T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Tên thật: ĐẶNG XUÂN XUYẾN, sinh ngày 17 tháng 04 năm 1966. Quê quán: Đỗ Hạ, Quang Vinh, Ân Thi, Hưng Yên. Trú quán: Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Văn Hóa Hà Nội năm 1993. MỘT SỐ TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN: đọc tiếp

Đặng Xuân Xuyến: BỎ YÊU

Giấc mơ hoa bướm – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   – Với PTT –   Em nhắn gửi ta mấy ý yêu Nào mây lãng đãng quắt quay chiều Nào hanh hao nắng se se lạnh Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều. . Ta có cần đâu mấy ý yêu Đừng than nắng nhạt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: NỠ NÀO THẾ EM/PHƯỢNG ƠI…

Ngõ vắng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm     NỠ NÀO THẾ EM   Nỡ nào gọi anh bằng chú Để anh nói chuyện không vào Nhìn nhau có chiều gượng gạo Chuyện trò cứ nhạt làm sao . Nỡ nào gọi anh bằng chú Để anh nhanh bạc mái đầu Hơn chừng đôi ba

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: LÁNH YÊU

Khung cửa hẹp – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Sao chẳng nói yêu từ sớm Khi anh đương còn trẻ trai Bây chừ lừ đừ, lọm khọm Anh nào dám mộng với ai. . Đâu phải ra chiều ái ngại Đâu phải giả đò lo xa Chỉ e nhỡ đường ân ái Khiến em đứt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: ĐỪNG TRÁCH ANH

Cẩm Tú Cầu – Tranh: Mai Tâm   Đừng trách anh ngắc ngứ mãi chữ yêu Chỉ ngấu nghiến em cho nghiền cơn khát Không biết dìu em nương theo câu hát “Yêu nhau mấy núi cũng trèo…” . Đừng trách anh viện mãi số tréo kheo Chỉ muốn cuốn em vướng dây oan nghiệt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: TÒ HE

Tò He – Ảnh (Nguồn: vietnamlifehack.com)   (tặng 1 người em)   Phút trải lòng đắng ngắt Điếng lòng người lặng nghe Thương nửa đời nén chặt Nhốt hồn trong xác ve. . Chiều cuối ngày nắng quắt Dụ hồn nhập Tò He (*) —- (*) Tò he: là những hình người, con vật được

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: Về truyện ngắn của Lê Mai

Nhà văn Lê Mai (1952-2019) Quyền Được Rên là một truyện ngắn hay, tạo được nhiều chú ý trong dư luận. Lúc sinh thời, Tiến sĩ Ngữ văn Nguyễn Ngọc Kiên đã không tiếc lời ca ngợi: – “Có thể nói mà không sợ ngoa ngôn rằng “Quyền được rên” của nhà văn Lê Mai

Đọc Thêm »

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TRAI QUÊ

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu     Trai quê, thì rõ trai quê Dửng dưng phố thị bùa mê trói người Thì quê, chỉ sẵn nụ cười Chỉ trong veo mắt dụ người ngẩn ngơ Ờ thì, nửa tỉnh nửa mơ Trai quê vẫn vậy, vẫn khờ chả khôn…   Hà Nội,

Đọc Thêm »

Trần Thị Hồng Châu: KÝ ỨC – HỒN TA – HỒN QUÊ

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu    (Đôi dòng cảm nhận khi đọc HỒN QUÊ của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến) Khi trên đầu đã 2 thứ tóc, đã sống đủ dài, đã trải nghiệm đủ lao đao lận đận, đã biết thế nào là “lên voi xuống chó”… đáng lẽ phải cố

Đọc Thêm »

Nguyễn Bàng: THƠ VỀ RƯỢU

Rượu, giai nhân và thi sĩ – Tranh: Thanh Châu (HAY NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN  XUYẾN?) * Tuần trước, nhà thơ Đặng Xuân Xuyến gửi cho tôi chùm thơ về rượu của anh và bảo để tôi đọc cho vui. Nhưng vui sao được khi mà cả chùm 10 bài thơ đều thấm

Đọc Thêm »