<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thơ trần vấn lệ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/tag/tho-tran-van-le/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Mon, 29 Jun 2026 15:38:37 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.5</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>thơ trần vấn lệ &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU 2026-(04)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-sau-2026-04/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Jun 2026 06:38:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90223</guid>

					<description><![CDATA[Mưa Sài Gòn (Ảnh: unknown) MỖI GIỌT LỆ&#160; LÀ MỘT GIỌT QUÊ HƯƠNG Ở Mỹ ăn Mì Quảng / vui biết bao là vui!  Lề đường ta cứ ngồi không bị Cảnh Sát đuổi! Mì Quảng:&#160; Mì Quảng Ngãi!&#160; Mì Quảng:&#160; Mì Quảng Nam.&#160; Muốn ăn sang vẫn sang, Có đây Mì Quảng Bình, có đây Mì [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/mua-mua-sai-gon-.jpg?strip=all&w=2560"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="700" height="484" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/mua-mua-sai-gon-.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90224" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/06/mua-mua-sai-gon--300x207.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/mua-mua-sai-gon-.jpg?strip=all 700w" sizes="(max-width: 700px) 100vw, 700px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Mưa Sài Gòn (Ảnh: unknown)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỖI GIỌT LỆ&nbsp;</strong></p>



<p><strong>LÀ MỘT GIỌT QUÊ HƯƠNG</strong></p>



<p><strong>Ở</strong> Mỹ ăn Mì Quảng / vui biết bao là vui!  Lề đường ta cứ ngồi không bị Cảnh Sát đuổi!</p>



<p>Mì Quảng:&nbsp; Mì Quảng Ngãi!&nbsp; Mì Quảng:&nbsp; Mì Quảng Nam.&nbsp; Muốn ăn sang vẫn sang, Có đây Mì Quảng Bình, có đây Mì Quảng Trị.&nbsp; Nếu ăn mà chưa phỉ&#8230; thì còn Mì Quảng Ninh!</p>



<p>Ôi Mì Quảng linh tinh!&nbsp; &#8220;Việt Nam Mình Như Vậy!&#8221;.&nbsp; Nói mà nước mắt chảy xuống nụ cười Bolsa!</p>



<p>Đường Bolsa ai qua nhớ ghé ăn mì Quảng, dù chỉ ăn một thoáng mà sẽ nhớ một đời&#8230;</p>



<p>Đời của những ai rời Tổ Quốc đi ra biển!&nbsp; &nbsp;Đời của ai đã liệng cái quốc tịch ở nhà&#8230;</p>



<p>Những người bỏ đi xa nhớ thiết tha Mì Quảng&#8230; nên từng, từng bữa sáng cứ thèm nhắc Quê Hương!</p>



<p>Tô Mì Quảng thấy thương!  Những sợi vàng sợi trắng cầm đũa lên thấy nặng cái mùi thuở đói nghèo&#8230;</p>



<p>Cầm đũa vớt cái&#8230; vèo, tô lại đầy nước mắt!&nbsp; Hai cái chữ Tổ Quốc, thành&#8230; hai chữ Tô Mì!</p>



<p>Ai có nói cái gì, tôi hoan hô Mì Quảng!&nbsp; Đó là món không chán truyền thống của dân tôi!</p>



<p>Ăn từ khi ra đời đến khi nhắc bữa giỗ&#8230; nhớ ông bà, tiên tổ của những người vượt biên!</p>



<p>Quảng Ninh hay Quảng Yên cũng có Mì Quảng ạ!&nbsp; Bạn bè cười nghiêng ngả:&nbsp; ngon nhất Mì Quảng Nam!</p>



<p>Nhớ quá năm bảy lăm thèm chén cơm, không có&#8230;rồi cũng qua đói khổ:&nbsp; lề đường có gánh mì!</p>



<p>Tiền của con cháu đi gửi về nuôi Cha Mẹ nên chi mỗi giọt lệ là một giọt Quê Hương!</p>



<p><em>Việt Nam ôi Yêu Thương!</em></p>



<p><em>Việt Nam là vậy đó!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>AI CÓ MƯỜI NĂM KHÔNG NƯỚC MẮT</strong></p>



<p><strong>AI LÒNG CÔ QUẠNH CHẲNG NHƯ SƯƠNG</strong></p>



<p><strong>X</strong>ưa, nói mười năm là thở dài</p>



<p>Nay, mười năm&#8230; một thoáng con nai</p>



<p>nó ra bờ suối nghiêng đầu xuống</p>



<p>uống nước và rồi mọc cánh bay!</p>



<p>.</p>



<p>Xưa, mười năm, đúng mười niên kỷ</p>



<p>Nay, hẹn gì rồi cũng đã quên</p>



<p>Khi ngó lịch thì trang lịch mới</p>



<p>Khi tìm hình bóng mịt mờ im!</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm cứ ngỡ thanh bình đẹp</p>



<p>Mà đó mà đây luống ngỡ ngàng</p>



<p>Rồi chuyện mười năm vào cổ tích</p>



<p>Như người con gái đã sang ngang!</p>



<p>.</p>



<p>Sài Gòn không chỉ mười năm nhớ&nbsp;</p>



<p>Mà nhớ muôn năm:&nbsp; nó mất rồi</p>



<p>Bến Nghé chia hai dòng nước đục</p>



<p>Hình như vì lệ của ai rơi?</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm chỉ ném vài viên sỏi</p>



<p>Mà vỡ tan tành muôn trái tim!</p>



<p>Có lẽ con nai về Darlak</p>



<p>Để Bình Dương lẻ bóng trăng lên&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>M</strong>ười năm Cải Tạo rồi lưu lạc</p>



<p>Tôi vẫn là con của Mẹ Cha,</p>



<p>Mà giọt mồ hôi không thấy mặn</p>



<p>Mà chua lè vì bởi quê xa?&nbsp;</p>



<p>.</p>



<p>Hăm bảy năm sau về Cố Lý,</p>



<p>Cháu dẫn đi thăm đất mả mồ,</p>



<p>Cháu dẫn đi thăm từng đám ruộng</p>



<p>Đi qua cầu khỉ vẫn trơ vơ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Cái cầu khỉ đó qua con suối.</p>



<p>Sông ra biển rồi, mưa theo sông</p>



<p>Tôi về gặp lúc trời khô hạn,</p>



<p>Nhang cắm bàn thờ hoa trổ bông!</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm tôi hiểu là đau đớn</p>



<p>Chợt ngó ra vườn thấy bướm bay&#8230;</p>



<p>Tôi thất tình như con bướm đó?</p>



<p>Tôi có tình mà không ai hay?</p>



<p>.</p>



<p>Nhớ Kiều Thệ Thủy chàng thi sĩ</p>



<p>có hai câu thơ buồn thiết tha:</p>



<p>&#8220;Tôi thất tình đi hôn lá hoa</p>



<p>Bước lang thang giữa xứ sương nhòa&#8230;&#8221;</p>



<p>.</p>



<p><em>Mà sương nhòa thiệt, sương nhòa thiệt!</em></p>



<p><em>Ai hẹn mười năm chắc cũng buồn?</em></p>



<p><em>Ai có mười năm không nước mắt?</em></p>



<p><em>Ai lòng cô quạnh chẳng như sương?</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KÌA AI AI NHƯ THUỞ</strong></p>



<p><strong>ÁO VÀNG BAY NGÕ TRƯA</strong></p>



<p>Mình gửi về Việt Nam / mười lá thư tất cả&#8230; Bạn nhận được một lá&#8230; chín&nbsp;lá kia bay bay&#8230;</p>



<p>Không tới Đông thì Tây, nhiều khi dám đi lạc&#8230; vào cái đám đồng nát / hay / vào cái nắng cái mưa!</p>



<p>Ở đây nhiều buổi trưa / người đưa thư thật tội!&nbsp; Trời thì nắng như xối / mà thư phải từng nhà!</p>



<p>Nhiều buổi xế mưa sa, trời ơi là rét mướt!&nbsp; Mùa Đông Mỹ dài thượt / ít nhất sáu tháng trời!</p>



<p>Vẫn biết mỗi phận người / có công việc của nó!&nbsp; May có ngày-của-Chúa, có ngày Lễ hàng năm&#8230;</p>



<p>Thư chỉ là hỏi thăm / thấy con tem, con dấu / như chuồn chuồn vui đậu / như chuồn chuồn buồn bay&#8230;</p>



<p>Nếu thư mà đến tay&#8230; vui sao mây ngoài biển!&nbsp; Vui sao con chim én / gặp dây điện giăng giăng&#8230;</p>



<p>Bạn chụp hình gửi sang / lá thư vừa tới bạn&#8230; &#8220;Mình đọc lại ban sáng, mình đọc lại&#8230; nửa đêm&#8230;</p>



<p>&#8230; ước chi mình là M&#8230; cái bìa M cuốn sách!&#8221;.&nbsp; Biết là bạn hờn mát, nhủ lòng&#8230; không viết thêm!</p>



<p>Buổi chiều nay thật êm / gió hiu hiu buồn lạ!&nbsp; Thư&nbsp;mình gọi là lá&#8230; Lá vàng bay mùa Thu!</p>



<p>Mình nhắm mắt.&nbsp; Sương mù / gió bay vào con mắt.&nbsp; Mình chắp tay tạ Phật / A Di Đà Tâm Yên!</p>



<p>*</p>



<p>Mình sẽ nói mình quên / ai biểu bạn dễ ghét!&nbsp; Lòng người xa ai biết / nó như mùa.&nbsp; Bốn mùa!</p>



<p><em>Bây giờ Thu, phải chưa?&nbsp; Lá Thu vàng trong phố!&nbsp; &nbsp;Kìa ai ai như thuở / áo vàng bay ngõ trưa&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Ca dao:&nbsp; Thân em như cánh chuồn chuồn</p>



<p>Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay&#8230;</p>



<p>(Bà Trần Lệ Xuân hay nhắc câu ca dao này khi người ta mắng chửi Bà)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MÂY ĐẦU NON THẮM THIẾT</strong></p>



<p><strong>MÀU CỦA NẮNG NGỌN CÂY</strong></p>



<p>Tôi làm thơ lai rai mỗi ngày cho có việc.&nbsp; Cuối đời rồi mải miết cũng cuối đời mà thôi!</p>



<p>Đất nước khi tôi rời dĩ nhiên nhiều thương nhớ.&nbsp; Bạn bè tôi có nợ hai chữ cũng nhớ thương!</p>



<p>Có nhiều bạn chung đường&#8230; giờ đã đâu hết cả!&nbsp; Ai đi lính đã lạ cõi trần gian này sao?</p>



<p>Trước gương tôi đứng chào, chào tôi rơi nước mắt.&nbsp; Danh Dự &#8211; Trách Nhiệm &#8211; Tổ Quốc&#8230; chúng tôi thời đứng nghiêm!</p>



<p>Nhớ thời tôi trước em cũng đứng nghiêm như thế.&nbsp; Tôi nhớ ông Nguyễn Vỹ tác giả Hai Thiêng Liêng&#8230;(*)</p>



<p>Em &#8211; một thiêng liêng đó&#8230; Bốn phương trời lộng gió, hồn anh xanh lá cỏ mà chưa là hương hoa&#8230;</p>



<p>Em thì chưa khóc oà&#8230; Em thì chưa khóc oà!&nbsp; Tại ông Trời bắt xa, bao la lòng biển biếc&#8230;</p>



<p>Anh không về Phan Thiết.&nbsp; Anh xa Đà Lạt luôn.&nbsp; Có một thời Sài Gòn khi tên nó đổi khác!</p>



<p>Lạ nha!&nbsp; Màu nước mắt vẫn là màu Thiên Thu!&nbsp; Màu của gió vi vu&#8230; màu của mưa tí tách!</p>



<p>Em ơi màu trắng bệch &#8211; màu của sóng nhấp nhô&#8230;</p>



<p>*</p>



<p>Trời ơi tôi làm thơ&#8230; nhiều câu thơ&#8230; tàn tạ&#8230; Tôi bây giờ Người Lạ, Bạn Bè ơi Tình Thân!</p>



<p>Không ai còn ai gần&#8230; chia ly là xa hết!&nbsp; Mây đầu non thắm thiết màu của nắng ngọn cây&#8230;</p>



<p><em>Hai câu thơ đó hay, cầm hôn đi cố bé&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Nguyễn Vỹ là Nhà Văn, Nhà Báo trước 1975.&nbsp; Quê Quảng Ngãi nhưng đi học và lập nghiệp tại Hà Nội rồi Sài Gòn.&nbsp; Mất tại Mỹ Tho, tai nạn xe đò&#8230; Tiểu Thuyết Hai Thiêng Liêng của ông khiến nhiều người trẻ &#8220;nhảy núi&#8221; sống thác rất anh hùng và lãng mạn&#8230;&nbsp;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ĐI RA PHỐ ĂN CÀ REM</strong></p>



<p>Lâu lắm mới ra phố</p>



<p>không gặp một người quen!</p>



<p>Thôi, đi vào tiệm kem&nbsp;</p>



<p>tìm chỗ ngồi ngó phố&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Không căn phố nào nhỏ</p>



<p>(Kích thước đã sẵn rồi?)</p>



<p>Mình nghĩ về xa xôi:</p>



<p>Việt Nam thì&#8230; to, nhỏ!</p>



<p>.</p>



<p>Việt Nam thì bó rọ</p>



<p>nên quý nhất Tự Do?</p>



<p>Người Việt Nam ước mơ</p>



<p>chuyện gì rồi cũng có&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nhưng&#8230; hầu như lỡ bộ?</p>



<p>Vài cơn gió thổi vèo!</p>



<p>Việt Nam cứ đói nghèo</p>



<p>xin viện trợ tứ xứ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Được nghe hứa ừ hử</p>



<p>Được ký thông cáo chung&#8230;</p>



<p>Thế là đủ hình dung</p>



<p>một tương lại rất đẹp&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi đọc báo rồi xếp</p>



<p>Không biết đã bao tờ.</p>



<p>Thấy mình vẫn ngơ ngơ</p>



<p>như vừa đi trong phố!</p>



<p>.</p>



<p>Tha hương không kỳ ngộ</p>



<p>cố tri nào cũng buồn!</p>



<p>Mà biết làm sao hơn?</p>



<p>Tha Hương mà!&nbsp; Cơm áo!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi khuấy kem rào rạo</p>



<p>đủ lớn đủ mình nghe.</p>



<p>&#8230; đủ hết, để đi về</p>



<p>và&#8230; mình chào thành phố!</p>



<p>*</p>



<p>Cô Chủ Tiệm miệng nở</p>



<p>một nụ cười Thank You.</p>



<p>Buổi sáng tôi bấy nhiêu</p>



<p>vẫn ít nhiều kỷ niệm&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi ra xe bus đến</em></p>



<p><em>Tôi lên xe bus đi</em></p>



<p><em>Năm, mười lăm phút xe</em></p>



<p><em>Tôi về&#8230; cũng thành phố!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NGƯỜI YÊU AI KHÔNG NHỚ</strong></p>



<p><strong>TINH YÊU ƠI BÓNG MÂY</strong></p>



<p>Nhiều người nói:&nbsp; Cali bốn mùa một mùa nắng!&nbsp; Nắng cả năm mà đặng?&nbsp; Thì cả năm yêu thương!</p>



<p>Nhiều người đi tứ phương, một hôm buồn nhớ nắng&#8230; bởi vì nắng rất vắng / ở nơi người ta buồn!&nbsp;</p>



<p>Thí dụ Washington&#8230; mưa hoài, mưa mải miết!&nbsp; Đi đâu, lòng đã quyết, cầm ô bỗng chùn chân&#8230;</p>



<p>Mưa&#8230; vào nhà bâng khuâng, ra hành lang đợi nắng! Ngày mỗi ngày thầm lặng. mà rồi cũng qua ngày!</p>



<p>Nắng mưa, đều hay hay&#8230; đó, đây đều tâm sự!&nbsp; Mà có gì đâu nữa khi người ta&#8230; lưu vong!</p>



<p>Nhiều điều ước, mơ, mong&#8230; nằm trong pho Kinh Phật: &#8220;cái gì còn sẽ mất, cái gì có là&#8230; không!&#8221;.</p>



<p>Bạn ở trên Oakland vừa tắm xong, nói mát&#8230; Bạn nói nhớ Đà Lạt nơi mưa nắng như nhau&#8230;</p>



<p>Nắng Đà Lạt nhiều màu / hoa nở nhà trên núi&#8230;Mưa Đà Lạt trôi nổi bong bóng trong bài thơ&#8230;</p>



<p>Bạn khiến tôi mộng mơ một ngày về Cố Quận&nbsp; Nếu một ngày có nắng&#8230; mình tắm nắng chắc vui?&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Nếu một ngày sụt sùi mưa rơi mình tưởng Huế&#8230; mùa Đông buồn khôn kể, người xưa đi sang sông&#8230;</p>



<p>*</p>



<p>Thơ tôi đó&#8230; có, không?&nbsp; Hay chỉ là mực tím vẽ bâng quơ kỷ niệm bỏ phong bì dán tem&#8230;</p>



<p>Nhớ Nguyễn Trãi buồn tênh:&nbsp; &#8220;Biết ai tâm sự đời nay mà đem Non Nước làm rày chiêm bao!&#8221;.&nbsp; Buồn thiệt!&nbsp; Buồn nao nao&#8230;</p>



<p><em>Đà Lạt những cây đào Tết có nắng đua nở. Người yêu. ai không nhớ?&nbsp; Tình yêu ơi bóng mây&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TIM TÍM KHUNG CẦU TIM&nbsp;TÍM NÚI TRỜI ƠI NHIỀU TÍM QUÁ EM ƠI (*)</strong></p>



<p>Đà Lạt không có Phượng&#8230; vì không có mùa Hè. Sáu tháng Xuân xinh ghê, sáu tháng Thu lạnh ngắt.<br><br>Nhưng&#8230; Đà Lạt nhiều thật: Hoa Tím La Jacaranda&#8230; Đó là một loài hoa Tím Buồn Và Nhung Nhớ&#8230;</p>



<p>Hồ Xuân Hương sóng vỗ lời thì thầm đó em! Hãy nhìn những con chim bơi bơi trên mặt nước</p>



<p>&#8230; hãy xỏa tóc mướt mượt cho thơ dài câu thơ&#8230; Đà Lạt những ngày xưa những ngày sau cũng thế,</p>



<p>&#8230; giữa cõi đời dâu bể Đà Lạt là&#8230; Muôn Năm! Em à anh nói thầm: &#8220;Tôi Yêu Đà Lạt Nhất&#8230;</p>



<p>Vì Em Tiên Có Thật Hiện Ở Vườn Bích Câu!&#8221;&#8230; Áo em đổi muôn màu thơ anh là nhan sắc!</p>



<p><em>Cho anh hôn mái tóc bầy bồ câu bay bay&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Uyên Thao</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>Ở TRÊN TRỜI PHÍA BẮC</strong></p>



<p><strong>NẮNG VÀNG THU SẮP THU</strong></p>



<p>Sáu tháng!&nbsp; Trời không mưa</p>



<p>Sáu tháng!&nbsp; Trời chỉ nắng</p>



<p>Trái khổ qua cứ đắng</p>



<p>mười hai tháng một năm!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi không nghe ai than</p>



<p>về trời mưa trời nắng.</p>



<p>Bầu trời mây vẫn trắng</p>



<p>đời sống thì trong veo&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Thơ&#8230; chỉ một Huyền Kiêu</p>



<p>bốn mùa nhớ Chị Đẹp</p>



<p>em thơ đôi mắt biếc</p>



<p>theo dõi bước chị mình&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chị kìa&#8230; trên đồng xanh</p>



<p>Chị kìa&#8230; trong ngày nắng</p>



<p>chị choàng cái khăn thắm</p>



<p>hái hoa trắng cầm tay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Bốn mùa bốn đổi thay</p>



<p>Chị Đẹp đời chỉ một</p>



<p>Huyền Kiêu châm điếu thuốc</p>



<p>thả buồn lên ngọn cây&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Trên ngọn cây có mây</p>



<p>có một ngày sắp hết</p>



<p>sáu tháng tôi ngộ thiệt</p>



<p>nửa năm còn&#8230; rồi sao?</p>



<p>.</p>



<p><em>Chị Đẹp tôi chiêm bao</em></p>



<p><em>ở trên trời&#8230; phía Bắc</em></p>



<p><em>tháng Bảy mưa phơn phớt</em></p>



<p><em>nắng vàng Thu&#8230; sắp Thu&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÓ ĐỌC THƠ</strong></p>



<p><strong>XIN ĐỪNG GIẢI NGHĨA</strong></p>



<p>Hôm nay&#8230; nắng lên lúc mười giờ</p>



<p>Hoa mười giờ báo hiệu không mưa</p>



<p>Vệ đường hoa hoa-vàng-rực-rỡ</p>



<p>Em áo vàng anh nhớ ngày xưa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em bé bỏng như hoa vàng bé bỏng</p>



<p>Anh bỗng là đứa nhỏ dễ thương</p>



<p>Em là Chị chị-trong-tình-sử</p>



<p>Hôn đầu em chị nói tóc em thơm&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tóc chải mượt bay về quá khứ</p>



<p>Quá khứ nào lịch sử Quê Hương?</p>



<p>Em mười bảy con đò ngang gió dọc</p>



<p>Anh bỗng buồn anh hiểu chữ Giang Sơn!</p>



<p>.</p>



<p>Anh vào Lính lính-băng-rừng-lội-suối</p>



<p>lính bây giờ hoa với nắng long lanh</p>



<p>mười giờ rồi rồi hơn một chút</p>



<p>có bao giờ ngày mới mong manh?</p>



<p>.</p>



<p>Anh vội chép lời thơ xuất hiện</p>



<p>em hiện về đáy cốc cà phê&#8230;</p>



<p>hoa mười giờ nó đâu có biết</p>



<p>em bây giờ là ánh sao Khuê!</p>



<p>*</p>



<p><em>Đừng giải nghĩa những bài thơ em nhé!</em></p>



<p><em>Có thơ nào không đẹp như hoa?</em></p>



<p><em>Có màu nào đẹp hơn tất cả?</em></p>



<p><em>Em-áo-vàng-cuối-nẻo-đường-xa&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÂU CHUYỆN CỦA BA NGƯỜI</strong></p>



<p><strong>TRONG CỘNG ĐỒNG BA TRIỆU NGƯỜI</strong></p>



<p>Em yêu quý!&nbsp; Trời không mưa thì nắng.</p>



<p>Nắng ban ngày và mưa hay về đêm&#8230;</p>



<p>Mùa Hè năm nay Cali đất không mềm</p>



<p>Sáu tháng rồi không có mưa trút&nbsp;xuống&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ngày như đêm ai cũng than là nóng</p>



<p>Người homeless cười khúc khích với lon bia</p>



<p>Xứ tự do nó chọn sống bên lề</p>



<p>Bạn hỏi sao?&nbsp; Nó nói Nhà Thờ khoá cửa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Tôi không phải là con của Chúa</p>



<p>Tôi là con của thiên hạ mọi người.</p>



<p>Tôi đã quân nhân, tôi được giải ngũ rồi</p>



<p>Tôi không nợ không nần không người yêu chì chiết&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Bạn bè ư?&nbsp; Thật tình tôi không biết</p>



<p>Bạn là ai?&nbsp; Thú thiệt có như không</p>



<p>Bao nhiêu năm, một-hai-ba-bốn đi cùng</p>



<p>Đi tới chỗ&#8230; Tan Hàng và Cố Gắng! (*)</p>



<p>.</p>



<p>Đi tới chỗ, biết đâu nằm Mả Lạng</p>



<p>ngó lên trời chịu đưng nắng và mưa&#8230;</p>



<p>Tôi làm thơ tôi làm thơ tôi làm thơ</p>



<p>Tôi in sách bán có tiền&#8230; tôi sống!</p>



<p>.</p>



<p>Người ta nói Sống Để Mà Hy Vọng,</p>



<p>Đời Thiên Thu bao cái Bóng Thời Gian?</p>



<p>Bao nhiêu bình minh, bao nhiêu chiều tàn</p>



<p>Hai chữ Đá Vàng chấm mực đen và viết!</p>



<p>.</p>



<p>Tên nước tôi nguyên nó là Nam Việt (**)</p>



<p>Lệnh của Tàu thành ra Nước Việt Nam</p>



<p>Tôi nhắc bao lần, tôi nói như van,</p>



<p>Không ai nghe tôi để đi làm Kách Mệnh!</p>



<p>.</p>



<p>Thôi thì thôi đời của tôi tôi tính:</p>



<p>Sống lề đường Thác được đốt ra tro!</p>



<p>Sông mồ hôi, biển nước mắt, không bờ</p>



<p>Hai chữ Đá Vàng là Giấc Mơ Bèo Bọt&#8230;&#8221;</p>



<p>.</p>



<p><em>Em ơi em cho anh hôn mái tóc</em></p>



<p><em>Tóc mai dài hay ngắn cũng&#8230; Tình Yêu!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>



<p>(*) Khẩu lệnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà hô sau xong một cuộc tập họp.&nbsp; Anh em vui mà cứ hỏi nhau Cố Gắng là sao?&nbsp; Là&#8230; thấy sao trên cờ&#8230; trưa ngày 30-4-1975.</p>



<p>(**) Nguyễn Ánh thống nhất sơn hà năm 1802, lên ngôi lấy niên hiệu Gia Long, đặt tên nước Nam Việt, cho sứ sang Tàu xin cầu phong làm An Nam Quốc Vương.</p>



<p>Ba năm sau (1802, 1803 và 1804), Tàu trả lời:&nbsp;</p>



<p>1, Nhất trí Gia Long làm An Nam Quốc Vương.&nbsp;</p>



<p>2, Tên nước là Việt Nam, chữ Việt phải viết với bộ Tẩu cấm dùng chữ Việt viết với bộ Mễ.&nbsp; Gia Long nhận lệnh, trối lại cho con tính toán giùm.&nbsp; Vua Minh Mạng lên kế nghiệp Gia Long năm 1820, đặt lại tên nước là Đại Nam.&nbsp;</p>



<p>Ngày 2-9-1945, cướp chính quyền thành công, Hồ Chí Minh Chúa Đảng Cộng Sản Đông Dương, làm Chủ Tịch nước thống nhất Bắc Trung Nam, tên nước là Việt Nam.&nbsp; Từ đó trở đi không có câu giải nghĩa.</p>



<p>Nhưng có hai sự kiện:&nbsp;</p>



<p>1, Dân Bắc Việt ùn ùn chạy trốn về phía Nam, 1954, cả triệu người, không nghe nói có ai chết dọc đường.&nbsp;</p>



<p>2, Cả triệu người ùn ùn cũng chạy về phía Nam hướng Malaysia, Singapore, Brunei, Indonesia, New Zealand, Australia, chết chìm ghe vô số kể, sống thì trôi giạt tới bờ và được thế giới cứu vớt toả đi khắp mọi nơi ở châu Âu, châu Mỹ, châu Úc&#8230;để sinh cơ lập nghiệp.&nbsp; Hiện có con số chính thức là 6 triệu bốn trăm ngàn người, tính luôn non 1 triệu người xuất khẩu lao động đi làm mướn hay được cho đi học nước ngoài mà từ tục tỉu là Du Học Sinh!&nbsp;</p>



<p>Bạn mình ơi, đọc Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim nha!&nbsp; Đọc Lịch Sử &nbsp;Còn Đó của Nguyễn Văn Lục nha!&nbsp; Nha! Nha!</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU 2026-(03)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-sau-2026-03/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Jun 2026 06:43:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90066</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 52&#160;năm&#8230;tôi nhìn thấy / Đất Nước thay đổi nhiều.&#160; Mà ngộ! Không nghe ai nói Yêu / Đất Nước mình, sao vậy? Nhiều vườn cau vàng cháy / những buồng cau, Ngoại ơi!&#160; Ngoại tôi mất thật rồi.&#160; Mẹ Cha tôi cũng mất! Nam Mô A Di [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/0G49wkQa-Image-1.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="1024" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1-1024x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90067" style="width:458px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/06/Image-1-300x300.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1-1024x1024.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/06/0G49wkQa-Image-1-150x150.jpg 150w, https://cdn.t-van.net/2026/06/Image-1-768x768.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/06/Image-1-1536x1536.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/0G49wkQa-Image-1.jpg?strip=all 1600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT</strong></p>



<p><strong>52</strong>&nbsp;năm&#8230;tôi nhìn thấy / Đất Nước thay đổi nhiều.&nbsp; Mà ngộ! Không nghe ai nói Yêu / Đất Nước mình, sao vậy?</p>



<p>Nhiều vườn cau vàng cháy / những buồng cau, Ngoại ơi!&nbsp; Ngoại tôi mất thật rồi.&nbsp; Mẹ Cha tôi cũng mất!</p>



<p>Nam Mô A Di Đà Phật!&nbsp; Tôi chào một nhà Sư.&nbsp; Ông ngước mặt cười cười:&nbsp; &#8220;Lâu quá gặp thí chủ!&#8221;.</p>



<p>Thăm vườn Chùa thấy rõ:&nbsp; Vườn Chùa rất sum suê.&nbsp; Chôm chôm trái xanh lè&#8230; &#8220;tháng nữa là chín rực!&#8221;</p>



<p>Nhà Sư tôi thân nhất / những năm tháng cùng tù.&nbsp; Sau thời gian&#8230; Thiên Thu, anh ấy đi tu Phật.</p>



<p>Tôi thì đi phơ phất, đời nắng táp mưa sa.&nbsp; 52 năm qua, về, chi cũng thay đổi!</p>



<p>Nhìn vườn cau nhớ Ngoại / nắng xiên khoai hồi nào&#8230;nhớ Mẹ nâng giỏ cau ngó Ngoại lóng lánh lệ!</p>



<p>Mắt nhà Sư chừ thế, long lanh màu hoàng hôn&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>52</strong>&nbsp;năm tôi còn / thấy mắt ai cũng đẹp!&nbsp; Tôi ráng sống phải phép: Nhìn Thôi Nói Thế Thôi!</p>



<p>52 năm nước trôi&#8230; trôi bớt vườn cau Ngoại!&nbsp; Nhà nhà đều lợp mới / ngói mua ở Vĩnh Long!</p>



<p>Sư dẫn tôi ra đồng / nhìn&#8230; núi rừng trọc lóc.&nbsp; Tôi vuốt đầu chải tóc, tôi muốn bớt cho Sư&#8230;</p>



<p>Sư nói:&nbsp; &#8220;Tất cả như, Như Như thưa thí chủ!&nbsp; Bây giờ ai cũng đủ, bây giờ ai cũng no!&#8221;.</p>



<p>Ôi lời Sư thơm tho.&nbsp; Tôi nhìn chi thêm nữa?</p>



<p>Quê Hương mình được rứa, tôi về Huế đi tu&#8230; 52 năm quá lâu, gì mà không đổi khác?</p>



<p><em>Bài thơ này nhàn nhạt, tình quê không đậm đà?&nbsp; Tôi về không đi xa / khỏi cổng Chùa, mai mốt&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HOA BÌNH MINH MẤY NỤ</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm nay mặt trời thức sớm hơn tôi, mất rồi!&nbsp; Tôi chói mắt quá thôi!&nbsp; Tôi ghét mặt trời nhé!</p>



<p>Tôi mở cửa nhè nhẹ, nắng ào ào đi vô&#8230;Nắng cho tôi chùm hoa để xuống thềm thơm ngát&#8230;</p>



<p>Nắng vung tay nhẹ tát mặt tôi làm ngẩn ngơ!&nbsp; Hôm nay tôi không ngờ cái giờ mặt trời thức!</p>



<p>Thường thì mặt trời mọc khi còn sương kia mà!&nbsp; Chắc vì sương không sa tối hôm qua Đoan Ngọ?</p>



<p>Đèn đường còn sáng đỏ!&nbsp; Bốn giờ hơn!&nbsp; Ngỡ ngàng.&nbsp; Ánh điện vẫn vàng vàng ít nhiều có phai lợt&#8230;</p>



<p>Ý thơ buồn bay trớt, tôi chặn gió cầm hôn!</p>



<p>*</p>



<p><strong>Ô</strong>&nbsp;là tôi dễ thương, tôi cầm được ngọn gió&#8230; Tôi nhìn ra thảm cỏ, cỏ có nắng xanh hơn&#8230;</p>



<p>&#8230; nhưng bướm thì chưa vờn và chim thì bay hết!&nbsp; Vườn tôi xanh xao thiệt chớ không phải xanh tươi!</p>



<p>Ngày Của Cha vui vui, tôi chợt nghĩ như vậy!&nbsp; Không biết ai có thấy&#8230; đời là giấc chiêm bao?</p>



<p>Lát nữa tôi làm sao?&nbsp; Pha cà phê ngồi uống?&nbsp; Một mình tôi thức muộn nhìn mùa Hè đang qua&#8230;</p>



<p>Hương cà phê, hương hoa&#8230; tôi nhớ tà áo lụa nhẹ nhàng phơ phất gió&#8230;</p>



<p>Sẽ đi tìm đứa nhỏ hỏi này em thơ ơi &#8220;Em có thích<em>&nbsp;đi chơi nhìn theo màu áo chị?&#8221;.</em></p>



<p><em>Tôi thèm nghe lí nhí tiếng của thời gian qua&#8230; Tôi thèm đi ngắm hoa &#8211; Hoa bình minh mấy nụ&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>LẬY TRỜI ĐỪNG MƯA</strong></p>



<p><strong>ƯỚT LẠNH EM TÔI</strong></p>



<p><strong>Đ</strong>ã chín giờ hơn chưa có nắng,</p>



<p>còn mù sương còn lành lạnh em à&#8230;</p>



<p>đường nơi tôi không thấy bước người qua,</p>



<p>xe có chạy ngược, xuôi&#8230; người ta đi làm ca buổi sáng?</p>



<p>.</p>



<p>Tôi ra vườn không nghe chim hót hoảng</p>



<p>rồi bay vù nhưng những sáng nào xưa&#8230;</p>



<p>Trời có thể mưa hay trời không có mưa</p>



<p>đều có thể trong thời thay khí hậu!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi không dám nói hôm nay trời xấu</p>



<p>Tôi sợ Trời vì Mồng Năm Tháng Năm</p>



<p>Tết Đoan Ngọ &#8211; Tết cũng như Xuân</p>



<p>Xưa thế nào thì nay, sau,&nbsp;ráng giữ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chuông Nhà Thờ vang vang như tiếng gió</p>



<p>Chuông Nhà Chùa cũng như gió hiu hiu&#8230;</p>



<p>Buổi sáng chao ôi sao nó giống buổi chiều</p>



<p>&#8230;rồi buổi tối&#8230;đèn đường vàng bối rối?</p>



<p>.</p>



<p>Em à em!&nbsp; Em có nghe anh nói</p>



<p>tiếng Việt mình vẫn cái giọng nhà quê?</p>



<p>Không ai không nhớ quê, ai ai cũng muốn về</p>



<p>khoe giày đẹp, khoe áo quần rực rỡ</p>



<p>.</p>



<p>Anh cũng có như ai&#8230; đều cũng có&#8230;</p>



<p>Anh có buồn&#8230; hơn một chút&#8230; vô duyên!</p>



<p>Anh cố quên, quên cái thuở võ biền</p>



<p>Anh rất nhớ&#8230; nhớ em bằng Tổ Quốc!</p>



<p>.</p>



<p>Anh hay chọc để cho em bật khóc</p>



<p>rồi đe anh:&nbsp; &#8220;Em méc Mạ đó nha!&#8221;</p>



<p>Cõi người ta ôi cái cõi-người-ta</p>



<p>Ai nghe được câu này mà không sa nước mắt?</p>



<p>.</p>



<p><em>Sương đang mù, rất mù trên phía Bắc</em></p>



<p><em>Lậy&nbsp;Trời đừng mưa lạnh ướt em tôi!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÓ NHÀ SƯ NỌ HAI TAY CHẮP</strong></p>



<p><strong>HỒN HÓA HƯƠNG BAY MỘT CÕI THIỀN</strong></p>



<p><strong>T</strong>háng Chín em đi sắp tới rồi&#8230;</p>



<p>Anh buồn anh sẽ gọi em ơi!</p>



<p>Ngôi nhà đã rộng bây giờ trống,</p>



<p>Mới biết&#8230; bao la chỉ một người&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tháng Chín mây trôi ngoài cửa sổ,</p>



<p>Mây ngừng trên đỉnh núi xa xa.</p>



<p>Em à, không phải!&nbsp; Mùa Đông tuyết</p>



<p>Nở đó!&nbsp; Mừng em những đóa hoa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Máy bay lên Bắc bay về Bắc</p>



<p>Về hướng Tây rồi về hướng Nam,</p>



<p>Thành phố Viễn Đông em bước xuống</p>



<p>Xa xôi rồi chừ thêm xa xăm&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Thành Phố Viễn Đông &#8212;&nbsp; viên ngọc bích,</p>



<p>Mắt em xanh màu Thái Bình Dương.</p>



<p>Bây giờ súng đạn nằm yên ngủ,</p>



<p>Chỉ có hàng me thức dịu dàng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Những chiếc lá bay bay lá lá</p>



<p>Cũng là tóc xỏa của em yêu?</p>



<p>Ôi thương chi lạ hoàng hôn phố</p>



<p>Nó đến sau lưng những buổi chiều&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nó đến sau lưng người thiếu nữ</p>



<p>Hài hoa lãng đãng gót chân sen.</p>



<p>Có nhà Sư nọ hai tay chắp</p>



<p>Hồn hóa hương bay một cõi Thiền!</p>



<p>*</p>



<p><strong>E</strong>m ạ em à em có biết</p>



<p>Bích Khê từng nói thế nào không?</p>



<p>&#8220;Chao ôi buồn vương cây ngô đồng</p>



<p>Vàng rơi vàng rơi Thu mênh mông&#8230;&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Người lên ngựa, kẻ chia bào, không có,</em></p>



<p><em>chỉ có mùa Thu và có gió heo may&#8230; (*)</em></p>



<p><em>Hoa-nở-đỏ-đường-quanh-thành-phố-đỏ,</em></p>



<p><em>Em-dịu-dàng-áo-đỏ-gió-Thu-bay&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Nguyễn Du:</p>



<p>Người lên ngựa, kẻ chia bào</p>



<p>Rừng phong Thu đã nhuốm màu quan san&#8230;</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỘT CHÚT SUY TƯ</strong> <strong>VỀ CÁI CHỢ</strong></p>



<p><strong>N</strong>hiều chợ nguy nga là chợ lớn,</p>



<p>Có nhiều chợ nhỏ chẳng nguy nga.</p>



<p>Cái hay:&nbsp; Thấy chợ kêu là chợ</p>



<p>Mà chợ nào thì&#8230; cũng bán hoa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ngày Rằm, Mồng Một, người ta cúng.</p>



<p>Ra chợ mua hoa chỉ một bình.</p>



<p>Có kẻ tìm hoa mua một nhánh</p>



<p>Hỏi chi?&nbsp; Tôi muốn tặng nhân tình&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nhân Tình chắc khác Tình Nhân, nhỉ?</p>



<p>Nhưng hiểu thế nào cũng dễ thương!</p>



<p>Có thể để trao ai quý mến,</p>



<p>Nhiều khi thấy được chữ Luân Thường&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Như thể đi ngang qua cái chợ</p>



<p>Thấy người này, nọ, thấy vui vui</p>



<p>Thấy hàng thấy họ, ôi hàng họ</p>



<p>Mà họ hàng ơi&#8230; luống ngậm ngùi!</p>



<p>.</p>



<p>Chợ lớn, người ta chưng diện đẹp</p>



<p>Chợ nhỏ ghé vào mua để đi!</p>



<p>Cái chợ, chung quy là cái chợ</p>



<p>Khi không nói chợ, để làm chi?</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>BUỒN</strong> <strong>ĐẾN THƠ KHÔNG ĐẾM </strong></p>



<p>Sáu giờ sáng!&nbsp; Nắng rực</p>



<p>bình minh&#8230; không có sương!</p>



<p>Không một chút mây&nbsp;vương!</p>



<p>Hứa hẹn gì lát nữa?</p>



<p>.</p>



<p>Tôi hỏi cây mắc cỡ</p>



<p>Lỡ chạm tay, nó cười,</p>



<p>hoa thành hoa hổ ngươi:</p>



<p>&#8220;Người à đang mùa Hạ!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Hôm nay không lạ nhá,</p>



<p>ngày vẫn như hôm qua!</p>



<p>Nắng chảy trên mái nhà,</p>



<p>nóng tràn vào cửa sổ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Hãy ngó kìa, xa lộ&#8230;</p>



<p>con trường giang thời gian!</p>



<p>Hãy ngó kìa sân trường</p>



<p>hoa vàng&#8230; học trò nghỉ!</p>



<p>*</p>



<p><strong>X</strong>a trường hai Thế Kỷ&#8230;</p>



<p>học trò tôi giờ đâu?</p>



<p>Thơ tôi làm có câu</p>



<p>nào làm em tóc rối?</p>



<p>.</p>



<p>Em à, cho Thầy nói:</p>



<p>&#8220;Hôm nay như hôm qua,</p>



<p>quê nhà mình mưa sa</p>



<p>quê người ta nắng rực!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Có bao giờ nước mắt</em></p>



<p><em>chảy&#8230; mà thành mưa không?</em></p>



<p><em>Bài thơ này mấy dòng</em></p>



<p><em>tôi không buồn đong đếm&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KÝ HOẠ</strong></p>



<p><strong>MỘT VÙNG ĐẤT CŨ</strong></p>



<p><br><strong>N</strong>gười con gái đó quê Tùng Nghĩa,</p>



<p>nàng sắp xa đây, bỏ chỗ này!</p>



<p>Ai cũng thế thôi&#8230; vì tỉnh mới</p>



<p>Cơ Quan Nhà Nước đặt nơi đây!</p>



<p>.</p>



<p>Gần trăm năm trước đây rừng rú</p>



<p>nhờ cuộc di cư nó đổi đời,</p>



<p>Người Thái, người Nùng, người tứ xứ:&nbsp;</p>



<p>Bầy chim tìm được chỗ, vui vui&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chim thì làm tổ, người dựng nhà,</p>



<p>Trường học xây lầu, đất nở hoa&#8230;</p>



<p>có bắp, có khoai và có lúa,</p>



<p>gần phi trường máy bay bay qua&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tùng Nghĩa không xa Đà Lạt mấy</p>



<p>Gần như khí hậu giống như nhau.</p>



<p>Người nghèo làm lụng nên giàu có</p>



<p>Giàu có, của, tiền&#8230; đem để đâu?</p>



<p>.</p>



<p>Để đâu?&nbsp; Thì đó:&nbsp; xây mồ mả</p>



<p>Thì đó:&nbsp; Nhà thương, nhà bảo sinh&#8230;</p>



<p>Ra ngõ gặp nhau mừng Chú, Bác</p>



<p>Vào nhà vui vẻ chị, em, anh&#8230;&nbsp;</p>



<p>.</p>



<p>Chiến tranh không có trên Tùng Nghĩa,</p>



<p>nó xuống Phan Rang, xuống Tháp Chàm.</p>



<p>Chim có đất lành, người có hậu,</p>



<p>Bình yên, không có chuyện than van&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Thế mà bảy, tám, mươi năm&#8230; hết</p>



<p>mộ mẹ mồ cha&#8230; cải táng, đi!</p>



<p>Nhà cửa tiếc ơi&#8230; rồi cũng bỏ</p>



<p>để cho người mới đến sum suê!</p>



<p>.</p>



<p>Tùng Nghĩa nay mai thành Tỉnh Lỵ</p>



<p>của Lâm Đồng như một giấc mơ!</p>



<p>Nhà cửa, biệt dinh, vườn bách thảo,</p>



<p>lề đường, thảm cỏ, bãi ô tô!</p>



<p>.</p>



<p><em>Người con gái đứng cầm cây lược</em></p>



<p><em>Chải mướt đầu như thêu khói sương&#8230;</em></p>



<p><em>Tôi ở Laba ra chết sững,</em></p>



<p><em>nhìn nàng như thấy cả Quê Hương&#8230;</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: HAPPY FATHER&#8217;S DAY</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-happy-fathers-day/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 21 Jun 2026 21:42:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi Chép]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=90063</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN Rồi&#8230; lại tới Ngày Lễ:&#160; Đón mừng Ngày Nhớ Cha! Trước&#8230; ngày này, hôm qua / là Ngày Mừng Nhớ Mẹ! . Mẹ luôn luôn là thế:&#160; ưu tiên mọi tấm lòng! Mẹ là biển là sông / rộng vô bờ vô bến&#8230; . Mẹ với Cha có hẹn / để cháu con [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="801" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1-801x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-90064" style="width:370px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/06/Image-1-235x300.jpg 235w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1-801x1024.jpg?strip=all 801w, https://cdn.t-van.net/2026/06/Image-1-768x982.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/Image-1.jpg?strip=all 1001w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure>



<p><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>R</strong>ồi&#8230; lại tới Ngày Lễ:&nbsp; Đón mừng Ngày Nhớ Cha!</p>



<p>Trước&#8230; ngày này, hôm qua / là Ngày Mừng Nhớ Mẹ!</p>



<p>.</p>



<p>Mẹ luôn luôn là thế:&nbsp; ưu tiên mọi tấm lòng!</p>



<p>Mẹ là biển là sông / rộng vô bờ vô bến&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mẹ với Cha có hẹn / để cháu con nhớ về&#8230;</p>



<p>cái chỗ gọi là Quê &#8211; Tình Yêu Không Đong Đếm!&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Có người về Điểm Hẹn bây giờ là khói nhang&#8230;</p>



<p>nhưng những cánh tay choàng ôm đất trời ấm áp!</p>



<p>.</p>



<p>Có người về chậm chạp&#8230; vì gió táp mưa sa!</p>



<p>Chuyện của Đất Nước TA / hai Thế Kỷ Nước Mắt!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi&#8230; thành thật thú thật:&nbsp; Tôi-trường-hợp-thứ-hai</p>



<p>&#8230; là đường xa mây bay&#8230; là dặm dài vô định!</p>



<p>.</p>



<p>Thương quá chớ, thời Lính:&nbsp; Mẹ Cha hằng mong con!</p>



<p>Thương là Thương, rất thương&#8230; những đứa con bất hiếu!</p>



<p>*</p>



<p><strong>E</strong>m của tôi làm điệu:&nbsp; Hai mắt đang ướt kìa!</p>



<p>&#8220;Em nhớ Ba, không chia &#8211; Một Cái Hôn Giùm Với&#8230;&#8221;</p>



<p>.</p>



<p>Ôi người yêu tôi nói nghe buồn như trong mơ!</p>



<p>Và đây là&#8230; Bài Thơ:&nbsp; Happy Father&#8217;s Day em, đó!</p>



<p>.</p>



<p>Có người yêu bỗng nhỏ như giọt lệ lăn lăn&#8230;</p>



<p>Có người yêu như trăng&#8230; Vầng Trăng Tôi Gọi Nguyệt!</p>



<p>.</p>



<p>Em là lòng tha thiết tôi gửi về Cố Hương</p>



<p>Lòng đứa con tha phương bốn phương đường thiên lý!</p>



<p>.</p>



<p><em>Việt Nam nhìn từ Mỹ xa vời nhang khói bay!</em></p>



<p><em>Happy Father&#8217;s Day!&nbsp; Happy Father&#8217;s Day!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU 2026-(02)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-sau-2026-02/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 Jun 2026 06:15:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89882</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh (Tác Giả gởi) EM À EM Ạ EM ƠI Hai đứa mình đi lên núi, anh hái cho em một gùi chỉ một thứ hoa mặt trời để về em cất em ngắm&#8230; Em à, anh yêu em lắm! Em là bầu trời của anh.&#160; Chắc chắn bầu trời màu xanh.&#160; Buổi sáng ánh [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/tvl.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="576" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/tvl-1024x576.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-89883" style="width:664px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/06/tvl-300x169.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/tvl-1024x576.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2026/06/tvl-768x432.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/tvl.jpg?strip=all 1280w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh (Tác Giả gởi)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>EM À EM Ạ EM ƠI</strong></p>



<p><strong>H</strong>ai đứa mình đi lên núi, anh hái cho em một gùi chỉ một thứ hoa mặt trời để về em cất em ngắm&#8230;</p>



<p>Em à,</p>



<p>anh yêu em lắm!</p>



<p>Em là bầu trời của anh.&nbsp; Chắc chắn bầu trời màu xanh.&nbsp; Buổi sáng ánh hồng bình minh.&nbsp; Anh viết chữ Tình duy nhất&#8230;</p>



<p>Em hãy cầm gương soi mặt.&nbsp; Mặt em, ngộ nhé mặt trời.&nbsp; Em thấy cả người yêu quý trước em hôn đôi mắt em!</p>



<p>Hãy đọc từng chữ nha em!&nbsp; Đừng ngắt chữ ra như lá.&nbsp; Hãy nghĩ tình anh tất cả vì em mà có mỗi ngày&#8230;</p>



<p>Thơ anh là những đám mây.</p>



<p>Tình anh là cơn gió thoảng.</p>



<p>Tóc em là dòng năm tháng.</p>



<p>Là Thời Gian!&nbsp; Tình Yêu Muôn Năm!</p>



<p>Anh biết khi em tay cầm đóa hoa và nâng&nbsp;niu nó em sẽ nghe hiu hiu gió:&nbsp; Em ơi anh yêu quý Em!</p>



<p>*</p>



<p><strong>M</strong>ột chữ M thôi không thêm bởi vì em là trọn vẹn.&nbsp; Trong đôi mắt em quyến luyến mây trời và gió hiu hiu&#8230;Ngay cả chiều nay buổi chiều Anh yêu Em bằng buổi sáng&#8230;</p>



<p>Biển đẹp vì biển lãng mạn. Lòng anh là hoa hướng dương, em là mặt trời dễ thương nằm trong thơ của Nguyễn Bính:&nbsp; &#8220;Lòng anh là Hoa Hướng Dương trăm ngàn đậu lại một phương mặt trời!&#8221;.</p>



<p>Em à em ơi em ơi&#8230; Em là Mặt Trời Anh Yêu Quý Nhất ngang bằng Tình Yêu Tổ Quốc, ngang bằng Tình Yêu&#8230; Nước Non!</p>



<p><em>Anh yêu em tới hoàng hôn&nbsp;chúng mình dìu nhau xuống núi&#8230;&nbsp; Đà Lạt chúng mình không tối vì đèn đã sáng Lang Bian!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>CÂU CHUYỆN ĐÓ</strong></p>



<p><strong>LÀ VẬY</strong></p>



<p><strong>B</strong>ạn tôi gửi cho tôi email. nội dung nó thế này:</p>



<p>&#8230; tình cờ đọc được một câu chuyện có vị thiền sư đang ngủ thì kẻ trộm vô tính quơ đồ của ông. Vị thiền sư tỉnh giấc nhưng vẫn nằm im cho tên trộm lấy đồ đạc. Sau khi thấy chẳng có gì đáng giá tên trộm đến gần chỗ thiền sư ngủ thì thấy cái bát khất thực của ông, chắc ai đó cúng dường, bằng vàng. Tên trộm mừng rơn, rón rén, sợ thiền sư thức. Nhưng khi đến nơi, vị thiền sư ngồi dậy.</p>



<p>&#8211; Làm hết hồn!, tên trộm nói.</p>



<p>&#8211; Anh bạn cứ lấy cái bát này đi, ta cho anh, vị thiền sư nói</p>



<p>&#8211; Nhưng&#8230; nhưng&#8230; ông chỉ có cái này, tôi lấy thì ông đâu còn cái gì nữa? Tên trộm vừa sững sờ, vừa băn khoăn.</p>



<p>&#8211; Không sao anh đem nó đi đi, ta cũng không còn gì để cho anh nữa.</p>



<p>&#8230;</p>



<p>Tên trộm cầm cái bát vàng rời đi, lòng hoang mang lắm, hắn đi vài bước rồi quay lại thì nghe vị thiền sư lẩm bẩm:</p>



<p>&#8211; Ta vẫn còn có ánh trăng kia, cái mà chẳng ai có thể lấy được nhưng ai cũng có thể nhận được.</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi hiểu câu chuyện đó.</p>



<p>Và tôi nhận thức được nó.</p>



<p>Tôi hồi âm cho bạn, gửi nguyên cái tôi nhận được và thêm thắt vài lời cho đủ một bức thư.</p>



<p>Tôi tin thư đi rồi thư lại.&nbsp; Chúng tôi có niềm vui như nhúm lên bếp lửa nấu ấm nước.&nbsp; Rồi pha trà.&nbsp; Mình uống một mình.</p>



<p>Mỗi buổi sáng sớm là một Bình Minh.</p>



<p>Mỗi lần tay đưa ra có một chút tình ve vuốt.&nbsp;</p>



<p>Một chút thôi, mà còn&#8230;</p>



<p>Nó giống như vầng trăng khuyết; rồi đến đêm Rằm, trăng tròn.</p>



<p><em>Tôi nghĩ tới cái Hình Vuông.</em></p>



<p><em>Tôi nghe người ta hay nói &#8220;Chuyện Tình Nghĩa ở đời xử sự sao cho nó Vuông Tròn&#8221;.</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>RẶNG THÔNG GIÀ LẶNG CÂM</strong></p>



<p><strong>H</strong>ôm nay không ai nói trời mát như hôm qua!</p>



<p>Có lẽ cái tuổi già đang đeo theo ngày Hạ!</p>



<p>.</p>



<p>Thời gian giống người há&#8230; mỗi ngày một tuổi ngày&#8230;</p>



<p>Ba tháng sắp tới đây:&nbsp; Tuổi Mùa Thu&#8230; Ai biểu?</p>



<p>.</p>



<p>Nhưng cái tuổi Niên Thiếu, đời người ta một thời:</p>



<p>Núi sông đổi hay dời, cứ đọc hoài báo nhé!</p>



<p>.</p>



<p>Hai trăm năm mươi Mỹ&#8230; chỉ là một bóng mây!</p>



<p>Không một ai vung tay hô &#8220;Muôn Năm Nước Mỹ!&#8221;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi thấy tôi bí xị, phai phai lòng Việt Nam!</p>



<p>Không thấy thích ăn gian, nói hôm nay ngày mát!</p>



<p>*</p>



<p><strong>B</strong>ốn mươi câu thơ lạc như mây lạc qua thềm&#8230;</p>



<p>Ô kìa ai êm êm bước nhẹ nhàng con chữ?</p>



<p>.</p>



<p>Cái dịu dàng quá khứ đến thơ cũng lỡ làng</p>



<p>Những con chữ lang thang như đàn bò kiếm cỏ!</p>



<p>.</p>



<p>Hôm nay nắng thật đỏ từng móng tay đàn bà,</p>



<p>Bao giờ trên ruộng cà hoa tầm xuân hết nở?</p>



<p>.</p>



<p>Ôi nước Mỹ ngộ chớ hai trăm năm mươi năm</p>



<p>&#8220;Bước từng bước thầm đi vòng rừng tuyết trắng&#8230;&#8221; (*)</p>



<p><em>Chữ Thơ thêm dấu nặng nó giống sao trên cờ&#8230;</em></p>



<p><em>Nó là nỗi bơ vơ tôi-bài-thơ-mùa-Hạ.</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Kim Tuấn đã phổ nhạc (Anh Cho Em Mùa Xuân)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NƯỚC CHẢY ĐÁ KHÔNG MÒN</strong></p>



<p><strong>B</strong>uổi sáng.&nbsp; Bình Minh. Lúc Rạng Đông,</p>



<p>bao nhiêu cách nói&#8230; một Phương Lòng.</p>



<p>Khi ta mắt ngó về phương Bắc,</p>



<p>người ở phương Đoài chắc nhớ nhung?</p>



<p>.</p>



<p>Người ở Phương Đoài đang gió thuận,</p>



<p>thổi êm êm nhé đám hoa vàng&#8230;</p>



<p>Ta làm con bướm về Nam lượn,</p>



<p>Vỗ cánh sương mù bốn phía tan&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tất cả tình yêu&#8230; định nghĩa Hoa (*)</p>



<p>Em ơi, chữ đó có chan hoà.</p>



<p>Em cầm quả táo em đi rửa</p>



<p>Hoa, cúi đầu hôn, nghĩ tới xa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em thấy em thương từng chiếc lá</p>



<p>từng con chim nhảy hót trên cành.</p>



<p>Lòng em sao nhỉ khi trời sáng?</p>



<p>Có chút nào quên nghĩ tới anh?</p>



<p>*</p>



<p><strong>V</strong>ọc chữ tôi chơi Thơ Buổi Sáng,</p>



<p>mây mềm tôi tưởng tóc thề em.</p>



<p>Chải mây tôi chải từng con chữ,</p>



<p>tóc của em mềm một chút thêm!</p>



<p>.</p>



<p>Rồi đó!&nbsp; Hình em tôi mới tạc</p>



<p>một pho tương nhớ để đầu non&#8230;</p>



<p>Em ơi hai chữ Tình Yêu, ngộ:</p>



<p>&#8220;Nước chảy ngàn năm đá chẳng mòn!&#8221;</p>



<p>.</p>



<p><em>Cam Ly 58 tôi ngồi đó,</em></p>



<p><em>26 bây giờ Thế Kỷ sau&#8230; (**)</em></p>



<p><em>Vẫn đá hoa cương ngời buổi sáng&#8230;</em></p>



<p><em>Vẩn chùm thạch thảo nở chiêm bao&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Bạn hái một trái (cây, gì đó) trên cành, mời bạn của bạn ăn&#8230; Bạn của bạn cầm đi rửa hay móc khăn ra lau&#8230; cho sạch.&nbsp; Nhưng&#8230; khi bạn chỉ cho bạn một nụ hoa hồng đang hé nở, bạn của bạn cúi xuống hôn ngay&#8230;</p>



<p>(**) Năm 1958, tôi lên Đà Lạt học, nhà tôi ở gần thác Cam Ly.&nbsp; Tôi hay ra đó ngắm&#8230; nước chảy đá mòn.</p>



<p>Năm nay, năm 2026, tôi ở xa, hình chụp thác Cam Ly đăng báo, vẫn thế, Nước Chảy Đá Không Mòn!</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>LẬY TRỜI MƯA XUỐNG</strong></p>



<p><strong>LẤY NƯỚC TÔI UỐNG</strong></p>



<p><strong>K</strong>hông có gì là không phải thơ!</p>



<p>&#8220;Trời đang nắng nóng, ước gì mưa&#8221;</p>



<p>Một câu cầu nguyện không nhang khói!t</p>



<p>Một ước mơ không có bệ thờ!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi nói bạn tôi:&nbsp; &#8220;Mày có Chúa</p>



<p>nên mày mơ ước có nơi xin,</p>



<p>phần tao thì chẳng đâu ngồi tựa,</p>



<p>mày được, chia tao nhé chút tình!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Bạn cười&#8230; &#8220;Tao chỉ mong, mong ước</p>



<p>chớ chắc gì mà sắp có mưa?</p>



<p>Mày với tao cùng binh lính cũ</p>



<p>đã chan hoà biết mấy ngày xưa&#8230;&#8221;</p>



<p>.</p>



<p>Hai đứa chúng tôi đều cựu lính</p>



<p>đã già nua áo hết đeo lon</p>



<p>chia từng củ sắn sau tàn cuộc</p>



<p>giờ sắp chia thêm cái mỏi mòn!</p>



<p>*</p>



<p><strong>B</strong>ạn tôi có Đạo, tôi không Đạo</p>



<p>mà lại cùng thờ cái viễn vông!</p>



<p>Trời nắng hay mưa nằm ở lịch</p>



<p>Thơ thì nằm ở cái mơ mong&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi mong lát nữa mưa như giặc</em></p>



<p><em>Hai đứa bỗng là hai bé con:</em></p>



<p><em>Hồi nhỏ&#8230; tan trường chơi với nước</em></p>



<p><em>Tàn đời thấm thía cái&#8230; tha hương!&nbsp;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>TIỂU THUYẾT</strong></p>



<p><strong>VÀ THƠ</strong></p>



<p><strong>M</strong>ười hai giờ trưa&#8230; mau ghê!</p>



<p>Mình dậy từ bốn giờ mười phút sáng&#8230;</p>



<p>Thời gian đi nhanh như viên đạn</p>



<p>bắn vào rừng ngày xưa!</p>



<p>.</p>



<p>Hồi đó cũng giữa trưa</p>



<p>Đại Đội mình dừng quân</p>



<p>sau tám tiếng đồng hồ băng bờ lội ruộng&#8230;</p>



<p>từ Ma Lâm, vòng vèo, tới Nora&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Rồi mặt trời xuống tà tà&#8230;</p>



<p>Đại Đội mình lại sẽ về lại</p>



<p>chắc đúng nửa đêm!</p>



<p>Một ngày sinh tử trôi qua&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Sáu mươi năm hơn</p>



<p>mình &#8220;nhớ nhung&#8221; như thế!</p>



<p>Đạn kẻ thù chỉ xé lẻ tẻ cánh đồng quân mình đi!</p>



<p>Phật phù hộ người từ bi&#8230;mình có vài huy chương thôi, cũng đủ!</p>



<p>Có người chết vì nhớ nhung người yêu quý.</p>



<p>Mình sống để nhớ nhung Nước Non kiều mỵ!</p>



<p>Hai Thế Kỷ!&nbsp; Trời ơi hai Thế Kỷ!</p>



<p>Thời gian trôi qua mau mà giọt lệ của người&nbsp; thì lăn&#8230; tăn!</p>



<p>.</p>



<p>Ngàn&#8230; ngàn năm đau đớn!</p>



<p>Bà con chưa sung sướng</p>



<p>Vì ai biết chuyện ngày mai?</p>



<p>Chúa nói rồi:&nbsp; &#8220;Sự đau khổ của ngày nào đủ cho ngày đó!&nbsp; Ngày mai không có&#8230;&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Hồ Biểu Chánh có bộ tiểu thuyết hay hay&#8230;</em></p>



<p><em>Ngọn Cỏ Gió Đùa.</em></p>



<p><em>Tôi thường làm thơ</em></p>



<p><em>chưa có bài nào Hay hơn bốn chữ đó!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>ÔNG THẦY CHÙA</strong></p>



<p><strong>ĐANG QUÉT LÁ CHÙA</strong></p>



<p><strong>T</strong>háng Sáu mù sương tháng Sáu sương!</p>



<p>Câu thơ như thẩn nghe buồn buồn&#8230;</p>



<p>Bây giờ tôi ở quê người lạ</p>



<p>Trời trắng mù sương như Cố Hương!</p>



<p>.</p>



<p>Tháng Sáu hừng Đông không mặt trời</p>



<p>Hàng cây xếp lá nắng đâu phơi?</p>



<p>Đèn đường đã tắt theo giờ định</p>



<p>Phố xá xe vài cái ngược xuôi&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chuông đổ boong boong rồi đã dứt</p>



<p>Tiếng chuông cầu nguyện dễ thương mà!</p>



<p>Ai kìa đang đứng vòng tay lại</p>



<p>Chắc Việt Nam ta&#8230; nhớ tiếng gà?</p>



<p>.</p>



<p>Việt Nam ta hay Việt Nam mình?</p>



<p>Áo bà ba lượn phố xinh xinh&#8230;</p>



<p>Ôi con chim sẻ trên cành mận</p>



<p>Ai nuôi chim hà?&nbsp; Chim quẩn quanh&#8230;</p>



<p>Người với chim và&#8230; trời với sương</p>



<p>Và tôi như đã thuộc quen đường&#8230;</p>



<p>Con đường tháng Sáu mù sương trắng</p>



<p>Lá rụng sân Chùa trắng tiếng chuông&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Ông Thầy Chùa đang quét lá Chùa</em></p>



<p><em>Ôi hình ảnh đẹp ảnh hình xưa</em></p>



<p><em>Sương ơi có tỏa trên vầng trán</em></p>



<p><em>Trắng nhé lòng tôi một ý thơ!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU 2026-(01)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-sau-2026-01/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 08 Jun 2026 06:12:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89677</guid>

					<description><![CDATA[Tranh: J.Bello Studio (Nguồn: www.icanvas.com) KHI NHỚ CÁI LƯỢC NGÀ NGƯỜI TA CẦM CHẢI NẮNG Sáng sớm lạnh một chút, mặt trời lên, tan ngay! Thế là thêm một ngày chắc là không mưa gió&#8230; . Nói để thương hoa cỏ nước giới hạn, buồn thôi! Chỉ có đợi ông Trời! Có lẽ Trời vô [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/BLO209-1.jpg?strip=all&fit=250%2C255&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="250" height="255" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/06/BLO209-1.jpg?strip=all&fit=250%2C255" alt="" class="wp-image-89679" style="width:542px;height:auto"/></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Tranh: J.Bello Studio (Nguồn: www.icanvas.com)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>KHI NHỚ CÁI LƯỢC NGÀ</strong></p>



<p><strong>NGƯỜI TA CẦM CHẢI NẮNG</strong></p>



<p><strong>S</strong>áng sớm lạnh một chút,</p>



<p>mặt trời lên, tan ngay!</p>



<p>Thế là thêm một ngày</p>



<p>chắc là không mưa gió&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nói để thương hoa cỏ</p>



<p>nước giới hạn, buồn thôi!</p>



<p>Chỉ có đợi ông Trời!</p>



<p>Có lẽ Trời vô cảm?</p>



<p>.</p>



<p>Ờ mà tại sao nắng</p>



<p>mùa Hè nóng quá chừng?</p>



<p>Khác hẳn với mùa Đông</p>



<p>nắng&#8230; là cây nước đá!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi&#8230; buồn buồn hay thả</p>



<p>những ý nghĩ trẻ con!</p>



<p>Cũng biết nắng thì giòn</p>



<p>tiếng cười thời thanh thản&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Giòn&#8230; cả khi lãng mạn</p>



<p>nhớ ai&#8230; không biết ai!</p>



<p>Đời có nhiều buổi mai</p>



<p>thấy mình vô tích sự!</p>



<p>.</p>



<p>Gió mưa của trời chứ?</p>



<p>(Nguyễn Bính nói vậy mà) *</p>



<p>Chỉ mong mỗi ngày qua</p>



<p>Bốn Mùa Thơ Tôi Có!</p>



<p>*</p>



<p><strong>V</strong>ọc chơi bài thơ nhỏ</p>



<p>thả giữa trời bao la&#8230;</p>



<p>Lại nhớ cái lược ngà</p>



<p>ai đó cầm chải nắng!</p>



<p>.</p>



<p>Ở với nhau không đặng</p>



<p>Thương&#8230; Thương Hoài Ngàn Năm!</p>



<p>Lát nữa có bóng râm</p>



<p>Nắng đâu còn&#8230; sao nữa?</p>



<p>.</p>



<p><em>Sao trên trời&#8230; muôn thuở!</em></p>



<p><em>Sao trên cờ&#8230;hằng hà&#8230;</em></p>



<p><em>&#8220;Tôi đi không thấy phố thấy nhà</em></p>



<p><em>chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ!&#8221; **</em></p>



<p>(*) Thơ Nguyễn Bính:&nbsp; &#8220;Gió mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu nàng&#8221;.</p>



<p>(**) Thơ Trần Dần thời Nhân Văn Giai Phẩm, 1958.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MÙA HẠ ĐANG ĐI QUA</strong></p>



<p><strong>CHẦM CHẬM MÀ ĐÁNG NHỚ</strong></p>



<p><strong>N</strong>gày thứ năm mùa Hạ&#8230; Cali nắng tưng bừng.&nbsp; Nhiều cô gái má hồng che khẩu trang tránh nắng!</p>



<p>&#8230; mà chạy trời sao đặng?&nbsp; Nắng vẫn đổ xuống vai.&nbsp; Ai có mái tóc dài&#8230; hình như nắng ve vuốt?</p>



<p>Chuông Giáo Đường rắc phước trải dài những phố hoa.&nbsp; Cali rất mặn mà, điệu đà con bướm lượn&#8230;</p>



<p>Tôi ưa nhìn hoa bướm&#8230; mà ghét ai bướm hoa.&nbsp; Nhớ ai đó có thơ:&nbsp; &#8220;Tôi thất tình đi hôn lá hoa, bước lang thang giữa xứ sương nhoà&#8230;(*)&#8221;. Nghe rất là thiết tha mà xót xa từng chữ!&nbsp; Bao nhiêu người xa xứ lang thang như thất tình:&nbsp; &#8220;Tình yêu Non Nước mình!&nbsp; Tình thương Cha thương Mẹ!&#8221;.</p>



<p>Tôi đang cà phê ké với bạn quán bên đường.&nbsp; Hai đứa nhìn hai phương &#8211; Phương lòng, ai cũng có&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>P</strong>hương lòng bạn chắc gió?&nbsp; Phương lòng tôi chắc mưa?&nbsp; Hai đứa cầm muỗng khua:&nbsp; Đáy ly không em hiện! (**)</p>



<p>Quang Dũng trong thời chiến không hề biết nơi đây, bầu trời dẫu nhiều mây, Cali nắng bát ngát&#8230;</p>



<p>Ơi ai hồn đi lạc, về đây với chúng tôi:&nbsp; Chúng ta có chỗ ngồi:&nbsp; Cà phê đen hay đá?</p>



<p><em>Không cần uống gì cả, chúng ta mua chỗ thôi&#8230; nhìn con gái phơi phơi áo dài năm mười bảy&#8230;</em></p>



<p>&nbsp;(*) Tác giả:&nbsp; Kiều Thệ Thuỷ.</p>



<p>(**) Thơ Quang Dũng: &#8220;Thoáng hiện em về trong đáy cốc, nói cười như chuyện một đêm mơ&#8230;&#8221;.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>LÀM THƠ NHƯ TAGORE</strong></p>



<p><strong>C</strong>ali rất ít mưa,</p>



<p>cả năm chỉ mười trận.</p>



<p>mười một tháng là nắng</p>



<p>nắng suốt cả mùa Đông!</p>



<p>.</p>



<p>Cali nơi nhớ nhung</p>



<p>nên cỏ cây rất mượt</p>



<p>như tóc người được vuốt,</p>



<p>được chải bằng lược ngà&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Cali ở, khó xa,</p>



<p>mà xa, thì trở lại</p>



<p>chắc vì những cô gái</p>



<p>&#8220;cánh tay tròn như cánh chim&#8221;? (*)</p>



<p>.</p>



<p>Cali chắc chỉ quên&nbsp;</p>



<p>khi mình chết hỏa táng!</p>



<p>Nghĩa trang giờ quạnh vắng</p>



<p>ít người thăm như xưa&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Cali nhiều Nhà Thờ,</p>



<p>nhiều ngôi Chùa rất đẹp,</p>



<p>nên người ta lễ phép</p>



<p>chào nhau dù không quen!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi viết được chữ M</p>



<p>nhờ Cali này, đó!</p>



<p>Nhiều bài thơ tôi mở:</p>



<p>&#8220;M à M à ơi&#8230;&#8221;&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Tổ Quốc thì xa xôi</em></p>



<p><em>M gần bên, tôi giấu.</em></p>



<p><em>Tôi hốt nắng tôi nấu</em></p>



<p><em>Trái Tim Tôi Dâng Em!</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Hoàng Trúc Ly:</p>



<p>&#8220;Sáng nay con gái đâu nhiều quá,</p>



<p>Những cánh tay tròn như cánh chim!</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>SIẾT TAY RỒI CŨNG XA</strong></p>



<p><strong>BUỘC CHĂNG TÀ ÁO GIÓ</strong></p>



<p><strong>X</strong>ưa, người về thiên cổ</p>



<p>còn có mộ để thăm.</p>



<p>Nay thời đại canh tân</p>



<p>hết thấy nhau là hết&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Xưa tình thương mới thiệt</p>



<p>với hai chữ Trường Tồn.</p>



<p>Nay một thoáng mù sương</p>



<p>bay qua là Vĩnh Biệt!</p>



<p>.</p>



<p>Triệu triệu người dân Việt</p>



<p>đi tự giữ lấy hồn</p>



<p>bao xác nằm đảo hoang</p>



<p>một chữ Còn, ai nhớ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Quê Hương là cổ độ</p>



<p>cái bóng thuyền bập bềnh</p>



<p>Về, một xíu nắng lên</p>



<p>lát nữa rồi&#8230; đêm xuống!</p>



<p>.</p>



<p>Sống thấy nhau ngường ngượng,</p>



<p>Thác, bình tro Chùa nào?</p>



<p>Chúa, Phật trong chiêm bao</p>



<p>nước mắt trào&#8230; thôi kệ!</p>



<p>.</p>



<p>Sống, Thác nằm trong nghĩa</p>



<p>Chia tay là luyến lưu&#8230;</p>



<p>Cách nào cũng giã từ</p>



<p>Cách nào cũng ngăn cách&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Lội qua một con rạch</p>



<p>hay đứng đếm nhịp cầu</p>



<p>chúng ta rồi đi đâu</p>



<p>mà hoàng hôn sóng nổi?</p>



<p>.</p>



<p><em>Còn sống thì còn nói</em></p>



<p><em>Thác rồi mây bay qua&#8230;</em></p>



<p><em>Siết&nbsp; tay rồi cũng xa</em></p>



<p><em>Buộc chăng tà áo gió?</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>AI CŨNG CÒN CHÚA PHẬT</strong></p>



<p><strong>CHIỀU CHIỀU NGHE TIẾNG CHUÔNG</strong></p>



<p><strong>C</strong>ó một đêm Giáng Sinh</p>



<p>trăng Rằm tròn thật đẹp.</p>



<p>Lâu rồi.&nbsp; Tôi quên mất</p>



<p>Noel đó năm nào&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Đêm nay, thật duyên sao</p>



<p>Sinh Nhật tôi, trăng Nguyệt</p>



<p>hứng giọt sương xanh biếc</p>



<p>tôi thấy trăng long lanh&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi hiểu biếc là xanh,</p>



<p>Nguyệt là Trăng, một nghĩa</p>



<p>giống hai chữ Cố Lý</p>



<p>là Cố Hương&#8230; dễ thương!</p>



<p>.</p>



<p>Bốn mươi năm tha hương</p>



<p>tôi vẫn còn Trời Đất</p>



<p>ai cũng còn Chúa Phật</p>



<p>chiều chiều nghe tiếng chuông&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>Đ</strong>à Lạt à đêm sương</p>



<p>trăng kìa trên đỉnh núi</p>



<p>ai đi múc nước suối</p>



<p>nấu ấm trà ngó trăng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ai vạch rừng đi thăm</p>



<p>một người tình thiên cổ?</p>



<p>Tôi nhớ bà Tương Phố</p>



<p>Giọt mù sương Prenn&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em à anh nhớ em</p>



<p>một đêm sương Đà Lạt</p>



<p>hoa vệ đường thơm ngát</p>



<p>áo em vàng trăng xanh&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Ai biểu em long lanh</p>



<p>hỡi vầng trăng phố Nguyệt?</p>



<p>Ở đây chùm hoa tuyết</p>



<p>nở trên cành Linh Lan&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Ngày xưa có gã từ quan</em></p>



<p><em>lên non tìm động hoa vàng&#8230; rồi sao? (*)</em></p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Phạm Thiên Thư:</p>



<p>&#8220;Ngày xưa có gã từ quan</p>



<p>Lên non tìm động hoa vàng ngủ say.&#8221;.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>NO SMOKING THANKYOU</strong></p>



<p><strong>N</strong>gười đàn ông hút thuốc&#8230; là chuyện rất bình thường!&nbsp; Người đàn bà hút thuốc, thấy là thấy vương vương&#8230;</p>



<p>Vương vương là có nhớ:&nbsp; ai tròn đôi mắt đó.&nbsp; Ai cái nụ môi hồng.&nbsp; Khói thuốc khi vẽ vòng, có khi tan theo gió&#8230; Có khi xanh đám cỏ, có khi vàng nhánh hoa&#8230; Có khi cũng nhớ nhà &#8211; nhớ quê nhà mình biệt!</p>



<p>Một trăm triệu người Việt, năm chục triệu vo vê&#8230; điếu thuốc và ngày về:&nbsp; &#8220;một là ra nghĩa địa, hai được thấy cố lý không còn là&#8230; bốn phương!&nbsp; Không còn là đại dương, không còn là nước mắt&#8230;&#8221;.</p>



<p>Có nhiều người thật ác ghét những người tha hương, không thích người cô đơn khi người đó hút thuốc!&nbsp; Tất cả tình thân thuộc kể từ nay chia tay&#8230;</p>



<p>Tôi thì tôi-nhớ-ai bật que diêm mồi thuốc, hít mùi thơm vào ngực thả làn hương khói sương&#8230; Tôi nhớ và vương vương&nbsp;cũng nhiều năm, có lẽ, người đó đã thành Mẹ&#8230; nỡ nào khi ru con?</p>



<p>Thuốc dù thuốc thật thơm, thật mắc tiền cũng bỏ.&nbsp; Người đó là người đó&#8230; người đó thơ là thơ&#8230; mỗi khi tôi lơ mơ nhớ làm sao!&nbsp; Ai biết!</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>ó một hôm, thật đẹp. Ai kìa thả khói bay&#8230; Tôi đứng vòng hai tay nhìn nhành cây gió chạm, nhìn bầu trời xam xám, nghe lòng như sắp mưa!&nbsp;</p>



<p>Có ai cắn câu thơ mà nuốt buồn không nhỉ?&nbsp; Có ai thương chưa phỉ rồi lang thang bờ sông?</p>



<p><em>&#8220;Sáng nay trên bờ sông / thấy em bên khung cửa / mây trắng trôi tần ngần / tóc em vàng một nửa / ta nhìn xa chợt nhớ / trăng mùa Thu năm nao / soi bóng người bên cửa / lòng bỗng dưng nghẹn ngào&#8230; Vì sao ta thương nhớ?&nbsp; Bởi vì quá nhớ thương! Dòng sông trôi thê lương&#8230;&#8221;. (*)</em></p>



<p>Thơ Thế Viên dễ thương!&nbsp; Tôi nhớ người đã chết!</p>



<p>&nbsp;(*) Thế Viên / Hồ Thế Viên, giáo sư các trường Phan Bội Châu Phan Thiết, Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho, từ năm 1956.&nbsp; Nghe nói đã mất sau thời gian Tập Trung Cải Tạo.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>EM THOÁNG HIỆN VỀ</strong></p>



<p><strong>TRONG ĐÁY CỐC</strong></p>



<p><strong>NÓI CƯỜI NHƯ</strong></p>



<p><strong>CHUYỆN MỘT ĐÊM MƠ&nbsp;</strong>(*)<br><br><br><strong>E</strong>m nói:&nbsp; &#8220;Đây, Hà Nội</p>



<p>anh có cảm tưởng sao?</p>



<p>Và em nữa, thế nào?</p>



<p>Anh yêu hay anh ghét?&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Tôi đáp:&nbsp; &#8220;Giờ chưa biết.</p>



<p>Chưa thấy Hồng Hà sâu</p>



<p>bằng chiều cao ngôi lầu</p>



<p>năm bảy tầng không nhỉ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mới có mười Thế Kỷ,</p>



<p>Hà Nội giống bài thơ</p>



<p>chứa rất nhiều ước mơ</p>



<p>&#8230; giống em&#8230; như giấc mộng!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Hình như nàng hy vọng</p>



<p>tôi đáp một tiếng thôi:</p>



<p>&#8220;Đẹp&#8221; để cho nàng cười.</p>



<p>Ôi miệng nàng xinh quá&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Tôi là một người lạ</p>



<p>bắt đầu đã thấy quen</p>



<p>mái tóc em mơ huyền</p>



<p>như mây vờn phố cổ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Giọng nói nàng tôi nhớ&nbsp;</p>



<p>trúc hồ Trúc Bạch reo</p>



<p>hình như bữa nọ chiều</p>



<p>tiếng chuông reo lá trúc?</p>



<p>.</p>



<p>Chúng tôi im một lúc,</p>



<p>một lúc mà&#8230; rất lâu.</p>



<p>Tôi nhìn những ngôi lầu,</p>



<p>có ngôi cao mấy trượng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Em nhìn về một hướng</p>



<p>có lẽ đó Hải Phòng.</p>



<p>Mặt trời nghiêng phía Đông</p>



<p>đang ngả về Nam Định&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Nàng phủi tôi áo lính</p>



<p>(tấm áo quàng heo may).</p>



<p>Tôi yêu hai bàn tay</p>



<p>của nàng.&nbsp; Yêu chi lạ!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi hôn nàng trên má.</p>



<p>Má nàng thơm như thơ&#8230;</p>



<p>&#8220;Em thoáng hiện về trong đáy cốc,</p>



<p>Nói cười như chuyện một đêm mơ&#8230;&#8221; (*).</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>húng tôi đi như đưa</p>



<p>tiễn Thu vàng về núi&#8230;</p>



<p>&#8220;Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt,</p>



<p>Môt dải Thu Giang nước vẫn đầy.&#8221; (**)</p>



<p>.</p>



<p><em>Thơ Quang Dũng thật hay,</em></p>



<p><em>Thơ Tản Đà đáng phục.</em></p>



<p><em>Thơ, với tôi:&nbsp; Tổ Quốc,</em></p>



<p><em>Hà Nội Em Giai Nhân!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>



<p><em><u>(*) Thơ Quang Dũng.&nbsp; Tôi lấy làm tựa đề&#8230; vì tôi yêu thơ Quang Dũng!</u></em></p>



<p><em><u>(**) Thơ Tản Đà thì dễ thương, tưởng như là mây khói mà hóa ra là Nước Non!</u></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2026-(03)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-nam-2026-03/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 30 May 2026 06:55:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89507</guid>

					<description><![CDATA[Secret Place &#8211; Tranh: L Daniels (Nguồn: www.saatchiart.com) COI NHƯ LỜI TRỐI TRĂNG Sáng nay mây nhiều lắm!&#160; Không nắng nữa hay sao?&#160; Em!&#160; Hai con mắt trào.&#160; Hả?&#160; Cái gì trong mắt? Anh thấy rồi:&#160; Tổ Quốc!&#160; Anh thấy người Lính anh&#8230;hai mắt nó long lanh, vết thương trào máu đỏ&#8230; Em ơi&#8230; nhắc [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/secret-place.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="770" height="578" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/secret-place.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-89508" style="width:546px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/secret-place-300x225.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2026/05/secret-place-768x576.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/secret-place.jpg?strip=all 770w" sizes="(max-width: 770px) 100vw, 770px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Secret Place &#8211; Tranh: L Daniels (Nguồn: www.saatchiart.com)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>COI NHƯ LỜI TRỐI TRĂNG</strong></p>



<p><strong>S</strong>áng nay mây nhiều lắm!&nbsp; Không nắng nữa hay sao?&nbsp; Em!&nbsp; Hai con mắt trào.&nbsp; Hả?&nbsp; Cái gì trong mắt? Anh thấy rồi:&nbsp; Tổ Quốc!&nbsp; Anh thấy người Lính anh&#8230;hai mắt nó long lanh, vết thương trào máu đỏ&#8230; Em ơi&#8230; nhắc chi thuở anh là Lính băng đồng, là lính&#8230; anh băng rừng&#8230; là lính anh trên núi&#8230; là lính anh đang hỏi Em Vì Sao Em Buồn?</p>



<p>Thơ anh lại tuôn tuôn những câu buồn&#8230; muốn khóc!&nbsp; Anh cũng có con mắt&#8230; nó là con-chúng-mình!&nbsp; Anh không thể làm thinh&#8230; chúng mình không phải tượng!&nbsp; Chúng mình&#8230; rừng bị đốn, là ngọn núi bị san&#8230; Chúng mình là hoa vàng nở tàn hoàng hôn tím!&nbsp; Nâng niu từng kỷ niệm&#8230;Rất ít ngày xưa vui! Không nói thì ngậm ngùi, nói ra&#8230;tha thiết mấy&#8230; thì sông kia vẫn chảy, biển này vẫn bao la&#8230;</p>



<p>Chúng mình ôi chúng ta một hai ba&#8230; im lặng!&nbsp; Anh biết trời không nắng bởi vì em mưa mưa&#8230; Em không phải ngày xưa mà em là Cố Lý!&nbsp; Nhiều lúc anh có nghĩ Tại Sao Trời Nắng Mưa?&nbsp; Ngày có sáng rồi trưa, ngày có chiều rồi tối&#8230; Biển chỉ là Vũng Lội, đảo, cù lao nhấp nhô&#8230; Mình làm Thầy, làm Cô, ngôi trường, sân trường cũ&#8230;Trời ơi phấn làm dấu cộng rồi trừ, nhân, chia!&nbsp; Một triệu người xa lìa Tổ Quốc trong đau đớn, chín chín triệu người gượng ráng lấy sống làm vui!&nbsp; Có ai không ngậm ngùi thắp nhang Ba Mươi Tết?&nbsp; &nbsp;</p>



<p><em>Thơ anh rồi sẽ hết.&nbsp; Em khóc&#8230; cũng là Thơ!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MƯA THẦM THÌ</strong></p>



<p><strong>HAI ĐỨA MINH</strong></p>



<p><strong>THÌ THẦM</strong></p>



<p><strong>E</strong>m hãy ngồi chỗ ấy:&nbsp; Chỗ mà em thường ngồi.&nbsp; Em hãy ngó mưa rơi:&nbsp; Mỗi giọt như nước mắt.</p>



<p>Em hãy nghĩ Tổ Quốc&#8230; của mình.&nbsp; Mà em xa.&nbsp; Em hãy thử bỏ qua những gì em bận bịu!</p>



<p>Em sẽ hiểu &#8211; sẽ hiểu:&nbsp; Tại Sao Mình Còn Đây?&nbsp; Em thử đếm tháng ngày em rời xa Đất Nước&#8230;</p>



<p>&#8230; nhưng em không thể ngược lại chiều gió thời gian!&nbsp; Nó làm em xốn xang, nó là mưa em ạ!</p>



<p>Nhữ Giọt Mưa Trên Lá, em nghe đi, nghe đi.&nbsp; Bản nhạc của Phạm Duy, lời ca vang tí tách&#8230;</p>



<p>Em à, anh nhắm mắt.&nbsp; Anh hôn em chỗ nào?</p>



<p>*</p>



<p>Chỗ.. mà em còn đau:&nbsp; vết bầm trên đầu gối.&nbsp; Em nhớ hồi em lội trong rừng em té không?</p>



<p>Hãy để tay sau lưng:&nbsp; Mồ hôi em rịn rịn.&nbsp; Em đừng khóc, hãy nín:&nbsp; anh lau cho em nha&#8230;</p>



<p>Chúng mình còn đi xa.&nbsp; Mưa trước nhà nhắc nhở:&nbsp; &#8220;Ai có đi hết bể&#8230;sẽ trở về làng xưa!&#8221;.</p>



<p>Ôi cái làng trong mơ&#8230; mắt Mạ mờ chạng vạng!&nbsp; Ôi con đường loáng thoáng tiếng gà gáy trong sương&#8230;</p>



<p>Mưa rất là dễ thương.,.&nbsp; nếu trời mưa nho nhỏ.&nbsp; Anh ngồi cho em tựa, em nhìn mưa sa sa&#8230;</p>



<p>Em ơi, anh nhớ nhà, nhớ hoa cà tim tím, nhớ tiếng chim kỷ niệm từng bình minh vang vang&#8230;</p>



<p>Ước chi em áo vàng.&nbsp; Ước chi em áo đỏ.&nbsp; Mình trở về thiên cổ:&nbsp; Thanh Bình Tiếng Pháo Reo!</p>



<p>Ba dặn:&nbsp; &#8220;Dù sống nghèo, nhớ Sống Nghèo Phải Sạch!&nbsp; Dù quần áo có rách thì cũng giữ cho Thơm!&#8221;.</p>



<p><em>Em ráng giữ nụ hôn anh vừa để trên má&#8230; Em hãy thương em nhá:&nbsp; Bài Thơ Anh Nói Mưa&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỘT BÀI THƠ KHÔNG</strong></p>



<p><strong>CÓ TỰA ĐỀ</strong></p>



<p><strong>K</strong>hông nắng không mưa&#8230; đã một tuần!</p>



<p>Đường dài không thước, một bâng khuâng&#8230;</p>



<p>Em cầm khăn lụa lau vầng trán,</p>



<p>xin nhẹ tay nha, giữ má hồng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Một sáng mùa Xuân trời chớm Hạ,</p>



<p>nắng chờ lóng lánh giọt mồ hôi,</p>



<p>gió chưa chải mượt em làn tóc.</p>



<p>&#8220;Khăn lụa xin nàng giữ lấy hơi&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Bạn có thể cười &#8220;Ô lãng xẹt,</p>



<p>làm thơ tưởng tượng có giai nhân!&#8221;.</p>



<p>Thật tình là thế, thơ không thế&#8230;</p>



<p>Ai cấm mình mơ một mộ phần?</p>



<p>*&nbsp;</p>



<p><strong>T</strong>ôi đi lang thang trong Nghĩa Trang,</p>



<p>bao nhiêu cố cựu mộ theo hàng&#8230;</p>



<p>Cúi nhìn mấy tấm bia, tôi đọc,</p>



<p>tất cả&#8230; chỉ là một cố nhân!</p>



<p>.</p>



<p>Tất cả&#8230; hiểu là Hai, Ba, Bốn&#8230;</p>



<p>Nhiều rồi cũng một:&nbsp; Cõi Âm Ty.</p>



<p>Lang thang tôi hiểu đời vô tận</p>



<p>dẫu có đi đâu cũng trở về!</p>



<p>.</p>



<p>Trần Văn Trạch&#8230; Má ơi!&nbsp; Má!&nbsp; Má!</p>



<p>Chuyến xe lửa chạy ngày Mồng Năm&#8230;</p>



<p>Tôi nghe bài hát và tôi khóc!</p>



<p>Tôi sống, nhiều khi có khóc thầm!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi lang thang đi trong nghĩa trang</p>



<p>Tôi lang thang thơ tôi xếp hàng&#8230;</p>



<p>Nhớ ơi thời Lính, tôi là Lính</p>



<p>&#8230; ai cũng già sao nước mãi non?</p>



<p>.</p>



<p><em>Ai cũng già thơ cứ thẫn thờ?</em></p>



<p><em>Tinh thần thơ thấy ở trong mơ&#8230;</em></p>



<p><em>Em cầm lược chải suôn làn tóc,</em></p>



<p><em>Tôi ngát lòng thơm ngọn gió trưa&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MỘT NỤ CƯỜI XINH</strong></p>



<p><strong>SÁNG RỰC MỘT BÌNH MINH</strong></p>



<p><strong>S</strong>áng, không nắng, không có hoa nào nở.</p>



<p>Em đã đền anh, đa tạ Nụ Cười!</p>



<p>Em dễ thương mãi mãi nhé em ơi</p>



<p>&#8220;Đời chỉ đẹp khi Niềm Vui còn thấy!&#8221;</p>



<p>.</p>



<p>Ờ mà sáng nay mặt trời đi đâu nhỉ,</p>



<p>Chim cũng bay đi, đi đâu nhỉ hả chim?</p>



<p>Anh nâng em nhìn cái mặt nghiêng nghiêng,</p>



<p>Em nở nụ cười duyên, anh chờ, đa tạ!</p>



<p>.</p>



<p>Không ai nói như anh hay nói nhá!</p>



<p>Tại em thôi &#8211; trời đất của anh thôi!</p>



<p>Thứ Bảy tuần này:&nbsp; một Thứ Bảy Vui</p>



<p>Lát nữa hai đứa mình cùng đi dạo phố!</p>



<p>*</p>



<p><strong>A</strong>nh sẽ dẫn em vào một công viên</p>



<p>người ta có trồng một bụi hoa Mắc Cỡ</p>



<p>(anh đổi tên hoa, gọi là Hoa Nhung Nhớ,</p>



<p>anh nhớ em nhớ lắm: Buổi Đầu Tiên!).</p>



<p>.</p>



<p>Người ta hút thuốc vì người ta ghiền,</p>



<p>người ta nghiện, người ta đắm say ma túy&#8230;</p>



<p>người ta tự ràng buộc cuộc đời bằng nhiều hệ lụy,</p>



<p>anh ràng buộc đời anh, Em!&nbsp; Một điếu thuốc thật thơm!</p>



<p>.</p>



<p>Bằng một nụ hôn&#8230;</p>



<p>Mãi Mãi Vẫn Còn Như Thơ Hồ Dzếnh:</p>



<p>.</p>



<p>&#8220;Đừng buồn mà cũng đừng vui,</p>



<p>êm êm nắng nhạt bên trời chuyển mưa!</p>



<p>Hỡi người, tôi nói gì chưa?</p>



<p>Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p><em>Em!&nbsp; Thiết tha!</em></p>



<p><em>Anh là của em, thưa em có chịu?</em></p>



<p><em>Dễ thương ơi, cái miệng em, ai biểu:</em></p>



<p><em>Một nụ cười xinh sáng rực một bình minh!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<div aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HAI VAI EM MỘT ĐỜI QUANG GÁNH</strong></p>



<p><strong>CÁI GIA TÀI CỦA MẸ TRỜI ƠI</strong></p>



<p><strong>T</strong>hứ Bảy em trời mưa suốt ngày&#8230;</p>



<p>còn bên anh trời ạ, bên nay:</p>



<p>Một nước Mỹ rộng, dài, hun hút</p>



<p>nước mắt mưa đầy cả hai vai!</p>



<p>.</p>



<p>Hai vai em một đời quang gánh</p>



<p>cái gia tài của Mẹ!&nbsp; Trời ơi!</p>



<p>Hai vai anh một đời thương nhớ</p>



<p>&#8230; ai biểu em cũng đến quê người?</p>



<p>.</p>



<p>Năm mươi năm, năm mươi hai năm, còn nữa</p>



<p>Bà Mai Anh già quá chết rồi&#8230;</p>



<p>Nhà Thương Bà xây càng ngày càng đẹp</p>



<p>chỗ cứu thương người ta&#8230; nghỉ ngơi!</p>



<p>.</p>



<p>Bà Nam Phương&#8230; thì trên nước Chúa</p>



<p>những gì Bà lưu lại vẫn thơm&#8230;</p>



<p>Bà Hoàng Hậu cuối cùng đế chế</p>



<p>giống nơi em trời mưa tuôn tuôn!</p>



<p>.</p>



<p>Happy Holiday&#8230;Memorial Day, đành vậy:</p>



<p>Vài Câu Thơ như một chút Tỏ Bày!</p>



<p>Ai ngước mặt nhìn trời Nam Bắc?</p>



<p>Chắc rùng mình mưa nhỏ giọt trên vai?</p>



<p>*</p>



<p><strong><em>N</em></strong><em>hững viên ngọc đính làm chi trên tóc?</em></p>



<p><em>Những giọt mưa&#8230; ai biểu Sài Gòn!</em></p>



<p><em>Tôi tưởng tượng lá me bay ngang dọc,</em></p>



<p><em>Chí Nam Nhi&#8230; hề&#8230; thương lắm lắm Quê Hương!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THẤY QUÊ NHÀ</strong></p>



<p><strong>TRONG MỖI BÀI THƠ</strong></p>



<p><strong>M</strong>ình thì ngó chân mây&#8230; Có người đi tới đó!</p>



<p>Không lẽ họ là gió còn mình là gốc cây?</p>



<p>Mình có ý nghĩ hay&#8230; nếu thành ý tưởng nhỉ?</p>



<p>Mình sẽ thấy&#8230; Chân Lý / như mình thấy&#8230; Chân Trời!</p>



<p>Thâm Tâm làm bài Tống Biệt Hành dễ như chơi:</p>



<p>&#8220;Đưa người ta không đưa qua sông / sao nghe tiếng sóng nổi trong lòng&#8230;&#8221;.</p>



<p>Tôi nhìn chân mây đây phải không / nhớ nhớ chân mày ai, ai biết!&nbsp; Chiều ngẩn ngơ nắng trên nhánh điệp, Phượng đang Hè, trường đỏ rực bên sông&#8230;</p>



<p>Thời tôi đi dạy, các cô giáo đi bộ, áo dài bay theo gió sân trường.&nbsp; Xe Honda tôi dựng ở gác chuông, chuông reo vào lớp, xe đứng làm thinh chớ biết làm sao?</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>hơ Thâm Tâm không có cái ào ào&#8230;chỉ có cái hơi hướng nghẹn ngào ly khách.&nbsp; Mẹ và Chị và Em và hớp rượu bay hơi&#8230;Buổi Tiễn Biệt trong cái thời Vĩnh Biệt!</p>



<p>&#8230; như tôi ngó chân mây, ai đã tới đó rồi!</p>



<p>Tôi tới được thấy hoang tàn, đìu hiu, bóng quế?</p>



<p>Thấy tôi và dăm ba giọt lệ</p>



<p>Thấy quê nhà&#8230; trong mỗi bài thơ!</p>



<p>Dễ thương là tiếng Mẹ ầu ơ thơm thảo sao những trưa Hè phượng đỏ.&nbsp; Con của Mẹ không đứa nào không nhỏ trong khuôn hình mờ khói nhang bay&#8230;</p>



<p><em>Tôi hay ngó chân mây&#8230;</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2026-(02)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-nam-2026-02/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 May 2026 06:07:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89323</guid>

					<description><![CDATA[Lặng Lẽ &#8211; Tranh: HOÀNG THANH TÂM MƯA ĐẦU MÙA Nửa đêm nghe rất lạnh&#8230; Sáng nhìn:&#160; mưa trắng sân!&#160; Mưa đầu mùa rưng rưng.&#160; Mùa Xuân thật sự dứt! Mở màn thơ tưng tức lồng ngực của mình rồi.&#160; Biết là chuyện của Trời mà cũng buồn thật lạ! Chiếc xe bus đi quá [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/10/Lang-Le-2.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="765" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/10/Lang-Le-2-1024x765.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-66652" style="width:572px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2023/10/Lang-Le-2-300x224.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/10/Lang-Le-2-1024x765.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2023/10/Lang-Le-2-768x573.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/10/Lang-Le-2.jpg?strip=all 1275w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Lặng Lẽ &#8211; Tranh: HOÀNG THANH TÂM</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>MƯA ĐẦU MÙA</strong></p>



<p><strong>N</strong>ửa đêm nghe rất lạnh&#8230; Sáng nhìn:&nbsp; mưa trắng sân!&nbsp; Mưa đầu mùa rưng rưng.&nbsp; Mùa Xuân thật sự dứt!</p>



<p>Mở màn thơ tưng tức lồng ngực của mình rồi.&nbsp; Biết là chuyện của Trời mà cũng buồn thật lạ!</p>



<p>Chiếc xe bus đi quá trạm dừng rồi chạy luôn.&nbsp; Cô làm nail dễ thương chắc mưa lạnh, dậy trễ&#8230;</p>



<p>Tôi hôm nào cũng thế, sáng là mong ngóng ai.&nbsp; Mưa đầu mùa gió bay, tóc chưa bay, chưa chải?</p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>M</strong>ưa đầu mùa trên mái nhà nhà tha hồ lăn&#8230;Mưa đầu mùa trên sân lênh láng tha hồ nước&#8230;</p>



<p>Bài thơ tôi làm được bốn câu này là&#8230; Hay!&nbsp; Hay nhất:&nbsp; Chim đã bay từ nửa đêm, có lẽ&#8230;</p>



<p>Hỡi chim ơi có ghé một công viên nào không?&nbsp; Chào giùm tôi hoa hồng ở đó trời chắc nắng&#8230;</p>



<p><em>Tôi chợt nhớ Huy Cận hai câu thơ đỏ hoe:&nbsp; &#8220;Sắc trời nhàn nhạt dưới khe, chim bay lá rụng, cành nghe lạnh lùng!&#8221;.</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THƠ TÔI</strong></p>



<p><strong>TÌNH DÂNG HIẾN</strong></p>



<p><strong>C</strong>hiều dễ thương chi lạ:&nbsp; gió nhẹ hôn từng lá.&nbsp; Cả khóm cây rung rung&#8230;</p>



<p>Gió chắc có tấm lòng mà mắt mình không thấy?&nbsp; Chỉ vì nắng cứ chải cho ngọn cây nghiêng đầu!</p>



<p>Ơ hay thơ đâu đâu mà hồn nhiên thế nhỉ?&nbsp; Nắng hay dòng thanh thủy chảy qua miền ca dao?</p>



<p>Chiều, không ai nói chiều cao / hình như vì không thước?&nbsp; Bầy học trò ô thước đủ rồi những cái ô?&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Tôi ngó mặt Thầy, Cô&#8230; không thấy ai là xấu, hiền hậu Thầy Cô giấu để nụ cười nở hoa&#8230;</p>



<p>*</p>



<p><strong>C</strong>ó những chiều rất xa hiện về tôi hiện hữu!&nbsp; Một Thầy Giáo cố cựu&#8230; tự dưng mà ngây thơ!</p>



<p>Có thể tiếng ầu ơ của Quê Hương cứ đọng người Quảng Nam cái giọng, người Bình Định câu hò?</p>



<p>Tôi nghĩ tới Cần Thơ, tới Cần Giờ, Cần Đước&#8230; Ờ nhỉ thêm Cần Giuộc&#8230; nước mình thương quá thương!</p>



<p>Tôi nhớ quá Bình Dương, nhớ Chơn Thành, Bù Đốp, đường Daknông tôi ngộp bụi Ban Mê lê thê&#8230;</p>



<p>Tôi nghĩ mình còn quê: Thơ tôi, chiều, bài mới!&nbsp; Tại em, ai biểu hỏi:&nbsp; &#8220;Chiều rồi, thơ anh đâu?&#8221;.</p>



<p><em>Em chỉ hỏi thế thôi, thơ tôi, này:&nbsp; &#8220;Yêu Quý!&#8221;.&nbsp; Bây giờ đầu Thế Kỷ, tôi sống từng ngày Thơ&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HOÀNG HÀ CHI THỦY</strong></p>



<p><strong>THIÊN THƯỢNG LAI</strong></p>



<p><strong>S</strong>áng nay&#8230; Còn vài tiếng nữa</p>



<p>Chị tôi vĩnh viễn giã từ&#8230;</p>



<p>Vĩnh viễn Chị vào Thiên Cổ,</p>



<p>Ngủ hoài một giấc Thiên Thu!</p>



<p>.</p>



<p>Bụi tro Chi sẽ bay mù</p>



<p>chân mây mà không Cố Quận.</p>



<p>Tấm lòng của Chị như như,</p>



<p>Câu Kinh cuối cùng của Phật!</p>



<p>.</p>



<p>Nại Hà cuối cùng tiếng nấc</p>



<p>Rồi thôi tan theo tiếng chuông!</p>



<p>Chắc không lâu hơn một phút</p>



<p>đủ rồi ba tiếng boong boong&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chị sống chị vượt đại dương,</p>



<p>Giữa đường không tin mình sống!</p>



<p>Nhưng mà giữa đời hy vọng:</p>



<p>Chị còn Cố Quận bao la&#8230;</p>



<p>Chị đi, những bước người già,</p>



<p>Em về cũng đi như Chị.</p>



<p>Ngày cuối đường cuối ai qua</p>



<p>cũng chỉ Hoàng Hà Chi Thủy!</p>



<p>.</p>



<p><em>Chị ơi Ch</em><em>ị</em><em> ơi có thấy:</em></p>



<p><em>&#8220;Nước sông Hoàng Hà trên cao</em></p>



<p><em>ào ào từ trời đổ xuống&#8230;&#8221;</em></p>



<p><em>Chị em mình: Cái Bóng Thời Gian!</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>BA NGÀY HÔM NAY</strong></p>



<p><strong>TRỜI KHÔNG CÓ NẮNG</strong></p>



<p><strong>N</strong>gày không nắng!&nbsp; Ba ngày rồi không nắng&#8230;</p>



<p>Chim đoán biết trời nên đi vắng&#8230; bỏ tôi?&nbsp;</p>



<p>Sắp mưa chăng?&nbsp; Hay bão sẽ đến chơi?&nbsp;</p>



<p>Bão phá nát những cái chòi, những túp tranh thời&#8230; thời chưa lên nhà ngói?</p>



<p>.</p>



<p>Ai cũng muốn sống cuộc đời đổi mới!</p>



<p>Tôi rất mong tôi làm thơ chim bay!</p>



<p>Từng bài thơ tôi là tờ lịch thay ngày,</p>



<p>là đứa bé thấy mình lơn lớn chút&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Con chim sẻ cuối cùng bay đi cái vụt,</p>



<p>Mây làm thinh cao vút cái chân mây!</p>



<p>Tôi nhớ ai, tôi nhớ cặp Chân Mày</p>



<p>nhíu nhíu thôi cũng đổi thay ngày tháng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Sách vở nói Không Gian Thời Gian vô hạn&#8230;</p>



<p>Học trò làm bài, nhiều nhất hai giờ. Vui.</p>



<p>Ông Thầy Giáo, bà Cô Giáo ra hành lang đứng chơi&#8230;</p>



<p>Tôi có một thời ngó sân trường gió quét&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Trong phòng lớp, các em làm bài có mệt,</p>



<p>hãy ngó lên trần nhà như Thầy đang ngó mây&#8230; mây:</p>



<p>&#8220;Tôi sẽ đi lính!&nbsp; Tôi sẽ súng cầm tay.</p>



<p>Tôi còn sống hay chết, sẽ có ngày&#8230; mai mốt!&#8221;.</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi hay bâng quơ, bạn bè tôi hay nhột:</p>



<p>&#8220;Mày như tao&#8230; có một thuở chim lồng,</p>



<p>cá trong chậu&#8230;và đời như Vũ Hoàng Chương,</p>



<p>Con Ngõ Hẹp!</p>



<p>Tương lai ư?&nbsp; Chúa Trời còn&#8230; Không Biết!</p>



<p>.</p>



<p>Bao giờ có Công Bằng?&nbsp; Bao giờ đời không còn chữ Ghét?</p>



<p>Người Yêu Người, nhà ngói như nhà tranh,</p>



<p>Những cô gái áo xanh tung tăng bên bạn bè áo đỏ&#8230;</p>



<p>Áo nàng vàng, trời ơi tôi nhớ&#8230;</p>



<p>thơ Nguyên Sa, một thuở, một ông Thầy!</p>



<p>.</p>



<p><em>Chim ơi chim ai đuổi các em bay?</em></p>



<p><em>Ba ngày hôm nay trời không có nắng!</em></p>



<p><em>Nỗi buồn tôi mấy mươi năm thầm lặng,</em></p>



<p><em>vài câu thơ&#8230;thay tiếng chuông, boong boong&#8230;</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>10 NĂM</strong></p>



<p><strong>VỀ LẠI THĂM TRƯỜNG CŨ</strong></p>



<p><strong>M</strong>ười năm&#8230;</p>



<p>về lại thăm trường cũ</p>



<p>Đà Lạt xưa giờ lạ quá nha!</p>



<p>Tây cất ngôi trường, Ta cố giữ,</p>



<p>dân mình xây dựng kệ dân TA! (*)</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm&#8230;</p>



<p>đếm đủ mười năm nhớ,</p>



<p>Tìm một lần quên</p>



<p>chẳng thấy gì&#8230;</p>



<p>Ngước mặt,</p>



<p>ngói xưa màu xám xám</p>



<p>nay màu đỏ chói</p>



<p>lá cờ bay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Biết mà</p>



<p>thời thế theo thời thế.</p>



<p>Cái thế nào qua nỗi thế thời?</p>



<p>Thầy với Cô và Em&#8230;</p>



<p>lớp lớp,</p>



<p>hành lang gió lộng</p>



<p>vắng mây trôi!</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm&#8230;</p>



<p>cánh cổng bà Cai khóa,</p>



<p>khóa cả buồng tim&nbsp;</p>



<p>nước mắt đầy.</p>



<p>Hỏi chẳng ai nghe lên tiếng đáp</p>



<p>Chập chờn chim sẻ mấy con bay&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Mười năm rồi sẽ mười năm nữa</em></p>



<p><em>Khuynh diệp cây rung lá mỗi mùa&#8230;</em></p>



<p>(*) Có đi qua trường Yersin, Nazarette, Couvent Des Oiseaux, Adran&#8230; thấy vẫn đẹp, tường sơn sạch, cửa kính sáng trưng.&nbsp; Di tích của Pháp vẫn được trân trọng.&nbsp; Còn trường Trần Hưng Đạo, Bùi Thị Xuân do dân mình đóng góp hình thành nay lạnh tanh, tàn tạ&#8230;</p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>AI CŨNG NÓI</strong></p>



<p><strong>BÂY GIỜ TRỜI VÀO HẠ</strong></p>



<p><strong>A</strong>i cũng nói:&nbsp; &#8220;Bây giờ trời vào Hạ!&#8221;</p>



<p>Ai cũng: &#8220;mình về lại với tuổi thơ!&#8221;&#8230;</p>



<p>Trưa, bỗng nghe tiếng võng, tiếng ầu ơ</p>



<p>Tôi thấy có người cầm khăn lau nước mắt</p>



<p>Tôi nghe tôi cũng buồn buồn rất thật</p>



<p>Ở tuổi nào ai cũng nhớ Mẹ Cha!</p>



<p>.</p>



<p>Chúng tôi đều là những kẻ đi xa</p>



<p>Xưa: Rừng rú, ngục tù&#8230; nay đất khách</p>



<p>Những Người Lính bây giờ còn nét mặt</p>



<p>Rất anh hùng mà cũng rất từ bi!</p>



<p>.</p>



<p>Thường hẹn nhau ở góc quán cà phê</p>



<p>Thường chia tay nhau ở góc đường văng vắng</p>



<p>Hai bàn tay còn nguyên mà, nên nắm</p>



<p>Lắc rồi rung như Thầy Chùa rung chuông&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Chúng tôi, tám mươi hơn còn rất ít người</p>



<p>Còn gặp mặt, còn nụ cười thân ái&#8230;</p>



<p>Đang mùa Hè, nhớ ngày xưa, nhắc lại:</p>



<p>&#8220;Trại K&#8217; Loon sông suối khô queo!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Ôi Nước Non!&nbsp; Một Nước Đói Nghèo</p>



<p>Người Làm Loạn Mình Ở Tù Mới Ngộ!</p>



<p>Chính sách Cộng Hòa, nhìn nhau là ngó</p>



<p>Không biết ai xấu hổ ngàn năm!</p>



<p>.</p>



<p><em>Chúng tôi ai cũng nhớ mùa Xuân&#8230;</em></p>



<p><em>Rừng xanh lá và lòng thơm ngát&#8230;</em></p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>CÒN THÁNG NĂM</strong></p>



<p><strong>CHƯA QUA THÁNG SÁU</strong></p>



<p><strong>C</strong>òn tháng Năm, chưa qua tháng Sáu&#8230;</p>



<p>Trời buồn, sáng lành lạnh, giống như Thu!</p>



<p>Mình nhớ ai?&nbsp; Ai ẩn hiện trong đầu?</p>



<p>Trong lòng dạ, trên bờ vai, vạt áo&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Không!&nbsp; Mình nhớ đường biển xưa mình thường đi dạo</p>



<p>sáng tháng Năm, trời đẹp lắm, Nha Trang!</p>



<p>Mình cũng nhớ Phan Rang,</p>



<p>ít thôi.&nbsp; Chút nhiều dành cho Phan Thiết!</p>



<p>.</p>



<p>Thơ hôm nay mình làm ngộ thiệt!</p>



<p>Có con chim vừa hót, nó bay rồi&#8230;</p>



<p>Nó bay về hướng mặt trời&#8230;</p>



<p>Nó đi tìm bạn bè của nó?</p>



<p>.</p>



<p>Mình ngồi xuống đường xanh lề cỏ</p>



<p>thấy mùa Xuân&#8230; Thương quá, đã ba mùa</p>



<p>Còn mùa Đông!&nbsp; Mùa đó ít thơ,</p>



<p>Tuổi bay bay&#8230; liệu mình còn có kịp?</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ổ Quốc mình, bây giờ, là tiền kiếp!</p>



<p>Đã bốn mươi năm mình là kẻ Tha Hương!</p>



<p>Hơn bốn mươi năm mình ở với Nước Non</p>



<p>có nhớ chớ rào kẽm gai nhức nhối!</p>



<p>.</p>



<p>Có nhớ chớ những cánh rừng mình lội,</p>



<p>lá rơi đầy, sàn sạt bước con nai&#8230;</p>



<p>lá rơi đầy&#8230; đuổi hết lũ chim bay</p>



<p>đuổi mấy đứa cháu mình kiếm đường vượt biển!</p>



<p>.</p>



<p>Có mấy đứa lâu nay chỉ hiện</p>



<p>trong chiêm bao khi mình ngủ vật vờ,</p>



<p>trong bây giờ, loáng thoáng những câu thơ</p>



<p>không hay lắm, mình ăn năn khó tả!</p>



<p>.</p>



<p>Sáng hôm nay, sáng của ngày mùa Hạ</p>



<p>nhớ Huyền Kiêu Hạ Đỏ hỏi Em Thơ:</p>



<p>&#8220;Chị đẹp em đâu?&#8221;.&nbsp; Đứa bé ỡm ờ:</p>



<p>&#8220;Chị đi hái hoa vàng ngoài nội!&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Ai đó nói:&nbsp; &#8220;Người Thơ không có tuổi&#8221;.</p>



<p>Sao Phạm Thiên Thư đã thành Phạm Thiên Thu?</p>



<p>Ngày xưa xưa có gã chức quan từ</p>



<p>đi lên non tìm Động Hoa Vàng để lại cho đời những câu thơ Lục Bát!</p>



<p>.</p>



<p><em>Tôi nhớ chớ bài Tình Xa em hát,</em></p>



<p><em>nụ hoa vàng thành hoa Thiên Lý Hoa&#8230;</em></p>



<p><strong>TỨ TUYỆT</strong></p>



<p><strong>B</strong>uồn buồn không biết làm chi cho vui,</p>



<p>lấy bút màu vẽ chữ nhìn chơi!</p>



<p>Hay quá!&nbsp; Chữ nên Tình với Nghĩa,</p>



<p>để vào phong bì thay thế một lời thăm&#8230;</p>



<p><strong>*</strong></p>



<p><strong>MƯỜI NĂM RỒI</strong></p>



<p><strong>TÔI VẪN MỘT</strong></p>



<p><strong>HỒN NHIÊN</strong></p>



<p><strong>T</strong>hế mà cũng đã mười năm rồi,</p>



<p>có hơn,</p>



<p>Thành Phố mình rất thương!</p>



<p>Bây giờ mình trở lại&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Vẫn rất nhiều trai gái</p>



<p>đi dạo rất hồn nhiên.</p>



<p>Và cũng rất nhiều chim</p>



<p>chạy nhảy trên đường phố&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Cảnh đó làm mình nhớ,</p>



<p>cảnh đó làm mình thương?</p>



<p>Mình nói với hoàng hôn</p>



<p>khi đèn lên trăng tỏ&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Mười năm mình vẫn nhỏ</p>



<p>làm bài Tập Làm Văn:</p>



<p>Ai cũng là Cố Nhân&#8230;</p>



<p>Cô gái của Tiệm Sách!</p>



<p>.</p>



<p>Mình ghé mua cuốn tập</p>



<p>trăng soi từng ô vuông.</p>



<p>Mình tìm một lề đường,</p>



<p>xe đậu, mình ngồi viết&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Mười năm mình tha thiết:</em></p>



<p><em>&#8220;Mình bé như ngày xưa</em></p>



<p><em>đi như một bài thơ</em></p>



<p><em>có cánh bay trên phố&#8230;&#8221;.</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2026-(01)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-nhung-bai-tho-thang-nam-2026-01/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 May 2026 06:14:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89140</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN HOA VÔNG VƯỜN BÔNG PHAN THIẾT NỞ ĐỎ LÒM MẶT SÔNG NƯỚC MẮT Không lẽ vậy, mới mà xưa mà cũ? Năm mươi năm hơn, hai Thế Kỷ, không tròn!(*) . Nụ môi hồng chưa kịp cái hôn&#8230; hai con mắt đỏ lòm chưa nhắm! hai bàn tay đưa ra chưa nắm, Người [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="576" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat-1024x576.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-65472" style="width:674px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat-300x169.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat-1024x576.jpg?strip=all 1024w, https://cdn.t-van.net/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat-768x432.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat-1536x864.jpg 1536w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2023/08/Mot-goc-troi-Dalat.jpg?strip=all 1920w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure></div>


<p class="has-text-align-center"><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>HOA VÔNG VƯỜN BÔNG PHAN THIẾT</strong></p>



<p><strong>NỞ ĐỎ LÒM MẶT SÔNG NƯỚC MẮT</strong></p>



<p><strong>K</strong>hông lẽ vậy, mới mà xưa mà cũ?</p>



<p>Năm mươi năm hơn, hai Thế Kỷ, không tròn!(*)</p>



<p>.</p>



<p>Nụ môi hồng chưa kịp cái hôn&#8230;</p>



<p>hai con mắt đỏ lòm chưa nhắm!</p>



<p>hai bàn tay đưa ra chưa nắm,</p>



<p>Người xa người về lại&#8230; chẳng còn chi!</p>



<p>.</p>



<p>Hai con mắt:&nbsp; hai cái hố đen sì.</p>



<p>Đời là nghĩa trang:&nbsp; mồ hoang lấp liếm.</p>



<p>Người lính cũ ngẩn ngơ kỷ niệm:</p>



<p>Mẹ của tôi, Cha của tôi đâu?</p>



<p>.</p>



<p>Dòng sông Mương, tôi nhớ có hai cầu,</p>



<p>Nay còn chỉ một cái cầu chưa sập!</p>



<p>Đất Nước mình không còn chỗ nấp,</p>



<p>Nước mắt chảy xuôi&#8230; xuôi xuôi những con sông!</p>



<p>.</p>



<p>Hai bàn tay:&nbsp; hai cánh đồng không lúa.</p>



<p>Hai bàn chân không chỗ đứng sân Đình.</p>



<p>Hai chữ Đau Thương và hai chữ Điêu Linh,</p>



<p>người lính cũ gối đầu bao nhiêu đêm Cải Tạo!</p>



<p>.</p>



<p>Nay, nó nói cho cạn lòng, rốt ráo:</p>



<p>&#8220;Hỡi đời ơi tôi chưa hết tuổi ba mươi,</p>



<p>sao tôi về không thấy Mạ tôi cười?</p>



<p>sao tôi về không thấy em tôi đòi kẹo, bánh?</p>



<p>.</p>



<p>Hai mươi năm tôi đi lính&#8230; lính, lính&#8230;</p>



<p>Tôi-Trở-Về-Quê-Quán-Cũ-Hoang-Vu!</p>



<p>Tôi không nói ai đích thị kẻ thù.</p>



<p>Không lẽ Thời Gian Lệ Trào Sau Chớp Mắt?</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>ôi không gọi được cái gì là Tổ Quốc,</p>



<p>trải bài thơ thay cái khăn mùa soa&#8230;</p>



<p>Bạn đưa tôi bó nhang:&nbsp; anh cắm nữa đi mà&#8230;</p>



<p>&#8220;Rồi-Hai-Đứa-Mình-Đi-Anh-Kìa-Xe-Thổ-Mộ&#8221;.</p>



<p>.</p>



<p>Đường công hương nghe ngập ngừng tiếng vó&#8230;</p>



<p>Tiếng vó câu buông buông đứt quãng buồn buồn.</p>



<p>Đất Mẹ bây giờ là Đất Mộ quá thương,</p>



<p>Thơ không phải Văn Chương mà thơ là Lòng-Con-Nít!</p>



<p>.</p>



<p>Tôi cảm ơn bạn tôi nhiều, thật nhiều, không ít,</p>



<p>bạn cầm hôn bài thơ này như hít&#8230;</p>



<p>hương nội gió đồng&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>Hôn cả hoa vông hoa vông Vườn Bông&nbsp;</em></p>



<p><em>nở rực rở đỏ lòm mặt con sông chảy ngang qua Phan Thiết&#8230;</em></p>



<p>(*) 1975&#8230;thuộc về Thế Kỷ 20,</p>



<p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;2026&#8230;thuộc về Thế Kỷ 21.</p>



<p>Bài thơ này lem luốc ngày 13 tháng 5 năm 2026 tại Temple City California nước Mỹ.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>DÙ SAO NỮA CŨNG</strong></p>



<p><strong>CÓ MỘT NGÀY ĐỂ NHỚ</strong></p>



<p>&#8220;Khi con chim Cardinal xuất hiện, người mình yêu thương sắp ghé thăm mình&#8221;.&nbsp; Người ngàn xưa không ai làm thinh&#8230;, người ngàn sau thì làm tình làm tội!</p>



<p>Có người chờ người mơ hoài không tới.&nbsp; Cardinal hiện rồi, cũng xa.&nbsp; Mùa Xuân, mùa Hạ, mùa Thu&#8230; đã qua.&nbsp; Mùa Đông bao nhiêu đêm trăng tà nguyệt khuyết&#8230;</p>



<p>Có người nói &#8220;yêu nhau là để chết!&#8221;.&nbsp; Và&#8230; hàng năm có Lễ Thanh Minh!&nbsp; Khi bạn thấy cỏ xanh&#8230; tôi biết bạn ước mơ đạp lên cỏ hồng Đà Lạt&#8230;</p>



<p>Trên con đường bạn về Trại Mát&#8230; bạn thấy gì ngoài mái ngói nhà ga?&nbsp; Xe lửa Đà Lạt xuống đây không đi thêm xa dù thiết lộ dài hơn tám mươi kilomet!</p>



<p>Biết bao nhiêu người yêu nhau tha thiết mà một ngày lịch sử chẳng ai quên!&nbsp; Ba Mươi Tháng Tư, tờ lịch quá hiền gió thổi nhẹ đuổi cả mây sơn cước!</p>



<p>Sông Dran không còn cầu Ô Thước&#8230; Đồn điền Phi Yàng bầy trâu nằm ngó ngược sương rơi!&nbsp; Những giọt sương rơi đọng mắt một người:&nbsp; Nàng Chức Nữ hất mái tóc trên đầu khóc ngất!</p>



<p>*</p>



<p><strong>N</strong>gày ba mươi tháng tư một ngày có thật!&nbsp; Chim Cardinal thần thoại không ngờ!&nbsp; Khép hết cửa gương, Cầu Đất mưa mưa.&nbsp; Nhiều mùa Đông cũ mèm mà Tân Niên không có!</p>



<p>Ới ơi ơi ai về Thái Phiên ngắm cỏ / vạch núi tìm ngôi mộ người xưa&#8230; Đi thêm tí nữa đi thấy cổng trường xưa, bây giờ:&nbsp; Thấy người lính gác mà áo quân không vậy&#8230;</p>



<p>Chim Cardinal như chàng Sinh Viên Võ Bị đi xa.&nbsp; Bốn phương đời lính trận không nhà.&nbsp; Một giọt nước mắt sa nghe mặn mà, van xin đừng khóc nữa&#8230;</p>



<p>Ngôi trường cũ nay là Học Viện Mới&#8230;&nbsp; Viện Hàn Lâm nghiên cứu chiến tranh.&nbsp; Chim Cardinal không đổi ra màu lông xanh vì tiếng gõ cửa của nó là tiếng tâm tình bất biến!</p>



<p><em>Em Yêu Quý ơi hãy cầm bài thơ của anh đem liệng vào chỗ nào cát bụi thật duyên nha!</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>THÀNH PHỐ NƠI TÔI Ở</strong></p>



<p><strong>ÔI CHÀ THÀNH PHỐ HOA</strong></p>



<p><strong>T</strong>hành phố nơi tôi ở&#8230; là một Thành Phố Hoa!&nbsp; Hoa có bướm bay qua, có ong mật hút nhụy, nhiều người như thi sĩ ngồi ngó hoa bâng khuâng&#8230;</p>



<p>Thành phố nơi tôi ở&#8230; bốn mùa là mùa Xuân.&nbsp; Một cái chấm rất duyên sau một hàng chữ thảo nghe như tiếng chim sáo rớt vào cõi Bồng Lai!</p>



<p>Tôi hay ra nơi đây &#8211; thành-phố-nơi-tôi-ở nó có gì để nhớ: Hoa và Tà-Áo-Hoa?&nbsp; Hoa, Bướm và người ta&#8230; một vườn hoa di động!&nbsp;</p>



<p>Ý nghĩa của đời sống trong làn hương thanh thanh&#8230; Ai nói gì em, anh pha tiếng cười ríu rít.&nbsp; Thương không nhiều thì ít&#8230; cũng Tình Yêu thiết tha!</p>



<p>*</p>



<p><strong>T</strong>hành phố này không xa cho người buồn đôi lúc.&nbsp; Tôi thấy có người khóc khi một nụ hoa rơi.&nbsp; Tôi thấy cả rã rời, lẽ đâu là gió nhỉ?</p>



<p>Tôi nghĩ Hai Thế Kỷ lẽ nào như khói sương?&nbsp; Tôi nghĩ tới Cố Hương của tôi thời binh lửa:&nbsp; người đi không được nhớ, người về kẻ Bắc Nam&#8230;</p>



<p>Bao nhiêu cánh hoa tàn nằm trên bàn thờ Phật.&nbsp; Và bao nhiêu nấm đất nhấp nhô thành tha ma&#8230;Hai Thế Kỷ băng qua con đường mòn cong quẹo!</p>



<p><em>Tôi nâng nụ hoa héo&#8230; thấy nước mắt mình tươi!&nbsp; Quê quán của tôi ơi&#8230; tuyệt vời mây cố quận.&nbsp; Ống quấn đen ai xắn vết bùn của thời gian&#8230;</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>XA NHAU GIÓ ÍT</strong></p>



<p><strong>LẠNH NHIỀU (*)</strong></p>



<p><strong>C</strong>hị tôi, hai chị về thiên cổ,</p>



<p>kẻ trước, người sau, trước với sau&#8230;</p>



<p>cách một năm thôi, nhang chửa nguội</p>



<p>mà nay lửa lại đốt hơ trời&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>đuổi hai con hạc đi lên núi&nbsp;</p>



<p>ra biển!&nbsp; Biển nào cũng biển khơi!&nbsp;</p>



<p>Biển nào cũng mặn thêm khi khóc&#8230;</p>



<p>Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!</p>



<p>Hai chị dễ thương khi nhắm mắt,</p>



<p>gió rung cây động lá trong vườn,</p>



<p>Không ai quét sạch rừng Thu được,</p>



<p>thấy lá bay là thấy nhớ thương!</p>



<p>.</p>



<p>Hai Chị bây giờ năm với tháng,</p>



<p>ngắn dài rộng hẹp chuyện thời gian!&nbsp;</p>



<p>Buồn buồn tôi nhớ câu thơ cũ:</p>



<p>da diết hành lang gió thoáng ngang&#8230;</p>



<p>.</p>



<p><em>&#8220;Chị về đây với người ta,</em></p>



<p><em>Một hành lang rộng buồn da diết buồn&#8230;&#8221; (**)</em></p>



<p>.</p>



<p>&nbsp;(*) Thơ Trần Huyền Trân:&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&#8220;Xa nhau gió ít lạnh nhiều,&nbsp;</p>



<p>lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh&#8221;.</p>



<p>(**)Thơ Diễm Châu:</p>



<p>&#8220;Chị về đây với người ta,</p>



<p>một hành lang rộng buồn da diết buồn!&#8221;.</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>QUÀ TẶNG BUỔI SÁNG</strong></p>



<p><strong>Đ</strong>êm hôm qua có mưa&#8230;</p>



<p>Mưa chào mừng mùa Hạ!</p>



<p>Sáng, đứng nhìn hoa lá</p>



<p>thấy nụ chào của Mưa!</p>



<p>.</p>



<p>Mỗi giọt mưa, giọt thơ</p>



<p>lung linh, long lanh, đẹp!</p>



<p>Cái Đẹp là trên hết:</p>



<p>người con gái đi qua&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Không con đường nào xa</p>



<p>khi người ta tâm tưởng!</p>



<p>Tôi nhìn về một hướng:</p>



<p>chỗ nào cũng phía Đông!</p>



<p>.</p>



<p>Chỗ nào cũng phương lòng:</p>



<p>trái tim người ta đập!</p>



<p>Tôi níu cành lá thấp</p>



<p>thấy mình cao, cao lên&#8230;</p>



<p>.</p>



<p>Bốn phương trời mông mênh</p>



<p>một phương lòng xao xuyến!</p>



<p>Ai mà đi hết biển</p>



<p>cũng về lại Cố Hương!</p>



<p>.</p>



<p>Ai nâng được giọt sương</p>



<p>không nói Mưa-Yêu-Quý?</p>



<p>*</p>



<p><strong>Đ</strong>êm qua mưa thủ thỉ</p>



<p>Tôi thủ thỉ bài thơ&#8230;</p>



<p>Có thể là bâng quơ&#8230;</p>



<p>tại ai&#8230; bay chút tóc!</p>



<p>.</p>



<p>Tại ai đi đường dọc</p>



<p>tôi thành mây song song&#8230;</p>



<p>Tại ai là Tiếng Lòng,</p>



<p>ồ ra Mưa Như Vậy!</p>



<p>.</p>



<p><em>Ai ơi hãy cầm lấy</em></p>



<p><em>trái-tim-người-bóng-mưa!</em></p>



<p><em>Tôi nâng niu bài thơ</em></p>



<p><em>tặng cho người chữ Đẹp!</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: EM MỘT MÌNH THƠM BAO Ý THƠ (Tập Thơ)</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-em-mot-minh-thom-bao-y-tho-tap-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 08 May 2026 06:39:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TÁC PHẨM MỚI]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88979</guid>

					<description><![CDATA[Xin Bấm Vào Đây Trần Vấn Lệ: EM MỘT MÌNH THƠM BAO Ý THƠ (Tập Thơ) Nguyễn Thiên Nga EM MỘT MÌNH THƠM BAO Ý THƠ Đây là tập thơ thứ mấy mươi của thi sĩ Trần Vấn Lệ đã được xuất bản, tôi không thể biết chính xác. Riêng tôi, với vai trò một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/Em-mot-minh.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="678" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/Em-mot-minh-678x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88980" style="width:472px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/05/Em-mot-minh-199x300.jpg 199w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/Em-mot-minh-678x1024.jpg?strip=all 678w, https://cdn.t-van.net/2026/05/Em-mot-minh-768x1159.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2026/05/Em-mot-minh-1018x1536.jpg 1018w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/05/Em-mot-minh.jpg?strip=all 1272w" sizes="(max-width: 678px) 100vw, 678px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>Xin Bấm Vào Đây</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Trần Vấn Lệ: EM MỘT MÌNH THƠM BAO Ý THƠ (Tập Thơ)</strong></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2026/05/EM-MOT-MINH-THOM-BAO-Y-THO.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of EM MOT MINH THOM BAO Y THO."></object><a id="wp-block-file--media-0289b8c4-2b69-4ab1-ab2f-656c35d0a43e" href="https://cdn.t-van.net/2026/05/EM-MOT-MINH-THOM-BAO-Y-THO.pdf" class="mcloud-attachment-88981">EM MOT MINH THOM BAO Y THO</a><a href="https://cdn.t-van.net/2026/05/EM-MOT-MINH-THOM-BAO-Y-THO.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-88981" download aria-describedby="wp-block-file--media-0289b8c4-2b69-4ab1-ab2f-656c35d0a43e">Download</a></div>



<p><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong><strong></strong></p>



<p><strong>EM MỘT MÌNH THƠM BAO Ý THƠ</strong></p>



<p>Đây là tập thơ thứ mấy mươi của thi sĩ Trần Vấn Lệ đã được xuất bản, tôi không thể biết chính xác. Riêng tôi, với vai trò một người bạn nhỏ yêu thơ, từ cuối năm 2021 đến nay, tôi đã giúp ông biên tập, trình bày tập này là tập thứ chín. Tôi nghĩ, đó là con số khá ấn tượng. Cuốn sách mới nhất: TRẦN VẤN LỆ &#8211; THƠ VÀ CUỘC ĐỜI mới được xuất bản đầu năm 2024 là tác phẩm hội tụ đầy đủ nhất những mảnh ghép về cuộc đời và thơ của ông.</p>



<p>Nhắc đến Trần Vấn Lệ là nhắc đến thơ. Thơ là hơi thở, là sự sống của ông. Một ngày nào đó, dù trời nắng đẹp mà trên Fanpage TRANG THƠ TRẦN VẤN LỆ không có bài thơ mới để giới thiệu là chúng tôi biết chắc là ông không được khỏe. Tuy nhiên, điều đáng mừng là sự gián đoạn đó thường không lâu, không nhiều và khi thi sĩ trở lại, thơ lại dạt dào cảm xúc. “Em” trong thơ ông lại lung linh, huyền hoặc như ánh trăng; dịu dàng như dòng suối ngoan; kiều diễm, ngọt ngào trong Nỗi Nhớ và Tình Yêu được viết hoa.</p>



<p>Em một mình thơm bao ý thơ!</p>



<p>Hơn một lần, tôi đã nhận ra: “Em” là nơi ông gửi gắm Tình Yêu bất diệt. “Em” là QUÊ HƯƠNG.</p>



<p><a><em>“Ai nói với anh, em-áo-trắng/ em là vầng trăng em dễ thương!/ em là Tổ Quốc anh yêu dấu/ hồn anh bay đâu cũng&nbsp;vấn&nbsp;vương!”</em></a></p>



<p><em>“Tôi nhớ em từng ngõ ngách tâm hồn. Em nhớ tôi từng lối mòn đất nước&#8230;”</em></p>



<p><em>“Cảm ơn em nụ cười, em là Quê Hương, đó!&nbsp; Anh thở ra cùng gió thổi tà áo em bay&#8230;”</em></p>



<p>Em &#8211; áo bà ba bay bay trong gió, nhẹ nhàng thôi cũng đủ bâng khuâng suốt một đời. Chiếc áo bà ba thấp thoáng trên cánh đồng bát ngát ngày nào vẫn khắc khoải trong miền Ký Ức. Mùi vị Quê Hương ngào ngạt, mùi thơm của lúa đang mùa, mùi hương áo và cả mùi thơm của thơ rất thơ.</p>



<p>Những vần thơ thơm mùi nắng, mùi gió. Gió từ biển bay về. Gió từ cao nguyên thốc tới và làn hương thơ bay xa…</p>



<p>Thêm một lần nữa, tôi xin phép được trích lại nhận định của Nhà VănHồ Đình Nghiêm:</p>



<p>“<em>Giản dị trong phân trần, mộc mạc trong lý giải, dịu dàng trong phân bua. Đặc điểm thơ của Trần Vấn Lệ đều vậy cả…Em là nguyên cớ để lời thơ tìm đến, không đổi, dù Em có khi là một địa danh, một bến đò, một hàng cây, một khung cảnh, một chốn cũ. Và dĩ nhiên, Em còn đó là nàng thơ, là người tình duy nhất, một và chỉ một mà thôi</em>.”&nbsp;</p>



<p>&nbsp;Em hay đơn giản hơn chỉ viết “M”, thi sĩ cũng chỉ có một, để ông viết tặng những câu thơ dịu êm mà nồng nàn.</p>



<p><em>“Anh tặng em Tình Yêu, dang tay ra, ôm nhé.&nbsp; Những bài thơ của Lệ một câu này, rất thơm&#8230;”</em></p>



<p>(Những Bài Thơ Của Lệ)</p>



<p>Em là mùa thơm hương phấn. Em là mùa thơm hơi thở kề bên. Em là hương hoa đời sống…</p>



<p>Chỉ một Em thôi.</p>



<p><em>Em là Hoa-Đà-Lạt</em></p>



<p><em>Ngàn muôn năm thơm ngát áo em vàng phấn thông!</em></p>



<p>Cũng có lúc:</p>



<p><em>“Em thành hoang đảo đêm sao hiện, anh thấy bàn tay em nở hoa, không phải hoa vàng em mới hái mà hoa xanh biếc ánh trăng tà&#8230;”</em></p>



<p>Hay:</p>



<p><em>“Em-không-gian-mở bao trùm khắp bốn biển năm châu, cả mái đình.”</em></p>



<p>Em, chỉ<em> “Một em thôi đã đường thiên lý suối nở hoa vàng thơm nắng mai&#8230;”</em></p>



<p>Đôi khi, Em chỉ là người bạn nhỏ:</p>



<p><em>“Mình có người bạn nhỏ, nghĩ đến là có thơ&#8230; Những bài thơ từ đó quyện những làn gió thơm…”</em></p>



<p>Em,&nbsp;chỉ một em&nbsp;Trăng hóa&nbsp;Nguyệt. Trăng đi vào thơ, ngàn năm thơm ngát.</p>



<p>Trần Vấn Lệ, một thi sĩ quen thuộc với tứ thơ lạ lẫm, trầm mặc mà rộn ràng, giản dị mà lộng lẫy. Hương thơ tỏa lan, bay xa; vương vương mái tóc, len nhẹ vào nếp áo, nếp khăn người qua đường gây bao nhớ thương và quyến luyến.</p>



<p>Dalat, 31/5/2024</p>



<p><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong><strong></strong></p>



<p><strong>*Ghi chú của TV&amp;BH:</strong> Nhà thơ Trần Vấn Lệ hiện đang dưỡng bệnh sau một thời gian vào bệnh viện “nghỉ ngơi”. Sức khỏe ông đang trên đường hồi phục. Theo lời ông cho biết, thi sĩ sẽ có thể bắt đầu làm thơ lại sau cái “tháng tư quỷ ám” này. Cũng cần ghi nhận thêm, thi sĩ Trần Vấn Lệ rất may mắn có được một người yêu thơ ông và hết sức tận tình với mọi đứa con tinh thần mà ông đã cho ra đời. Hầu hết các tác phẩm thơ đã xuất bản (và sẽ xuất bản) của ông đều có bàn tay biên tập, sắp xếp và dàn trang, làm bìa của cô Nguyễn Thiên Nga, một học trò cũ của thi sĩ hiện sinh sống ở Đà Lạt. Tất cả mọi ấn bản điện tử các tác phẩm đã xuất bản của thi sĩ Trần Vấn Lệ mà trang TV&amp;BH thực hiện đều nhờ sự đóng góp và biên tập của Nguyễn Thiên Nga vì cô cũng là một cây bút chủ lực của Trang. Rồi đây, khi nhà thơ của chúng ta trăm tuổi, những di sản thơ của ông để lại cho đời chắc chắn sẽ được bàn tay đáng quý này chăm sóc để các thế hệ mai sau có cơ hội đến được với gia sản thơ đồ sộ nhất của nền thi ca Việt Nam hải ngoại. Và dĩ nhiên, Trang mạng Văn Học &amp; Đời Sống T.Vấn &amp; Bạn Hữu vẫn còn đây để lưu trữ mọi di sản văn hóa mà gần 20 năm nay chúng tôi đã nhận được từ chính những tác giả (còn sống và đã chết) đã góp phần hình thành nên diện mạo một nền văn học Việt Nam ngoài đất nước. Tháng 4/2026. T.Vấn)</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Vấn Lệ: ÁO ĐỎ ÍT NHIỀU CŨNG VẤN VƯƠNG&#8230;/NGƯỜI ƠI CHO TÔI NÓI</title>
		<link>https://t-van.net/tran-van-le-ao-do-it-nhieu-cung-van-vuong-nguoi-oi-cho-toi-noi/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trần Vấn Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 May 2026 06:00:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ trần vấn lệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88890</guid>

					<description><![CDATA[Không tơ mây nào vương trong trời.&#160;&#160;Bầy chim vui đùa thay mây trôi.&#160;&#160;Màu xanh của lá, màu hoa đỏ, con gái hình như hoa ở môi… Con gái hình như hoa ở tay.&#160;&#160;Bàn tay năm ngón hoa ban ngày, hương thơm nhụy thảo tung tăng bước, gió nhẹ nhàng thôi đủ tóc bay… Không có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/res-1.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="552" height="913" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/res-1.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-88466" style="width:440px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/04/res-1-181x300.jpg 181w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/04/res-1.jpg?strip=all 552w" sizes="(max-width: 552px) 100vw, 552px" /></a></figure>



<blockquote class="wp-block-quote is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow">
<p><strong>ÁO ĐỎ ÍT NHIỀU CŨNG VẤN VƯƠNG&#8230;</strong></p>



<blockquote class="wp-block-quote is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow">
<p><em>(Rút ra từ trang&nbsp;<a rel="noreferrer noopener" target="_blank" href="http://t.van.net/">T.Van.Net</a>, thấy hàng chữ dễ thương:&nbsp; Jeanne Hebuterne with Red Sweater ca.1990 (After Medeo Modigliani (nguồn:&nbsp; /<a rel="noreferrer noopener" target="_blank" href="http://www.artsy.net/">www.artsy.net</a>).</em></p>



<p>*</p>



<p><em>Áo đỏ chớ về trong ngõ trưa</em></p>



<p><em>Chiều nay nắng xuống lạnh giao mùa&#8230; (*)</em></p>



<p>Em đi từng bước hoa từng đóa</p>



<p>Em thấy&#8230; đất trời: hoa nở hoa!</p>



<p><em>(*) Nguyễn Thu Minh&nbsp;</em><em>(thấy trên báo ThờiNay,xưa)</em></p>



<p>*</p>



<p><em>Ở đây sương khói mờ nhân ảnh</em></p>



<p><em>Ai biết tình ai có đậm đà? (**)</em></p>



<p>Chỉ hỏi buồn buồn nên mới hỏi</p>



<p>Khói chiều quê quán biết bao xa!</p>



<p>(**) Hàn Mạc Tử&nbsp;(thấy trong cuốn Hàn Mạc Tử, 1940, của Trần Thanh Mại)</p>



<p>*</p>



<p>Nhiều lúc thơ không về với gió,</p>



<p>Bên đèn chút khói quyện như mây&#8230;</p>



<p>Thơ xưa một xấp nằm nghiêng ngửa</p>



<p>Cúi đọc nghe lòng lạnh ngón tay!</p>
</blockquote>
</blockquote>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<blockquote class="wp-block-quote is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow">
<blockquote class="wp-block-quote is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow">
<p><strong>NGƯỜI ƠI CHO TÔI NÓI</strong></p>
</blockquote>
</blockquote>



<p>Không tơ mây nào vương trong trời.&nbsp;&nbsp;Bầy chim vui đùa thay mây trôi.&nbsp;&nbsp;Màu xanh của lá, màu hoa đỏ, con gái hình như hoa ở môi…</p>



<p>Con gái hình như hoa ở tay.&nbsp;&nbsp;Bàn tay năm ngón hoa ban ngày, hương thơm nhụy thảo tung tăng bước, gió nhẹ nhàng thôi đủ tóc bay…</p>



<p>Không có trường nào không khép cổng.&nbsp;&nbsp;Những ngôi trường chừ như Thánh Đường, bướm bay vào đó rồi ra đó, có khác:&nbsp;&nbsp;trường không vang tiếng chuông!</p>



<p>Phố xá hình như thêm người đi.&nbsp;&nbsp;Các tiểu bang xa thêm người về.&nbsp;&nbsp;Cali nhộn nhịp như vào Hội.&nbsp;&nbsp;Bươm bướm tìm hoa ở bãi xe…</p>



<p>Những con quạ và bồ câu mừng, người ta ném bánh chúng ăn chung (người ta mà nhỉ như chim chóc, thiên hạ năm châu một tấm lòng?)&nbsp;&nbsp;</p>



<p>Tôi nhớ trường xưa và lớp cũ, nhớ học trò, nhớ quá, ngày xưa…Chiến tranh không có thì vui lắm.&nbsp;&nbsp;Mỗi một mùa Hè một ước mơ…</p>



<p>Em đi hứng nắng và hoa phượng, em chở mùa Hè tôi ra sông;&nbsp;&nbsp;con sông nào cũng chan hòa nắng và mặt em nao má cũng hồng…</p>



<p><em>Ôi những ngày xưa, quá khứ rồi.&nbsp;&nbsp;Thời tôi vào lính cũng xa xôi…Bây giờ tôi ở đây, trời Mỹ, thiên hạ vui mà tôi không vui!</em></p>



<p>Tôi không vui thì tôi nói buồn…Quanh tôi, đẹp lắm, giữa mù sương…tay tôi hụt hẫng bồng sương khói rồi úp bàn tay giữ nhớ thương!</p>



<p><em>Tôi nói gì hơn nữa bây giờ?&nbsp;&nbsp;Người ơi tôi vẽ mộng đầy thơ…Người cho tôi nói về con gái tóc dịu dàng bay như mây như tơ…</em></p>



<p><strong>Trần Vấn Lệ</strong></p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-07-07 04:14:08 by W3 Total Cache
-->