<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thơ Túy Hà &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<atom:link href="https://t-van.net/tag/tho-tuy-ha/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://t-van.net</link>
	<description>Văn Học và Đời Sống</description>
	<lastBuildDate>Mon, 25 May 2026 17:38:42 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.5</generator>

<image>
	<url>https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2022/02/t-van-favicon.png?strip=all&#038;resize=32%2C32</url>
	<title>thơ Túy Hà &#8211; T.Vấn và Bạn Hữu</title>
	<link>https://t-van.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Túy Hà: Tự bạch cùng thơ</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-tu-bach-cung-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 May 2026 06:36:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=89428</guid>

					<description><![CDATA[Tranh: HOÀNG THANH TÂM Bài thơ viết bên lề văn học bút cùn mực cạn giấy ố vàng lại thêm mười ngón tay run rẩy chữ viết không ngay quên&#160; xuống hàng nên dấu chấm than rơi lạc mất ý lời lơ lửng giữa đêm ngày mượn gió, nương mây, bay xa khuất nhặt chữ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-large is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/1Viet3.jpg?strip=all&w=2560"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="768" height="1024" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/1Viet3-768x1024.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-74759" style="width:374px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2024/10/1Viet3-225x300.jpg 225w, https://cdn.t-van.net/2024/10/a6VVp6GN-1Viet3-768x1024.jpg 768w, https://cdn.t-van.net/2024/10/1Viet3-1152x1536.jpg 1152w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2024/10/1Viet3.jpg?strip=all 1440w" sizes="(max-width: 768px) 100vw, 768px" /></a></figure>



<p><em>Tranh: HOÀNG THANH TÂM</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Bài thơ viết bên lề văn học</p>



<p>bút cùn mực cạn giấy ố vàng</p>



<p>lại thêm mười ngón tay run rẩy</p>



<p>chữ viết không ngay</p>



<p>quên&nbsp; xuống hàng</p>



<p>nên dấu chấm than rơi lạc mất</p>



<p>ý lời lơ lửng giữa đêm ngày</p>



<p>mượn gió, nương mây, bay xa khuất</p>



<p>nhặt chữ tìm thơ mãi chẳng đầy</p>



<p>trên trang giấy cỡ bàn tay mở</p>



<p>chỗ thừa chữ thiếu ý đi hoang</p>



<p>.</p>



<p>lang bạt mười phương tìm quá khứ</p>



<p>dẫu đã tro tàn theo tháng năm</p>



<p>có khi nhặt được đôi hạt lệ</p>



<p>hóa sỏi thủy trầm vướng cổ thi</p>



<p>con nước hững hờ theo dòng chảy</p>



<p>người xưa có còn níu xuân thì</p>



<p>.</p>



<p>cứ thế tháng ngày qua lặng lẽ</p>



<p>bóng ai bờ quạnh tóc bạc phai</p>



<p>tuổi đời chồng chất không tính nữa</p>



<p>sao vẫn còn nguyên nỗi nhớ dài</p>



<p>cho đầy ngày đợi, đêm thức trắng</p>



<p>nhắm mắt chao ôi lại nụ cười</p>



<p>vẫn như thuở ấy còn con trẻ</p>



<p>khác gì như mới gặp hôm qua.</p>



<p>.</p>



<p>Vậy mà, ừ nhỉ!</p>



<p>đêm bất động</p>



<p>ta van thời gian hãy đứng yên</p>



<p>cho ta còn mãi hình bóng cũ</p>



<p>kề cận trắng đêm</p>



<p>đêm ngất say.</p>



<p>ngày mai đọc lại trang giấy nháp</p>



<p>vẫn vui dù chữ bị bóng đè.</p>



<p>.</p>



<p>bên lề văn học thêm lời chú</p>



<p>bóng đè ngôn xuất ý tại tâm</p>



<p><strong>Tuyha</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: Tháng tư là vậy ai ngờ!</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-thang-tu-la-vay-ai-ngo/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Apr 2026 06:18:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=88677</guid>

					<description><![CDATA[Tranh: THANH CHÂU Tháng tư là khép trang sử máu? cởi bỏ chiến y phơi tim gan! chưa đánh đã thua ừ &#8211; lạ nhỉ uất hận trào máu đổ vì đâu &#160;. trang&#160; sử cũ vẫn chưa mờ chiến tích gót giày saut lay động tâm tư áo hoa rừng còn treo trên vách [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/04/THANGTUDEN-1-1.jpg?strip=all&fit=616%2C615&w=2560"><img decoding="async" width="616" height="615" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2021/04/THANGTUDEN-1-1.jpg?strip=all&fit=616%2C615" alt="" class="wp-image-49267" style="width:475px;height:auto"/></a></figure>



<p><em>Tranh: THANH CHÂU</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Tháng tư là khép trang sử máu?</p>



<p>cởi bỏ chiến y phơi tim gan!</p>



<p>chưa đánh đã thua ừ &#8211; lạ nhỉ</p>



<p>uất hận trào</p>



<p>máu đổ vì đâu</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>trang&nbsp; sử cũ vẫn chưa mờ chiến tích</p>



<p>gót giày saut lay động tâm tư</p>



<p>áo hoa rừng còn treo trên vách</p>



<p>không biết là chiến hữu đã về đâu</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>màu mũ &nbsp;xanh như màu rêu ôm tình &nbsp;đá&nbsp;</p>



<p>đậm sắc buồn cố hứng lệ tuôn</p>



<p>ta chiến binh già nua trước tuổi</p>



<p>ký ức xanh xao</p>



<p>lay hồn bất động</p>



<p>tờ lịch rơi lại tháng tư về</p>



<p>cho dẫu là tháng tư như không có</p>



<p>vì tháng này năm ấy chẳng bình yên</p>



<p>ai treo lịch và ai ngồi đếm lịch</p>



<p>ngẫm cho cùng</p>



<p>cũng khép mở tử sinh</p>



<p>cây súng ngắn để chỉ huy và tự phạt</p>



<p>đã phải buông xuôi trước lệnh quy hàng</p>



<p>suy&nbsp; cho cùng thật tình vì nhát tính</p>



<p>uy dũng còn chẳng biết gởi về đâu.</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>năm tháng qua đi</p>



<p>tháng tư trong niềm nhớ</p>



<p>ký ức buồn nhắc lại chỉ thêm đau</p>



<p>người lính cũ ngày xưa không trẻ nữa</p>



<p>vẫn ngả nghiêng theo từng bước lưu vong</p>



<p>tất bật ngày qua dù đủ ăn đủ mặc</p>



<p>không thiếu gì chỉ thiếu một quê nhà</p>



<p>và vết cắt tháng tư còn đau nhức</p>



<p>theo những tờ lịch rách rơi mau</p>



<p>ngày tháng không tên y nguyên chưa xóa</p>



<p>vết thương bầm huyết tụ chưa khô&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>ai cũng nhắc những tướng quân tuẩn tiết</p>



<p>có nghĩ vì đâu “vạn cốt khô</p>



<p>nhất Tướng công thành” là thế đó</p>



<p>bia nào khắc đủ hết họ và tên</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>riêng lòng riêng</p>



<p>riêng ta vẫn nhớ</p>



<p>bạn chiến chinh phân tán tứ phương</p>



<p>giờ này còn chắc trắng râu bạc tóc</p>



<p>trên xe lăn u uẩn nhìn đời</p>



<p>hay đã trắng xương trong mồ cỏ úa</p>



<p>bên đất trời xa lạ không quen</p>



<p>ngọn gió tha phương</p>



<p>thổi qua đời vội vã</p>



<p>kéo tuổi thời gian ngắn lại những cung đường</p>



<p>&nbsp;.</p>



<p>ta nhìn lại ta bên đời nghiệt ngã</p>



<p>cuối ngày bóng đổ &nbsp;</p>



<p>đất trời mù.</p>



<p><strong>Túy hà&nbsp;</strong><strong></strong></p>



<p>&#8212;</p>



<p><a href="http://tuyhathuquan.com/" target="_blank" rel="noreferrer noopener">http://tuyhathuquan.com</a></p>



<p><a href="http://vanbutnamhoaky.com/" target="_blank" rel="noreferrer noopener">http://vanbutnamhoaky.com</a></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: MANG YANG* NGÀY ẤY</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-mang-yang-ngay-ay/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 30 Mar 2026 06:11:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=87969</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh (Tác Giả gởi) Măng yang đèo cũ lên cao Một thời pháo dập chiến hào lửa nung Ta trấn sơn ta lính rừng Quen mùi thuốc súng nhớ từng gốc cây . Đã xa mấy chục năm đầy Mỗi lần nhắc lại thương bầy năm xưa Ngày ấy đâu kể nắng mưa Pháo tiền [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/mang-yang.jpg?strip=all&w=2560"><img decoding="async" width="643" height="413" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/mang-yang.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-87970" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/03/mang-yang-300x193.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/mang-yang.jpg?strip=all 643w" sizes="(max-width: 643px) 100vw, 643px" /></a></figure>



<p><em>Ảnh (Tác Giả gởi)</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Măng yang đèo cũ lên cao</p>



<p>Một thời pháo dập chiến hào lửa nung</p>



<p>Ta trấn sơn ta lính rừng</p>



<p>Quen mùi thuốc súng nhớ từng gốc cây</p>



<p>.</p>



<p>Đã xa mấy chục năm đầy</p>



<p>Mỗi lần nhắc lại thương bầy năm xưa</p>



<p>Ngày ấy đâu kể nắng mưa</p>



<p>Pháo tiền pháo hậu sớm trưa không ngừng</p>



<p>.</p>



<p>Rừng xa biên giới dửng dưng</p>



<p>Cây im bóng lặng điệp trùng thâm sơn</p>



<p>Vậy mà đâu tính thiệt hơn</p>



<p>Dốc dài hai phía đá hờn trống không</p>



<p>.</p>



<p>Giờ đây đứng giữa mênh mông</p>



<p>Cung đường thiên lý nhớ đồng đội xưa</p>



<p>Mênh mang đường vắng rừng thưa</p>



<p>Nắng mưa đơn lẻ ai đưa đón mình</p>



<p>.</p>



<p>Cuối cùng vẫn bóng giỡn hình</p>



<p>Lệnh truyền buông súng lặng thinh tan hàng</p>



<p>Thương người như nghé rã đàn</p>



<p>Còn đâu một thuở dọc ngang đại ngàn.</p>



<p>.</p>



<p>Ta như người ngoài biên quan</p>



<p>Người như trong ải miên man mộng vời.&nbsp;</p>



<p>Ta lữ hành đã hụt hơi</p>



<p>Trong mưa lại nhớ “cổng trời” Măng yang.</p>



<p>.</p>



<p>Măng yang đất cũ tan hàng</p>



<p>Máu loang đèo “cháy” kinh hoàng khó quên.<a></a></p>



<p>Tháng tư lại tháng tư thêm</p>



<p>Những hồn oan khuất hằng đêm mộng về.</p>



<p><strong>Túy hà</strong></p>



<p>*<strong>Đèo Mang Yang</strong> hay <strong>đèo Măng Yang</strong> là đèo trên quốc lộ 19 ở vùng giáp ranh huyện Mang Yang và huyện Đak Pơ, tỉnh Gia Lai.<sup> </sup>Mang Yang theo tiếng Jrai có nghĩa là <em>Cổng trời</em>. Đèo không dài nhưng quanh co.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: NEW ORLEANS ĐÊM KHÔNG NGỦ</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-new-orleans-dem-khong-ngu/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 10 Mar 2026 06:33:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=87591</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh (Tác Giả gởi) Qua french quarte góc phố chiều chệnh choạng hương café du monde lãng đãng lẫn tiếng kèn đồng ma mị tiếc thương như lời người cựu binh uốn mình quằn quại đang chiêu hồn tử sĩ trong ráng chiều thấp thoáng bóng quân đi . đêm đã xuống new orleans cựa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/new-orleans.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="877" height="791" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/new-orleans.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-87592" style="width:472px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2026/03/new-orleans-300x271.jpg 300w, https://cdn.t-van.net/2026/03/new-orleans-768x693.jpg 768w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2026/03/new-orleans.jpg?strip=all 877w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure>



<p>Ảnh (Tác Giả gởi)</p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Qua french quarte góc phố chiều chệnh choạng</p>



<p>hương café du monde lãng đãng</p>



<p>lẫn tiếng kèn đồng ma mị tiếc thương</p>



<p>như lời người cựu binh uốn mình quằn quại</p>



<p>đang chiêu hồn tử sĩ</p>



<p>trong ráng chiều thấp thoáng bóng quân đi</p>



<p>.</p>



<p>đêm đã xuống</p>



<p>new orleans cựa mình tỉnh thức</p>



<p>tiếng xôn xao phố cũ chợt bùng lên</p>



<p>nghe âm vọng blues jazz lãng đãng</p>



<p>như khói sương chạng vạng</p>



<p>trong ánh đèn ma mị hi-lite</p>



<p>từ góc tối có bóng người đứng đợi</p>



<p>đêm giang hồ chỉ cần một vẫy tay</p>



<p>.</p>



<p>ta bước qua nghe lòng trống rỗng</p>



<p>tự dừng thèm</p>



<p>thèm quá một ly cay</p>



<p>.</p>



<p>khách tha phương bên trời phiêu hốt</p>



<p>chuyện rủi may ai biết trước bao giờ</p>



<p>cô gái giang hồ</p>



<p>bói bài đêm bên cạnh quán</p>



<p>vẫn chào mời trong hiu hắt đong đưa</p>



<p>khách dừng chân</p>



<p>khẽ chào rồi ngồi xuống</p>



<p>bên chiếc bàn con xiêu vẹo</p>



<p>đối diện những quân bài hỏi chuyện rủi may</p>



<p>.</p>



<p>cô gái digan lắc vòng tay như tấu nhạc</p>



<p>người rung lên theo gò vú phập phồng</p>



<p>khách kích động<br>chỉ ngoắc tay thôi nhé</p>



<p>hai bóng người nương nhẹ vào nhau</p>



<p>đêm new orleans mới thực sự bắt đầu</p>



<p>tiếng saxophone vẫn trầm buồn lắng đọng</p>



<p>níu hai tâm hồn, hai thế giới, khác màu da</p>



<p>đêm giao hoan trên lầu 2 không khép cửa</p>



<p>đón gió từ sông đang lồng lộng thổi về</p>



<p>mississippi dòng sông như huyền thoại</p>



<p>vẫn xuôi nam ngược bắc mấy trăm năm</p>



<p>khác gì ta vẫn đông tây hai hướng</p>



<p>nhưng lại là ngược hướng chia xa.</p>



<p>.</p>



<p>new orleans đêm triền miên tỉnh thức</p>



<p>nên khách viễn phương có ngủ được đâu</p>



<p>tiếng kèn đồng vẫn liu riu trong lòng phố</p>



<p>treo ưu tư trên dấu hỏi lững lờ.</p>



<p>.</p>



<p>mãi nhìn người cựu binh mà ngấn lệ</p>



<p>điệu blue jazz hoài niệm tiếng súng xa.</p>



<p>new orleans đêm thập phương tứ xứ</p>



<p>đêm sài gòn biết có gặp nhau không.</p>



<p><strong>túy hà</strong></p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: THÁNG GIÊNG HOA NỞ</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-thang-gieng-hoa-no/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 19 Feb 2026 06:52:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=87208</guid>

					<description><![CDATA[Ảnh: NTN Tháng giêng ừ nhỉ tháng giêng ta bấm đốt ngón tay chẳng qua là tính số thử thời xem được mất càn khôn thượng hạ cũng ta bà . lại nhớ xuân xưa đi lễ phật lên chùa chỉ ngắm&#160;bướm vờn hoa thuận tay bẻ vội vài nhánh lộc mượn khói nhang thơm&#160;tạ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/06/hoa.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="360" height="240" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/06/hoa.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-80795" style="width:530px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/06/hoa-300x200.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/06/hoa.jpg?strip=all 360w" sizes="(max-width: 360px) 100vw, 360px" /></a></figure>



<p><em>Ảnh: NTN</em></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Tháng giêng ừ nhỉ tháng giêng ta</p>



<p>bấm đốt ngón tay chẳng qua là</p>



<p>tính số thử thời xem được mất</p>



<p>càn khôn thượng hạ cũng ta bà</p>



<p>.</p>



<p>lại nhớ xuân xưa đi lễ phật</p>



<p>lên chùa chỉ ngắm&nbsp;bướm vờn hoa</p>



<p>thuận tay bẻ vội vài nhánh lộc</p>



<p>mượn khói nhang thơm&nbsp;tạ tam tòa</p>



<p>.</p>



<p>xuân đến giêng xa chưa đáo hạn</p>



<p>đã mơ dan díu với xuân gần</p>



<p>tháng hai khó thắng cờ gài thế</p>



<p>chốt đã sang sông pháo mất phần</p>



<p>.</p>



<p>biết là biết vậy sao cứ nổ</p>



<p>dốc túi càn khôn chẳng âu lo</p>



<p>cờ bạc được thua thành ngớ ngẩn</p>



<p>chỉ là thua nhỏ hóa thành to</p>



<p>.</p>



<p>chờ xuân góp chuyện cho vui miệng</p>



<p>chuyện ngắn hay dài cũng vô duyên</p>



<p>thiên hạ dường như điên đảo hết</p>



<p>hết tiền hết bạc vẫn chưa yên</p>



<p>.</p>



<p>hải đường lộc biếc thời xa vắng</p>



<p>nay đã về đâu lạnh đạo tràng</p>



<p>cho xuân này thiếu hơi người ấm</p>



<p>hoa cũng héo khô kém nồng nàn</p>



<p>.</p>



<p>hải đường tên cũ tình không cũ</p>



<p>vẫn nhớ vẫn mong trắng mãn khai</p>



<p>dù đã bạc đầu lòng không bạc</p>



<p>nỗi nhớ dày thêm vết mực đầy&nbsp;</p>



<p>.</p>



<p>se lạnh ngày xuân se sắt lạnh</p>



<p>ta qua chùa cũ chính môn nghiêng</p>



<p>bạch hải đường xưa không còn nữa</p>



<p>hóa ra người đã rẽ đường riêng</p>



<p>.</p>



<p>như thể sắc màu lưu huyết đọng</p>



<p>khách qua cổ tự chạnh niềm riêng</p>



<p>lại bấm ngón tay chờ xuân muộn</p>



<p>tháng giêng chưa hết động tâm thiền</p>



<p>.</p>



<p>năm mới của người ta vẫn cũ</p>



<p>bạch hải đường xưa đã về đâu…</p>



<p>như chim lạc bạn xa gờ mái</p>



<p>ngửa cổ kêu khan đến bạc đầu</p>



<p>.</p>



<p>tháng giêng ừ! nhỉ tháng giêng sầu…&#8211;</p>



<p><strong>Túy Hà</strong></p>



<p><a rel="noreferrer noopener" target="_blank" href="http://tuyhathuquan.com/">http://tuyhathuquan.com</a></p>



<p><a rel="noreferrer noopener" target="_blank" href="http://vanbutnamhoaky.com/">http://vanbutnamhoaky.com</a></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: BIÊNG BIẾC XUÂN</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-bieng-biec-xuan/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Dec 2025 07:23:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=85844</guid>

					<description><![CDATA[Chiều nghiêng bóng nắng rơi vàng vọt Dốc vắng người qua lặng hoàng hôn Hơi thở bắc phong vừa đến muộn Ru cành lá rụng lạc loài xuân . Xuân đến xuân đi sao vội quá Hoa rơi chưa kịp điểm trang đời Chưa pha sắc thắm phơi lộc biếc Chưa gởi hoàng hôn hong [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/biengbiecxuan-tvan.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="345" height="508" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/biengbiecxuan-tvan.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-85845" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/12/biengbiecxuan-tvan-204x300.jpg 204w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/biengbiecxuan-tvan.jpg?strip=all 345w" sizes="(max-width: 345px) 100vw, 345px" /></a></figure>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Chiều nghiêng bóng nắng rơi vàng vọt</p>



<p>Dốc vắng người qua lặng hoàng hôn</p>



<p>Hơi thở bắc phong vừa đến muộn</p>



<p>Ru cành lá rụng lạc loài xuân</p>



<p>.</p>



<p>Xuân đến xuân đi sao vội quá</p>



<p>Hoa rơi chưa kịp điểm trang đời</p>



<p>Chưa pha sắc thắm phơi lộc biếc</p>



<p>Chưa gởi hoàng hôn hong bóng đêm</p>



<p>.</p>



<p>Có những Xuân xa</p>



<p>Nghe gió rền chiến mã</p>



<p>Bóng câu chưa vượt hết sông hồ</p>



<p>Vậy mà tóc đã lem lấm bạc</p>



<p>Sức cũng hao mòn theo gió bay</p>



<p>.</p>



<p>Trên tay chí lớn lòn khe hở</p>



<p>Cũng là cát bụi với&nbsp; tàn tro</p>



<p>Người người khó nhọc lê lết bước</p>



<p>Dấu chân thất tán lạc hướng đời</p>



<p>.</p>



<p>Ngọn gió đong đưa chờ xuân chưa đến</p>



<p>Giữa hoang tàn vụn vỡ đông phong</p>



<p>Tiếng vạc kêu sương chập chờn ảnh ảo</p>



<p>Xuân sắc về đâu</p>



<p>Chẳng thắm màu</p>



<p>Cành&nbsp; hoa nghiêng xuống sầu xếp cánh</p>



<p>Lửa ấm chào xuân ai thắp đây</p>



<p>.</p>



<p>Trong vườn tuế nguyệt khô nguồn nước</p>



<p>Lác đác mưa xuân khó đẫm đầy</p>



<p>Vậy mà xuân đến vô tư lự</p>



<p>Chắc vẫn trêu ta đến mãn phần.</p>



<p>.</p>



<p>Mãn phần xuân có vui không nhỉ</p>



<p>Bia đời cứ để tự nhiên thôi…</p>



<p><strong>Túy hà</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: HỮU HẠN &#038; VÔ BIÊN (TẬP THƠ)</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-huu-han-vo-bien-tap-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 02 Dec 2025 07:45:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TÁC PHẨM MỚI]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=85344</guid>

					<description><![CDATA[XIN BẤM VÀO ĐÂY: Túy Hà: HỮU HẠN &#38; VÔ BIÊN (TẬP THƠ) PHÙ VÂN TRĂM NHÁNH TRONG THƠ ĐỘC THOẠI TÚY HÀNGÔ NGUYÊN NGHIỄM Không hiểu sao khi nghiền ngẫm tinh hoa trong thơ Túy Hà, người đọc vẫn thấy lẻ loi trong không gian tương ngộ trước mấy câu thơ:“Ảo mộng phù vân [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/bia-huuhan.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="375" height="596" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/bia-huuhan.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-85345" style="width:417px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/12/bia-huuhan-189x300.jpg 189w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/12/bia-huuhan.jpg?strip=all 375w" sizes="(max-width: 375px) 100vw, 375px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>XIN BẤM VÀO ĐÂY:</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Túy Hà: HỮU HẠN &amp; VÔ BIÊN (TẬP THƠ)</strong></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2025/12/HuuHanVoBien.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of HuuHanVoBien."></object><a id="wp-block-file--media-016c4ba7-3ab9-4079-8ffb-a36190495c2d" href="https://cdn.t-van.net/2025/12/HuuHanVoBien.pdf" class="mcloud-attachment-85346">HuuHanVoBien</a><a href="https://cdn.t-van.net/2025/12/HuuHanVoBien.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-85346" download aria-describedby="wp-block-file--media-016c4ba7-3ab9-4079-8ffb-a36190495c2d">Download</a></div>



<p></p>



<p></p>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><strong>PHÙ VÂN TRĂM NHÁNH TRONG THƠ ĐỘC THOẠI TÚY HÀ<br>NGÔ NGUYÊN NGHIỄM</strong><br></p>



<p>Không hiểu sao khi nghiền ngẫm tinh hoa trong thơ Túy Hà, người đọc vẫn thấy lẻ loi trong không gian tương ngộ trước mấy câu thơ:<br><em>“Ảo mộng phù vân trăm nhánh rẽ<br>Biết mà sao vẫn quặn lòng đau”.</em><br>Đứng giữa hoang phế đường đời trăm ngàn lối nhỏ phải chọn để bước qua truông, những hư ảo vẫn biết rằng nhiều phen quấn quýt trong cuộc sống. Bên cạnh những hư thực cuộc đời như tiểu mộng, cứ vướng vất đơm hoa nguyệt huyết chung quanh ảnh tượng của những khúc tình ca! Bất cứ người nhìn mộng như thực, thì muôn kiếp sinh tồn đều chìm đắm trong họa phẩm tượng trưng, cứ chau mình trong nguyệt khuyết mà vướng vất sương rơi… Có lẽ, thi nhân không thoát khỏi ảnh tượng đó, mà vét hết nỗi lòng chiêm nghiệm phù vân trong nỗi hoài niệm. Biết vậy, nhưng vẫn:</p>



<p><em>“Tiếng thở dài sâu lời thơ gọi<br>Vọng từ xa thẳm bến giang đầu”…</em><br><br>Sao lại là thơ gọi, khi những ảo khúc tình ca cứ thăm thẳm chìm ngập trong ngũ tạng người thơ ? …<br>Nhìn vào quá trình vịn bước vào thơ, Túy Hà quả thật trang trải huyết hoa tinh vân dầy đặc trên vòm trời quang đẩu. Tình khúc trong thơ Túy Hà, thắm đẳm sương khói ảo diệu như sáo diều văng vẳng từ triền đê xa…như từ thiên sơn vạn dặm, trước bát canh hoa thiên lý xứ người lệ rơi trên bát canh đời mà:<br><em>“Giàn hoa thiên lý Mẹ thường<br>Cho con bóng mát suốt đường con đi”.</em><br>Trên bước đường nhập thể vào duyên nghiệp thi ca, những tình cảm trung chính vời vợi phát xuất tận trái tim, giúp người thưởng ngoạn ngẫm nghĩ được sự hóa thân hùng vĩ của thơ. Thơ Túy Hà của bước nhập định được như thế, giúp dòng thơ Ông trang trải một sức sống chân thành trong mọi sự rung động trước hư không của thời gian.<br>Không còn phân vân gì trước tâm thức của nhà thơ, bởi thơ Túy Hà có làm rơi nắng quạnh, hoặc hiện hình trên lá hoa tàn rụng nát nhàu thời gian, hoặc trong sắc vàng của sợi nắng quạnh hiu. Thì sự rung động chân phương của người hành giả, dù diện bích trước <em>đôi bờ nhật nguyệt vô duyên</em> thì chắc rằng tâm vô định của thi nhân vẫn <em>mình ta đứng giữa hành thiền vẫn đau</em> … Vậy phải chăng người vác khúc tình thơ, dù có đi loanh quanh trên vạn nẻo đường thiên lý, trái tim vẫn hiễn hiện chất người. Phải đây là bước du hành của một kiếp cô quạnh của người làm thơ? Dòng thơ Túy Hà tuôn chảy như một góc quạnh sơn khê, đầy rẫy sự cô độc như ảnh ảo lẫn trong nhang khói ta bà. Chắc có lẽ, cũng chính vì vậy những tình khúc thơ Túy Hà có sắc thái riêng biệt, vừa cô quạnh mông lung nhưng thoáng chốc cũng ngộ nhận thật gần gũi đời thường.<br>Nét thật của thơ và sự rung cảm chân thành phát xuất thành thơ, khiến người thưởng ngoạn như bước trên một thảm cỏ hoa nhung gấm êm dịu hơi sương. Bởi những tiết tấu mà Ông <em>khó chọn gam màu phác thảo một chân dung/ đành bối rối kiếp nhân sinh cháy vội/ khoác hình hài bóng vỡ động hồn đêm/ dung nham cháy/ chảy tràn vào thế tục/ từ đó là sinh ly tử biệt…( lưỡng tính ).</em><br>Nỗi buồn trong từng thi phẩm Túy Hà, trang trải theo diện rộng man mác hầu như khắp vần thơ, từ bát canh Hoa Thiên Lý và Mẹ “<em>Đã mấy mùa lý trổ bông/ Chờ ta về lại hay không nhớ gì/ Riêng ta thiên lý vẫn ghi/ Trong tim từ thuở biệt ly Mẹ hiền/ Biệt ly hai chữ ưu phiền/ Ngày đi tóc Mẹ còn đen mượt mà/ Bây giờ Mẹ đã biệt xa/ Tóc con sương điểm hải hà cách ngăn (Hoa Thiên Lý).</em><br>Hoặc từ những ý tưởng về bằng hữu như:<br><em>“người đi theo gió ngàn mây/ tơ tằm chữ nghĩa cũng quay quắc buồn/ tiễn nhau chén rượu hoàng hôn/ nén nhang bái lạy đoạn hồn từ ly/ người đi ngàn dặm phân kỳ/ qua cầu cháo lú bước đi khóc cười/ cạn thêm chén đắng tiễn người/ hẹn mai sau gặp ở nơi vô cùng”(Tống tửu Nguyễn Bắc Sơn ).</em><br>Cũng có lúc, người ta nhận thấy những vần thơ tình nhân mà Túy Hà ghi lên thơ những lời hứa hẹn, thật giả hay vô hình hữu hình, thì chỉ có nhà thơ thông thấu cho thơ ẩn dụ lướt thướt hứa hẹn thôi:<br><em>“Nếu em là chuông gió/ Anh sẽ là phong linh/ Cứ bên nhau em nhé/ Giữa miên man cuộc tình/ Khi chuông rung gọi bạn/ Anh là gió vỗ về/ Đời vô tình hữu hạn/ Anh sợ gì bùa mê/ Nếu em là tâm bão/ Anh sẽ là thành ngăn/ Giữ em trong mộng ảo” (Gọi hồn chuông gió)…</em><br>Tất cả những gì nhìn thấy trong tâm thức của thơ Túy Hà, hầu như Ông đã độc thoại trước gương soi. Những ảo ảnh của sương khói, tình yêu hay những lúc khoác vai hành giả nhìn cuộc đời như lẽ vô thường. Lãng đãng đó, ngậm ngùi đó trước phù vân trăm nhánh…khiến những lúc thơ tràn trong những chiều độc ẩm mà tà huy cứ quanh quẩn bên đời, rượu ngon chờ bạn … khiến có lúc sang sông lạc bến tro than ngậm ngùi.<br>Cái hay mà tri kỷ nhận ra, thơ Túy Hà lai láng tình người, cứ chờ đợi bên chén rượu vơi đầy, dù khách quá giang xưa vẫn chưa về, thấy rõ trong đoạn thơ:<br><em>Bạt kiếm phong trần thơ lạc vận<br>Nhặt xác hoa rơi kết chữ thời<br>Từ thuở xuân thu hờn chiến quốc<br>Hào khí mây bay bốn phương trời<br>Vó ngựa ngàn xưa chừng đã mỏi<br>Qua cầu nước đục ngược dòng trôi<br>Nhan sắc khứ hề bờ sương ảo<br>Khách quá giang xưa vẫn chưa về<br>Cô lái buồn trông non nước cũ<br>Lão Trượng- Kinh Kha, ta- Tiệm Ly<br>Có phải khí hùng ngàn xưa dậy<br>hữu hạn và vô biên &#8211; 7<br>Theo mỗi đường gươm hoa lá say<br>Chén rượu chia tay bờ vĩnh biệt<br>Đẫm nước mắt đời men đắng cay<br>Lão trượng cười khan ngăn gió lộng<br>Gác chèo ngửa cổ cạn nguyên chai<br>Ta nâng chén đắng ngang tầm mắt<br>Hứng giọt bi ai tự phạt mình<br>Thế thời đã thế không phải thế<br>Khí hùng vẫn sống mặc thu phai<br>Binh thư không thuộc thành binh bại<br>Kiếm cùn mài mãi cũng có ngày<br>Sá gì sương trắng đầu điểm bạc<br>Dăm chén rượu suông giữa cơ hàn<br>Nhật nguyệt dặn lòng luôn tỏa sáng<br>Tâm ta tự tại tỏa minh đăng<br>Ngựa gục bên bờ sông nước lớn<br>Ta vẫn qua cầu mặc chông chênh<br>Nói thì nói vậy cho đỡ tủi<br>Vẫn nhớ đò xưa cô lái buồn.<br>(qua cầu nước đục )</em><br>Túy Hà của những ngày tháng trước 1975, đã xuất bản vài thi phẩm và ký sự. Nhưng trong giai đoạn ly hương, thơ Ông tự nhiên lớn hẳn từ phong cách và thi ngôn. Trong mươi năm ngựa hồ hí gió bắc, tâm trạng thi nhân trước biến đổi vô thường dĩ nhiên có những bước ngoặt hư ảo kỳ thú trong thi ca…Phải chăng, ở đây rạng rỡ điểm son đậm nét riêng biệt trước thi ca thế giới vậy.</p>



<p><br><strong>NGÔ NGUYÊN NGHIỄM</strong><br><em>Thư trang Quang Hạnh<br>Cuối thu quê nhà.</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>TÚY HÀ: VẪN MÃI RIÊNG MÌNH</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-van-mai-rieng-minh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2025 07:10:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=85129</guid>

					<description><![CDATA[Anh đi bỏ lại trường lớp cũ em về bụi phấn trắng còn bay cứ thế như hai đầu nỗi nhớ vẫn mãi đông đoài ta lạc nhau . phải chăng tiền kiếp là chia biệt huyền sử lưu truyền tự ngàn xưa cái thời mông muội hoang sơ ấy đã biết chia ly là [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/11/lonely.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="612" height="468" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/11/lonely.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-85130" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/11/lonely-300x229.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/11/lonely.jpg?strip=all 612w" sizes="(max-width: 612px) 100vw, 612px" /></a><figcaption class="wp-element-caption"><em>Cô Đơn (Nguồn: www.istockphoto.com)</em></figcaption></figure>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p>Anh đi bỏ lại trường lớp cũ</p>



<p>em về bụi phấn trắng còn bay</p>



<p>cứ thế</p>



<p>như hai đầu nỗi nhớ</p>



<p>vẫn mãi đông đoài ta lạc nhau</p>



<p>.</p>



<p>phải chăng tiền kiếp là chia biệt</p>



<p>huyền sử lưu truyền tự ngàn xưa</p>



<p>cái thời mông muội hoang sơ ấy</p>



<p>đã biết chia ly là khổ đau</p>



<p>vậy sao</p>



<p>sao vẫn không thay đổi</p>



<p>ta vẫn hai đầu thương nhớ nhau</p>



<p>không phải giang đầu và giang vĩ</p>



<p>nhưng sao như gió bắc mây tần</p>



<p>sao chẳng cùng trôi về một hướng</p>



<p>cùng chắp cánh bay một phương trời</p>



<p>.</p>



<p>nói ra thì dễ như hơi thở</p>



<p>nhưng tiếng thờ dài vẫn thấm sâu</p>



<p>.</p>



<p>vẫn nghe đường huyết lên tiếng gọi</p>



<p>anh đã về đâu em ở đây</p>



<p>mau về với chứ mau với chứ</p>



<p>chiều đã dần tan nắng lụi tàn</p>



<p>mặt bàn lớp cũ còn ghi dấu</p>



<p>câu thơ anh khắc giữa giờ chơi</p>



<p>còn nguyên hai chữ anh có nhớ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>là chữ nhớ thương không hề vơi</p>



<p>.</p>



<p>vậy mà</p>



<p>em đã tìm về lại</p>



<p>vẫn mong nhìn thấy dáng anh nghiêng</p>



<p>dẫu bụi phấn buồn bay trắng tóc</p>



<p>nghe anh bình giảng tiếng khàn rung</p>



<p>hỡi ơi chỉ thấy bàn ghế cũ</p>



<p>đã lâu hoang lạnh những chỗ ngồi</p>



<p>bảng xanh ghi dấu ngày tháng vụn</p>



<p>sĩ số chỉ còn lại số không</p>



<p>.</p>



<p>Anh đi em lại về với gió</p>



<p>ủ hươngng trong vạt nắng vàng phai</p>



<p>mặc dấu chân in trên cuống lá</p>



<p>sợ anh đang vội vã qua cầu&nbsp;</p>



<p>cầu cũ nại hà từ muôn kiếp</p>



<p>bát cháo mạnh bà có nóng không</p>



<p>nhang đưa một nén xin trời đất</p>



<p>giữ mãi tình nhân trong bụi hồng</p>



<p>.</p>



<p>anh đi còn đó trường lớp cũ</p>



<p>ân tình kỷ niệm vẫn không yên.</p>



<p><strong>túy hà</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy Hà: CÁT BỤI LƯU VONG (THƠ)</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-cat-bui-luu-vong-tho/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 25 Oct 2025 06:19:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TÁC PHẨM MỚI]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=84486</guid>

					<description><![CDATA[XIN BẤM VÀO ĐÂY: Túy Hà: CÁT BỤI LƯU VONG (THƠ) Thay Lời Tựa / Tình Người Ý Thơ Túy Hà / Dòng Sông Say / Thơ Tùy bút Văn Nghệ Nguyễn Hữu Nhật. Túy Hà, Dòng Sông Say, bút hiệu của người say thơ hay người say rượu? Thơ Túy sẽ trả lời câu [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/Bia-CBLV.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="551" height="845" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/Bia-CBLV.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-84487" style="width:449px;height:auto" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/10/Bia-CBLV-196x300.jpg 196w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/Bia-CBLV.jpg?strip=all 551w" sizes="(max-width: 551px) 100vw, 551px" /></a></figure></div>


<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p class="has-text-align-center"><strong>XIN BẤM VÀO ĐÂY:</strong></p>



<p class="has-text-align-center"><strong>Túy Hà: CÁT BỤI LƯU VONG (THƠ)</strong></p>



<p class="has-text-align-center"></p>



<div data-wp-interactive="core/file" class="wp-block-file"><object data-wp-bind--hidden="!state.hasPdfPreview" hidden class="wp-block-file__embed" data="https://cdn.t-van.net/2025/10/cat-bui-luu-vong-tuy-ha.pdf" type="application/pdf" style="width:100%;height:600px" aria-label="Embed of cat bui luu vong - tuy ha."></object><a id="wp-block-file--media-186e2ac0-f3ec-4366-b85b-fa39ede202fd" href="https://cdn.t-van.net/2025/10/cat-bui-luu-vong-tuy-ha.pdf" class="mcloud-attachment-84488">cat bui luu vong &#8211; tuy ha</a><a href="https://cdn.t-van.net/2025/10/cat-bui-luu-vong-tuy-ha.pdf" class="wp-block-file__button wp-element-button mcloud-attachment-84488" download aria-describedby="wp-block-file--media-186e2ac0-f3ec-4366-b85b-fa39ede202fd">Download</a></div>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<h2 class="wp-block-heading">Thay Lời Tựa / Tình Người Ý Thơ Túy Hà / Dòng Sông Say / Thơ</h2>



<p><strong><em>Tùy bút Văn Nghệ Nguyễn Hữu Nhật. </em></strong></p>



<p>Túy Hà, Dòng Sông Say, bút hiệu của người say thơ hay người say rượu? Thơ Túy sẽ trả lời câu hỏi đó với những người yêu thơ. Là một trong nhiều người yêu thơ Túy, qua bài Tùy bút Văn nghệ nhỏ nhoi này, tôi xin mạn phép Quý bạn đọc để viết lên những cảm nghĩ của mình về Dòng Sông Say, thơ của một thời xa xứ.</p>



<p>Xin hãy nghe thơ Túy, như một lời vinh danh người nữ, trời sinh ra để sáng tạo con người:</p>



<p><em>*Anh tự nhủ / Giấc mơ là có thật Bởi vì em báo hiệu một bình minh.</em></p>



<p>Bình minh, khởi đầu một ngày mới, sớm mai tràn đầy ánh sáng và âm thanh. Tiếng chim hót, tiếng gà gáy rộn, nắng hồng lên như môi má, cánh hoa đào buổi sớm mùa xuân. Nhưng ở đây, thơ Túy, con chim én không báo hiệu mùa xuân, mà em, người báo hiệu bình minh.</p>



<p>Bầy chim én, sáng nay, không đến và đàn chim sẻ cũng bỏ đi, gió khua động mái tôn, trời xám, gió rền rĩ trong cảnh hoang vu, gọi nắng lên; nắng đầu ngày đã tắt.</p>



<p>Mây đọng sương mù. Sương mù bao phủ cả chén cơm chim, mà thơ Túy gọi là chén cơm thừa. Nhánh cành sầu đông, như cánh tay người run rẩy, lá rụng không biết về đâu… Ðấy không phải là phong cảnh. Nó là tình cảnh, đêm chiến tranh Việt Nam, đêm hấp hối. Ðêm hơi thở những đời người xanh xao. Ðêm mưa. Mưa vụn thủy tinh. Lạnh cắt da. Rát mặt. Em, bình minh, hòa bình không đến. Cội cây hoa sứ già, tái ngắt, buồn, và:</p>



<p><em>Bầy chim sẻ sáng nay không đến Có hề gì hơi ấm đã đầy sân</em></p>



<p><em>Có hề gì chén cơm lạnh phân vân Vì em chính là cội nguồn nóng hổi</em></p>



<p><em>Trong giấc mơ, anh tự thưởng cho mình.</em></p>



<p>Hòa bình, em, bình minh đã đến. Ngày yên vui Việt Nam đã tìm mọi cách trở về. Chỉ trong giấc mơ.</p>



<p>Phải chăng, bài thơ Buổi Sáng là như thế?</p>



<p><em>Hòa bình, chưa phải hết phân tranh</em></p>



<p><em>Ðồng tịch, đồng sàng còn nguyên mộng mị</em></p>



<p>Mộng, là mơ, mơ trong giấc mơ là mị. Sông Gianh xưa, Bến Hải ngày nào, không còn là biên giới gươm đao, sung đạn, nhưng lòng người hai bờ Nam, Bắc chưa hẳn đã cùng chung ước mơ bình minh, em, hòa bình:</p>



<p><em>Người nối người, bỏ ruộng đồng, đất khổ Dắt dìu nhau nhắm hướng thị thành Tranh ăn tìm sống</em></p>



<p><em>Lầm than bãi rác, bờ kinh</em></p>



<p>Người với người, tranh ăn, không kiếm ăn. Nỗi khổ cùng tận của con người là không có đất. Nỗi khổ cùng tận của đất là không còn người. Ðất không bỏ người. Nhưng người phải buông đất. Buông bỏ bờ sông, bãi cát, nơi quê nhà để trầm mình trong bãi rác, bờ kinh tại đất khách. Ðất khách ở ngay trong lòng quê hương. Cuộc đời màn sương, chiếu đất, thời của quỷ:</p>



<p><em>Nhưng dưới mắt người dân chạy loạn Ngửa cổ kêu oan, đòi đất, đòi nhà Vẫn chỉ là lũ nửa người, nửa ngợm Lợm tanh mùi máu, mùi bùn.</em></p>



<p>Giặc nào mà chạy loạn, hỡi người dân, mới hôm qua đây còn gọi nhau là đồng chí, “mang theo tình yêu giai cấp trong tim”, những người “con yêu của đất nước”. Sao hôm nay, qua thơ Túy, vội trở thành tiếng gọi hồn:</p>



<p><em>Rờn rợn sắc mây, nhạt nhòa nhân ảnh Tiếng đao binh</em></p>



<p><em>Còn gọi hồn tử sĩ</em></p>



<p><em>HÒA BÌNH CÓ THẬT CŨNG NHƯ KHÔNG.</em></p>



<p>Thơ Túy, như tôi được biết, thường làm giữa hai cơn say. Say rượu để quên đi phần nào vận nước, cảnh nhà; nhưng khi nào càng cố quên lại là lúc càng nhớ tới. Chỉ có say… thơ, mới giúp Túy Hà tỉnh lại, sống cùng với quê hương, nơi con sông Bến Hải đã nối nhịp cầu Nam, Bắc, song tình vẫn chia Bắc, Nam. Tại sao lại như thế này mãi, hỡi một dân tộc duy cảm, tình người:</p>



<p><em>Và dòng sông dường như vẫn chảy Nhưng oan khiên tắc nghẽn giữa dòng.</em></p>



<p>Oan khiên nào xuống từ trời? Cuộc “cách mạng bạo lực vô sản chuyên chính” làm “tắc nghẽn giữa dòng” sinh mệnh dân tộc. Hàng triệu người, cả Nam lẫn Bắc, nằm xuống cùng với bao triệu người con côi, vợ góa, đui mù, què quặt, những ông già, bà cả không chốn nương thân; vì tham vọng quyền lực đen tối của tập đoàn tội ác đỏ. Nơi mỗi con người chỉ còn là chiếc-bóng-của-chính-mình, một đơn vị lao động mang số quân:</p>



<p><em>Người là hình-thật-nghiêng say Hay là bóng-ảo-mây bay chiều tà</em></p>



<p>Phận người, như bóng chữ nằm nghiêng, ý không còn ở ngoài lời nói, bởi chữ và nghĩa ở một thời dài, tráo trở, nói một đàng làm một nẻo, đã không còn chữ nào nghĩa đó; tự</p>



<p>do là tự do nô lệ; dân chủ là chủ dân… Thơ Tuý cũng lấp lửng một câu hỏi:</p>



<p><em>Ý gì dưới bóng chữ nghiêng</em></p>



<p><em>Mà sao như thể niềm riêng lửng lờ Điều gì giữ kín trong thơ</em></p>



<p>Giữ kín một tình yêu trong thơ Say / say Thơ và lững lờ câu trả lời Thơ tình yêu / Tình yêu thơ:</p>



<p><em>Hãy yêu như yêu lần đầu</em></p>



<p><em>Cuối sông là biển xanh màu ái ân.</em></p>



<p>Trăm nhánh sông, xa nhiều nguồn khác biệt, đều cùng nhau đổ dồn ra biển cả xanh ngọc bích niềm hy vọng thương yêu. Trên dòng sông say, thơ nói về người làm thơ, sống “ngược đời”, thay vì nước chảy chỗ trũng:</p>



<p><em>Trái tim anh vốn tật nguyền</em></p>



<p><em>nhiều ngăn chứa quá nên điên đảo đời Nói ra cứ ngỡ như chơi</em></p>



<p><em>sức tàn lực tận vẫn bơi ngược dòng.</em></p>



<p>Thơ, hay người làm thơ tật nguyền, nỗi đau đớn tận cùng, chẳng thể nào quên; một tâm hồn lành mạnh, không tật nguyền, với một cuộc sống bình thường; sinh ra, lớn lên, đi học, ra trường, đi làm, về già, nghỉ ngơi… Con người chỉ còn phải chống chỏi với thiên nhiên {bão tố, lụt lụt lội, động đất, hạn hán}, bệnh tật, không phải đương đầu với những tệ hại do con người gây ra từ các học thuyết chính trị bệnh hoạn, hoang tưởng {cách mạng vô sản, chủ nghĩa lý lịch, giai cấp đấu tranh, sinh mệnh chính trị} và nhiều thứ qủy quái khác trong guồng máy công an trị, nâng cao đảng tính, hạ thấp nhân tính.</p>



<p>Dòng sông say, thơ Túy Hà, tiếng kêu mới nghe đứt ruột, hơn cả Ðoạn trường Tân thanh, ở một góc cạnh nào đó; bởi những nàng Kiều người Việt ngày nay, lên năm, lên tám</p>



<p>tuổi ở Nam Vang, Cao Miên, đến từ đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa của cả nước, thời mà Tú Bà chỉ mười lăm, mười tám; mã Ðạm Tiên nhiều không kể xiết, những hồn oan khuất vùi thây biển Ðông:</p>



<p><em>Đất nước ta Tú Bà nhiều lắm</em></p>



<p><em>nhiều Mã Giám Sinh, nhiều lắm Khuyển, Ưng chưa tính sổ thêm nhiều họ Hoạn</em></p>



<p><em>toàn ăn trên, ngồi trốc độc quyền. Thời buổi nhiểu nhương</em></p>



<p><em>Vương Ông thất chí</em></p>



<p><em>bao nhiêu Kim Trọng vào tù.</em></p>



<p><em>Cây cỏ bên đường nhuộm màu đỏ máu Vô số Đạm Tiên thủy táng biển xa.</em></p>



<p><em>Và đã có bao nhiêu Kiều phiêu dạt</em></p>



<p><em>khắp Đông Tây Nam Bắc chẳng bình yên.</em></p>



<p>Cái tỉnh của một người say, khác xa, với cái say của một người tỉnh; thơ say Vũ Hoàng Chương “khúc nhạc hồng êm ái, điệu kèn biếc quay cuồng, một trời phấn hương”; thơ say, Túy Hà, choáng váng vì:</p>



<p><em>Phải Em đến từ miền Tây lục tỉnh của ruông đồng thẳng cánh cò bay em đến từ miền trung xứ Quế</em></p>



<p><em>hay là từ rừng núi Trầm Hương cũng có em Bắc Kỳ xứ Cốm</em></p>



<p><em>cùng cải danh tên hiệu Thúy Kiều.</em></p>



<p>Ðoạn trường Tân thanh, xưa, Nguyễn Du đổ thừa cho Trời “bắt phong trần, phải phong trần; cho thanh cao, mới được phần thanh cao”; Ðoạn trường Tân thanh, nay, buồn quá đỗi:</p>



<p><em>Nguyễn Tiên sinh ơi! Có người đang khóc Vì Tố Như không viết được phần hai</em></p>



<p><em>của Đoạn trường Tân thanh có thật giữa quê ta và cả quê người.</em></p>



<p>Hồng sơn Liệp hộ là Tố Như, cũng là Nguyễn Du, với tập tiểu thuyết bằng thơ Lục bát, Kim Vân Kiều, viết về cuộc đời mười lăm năm Vương Thúy Kiều “bán mình chuộc tội cho cha”, dù Vương ông chẳng có tội gì.</p>



<p>Thời nay, chẳng có tội gì, cũng ba năm “tập trung cải tạo”; “ba năm chỉ là cái mốc”, ba năm chưa tiến bộ, lại ba năm nữa… Cứ thế. Mà thành ra chín hay mười hai năm “xử lý hành chính”. Không án tòa. Nên khi “cục quản lý trại giam” thả ra, chỉ cấp “giấy ra trại”, ngụ ý có thể “vào trại” bất cứ lúc nào… Cha mẹ, các nàng Kiều thời “Ðịnh hướng Xã hội Chủ nghĩa” tội gì?</p>



<p>Tội ngồi trên vựa lúa, đồng bằng sông Cửu, sông Hồng mà… đói; bởi tập đoàn địa chủ, mang tên Ðảng, ép giá mua, nâng giá bán; lúa gạo xuất cảng (khẩu) hàng thứ hai trên thế giới mà dân cầy, thợ cấy… vẫn đói.</p>



<p>Nói chi người thương binh, của cả hai Miền sau cuộc chiến (què quặt, mù lòa, bệnh tật, tuổi già…)? Có người ôm đàn, hát, xin ăn, mượn truyện Kiều để nói:</p>



<p><em>Tiếng lục huyền cầm Vang vang phố thị</em></p>



<p><em>Áo gấm về làng nghe hiểu gì không. Và riêng tôi rùng mình tự hỏi</em></p>



<p><em>Phải chăng mình họ Sở tên Khanh!</em></p>



<p><em>Cám ơn anh</em></p>



<p><em>người thương binh ở lại</em></p>



<p><em>đã cho tôi nhìn rõ chính tôi.</em></p>



<p><em>Cám ơn thêm câu ca lời hát</em></p>



<p><em>thức tỉnh người và đánh động lương tri.</em></p>



<p>Như Túy Hà, Dòng Sông Say, muợn cái tiếng “mình” để nói về “kẻ khác”, những tên “Sở khanh Chính trị”, những quân “Sở khanh Văn nghệ”; chúng kêu gọi nạn nhân phải hòa hơp với thủ phạm; chúng xin phép bọn Việt gian bán nước, cho chúng được xuất bản thơ văn, loại “xa quê hương nhớ mẹ hiền” hoặc “mày, tao, uống rượu”; văn thơ có thể phù du, song không phù phiếm như thế; phù phiếm vì phù</p>



<p>thịnh, phò theo sự giàu có, quyền hành của bọn gian ác. Bọn ác gian “cho” vì những tên, quân, đồ Sở Khanh “xin”. Chúng hân hoan, chúng bằng lòng để mất đi cái quyền đương nhiên Trời cho: Nghĩ, Nói và Viết. Bọn ác “kiểm duyệt” mọi người. Bọn ác hơn, “tự kiểm duyệt” trước khi&nbsp; đi đến cửa công “xin kiểm duyệt”. Cho nên, cái “ngông nghênh, bạt mạn, bất cần đời” trong thứ “thơ văn/văn thơ” Sở Khanh ấy thường “chết non” vì “kẻ chê bất nghĩa, người cười vô luân” (Kiều). Phải chăng, có những người không muốn làm người? Làm “Tiên thơ”, “Thánh tửu”, khó lắm vì “tài năng là một sự kiên nhẫn lâu bền”. Không chỉ dăm ba điều vui thú hay buồn bực cất lên mà thành thơ văn?</p>



<p>Con gà, con chó còn yêu tự do, thích sổ lồng, tháo cũi; sao con người lại tự nguyện từ bỏ sự Tự do Tư tưởng của mình? “Ngoài vòng cương tỏa, chân cao thấp” không sướng hơn ư? Ở nơi biển rộng, không kiểm duyệt, sao phải lộn ngược về ao tù, trầm mình, xin kiểm duyệt?</p>



<p>Nước đang mất, đâu chỉ Nam Quan, Bản Giốc, Hoàng, Trường Sa, mà cả Biển Ðông, cả Nước! Xin hãy nghe và đừng bao giờ quên:</p>



<p><em>Bầy sẻ nhỏ đi đâu không đến nhặt dùm ta những hạt ưu phiền Ðêm vô tình dẫm lên nỗi nhớ ngày hoang vu lạnh ngắt gió hiên</em></p>



<p><em>Khóm trúc già cựa mình thật lạ cỏ úa vàng nhăn mặt đau da Nghe trong gió lời rên của biển mơ hồ như tiếng gọi Trường sa.</em></p>



<p><em>Bầy sẻ nhỏ sáng mai có đến mang dùm ta tia nắng quê nhà</em></p>



<p><em>Và nếu được thêm vầng trăng khuyết soi đường ta lạc lối tha ma.</em></p>



<p><em>Ðang rợn người như nghe sóng lạ dội vào tim ứ máu Hoàng sa</em></p>



<p><em>Là lời cát hay lời tử sĩ</em></p>



<p><em>mà sao nghe vọng tiếng quân ca.</em></p>



<p>Máu, nước mắt, mồ hôi thời dựng nước, qua mấy nghìn năm giữ nước nối tiếp mồ hôi, nước mắt, máu nhục nhằn, xen kẽ hiển hách; đời tiếp nối đời, hết chạy ăn lại chạy loạn; loạn thì lạc, loạn lạc, nhưng dân tộc mình không lạc nhau. Thơ Túy chỉ sợ lạc chính mình:</p>



<p><em>*Dường như có tiếng thở dài</em></p>



<p><em>trên từng trang giấy vàng phai tháng ngày Dường như có chút heo may</em></p>



<p><em>trên từng con chữ còn đầy ghét thương Dường như có chút khói sương</em></p>



<p><em>thấm trên nét bút mực vương nhạt nhòa.</em></p>



<p><em>Dường như đã rụng cánh hoa</em></p>



<p><em>người cài trên ngọn kim thoa thuở nào Dường như từ cõi chiêm bao</em></p>



<p><em>giữ bao kỷ niệm xanh xao không lời Thời gian chân bước ai mời</em></p>



<p><em>tại sao còn khắc dấu đời trên mi Làm sao nhặt được xuân thì</em></p>



<p><em>từ trong hoài cổ Ðường thi vật vờ Như hồn Lý Bạch, chất thơ,</em></p>



<p><em>thả trên sông lạnh thẫn thờ tương tư Mò trăng đáy nước thực hư</em></p>



<p><em>chỉ là mộng ảo ngất ngư một thời.</em></p>



<p><em>Dường như sóng dậy trùng khơi</em></p>



<p><em>trong ta từ thuở người bơi ngược dòng Dường như có cả bão giông</em></p>



<p><em>trong ta từ thuở sen hồng nhạt phai.</em></p>



<p><em>Xa người đã mấy mùa mai</em></p>



<p><em>hoa vàng xưa cứ nở hoài trong ta Biết rằng ảo mộng, chỉ là</em></p>



<p><em>tơ đàn lỗi nhịp, lời ca chưa tròn Và tim người ứa máu son</em></p>



<p><em>chia xa ngàn dặm vẫn còn nhớ nhau.</em></p>



<p><em>Dường như giấy mực nhạt màu</em></p>



<p><em>còn nguyên tình chữ thấm đau riêng mình.</em></p>



<p>Mai, hoa vàng xưa, không nở trong vườn, không nở ngoài rừng; chỉ nở trong trí tưởng, chỉ nở trong thơ, thơ mờ theo giấy mực nhạt; hồi ức rồi cũng phai theo thời gian trôi đi, như dòng nước rời nguồn, ra biển, không bao giờ trở lại? Nước bốc hơi, gặp lạnh, thành mưa, mưa đổ xuống nguồn; nguồn sối, dòng sông, biển cả, chẳng thể lìa nhau. Như văn thơ không tách khỏi vận nước, cảnh nhà, phận người. Văn thơ, tiếng nói của trái tim người, chẳng thể lạnh lùng gỗ đá; huống chi cả đến gỗ đá cũng là chúng sinh, được thần linh hóa, nếu chúng được tạc thành hình con người để thờ phụng?</p>



<p>Trăng trên trời, không với tới; trăng đáy nước, không mò được. Trăng thật và trăng giả đều xa cách, chỉ còn vầng trăng trong thơ, nơi tâm hồn người bày tỏ?</p>



<p>Dòng Sông Say, Túy Hà, hành giả, người “làm một việc gì đó”, cho mình và cho đời, thường là bậc thức giả, trước hết phải hiểu chính mình là ai:</p>



<p><em>Ta là hành giả thất thần</em></p>



<p><em>xa người vẫn ngỡ đang gần mới đau Ta là hành giả bạc đầu</em></p>



<p><em>phong trần phiêu bạt biết đâu là nhà.</em></p>



<p>Nhà thơ ở đường Saint Emanuel, thành phố Houston, tiểu bang Texas, USA, hay Bến Ðình, Ô Cấp Việt Nam? Trong “đại tam thiên thế giới” này, đâu chẳng là nhà? Hay là</p>



<p>Huế? Huế, 1968, sau lời chúc lành đầu năm, dội lại những ánh mã tấu, ngời sáng răng đen cải mả, lấp lánh ánh thép cuốc, xẻng đập vào đầu “bọn phản động” cho rơi xuống mồ tập thể, khỏi tốn đạn…</p>



<p><em>Xuân nào hoa nát máu bầm, oan khiên chồng chất tiếng than ngất trời.</em></p>



<p><em>mả ông trạng, bạc màu vôi, thêm bao mộ mới, mồ côi phận người.</em></p>



<p><em>Bốn mươi năm lẻ mấy rồi, không hương khói ấm giữa đời lạnh tanh.</em></p>



<p><em>vết thương mưng mủ đã đành, ẩn sâu dấu kín vẫn hành thịt da.</em></p>



<p>Ðời người, ai chẳng từ lòng mẹ tới lòng đất? Nhưng Ðất Mẹ nào muốn những người con của mình, thẳng tay với nhau, theo kiểu “giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ” để “thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin vĩ đại”. Mùi tử khí, không chỉ ở những tử thi, mà còn xực nức trong thơ miền Bắc một thời dài, đằng đẵng, “nay ở trong thơ nên có thép”. Thép đã tôi thế đấy!</p>



<p>Ðâu rồi? Huế của hương quế trầm tóc mẹ, mùi hoa chanh, vỏ bưởi, mùi rơm rạ trên cánh đồng mồ hôi cha; mất rồi, Huế của những đêm trăng, thuyền thơ, thả trên sông Hương, điệu Nam Ai, buồn, buồn mà đẹp, bởi chất thơ trữ trình trên nón, nhịp lơi Mái Nhì, nhịp dồn Mái Ðẩy, chèo ngược nước hay chèo xuôi giòng?</p>



<p>Người với cảnh Huế, tự có tang thương, cần chi phải thêm tang tóc</p>



<p><em>Nước sông Hương đậm máu tươi, tang thương khóc hận nụ cười trắng tay.</em></p>



<p><em>Làm sao rửa hết oán dày, trong tâm vô đạo giữa bầy quỷ ma.</em></p>



<p><em>Thôi thì cũng một lần qua, cây bồ đề cũ, chuông xa vọng gần</em></p>



<p><em>cho dù trí nhớ mòn dần, vẫn còn thương quá mưa dầm Huế xưa.</em></p>



<p>Chuông xa mà tiếng vọng gần? Tình yêu quê hương gần mà quê hương thì xa? Xa Huế mới thấy gần Huế. Như ăn cơm hến, nhớ Cồn Hến, nhớ O như nhớ ớt xanh, cơm nguội, chan canh hến, cùng rau ghém… Nước Cồn Hến đôi chỗ đã cạn, giờ bồng bềnh rác rến, hến còn chết huống chi người nấu cơm hến. Nhưng người đi xa, từng ăn cơm hến Huế, vẫn nhớ người ở lại:</p>



<p><em>Nhắn thêm em ở bến cồn, hến còn hay mất ta luôn nhớ người</em></p>



<p><em>Tình chung là Huế một thời, ý riêng mây nước, mộng vời cố nhân.</em></p>



<p>Là cố nhân của nhau, mỗi con người ngày xưa, năm cũ ấy, vẫn tìm nhau trong mộng. Như ngọn lửa, mồi rơm, người giữ lửa và người đi xin lửa, hôm nay đây đều già cả rồi, sao ngọn lửa ngày nào vẫn cháy đỏ những chiều mùa đông nhớ Huế, rét ngọt, ớt xanh cay cơm hến.</p>



<p>Chẳng có gì là khó hiểu cả:</p>



<p><em>Câu hỏi cũ nhưng vẫn là cứ mới Vì trái tim đâu có tuổi bao giờ</em></p>



<p><em>Và nhịp thở trong từng ngăn nhung nhớ Vẫn rung lên rộn rã những tình cờ.</em></p>



<p>Túy Hà, thơ, Dòng Sông Say, hỏi ai hay hỏi chính mình, tự vấn, trong sự “tình cờ” cố ý? Về những ngày Quảng Trị lửa đạn, máu nhuộm cát hồng, gió Lào pha cát hừng hực nóng bỏng; những người cắm lá cờ Vàng trên Cổ Thành nay đâu? Còn ai nhắc đến:</p>



<p><em>La Vang đồi cát nhuộm hồng</em></p>



<p><em>gió Lào thổi ngược máu nồng còn tanh Từ tro tàn lửa chiến tranh</em></p>



<p><em>Ðông Hà, Cam Lộ buồn tênh phận người.</em></p>



<p>Những phận người “sinh bắc, tử nam”, “biển người” chết không kịp làm bia tưởng nhớ, dọc dãy Trường Sơn trên đường đi “B”, Nam tiến. Chết cho ai?</p>



<p><em>Ngộ ra ở giữa đôi bờ/ Lằn ranh sinh tử sợi tơ vô tình.</em></p>



<p><em>Ngộ ra, múa bút vẽ hình/Quê hương xa lắc, bất bình hí ngôn/.Hai tay nhúng mực chiêu hồn/ Những oan khiên giữa chiều hôm mộ đời./</em></p>



<p><em>Âm thanh vỡ, Tiếng ma cười/ Chân tê gối bại Không lời thở than.</em></p>



<p>Cuối cùng, bên cạnh “người thua nằm dưới huyệt, kẻ thắng giữ nghĩa trang”, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thay vì làm thơ ngoài bãi chiến trường, Túy Hà đã làm thơ trong nhà tù, trại An Dưỡng Biên Hòa… Những bài thơ thời mất nước, nhớ nhà, nhìn ra thân phận mình giữa ‘Thế giới Tự do”; dựa lưng vào đâu, hỡi người lính chiến “Lực lượng Ðặc biệt”?:</p>



<p><em>Thân ta như ngọn cỏ bồng, một lần lìa gốc</em></p>



<p><em>buồn trông nắng tà,</em></p>



<p><em>Sông dài, núi lớn đường xa, mơ về cố quận</em></p>



<p><em>vào ra thẩn thờ.</em></p>



<p>Cố quận? Xã Thắng Nhứt Vũng Tàu, nơi sinh ra năm 1946, chẳng cách xa Biên Hòa xứ bưởi bao nhiêu, nhưng vẫn xa cách bởi trùng điệp hàng rào dây kẽm gai. Những cơn đói lả người, củ khoai, mẩu sắn cũng trở thành hạnh phúc; song không đáng sợ bằng: Quân đội đâu, đồng minh đâu, Công ước Geneve về tù binh đâu?</p>



<p>Cha mẹ, vợ con, ở bên ngoài nhà tù nhỏ là nhà tù lớn, sống bằng cách nào, khi vốn liếng cuối cùng là sự quen biết nơi đời sống xã hội cũng bị tước đoạt? Thơ, từ “Tình yêu lang thang &amp; Chiến tranh”, 1969, tới “Dấu ấn Da vàng”, 2006, suốt 37 năm “làm thơ không in”, bi kịch cho người, thảm</p>



<p>kịch cho thơ. Vậy mà thơ, Dòng Sông Say, vẫn cuồn cuộn, tình yêu, phơi phới:</p>



<p><em>Xin đừng tặng em hoa hồng</em></p>



<p><em>khi em đang hát</em></p>



<p><em>trong lòng gai đâm xin đừng cúi xuống</em></p>



<p><em>cầu thân &#8211; nắng chiều đã tắt hôn lầm trái ngang.</em></p>



<p><em>Tơ rung</em></p>



<p><em>Đã lạc cung đàn Bài ca điệu hát từng trang rối bời hỡi anh đừng nói những lời</em></p>



<p><em>tôn vinh hư ảo như hơi thở dài.</em></p>



<p><em>nhớ đừng tặng hoa có gai</em></p>



<p><em>tim em nhỏ máu chưa phai</em></p>



<p><em>cuộc tình Hỡi anh</em></p>



<p><em>đời đâu riêng mình mà anh lại cứ</em></p>



<p><em>trọng khinh thế thời. nắng chiều phai nhạt cuộc chơi</em></p>



<p><em>qua đường</em></p>



<p><em>ai nhặt hương phai hoa tàn hoa hồng</em></p>



<p><em>sao như hoa tang lới ca tiếng hát nén nhang</em></p>



<p><em>tặng người.</em></p>



<p><em>Riêng em chỉ cần nụ cười</em></p>



<p><em>níu bờ môi ấm bên đời có nhau.</em></p>



<p>Cười? Ai chẳng biết cười! Không, cười và biết cười là hai việc khác nhau. Phải biết khóc rồi mới biết cười, mới biết nụ cười khác xa tiếng cười. Tới độ, nếu cảm đề thơ Dòng Sông Say, Túy Hà, tôi sẽ nói, theo cách quê mùa của tôi, NHN:</p>



<p>“Kẻ nào không biết khóc/ chẳng phải là con người Người nào không biết cười/Là kẻ ngu nhất đời!”</p>



<p>Dẫu không được cái mỉm cười của Ca Diếp khi dâng hoa lên đức Phật, cũng phải có “miệng cười như thể hoa ngâu”, tươi tắn, thơm tho, mang ướp trà được.</p>



<p>Và, tới đây, xin hãy để cho thơ Tùy Hà, Dòng Sông Say, khép lại giùm bài Tùy bút Văn nghệ này:</p>



<p><em>Cám ơn bạn, cám ơn đời</em></p>



<p><em>Khổ đau, thấm thía tình người, ý thơ.</em></p>



<p><strong>Nguyễn Hữu Nhật </strong>/ Houston / Texas / 27.03.2010.</p>



<p><em>*Chữ in nghiêng thơ túy hà</em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túy hà: MỚI GẶP CHƯA QUEN MÀ SAO LẠ&#8230;</title>
		<link>https://t-van.net/tuy-ha-moi-gap-chua-quen-ma-sao-la/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Túy Hà]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 16 Oct 2025 06:04:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc Văn]]></category>
		<category><![CDATA[thơ Túy Hà]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://t-van.net/?p=84263</guid>

					<description><![CDATA[Gởi T.Vấn &#38; Bạn Hữu Tình cờ thoáng thấy trên hè phố Cứ ngỡ thân quen nên đứng chờ Tóc ngắn mặt vuông ngày xưa ấy Sao nay da nám mắt thẩn thờ . Bước đến khẽ chào lòng ngờ ngợ Bạn cũ hay là nhầm lẫn thôi Hỏi ra mới biết phe ta cả [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full"><a href="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/moigap.jpg?strip=all&w=2560"><img loading="lazy" decoding="async" width="514" height="468" src="https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/moigap.jpg?strip=all" alt="" class="wp-image-84264" srcset="https://cdn.t-van.net/2025/10/moigap-300x273.jpg 300w, https://eqhsih9ofx5.exactdn.com/2025/10/moigap.jpg?strip=all 514w" sizes="(max-width: 514px) 100vw, 514px" /></a></figure>



<div style="height:30px" aria-hidden="true" class="wp-block-spacer"></div>



<p><em>Gởi T.Vấn &amp; Bạn Hữu</em></p>



<p>Tình cờ thoáng thấy trên hè phố</p>



<p>Cứ ngỡ thân quen nên đứng chờ</p>



<p>Tóc ngắn mặt vuông ngày xưa ấy</p>



<p>Sao nay da nám mắt thẩn thờ</p>



<p>.</p>



<p>Bước đến khẽ chào lòng ngờ ngợ</p>



<p>Bạn cũ hay là nhầm lẫn thôi</p>



<p>Hỏi ra mới biết phe ta cả</p>



<p>Xem như bạn mới – cũng cũ mà</p>



<p>.</p>



<p>Có thêm bạn mới niềm vui tới</p>



<p>Mở lòng mong cùng hội cùng thuyền</p>



<p>Trên dòng sông trôi về miên viễn</p>



<p>Ông lái đò sẽ hết vô duyên</p>



<p>.</p>



<p>Sông hỡi sông đời chia mấy đoạn</p>



<p>Nhánh rẽ nào xuôi hướng đông nam</p>



<p>Được mấy khi thuận chèo mát mái</p>



<p>Gió reo vui chung nhịp căng buồm</p>



<p>Lòng mở lòng nối tình lính cũ</p>



<p>Đã một thời chia lửa chi binh</p>



<p>Nay viễn xứ thành người thua trận</p>



<p>Ngẩng trông lên đã bạc mái đầu</p>



<p>.</p>



<p>Râu tóc rụng buồn theo năm tháng</p>



<p>Ta là ai mà cô quạnh thế này</p>



<p>Ngọn gió lạc thổi không khô lệ</p>



<p>Chực chờ rơi có vị đắng cay</p>



<p>.</p>



<p>Ta cám ơn cám ơn gió nhé</p>



<p>Đã cho ta thêm bạn chiều nay</p>



<p>Đã cho ta một vài giây hạnh phúc</p>



<p>Khi xiết tay người lạ mà quen</p>



<p>.</p>



<p>Lạ là vì trước chưa tương ngộ</p>



<p>Nay sao lòng như quá thân quen.</p>



<p><strong>Túy hà</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>

<!--
Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: https://www.boldgrid.com/w3-total-cache/?utm_source=w3tc&utm_medium=footer_comment&utm_campaign=free_plugin

Page Caching using Disk: Enhanced 

Served from: t-van.net @ 2026-06-14 18:11:53 by W3 Total Cache
-->