
Hình: Untitled 1997, họa sĩ Zdzislaw Beksinski (1929-2005); nguồn: wikiart.org
nói chuyện với ai đó ngoài kia
bằng mật ngôn
khuôn mặt đó ném vào tôi những hạt gió
lay động nội tâm thờ ơ
.
mỗi ngày tôi lắng nghe dự báo thời tiết
rồi chờ đợi cơn mưa tháng mười
nhớ chừng đã hẹn từ tháng tư
khi xe vượt ngang bảng quảng cáo
cajun grill & bar
ngỡ là cajun girl & bar
.
nào nào lắng nghe lắng nghe
lời giảng bất ngờ
cô đọng súc tích
tưởng chừng ngụ ngôn dụ ngôn hay sấm truyền ̶ ̶ ̶
cho xin miếng nước
cho xin nước miếng ̶ ̶ ̶
.
bao nhiêu năm cắm cúi miệt mài
phút ngẩng đầu không thấy mặt trời
không thấy mặt người
không thấy một ai
ngoài khuôn mặt ném vào tôi những hạt gió
giờ phôi phai như cát bụi hôn trầm
.
lẩn trốn trong hồi ức loang lổ
phía sau những con chữ
tôi nợ ai đó lời trần tình
chưa kịp nói ̶ ̶ ̶
cần thuốc an thần đêm nay.
chết đuối như mắc cạn
nghe tin buổi chiều trên tivi:
tưởng tượng: khuôn mặt thất thần tái xanh
đôi mắt cá ươn
tóc rối kết từng nùi ̶ ̶ ̶
trong bồn tắm nước cao khoảng chừng một foot
bình hoa khô câm lặng
ngôi nhà trống trải lạnh tanh
.
điêu và đắt ̶ ̶ ̶
còn lại sau cuộc vui mù mờ
là một đống hỗn độn bừa bãi
ngày đã qua
đêm lại đến
cái chết va vào ký ức
vương vãi bao chịu đựng không lời
.
ngôi nhà mắc cạn trong tiềm thức
có một thời
ta ngồi bên nhau trong đêm
giữa bóng tối mập mờ mời gọi
tiễn một vì sao băng ̶ ̶ ̶ vội vã đến
rồi đi ̶ ̶ ̶ không lời chia tay
không hối tiếc không sợ hãi.
Quảng Tánh Trần Cầm