
Hoàng Xuân Sơn: HỌA
Tranh: Họa Bì (mượn sách cũ) (Tác Giả gởi) Xin nhẹ tay vẽBỏng daĐừng vạch thẳng đứngSợ tà thân bay.Vẽ một đêm nát cơn sayVò nhàu hết áo thơ ngây của nàng.Đứng lên tímTrút lưngVàngChợt ông mặt đỏ lang thangTrời chiều.Họa hoằn

Tranh: Họa Bì (mượn sách cũ) (Tác Giả gởi) Xin nhẹ tay vẽBỏng daĐừng vạch thẳng đứngSợ tà thân bay.Vẽ một đêm nát cơn sayVò nhàu hết áo thơ ngây của nàng.Đứng lên tímTrút lưngVàngChợt ông mặt đỏ lang thangTrời chiều.Họa hoằn

Tranh: Lytan man [ cùng ntkm ] •Đừng ban khen thơHãy cảm nhận tôi như lờiTôi viết bằng những chiếc ròng rọc bên ngoài không gianTôi viết mối gió luồn qua khe cửaCùng thức đêm với từng bản thể cô đơnTôi muốn thơ đồng hành trầm cảmNâng vực thanh âm dậyNhư con mắt dạ quangSoi

Tranh: Đinh Cường Hôm nghe y phục tràn trềLại nhớ con nhộng trong khe đá mùSơ huyềnĐỏ hỏn tàn dưMới khai sinh hộ trúCù nhau điNíu nhau hơ hãi xuân thìNgười qua đông hải ta quỳ dưới trăngMạch đấtChìm dưới sa hằngKhông ai kiểm được thời băng hàMònTrả áo quần cho núi nonSơ sinh khócLạnhVuông

Tranh: Masubara Nako (Tác Giả gởi) ĐỊA TẠNG Ta liếm biển vào sôngNghe thêm phù sa ngọtNgười đi giữa cánh đồngBông lúa vừa trĩu tới.Non sông giờ đã xưaNhư anh hùng tận tuyệtTa đây rồi cũng giàTrắng một tờ sương tuyết.Chẳng phải là tờ mộng*Rách rồi áo chiêm baoMột đi không ngoái lạiBiển cứ xô dạt

Tranh tự họa Ryokan Taigu Sao tôi bỏ sót tình nàyCực kỳ thơ mộng như ngày và đêmChốn thiền môn hạt sương mềmNơi tục lụy có riêng em và người h o à n g x u â n s ơ n21 dec 25

Ảnh (Tác Giả gởi) Cứ cái điệu này e rằngNgày đè tôi raĂn nằmCung quăngBăng băng cồn bãi loăn xoănRừng sâu khỉ độtHóa hoằng yêu tinhĐơn thân tôi độc mã mìnhPhi san trong một lập trình trớ trêuĐời mục ruỗng phía cầu rêuTrợtTrơnNgã xuống thiếu điềuBại vongXoay chong chóng một chiếc vòngĐiểm không dừng lạiKhôngKhôngMút

Tranh: Tào Linh Tôi quá dữTôi yêu emKhi không đất sét dận thềm hoa cươngĐôi giày daCứngHay mềmBất chấp bảy dặm mười thiên hẹn hòGiở đi emLậtTừng tờGió xanh thổi nhẹ vào tơ tóc nàyỪ. thoảng qua là heo maySao không độ lượng bề dày thi thưThơ tôi bài toán loại trừEm cứ phân loại

Ảnh: Benoit Fero (Tác Giả gởi) Sắp tới giờ đi ngủ rồiMà tôi với bạn cứ ngồi triền miênBồng bềnhNhư một cơn điênNíu gần gũi bàn tay quênChực chờNhóm hồng một bếp lửa thơHơ nhau con chữ cầu bơ vía hồnGiấc ngủ tôi cứ chập chờnBao lâu biết mộng mị chôn điều gìXưa nay mình

Tranh (Pinterest- Tác Giả gởi) [văn xương khúc] •Trời xanh lơMắt xanh lơBiết yêu tới độ mong chờ sương khôngTuổi lam lương dạm mây hồngNghe ta một chút thơm bồng cổ nghiBây giờ ta đứng ta điTa ngồi một chỗ rù rìGiá gươngEm muôn thuMôi má hường*Hạnh phúcChiếc bóng bên đườngChao nghiêngRồi em vịn vai

Tranh: Feng-Chiang-jiang Hãy với lên một khấc Sắp chạm thấu thiên bồng Ồ không. hòn núi cuội Nặng tợ một nhành bông . Khi khổ đau chìm nhẹ Chim hót ngoài sương mai Dang tay chào nghịch lý Anh ở trong, em ngoài . Tựa như hồn ma trận Những phiến thạch trong ngần Có

Tranh (Tác Giả gởi): Marc Chagall Mắt kéo mây tận đàng xa Nhìn cho rõ lại thì nhà đang bay Để Thật yên Hai bàn tay Níu kéo chi cũng đầm lầy xuân thu Có thiệt em đương sa mù Cát tôi hạt nhỏ từ tu chính đời Bề gì Biển đã mù khơi Thì

Ảnh (Tác Giả gởi) ĐẠO THANH Tôi ăn trộm một hồi chuôngRồi thả nhẹ xuống chiều sương em ngồiVí như có hạt nào rơiXin tràng kết lại chuỗi cười như lai. @hxs.15sept25 Đ Ê M Thời ta đứng trên balconĐọ cùng bóng tối mà lòng rất senRượu đi không cần bật đènThì hãy ngồi xuống