03/05/2014
Như Thương : NHỚ RẶNG ẦU Ơ . . . & CÒN VẠT QUỲ VÀNG

clip_image001

NHỚ RẶNG ẦU Ơ ….

Cố hương ơi, cố quốc đâu

Mà nghe muôn dặm nỗi sầu vỡ đôi

Quê mình sông vẫn lở bồi

Quê người bến lạ khúc nôi nhớ nhà

Ơi đò vọng tiếng phù sa

Nghe rưng rưng giọt tưởng là quê xưa

Xứ này – xứ khác … lạ chưa

Vẫn mây, vẫn nắng, vẫn mưa với đời

Triền sông sếu, vạc, cò ơi

Bông bần trắng rụng đất trời phân ly

Một ngày gồng gánh ra đi

Nao lòng bìm bịp thôi thì chiều buông

Trôi theo chín nhánh sông buồn

Người xa quê xứ ngọn nguồn tìm đâu

Bần ơi ví dẫu ví dầu

Bao năm rồi chợt mái đầu bạc phơ

Nhớ chi nước ngọt, mặn, lờ

Nhớ chi một rặng ầu ơ … ơ bần

clip_image002

Photo: Quách Lục

CÒN VẠT QUỲ VÀNG

Về đâu sông núi về đâu

Cạn giòng thác đổ từ đầu nguồn xa

Vạt rừng, phố cũ nhạt nhòa

Bóng em biền biệt từ hoa lỡ làng

Tháng Ba còn vạt quỳ vàng

Còn em ngấn cổ dịu dàng tiểu thư

Dường như chưa kịp giã từ

Mà sao đành đoạn em như xa rồi

Để mùi hương tóc em trôi

Theo giòng suối cạn ta ngồi khóc thương

Em ơi nắng đổ bụi đường

Sương khuya lạnh buốt vô thường em đi

Còn gì một đóa trà mi

Không hương khói nhạt. Loạn ly… Điếng lòng

Để em ở lại mênh mông

Ngất trời bụi đỏ lấp hồng nhan em

Sầu ta chất ngất nửa đêm

Sờ tay đá lạnh ngoài thềm hoang vu

Em nằm mộ chí ai ru

Bốn bề lạnh ngắt thiên thu ta buồn

Như Thương

 

 

 

 

©T.Vấn 2014