
Ảnh (Tác Giả gởi)
GIẤC MƠ HẠT NHÂN
Thằng bé nhìn thấy rõ ràng
chính nó đang nằm ngửa,
và bất động
trong khi một cơn mưa bom hạt nhân
đang rơi xuống
trên thân thể nó và chung quanh…
.
cảm giác kinh hoàng xảy đến trong chớp nhoáng và chấm dứt cũng nhanh không kém
trong nó chỉ còn
một nỗi bất lực chuyển dần qua trạng thái chấp nhận tuyệt nhiên
nó nghe không những linh hồn nó mà ngay cả thể xác nó dường như nhẹ tênh đang bềnh bồng đâu đó
trong vùng không gian bụi phóng xạ vừa phủ kín toàn thân nó
cùng lúc
nó thức giấc!
nỗi kinh hoàng như vừa đánh thức trở lại
giữ thân xác nó tiếp tục bất động giây lâu
trong một nỗi cô đơn khôn cùng
trong tay nó là
quyển sách kiến thức phổ thông nó đã lén lấy xuống từ tủ sách có cả trăm quyển sách đủ mọi thể loại của ba nó nó vẫn thường xuyên đọc say mê ngay bên cạnh góc nhà yên tỉnh ngay cả người nhà cũng không vào quên cả thời gian không gian chung quanh những khi ba nó vắng nhà…
.
hơn 50 năm hơn nửa thế kỷ trôi qua nhanh như giấc mơ hạt nhân ngày nào
thằng bé ngày xưa đang già đi rồi
những kho vũ khí hạt nhân
đã mọc lên như nấm
sau một cơn mưa xuân
trên hành tinh xanh
thằng bé ngày xưa từ một thời xa lơ lắc xa lơ
nay đang ngồi kể lại giấc mơ hạt nhân kinh hoàng kỳ lạ ngày xưa còn bé của nó
trong khi nắng chiều vàng mật ngọt sóng sánh bên ngoài khu vườn sau
và thật lạ… nó như nghe có âm thanh của một cơn sấm ở xa… xa lắm vọng về
chắc đêm nay có mưa
thằng bé ngày xưa trong thân xác một người đàn ông đang già đi
nghe có gì bần thần, tiếc nuối
về một thời xa xưa…
chiều về dưới mái hiên tây
nơi xứ người lâu dần đã nên cố quận
người ba, một ông giáo nghiêm khắc
đã ra đi về một nơi nào đó không còn vô thường… lâu lắm rồi
trong lòng thằng bé ngày xưa hay trong lòng người đàn ông đang già đi đang tồn đọng
một nỗi cô đơn khôn cùng!
Jan. 2021- Sept. 01st, 2024 (6:01 sáng chủ nhật)
____
NHỮNG THÁNG NGÀY BÌNH YÊN NƠI KHÔN CÙNG NỖI NHỚ
Thế là hết!
không còn nuối tiếc
dòng dung nham đã hoàn toàn tắt ngóm
cả những vết tích tro tàn trên con đường nó đã đi qua
cũng không còn tìm thấy
chỉ còn lại những hoàng hôn bình yên
những đêm không còn nghê thường
không còn đứt khúc
với những giấc mơ đứt đoạn giữa khúc liêu trai
những sáng tinh mơ không còn thẫn thờ như kẻ sang chấn tâm lý đang trong cơn hậu chấn sau giấc mơ cuối cùng cùng ai khi đêm vừa tàn canh
chỉ còn lại
phải!
chỉ còn lại
một khôn cùng bình yên
bình yên vui?
hay bình yên buồn?
chỉ biết rằng tà huy không còn vàng mật sóng sánh
vì
không hề tồn tại bao giờ một chiếc vé trở về
một thời yêu em
nhỏ ơi!
cả bài thơ này
chỉ là kết quả như một chứng nhân rằng mọi sự đã chấm hết
(kể cả
vết tích tàn tro!)
nơi dòng phún thạch đã từng tưởng chừng vỡ bờ những sáng sớm chiều hôm không gian chìm trong khôn cùng nỗi nhớ
nơi dòng nham thạch đã từng tràng giang ngút ngàn biết đâu là bến bờ chỉ còn là rã rời niết bàn một đời tưởng đã chìm sâu trầm tích
đâu rồi như một chùm pháo bông bất chợt xuất hiện và rực rỡ trên bầu trời sâu thẳm bao la vũ trụ khi cùng nhau mình khởi sự một đêm bên kia một sáng bên này hai nơi hai đầu bến bờ đại dương yên bình
…
Con chó già đã hờ hững bàng quan không còn thiết tha sủa rân ngõ vắng như chào hỏi những người hàng xóm thân quen vô tình đi ngang mái tây hiên mà chỉ nhìn bằng đôi mắt ngu ngơ buồn tênh trong một chiều cô quạnh sau một đời người đơn cô quán trọ
Aug. 18th, 2024 – Aug. 27th, 2024 (7:26 am)
____
NGẨN NGƠ
Tặng Any, model in Saigon 2016
Ngất trời ngồn ngộn thiên nhiên*
tròn hồng trắng mịn thơm nguồn ngọt ngây
lượn dài xuống cõi gọi mời
đường cong thể ngọc chân dài hoang sơ
tinh cầu tôi nhịp lơ mơ
hồng trần cũ kỹ sững sờ cuồng cơn
dạo này tinh thể bất minh
nửa đêm nhớ thuở nguyên sinh địa đàng
bàng hoàng… gặp gỡ… bàng hoàng
xa em vườn trước ngỡ ngàng vườn sau
Stanton Nov. 19th, 2016 – Sept. 01st, 2024 (6:30 sáng chủ nhật)
*Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên.(Kiều, Nguyễn Du)
Lê Minh Hiền