XIN BẤM VÀO ĐÂY
Hoàng Xuân Sơn: CŨNG CẦN CÓ NHAU (PHÓNG BÚT)
Giới Thiệu : Cũng Cần Có Nhau là tập Phóng Bút của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn kể lại một thời kỳ của Quán Văn với sự có mặt của rất nhiều những người trẻ lúc bấy giờ, mà tác giả là một người trong số đó.
Quán Văn, cái tên gợi lại nhiều kỷ niệm, không chỉ cho những người trẻ – như Hoàng Xuân Sơn – trực tiếp góp tay góp sức tạo nên sự hiện hữu của nó, mà còn cho cả một thế hệ trẻ Sài Gòn trong những năm tháng khó quên ấy. Đọc Cũng Cần Có Nhau của Hoàng Xuân Sơn, với tôi – một người trẻ thời ấy- là sống lại một thời tuổi trẻ của mình, với những con người, những sự kiện – nay đã là một phần không thể tách rời của lịch sử. Ngoảnh cổ ngó lại quá khứ của đời mình, của thế hệ mình, không phải để khóc thương cho những gì đã mất, đã lầm lỡ – Từng tuổi này rồi thì có còn nước mắt đâu để mà “khéo dư nước mắt khóc người ngày xưa“. Càng không phải để nuối tiếc, để ăn năn những lầm lỡ – có ăn năn thì cũng đã muộn rồi, phải không? Với những người không còn trẻ nữa – như tôi – sống lại ngày hôm qua chỉ để tự nhắn nhủ chính mình rằng, đã có một thời nhiễu nhương như thế, đã có những con người như thế, và mình, may mắn hay bất hạnh, đã sống sót sau một thời như thế, để hôm nay có dịp ngoảnh mặt nhìn lại. Và sung sướng thay, vẫn còn được mang trong lòng cảm giác ngậm ngùi.
TV&BH xin gởi đến độc giả khắp nơi tác phẩm Cũng Cần Có Nhau của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn do nhà xuất bản Nhân Ảnh ấn hành năm 2013.
Quý độc giả nào muốn có sách xin liên lạc với nhà thơ Hoàng Xuân Sơn ở địa chỉ e-mail : hoangxuanson@hotmail.com . Ấn phí ghi ở bìa sau của sách là $20.
T.Vấn & Bạn Hữu
****
HOÀNG XUÂN SƠN: CŨNG CẦN CÓ NHAU
V à o T ậ p
Tôi mượn mấy chữ trong câu nhạc “…ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…” (Diễm Xưa – ca khúc) của người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn để làm tựa đề cho thiên phóng bút tạm gọi là ký này. Thiển nghĩ, đến sỏi đá vô tri một lúc nào đó cũng cần có nhau, huống chi là con người, vốn xa cách, nghi kỵ, ngày càng đẩy xô nhau vào chỗ bạc bẽo, bội tình trong cái thế giới ba ngàn vốn dẫy đầy bất trắc.
Tôi không có ý định viết hồi ký. Viết hồi ký đòi hỏi phải có một đầu óc khá minh mẫn để ghi lại sự kiện rõ ràng, minh bạch như đen với trắng. Ví dụ như ngày, tháng, địa điểm v.v..Thời gian, không gian cần có sự chính xác. Hỡi ơi! Trí não tôi giờ này đã mụ mị mất rồi! Hơn thế nữa, trong các thể loại văn chương, cầm bút viết một bài văn cho ra hồn, với tôi thật là vạn nan. Tôi là một kẻ làm thơ lưng chừng ở sự lười biếng. Lâu lâu có cảm hứng rị mọ một vài câu vần-vè-vật-vạ . Bởi khó khăn thế nên tôi không hề có ý định viết hồi ký cho đến khi . . . (?) . . .đến khi dăm ba bằng hữu ngồi tán dóc, thuật chuyện đời xửa đời xưa, nghe tôi có dính líu ít nhiều đến sinh hoạt thời sinh viên trai trẻ, thời của Quán Văn có đông đảo anh chị em văn nghệ v.v. đã khuyến dụ tôi ghi lại quãng đời này qua những sự kiện của một thời đại đáng ghi nhớ. Cám ơn các bạn văn Hoàng Chiều Nhân, Trương Vũ, Nguyễn Xuân Hoàng, Trần Doãn Nho, Cao Vị Khanh . . . đã chủ động “ khích tuồng .” Và mới đây nhất, thi sĩ Nguyễn Xuân Thiệp, ông chủ Phố Văn, một đêm đối ẩm hai chàng ba chai rượu đỏ (đêm tiền đại hội Văn Hóa Phẩm Dallas Fortworth – tháng 11/2005) đã cặp kè bên hông kẻ hèn này thúc viết cho bằng được.
Ừ, thì viết. Cái này không gọi là hồi ký, thôi thì tạm gọi là phóng bút đi. Nhớ lại một đoạn viết cho Nguyễn Thị Thảo An:
Phóng bút vào nơi thâm sâu
vầng trăng bồng nở nên mầu mực tươi
còn khăng khăng dạ yêu đời
chuỗi thanh tân với gọi mời sương hoa
Sương và hoa. Sắc rồi cũng nhạt. Hương rồi cũng tàn. Hi vọng làm sao mầu mực hãy còn đượm chút tươi tắn khi vẽ lại người và việc muôn năm cũ đã chìm dần mờ mờ trong mây khói . . .!
Bạn ạ! Đừng mong mỏi bắt gặp được gì hay ho văn vẻ từ đây. Người ghi chép chỉ mong bạn tình cờ gặp lại, sống lại một vài giây phút thân quen mà năm tháng đã làm cho phôi pha. Tất cả sự kiện được ghi chép lại, hi vọng cũng có thể mới mẻ đối với một vài bạn khác. Chúc bạn khám phá một vài ngạc nhiên thích thú và chiêm nghiệm rằng chúng ta đã có một thời như thế. Một thời để yêu và để sống. Những gì có tính cách riêng tư nếu làm phiền lòng bạn, cũng xin hoan hỉ bỏ qua.
Cần nói thêm, chính bạn thân nhất của tôi, Ngô Vương Toại, tức nhà thơ Thạch Miên (còn là ký mục gia Tiểu Ba kiêm đặc phái viên Phạm Điền của Đài Phát Thanh Á Châu Tự Do)[1] mới là người có thẩm quyền viết về thời kỳ này. Vì chính anh đã sống tích cực cho từng giai đoạn, từng sinh hoạt, dấn thân thực sự vào tất cả môi trường sống; trong lúc tôi chỉ là kẻ lơ mơ đứng bên lề.
[1] Ghi chú: nay đã nghỉ hưu tại tiểu bang Virginia – Hoa Kỳ.
Ghi chú thêm của T.Vấn & Bạn Hữu : Nhà báo Ngô Vương Toại đã qua đời ngày 3 tháng 4 năm 2014 , thọ 67 tuổi, sau một thời gian dài chống chọi với bạo bệnh.
MỤC LỤC
Cảm Tạ
Vào Tập
CHƯƠNG MỘT – Huế, Trói Chân Những Cơn Mưa Buồn
CHƯƠNG HAI – Độ Nắng Trong Mắt Người
CHƯƠNG BA – Từ Ngưỡng Cửa Học Đường Bước Vào CPS/Tà Áo Văn Khoa
CHƯƠNG BỐN – Từ Màu Sương Trên Dốc Đồi Đến Sông Nước Miền Hậu Giang
CHƯƠNG NĂM – Nhân Quần Còn Ai Nữa Quanh Đây …
CHƯƠNG SÁU – Những Cư Dân Đặc Biệt
CHƯƠNG BẢY – Từ Nhóm Sinh Viên Văn Hóa Đến Công Trường Thanh Niên
Vùng Giới Tuyến
CHƯƠNG TÁM – Nữ Hoàng Chân Đất
CHƯƠNG CHÍN – Những Kinh Nghiệm Hãi Hùng
CHƯƠNG MƯỜI – Mậu Thân Trong Lòng Cuộc Chiến
CHƯƠNG MƯỜI MỘT – Đi Giữa Lằn Ranh
CHƯƠNG MƯỜI HAI – Nghe Buồn Ghé Môi Sầu
CHƯƠNG CUỐI – Tạm Thay Lời Kết: Vạn Nẻo Mây Tần
PHẦN VIẾT THÊM
Có Một Dòng Sông Đã Qua Đời
Bài Ca Những Tế Bào
Ngựa Hồng Đã Mỏi Vó
Chương Sơn
Chân Dung Trịnh Công Sơn
Như Chuyện Thần Tiên
Người Lành
Mùa Lâm Ly
Cuộc Về
Đường Ta Mãi Đi
San Diego Nhìn Lại & (Vẫn) Nghiêu Đề
Cái Huông Của Thời Quán Văn
Trịnh Công Sơn Và Những Ngày Văn Khoa
May Đã Có Một Thời Như Vậy Đó
Hoàng Xuân Sơn: Nơi Tôi Sinh Sống Thì Hát Nhạc Trịnh Cũng Nên Dè Dặt
Quà Thơm Hạnh Ngộ
Lật Trang Ảnh Cũ
