
Hoàng Xuân Sơn: cuộc tình
Hoa Poppy – Tranh: Mai Tâm với da trời. mượt. xanh xao áo em mặc kín điệu chào thanh thiên khép lại từ khúc ngoan hiền rồi trắng hết cả mùa hiên thuý về bây giờ tình nhẩm hương mê một chữ vón vén câu thề vĩnh ly với thu ký

Hoa Poppy – Tranh: Mai Tâm với da trời. mượt. xanh xao áo em mặc kín điệu chào thanh thiên khép lại từ khúc ngoan hiền rồi trắng hết cả mùa hiên thuý về bây giờ tình nhẩm hương mê một chữ vón vén câu thề vĩnh ly với thu ký

Gió Xóay – Tranh: Thanh Châu thao chiêm mùa se se lạnh mình thè thẹ đi quanh cơn mộng nhỏ ôm tiếng thầm thì mình nghe giọt sương áp vào thành kính một chút môi son một chút má hường đôi chân của gió đượm mùi nắng trong mình nghe hoa cỏ

Lạc – Tranh: Thanh Châu K núp nấp. hay núp rõ ràng là ấp [trứng] úp thúng voi to đùng làm răng che được trứng nở ra voi con voi có vòi chúng bảo ậy ậy. của anh hùng kờ núp dựng cây khơ nia rồi châm lửa đốt cháy phừng phừng cỡ đuốc

Tranh: Thanh Châu quạt [máy] cũng phải vặn chút gió cho người thấy lơ phơ hè qua thu tới phờ phạc phạc phờ nhà [thuỷ] ngủ nhiều chẳng đặng mắt no chỉ nghe hóc hiểm tò mò trắng đêm ai giăng lụa bạch ngang thềm mà phơi lưng giậu ướt

Tranh: Thanh Châu hỏi thăm các bác nghe mình nhang nhác điệu con sâu kèn tấu qua miệng phổi biến thành cơn hen hỏi thăm các bác có đặng an khang? mình giờ chậm lụt từ thở tới than nhà máy sập cửa mình đứng sắp hàng chờ nghe củi

Song Mã – Tranh: Mai Tâm tựa nhỏ cắn nhằm phải lưỡi môi miệng vẫn cười chờ nghe em hát hiện tình đôi mươi chừ mình già chát tiền sử lăng nhăng cuội. như hòn đá vô tình vẫn lăn qua miền đại ngãi chú niệm lên bờ ngàn dương xanh

Nhà văn Lê Nghĩa Quang Tuấn (Ảnh: Nguồn Phovanblog) về một người lang thang màu chữ tự viết. rồi xóa đi như buổi chiều móng nung hè phố một người. tình yêu. ối a cuộc đời vẫn còn luyến tiếc hương của hương lồm cồm ngoài bãi rác tăng

Một Đôi – Tranh: Mai Tâm phôm nim phim nôm rạng phía trời nồm chữ bay tá lả còn ôm tình về tặng-vì-rai chim. mê mê dấu trăng đã nguột đầu hè thảm thương vết cà răng sực nức hường mỏ chu lạnh cáu tà dương rập rờn biến hiệu hấp

Lồng Đèn – Tranh: Mai Tâm nhớ đồng hương đồng khói Mai Khắc Ứng tôi phiên âm một chữ muốn đẩy bóng lên lề bóng còn đương ngả ngớn chợt cuối trời tê mê một người rất can đảm bứt cỏ cú làm thơ dưới đất con sâu ngọt nằm cái chết

Nhớ Nhà – Tranh: Mai Tâm . . . trong chiều dần im hơi người ngồi thương nhớ bao ngày vui*. . . ngồi lơ khơ với dòng nhạc ru tình hạt mỏng như sương có tiếng êm êm nhè nhẹ như ai nói khẽ bên đường như ai

Không gian xanh – Tranh: Thanh Châu để ta cùng nhau nhập bọn nhé mắt liếc môi cười lanh chanh ca hát nhịp sật sừ trái đất rồi dậm chân theo cơn sung mãn dưới vòm họng ti vi sấm ngáy biển sóng lá mù con đường núp đâu đó trong tuyết lệt bệt

tôi nghiến răng tôi là cậu ông trời tôi muốn trời đánh thức giùm bọn hỏa lú lửa cháy tư bề bọn chúng hãy còn đang nhảy múa tưng bừng vui đùa dưới địa ngục xà nẹo ôm nhau quên cả đường về chúng luôn vỗ ngực tự xưng đỉnh cao trí tuệ vô