04/12/2021
Quảng Tánh Trần Cầm: bác tư/chết trong cơn đại dịch

Người về từ quá khứ – Tranh: Thanh Châu

 

 

bác tư

 

hơn ba mươi năm trước bác cho

chai rémy martin vsop cognac

ngày tôi ra trường

 

nay còn một nửa  ̶ ̶ ̶

phần để dành cho bác  ̶ ̶ ̶

 

bác đã ra đi

chai rượu bây giờ là kỷ vật

duy nhất còn lại

nối liền bác và tôi

 

càng thêm tuổi

càng nghe và biết nhiều hơn về bác

càng không hiểu được bác bao nhiêu

 

rồi một ngày tôi sẽ cạn chai

miên man hồi tưởng về bác  ̶ ̶ ̶

một ngày mưa rả rích

cầm chân bên này cuộc ta bà.

 

 

chết trong cơn đại dịch

  

không nhầm  ̶ ̶ ̶  nàng cũng nói như thế:

trong cơn đại dịch nếu không chết vì bệnh

thì chết vì nỗi lo sợ, bất lực và cô đơn  ̶ ̶ ̶

gặm nhấm cấu xé từng phút từng giờ

tâm trí héo mòn theo giấc ngủ vờ vĩnh

hững hờ đến chậm hoặc không hề đến

như thể mạch nguồn kiệt sức khô cạn.

 

biết đâu đôi khi cái chết đến bất chợt

như trò chơi tranh nhau húc đầu vào

vách đá vô minh một ngày gập ghềnh

bấp bênh không hẹn trước theo lời ca

ê a ngẫu hứng từ tứ thơ vụt hiện vụt thoát

khi nằm yên ả trong đêm trống vắng

lắng nghe bầy cò xào xạc bên kia sông.

 

đâu đây nghe người vượt qua dòng sông chảy xiết  ̶ ̶ ̶

bì bõm, hổn hển, rồi ở điểm đến bốc hơi thăng hoa

giữa đất và trời bàng bạc miên man vô thủy vô chung.

không nhầm  ̶ ̶ ̶  nàng cũng đã nói như thế.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021