06/01/2021
Đặng Xuân Xuyến: Chùm thơ về Rượu

Rượu, giai nhân và thi sĩ – Tranh: Thanh Châu

ĐỢI…

 

Đợi xuân xuân chửa chịu về

Đợi tình tình lại mải mê xứ người

Nâng lên ly rượu tự mời

Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi?!

Hà Nội, 24 tháng 04.2020

 

NGƯỜI CŨ

 

Rượu cũ bạc mùi còn cố khuấy

Chén sứt miệng rồi chẳng chịu thay

Bao năm biền biệt, khư khư giữ

Vật đổi sao dời, mãi thế ư?!.

Hà Nội, 01 tháng 09.2019

 

TÌNH VỘI …

– Với M.Q –

 

Vội vã cuống cuồng quấn chặt nhau

Chẳng vì yêu

Chẳng vì đầu mày cuối mắt

Ngấu nghiến nhau chỉ giải nghiền cơn khát

Trách móc làm gì câu nói đầu môi.

.

Rượu rót rồi?

Thì hãy cứ lả lơi!

Men chửa ngấm?

Chả cần tình sâu đậm!

Người ta yêu…

Mắt môi say men rượu!

Ta với tình…

Nặng nợ kiếp ba sinh…

Hà Nội, đêm 16.08.2018

 

BUÔNG

– Với N.T.N –

 

Chai rượu mừng

tôi rót

Chén rượu buồn

em bưng

Nào thì ta cùng cụng

Chuyện đời,

thôi nhé,

buông.

Hà Nội, chiều 03 tháng 08.2018

 

CHỜ…

 

Tôi nghe” “Chuyện của gã khờ

Nhủ lòng” đời chẳng như “

Thôi kệ “Chàng lùn nể vợ

Ngược dòng” về cõi “Ngu ngơ”.

 

Đêm” nay “Người ơi… người ở

Thức” chờ “Tiệc rượu trong mơ

Tiếng khèn” nối dài nỗi “Nhớ

Người thơ” “Khờ” đến bao giờ?

——-

(“…”): tên các bài thơ, truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến

Hà Nội, chiều 17 tháng 07.2018

 

QUAN TRƯỜNG

– Tặng: Nguyễn Minh, bạn tôi –

 

Nào, cứ uống, đếch gì mày phải ngại

Làm “quan to” ngã ngựa cũng chả hèn

Thiên hạ cười. Thây kệ thiên hạ soi

Mày giả xỉn để đời thôi khốn nạn.

.

Ừ, đời thế. Qua cầu thì hại “bạn”

Dấn quan trường sao mày chả chịu “khôn”

Đục kín dòng mày lại cố gượng trong

Chúng nó đập bởi mày không chịu hỏng

.

Ừ. Thế nhé. Lấy gia đình làm trọng

Cứ vui đi, mặc thiên hạ vào tròng

Tiếc làm gì mấy thứ của phù du

Thiên trả Địa, đếch gì mày cay cú.

.

Nào. Uống nhé! Kệ cha thiên hạ đú

Nào. Cứ say! Mặc mẹ thiên hạ cù

Tao với mày trận nữa ngoắc cần câu

Cho trôi tuột trò nhố nhăng thế sự.

Hà Nội, chiều 03.04.2018

 

MỘT TÔI

– Tặng cháu Đặng Hải –

 

Một chai

Một chén

Một tôi thôi

Một đêm gió quẩn chỗ tôi ngồi

Một bàn tay lạnh quờ vai lạnh

Một tiếng thở dài tôi với tôi!

Hà Nội, 22 tháng 11.2017

 

THẾ GIAN SAY

Kính tặng nhà thơ Hoàng Xuân Họa –

 

Thế gian say đòi đập chén trở cờ

Thế gian cười.

Thế gian khóc.

Thế gian mơ

Ngật ngưỡng bước.

Khành khạch cười.

Chửi cha thiên hạ dở!

Rượu ba xu. Thế gian hóa thằng rồ!

Hà Nội, chiều 04.10.2017

 

ĐỜI KHÁT

– Thân tặng nghệ sĩ Võ Hoài Nam –

 

Này thì khát!

Uống cho đời đỡ khát

Rượu tình đời men ủ nhiều năm

Khát chất chồng

dồn nén

tháng năm

Ta đốt cạn cái đong đời cay đắng

.

Uống!

Thì uống!

Cho lì khoảng lặng

Cho lòng ta chạm được tới lòng người

Cho u buồn phiêu bạt tận biển khơi

Cho Nhật Nguyệt thẹn lòng mà hửng nắng.

.

Uống!

Thì uống!

Dốc cạn lòng cùng uống

Khát khao ơi hãy tan chảy tận cùng

Thế gian này dẫu sấp ngửa trắng đen

Ta như bạn sống một đời không thẹn.

.

Uống!

Thì uống!

Ngán chi mà không uống!

Rượu tri âm thêm vững mạnh bước đường!

Hà Nội, ngày 30 tháng 05.2017

 

TIỆC RƯỢU TRONG MƠ

– Tặng “thằng bạn” đối tửu trong mơ –

 

Dốc ngược chai

Chắt thêm vài giọt rượu

Cạn ly này

Mai mỗi đứa một nơi

.

Ly rượu này

Mày rót

Tao say

Khề khà mãi

Mày say

Tao rót

.

Nhấp môi thôi

Mai mỗi thằng mỗi ngả

Ngày tháng xa

Mày

Tao

Kiếp không nhà

Tao xa lạ

Cõi trần đày đọa

Mày xa hoa

Tiên cảnh phiêu bồng…

.

Ừ!

Cạn nhé

Mày ơi

Cạn nhé

Ừ!

Nhấp môi

Mai

Mỗi ngả

Mỗi thằng…

Hà Nội, 2 giờ sáng 03 tháng 05.2017

 

MEN ĐẮNG

 

Đây men rượu hơn 15 năm trước

Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn

Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run

Thon thót sợ vô tình gặp lại.

.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại

Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa

Cạn ly này có quên được chuyện xưa?

Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

.

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo

Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ

Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ

Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ

Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ

Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ

Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

.

Ừ ly nữa

Ừ thêm ly nữa

Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa

Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa

Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.

Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016

 

CHẾT

 

Chén rượu buồn cay đắng

Ta tiễn người sang ngang

Kể từ trăng tàn ấy

Ta chết dần ai hay.

Hà Nội, chiều 17 tháng 12.2014

 

SAY YÊU

– Với T.L.A –

.

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ

Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian

Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm

Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

.

Nào nâng chén cho sầu sầu rũ bỏ

Trút áo xiêm cho đêm bớt ngại ngần

Đây rượu nồng, men ủ đã nhiều năm

E ngại thế… Làm sao ta chẳng giận.

.

Thì ta biết thuyền em chưa bến đậu

Giấu mơ hoang vật vã đợi phong cuồng

Ta nhốt mình đằng đẵng mấy mùa ngâu

Nén lơi lả loạn điên nơi cõi mộng.

.

Ừ thì rượu. Ừ thì thơ. Ừ mộng đẹp

Ừ thì say cho hỉ hả phong trần

Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non

Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận.

.

Yêu thương nhé.

Một lần thôi. Là đủ

Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian…

Hà Nội, đêm 11 tháng 04.2014

 

RƯỢU SAY

.

Ừ này thì rượu. Ừ thì say

Ừ rượu tri âm ủ lâu ngày

Ta uống đêm nay cho thỏa thích

Cho trời cùng đất ngất ngưởng say.

.

Nào nhấc chén lên. Cạn để say

Men tình chiu chắt ủ bấy nay

Đêm nay ta hứa say cùng bạn

Thế gian? Điên đảo được mấy ngày?

.

Thôi kệ cuộc đời. Ta cứ say

Rượu ngọt đào thơm vơi lại đầy

Ta kệ Cuội già từ cung Quế

Khẩn khoản mời ta ghé đôi ngày.

.

Ta chẳng ghé đâu. Ta ở đây

Sóng sánh mềm môi chén rượu đầy.

Thôi Cuội về đi ta chỉ muốn

Đêm nay thỏa thích ta được say.

 

Hà Nội, đêm 04 tháng 10.2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021