Picture of Hòang Xuân Sơn

Hòang Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn: tên thật, bút hiệu. Bút hiệu khác: Hoàng Hà Tĩnh, Sử Mặc . . . Khởi viết từ năm 1963. Thơ xuất hiện trên Văn, Chính Văn, Nghiên Cứu Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập, Nhà Văn ... Định cư tại Gia Nã Đại (Montreal) từ tháng 11/1981. Đã xuất bản: - Viễn Phố (Thi tập - Việt Chiến, 1988) - tuyệt bản - - Huế Buồn Chi (Thi tập – Tự ấn hành, 1993) - Lục Bát Hoàng Xuân Sơn (Thơ – Thư Ấn Quán, 2004) - Cũng Cần Có Nhau, viết về sinh hoạt thanh niên, sinh viên giai đoạn 1965-1975 và sinh hoạt Quán Văn tại SàiGòn (Phóng bút -Nhân Ảnh, 2013). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Thơ Quỳnh (2017);

Hoàng Xuân Sơn: NGỦ THỨC

Hình (trang Pháp Tạng) Ngủ với cái án(g) tuyệt vờiThức dậy cổ kínhNghe trôi hiện tràngChuỗi hạt mẹ nằm trên trangÝ thờ sâu lắng miên man niệm tìnhThức dậyPhổ đà câu kinhĐọcVới chiếc lá vô hìnhCưu mangHuyền không một vạt hoa vàngNhụy của tinh tếTrầmLanCội nguồnThức mưaDù đọng hay tuônNghe đầy thủy vũ mối buồn

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: KHĂN ÁO

Tranh: Michael Carini [ những ngày lễ nối tiếp nhautự dưng buổi chiều khiếm thị ] Có thứ tưởng chừng như cũMới toanh. vừa mới ra ràngChim non và tấm phin nõnBài hát thanh ca tình tang.Khi ngỡ mình loang như bụiCó hạt long lanh bám vào*Đất ốm. bùn đen. lau sậySen hồng thơm thơm

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HƯỚNG TÂM/GẶP GỠ 

Tranh: Naoko Matsubaru HƯỚNG TÂMKhông khai hướng, tâm đời ủ dộtMàu buồn dằng dặc như heo mayPhải chi mưa bụi còn đeo bámHẹn nhau thu ôm ngón đẹp gầy.Mỹ lệ đắm mòn trong khuôn lãoXanh lên mùa đẹp hái nhau vềAi xui cành nhánh còn rung độngThân mộc run trào mạch tái tê.Em đến bất

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: SMOKEBUSH. SMOKETREE*

Ảnh (Tác Giả gởi) Cây sương khói                   Nhả khói sương Mùa xanh mơn mởn  Thiên đường  Thực            [Hư] Thôi ta cứ rải tâm từ  Cho người trú sở cùng dư vị đời  Khi nào  Bụi khói hồng tươi  Ôm tán lá đỏ

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: PH

Điểm Mù – Tranh: T.t NgH [ tặng Trần Thị NgH,   với Điểm Mù phát sáng ] • khi anh rặn thốt chữ [ phờ ] bỗng nghe [ phạc ] đến ngù ngờ nói năng em phụng phịu bảo trăng rằm đâu phương phi sáng đẹp bằng 5 [thua]          

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: LỤC NGÔN TÌNH

Tranh: ĐINH TRƯỜNG CHINH Ta bay vào chỗ không ngườiCuộc phiêu lưu của rác rưởiĐi tìm vầng trán đôi mươiChỉ thấy nếp nhăn rười rượi.Tự vì mơ ước như chimEm dang cánh mù tuyệt tíchDưới tán lá khô im lìmTa hát ví chiều dương mịch.Lối mòn như những vết thươngHoa dại không buồn khép mắtChiếc

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: MÙ TĂM

Hình: (Tác Giả mượn từ fb hồ đình nghiêm) ngồi trên cọc nhọnchờ biển dâng thơmmùi nhang vữa khóisóng vẫn đương còn tít tắp nhân dạngtrừng mắt nghinh đờidính vào mấu cátmột hồn dang khơi ai biết tuổi áogià như cánh buồmđố em trạc ngựccơn mộng à uôm cạn cùng bản thểmột phút giây nàykhi

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: KHÚC THANH VÔ THANH

Ảnh: Phạm Anh Dũng Trà thơm ngát mù sương  Dưới chân đồi cỏ lục Bông tường vi hỏi đường  Ghé thăm chùa vạn phước . Vàng sa di trong nắng Mộ ôm chầm bóng khe Những cánh lá chiết mỏng Bay theo một quận về  . Phải không. hồn đương sứ Rụng trắng ngát từ

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HÀN THỬ/TRẦM TÍCH

Tranh: HXS HÀN THỬ*               [tặng san phi,                vũ hoàng thư]Tôi cuốc đất                         Em làm thơBiết đâu hạt bụi bám hờ nhân gianChúng ta gốc rễ nguy nànVụt bay khốn khó   

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: CUỘC MỜI/VĂN KHOA

Tranh: ĐINH CƯỜNG (Tác Giả gởi) CUỘC MỜI Hoàng núi Lúi húi                      [Vừa ] Trưa Hốt nhiên thấy mệ bán dưa vẫn ngồi Cải vàng Từ độ bông tươi Bến sông rực gọi một trời riêng xanh Mùa xuân Ai ơi Thuận thành Chúc nhau

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HỌA

Tranh: Họa Bì (mượn sách cũ) (Tác Giả gởi) Xin nhẹ tay vẽBỏng daĐừng vạch thẳng đứngSợ tà thân                       bay.Vẽ một đêm nát cơn sayVò nhàu hết áo thơ ngây của nàng.Đứng lên tímTrút lưngVàngChợt ông mặt đỏ lang thangTrời chiều.Họa hoằn       

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: ĐI XA

Tranh: Lytan man [ cùng ntkm ] •Đừng ban khen thơHãy cảm nhận tôi như lờiTôi viết bằng những chiếc ròng rọc bên ngoài không gianTôi viết mối gió luồn qua khe cửaCùng thức đêm với từng bản thể cô đơnTôi muốn thơ đồng hành trầm cảmNâng vực thanh âm dậyNhư con mắt dạ quangSoi

Đọc Thêm »