
Hoàng Xuân Sơn: PHƯƠNG THU
Tranh (Tác Giả gởi – mượn từ Facebook Nu Dang) Những hạt khô đính vào tườngSao chim vẫn đứng rất buồn trong tranh .Vạt mùa đã tự vàng hanhXaVẫn nhau [Em của anh]Phương nào •h o à n g x u â n s ơ n21 tháng

Tranh (Tác Giả gởi – mượn từ Facebook Nu Dang) Những hạt khô đính vào tườngSao chim vẫn đứng rất buồn trong tranh .Vạt mùa đã tự vàng hanhXaVẫn nhau [Em của anh]Phương nào •h o à n g x u â n s ơ n21 tháng

Tranh: Tào Linh Bên trong của bất tận tìnhChiếc áo bận ngượcThơm linh kiện nàngĐường viền ngọNắngChứa chanĐứng bóng trưa ngựa chạy[Tràn du dương]Nhặt một quả thông bên đườngBiết rằngGióĐeo riết màu dương ngọcHồngNắng hồng da hồng ngực hồngTuổi hồng mắt biếc còn không buổi nàngBên ngoàiCủa những lầm thanTa vẫn lớp lớp hàng hàngDụ

XIN BẤM VÀO ĐÂY Hoàng Xuân Sơn: CŨNG CẦN CÓ NHAU (PHÓNG BÚT) Giới Thiệu : Cũng Cần Có Nhau là tập Phóng Bút của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn kể lại một thời kỳ của Quán Văn với sự có mặt của rất nhiều những người trẻ lúc bấy giờ, mà tác giả là

Hình (trang Pháp Tạng) Ngủ với cái án(g) tuyệt vờiThức dậy cổ kínhNghe trôi hiện tràngChuỗi hạt mẹ nằm trên trangÝ thờ sâu lắng miên man niệm tìnhThức dậyPhổ đà câu kinhĐọcVới chiếc lá vô hìnhCưu mangHuyền không một vạt hoa vàngNhụy của tinh tếTrầmLanCội nguồnThức mưaDù đọng hay tuônNghe đầy thủy vũ mối buồn

Tranh: Michael Carini [ những ngày lễ nối tiếp nhautự dưng buổi chiều khiếm thị ] Có thứ tưởng chừng như cũMới toanh. vừa mới ra ràngChim non và tấm phin nõnBài hát thanh ca tình tang.Khi ngỡ mình loang như bụiCó hạt long lanh bám vào*Đất ốm. bùn đen. lau sậySen hồng thơm thơm

Tranh: Naoko Matsubaru HƯỚNG TÂMKhông khai hướng, tâm đời ủ dộtMàu buồn dằng dặc như heo mayPhải chi mưa bụi còn đeo bámHẹn nhau thu ôm ngón đẹp gầy.Mỹ lệ đắm mòn trong khuôn lãoXanh lên mùa đẹp hái nhau vềAi xui cành nhánh còn rung độngThân mộc run trào mạch tái tê.Em đến bất

Ảnh (Tác Giả gởi) Cây sương khói Nhả khói sương Mùa xanh mơn mởn Thiên đường Thực [Hư] Thôi ta cứ rải tâm từ Cho người trú sở cùng dư vị đời Khi nào Bụi khói hồng tươi Ôm tán lá đỏ

Điểm Mù – Tranh: T.t NgH [ tặng Trần Thị NgH, với Điểm Mù phát sáng ] • khi anh rặn thốt chữ [ phờ ] bỗng nghe [ phạc ] đến ngù ngờ nói năng em phụng phịu bảo trăng rằm đâu phương phi sáng đẹp bằng 5 [thua]

Tranh: ĐINH TRƯỜNG CHINH Ta bay vào chỗ không ngườiCuộc phiêu lưu của rác rưởiĐi tìm vầng trán đôi mươiChỉ thấy nếp nhăn rười rượi.Tự vì mơ ước như chimEm dang cánh mù tuyệt tíchDưới tán lá khô im lìmTa hát ví chiều dương mịch.Lối mòn như những vết thươngHoa dại không buồn khép mắtChiếc

Hình: (Tác Giả mượn từ fb hồ đình nghiêm) ngồi trên cọc nhọnchờ biển dâng thơmmùi nhang vữa khóisóng vẫn đương còn tít tắp nhân dạngtrừng mắt nghinh đờidính vào mấu cátmột hồn dang khơi ai biết tuổi áogià như cánh buồmđố em trạc ngựccơn mộng à uôm cạn cùng bản thểmột phút giây nàykhi

Ảnh: Phạm Anh Dũng Trà thơm ngát mù sương Dưới chân đồi cỏ lục Bông tường vi hỏi đường Ghé thăm chùa vạn phước . Vàng sa di trong nắng Mộ ôm chầm bóng khe Những cánh lá chiết mỏng Bay theo một quận về . Phải không. hồn đương sứ Rụng trắng ngát từ

Tranh: HXS HÀN THỬ* [tặng san phi, vũ hoàng thư]Tôi cuốc đất Em làm thơBiết đâu hạt bụi bám hờ nhân gianChúng ta gốc rễ nguy nànVụt bay khốn khó