<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>di cảo nguyễn minh phúc &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/tag/di-cao-nguyen-minh-phuc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 02 Jul 2021 01:20:25 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.5</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>di cảo nguyễn minh phúc &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Nguyễn Minh Phúc: ĐỜN CA TÀI TỬ</title>
		<link>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-don-ca-tai-tu/</link>
					<comments>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-don-ca-tai-tu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Minh Phúc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 02 Jul 2021 05:30:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[di cảo nguyễn minh phúc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=50378</guid>

					<description><![CDATA[  Violoncello &#8211; Tranh: Mai Tâm Dạo nầy, không biết học ở đâu về mà mấy quán nhậu xóm tôi đều trương lên bảng hịêu “Đờn ca tài tử”. Thoạt đầu, đó chỉ là mấy quán cốc bán rượu kèm đậu phụng rang chủ yếu cho mấy tay công nhân làm đường ngồi nhâm nhi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><strong> <a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/07/Violoncello.jpg?strip=all"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-50394" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/07/Violoncello-224x300.jpg?strip=all" alt="" width="224" height="300" srcset="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/07/Violoncello-224x300.jpg?strip=all 224w, https://cdn.t-van.net/2021/07/Violoncello-768x1030.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2021/07/Violoncello-764x1024.jpg 764w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/07/Violoncello.jpg?strip=all 1432w" sizes="(max-width: 224px) 100vw, 224px" /></a></strong></p>
<p style="text-align: center;"><em>Violoncello &#8211; Tranh: Mai Tâm</em></p>
<p>Dạo nầy, không biết học ở đâu về mà mấy quán nhậu xóm tôi đều trương lên bảng hịêu “Đờn ca tài tử”. Thoạt đầu, đó chỉ là mấy quán cốc bán rượu kèm đậu phụng rang chủ yếu cho mấy tay công nhân làm đường ngồi nhâm nhi mỗi khi rỗi việc không biết làm gì giết thời giờ  còn chủ thầu buổi sáng chỉ có mặt một lát rồi biến lên chợ vào các nhà hàng có em út gác tay. Quán xá mở tưng bừng, dân tình phè phởn sau khi được đền bù tiền bán đất khá nhiều, âu cũng là điềm lành cho cái xóm nghèo của tôi. Quê tôi giờ đi đến đâu cũng nghe các điệu nhạc xập xình, đèn màu nhấp nháy ở các quán cà phê vườn giờ lại thêm mấy quán nhậu ì xèo đờn ca tài tử.</p>
<p>Thì thế nầy! Mỗi quán đâu có chừng hai ba cô gái tuổi mười tám mười chín khoái ca vọng cổ, thêm một anh biết đàn ghi ta phím lõm, loại đàn có năm dây rung lên cũng khá mùi mẩn nhờ luyến láy ở rãnh được khoét sâu trên cần. Không hiểu sao đám thanh niên, kể cả loại đàn ông sồn sồn bây giờ lại khoái cái loại đờn ca nầy đến thế! Nó như có nam châm, hút tất cả vào! Sau vài ba chai rượu, thế nào cũng đến màn đờn ca tài tử. Những giọng ca bắt đầu lè nhè giới thiệu và tiếng vỗ tay đôm đốp vang lên. Một lát sau đó là tiết mục “hát với nhau”. Bài hát chia thành hai đoạn của nam và nữ. Đoạn của nam dành cho mấy tay khách, đoạn nữ là của các em tiếp viên … Cũng có pho có phách, có tích có tuồng, có nội dung và kết cuộc bài hát thường là dở dang, nuối tiếc trong cuộc tình trái ngang nghe ra cũng mùi mẩn lắm mỗi khi thả hơi xuống xề. Nhưng đến đoạn cuối cùng cho tiền boa mà đám trai làng gọi trại ra là <em>“đóng hụi chết” </em>thì thế nào cũng có màn cãi vả, thậm chí đánh lộn với nhau vì so bì nhiều ít, anh nầy đợi anh khác móc ví, náo động cả xóm. Lúc nầy những ca từ tốt đẹp, mỹ miều, tài tử giai nhân chẳng thấy đâu mà thay vào đó là những tiếng la hét, tru tréo  tục tĩu, văng mạng cứ như được dịp xổ hết ra cho tỉnh rượu …</p>
<p>Hổm rày, không biết từ đâu đám hát đờn ca tài tử rộ lên tin đồn  có một cô từ thành phố xuống, giọng ca khỏi chê còn sắc đẹp thì chim sa cá lặn. Nghe đâu cô tên Nhạn hay Nhàn gì đó. Mấy cậu công nhân làm đường còn kháo nhau làn hơi của người đẹp nầy có một không hai, kéo dài câu vọng cổ đâu chừng vài trăm chữ không đứt mới chịu xuống xề …. Cằm chẻ, môi trái tim, mũi dọc dừa, tóc đen mượt, áo quần thì mô đen …hết chỗ nói. Quán mụ Năm béo ngay đầu lộ từ ngày có cô về đầu quân chộn rộn hẳn lên, khách khứa ra vào tấp nập.Chỉ mấy tuần thấy ăn nên làm ra, mụ cho thay cái âm li mới, mi cờ rô ngoại nhập hẳn hoi để âm thanh tiếng hát các giai nhân tài tử mùi hơn, mụ nói thế. Mà quả vậy thật! Từ ngày thay đổi giàn âm thanh thứ xịn, mấy cái loa phát công suất to hơn, vang hơn, đêm hôm tiếng hát từ đầu xóm đến cuối xóm cứ nghe rõ mồn một. Đám đàn ông con trai thì phởn chí ra mặt còn các bà vợ thì đâm lo, canh cánh quản lý sát rạt  các ông chồng ham đờn ca tài tử …</p>
<p>*</p>
<p>… Người tỏ ra không thiện cảm, thậm chí ghét cay ghét đắng món đờn ca tài tử nầy lại là ông trưởng xóm tôi. Ông tên Thảnh, dân cố cựu ở đây, nghe đâu trào trước tiếp thu có tham gia bộ đội được vài năm, sau bị thất tình với một cô văn công nào đó rồi về làng cưới vợ. Nhờ có tí chữ nghĩa và mau miệng người ta bầu ông lên làm trưởng xóm  được vài năm nay. Ông chừng ngoài sáu mươi, dáng người thấp đậm, nước da đen sì, đặc biệt có cái trán hói lơ thơ vài cọng tóc muối tiêu. Ông dốt đặc cán mít món đờn ca mà cũng chẳng ai nghe ông ca bao giờ. Cái thứ vô bổ, làm tâm hồn con người ta yểu điệu, yếu ớt, lãng xẹt, <em>không ra làm sao</em> <em>cả</em>, ông bảo thế. Nhưng tiếng ca đêm nào cũng xoáy vào tai khiến ông điên tiết. Cả bọn trai làng bây giờ như ma ám hết! Làm ăn không lo, chỉ có giỏi việc đàn đúm ăn nhậu, giờ lại thêm cái màn đờn ca. Ông còn doạ đứa con trai duy nhất mười tám tuổi của ông là nếu bắt gặp trong quán mụ Năm béo thì ông tống cổ ra khỏi nhà …</p>
<p>&#8211; Nhưng thanh niên bây giờ khác thời của ba chứ! Đứa con trai gân cổ cãi .</p>
<p>&#8211; Khác cái gì? Ông Thảnh quát! Khác cái ăn no rửng mỡ phải không? Thời tao đâu có mấy cái vụ gì …À! Đờn ca tài tử! Tao nói thiệt mấy cái con tiếp viên mắt xanh mỏ đỏ chỉ biết moi tiền tụi bây chứ đờn ca cái gì … Cứ anh anh em em, tình sầu dang dở, tình đến rồi đi …. Vậy mà cũng gọi là đờn ca tài tử <em>… Thật chẳng ra làm sao cả …</em></p>
<p>&#8211; Vậy theo ba, đờn ca tài tử thì phải làm sao? Đứa con trai hỏi vặn lại.</p>
<p>-Thời của tao hát hò nghiêm chỉnh, nam ra nam, nữ ra nữ, bài vọng cổ nào cũng mang ý nghĩa mạnh mẽ, cương quyết, câu ra câu, chữ ra chữ … Người ta đờn ca có văn hoá, có trí tuệ, lịch thiệp, bài hát, giai điệu mượt mà chứ đâu như bây giờ … Mà tao nói thiệt! Dân Nam bộ mà không khoái vọng cổ mới là lạ … Nhưng mà cái gọi là đờn ca bây giờ sao tao xốn tai quá, hát không ra hát hò không ra hò … <em>Thật chẳng ra làm  sao cả …</em></p>
<p>Ông Thảnh chửi đổng một hơi nhưng có vẻ chẳng thuyết phục được thằng con trai. Nó không giống ông tí nào! Tính ham ca hát dường như đã ăn sâu vào trong máu,  dễ gì dứt ra. Thế là thỉnh thoảng nó vẫn trốn ông đi hát tài tử. Nó mê hát hay mê cô gái ở thành phố nhà mụ Năm béo ông không biết nhưng cứ mỗi lần đi hát về thế nào hai cha con ông cũng có chuyện. Ông cầm roi vừa đánh vừa chửi, nó thì chạy lòng vòng, cuối cùng sức yếu, chỉ một hồi là ông mệt lả, vừa đi vừa thở mà chẳng làm gì được nó …</p>
<p>Nhưng ông cũng có cách của ông. Phải dẹp ba cái vụ đờn ca nầy ông mới thoả. Đời ông đã một lần cay đắng vì việc ca hát vớ vẩn nầy nên ông cương quyết không để nó lượn lờ trước mặt. Hồi còn trẻ, ông có cô người yêu là văn công. Trong mắt ông, cô là tất cả. Mối tình kéo dài đâu chừng ba năm, đến lúc ông định làm đám cưới với cô ta thì bất ngờ cô bỏ ông để đi theo thằng kép hát. Ông thù thâm căn cố đế cái vụ đờn ca là vậy. Thế mà bây giờ thằng con ông lại sa vào đám nầy, hỏi ông không điên tiết lên sao được … Nghĩ là làm! Với cương vị trưởng xóm, trong các cuộc họp , ông đề nghị dẹp cái vụ đờn ca nhà bà Năm béo. Tập thể có người ủng hộ, người không nhưng cuối cùng, họ giao cho ông nhiệm vụ: theo dõi nhà mụ Năm. Nếu chỉ có đờn ca tài tử mà không có em út gát tay thì cứ để cho mụ kinh doanh còn nếu phát hiện có mòi sa đoạ, đồi truỵ trong quán thì cương quyết dẹp, mời mụ Năm làm kiểm điểm trước dân cho mụ chừa …..Thế nào rồi  ông cũng làm cho ra lẽ ! Ở đời trai gái ngồi đàn hát với nhau, rượu bia ăn uống phè phởn thế kia thì thế nào mà không có chuyện … Lại thêm cái cô thành phố mới về ! Để coi mầy còn cù rủ con trai ông được nữa hay không ? Hát với hò!Tài tử với giai nhân ! <em>Thật chẳng ra làm  sao cả …</em>Ông rung đùi đắc chí lẩm bẩm .</p>
<p>*</p>
<p>…Ông Thảnh sốt sắng thực hiện kế hoạch đã định. Tối nào ông cũng lảng vảng chỗ đờn ca tài tử xem bọn thanh niên làm trò gì đằng sau cái vụ ca hát. Ông ngồi đối diện phía bên nầy quán mụ Năm, mắt chằm chằm nhìn vào tấm bảng hiệu vẽ một cặp trai gái và cây đàn phím lõm to đùng dựng trước quán của mụ. Đầu tiên là đám con trai choai choai, một lát ông thấy cả tốp công nhân làm đường sồn sồn mặt mày đỏ gay lừ đừ bước vào quán. Sau đó là tiếng đàn ca phát ra từ chiếc loa mở hết công suất của mụ Năm. Cũng những bài hát mà ông đã nghe thuộc lòng, nam có nữ có, tân có cổ có gọi là tân cổ giao duyên. Trong suy nghĩ rối rắm, trước mắt ông lại hiện ra thằng cha kép hát đáng ghét đã nẫng mất người yêu ông hồi trẻ. Ông nóng mặt lẩm bẩm :</p>
<p>-Thế nầy thì không xong! Phải vào tận quán xem tụi nó làm gì ? Cần mục sở thị mới được …</p>
<p>Ông rảo bước vào quán. Dưới ánh đèn lờ mờ, trong căn phòng bia rượu ngổn ngang, hai ba cặp trai gái đang ngồi ôm nhau như không biết chuyện gì xảy ra, không có ai trên đời. Những tiếng hát say rượu nhừa nhựa cất lên mà chẳng ai còn nghe, còn thưởng thức nữa. Anh chàng đàn ghi ta phím lõm và mụ Năm béo cũng biến đi đâu mất … Chỉ chờ có vậy, ông Thảnh loay hoay tìm công tắc đèn và bật lên …</p>
<p>Trước mắt ông, ngoài đám bạn choai choai, thằng con trai quý tử của ông và cô gái từ thành phố xuống đang mùi mẩn với nhau, không phải là đờn ca tài tử nữa mà là chúng quấn vào như đôi sam, không dễ gì dứt ra được. Ông chỉ còn hét lên một tiếng rồi đổ sụm như người không xương …</p>
<p>*</p>
<p>… Cuối cùng, chuyện gì đến cũng đến. Sau cái vụ rùm beng ở quán mụ Năm béo mà nạn nhân là ông Thảnh bị bất tỉnh phải nằm bệnh viện mấy hôm, chính quyền ra lệnh dẹp tiệm của mụ. Mấy cô gái đàn ca tài tử bị trục xuất hết về quê. Bộ  âm li nằm chỏng vó, cây đàn ghita phím lõm cũng đứt hết dây được mụ Năm bán cho đám buôn sắt vụn. Bảng hiệu vẽ cây đàn và cô gái thì mấy đứa con nít tháo ra đem cắt từng mảnh chơi ném lon ngoài bãi cát ….</p>
<p>Nhưng không biết phải duyên nợ gì không mà cậu con ông Thảnh và cô gái hát đàn ca tài tử lại dính nhau không dứt ra được nữa . Cô ta hình như lại đang có bầu, đứa con trai ông thì cương quyết cưới cô mới chịu. Thế là sợ mang tiếng với xóm làng rồi có khi mất chức trưởng xóm, đám cưới của đứa con quý tử ông Thảnh và cô gái thành phố được tổ chức. Không biết sao ông trưởng xóm lại chấp nhận cô dâu là dân đờn ca nhưng dân xóm  tôi thì bảo: Ghét của nào trời trao của ấy …</p>
<p>Có người cắc cớ hỏi ông lúc nầy còn ghét mấy vụ đờn ca tài tử nữa không thì chỉ thấy ông Thảnh cười móm mém rồi tìm cách lảng đi đâu mất sau khi thốt lên câu nói để đời : Đờn ca tài tử bây giờ…<em>Thật chẳng ra làm sao cả ….</em>/.</p>
<p><strong>Nguyễn Minh Phúc </strong></p>
<p><strong>(Di Cảo)</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>©T.Vấn 2020</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-don-ca-tai-tu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Minh Phúc: Nhan Sắc Mùa Xuân</title>
		<link>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-nhan-sac-mua-xuan/</link>
					<comments>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-nhan-sac-mua-xuan/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Minh Phúc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 09 Apr 2021 05:58:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[di cảo nguyễn minh phúc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://7076e870b2.nxcli.io/?p=49004</guid>

					<description><![CDATA[Soi Bóng &#8211; Tranh: Hoàng Thanh Tâm (Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc qua đời, nhưng anh đã để lại một di sản thơ văn khá đồ sộ. Để tưởng nhớ đến một người tài hoa vắn số, TV&#38;BH sẽ lần lượt giới thiệu những truyện ngắn, bài thơ mà anh đã từng cho phổ biến [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-49005" src="https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng-300x225.jpg 300w, https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng-768x576.jpg 768w, https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng-1024x768.jpg 1024w, https://t-van.net/wp-content/uploads/2021/04/Soi-bóng.jpg 1280w" sizes="(max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Soi Bóng &#8211; Tranh: Hoàng Thanh Tâm</em></p>
<p><em>(Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc qua đời, nhưng anh đã để lại một di sản thơ văn khá đồ sộ. Để tưởng nhớ đến một người tài hoa vắn số, TV&amp;BH sẽ lần lượt giới thiệu những truyện ngắn, bài thơ mà anh đã từng cho phổ biến đây đó, trong bè bạn, trên các trang mạng văn chương trong nước. Và khi có điều kiện, tủ sách TV&amp;BH sẽ cho phát hành tuyển tập những di cảo của NMP để bạn đọc yêu thích thơ văn NMP dễ lưu trữ. TV&amp;BH)</em></p>
<p>Không biết người khác thì sao, riêng tôi, không thích phụ nữ đẹp, nhất là những cô gái thật sự xuất sắc về làn da, gương mặt, dáng người. Người ta bảo tôi là ông già lẩm cẩm, trái nết đến tuổi gần xế chiều đâm dở chứng, thậm chí nói tôi gàn bướng, dở ương gì cũng được. Nhưng những người biết chuyện riêng tư gia đình tôi thì hãy thông cảm cho suy nghĩ  ấy. Vợ tôi, một phụ nữ thật đẹp, từng là á hậu trong một cuộc thi cấp tỉnh, đã bỏ rơi tôi khi thằng con trai chúng tôi mới lên mười. Cô đi theo tiếng gọi của tình yêu mới mà ở đó, cô cảm thấy hạnh phúc, sung sướng hơn bên cạnh người đàn ông đẹp mã, giàu có, tài giỏi xứng với nhan sắc cô. Thật ra, tôi không dám vơ đũa cả nắm nhưng quả sắc đẹp khó đi đôi cùng với một tấm lòng. Bây giờ thì vết thương ngày trước đã lành miệng. Con tôi, thằng Quang đã hai mươi lăm tuổi và là một bác sĩ mới ra trường nên tôi cũng đã bình tâm mà suy xét điều ấy. Không giận hờn, mai mỉa hay ân hận và cũng chẳng tiếc nuối về người vợ đã bỏ tôi mà đi dù vết thương  xưa còn nhức buốt trong lòng. Chừng ấy năm cay đắng lặng thầm chịu đựng, tôi nghiệm ra được điều sâu sắc: Tôi không tin vào tấm lòng, sự thuỷ chung, nhân hậu trong lòng một người đàn bà đẹp.</p>
<p>Thằng Quang, con tôi lớn lên trên nỗi nhọc nhằn và âu lo của tôi. Chẳng thú vị gì cái cảnh gà trống nuôi con nhưng đành chịu. Tôi đã phải lăn lộn trên bục giảng ngày hai buổi, tối còn nhận dạy kèm cho hai ba lớp ngoài giờ, vất vả cực nhọc kiếm tiền nuôi con ăn học đến nơi đến chốn. May mà nó ngoan ngoãn, chăm chỉ, biết thân biết phận nên ráng học hành. Điều duy nhất nó thừa hưởng được của mẹ nó là sắc đẹp, mặc dù là đàn ông con trai. Nước da trắng như con gái, tóc tai không chải chuốt nhưng suôn  đuột, mũi cao, miệng rộng và dáng vẻ cao ráo, ưa nhìn. Thằng đàn ông thành đạt được đánh giá cái đầu cao hơn gương mặt nhưng Quang hình như được cả hai. Cho nên, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy nhiều cô gái đẹp cứ  xúm xít, lượn lờ quanh nó. Con tôi đã trưởng thành và tôi cũng chẳng khó khăn, cấm đoán gì chuyện gái trai tìm hiểu nhau, yêu thương nhau rồi bằng lòng đi đến hôn nhân. Nhưng quả thật tôi không muốn vợ nó là một cô gái đẹp. Bài học dành cho ba nó là tôi hình như đã quá đủ. Tôi không muốn con mình khổ, điều ấy đã hẳn, tôi lại càng muốn nó tin rằng: không hề có một trái tim nhân hậu, thuỷ chung từ phụ nữ đẹp, dù người đó là ai …</p>
<p>*</p>
<p>Nhưng trời lại không chìu ý tôi. Vì hình như Quang đã yêu và định lấy làm vợ một cô gái thật đẹp. Tôi chỉ phong thanh biết được điều nầy khi nghe bạn bè chúng nó rỉ tai nhau rằng: Hà, người yêu thằng Quang được chọn đi thi hoa hậu cấp thành phố. Thì ra, cô con gái thường đến nhà tôi tên Hà thỉnh thoảng vẫn gặp và khép nép chào mỗi lần gặp ngoài cổng lại là người yêu của con trai tôi. Cô gái đẹp thật, tôi công nhận điều đó! Mặt trái soan, nước da trắng hồng, mũi cao và nhất là đôi mắt long lanh với cặp lông mi cong vút … Nhìn cháu, tôi không thể không nghĩ đến người vợ phản bội của mình và đành chép miệng, thở dài “ghét của nào trời trao của đó”. Biết làm sao được! Âu cũng duyên số cả. Tôi biết, khi tình yêu đã lên tiếng thì khó thể cấm đoán, ngăn trở gì được, dù đó là con mình. Tôi chỉ nhắc Quang cần suy nghĩ chín chắn và cẩn thận trong tình cảm của những người còn quá trẻ như chúng nó. Quang ậm ừ: Ba khéo lo xa. Tụi con cũng chỉ mới quen biết, đang trong giai đoạn tìm hiểu. Nhân cách, tính tình Hà được lắm, con tin là con không lầm! Ba yên tâm …Nó chỉ nói thế rồi lảng sang chuyện khác…</p>
<p>Còn tôi yên tâm làm sao được khi bài học đời mình trải qua hãy còn chưa cũ. Nói gì thì nói, trong thâm tâm, tôi không ủng hộ mối tình nầy. Những vết dao khắc sâu vào tim tôi từ ngày Thuỳ Dương bỏ đi mãi là những vết đau tôi không thể nào quên. Người ta bảo thời gian sẽ làm nguôi ngoai đi bất cứ nỗi đau nào còn với tôi thì không. Làm sao quên được những tháng ngày gian khổ cùng Thuỳ Dương, mối tình thật đẹp của chúng tôi phải trải qua bao khó khăn, vất vả mới lấy được nhau. Tôi, một thầy giáo nghèo và Thuỳ Dương, cô sinh viên á hậu đã chấp nhận về sống với tôi trong khi chung quanh cô, không biết bao nhiêu lời rủ rê, mời gọi. Tôi nâng niu, quý trọng tấm chân tình ấy và ngỡ đời mình đã gặp được hạnh phúc đích thực. Rồi Quang, đứa con trai chúng tôi ra đời trong những ngày tháng thơ mộng đó. Tưởng chừng như trời đất đã ưu ái cho tôi bao thăng hoa dịu ngọt mà trong đời người, không phải ai cũng có …</p>
<p>Tôi đã làm tất cả để vun đắp tình yêu của mình. Còng lưng ngày hai buổi trên chiếc xe đạp cũ kỹ, vất vả không kể nắng mưa, không hề hé răng than trách, tôi nhận dạy kèm hết lớp nầy đến lớp khác ngoài thời gian ở trường để kiếm thêm thu nhập phụ với gia đình. Tôi dành hết những gì tốt đẹp mình có cho vợ vì tôi hiểu đã vì tôi mà người vợ xinh đẹp của mình phải khổ cực, long đong. Thời bao cấp khó khăn, nhiều lần tôi phải nhịn ăn với bụng đói đến lớp nhưng vợ tôi phải được no đủ. Thậm chí đến các tiêu chuẩn hiếm hoi hồi đó như đường sữa, vải vóc tôi ráng nhịn dành cho người thương yêu nhất của mình. Nhất là từ khi có Quang, con trai chúng tôi ra đời, tôi càng hết sức chăm sóc cô ấy. Thuỳ Dương càng ngày như càng đẹp ra sau khi sinh con nhưng tôi không hề lo sợ. Tôi tin chắc một điều rằng với bao ân nghĩa sâu nặng vợ chồng, bao năm chung chăn sẻ gối, những hy sinh tận tuỵ của tôi sẽ không ai có thể đành lòng phản bội, nhất là người hiểu biết như Thuỳ Dương …</p>
<p>Nhưng tôi đã lầm! Hình như  một triết gia có nói: Với đàn bà đẹp nên có cả hoa hồng và ngọn roi cho họ … Tôi không bao giờ dùng ngọn roi hay đúng hơn, tôi nghèo quá nên mất Thuỳ Dương. Làm vợ một anh thầy giáo quèn như tôi chắc nhiều lúc cô ấy tủi thân, ân hận. Không quán ăn sang trọng, không nhà hàng nổi tiếng, không vũ trường huyên náo, thanh lịch … thậm chí càng không có những chuyến đi tham quan, nghỉ mát Đà lạt, Vũng Tàu … Chỉ là những bữa cơm đạm bạc muối rau, đồ đạc, áo quần thiếu thốn. Thằng Quang ra đời cuộc sống lại càng bẩn chật hơn, nhất là những năm còn bao cấp. Người đàn bà đẹp thường có nhiều nhu cầu đòi hỏi mà tôi thì không đáp ứng được gì. Và thế là, tôi đành mất Thuỳ Dương. Tệ hại hơn, cô bỏ tôi ra đi mà không nói nửa lời, chỉ để lại một lá thư ngắn ngủi viết vội nhắn tôi nuôi giùm thằng Quang và đừng tìm cô nữa. Tôi nghiệm ra rằng, lúc người đàn bà đã cương quyết ra đi thì cái tình mẫu tử thiêng liêng nhất họ cũng vất huống chi là tình nghĩa vợ chồng. Và tôi đành chấp nhận cái kết cục bi thảm ấy bằng cách tự đổ lỗi cho mình bất tài, bất lực … Không tìm kiếm, không hé răng than thở, tôi đã nhẫn nhục nuôi Quang bằng cả nỗi vất vả và cay đắng của một thằng đàn ông bất tài, vô dụng bị vợ bỏ rơi theo người đàn ông khác .</p>
<p>Có điều, tôi khác trước! Tôi khó lòng tin ai, khó lòng cảm thông, đồng cảm với những gì gọi là nhan sắc, sự thuỷ chung, lòng nhân hậu … Ai ở trong hoàn cảnh tôi mới thấm thía được điều nầy. Ở đâu ra lòng trắc ẩn, sắt son, trung thành trong lòng người đàn bà đẹp. Ở đâu ra chân tình những lời hứa chót lưỡi đầu môi của nhan sắc trời cho. Như mang một vết thương không chữa khỏi, tôi đã cảm nhận và tin vào điều ấy như thế trong suốt mười lăm năm nuôi thằng Quang ăn học …</p>
<p>Bây giờ thì mệnh lại vận vào thằng Quang, ngẫm ra là vậy … Không, tôi không cho phép nó đi theo vết xe đổ bi thảm của mình. Nhưng làm sao cho nó hiểu được khi nó đang vướng vào tình yêu say đắm. Tôi không hề có ác cảm gì với Hà, cô người yêu xinh đẹp của nó nhưng phải làm cách nào để nó nhận ra: bản sao của Thuỳ Dương và người yêu nó chỉ là một …Người đàn bà đẹp không bao giờ thuỷ chung, son sắt, nhất là người nó yêu lại sắp dự cuộc thi nhan sắc …</p>
<p>*</p>
<p>… Mấy hôm nay, không biết từ đâu Quang mang về cho tôi chiếc xe gắn máy. Con gom góp mấy tháng lương, tặng ba làm quà mùa xuân mừng thọ ba. Quang nói làm tôi vui. Thế là trồng cây đã đến ngày hái trái. Bao gian khổ nuôi con được đáp đền. Không phải tôi mừng vì chiếc xe mới mà chính là con tôi đã biết nghĩ đến mình, một ông già trái tính trái nết, trả hiếu cho tôi bằng việc học hành tốt đẹp và bằng chính thành quả lao động của nó. Nhưng niềm vui của tôi tắt ngấm khi cùng lúc Quang ngập ngừng báo tin: Thưa ba … Sau thời gian tìm hiểu … con đã quyết định … lấy Hà làm vợ …</p>
<p>&#8211;  Ba rất thương con nhưng con biết, ba không ủng hộ việc nầy … Tôi nghiêm mặt nói.</p>
<p>&#8211; Tại sao ? Hà rất tốt và gia đình  cô ấy cũng đàng hoàng. Quang buồn xo, hỏi lại .</p>
<p>Tôi trả lời, không nhìn Quang:</p>
<p>&#8211; Con đã biết vì sao rồi! Ba không muốn con đi theo vết xe đổ của ba! Ba không muốn con khổ kể cả sẽ đau đớn khi sống chung với một cô gái đẹp</p>
<p>Con tôi vẫn bình tĩnh:</p>
<p>&#8211;  Ba à! Con hiểu nỗi khổ của ba khi mẹ bỏ đi … Con không dám trách ai cả nhưng con hiểu, không phải người đàn bà nào có chút ít nhan sắc cũng như ba nghĩ, là thiếu thuỷ chung, là không có tấm lòng son sắt…</p>
<p>&#8211;  Bao nhiêu năm nuôi con không có mẹ, tôi nói, ba biết con chịu nhiều thiệt thòi, lý ra ba phải bù đắp cho con … Nhưng kinh nghiệm mà ba rút ra trong suốt một đời đau khổ vì mẹ đã không để ba lầm lẫn. Nhưng tuỳ con! Ba sẽ không có ý kiến gì nữa nếu như con đã quyết định … Có điều, con có nói gì cũng không thay đổi được quan niệm của ba… Rồi con sẽ ân hận khi gặp hoàn cảnh như ba …</p>
<p>Đây là lần đầu tiên trong đời, Quang không nghe lời tôi … Biết làm sao được, nó đã lớn. Còn tôi, trước mắt nó chắc là ông già lẩm cẩm, độc đoán, không hiểu gì về tình yêu. Nhưng nghĩ gì thì mặc xác nó! Tôi sẽ bằng mọi cách thuyết phục không thể cho nó cưới cô gái kia làm vợ …</p>
<p>*</p>
<p>Cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi đi xe gắn máy. Bao nhiêu năm cực khổ nuôi con, tôi chỉ còng lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ từ ngày nầy đến ngày khác. Nhưng rồi chỉ đi vài vòng là tôi đã thuần thục. Hoá ra, đi xe gắn máy còn dễ hơn là đi xe đạp.</p>
<p>Chuyện không như tôi tưởng! Vài hôm sau, có việc ra phố, lơ đãng thế nào mà tôi gây ra tai nạn. Tôi chỉ kịp nhận thấy một cô gái băng qua đường trước cổng nhà và trong một phút mất bình tĩnh, thay vì đạp thắng, tôi đã không làm thế! Cô gái ngã sóng xoài trước đầu xe và tôi cũng văng xuống nền đất. Cú va đập thật mạnh khiến tôi không còn biết gì trước khi nghe tiếng la oai oái thất thanh  của những người đi đường.</p>
<p>Tỉnh dậy trong bệnh viện, toàn thân nhức buốt và một cánh tay tôi đã bó bột từ hồi nào. Đúng là lỗi của tôi, hoàn toàn về phía tôi! Tôi nhớ rất rõ vì mới tập xe, tôi đã không làm chủ được tay lái, cứ buông tay ga không đạp thắng dù hôm ấy đường rất vắng. Nạn nhân vì sự bất cẩn nầy của tôi lại là một cô gái! Tôi thật sự lo âu. Không biết cô ấy có mệnh hệ gì không. Càng rủi cho tôi là Quang lại vắng nhà! Nó đang theo đoàn bác sĩ làm từ thiện ở vùng nông thôn xa không liên lạc được.</p>
<p>Những người hàng xóm tốt bụng đến thăm tôi. Và tôi giật thót khi biết rằng cô gái mà tôi đụng xe hôm nọ chính là Hà, người yêu và là vợ sắp cưới của con tôi khi đến nhà tìm nó. Tôi thật sự bàng hoàng, chẳng biết phải làm gì khi mình là người có lỗi nhưng không cử động được, chỉ nằm một chỗ với cánh tay băng bông kín mít .</p>
<p>Điều làm tôi lo nhất là cuộc thi hoa hậu sắp khai mạc. Hà là niềm hy vọng vàng, là cô gái đại diện cho địa phương đi thi. Liệu cú va chạm có làm cho cô ấy bị thương thậm chí ….. Tôi không dám nghĩ tiếp  nữa …</p>
<p>Điều lo sợ của tôi cuối cùng cũng xảy ra. Hà không bị thương gì nặng ở thân thể nhưng gương mặt thì xây xát đến nỗi phải giải phẩu. Vậy là nhan sắc cô bị chính tôi làm hỏng! Không biết cô ấy xử sự với tôi thế nào khi không thể tham dự cuộc thi sắc đẹp vì trăm phần trăm là lỗi của tôi.</p>
<p>Trong lúc tôi đang lo lắng đến sốt ruột thì những ngày sau đó, trong lúc nằm viện, tôi đi hết từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác. Người đến thăm nom tôi thường xuyên, lo lắng cho tôi nhất lại chính là Hà, cô con gái tôi từng ác cảm. Với gương mặt còn kín bông băng, Hà cùng ba mẹ cô ấy đến giường tôi chăm sóc tận tình chu đáo và không hề nói gì về tai nạn do sự bất cẩn của tôi gây ra. Hà còn chân thành giúp đỡ những bệnh nhân khác nằm cùng phòng không có thân nhân nuôi bệnh. Tôi đọc thấy trong mắt các bệnh nhân chung phòng lòng biết ơn chân thành khi biết rằng chính vết thương của cô còn chưa lành hẳn.</p>
<p>Cô mang cho tôi và những người bệnh khó khăn trong phòng tất cả quà cáp, trái cây, đường sữa mà cô nhận từ bạn bè, người thân đến thăm cô. Hà thỏ thẻ với tôi: Cháu còn trẻ, dù sao cũng có sức vượt qua vết thương hơn những người già, bác đừng bận tâm &#8230;Chưa hết! Có một ca mổ khó, trong lúc bệnh viện hết nhóm máu dự trữ, cô đã tự nguyện hiến máu mình để cứu một đứa bé trong một tai nạn dù cô còn rất yếu. Cái định kiến cay nghiệt về Hà, về cô gái nhan sắc xinh đẹp, vợ sắp cưới của Quang bỗng trôi tuột đâu mất nhường chỗ cho một cảm giác rất lạ trong tôi.</p>
<p>Người ta sẽ nghiêng mình khâm phục một thiên tài nhưng sẽ cúi đầu xuống trước một tấm lòng, ai đó đã nói như thế! Tôi lặng nhìn cô gái đẹp như một thiên thần đang đứng trước mặt tôi. Mừng cho Quang, con tôi, đã khéo chọn cho mình người vợ xinh đẹp, thuỷ chung, nhân hậu và cũng mừng cho tôi,  một ông già độc đoán, dở hơi được một cô dâu tương lai có phẩm hạnh tuyệt vời. Nhưng trên tất cả, cô đã làm thay đổi hầu như trọn vẹn quan điểm tôi về nhân cách, hình ảnh của người phụ nữ đẹp. Cô gái làm cho tôi còn tin trên đời nầy vẫn có những tấm lòng sâu sắc, nhân hậu, thuỷ chung từ những nhan sắc nhất thời, phù phiếm mà chắc rằng ngày nào đó nó sẽ mất đi.</p>
<p>Tôi đợi Quang về! Câu đầu tiên ngày đầu năm mới tôi sẽ nói với cậu con trai bác sĩ của tôi là: Ba đồng ý chấp thuận người con sắp lấy làm vợ! Con đã cưới được một hoa hậu đúng nghĩa dù không qua bất cứ kỳ thi tuyển nào./.</p>
<p><strong>Nguyễn Minh Phúc</strong></p>
<p>(Nguồn: Văn Chương Việt)</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://t-van.net/nguyen-minh-phuc-nhan-sac-mua-xuan/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-06-16 09:16:02 by W3 Total Cache
-->