ thuật bảo vệ nguyên thủ.</p>



<p><strong>OBAMA Ở TRUNG QUỐC: KHI TỔNG THỐNG CŨNG PHẢI ĐỔI CÁCH XUỐNG MÁY BAY</strong></p>



<p>Một trường hợp nhỏ hơn nhưng rất thú vị xảy ra khi Barack Obama tới Hàng Châu dự G20 năm 2016.</p>



<p>Hình ảnh Obama không bước xuống chiếc cầu thang trải thảm đỏ dành cho nguyên thủ từng được diễn giải như một sự “hạ nhục” của Trung Quốc. Nhưng thông tin chi tiết được công bố sau này cho thấy vấn đề phức tạp hơn.</p>



<p>Người lái xe thang phía Trung Quốc không nói tiếng Anh. Đội an ninh Mỹ không tin tưởng việc để người này điều khiển một thiết bị lớn áp sát chiếc Air Force One.</p>



<p>Trung Quốc đề nghị bố trí phiên dịch bên cạnh tài xế; phía Mỹ vẫn không chấp nhận. Thời gian không còn nhiều, Obama cuối cùng sử dụng cầu thang tích hợp của máy bay. (The Wall Street Journal⁠￼)</p>



<p>Một nguyên thủ quyền lực nhất thế giới vì vậy vẫn phải bước xuống bằng một lối ít long trọng hơn vì an toàn được đặt cao hơn nghi thức ngoại giao.</p>



<p>Điều này giúp chúng ta hiểu trường hợp Trump ở Thổ Nhĩ Kỳ.</p>



<p>Obama không “mất mặt” vì phải sử dụng một cầu thang khác. Trump cũng không “hèn nhát” vì được đưa qua một xe phục vụ sân bay.</p>



<p>Trong cả hai trường hợp, câu hỏi quan trọng không phải:</p>



<p>“Tổng thống có sợ hay không?”</p>



<p>mà là:</p>



<p>“Lực lượng bảo vệ đánh giá nguy cơ như thế nào và biện pháp họ lựa chọn có hợp lý, cần thiết và tương xứng hay không?”</p>



<p><strong>NHƯNG VỤ TRUMP CÓ MỘT CÂU HỎI ĐẠO ĐỨC KHÁC</strong></p>



<p>Ở đây xuất hiện vấn đề nghiêm trọng hơn.</p>



<p>Theo các thông tin mới được công bố, sau khi Trump bí mật chuyển sang máy bay khác, nhân viên Nhà Trắng, quan chức và phóng viên vẫn ở trên chiếc máy bay tạo ra ấn tượng rằng tổng thống đang ở đó. (AP News⁠￼)</p>



<p>Chính điểm này cần được tách khỏi cuộc tranh luận Trump anh hùng hay Trump hèn nhát.</p>



<p>Nếu chiếc máy bay kia chỉ đóng vai trò nghi binh điện tử hoặc hình ảnh trong một hệ thống mà tất cả người trên đó vẫn được đánh giá là an toàn, đó là một chuyện.</p>



<p>Nhưng nếu cơ quan an ninh biết rằng một phương tiện có khả năng trở thành mục tiêu của một cuộc tấn công thật sự mà vẫn để hàng chục hay hàng trăm nhân viên, phi hành đoàn, quan chức và nhà báo không được biết trở thành “mồi nhử”, thì đó là một vấn đề đạo đức và trách nhiệm công quyền hoàn toàn khác.</p>



<p>Sinh mạng của tổng thống có tầm quan trọng đặc biệt đối với an ninh quốc gia, nhưng sinh mạng của một phóng viên, tiếp viên, nhân viên Nhà Trắng hay đặc vụ cũng vẫn là sinh mạng con người.</p>



<p>Không thể từ nguyên tắc “phải bảo vệ tổng thống bằng mọi giá” suy ra nguyên tắc “có thể cố ý đặt những người khác vào nguy hiểm không cần thiết”.</p>



<p><strong>VÌ SAO QUỐC HỘI PHẢI GIÁM SÁT?</strong></p>



<p>Một chiến thuật bảo vệ hiệu quả tất nhiên không thể được công khai trước khi thực hiện. Quốc hội cũng không nên ép Secret Service tiết lộ những chi tiết chiến thuật có thể giúp kẻ ám sát tổng thống trong tương lai.</p>



<p>Nhưng bí mật tác chiến không đồng nghĩa với miễn trừ trách nhiệm.</p>



<p>Quốc hội có thể yêu cầu một cuộc briefing kín để xác định ít nhất năm vấn đề:</p>



<p>1. Mức độ xác thực của mối đe dọa đối với tổng thống là bao nhiêu?</p>



<p>2. Ai ra quyết định sử dụng phương tiện nghi binh?</p>



<p>3. Những người trên phương tiện nghi binh có thực sự bị đặt vào nguy cơ cao hơn hay không?</p>



<p>4. Có phương án khác bảo vệ được tổng thống mà không tạo thêm nguy hiểm cho người khác hay không?</p>



<p>5. Quy trình này có tuân thủ luật, ngân sách, quy tắc an toàn và chuẩn mực nghề nghiệp của Secret Service hay không?</p>



<p>Đó không phải là tiết lộ bí mật quốc gia. Đó là oversight – giám sát quyền lực.</p>



<p>Lịch sử cho thấy Secret Service không đứng trên cơ chế này. Sau vụ Trump bị bắn hụt tại Butler năm 2024, lãnh đạo Secret Service đã phải báo cáo và điều trần trước Quốc hội. (Reuters⁠￼) DHS Inspector General cũng có chức năng điều tra lãng phí, gian lận, sai phạm và đánh giá hoạt động của các cơ quan thuộc DHS; về nguyên tắc, các Inspector General phải tiến hành công việc giám sát độc lập với cơ quan mà họ kiểm tra. (<a href="https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2FOversight.gov%2F%3Ffbclid%3DIwcGRvZgFleHRuA2FlbQIxMABicmlkETEwWmdaYno0UDRsdEp2TERFc3J0YwZhcHBfaWQQMjIyMDM5MTc4ODIwMDg5MgABHrPRbsFLtXBAzNXCKO--B7EKLwfrYpmo182VDxfTZ_Aidxg5UwuMD0KTcZVI_aem_7O7yZlnt0E1-1Z2ufA_Jcg&amp;h=AUBY1VQjY5kG2U03rGvHn3RElQP2cgAZJ9J8Rq4lys59O1bp_15016_Lo3shW5Eo0bUflt9CborzFo1KZtkR_OuI1wevcWJBBliWRlqZJL1W9Tb1CRCkHLWLHcs5LUgAIXA3dorVghQ3BNaeufMMHQ5H-DeRzWI8&amp;__tn__=-UK-R&amp;c[0]=AUC0UgLutz1w2tGQhAnHCgq2zyqhGNwexhtdy6DIMQUFAXcmIZOUjzCC_0yMbeYHHvZoUEwZsRQDor0p692dwK8too4lo6K2W6yLf1SVNDLTThVj9QIZa_DUFKnG1hpPKIEL1XXBs0X7N_FQu7mi436SvBHdZjlCHEJhx7UTVCw3DP_F9aJt_U29" rel="noreferrer noopener" target="_blank">Oversight.gov</a>⁠￼)</p>



<p><strong>TỔNG THỐNG ĐƯỢC BẢO VỆ, NHƯNG MẬT VỤ CŨNG PHẢI ĐƯỢC KIỂM SOÁT</strong></p>



<p>Đây có lẽ là điểm quan trọng nhất.</p>



<p>Secret Service không phải “đội cận vệ riêng” của Donald Trump, Barack Obama hay bất kỳ tổng thống nào. Họ là công chức liên bang thực hiện một nhiệm vụ do luật pháp Hoa Kỳ giao phó.</p>



<p>Hôm nay họ có thể lấy thân mình che cho một tổng thống Cộng hòa. Ngày mai họ phải làm chính xác điều đó cho một tổng thống Dân chủ.</p>



<p>Ngân sách của họ do người dân đóng thuế cung cấp và Quốc hội chuẩn chi. Quyền hạn của họ do luật quy định. Sai phạm của họ có thể bị Quốc hội, Inspector General, GAO và các cơ chế pháp lý khác xem xét.</p>



<p>Bởi vậy, vụ Trump đổi máy bay ở Thổ Nhĩ Kỳ không nên được biến thành câu chuyện “Trump anh hùng” hay “Trump hèn nhát”.</p>



<p>Nếu có một mối đe dọa đáng tin cậy, việc đưa tổng thống sang phương tiện khác là một quyết định an ninh hợp lý và có nhiều tiền lệ lịch sử, từ Clinton ở Pakistan, Bush ở Baghdad đến những chuyến đi bí mật của các tổng thống khác.</p>



<p>Nhưng câu hỏi về chiếc máy bay nghi binh lại hoàn toàn chính đáng:</p>



<p>Những người còn lại có bị biến thành mục tiêu để bảo vệ tổng thống hay không?</p>



<p>Nếu câu trả lời là không, Secret Service có trách nhiệm giải thích điều đó cho các cơ quan giám sát thích hợp mà không tiết lộ chiến thuật mật.</p>



<p>Nếu câu trả lời là có, Quốc hội có trách nhiệm phải hỏi tại sao và xem xét liệu quy trình đó có cần được sửa đổi.</p>



<p>Đó chính là sự khác biệt giữa một cơ quan bảo vệ nguyên thủ trong nhà nước pháp quyền và một đội cận vệ bảo vệ cá nhân người cầm quyền.</p>



<p>Trong nhà nước pháp quyền, tổng thống phải được bảo vệ.</p>



<p>Nhưng những người bảo vệ tổng thống cũng phải chịu sự giám sát.</p>



<p>Và chính cơ chế “người bảo vệ quyền lực cũng phải bị quyền lực khác kiểm soát” mới là điều khiến một nền dân chủ khác với một chế độ nơi sinh mạng của lãnh tụ được đặt cao hơn tất cả những con người còn lại.</p>



<p><strong>Hoài Linh Ngọc Dương</strong></p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Michael Jochum: Hãy giữ sự hiện diện. Hãy giữ lòng kiên định</title>
		<link>https://t-van.net/michael-jochum-hay-giu-su-hien-dien-hay-giu-long-kien-dinh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Aug 2026 06:52:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[ChatGPT]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91167</guid>

					<description><![CDATA[Có những đêm, nỗi đau không chỉ đơn thuần là sự đau đớn về thể xác. Có những đêm, nó trở thành một cuộc thẩm vấn. Đêm qua là một đêm như thế. Nỗi đau mãn tính có một cách thức tàn nhẫn để lột bỏ mọi sự xao nhãng, lột bỏ mọi sự giả [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/protest.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="576" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/protest-1024x576.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91168" style="width:692px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/protest-300x169.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/protest-1024x576.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/08/protest-768x432.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/protest.jpg?strip=all 1248w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Có những đêm, nỗi đau không chỉ đơn thuần là sự đau đớn về thể xác. Có những đêm, nó trở thành một cuộc thẩm vấn. Đêm qua là một đêm như thế. Nỗi đau mãn tính có một cách thức tàn nhẫn để lột bỏ mọi sự xao nhãng, lột bỏ mọi sự giả tạo, tước bỏ cuộc sống xuống chỉ còn lại bất kỳ sự thật nào tồn tại khi cơ thể bạn tuyên bố nổi loạn và giấc ngủ đã hoàn toàn từ bỏ bạn.</p>



<p>Khi bạn bị kéo dứt khỏi giấc ngủ bởi loại đau đớn dữ dội, như dòng điện chạy qua, gần như không thể diễn tả bằng lời — loại đau làm cho ngay cả việc hít thở cũng cảm thấy như một điều có thể thương lượng, thì tâm trí bạn sẽ tự tìm đến những nơi nó muốn đến. Nỗi đau cũng đòi hỏi bạn phải hiện diện một cách cao độ. Tâm trí tôi đã tìm về đất nước này. Nó tìm về một nước Mỹ mà tôi đã lớn lên và từng tin tưởng, và một phiên bản biến dạng, quái dị của nó mà chúng ta đang bị buộc phải chịu đựng dưới một chế độ độc tài — nơi đã biến sự uất hận, tàn nhẫn, tôn giáo, phân biệt chủng tộc và sự ngu dốt thành một triết lý cầm quyền.</p>



<p>Chỉ còn bốn tháng nữa là đến kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ, tôi thấy mình nằm trong bóng tối, không chỉ chiến đấu với sự đau đớn thể xác của chính mình, mà còn đang đăm đăm nhìn vào nỗi đau dằn xé về công lý và đạo đức của một quốc gia đang suy tàn thấy rõ. Tôi tự hỏi một câu hỏi kiệt sức, dâng trào sự cay đắng mà tôi nghi ngờ hàng triệu người Mỹ cũng đang tự hỏi bản thân: <em>Chúng ta phải làm cái quái gì bây giờ?</em> Bởi vì hãy ngừng giả vờ rằng đây là chuyện chính trị bình thường đi. Không phải đâu. Đây không phải là một sự bất đồng lành mạnh về chính sách thuế, chi tiêu hạ tầng, hay sự kéo-đẩy thông thường của việc quản trị dân chủ. Đây không phải là sự đối đầu giữa cánh trái và cánh hữu theo nghĩa truyền thống. Đây là một cuộc chiến xem liệu bản thân nền dân chủ có sống sót như một điều gì đó khác ngoài một ký ức phai nhạt mà người Mỹ hoài niệm nói về khi đang đứng trên tàn tích của một nền cộng hòa từng hoạt động trơn tru hay không.</p>



<p>Tôi đã nghe cụm từ “kỳ bầu cử quan trọng nhất trong cuộc đời chúng ta” suốt nhiều thập kỷ. Mỗi chu kỳ, ai đó lại phủi bụi nó và vẫy nó lên như pháo hoa chiến dịch. Thường thì nó cảm giác như kịch nghệ chính trị. Nhưng lần này, nó cảm giác như sự phân loại bệnh nhân trong phòng cấp cứu. Lần này, nó cảm giác như vị bác sĩ cấp cứu đang cúi xuống chiếc băng ca và nói với bạn rằng nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, bệnh nhân sẽ không qua khỏi.</p>



<p>Bởi vì những gì chúng ta đang chứng kiến không chỉ đơn thuần là sự quản trị tồi tệ. Quản trị tồi tệ nếu so sánh ra thì thậm chí còn mang lại sự an ủi. Những gì chúng ta đang chứng kiến là sự bình thường hóa của chủ nghĩa độc tài được bọc trong lòng yêu nước, nhân danh những màn trình diễn tôn giáo, được bán qua máy tuyên truyền, và được kích động bởi sự sùng bái cá nhân xung quanh một kẻ mà mối quan hệ của hắn với sự thật không thể phân biệt được với một chứng rối loạn nhân cách.</p>



<p>Donald Trump không hề che giấu hắn là ai. Đó vẫn là một trong những khía cạnh kinh ngạc nhất của toàn bộ sự sụp đổ quốc gia này. Hắn đã phát sóng điều đó. Hằng ngày. Công khai. Hắn đã cho chúng ta thấy sự tàn nhẫn, sự tham nhũng, sự vị kỷ, sự coi thường các chuẩn mực dân chủ, sự thù hằn ra mặt đối với trách nhiệm giải trình, sự làm giàu bản thân đến mức kinh ngạc, và sự sẵn sàng đáng báo động trong việc sử dụng bộ máy chính quyền như vừa là vũ khí vừa là lá chắn. Không có điều nào trong số này bị giấu kín. Không có điều nào đòi hỏi tài năng điều tra để phát hiện. Ấy thế mà chúng ta ở đây, vẫn đang tranh luận xem liệu kẻ phóng hỏa đang cầm can xăng có thực sự là một chỉ huy chữa cháy hay không.</p>



<p>Tôi cứ suy nghĩ mãi về màn trình diễn của những người theo chủ nghĩa dân tộc Kitô giáo vào ngày 17 tháng 5 vừa qua, bởi vì đó không chỉ đơn thuần là một cuộc tụ họp cầu nguyện chính trị ngượng ngùng, thưa thớt người tham dự bị thổi phồng lên. Đó là một ngọn pháo hiệu cảnh báo. Đó là vở kịch độc tài khoác áo kinh thánh. Đó là cuộc hôn nhân công khai giữa sự tuyệt đối hóa tôn giáo và sự thống trị chính trị, với đầy đủ sự phô trương về tính chính đính nhưng lại hoàn toàn thiếu đi sự khiêm nhường mà đức tin thực sự đòi hỏi.</p>



<p>Tôi không thể ngừng nghe lại bài thánh ca cũ từ thời thơ ấu: <em>“Tiến lên, những chiến binh Kitô, như tiến vào cuộc chiến, với thánh giá của Chúa Giê-su đi phía trước.”</em> Tôi nhớ mình đã hát bài đó khi còn là một cậu bé trong trường học Công giáo, hoàn toàn không biết đến những hàm ý đen tối ẩn sau sự quả quyết mang tính quân sự đó. Ngày nay, nghe lại những tiếng vang của cùng một chủ nghĩa dân tộc tâm linh mang tính chiến đấu đó quấn quanh một phong trào công khai tìm kiếm sự loại trừ, phân cấp, phục tùng và thống trị văn hóa, nó mang một ý nghĩa rất khác. Bởi vì các phong trào độc tài luôn đòi hỏi sự biện minh thần thánh. Luôn luôn là như vậy. Họ cần sự cho phép về mặt đạo đức để tước đoạt nhân tính của người khác.</p>



<p>Và họ luôn cần kẻ thù. Đó là thủ đoạn lâu đời nhất trong cuốn sách nhập môn của chủ nghĩa phát-xít. Họ bảo rằng, kẻ thù là người nhập cư. Là người Hồi giáo. Là các nhà giáo dục. Các nhà báo. Trẻ em LGBTQ. Các trường đại học. Những kẻ &#8220;toàn cầu hóa&#8221;. Cái gọi là &#8220;nhà nước ngầm&#8221; (deep state). Các sáng kiến DEI (Đa dạng, Bằng bình, Bao hàm). Các cộng đồng người da đen yêu cầu sự đối xử bình đẳng theo pháp luật. Các nhà khoa học. Các quan chức y tế cộng đồng. Giới trí thức. Người khuyết tật. Người nghèo. Bất kỳ ai đặt ra những câu hỏi bất tiện. Bất kỳ ai từ chối sự phục tùng. Bất kỳ ai, thực sự, ngoại trừ những kẻ cơ hội tỷ phú đang tích cực cướp bóc họ một cách mù quáng trong khi thuyết phục họ đổ lỗi cho người dễ bị tổn thương nhất ở gần đó.</p>



<p>Đó là một trò lừa đảo. Đó LUÔN LUÔN là một trò lừa đảo. Thuyết phục những người đang vật lộn rằng sự đau khổ của họ là do một ai đó thậm chí còn ít quyền lực hơn họ gây ra. Thuyết phục họ rằng lòng trắc ẩn là sự yếu đuối. Thuyết phục họ rằng sự tàn nhẫn là sức mạnh. Thuyết phục họ rằng sự đồng cảm là sự ngây thơ. Thuyết phục họ rằng giáo dục là sự hợm hĩnh. Thuyết phục họ rằng báo chí là phản quốc. Thuyết phục họ rằng sự đa dạng là sự trộm cắp. Thuyết phục họ rằng lịch sử là sự tuyên truyền. Thuyết phục họ rằng bản thân nền dân chủ bằng cách nào đó chính là vấn đề. Sau đó trao cho họ một lá cờ, một cây thánh giá, một khẩu hiệu, một sự uất hận và một mục tiêu để tấn công. Lịch sử đã chứng kiến màn trình diễn chính xác này trước đây. Và nó thật là kiệt sức.</p>



<p>Tôi đang giận dữ. Cực kỳ giận dữ. Nhưng bên dưới sự giận dữ đó có lẽ là một điều gì đó còn nguy hiểm hơn: sự kiệt sức. Sự kiệt sức thấu tận xương tủy, tận trong tâm hồn. Tôi nghe thấy điều đó mỗi ngày: <em>Tôi xong rồi. Tôi không thể làm điều này nữa. Tôi quá mệt mỏi. Tôi muốn giấu đầu vào cát cho đến khi mọi chuyện qua đi.</em> Cầu Chúa giúp tôi, tôi hiểu cảm giác đó. Chính tôi cũng từng cảm thấy như vậy. Mười một năm của kế hoạch 50 năm này, sự tủi hổ quốc gia len lỏi dần. Mười một năm chứng kiến sự tàn nhẫn trở thành chính sách, sự tham nhũng trở nên bình thường, sự thật trở thành lựa chọn, và sự tử tế cơ bản trở thành trò đùa cho một nửa đất nước.</p>



<p>Mệt mỏi không phải là sự yếu đuối. Mệt mỏi là bản tính con người. Nhưng chủ nghĩa độc tài trông chờ vào sự kiệt sức. Nó phụ thuộc vào sự kiệt sức. Nó nuôi dưỡng sự mệt mỏi của công dân giống như ký sinh trùng nuôi sống bản thân trên những vật chủ suy yếu. Toàn bộ chiến lược là sự tiêu hao. Làm người ta quá tải cho đến khi họ buông xuôi. Tràn ngập thực tế với quá nhiều sự hỗn loạn, quá nhiều sự vô lý, quá nhiều sự tàn nhẫn, quá nhiều bê bối, quá nhiều sự phẫn nộ hằng ngày, đến mức cuối cùng con người ta phải đóng băng cảm xúc để tự bảo vệ mình.</p>



<p>Đó không phải là sự ngẫu nhiên. Đó là chiến lược. Và đó là lý do tại sao sự tuyệt vọng trở nên nguy hiểm.</p>



<p>Bởi vì mặc dù tôi hiểu sự giận dữ hướng về phía ban lãnh đạo Đảng Dân chủ — và tin tôi đi, chính tôi cũng có rất nhiều sự giận dữ đó — sự hoài nghi không thể trở thành sự đầu hàng. Chưa từng có một đảng chính trị nào hoàn hảo. Chưa từng có một ứng cử viên nào từ trên trời rơi xuống mang theo những bảng đá chính sách. Tư cách công dân chưa bao giờ là việc đi tìm sự hoàn hảo về mặt tư tưởng. Nó luôn là việc đưa ra những lựa chọn không hoàn hảo để ngăn chặn những kết quả thảm khốc.</p>



<p>Đảng Dân chủ tuyệt đối cần một kế hoạch mạnh mẽ hơn. Thông điệp tốt hơn. Sự lãnh đạo tốt hơn. Những người hoạt động đại chúng có thể nói chuyện với những người Mỹ lao động thực sự mà không nghe như những bản ghi nhớ từ các nhà tài trợ. Họ cần giải quyết vấn đề tiền lương, chăm sóc y tế, nhà ở, lạm phát, quyền sinh sản, sự bảo vệ lao động, bản thân nền dân chủ, và những nỗi lo âu thực tế của những người bình thường đang cố gắng tồn tại. Và không, chỉ đơn thuần hô vang “Trump thật tồi tệ” là không đủ. Chúng ta biết Trump tồi tệ. Trump không chỉ là một tổng thống vô trách nhiệm, yếu kém, ông ta còn là một cá nhân tồi tệ, hèn hạ.</p>



<p>Chiến lược phải lớn hơn sự đối lập. Nó phải là sự phục hồi. Nhưng sự phục hồi đòi hỏi sự tham gia.</p>



<p>Vậy chúng ta phải làm gì? Chúng ta đi bầu cử như thể bản thân nền dân chủ đang phải duy trì sự sống bằng máy thở, bởi vì rất có thể nó đúng là như vậy. Chúng ta đăng ký cử tri. Chúng ta bảo vệ các điểm bầu cử. Chúng ta làm tình nguyện viên. Chúng ta hỗ trợ báo chí độc lập. Chúng ta tài trợ cho các tổ chức giám sát dân chủ. Chúng ta xuất hiện tại các cuộc họp của hội đồng nhà trường. Chúng ta ra ứng cử vào các văn phòng địa phương. Chúng ta hỗ trợ các ứng cử viên hiểu rõ những gì đang bị đe dọa. Chúng ta gây áp lực không ngừng nghỉ lên các quan chức được bầu. Chúng ta xây dựng các liên minh. Chúng ta nói chuyện công khai thay vì thì thầm sự bất đồng ý kiến như những người bất đồng chính kiến sợ hãi ngay trong khu phố của mình.</p>



<p>Bởi vì một trong những điều đau lòng nhất mà tôi liên tục nghe thấy là sự cô lập lặng lẽ này. Những người tốt cảm thấy như họ bằng cách nào đó đang cô đơn. Như thể họ đang sống trên những hòn đảo của sự tỉnh táo trong khi sự tàn nhẫn diễu hành qua quảng trường công cộng với loa phóng thanh và các khoản quyên góp chiến dịch. Sự đảo ngược đó là cách các văn hóa độc tài hoạt động. Họ làm cho những người tử tế cảm thấy mình như những kẻ cực đoan trong khi những kẻ cực đoan thực sự lại tự gọi mình là những người yêu nước.</p>



<p>Và nếu, khi, tôi hy vọng, chúng ta sống sót qua điều này, phải có một sự tính toán giải trình. Không phải là sự trả thù. Mới là sự tính toán giải trình (reckoning). Nước Đức đã không đơn giản nói rằng, “chà, điều đó thật không may, hãy tiếp tục sống nào.” Họ đã đối mặt với căn bệnh hệ thống đó. Họ đã dạy về nó. Họ đã thể chế hóa sự tưởng niệm để cụm từ “không bao giờ lặp lại” trở thành một điều gì đó hơn là ngôn từ trang trí.</p>



<p>Bởi vì nếu các nền dân chủ thất bại trong việc nghiên cứu sự sụp đổ của chính mình một cách trung thực, họ sẽ lặp lại chúng. Và hãy rất rõ ràng: Nước Mỹ không sụp đổ trong một khoảng chân không. Những tổn hại gây ra ở đây sẽ vang vọng trên toàn cầu. Các đồng minh đứng nhìn trong bàng hoàng. Các đối thủ đứng nhìn trong hân hoan. Những kẻ có tham vọng độc tài ghi chép lại. Trật tự thế giới thay đổi khi Hoa Kỳ hành xử như một đế chế hay ăn vạ được điều hành bởi những kẻ buôn bán sự uất hận, những tỷ phú, những kẻ tuyên truyền và những kẻ phóng hỏa tư tưởng.</p>



<p>Tôi từ chối tin rằng sự tàn nhẫn nhiều hơn sự tử tế. Tôi phải tin rằng có nhiều người tốt hơn là những kẻ xấu.</p>



<p>Tôi phải tin vào những người Mỹ đang kiểm tra thăm hỏi những người hàng xóm cao tuổi, mang đồ ăn đến, làm tình nguyện, giảng dạy, tổ chức, kháng cự, quan tâm, từ chối giao nộp nhân tính của mình cho máy tuyên truyền.</p>



<p>Vì vậy câu hỏi không chỉ đơn thuần là <em>chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?</em> Câu hỏi là <strong>AI sẽ xuất hiện tiếp theo?</strong> Ai sẽ xuất hiện? Ai sẽ tổ chức? Ai sẽ từ chối sự hoài nghi? Ai sẽ bảo vệ các cộng đồng dễ bị tổn thương? Ai sẽ biến sự giận dữ thành hành động có kỷ luật? Ai sẽ nhớ rằng dân chủ là sự tham gia, chứ không phải là sự đứng nhìn?</p>



<p>Bởi vì cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ không chỉ là một cuộc bầu cử khác. Chúng là bức tường lửa tiếp theo. Là điểm xuất phát. Có lẽ là bức tường lửa thực sự cuối cùng trước khi những tổn hại về mặt thể chế trở nên khó đảo ngược theo cấp số nhân. Tôi không thể tưởng tượng thêm một năm nữa của sự thoái hóa này khi Trump tiếp tục ngồi chễm chệ trong Nhà Trắng, coi văn phòng công như một bàn đạp cho hoạt động lừa đảo của gia đình và coi nền dân chủ như một thỏa thuận cấp phép cho sự trả thù cá nhân.</p>



<p>Nhưng sự tưởng tượng không phải là chiến lược. Sự tuyệt vọng không phải là chiến lược. Sự kiệt sức không phải là chiến lược. <strong>Hành động mới là chiến lược.</strong></p>



<p>Và nếu việc nằm thao thức trong sự đau đớn dữ dội đã dạy tôi bất cứ điều gì vào đêm qua, khi đăm đăm nhìn vào bóng tối trong lúc cơ thể tôi từ chối rủ lòng thương xót, thì đó là điều này: ngay cả khi cơ thể bị vùi dập, <strong>lương tâm vẫn phải giữ cho tỉnh táo.</strong> Đặc biệt là vào những lúc như thế.</p>



<p><strong>Hãy giữ sự hiện diện. Hãy giữ lòng kiên định.</strong></p>



<p>— <strong>Michael Jochum</strong> <em>(Trích từ &#8220;Not Just a Drummer: Reflections on Art, Music, Politics, Dogs, and the Human Condition&#8221;)</em><em></em></p>



<p><em>(T.Vấn Biên tập &amp; Hiệu đính; Gemini chuyển ngữ)</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hoài Linh Ngọc Dương: TỪ LIVESTREAM NGUYỄN PHƯƠNG HẰNG ĐẾN DIỄN ĐÀN DONALD TRUMP&#8230;</title>
		<link>https://t-van.net/hoai-linh-ngoc-duong-tu-livestream-nguyen-phuong-hang-den-dien-dan-donald-trump/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 09 Aug 2026 16:39:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91281</guid>

					<description><![CDATA[KHI CHỦ NGHĨA DÂN TÚY ĐÁNH THẲNG VÀO CẢM XÚC ĐÁM ĐÔNG Thoạt nhìn, Nguyễn Phương Hằng và Donald Trump là hai nhân vật hoàn toàn khác nhau. Một người nổi tiếng qua những buổi livestream đầy thị phi tại Việt Nam; người kia là một doanh nhân trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/Feat.Populism1.012126.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="583" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/Feat.Populism1.012126-1024x583.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91282" style="width:630px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/Feat.Populism1.012126-300x171.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/Feat.Populism1.012126-1024x583.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/08/Feat.Populism1.012126-768x437.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/Feat.Populism1.012126.jpg?strip=all 1200w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p> </p>



<p><strong>KHI CHỦ NGHĨA DÂN TÚY ĐÁNH THẲNG VÀO CẢM XÚC ĐÁM ĐÔNG</strong></p>



<p>Thoạt nhìn, Nguyễn Phương Hằng và Donald Trump là hai nhân vật hoàn toàn khác nhau. Một người nổi tiếng qua những buổi livestream đầy thị phi tại Việt Nam; người kia là một doanh nhân trở thành Tổng thống Hoa Kỳ.</p>



<p>Một người không nắm quyền lực nhà nước; người kia đứng ở trung tâm quyền lực của một siêu cường.</p>



<p>Nhưng nếu tạm gác nội dung đúng sai của từng phát biểu để chỉ quan sát kỹ thuật ngôn ngữ, chúng ta sẽ thấy một số nét tương đồng đáng chú ý: nói trực tiếp, bình dân, lặp đi lặp lại, cá nhân hóa xung đột, chế giễu đối thủ, chia thế giới thành những phe đối nghịch và đặc biệt là tạo cho người nghe cảm giác: “Tôi đang nói hộ những điều các anh chị muốn nói mà không ai dám nói.”</p>



<p>Trong chính trị học, một phần của hiện tượng ấy nằm trong khái niệm chủ nghĩa dân túy – populism. Nhiều nghiên cứu định nghĩa dân túy bằng ba yếu tố thường gặp: lấy “nhân dân” làm trung tâm, chống giới tinh hoa và có xu hướng phủ nhận tính chính đáng của những lực lượng không thuộc về “nhân dân chân chính”.</p>



<p>Chính trị vì vậy bị giản lược thành cuộc chiến giữa “những người dân lương thiện” và “giới tinh hoa tham nhũng”. (Cambridge University Press⁠￼)</p>



<p>Ngôn ngữ dân túy hấp dẫn trước hết bởi nó biến những vấn đề phức tạp thành những câu chuyện cực kỳ đơn giản. Một bài phân tích về tam quyền phân lập phải giải thích Quốc hội, hành pháp, tư pháp, judicial review, federalism, due process, checks and balances… Người đọc phải tập trung và có một số kiến thức nền.</p>



<p>Trong khi diễn ngôn dân túy chỉ cần nói: Bọn chúng đang lừa các bạn. Tôi sẽ phơi bày chúng. Chỉ có tôi dám nói sự thật. Một bên yêu cầu tư duy; bên kia cung cấp ngay một cảm xúc.</p>



<p>Đó là lý do livestream có thể hấp dẫn hơn một bài khảo luận về hiến pháp. Con người không phải lúc nào cũng tiếp nhận chính trị bằng lý trí thuần túy.</p>



<p>Chúng ta còn tiếp nhận nó bằng giận dữ, sợ hãi, tự ái, hy vọng, cảm giác bị xúc phạm và nhu cầu thuộc về một cộng đồng.</p>



<p>Chủ nghĩa dân túy đặc biệt giỏi biến những cảm xúc riêng lẻ thành một câu chuyện tập thể: “Anh khổ không phải chỉ mình anh khổ. Có một thế lực đã làm anh khổ. Tôi biết chúng là ai. Và tôi đứng về phía anh.”</p>



<p>Ở đây cần tránh một ngộ nhận: dân túy không đơn giản là chính trị dành cho người ít học. Người có học vẫn có thể bị hấp dẫn bởi nó.</p>



<p>Những nghiên cứu thực nghiệm thậm chí cho thấy chỉ sử dụng ngôn ngữ đơn giản không tự động giúp một ứng viên giành phiếu; điều quan trọng hơn là việc quy trách nhiệm cho giới chính trị và tạo cảm giác đứng về phía “nhân dân”.</p>



<p>Những bất an về kinh tế, văn hóa và địa vị xã hội cũng có thể kích hoạt nhu cầu tìm kiếm một lãnh tụ mạnh. (Cambridge University Press⁠￼)</p>



<p>Điểm đáng chú ý trong cách nói của Nguyễn Phương Hằng là biến người nghe thành người trong cuộc. Những câu chuyện về người giàu, quan chức, nghệ sĩ, hoa hậu, tiền bạc, tình dục, phản bội… vốn gần với những tò mò và ấm ức đời thường hơn rất nhiều so với những khái niệm như trách nhiệm giải trình hay kiểm soát quyền lực.</p>



<p>Khi người livestream dùng tiếng lóng, thành ngữ, châm chọc hoặc ngôn từ ngoài đường phố, khoảng cách giữa người phát ngôn và khán giả gần như biến mất. Người nghe không cảm thấy mình đang nghe một “chuyên gia giảng bài”; họ có cảm giác một người giống mình đang đứng lên nói hộ mình.</p>



<p>Trump cũng đã khai thác rất thành công một cơ chế tương tự trong chính trị Mỹ.</p>



<p>Ngôn ngữ vận động của Trump thường không mang cấu trúc của một bài diễn văn chính sách truyền thống mà gần với một chương trình biểu diễn chính trị: biệt danh, chế giễu, cường điệu, những câu ngắn dễ nhớ, xác định kẻ thù và liên tục tạo đối lập giữa những người ủng hộ mình với giới tinh hoa, truyền thông, bộ máy quan liêu hay những nhóm bị mô tả là gây nguy hiểm cho nước Mỹ.</p>



<p>Nghiên cứu chính trị học gọi những khung diễn ngôn lấy “nhân dân”, chống “elite” và mô tả chính trị theo kiểu thiện–ác là những đặc trưng quan trọng của rhetoric dân túy. (Cambridge University Press⁠￼)</p>



<p>Nhưng từ đây xuất hiện một sự khác biệt cực kỳ quan trọng giữa dân túy trong dân chủ và dân túy trong độc tài.</p>



<p>Trong một nền dân chủ, sự giận dữ của đám đông có một công cụ chuyển hóa thành quyền lực thật: lá phiếu. Một triệu người phẫn nộ không chỉ tạo ra một triệu lượt xem.</p>



<p>Họ có thể tạo thành một triệu lá phiếu. Lá phiếu đưa ứng viên vào Quốc hội, đưa tổng thống vào Nhà Trắng, ảnh hưởng đến việc bổ nhiệm thẩm phán và thay đổi chính sách của cả quốc gia.</p>



<p>Vì vậy, chủ nghĩa dân túy trong dân chủ chứa một nghịch lý: nó có thể sử dụng chính những phương tiện dân chủ để làm suy yếu nền dân chủ tự do.</p>



<p>Dân chủ không chỉ có bầu cử. Dân chủ tự do còn có hiến pháp, pháp quyền, quyền của thiểu số, báo chí độc lập, tư pháp độc lập, phân quyền và những thiết chế buộc người chiến thắng phải chấp nhận giới hạn quyền lực.</p>



<p>Nhà dân túy lại có thể nói với người ủng hộ: Tôi đại diện cho nhân dân. Tôi đã thắng cử. Vì vậy những ai ngăn cản tôi chính là đang chống lại ý chí nhân dân.</p>



<p>Đây chính là điểm nguy hiểm.</p>



<p>Khi “ý chí nhân dân” bị đồng nhất với ý chí của một cá nhân, tòa án có thể bị mô tả như kẻ phá hoại; báo chí trở thành “kẻ thù”; phe đối lập không còn là những công dân có quan điểm khác mà trở thành kẻ phản bội; công chức độc lập trở thành “deep state”; mọi cơ chế kiểm soát quyền lực đều có thể bị diễn giải thành âm mưu chống lại lãnh tụ.</p>



<p>Khi ấy lá phiếu không còn đơn thuần lựa chọn người quản lý nhà nước. Nó có nguy cơ trở thành tấm giấy ủy quyền để một cá nhân nhân danh đa số tấn công những thiết chế vốn được dựng lên để giới hạn chính người chiến thắng.</p>



<p>Đây không chỉ là giả thuyết. Nghiên cứu so sánh công bố năm 2025 tổng kết rằng khi những nhà lãnh đạo dân túy nắm chính quyền, nhiều nghiên cứu quy mô lớn ghi nhận những tác động tiêu cực đối với tự do dân sự, tự do truyền thông, cơ chế kiểm soát quyền lực và tính toàn vẹn của bầu cử.</p>



<p>Tuy nhiên, nghiên cứu cũng lưu ý dân túy đôi khi có thể buộc hệ thống chính trị phải chú ý tới những nhóm cử tri thực sự cảm thấy bị bỏ quên. Vì vậy vấn đề không phải mọi phản kháng chống giới tinh hoa đều xấu; vấn đề là phản kháng ấy có chấp nhận đa nguyên và giới hạn quyền lực hay không. (Cambridge University Press⁠￼)</p>



<p>Trường hợp Hoa Kỳ càng đặc biệt bởi Tổng thống Mỹ không chỉ ảnh hưởng đến nước Mỹ. Người ngồi trong Nhà Trắng điều hành một siêu cường quân sự, kinh tế và ngoại giao.</p>



<p>Vì vậy khi làn sóng dân túy đưa một lãnh tụ lên nắm quyền, những quyết định về thuế quan, nhập cư, chiến tranh, liên minh, viện trợ, tổ chức quốc tế hay quan hệ với các cường quốc có thể tạo chấn động vượt khỏi biên giới Hoa Kỳ.</p>



<p>Đến năm 2026, ngay cả trong nội bộ Mỹ, tranh luận về giới hạn quyền hành pháp đã trở thành một vấn đề lớn; khảo sát được Brookings phân tích cho thấy đa số người Mỹ được hỏi cho rằng Trump đã hành động vượt khỏi thẩm quyền pháp lý và hiến định trong một số lĩnh vực. (Brookings⁠￼)</p>



<p>Nhưng đặt cùng hiện tượng ấy vào một chế độ không có bầu cử cạnh tranh thực chất, kết quả lại hoàn toàn khác.</p>



<p>Một buổi livestream tại Việt Nam có thể thu hút hàng triệu lượt xem. Người ta có thể cười, chửi, hả hê, chia sẻ và cảm thấy những điều mình không dám nói cuối cùng đã có người nói thay.</p>



<p>Nhưng sau khi màn hình điện thoại tắt đi, câu hỏi quan trọng nhất vẫn còn nguyên: quyền lực nhà nước đã thay đổi gì chưa?</p>



<p>Nếu người dân không có khả năng dùng lá phiếu để thay thế chính quyền; nếu Quốc hội không phải nơi cạnh tranh quyền lực thực chất; nếu báo chí không thể tự do điều tra quyền lực; nếu tư pháp không đủ độc lập để buộc người có quyền chịu trách nhiệm, thì sự phẫn nộ của hàng triệu người rất khó chuyển hóa thành quyền lực chính trị có tổ chức.</p>



<p>Và đây chính là nghịch lý lớn nhất.</p>



<p>Ở Mỹ, một đám đông bị kích động có thể trở thành đội quân lá phiếu.</p>



<p>Ở Việt Nam, một đám đông bị kích động rất dễ chỉ trở thành đội quân lượt xem.</p>



<p>Một bên có khả năng đưa người mình yêu thích vào Nhà Trắng. Bên kia có thể đưa một livestream lên hàng triệu view nhưng ngày hôm sau cơ cấu quyền lực vẫn gần như nguyên vẹn.</p>



<p>Bởi vậy dân túy trong một nền độc tài đôi khi còn vô tình đóng vai trò như van xả áp suất xã hội.</p>



<p>Người dân được nghe những chuyện mà báo chí chính thống không nói, được cười vào giới quyền thế, được chứng kiến thần tượng hay người nổi tiếng bị “bóc trần”, được thỏa mãn cảm giác rằng cuối cùng cũng có người “quất thẳng”.</p>



<p>Sự phẫn nộ được giải phóng nhưng chưa chắc được chuyển hóa thành yêu cầu cải cách thể chế.</p>



<p>Đó chính là nơi “phép thắng lợi tinh thần” xuất hiện.</p>



<p>Người ta tưởng rằng nói được sự thật đồng nghĩa với thay đổi được hiện thực.</p>



<p>Không phải.</p>



<p>Phơi bày quyền lực và kiểm soát quyền lực là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.</p>



<p>Một livestream có thể làm một quan chức xấu hổ. Một nền báo chí tự do có thể điều tra ông ta.</p>



<p>Nhưng chỉ một hệ thống pháp quyền với công tố độc lập, tòa án độc lập, Quốc hội có quyền giám sát và cử tri có quyền loại bỏ chính quyền mới có khả năng biến thông tin thành trách nhiệm giải trình.</p>



<p>Đây cũng là lý do câu chuyện Nguyễn Phương Hằng đáng suy nghĩ hơn rất nhiều so với những chuyện ai ngủ với ai, ai cho ai tiền hay ai chống lưng cho ai.</p>



<p>Hiện tượng hàng triệu người say mê nghe những câu chuyện hậu trường quyền lực nhưng ít quan tâm tới cơ chế sản sinh và kiểm soát chính quyền cho thấy một nghịch lý: người ta căm ghét hậu quả của quyền lực tha hóa nhưng lại ít quan tâm đến cấu trúc đã cho phép quyền lực tha hóa.</p>



<p>Họ thích nghe kể về một quan chức xấu hơn là tìm hiểu tại sao một quan chức xấu có thể tồn tại.</p>



<p>Họ thích nghe một người quyền thế bị chửi hơn là đặt câu hỏi ai có quyền điều tra người ấy.</p>



<p>Họ thích chứng kiến một nhân vật bị “quất” trên mạng hơn là hỏi liệu người dân có cơ chế pháp lý nào để buộc người có quyền phải chịu trách nhiệm hay không.</p>



<p>Và đó là chiến thắng lớn nhất của mọi hệ thống quyền lực không bị kiểm soát: biến sự phẫn nộ chính trị thành giải trí.</p>



<p>Từ Nguyễn Phương Hằng đến Donald Trump vì vậy có một bài học đáng suy ngẫm. Chủ nghĩa dân túy không nhất thiết sinh ra từ sự ngu dốt.</p>



<p>Nó sinh trưởng rất tốt trên sự bất mãn, đặc biệt khi con người cảm thấy giới tinh hoa không còn nói ngôn ngữ của họ và hệ thống không còn lắng nghe họ. Nhà dân túy xuất hiện và nói: Tôi hiểu sự tức giận của các bạn. Tôi biết kẻ nào gây ra nó. Hãy đứng về phía tôi.</p>



<p>Nhưng từ câu nói ấy, hai con đường có thể mở ra.</p>



<p>Trong một nền dân chủ, đám đông có lá phiếu. Nếu cảm xúc chiến thắng lý trí và sự trung thành với lãnh tụ chiến thắng lòng trung thành với hiến pháp, dân túy có thể bước từ quảng trường vào chính quyền và bắt đầu phá bỏ từng chiếc khóa vốn được thiết kế để kiểm soát quyền lực.</p>



<p>Trong một chế độ độc tài, đám đông không có sức mạnh tương đương của lá phiếu. Sự phẫn nộ vì thế có thể quanh quẩn từ livestream sang Facebook, từ scandal này sang scandal khác, từ một trận cười sang một cơn giận dữ khác. Quyền lực vẫn ở đó.</p>



<p>Một nơi, dân túy có thể biến sự giận dữ thành quyền lực.</p>



<p>Một nơi, dân túy có nguy cơ biến sự giận dữ thành giải trí.</p>



<p>Nhưng cuối cùng bài học cho cả hai xã hội lại giống nhau: vấn đề quan trọng nhất không phải ai nói hay hơn, ai chửi mạnh hơn, ai thu hút được nhiều người hơn, mà là xã hội có những thiết chế nào để biến bất mãn chính đáng của người dân thành cải cách hòa bình, đồng thời ngăn bất kỳ cá nhân nào lợi dụng chính sự bất mãn ấy để tập trung quyền lực vào tay mình.</p>



<p>Bởi một nền dân chủ trưởng thành không hỏi: “Ai sẽ cứu chúng ta?”</p>



<p>Nó hỏi một câu khó hơn nhưng quan trọng hơn rất nhiều:</p>



<p>“Chúng ta phải xây dựng thể chế như thế nào để không bao giờ cần một vị cứu tinh?”</p>



<p><strong>Hoài Linh Ngọc Dương</strong></p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Michael Jochum: Người không ai có thể làm im tiếng</title>
		<link>https://t-van.net/michael-jochum-nguoi-khong-ai-co-the-bat-phai-cam-lang/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Aug 2026 06:35:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[ChatGPT]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91160</guid>

					<description><![CDATA[Có những khoảnh khắc trong lịch sử khi nỗi sợ hãi va chạm với khoa học, và chính trị tìm cách chôn vùi sự thật bên dưới những màn trình diễn vô bổ. Chúng ta đã sống qua một trong những khoảnh khắc như thế trong đại dịch COVID-19. Trong khi các chính trị gia [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/fauci.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="683" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/fauci-1024x683.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91161" style="width:526px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/fauci-300x200.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/fauci-1024x683.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/08/fauci-768x512.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/08/fauci-1536x1024.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/fauci.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a><figcaption class="wp-element-caption"><em>DR. FAUCI</em></figcaption></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Có những khoảnh khắc trong lịch sử khi nỗi sợ hãi va chạm với khoa học, và chính trị tìm cách chôn vùi sự thật bên dưới những màn trình diễn vô bổ. Chúng ta đã sống qua một trong những khoảnh khắc như thế trong đại dịch COVID-19.</p>



<p>Trong khi các chính trị gia tranh cãi về các con số thăm dò dư luận, chỉ số người xem truyền hình cáp và những điểm tranh luận mang tính phe phái, thì các bệnh viện chật kín người, những chiếc xe tải lạnh trở thành nhà táng dã chiến, và nhiều gia đình phải nói lời giã biệt người thân qua màn hình điện thoại vì thậm chí chẳng thể nắm lấy tay họ.</p>



<p>Giữa nỗi đau thương khôn nguôi của con người khi đó, có một người đã xuất hiện ngày này qua ngày khác, trang bị cho mình không phải bằng những khẩu hiệu, mà bằng dữ liệu, kinh nghiệm và hàng thập kỷ chuyên môn khoa học. Bác sĩ Anthony Fauci đã trở thành một trong số ít những tiếng nói mà tôi tin rằng xứng đáng được lắng nghe. Ông không rao bán nỗi sợ hãi. Ông không vận động cử tri. Ông không thử vai cho các chương trình truyền hình. Ông làm những gì mà một bác sĩ phải làm trong những thời khắc khủng hoảng: nói cho người dân Mỹ biết khoa học đang chỉ ra điều gì, ngay cả khi khoa học còn đang phát triển và ngay cả khi những câu trả lời không hề dễ nghe.</p>



<p>Ngày hôm nay, chính con người đó lại bị TNS Rand Paul lôi ra trước Quốc hội, không phải để truy tìm sự thật, mà là để phục vụ cho một màn kịch chính trị. Ở tuổi 85, sau khi đã cống hiến cả cuộc đời cho dịch vụ công để chống lại HIV/AIDS, Ebola, COVID-19 và vô số cuộc khủng hoảng y tế cộng đồng khác, ông Fauci giờ đây lại bị đối xử như thể một kẻ tội phạm; trong khi những kẻ đã tiếp tay cho thông tin sai lệch và sự tê liệt chính trị lại thoát khỏi sự giám sát nghiêm túc. Điều đó hẳn phải làm dấy lên sự phẫn nộ ở mỗi người dân Mỹ — những người vẫn còn coi trọng trí tuệ chuyên môn hơn là những thuyết âm mưu.</p>



<p>Sự phẫn nộ từ phong trào MAGA khi ông Fauci viện dẫn <strong>Quyền Tu chính án thứ Năm</strong> cho tôi thấy nhiều người hoặc là không hiểu Hiến pháp, hoặc đơn giản là không bận tâm khi nó bảo vệ một người mà họ đã quyết định phỉ báng.</p>



<p>Tu chính án thứ Năm tồn tại là dành cho tất cả mọi người. Đó không phải là một sự thừa nhận tội lỗi. Đó là một lá chắn hiến pháp chống lại việc bị ép buộc tự buộc tội mình, đặc biệt là khi ai đó có đầy đủ lý do để tin rằng họ đang bước vào một cái bẫy mang động cơ chính trị. Khi một thượng nghị sĩ công khai phát đi tín hiệu về ý định buộc tội khai man bất kể câu trả lời là gì, bất kỳ luật sư có năng lực nào cũng sẽ khuyên thân chủ của mình viện dẫn quyền đó. Điều đó không phải là sự hèn nhát. Đó là lẽ thường tình. Đó là một trong những sự bảo vệ hiến pháp mà mọi người dân Mỹ đều được hưởng, dù họ đội chiếc mũ màu đỏ, màu xanh, hay không đội chiếc mũ nào cả.</p>



<p>Rand Paul muốn người dân Mỹ tin rằng phiên điều trần này là về trách nhiệm giải trình. Tôi không tin điều đó dù chỉ một giây. Trách nhiệm giải trình thực sự sẽ đòi hỏi phải xem xét toàn bộ hồ sơ về đại dịch, bao gồm cả việc Donald Trump liên tục giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của con virus trước công chúng. Nó sẽ đòi hỏi phải nhìn lại những tháng ngày người dân Mỹ được bảo rằng COVID sẽ &#8220;tự biến mất&#8221;, rằng nó &#8220;hoàn toàn trong tầm kiểm soát&#8221;, hay nó chẳng qua chỉ là một chiêu trò lừa đảo của Đảng Dân chủ nhằm gây hại cho nhiệm kỳ tổng thống của ông. Nó sẽ đòi hỏi phải đặt câu hỏi tại sao những tuần lễ quý giá lại bị lãng phí trong khi một con virus chết người đang lây lan không kiểm soát trên khắp đất nước. Nó sẽ đòi hỏi phải đối mặt với cơn mưa thông tin sai lệch đã làm bối rối hàng triệu người Mỹ vào chính thời điểm họ cần một sự lãnh đạo sáng suốt nhất. Những câu hỏi đó dường như ít được quan tâm hơn nhiều so với việc cố gắng làm giảm uy tín của nhà khoa học đã dành từng giờ từng phút để cố gắng cứu sống con người.</p>



<p>Sự ám ảnh đối với các nhật ký cá nhân của ông Fauci và những tranh cãi vô tận về nguồn gốc chính xác của con virus cũng đang bỏ lỡ một điểm quan trọng hơn. Dù COVID-19 xuất hiện như thế nào, trách nhiệm trước mắt đối với các quan chức y tế cộng đồng vẫn hoàn toàn giữ nguyên: hiểu cách nó lây lan, làm chậm quá trình truyền bệnh, bảo vệ các bệnh viện khỏi bị sụp đổ, phát triển các phương pháp điều trị và tạo ra các vắc-xin hiệu quả. Những trách nhiệm đó không thay đổi chỉ vì các chính trị gia muốn ghi điểm bằng giả thuyết về phòng thí nghiệm. Con virus đã ở đây rồi. Người Mỹ đã và đang ngã xuống. Nhiệm vụ của y tế cộng đồng không phải là thỏa mãn sự tò mò phe phái. Nhiệm vụ của nó là cứu càng nhiều mạng người càng tốt.</p>



<p>Đối với tôi, đây chưa bao giờ là một cuộc tranh luận chính trị trừu tượng. Nó chưa bao giờ là về chỉ số người xem truyền hình cáp, những bức ảnh chế trên mạng xã hội, hay việc tính điểm phe phái. COVID đã đi thẳng vào gia đình tôi và suýt chút nữa đã thay đổi nó vĩnh viễn. Jay — người con rể tuyệt vời của tôi, chồng của con gái Jeanine và là cha của ba đứa cháu ngoại của tôi — đã trải qua 10 ngày đau đớn trong bệnh viện để giành giật cuộc sống. Đã có những khoảnh khắc mà không ai trong chúng tôi biết liệu con rể tôi có thể trở về nhà được nữa hay không. Bản thân con gái Jeanine cũng bị bệnh nặng đến mức phải nhập viện.</p>



<p>Đó là những ký ức mà không gia đình nào có thể quên được. Chúng đã khắc sâu vào tâm khảm mãi mãi. Vì vậy, mỗi khi tôi nghe ai đó thản nhiên gạt bỏ COVID như một trò lừa đảo hoặc nói với tôi rằng tất cả chỉ là thổi phồng, tôi chỉ có duy nhất một câu trả lời: <strong>câm cái [&#8230;] lại</strong>. Trừ khi bạn từng ngồi đó trong tuyệt vọng và tự hỏi liệu người bạn yêu thương có sống sót qua đêm nay hay không, trừ khi bạn từng sống trong nỗi sợ hãi và vô định đó, hãy tha cho tôi những thuyết âm mưu và thứ lịch sử bị xét lại này.</p>



<p>Ngồi đây hôm nay tại Boise, Idaho, ở Bảo tàng Trẻ em Idaho xung quanh là cả bảy đứa cháu ngoại xinh đẹp của mình, tôi thấy mình không chỉ nghĩ về những gì chúng tôi đã trải qua, mà còn về những gì có thể vẫn còn ở phía trước. Ngắm nhìn chúng cười đùa, vui chơi và đơn thuần là những đứa trẻ nhắc nhở tôi về mọi thứ đáng được bảo vệ. Y tế cộng đồng không phải là chính trị. Đó không phải là một cuộc chiến văn hóa. Đó không phải là trò đùa trên mạng xã hội. Đó là việc gìn giữ những khoảnh khắc như thế này.</p>



<p>Khi bệnh sởi đang bùng phát trở lại ở nhiều nơi trên cả nước, khi các bệnh truyền nhiễm mới tiếp tục xuất hiện trên thế giới, và khi các nhà dịch tễ học nhắc nhở chúng ta rằng một đại dịch khác chỉ là câu hỏi về thời gian chứ không phải có hay không, tôi lo ngại rằng chúng ta đã học rút ra toàn những bài học sai lầm. Thay vì củng cố các thể chế y tế cộng đồng và tôn trọng các nhà khoa học — những người cống hiến cuộc đời để bảo vệ chúng ta, chúng ta lại biến nhiều người trong số họ thành những mục tiêu chính trị trong suốt nhiều năm.</p>



<p>Điều tôi thấy đặc biệt rõ ràng là việc thừa nhận ông Fauci đã hành động một cách trách nhiệm sẽ buộc nhiều người phải đối mặt với một thực tế không mấy dễ chịu. Điều đó có nghĩa là phải thừa nhận rằng những thất bại của sự lãnh đạo chính trị trong những tháng đầu đại dịch không thể đơn giản là đổ lỗi cho một nhà khoa học. Điều đó có nghĩa là phải nhận ra rằng trí tuệ chuyên môn quá thường xuyên bị nhấn chìm bởi ý thức hệ, sự định kiến và nỗi phẫn nộ mang tính trình diễn. Đó là một sự thừa nhận cay đắng đối với những ai đã dành nhiều năm dựng lên ông Fauci như một kẻ phản diện trong một câu chuyện mà ông vốn không thuộc về. Sự thật thì khó nuốt hơn nhiều. Bác sĩ Fauci không tạo ra đại dịch. Ông đã dành trọn cuộc đời mình để cố gắng chèo lái đất nước vượt qua nó.</p>



<p>Tôi không bỏ qua sự mỉa mai rằng chính những người đang đòi hỏi các phiên điều trần vô tận dành cho Bác sĩ Fauci dường như lại chẳng hề hứng thú với việc đặt ra những câu hỏi khó tương tự cho các chính trị gia tuổi tác đã cao, những người mà các quyết định của họ tiếp tục định hình các chính sách sinh tử. Ngày hôm nay, Rand Paul muốn ép buộc một vị bác sĩ 85 tuổi phải bào chữa cho hàng thập kỷ phụng sự công cộng danh giá, trong khi lại thể hiện rất ít sự quan tâm đến việc yêu cầu trách nhiệm giải trình tương tự từ Mitch McConnell (84 tuổi) hay từ ban lãnh đạo chính trị đã thất bại trước người dân Mỹ trong những ngày đen tối nhất của đại dịch. Sự phẫn nộ có chọn lọc đã trở thành một trong những &#8220;đồng tiền&#8221; đáng tin cậy nhất tại Washington.</p>



<p>Lịch sử luôn có cách sàng lọc qua những tiếng ồn chính trị. Nhiều năm sau, khi cơn sốt của chính trị phe phái đã hạ nhiệt, tôi tin rằng Anthony Fauci sẽ được nhớ đến không phải vì cái rạp xiếc mà Quốc hội cố gắng tạo ra quanh ông, mà vì hàng thập kỷ ông cống hiến cho y tế cộng đồng. Ông sẽ được nhớ đến như một bác sĩ, một nhà khoa học, một nhà nhân đạo, và một người Mỹ yêu nước — người đã đứng trước quốc gia trong một trong những thời kỳ đen tối nhất của lịch sử hiện đại và đưa ra những hướng dẫn tốt nhất mà khoa học có thể cung cấp trong thời gian thực, dù biết rất rõ rằng khoa học sẽ phát triển khi có thêm bằng chứng. Bác sĩ Fauci là một người hùng.</p>



<p>Rand Paul có thể ghi điểm trên một vài trang báo ngày hôm nay. Ông ta có thể làm hài lòng những ai đã dành nhiều năm tìm kiếm một ai đó để đổ lỗi. Nhưng những mối thù thù chính trị luôn có cách dội ngược trở lại. Nếu, như tôi hy vọng, Đảng Dân chủ giành lại quyền kiểm soát Hạ viện, và có lẽ cả Thượng viện nữa, tâm điểm chú ý chắc chắn sẽ dịch chuyển. Những câu hỏi sẽ không còn chỉ chĩa vào các nhà khoa học. Chúng sẽ được hướng về những kẻ đã trì hoãn, né tránh, chính trị hóa và trục lợi từ một thảm kịch quốc gia. Màn kịch chính trị cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho sự phán xét của lịch sử.</p>



<p>Khi ngày đó đến, tôi có cảm giác rằng hồ sơ lịch sử sẽ công bằng hơn nhiều đối với Bác sĩ Anthony Fauci so với những chính trị gia đã dành nhiều năm cố gắng hủy hoại ông. Một bên đã cống hiến cả cuộc đời để cứu người dân Mỹ. Những kẻ còn lại đã cống hiến một khoảng thời gian đáng ngạc nhiên trong cuộc đời mình chỉ để viết lại lịch sử.</p>



<p>— <strong>Michael Jochum</strong> <em>(Trích từ &#8220;Not Just a Drummer: Reflections on Art, Music, Politics, Dogs, and the Human Condition&#8221;)</em><em></em></p>



<p><em>(T.Vấn Biên tập &amp; Hiệu đính; Gemini chuyển ngữ)</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hoài Linh Ngọc Dương: VÌ SAO NHIỀU NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI ỦNG HỘ DONALD TRUMP DÙ PHẦN LỚN BÁO CHÍ VIỆT NGỮ LẠI BẢO VỆ CÁC GIÁ TRỊ DÂN CHỦ?</title>
		<link>https://t-van.net/hoai-linh-ngoc-duong-vi-sao-nhieu-nguoi-viet-hai-ngoai-ung-ho-donald-trump-du-phan-lon-bao-chi-viet-ngu-lai-bao-ve-cac-gia-tri-dan-chu/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 01 Aug 2026 16:10:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91101</guid>

					<description><![CDATA[Ban tổ chức và đồng hương tại điểm xuất phát diễn hành, có tượng của Tổng Thống Donald Trump trên quân xa. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt) (Ngày Tri Ân Tổng Thống Donald Trump tại Little Saigon 23/11/2025) Đây là một trong những nghịch lý đáng chú ý nhất của đời sống chính trị cộng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="598" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1-1024x598.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91102" style="width:700px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1-300x175.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1-1024x598.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1-768x448.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1-1536x897.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/08/DP-Tri-An-Trump-1-1-1920x1121-1.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ban tổ chức và đồng hương tại điểm xuất phát diễn hành, có tượng của Tổng Thống Donald Trump trên quân xa. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt) (Ngày Tri Ân Tổng Thống Donald Trump tại Little Saigon 23/11/2025)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Đây là một trong những nghịch lý đáng chú ý nhất của đời sống chính trị cộng đồng người Việt hải ngoại.</p>



<p>Nếu đọc các cơ quan truyền thông Việt ngữ lâu năm như Việt Báo, Người Việt, SBTN, CaliToday và nhiều cây bút độc lập khác, người đọc sẽ thấy họ thường xuyên phân tích Hiến pháp Hoa Kỳ, nguyên tắc tam quyền phân lập, quyền con người, tự do báo chí, quyền biểu tình, sự cần thiết của việc kiểm soát quyền lực và những nguy cơ khi một tổng thống vượt quá giới hạn hiến định.</p>



<p>Nói cách khác, phần lớn nền báo chí Việt ngữ truyền thống ở hải ngoại được xây dựng trên chính những giá trị đã khiến hàng triệu người Việt phải rời bỏ quê hương: tự do, pháp quyền và dân chủ.</p>



<p>Thế nhưng trong thực tế, một bộ phận rất lớn cộng đồng người Việt hải ngoại lại trở thành lực lượng ủng hộ Donald Trump mạnh mẽ nhất trong các cộng đồng gốc Á.</p>



<p>Tại sao lại có nghịch lý này? Không phải vì họ yêu độc tài.</p>



<p>Trước hết cần nhìn nhận một cách công bằng. Đa số người Việt tị nạn không bỏ nước ra đi để tìm kiếm một chế độ độc tài khác.</p>



<p>Họ ra đi vì đã từng sống dưới một chế độ không có bầu cử tự do, không có báo chí độc lập, không có quyền phản biện và không có cơ chế kiểm soát quyền lực.</p>



<p>Đó là một ký ức rất thật. Nhưng con người không chỉ hành động bằng lý trí.</p>



<p>Ký ức, cảm xúc và bản sắc chính trị cũng ảnh hưởng rất lớn đến cách tiếp nhận thông tin.</p>



<p>Sự thay đổi của hệ sinh thái truyền thông. Ba mươi năm trước, nguồn thông tin chủ yếu của cộng đồng người Việt là báo giấy, đài phát thanh và truyền hình địa phương.</p>



<p>Các cơ quan báo chí truyền thống có biên tập viên, quy trình kiểm chứng và chịu trách nhiệm pháp lý đối với nội dung đăng tải.</p>



<p>Ngày nay, mạng xã hội đã thay đổi hoàn toàn điều đó.</p>



<p>Rất nhiều người không còn đọc báo nữa. Họ mở YouTube. Họ xem Facebook.</p>



<p>Họ theo dõi TikTok.</p>



<p>Thuật toán không lựa chọn thông tin đúng hay sai. Thuật toán chỉ lựa chọn thông tin khiến người xem ở lại lâu nhất.</p>



<p>Những tiêu đề gây sốc, những lời khẳng định chắc như đinh đóng cột, những câu chuyện âm mưu thường lan truyền nhanh hơn nhiều so với những bài phân tích dài về Hiến pháp hay luật pháp.</p>



<p>Nếu trong nước có Ban Tuyên giáo thì ở hải ngoại có “thuật toán”. Ở Việt Nam, việc định hướng dư luận chủ yếu đến từ hệ thống truyền thông nhà nước.</p>



<p>Nguồn thông tin được quản lý tập trung.</p>



<p>Ở hải ngoại thì khác. Không có Ban Tuyên giáo. Không có kiểm duyệt trước khi phát sóng.</p>



<p>Nhưng điều đó không đồng nghĩa mọi người đều tiếp cận được thông tin cân bằng. Khoảng trống ấy được lấp đầy bởi thuật toán của mạng xã hội.</p>



<p>Thuật toán không quan tâm đến dân chủ. Nó chỉ quan tâm đến lượt xem.</p>



<p>Người càng xem nhiều nội dung cùng một khuynh hướng thì càng được đề xuất thêm những nội dung tương tự.</p>



<p>Dần dần, người xem sống trong một “buồng vang” (echo chamber), nơi họ chỉ nghe những điều củng cố niềm tin sẵn có.</p>



<p>Một hệ sinh thái truyền thông song song.Bên cạnh báo chí Việt ngữ truyền thống đã xuất hiện hàng trăm kênh YouTube, Facebook, podcast và livestream cá nhân.</p>



<p>Nhiều kênh hoạt động như một cơ quan truyền thông nhưng không có tổng biên tập, không có quy trình kiểm chứng và gần như không chịu trách nhiệm nghề nghiệp.</p>



<p>Doanh thu của họ phụ thuộc vào lượt xem. Mà lượt xem lại tăng mạnh khi nội dung gây phẫn nộ hoặc khơi gợi cảm xúc.</p>



<p>Điều này tạo ra động lực kinh tế để sản xuất ngày càng nhiều nội dung giật gân. Không phải mọi kênh đều như vậy, nhưng đây là một xu hướng dễ quan sát trên nhiều nền tảng.</p>



<p>Chính trị trở thành bản sắc. Một hiện tượng khác là nhiều người không còn xem việc ủng hộ một chính trị gia đơn thuần là lựa chọn chính sách.</p>



<p>Nó trở thành một phần bản sắc cá nhân.</p>



<p>Khi đó, việc thừa nhận thần tượng của mình sai không còn là thay đổi quan điểm. Nó giống như phủ nhận chính mình.</p>



<p>Vì thế, mọi thông tin trái chiều đều dễ bị xem là “tin giả”, còn mọi thông tin có lợi cho phe mình đều dễ được chấp nhận mà không kiểm chứng.</p>



<p>Hiện tượng này không chỉ xảy ra với người Việt mà cũng xuất hiện trong nhiều nhóm cử tri ở Mỹ.</p>



<p>Tâm lý chống cộng không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với bảo vệ thể chế dân chủ</p>



<p>Đây có lẽ là điểm quan trọng nhất.</p>



<p>Nhiều người đồng nhất việc chống Đảng Cộng sản Việt Nam với việc ủng hộ bất kỳ ai tuyên bố mình chống cộng.</p>



<p>Nhưng về mặt lý luận chính trị, đó là hai vấn đề khác nhau.</p>



<p>Một người có thể chống một chế độ độc đảng nhưng vẫn ủng hộ việc tập trung quyền lực vào một cá nhân nếu họ tin rằng người đó đứng về phía mình.</p>



<p>Trong khi đó, bản chất của nền dân chủ không nằm ở việc lãnh đạo thuộc đảng nào.</p>



<p>Nó nằm ở chỗ mọi người cầm quyền đều bị giới hạn bởi Hiến pháp, luật pháp, tòa án độc lập, Quốc hội, báo chí tự do và lá phiếu của cử tri.</p>



<p>Nếu các cơ chế ấy bị suy yếu thì nền dân chủ cũng suy yếu, bất kể người cầm quyền thuộc phe nào.</p>



<p>Báo chí truyền thống và mạng xã hội đang nói hai ngôn ngữ khác nhau</p>



<p>Đó là lý do nhiều cơ quan báo chí Việt ngữ lâu đời vẫn bảo vệ các nguyên tắc dân chủ, trong khi một phần đáng kể công chúng của họ lại tiếp nhận thông tin chủ yếu từ mạng xã hội.</p>



<p>Hai bên không còn sử dụng cùng một hệ quy chiếu.</p>



<p>Một bên đặt câu hỏi: “Điều này có phù hợp với Hiến pháp không?”. Bên kia thường đặt câu hỏi: “Điều này có giúp phe của tôi thắng không?” Khi tiêu chuẩn đánh giá khác nhau thì kết luận cũng khác nhau.</p>



<p><strong>Bài học lớn hơn</strong></p>



<p>Hiện tượng này không chỉ là câu chuyện của cộng đồng người Việt. Nó phản ánh một thách thức chung của các nền dân chủ hiện đại.</p>



<p>Một xã hội có thể có Hiến pháp rất tốt, báo chí chuyên nghiệp và các thiết chế vững mạnh.</p>



<p>Nhưng nếu ngày càng nhiều công dân chỉ tiếp nhận thông tin từ những “buồng vang” trên mạng xã hội, nơi cảm xúc lấn át sự kiểm chứng và bản sắc chính trị lấn át nguyên tắc pháp quyền, thì nền dân chủ vẫn có thể bị tổn thương.</p>



<p>Lịch sử cho thấy dân chủ không chỉ được bảo vệ bằng những bản Hiến pháp được viết rất hay.</p>



<p>Dân chủ còn được bảo vệ bởi những công dân sẵn sàng kiểm chứng thông tin, chấp nhận tranh luận trên cơ sở sự thật và đặt Hiến pháp lên trên lòng trung thành với bất kỳ cá nhân hay đảng phái nào.</p>



<p>Đó cũng chính là giá trị mà rất nhiều người Việt đã từng hy sinh, vượt biển hoặc rời bỏ quê hương để tìm kiếm.</p>



<p><strong>Hoài Linh Ngọc Dương</strong></p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hoài Linh Ngọc Dương: NGƯỜI VIỆT VÀ “THẦY BÓI XEM VOI” CÁI NHÌN MỘT PHÍA VỀ NƯỚC MỸ.</title>
		<link>https://t-van.net/hoai-linh-ngoc-duong-nguoi-viet-va-thay-boi-xem-voi-cai-nhin-mot-phia-ve-nuoc-my/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tác Giả]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 31 Jul 2026 06:35:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[chính trị Mỹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=91041</guid>

					<description><![CDATA[Tranh Minh Họa (Nguồn: thuviensachso.edu.vn) Văn học dân gian Việt Nam có câu chuyện ngụ ngôn “Thầy bói xem voi”. Mỗi ông thầy chỉ sờ được một bộ phận – cái vòi, cái chân, cái tai – rồi kết luận theo phần mình biết, để rồi tranh cãi không dứt về hình dáng con voi. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/thay-boi.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="378" height="490" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/thay-boi.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-91042" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/07/thay-boi-231x300.jpg 231w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/07/thay-boi.jpg?strip=all 378w" sizes="(max-width: 378px) 100vw, 378px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Tranh Minh Họa (Nguồn: thuviensachso.edu.vn)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Văn học dân gian Việt Nam có câu chuyện ngụ ngôn “Thầy bói xem voi”. Mỗi ông thầy chỉ sờ được một bộ phận – cái vòi, cái chân, cái tai – rồi kết luận theo phần mình biết, để rồi tranh cãi không dứt về hình dáng con voi. Câu chuyện ấy không chỉ phản ánh sự hạn hẹp trong nhận thức cá nhân, mà còn gợi lại cách người Việt, đặc biệt là cộng đồng di dân tại Mỹ, thường tiếp cận và đánh giá chính trị Mỹ ngày nay.</p>



<p>Cái nhìn cục bộ và sự chia rẽ tư tưởng</p>



<p>Người Việt ở Mỹ định nghĩa “nước Mỹ” hay “nền dân chủ Mỹ” chủ yếu qua trải nghiệm và môi trường sống cá nhân. Ai sống trong một cộng đồng bảo thủ thì dần hấp thụ tư tưởng bảo thủ; ai hưởng lợi trực tiếp từ các chính sách phúc lợi, bảo hiểm y tế, hỗ trợ giáo dục – tức thành quả của đường lối cấp tiến – thì lại có khuynh hướng tán thành các quan điểm tiến bộ. Nhưng sự phân cực ấy không dựa trên nền tảng nghiên cứu hay hiểu biết sâu xa, mà chỉ dựa trên “cái mình thấy, cái mình chạm vào”, như những ông thầy bói trong câu chuyện ngụ ngôn.</p>



<p>Trên Facebook và mạng xã hội, tình trạng này càng trầm trọng. Người Việt thường lười đọc các bài viết dài, chứa đựng phân tích toàn diện, mà chỉ thích thảo luận những mẩu tin ngắn, giật gân, hoặc bàn tán quanh một chi tiết nhỏ nhặt. Hệ quả là “con voi” của nền dân chủ Mỹ luôn bị chia nhỏ ra thành từng mảnh rời rạc, không ai hình dung nổi tổng thể.</p>



<p>Sự thiếu hiểu biết về gốc rễ chính trị</p>



<p>Điều đáng tiếc là phần lớn người Việt không quan tâm – hoặc không muốn tìm hiểu – về nguồn gốc lịch sử của hai dòng tư tưởng bảo thủ và cấp tiến. Họ cũng không nắm được rằng Đảng Dân chủ từ lâu là nơi đại diện cho giới lao động, thiểu số, người nhập cư và tầng lớp trung lưu thấp; trong khi Đảng Cộng hòa ngày càng trở thành tiếng nói của giới tài phiệt, tôn giáo bảo thủ và người da trắng nông thôn.</p>



<p>Sự thiếu hiểu biết này dẫn đến một nghịch lý: trong những sự kiện chính trị trọng đại như vụ bạo loạn 6/1 hay các vụ ám sát chính trị, nhiều người Việt lại chọn đứng về phía những thế lực chống lại quyền lợi của chính họ. Họ ủng hộ một phong trào đang từng bước phá hủy nền dân chủ Mỹ – chính nền dân chủ đã mở cửa để họ có cơ hội định cư, mưu sinh và thành công. Nói cách khác, họ đang góp tay dựng nên một phiên bản “độc tài mới” ngay trên đất Mỹ, mà vẫn coi đó là niềm tự hào.</p>



<p>Sự kháng cự trước lập luận và tri thức</p>



<p>Thuyết phục cộng đồng này là một thử thách gần như bất khả. Họ không đọc những bài phân tích khái quát, không nghe những lý giải mang tính hệ thống. Thay vào đó, họ bị cuốn vào dòng thông tin giả, nửa thật nửa sai, được truyền bá bởi các kênh tuyên truyền khéo léo. Niềm tin được xây dựng trên cảm xúc và tin đồn, chứ không dựa trên dữ kiện hay lý luận.</p>



<p>Chính vì vậy, trong sinh hoạt xã hội và chính trị, người Việt tại Mỹ cứ “đường ai nấy đi”. Họ sống trong những buồng vang (echo chambers), nơi mỗi người chỉ nghe thấy tiếng vọng của quan điểm mình vốn tin tưởng. Và ở đó, sự kiêu hãnh lại trở thành nghịch lý: nhiều người tin rằng việc góp phần đưa Mỹ vào con đường độc đoán là “bằng chứng” cho sự dấn thân chính trị của họ, chẳng khác nào người dân trong nước tự hào về “chiến thắng 30/4” hay “ngày độc lập 2/9” dưới chế độ cộng sản.</p>



<p>Câu chuyện “Thầy bói xem voi” không chỉ là một bài học luân lý dân gian, mà còn là một tấm gương soi chiếu cách cộng đồng người Việt nhìn nhận chính trị Mỹ: cục bộ, phiến diện, và đầy rẫy mâu thuẫn. Nếu không học cách nhìn thấy “toàn con voi”, nghĩa là nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của nền dân chủ Mỹ với tất cả sự phức tạp của nó, thì cộng đồng người Việt sẽ mãi lặp lại vòng luẩn quẩn: sống trong một đất nước dân chủ nhưng hành xử như đang vun đắp cho một chế độ độc tài.</p>



<p><strong>Hoài Linh Ngọc Dương</strong></p>



<p>*Bài do CTV/TVBH gởi.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-09-01 00:12:17 by W3 Total Cache
-->