10/24/2020
Nguyễn Minh Phúc: Tưởng nhớ nhà thơ Minh Đường

Ngày 26/4/2020 nhằm ngày 4/4 âm lịch kỷ niệm 35 năm ngày mất của thi sĩ Minh Đường…Ông là nhà thơ cùng thời với anh Luân Hoán, Hà Nguyên Thạch, Khắc Minh, Trào Phúng, Phạm Trung Việt, Phan Nhự Thức (đã mất)… các trụ cột văn chương thơ ca của tỉnh Quảng Ngãi những năm 60-70.

Ông xuất bản tập thơ Dưới chân Thành phố do NXB Châu Sa ấn hành năm 1970. Xin giới thiệu bài thơ Mẹ Việt Nam – bài thơ ông viết năm 1968 như nén nhang tưởng niệm chú tôi…

Cầu xin linh hồn ông an vui nơi nước Chúa.

Nguyễn Minh Phúc

 

 

MẸ VIỆT NAM

 Kính dâng quê hương và song thân

***

Mẹ chia cho con những đồng khô cỏ cháy

Một giải Trường Sơn đói nghèo biết mấy

Con gối đầu trên suối ngọt ca dao

Tuổi thơ vèo qua một trận mưa rào

Con đối diện trước những lòng súng thép

Của anh em bà con bạn bè thân thiết

Từng đêm hồn nghe mọc tóc kim châm

Buồn len qua từng thớ thịt tê bầm

Tai mục rữa lời oán thù chia rẽ

Mắt mờ đi trước cảnh đời dâu bể

Xóm làng xưa xơ xác bóng ma trơi

Ruộng lúa đồng ngô trận chiến mê vùi

Trưa rừng rực lửa trời say lửa hận

Chiều êm ả sáo diều đâu? Tiếng súng

Tuổi thơ bay trong huyền thoại quê hương

Nước nguồn tuôn ra hay máu chảy trong lòng

Một dòng sông khóc nỗi buồn nhân chứng

Mẹ Việt Nam một đời me chịu đựng

Một đời me hiền dịu quá đi thôi

Tình ca dao ngọt lịm đến tê đời

Mẹ nào biết tâm hồn con nhiễm độc

Từ ăn trái nhân danh- ăn mầm giai cấp

Con mẹ chia đôi, chia đất, chia thù

Chia bè, chia đảng, chia súng, chia dao

Tay chụp mũ giết dần từng đứa bạn

Chân đá tréo quay những vòng ly tán

Mồm hoan hô, đả đảo ngất chật trời

Múa may lồng lộng thay bậc đổi ngôi

Ngần thứ ấy- ngần ấy tình, con mẹ

Ruột đứt từng cơn, máu trào rách khóe

Mẹ có buồn không sao vẫn âm thầm?

Con biết rồi, bởi Mẹ- Mẹ Việt Nam

Con tin tưởng với tình yêu chan chứa

Con hy vọng nơi lòng người muôn thuở

….

Có lẽ nào con Mẹ không quay về

Ngủ những giấc thần tiên thời thơ ấu

Trả hận thù cho ngôn ngữ nhiêu khê

Nghe Mẹ hát những lời ca dìu dịu

Trả tay súng, tay gươm, trồng cây xây bể

Tay viết thư tình, tay hái hương hoa

Mắt tinh anh biêng biếc gái trai sầu

Là châu ngọc của tình yêu vơ vẩn…

Khi đời là một mùa vui bất tận

Tình ca dao ngọt ngọt đến tê môi

Hồn ca dao la lả đến đời đời

Mẹ sẽ khóc bởi niềm vui chật nứt

Thơ bay lên chín tầng cao thơm phức

Giờ là giờ Mẹ- Mẹ Việt Nam

 

MINH ĐƯỜNG

1968