Cái bóng – Tranh: Thanh Châu
sài gòn vật vã
hắn lặn lội sài gòn réo gọi tên người gõ tấm ván thiên
sài gòn vật vã chịu đựng cơn ho khan không dứt
sài gòn vật vã chống chọi qua từng hơi thở đứt quãng
sài gòn hóa thân con thú bị thương
anh chị em thập thò vượt chốt kiểm soát
sài gòn chạy miếng ăn, thuốc uống, sữa cho em bé người già
hắn lặn lội sài gòn tìm kiếm một nỗi buồn bất chợt
chập chờn bỗng dưng loé sáng
lung linh như ánh mắt như chớp lửa que diêm
hắn muốn chụp bắt những cánh sao băng trong đêm dài tịch lặng
giữa chốn hỗn mang bao trùm vô thủy vô chung
hắn nhắm mắt nhào nặn nỗi buồn trong tay
tạo hình ngẫu nhiên không định hướng
trong cuộc trần ai mù mờ sương khói
hắn mở toang ký ức réo gọi tên người gõ tấm ván thiên.
thơ không quên đề #3
mây chới với vỡ tan trên đầu tôi
gió cháy tóc nám da tung bụi trong con lốc xoáy
người không còn nơi đây
đất khổ hay là đất chết
đất của bầy kên kên
đất của năm tháng đìu hiu
nhìn những cây joshua rũ rượi dang tay điên đảo
tôi rạn nức trong nắng
lạc trên cồn cát lồng lộng miên man
không cách nào trở lại điểm khởi hành
mùa hè vô tận không còn hào hứng
ảo giác không còn linh hoạt tươi mát
và sự dối trá trở nên nhạt nhẽo khôn lường
không thể nào che dấu cái hiển nhiên
cho dù ngày lại ngày qua ký ức héo khô teo tóp hư hoại
ngậm ngùi như nỗi khốn khổ dàn dựng bài ca giả dối ̶ ̶ ̶
bài tụng ca cho một giấc mơ bất chợt trở thành ác mộng
này em mây chới với vỡ tan trên đầu tôi
nhỏ giọt thành máu khô cứng trên đám xương rồng
dự báo kỷ nguyên mới? hay thời mạt vận?
và tôi đứng đây như trời trồng chờ đợi một cơn mưa.
Quảng Tánh Trần Cầm
©T.Vấn 2021
